Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định - Chương 10 - Phần 1

Chương 10

Thảm
kịch nhân gian chính là phải chứng kiến cảnh tình địch và vợ của bạn vai kề vai
quang minh chính đại ngồi bên nhau, bạn đã không thể nhảy tới cào cấu vào mặt
người ta thì chớ, lại còn phải gọi người ta một tiếng “chú”…

***

Giáng sinh năm nay tại thành phố C
lại đúng vào đợt tuyết đầu tiên trong năm.

Buổi sáng thức giấc, kéo rèm cửa sổ
lên, bên ngoài đã phủ một màn tuyết trắng, đất trời chỉ toàn một màu trắng xóa,
Hàn Đình Đình kích động chạy lên tầng gọi Tần Tống dậy: “A Tống! A Tống!”

Tần Tống làm việc thâu đêm, đến ba
giờ sáng mới đi ngủ, lúc này vẫn còn đang say giấc nồng, lại bị Đình Đình không
biết điều khua dậy. Anh nhăn nhó lật người một cái, mặt vùi vào gối, rầu rĩ
hỏi: “Gì thế?”

Hàn Đình Đinh hớn ha hớn hở tiếp
tục lay Tần Tống: “Tuyết tơi rồi! Anh mau dậy xem đi!”

Tần Tống thở dài, nặng nề chống mi
mắt nặng trĩu lên, nhìn cô đầy vẻ bất lực: “Ở đây năm nào cũng có tuyết cả.”

Hàn Đình Đình từ phương Nam đến, số
lần được thấy tuyết có thể đếm trên đầu ngón tay, vì vậy không hiểu được cảm
giác nhìn mãi đến phát ngán của anh: “Vậy anh ngủ tiếp đi, em ra ngoài chơi một
mình!” Cô không chờ được nữa, định chạy thẳng ra ngoài.

“Này!” Tần Tống vội vàng giữ “bánh
bao nhỏ quê mùa” lại, kéo cô cuộn tròn trong chăn. Anh nằm ôm Đình Đình từ phía
sau, vùi mặt vào hõm vai cô hít một hơi thật sâu, mệt mỏi nhắm mắt, dằn vặt một
hồi mới thở hắt ra: “Đợi anh mười phút!”

Tần Tống khó khăn lắm mới có một
ngày nghỉ cuối tuần, nhưng rốt cuộc cũng chẳng ngủ nướng được. Tuyết phủ đầy
mặt đất, tinh thần đang đóng băng của Tần Tống phấn chấn hẳn lên, anh dắt “bánh
bao nhỏ quê mùa” chưa từng thấy thế giới rộng lớn đi chơi đắp người tuyết.

Sở trường của Tần Lục thiếu anh từ
nhỏ tới giờ chính là chơi, người tuyết do anh tạo ra cực kỳ sống động, từng
người từng người tay nắm tay xếp thành hàng vô cùng đáng yêu trong sân của khu
nhà, đám trẻ con đang chơi đùa gần đó liền bị thu hút.

Lũ nhóc đa số đều học ở nhà trẻ
trong khu nhà, bé nào cũng yêu quý cô Hàn dịu dàng, vừa phát hiện ra cô giáo
đang ở đây lập tức kéo đến vây quanh cô, ríu ra ríu rít mãi không thôi. Tần
Tống bị đẩy ra rất xa, ngay đến ngón tay của vợ mình cũng chẳng được chạm vào,
anh cáu tiết đứng một bên nghiến răng.

“Khụ khụ khụ!” Lục thiếu gia thông
minh đảo mắt một vòng, nghĩ ngay ra đối sách, cười tít mắt đề nghị: “Các bạn
nhỏ, chúng ta cùng chơi ném tuyết có được không?”

Phân tán sự chú ý của kẻ địch,
giành lại bà xã rồi cao chạy xa bay… Ừ!

Bọn trẻ đồng thanh: “Được ạ!” sau
đó lại đồng loạt xoay người chạy về phía Đình Đình: “Cô Hàn, con muốn cùng phe với
cô!”

“Con cũng muốn cùng phe với cô
Hàn!”

“Cả con nữa, cả con nữa!”

“Con cũng thế...”

Kết quả là... Ngoài Tần Tống ta,
tất cả những người còn lại đều cùng một phe. Trong “màn bom tuyết” xối xả, Tần
Lục thiếu phong độ đầy mình của chúng ta co đầu rụt cổ, trốn lên trốn xuống
khắp nơi mà vẫn bị ném cho không còn đường lui...

Cuối cùng, nhân lúc lũ trẻ mải chơi
không để ý, Tần Tống cõng bà xã mà mình khó khăn lắm mới cướp lại được co giò
chạy thẳng một mạch. Hàn Đình Đình ngồi trên lưng anh bị lắc hết bên này qua
bên khác, cứ cười khùng khục mãi, ngốc nghếch chết đi được!

Cõng đến bãi đậu xe, Tần Tống mới
thả Đình Đình xuống, hai tay anh giữ chặt gương mặt của “bánh bao nhỏ quê mùa”,
chẳng nói chẳng rằng cúi đầu cắn cô một cái.

“Á…” Môi Đình Đình đau nhói, cô
liền vùng vẫy theo bảo năng.

Tần Tống xoay người, đẩy cô về phía
sau, cho đến khi đâm cái rầm vào cửa xe. Lưng Đình Đình bị va chạm mạnh, ngực
cô bị ép sát vào vòm ngực rắn chắc của anh, thú tính của anh lại càng bộc phát,
càng ra sức mút mạnh môi của cô. Không có kỹ xảo gì đáng kể, chỉ gấp gáp như
muốn nuốt luôn cô vào bụng, Tần Tống nhắm chặt mắt ôm lấy Đình Đình, hôn đến
khi đất trời đảo điên. Tiếng thở hổn hển đứt quãng hòa lẫn với hương kem đánh
răng cay cay thanh mát khiến người ta có cảm giác vừa nóng bỏng lại vừa mát
lạnh, toàn thân tê rần...

Đợi đến khi gặm nhấm đã đời rồi,
cuối cùng Tần Tống cũng tiếc nuối buông cô ra, chân Hàn Đình Đình đã mềm nhũn
đến mức đứng không vững, lưng cô tựa vào cửa xe trượt dần xuống. Tần Tông siết
vòng tay ôm chặt lấy Đình Đình, đột nhiên có cảm giác như mới đạt được thành
tựu, vừa cười thỏa mãn vừa không ngừng dụi đầu vào má cô.

Anh hôn được rồi! Thật sự hôn được
rồi!

“Bà xã!” Anh cắn nhẹ vành tai cô,
hơi thở nóng bỏng: “Sau này chúng mình có con, liệu em có thích nó hơn anh rồi
hắt hủi ông xã này không?” Vừa nãy thấy cô mỉm cười dịu dàng với lũ trẻ, trong
đầu anh bỗng vụt qua ý niệm này, trong lòng cũng dậy lên một cảm giác đố kị
mạnh mẽ. Anh chỉ muốn nhanh chóng giành lại cô, tìm một nơi không người để
“ngấu nghiến” một trận đã đời.

Hàn Đình Đình do dự... Chắc vậy
nhỉ? Cô thật sự rất thích trẻ con, thơm tho, mềm mại, đáng yêu biết bao! Con
của hai người tốt nhất là nên giống anh, xinh xắn đáng yêu, đôi mắt đen thẫm
tròn xoe, khi cười có thể thắp sáng cả thế giới, khi không vui thì xị mặt ra
đòi mọi người phải dỗ dành… Hàn Đình Đình ngậm bờ môi đã bị anh cắn tơi bời,
đấu tranh trong tưởng tượng khiến cô hạnh phúc không nói nên lời…

Thấy Đình Đình không đáp, Tần Tống
lại cúi xuống hôn cô, anh hôn khắp mặt cô không chừa chỗ nào. Đình Đình né kiểu
gì cũng không tránh được đôi môi của anh, cô bị bức tới mức đỏ mặt tía tai,
phải nhẹ nhàng đáp: “Sẽ không mà.”

Vì câu nói “sẽ không mà” ngọt ngào
này mà Tần Tống vui vẻ đến mức như đang bay trên mây. Mặc dù không lâu sau đó,
chính bản thân anh đã cay đắng thừa nhận câu nói này chỉ là một lời nói dối
trắng trợn, nhưng vào lúc này đây, Tần Tống chỉ cảm thấy rằng mình là người
hạnh phúc nhất thế gian. Không biết làm thế nào để diễn tả hết được sự kích
động trong lòng mình, anh ta sức ôm Đình Đình thật chặt, như hận không thể nhập
luôn cả người cô vào cơ thể mình. Anh nhắm mắt, khóe miệng cong lên sung sướng
không làm sao khép lại được.

***

Sau đó, cái người hạnh phúc nhất
thế gian ấy đưa bà xã yêu quý của mình về nhà tổ họ Trương cùng đón Giáng sinh.

Hai người đến đúng lúc chuẩn bị ăn
cơm trưa. Tần Tống chưa ăn sáng, lại đùa nghịch nguyên một buổi sáng nên cực kỳ
đói bụng, anh dắt tay Hàn Đình Đình nhảy đến bên bàn ăn, ngồi xuống cạnh ông
ngoại, rồi cầm tăm xiên mấy miếng thịt bò bỏ vào miệng.

“Đã kết hôn rồi mà vẫn còn nhí
nhố!” Trương tư lệnh ngậm tẩu thuốc, bất mãn trừng mắt với Tần Tống, nhưng vẫn
quay sang phân phó cho người lính cần vụ bên cạnh: “Bưng cho nó bát canh trước
đi!”

Canh vừa được mang lên, Tần Tống
liền ân cần đẩy tới trước mặt Hàn Đình Đình. Cô vốn luôn sợ những buổi họp mặt
kiểu này, giờ lại bị Tần Tống kéo đến bên bàn ăn nên nhấp nhổm không yên. Mọi
người còn chưa có ai ngồi xuống, cô sao dám húp canh cơ chứ?

Tần Tống cười tít mắt: “Anh đút cho
nhé?”

Mặt Đình Đình đỏ bừng, cô liền đẩy
Tần Tống ra, đứng dậy.

Đúng lúc này Tư lệnh phu nhân bước
đến, khẽ đẩy đầu đứa cháu ngoại bảo bối: “Có khách đến mà con không sang chào
hỏi một tiếng, vừa vào nhà đã ầm ĩ, còn ra thể thống gì nữa hả?” Bà vừa nắm tay
cháu dâu vừa nói: “Nào! Đình Đình, con đến ngồi với ta, để nó muốn làm gì thì
làm, chúng ta mặc kệ nó đi!”

Tư lệnh phu nhân kéo Hàn Đình Đình
dậy, tiến về phía bên phải của Trương tư lệnh. Lúc này thức ăn đã được bày trên
bàn gần hết, mọi người lần lượt ngồi xuống, Trương tư lệnh vẫy tay với một
người đứng cách đó không xa: “Dịch Phong, đến ngồi cạnh ta!”

Trần Dịch Phong xuyên qua đám người
bước tới.

Hôm nay anh ăn mặc đơn giản thoải
mái, áo sơ mi chui đầu màu đen càng làm nổi bật dáng người của anh. Tư lệnh phu
nhân lịch sự kéo Dịch Phong vào vị trí bên tay phải Trương tư lệnh, nhường chỗ
của mình cho anh, còn bà sang ngồi cạnh Tần Tống.

Thế là Hàn Đình Đình và Trần Dịch
Phong vai kề vai ngồi cạnh nhau, còn Tần Tống ngồi phía đối diện chỉ biết nghệt
mặt ra nhìn.

Lúc ngồi xuống, Trần Dịch Phong rất
tự nhiên giơ tay xoa đầu Hàn Đình Đình “Hi!”.

Trần Dịch Phong vừa cười vừa giải
thích với Trương tư lệnh: “Thật trùng hợp, đây chính là cô em gái hàng xóm mà
trước nay cháu luôn yêu quý!”

Trương tư lệnh chợt nhớ ra: “À…
Đúng rồi! Con trai lão Hàn sau khi chuyển việc thì đến chỗ bố cậu.”

Trần Dịch Phong mỉm cười, gật đầu:
“Chúng cháu cùng ở một khu nhà, sát vách nhau.”

Tần Tống vùi mặt vào bát nhai miếng
gân bò rau ráu.

“Tiểu Lục!” Trương tư lệnh cười gọi
Tần Tống: “Vậy con và Dịch Phong đã thân lại càng thêm thân rồi!”

Tần Tống bày ra bộ dáng dửng dưng
như chẳng hề liên quan, vừa gắp thức ăn vừa hờ hững “Vâng” một tiếng.

“Bố Dịch Phong và ta là chiến hữu,
xét theo vai vế thì con phải gọi Dịch Phong là “chú” đấy!” Trương tư lệnh không
biết nội tình, còn có ý muốn thắt chặt mối quan hệ giữa hai người bọn họ.

Trần Dịch Phong làm như vô tình
liếc Tần Tống một cái, thái độ thể hiện sự cao ngạo của bậc bề trên.

Ực… Tần Tống cố nuốt ngụm máu tươi
đã dâng đến cổ họng xuống. Lý Vi Nhiên ngồi cạnh anh đang cúi đầu giả vờ và cơm
đã cười đến mức hai bả vai rung lên khe khẽ.

Có biết thế nào gọi là thảm kịch
nhân gian không?

Thảm kịch nhân gian chính là phải
chứng kiến cảnh tình địch và vợ của bạn vai kề vai quang minh chính đại ngồi
bên nhau, bạn đã không thể nhảy tới cào cấu vào mặt người ta thì chớ, lại còn
phải gọi người ta một tiếng “chú”…

Bố Trần Dịch Phong và Trương tư
lệnh năm xưa cùng vào sinh ra tử, sau đó bố của Trần Dịch Phong bị thương không
thể tiếp tục phục vụ trong quân đội, ông xin chuyển công tác, đầu quân cho đại
đội cảnh sát hình sự ở thành phố G, bố Đình Đình là do một tay ông dẫn dắt.

Trần Dịch Phong đến đây lần này đã
tạo ra một tiếng vang không hề nhỏ. Trương tư lệnh biết tin liền sai người tra
cứu hồ sơ mới phát hiện ra mối quan hệ này, nên có dụng ý muốn chiêu dụ anh ta.
Lần này mời Trần Dịch Phong đến nhà đón Giáng sinh, chính là có ý muốn kéo dây
bắc cầu cho Tần Tống và anh ta, hy vọng có thể biến thù thành bạn.

Nhưng không hiểu tại sao mà cháu
ngoại bảo bối của ông mặt mày cứ thờ ơ vô cảm, đừng nói tới chuyện làm quen bắt
thân mà anh thậm chí còn chẳng thèm mảy may để ý gì đến Trần Dịch Phong.

Mặt Tần Tống nặng trình trịch, Hàn
Đình Đình chốc chốc lại lén liếc về phía anh, cứ thấp thỏm sợ sệt không yên.
Trần Dịch Phong làm như chẳng có chuyện gì, nói chuyện với Đình Đình vẫn một
mực ôn tồn, dịu dàng.

“Anh với Tần Tống đang làm ăn hả?”
Vừa nãy Đình Đình có nghe ngóng được vài chuyện từ Tần Tang.

“Không.” Trần Dịch Phong cười nhạt:
“Tôi với cậu ta đang đối đầu.”

Hàn Đình Đình kinh ngạc. Mỗi khi cô
ngạc nhiên thì đôi mắt mở lớn, bộ dạng vẫn giống y hệt như trong ký ức của anh,
Dịch Phong khẽ mỉm cười, gọi: “Đình Bảo!” Anh vẫn giống như trước đây, thấp
giọng dịu dàng kêu nhũ danh của cô: “Nếu tôi và Tần Tống đối đầu, liệu em có
ghét tôi không? Sau này lại càng không muốn nghe điện thoại của tôi nhỉ?”

Đình Đình do dự, trên mặt cô viết
rõ hai chữ “vương vấn”.

Một cô gái bé nhỏ nhút nhát từng
chỉ cười bẽn lẽn với một mình anh… Trong lòng Trần Dịch Phong nhói đau, nhưng
sắc mặt anh chẳng hề thay đổi: “Tôi đùa thôi.” Anh bình thản nói.

“Em không hy vọng hai người đối đầu
hay đấu đá gì với nhau cả…” Hàn Đình Đình suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng mở miệng
nói: “Chuyện kinh doanh em không hiểu, nhưng nếu thật sự phải như thế... Không
còn cách nào khác sao? Em sẽ không vì hai người đối đầu nhau mà ghét anh, nhưng
em sẽ thấy không vui.”

“Nha đầu này!” Trần Dịch Phong bị
mấy lời này của cô chọc cười: “Dù gì thì tôi cũng từng cưng chiều cô bao nhiêu
năm qua, gả cho người ta rồi thì quên sạch sành sanh luôn sao? Bây giờ trong
lòng chỉ toàn là Tần Tống nhà cô thôi chứ gì?”

“Làm gì có!” Cô cười cười, rất
thành thật: “Nhưng phần lớn là như thế!” Bây giờ cô đã hoàn toàn thấu hiểu,
trong lòng Dịch Phong trước đây chỉ ngập tràn hình bóng của một người, chẳng
thể dung nạp thêm bất kỳ tình cảm dù trong sáng hay mờ ám nào khác nữa.

 

Tình yêu chân thật sẽ làm cho con
người ta cảm thấy thỏa mãn và hạnh phúc.

“Nha đầu này từ nhỏ tới lớn lúc nào
cũng khờ khạo, ít nói. Trước đây thật tình tôi rất lo cho em... Bây giờ thì tốt
rồi, coi như cũng lấy được đúng người!” Anh ngừng lại một lát, sau đó không thể
kiềm chế được, giơ tay ôm lấy Đình Đình, vuốt ve tóc cô: “Đình Bảo, chỉ cần em
vui vẻ là được rồi!”

Anh thu tay về, không nói gì nữa,
chỉ mỉm cười. Hàn Đình Đình trước giờ chưa từng hiểu được biểu cảm cũng như tâm
sự của Trần Dịch Phong. Lần này cũng không ngoại lệ, cô chỉ cảm thấy dường như
anh đang dứt khoát từ bỏ điều gì đó. Nhưng đó cũng chỉ là cảm giác thoáng qua,
cô không thật sự cảm nhận được rõ ràng.

Hàn Đình Đình và Trần Dịch Phong
ngồi nói chuyện trên ghế sô-pha, Tần Tống đứng đằng sau cách khoảng hai mét,
tay cầm cốc nước táo, nhưng không nuốt nổi ngụm nào.

Nhìn cô cười vui vẻ chưa kìa!...
Người nào đó mặt mày âm u như bầu trời ngày mưa bão, tay anh bóp chặt cốc nước
đến mức nổi hết cả gân lên, mím môi bước tới.

Hàn Đình Đình thấy ghế sô-pha cạnh
mình bỗng lún xuống, quay đầu liền nhìn thấy Tần Tống, cô mỉm cười với anh.

Tần Tống chẳng thèm nhìn cô lấy một
cái, chỉ ngồi sát sàn sạt bên cô, sô-pha dài rộng thế kia mà anh lại cứ dính
lấy cô. Chỉ cần Đình Đình khẽ động, Tần Tống sẽ lập tức theo sát, mặt anh dài
như cái bơm, bàn tay nóng rẫy cứ chốc chốc lại đụng vào chỗ này, chạm vào chỗ
kia của Đình Đình.

Hàn Đình Đình vờ như không có
chuyện gì, thỉnh thoảng lại khẽ cựa quậy. Trần Dịch Phong quá hiểu Đình Đình,
anh lập tức xác nhận cô đang mất tự nhiên, liếc thấy móng vuốt của Tần Tống
đang vắt lên vai cô, anh cúi đầu khẽ cười rồi nhanh chóng đứng dậy bỏ đi.

Dịch Phong vừa đi khỏi, Tần Tống
lập tức thu tay về, trên mặt anh hiện lên một dòng chữ: “Anh đang không vui, em
mau dỗ dành anh đi!”

“Em lại muốn đi đâu đó?” Thấy Hàn
Đình Đình không những chẳng thèm đếm xỉa đến mình mà còn định đứng lên bỏ di,
Tần Tống tức giận kéo cô lại, Đình Đình lảo đảo ngã ngồi lên đầu gối của anh.
Cơ hội đến, Tần Tống vội vàng vòng tay khóa chặt cô lại.

“Á…” Hàn Đình Đình vội đẩy Tần Tống
ra: “Đừng vậy mà, ở đây bao nhiêu là người...”

“Mọi người ở đây đều biết em là vợ
anh!” Vòng tay Tần Tống càng siết chặt.

“Nhưng em muốn đi lấy nước uống.” Tần
Tống luôn là tâm điểm của mọi ánh mắt, đôi vợ chồng trẻ lúc này đang ngọt ngào
thân mật như ở chốn không người, cả nhà đều nhìn sang cười cười. Hàn Đình Đình
cảm thấy trước mặt người lớn mà thân mật thế này thì không phải phép nên cuống
cuồng tìm cớ để chuồn.

Tần Tống chẳng thèm để ý, đưa cốc
nước táo của anh cho Đình Đình: “Đây!”

“Anh uống rồi mà…”

“Em có uống không?” Tần Tống xấu xa
nhéo vào eo Đình Đình, thấp giọng khẽ quát bên tai cô.

Hàn Đình Đình chậm chạp nhận lấy
nhấp một ngụm nhỏ, bỗng lực nhéo ở eo đột nhiên tăng mạnh, cô lập tức uống “ực”
một ngụm hết luôn nửa cốc.

Trong lòng Tần Tống đang thầm nở
hoa. Không biết Trần Dịch Phong đã quay lại từ bao giờ, từ đằng sau ghế sô-pha
vươn tay về phía “bánh bao nhỏ quê mùa” nhà anh lúc này còn đang chăm chú uống
nước táo: “Đình Đình, điện thoại của Tiểu Đổng, nó muốn nói với em vài câu.”

Hàn Đình Đình vội vàng đặt cốc nước
xuống rồi nhận lấy điện thoại, sau đó không chút kiêng dè gì, táo tợn chui ra
khỏi vòng tay của Tần Tống, chạy tới chỗ yên tĩnh để nói chuyện.

Chỉ là hành động đưa điện thoại hết
sức đơn giản, động tác của Trần Dịch Phong cực kỳ thong dong, không nhanh cũng
chẳng chậm, đủ để Tần Tống nhìn thấy rõ ràng cái hình nền long lanh trên đó:
Trần Dịch Phong ôm một bé gái xinh xắn tầm bảy - tám tuổi, bên cạnh hai bố con
là một cô ngốc cười tít cả mắt đang nghiêng đầu vào bé gái, gương mặt bánh bao
trắng hồng dường như sắp lên men, ba người họ cứ như một gia đình hạnh phúc
vậy, muốn bao nhiêu mỹ mãn thì có bấy nhiêu mỹ mãn... Tần Tống ngồi chỏng chơ
một mình trên ghế sô - pha, dòng chữ trên mặt anh bây giờ đã đổi thành: “Tôi
muốn ăn thịt người!”

Nghe điện thoại xong, Hàn Đình Đình
quay lại tìm Tần Tống khắp nơi mà vẫn chẳng thấy đâu, hỏi thì mọi người bảo là
mới thấy anh đi lên tầng, sắc mặt không được tốt cho lắm.

Đình Đình vội vã chạy lên tầng,
nhưng Tần Tống không chịu mở cửa cho cô. Đình Đình gõ cửa suốt năm phút mà Tần
vẫn không chịu mở, trong lòng cô cảm thấy không vui: “Vậy em đi đây!”

Nói xong Đình Đình liền quay người
đi thật, nhưng cô vừa mới quay người thì cánh cửa đã bật ra, Tần Tống hết sức
giận dữ đùng đùng nhào ra, nhanh chóng thò tay kéo cô vào phòng.

“Chẳng phải là anh không thèm quan
tâm em nữa rồi sao?” Vừa vào phòng Hàn Đình Đình đã giơ tay nhéo mặt Tần Tống,
cười nói: “Coi anh kìa! Quỷ nhỏ mọn!”

Tần Tống cắn vào cổ tay cô, anh vẫn
còn đang thở phì phì. Đình Đình vuốt ve khuôn mặt anh: “Ngoan nào... Đừng giận
nữa!”

“Em nói chuyện với Trần Dịch Phong
vui vẻ lắm cơ mà! Còn lo anh giận hay không để làm gì?” Tần Tống lại nắm cổ tay
Đình Đình, cắn một miếng không mạnh cũng chẳng nhẹ cho hả giận, cắn xong lại
thấy xót xa, vội vàng liếm láp vết răng của mình trên tay cô. Hàn Đình Đình
thấy nhột nên rụt tay lại, cười “hi hi”: “Lúc anh và Tần Tang nói chuyện em
cũng có giận đâu nào?”

Ý của cô là chuyện dĩ vãng đã qua
rồi, tuy cô vẫn còn tình cảm với Trần Dịch Phong, dù sao thì từ bé anh đã luôn
đối xử tốt với cô như thế, cô lại thầm thích anh trong một khoảng thời gian
dài; nhưng cũng giống như Tần Tang và Tần Tống, cho dù giữa họ là tình thân hay
thi thoảng là những hồi ức đẹp thì sớm đã chẳng còn liên quan gì tới tình yêu
nữa rồi. Trái tim phụ nữ rất nhỏ bé, chỉ đủ chỗ chứa những buồn - vui - giận -
hờn của một người đàn ông mà thôi.

Tần Tống nghe xong lại hoàn toàn
không nghĩ vậy, anh thả tay ra, gương mặt lạnh lùng: “Hàn Đình Đình!” Anh còn
gọi cả họ và tên của cô ra, rất không khách khí quát lớn: “Lúc trước tôi tâm sự
thật lòng với cô không phải để đến bây giờ cô đem ra bắt thóp tôi!”

Hàn Đình Đình nghệt mặt, sao những
lời cô nói lại biến thành bắt thóp rồi?

“Em cũng chỉ kể chuyện của Trần
Dịch Phong với mình anh, tại sao anh lại đem mấy thứ đó ra làm căn cứ cơ chứ?”
Cô không cam tâm đáp lại.

“Tôi cần căn cứ sao? Cô với hắn ta
ở trước mặt tôi ngọt ngào phát ngấy lên được, tôi đâu có bị đui!” Tần Tống xù
lông: “Cô muốn về làm mẹ kế người ta thì đi đi! Tôi không thèm! Đừng có xuất
hiện trước mặt tôi nữa!”

“Anh...” Mắt Hàn Đình Đình đã ngập
nước, chỉ nói dăm ba câu thôi mà, ngọt ngào phát ngấy ở đâu ra vậy? Rõ ràng
chính anh lúc nào cũng đem những tâm sự tự đáy lòng của cô ra để làm trò cười,
cứ một tiếng “mẹ kế” hai tiếng “mẹ kế” khó nghe biết mấy!

Hàn Đình Đình quay đi quệt nước
mắt, Tần Tống vẫn chưa nguôi giận: “Còn chưa đi?”

Tần Tống trước giờ cậy thế bắt nạt
người khác quen rồi, lúc này ngữ khí của anh cực kỳ nặng nề, Hàn Đình Đình cảm
thấy trái tim mình như vỡ vụn, cô gạt nước mắt, bước nhanh ra cửa.

Đình Đình vừa đi đến cửa Tần Tống
đã cảm thấy hối hận, anh định đuổi theo nhưng cánh cửa đã đóng sập lại. Anh
thẹn quá hóa giận, đấm một cái thật mạnh vào cửa.

Sau lưng vọng tới tiếng động lớn,
không biết Tần Tống lại trút giận lên thứ gì rồi.

Hàn Đình Đình chỉ muốn về nhà ngay
lập tức… Ở nhà sẽ không có ai đuổi cô đi thế này.

Nhưng bố mẹ nhất định sẽ hỏi
chuyện, cô phải trả lời thế nào đây… Bị Tần Tống đuổi đi rồi, vì Trần Dịch
Phong ư?

Bố sẽ bị cô chọc giận đến chết mất!

Còn Trần Dịch Phong, anh thấy cô bị
Tần Tống đuổi đi sẽ nghĩ thế nào? Cô vừa mới nói với anh rằng mình sống rất
tốt.

Đình Đình hết sức đau lòng, cúi đầu
đi về phía nhà vệ sinh gần hành lang. Bỗng có tiếng bước chân từ cầu thang vọng
đến, cô vừa ngẩng đầu lên thì Trần Dịch Phong đã dừng trước mặt.

“Sao lại khóc?” Trần Dịch Phong
kinh ngạc nhìn đôi mắt đỏ hoe của Đình Đình: “Đã xảy ra chuyện gì rồi?”

Hàn Đình Đình dụi dụi mắt, lắc đầu:
“Có khóc đâu ạ.”

Trần Dịch Phong nhíu mày, cô có
khóc hay không lẽ nào anh không nhìn ra được: “Dưới nhà đang chuẩn bị ăn cơm
rồi đấy. Tần Tống đâu?”

Nghe hỏi đến Tần Tống, Đình Đình
lại thấy sống mũi cay cay, cô chỉ bừa ra đằng sau, sau đó mặc kệ biểu cảm càng
lúc càng lạnh lùng của Trần Dịch Phong, hấp tấp chạy vào nhà vệ sinh trốn rồi
ngồi trên bồn cầu lặng lẽ bưng mặt khóc.

Không biết qua bao lâu, giọng Tần
Tang vang lên cùng với tiếng gõ cửa: “Đình Đình? Em đang ở trong đó à?”

“Vâng… “ Hàn Đình Đình ngẩng đầu,
cuống quýt lau mặt

“Đến giờ cơm rồi, chỉ còn thiếu mỗi
em, bà ngoại bảo chị lên xem thế nào. Em vẫn ổn chứ? Có cần chị vào giúp
không?”

Tần Tang hỏi han một cách uyển
chuyến.

“Không cần đâu, em đến ngay đây!”

Lúc xuống tầng cả nhà đều quay ra
nhìn cô, mắt Đình Đình sưng đỏ hết cả lên không cách nào che giấu được, cô đành
cúi gằm mặt bước một mạch tới bên bàn ăn.

Tất cả mọi người đều đã ngồi vào
chỗ, không biết do ai sắp xếp mà chỉ còn trống mỗi vị trí bên cạnh Tần Tống,
chắc là chừa lại cho cô. Cô ngồi xuống, không dám ngước nhìn Tần Tống lấy một
lần.

Sau khi Trương tư lệnh ra chỉ thị:
“Ăn cơm!”, mọi người bắt đầu động đũa. Tần Tống ngần ngừ một lúc rồi múc cho
Đình Đình một bát canh, nhẹ nhàng đẩy sang chỗ cô. Cô không ăn, cũng chẳng thèm
nhìn anh. Một lát sau Tần Tống lại vươn tay ra cẩn thận đẩy bát canh sang phía
cô, nhưng Đình Đình giận dỗi đưa tay đẩy về.

Tần Tống sững sờ, đôi đũa trong tay
đặt “cạch” xuống bàn, anh giật mạnh bát canh về, nước canh bắn tung tóe ra bàn,
phần còn lại trong bát anh ngửa cổ tu một hơi hết luôn.

Tiếng động khá lớn, mọi người đều
nghe thấy. Trương Phác Ngọc là người đầu tiên lên tiếng: “A Tống, con làm gì
thế?”

Trương tư lệnh phu nhân cũng không
hài lòng mắng cháu ngoại bảo bối của mình: “Tiểu Lục, con thật là... Còn làm
Đình Đình giật mình rồi kìa!”

Trương Phác Ngôn cũng nói: “A Tống,
mau múc bát canh khác cho vợ con đi!”

Tần Tống ngang ngược bướng bỉnh
quen rồi, thường ngày anh muốn làm gì thì làm, chẳng ai bảo được cả. Tần Tống
đặt cái bát xuống bàn, sắp nổi xung thật rồi, nhưng vừa nhìn sang người bên
cạnh thì bao nhiêu bực tức trong lòng anh lại dần lắng xuống.

Lúc này, Tần Tang múc một bát canh
khác đưa qua. Hàn Đình Đình vốn đang hết sức kiềm chế để không bật khóc, bây
giờ khi được mọi người che chở thì hai mắt cô lại bắt đầu đỏ hoe, trong lòng
vừa ấm ức vừa tủi thân.

Trần Dịch Phong không hề lên tiếng,
nhưng ánh mắt không ngừng dõi theo Đình Đình, dù cô không ngẩng mặt lên nhưng
vẫn cảm thấy lạnh toát sống lưng.

Ăn cơm xong, mọi người tập trung
trong phòng khách đón Giáng sinh, đèn chùm trên trần nhà được dịp nghỉ ngơi,
ánh đèn trên cây thông Noel cao to tỏa sáng lấp lánh. Dưới gốc cây đặt đầy quà,
đám trẻ con đều đang thèm nhỏ dãi, nhưng Tần Tống lúc này mặt mày bí xị, ngồi
một góc trên sô-pha bên cạnh gốc cây nên không ai dám lại gần.

Hàn Đình Đình đứng cách Tần Tống
rất xa, trong lòng lo lắng nghĩ: Về nhà thì không được rồi, lát nữa vào phòng
lại không biết phải đối diện với Tần Tống như thế nào, chi bằng cứ đi ngủ
trước, anh thấy cô ở trong phòng chắc sẽ đi tìm phòng khác ngủ thôi.

Thế là Hàn Đình Đình lặng lẽ đi lên
tầng. Cô đang nhẹ nhàng khép cửa lại, bỗng nhiên cánh cửa bị đẩy mạnh, cô lùi
về phía sau mấy bước, suýt chút nữa thì ngã.

Là Tần Tống, mặt mày xám xịt như
lúc nãy, anh lách người qua cánh cửa mới mở được một nửa, sau đó đóng cửa cái
“rầm”.

Hàn Đình Đình nhìn Tần Tống đầy uất
ức, im lặng chẳng nói chẳng rằng. Hai người cứ trầm ngâm đứng đối diện nhau,
cuối cùng anh quyết định mở lời trước: “Anh bảo em đi thì em đi luôn à? Bình
thường sao chẳng thấy nghe lời anh thế bao giờ!”

Thấy Đình Đình vẫn không nói gì,
Tần Tống lại nổi giận, anh nâng cằm cô, buộc cô phải ngẩng mặt lên: “Nhìn anh
này!”

Nhìn gì chứ... Anh nhướng mày, thái
độ hết sức nghiêm túc: “Anh có chỗ nào không bằng Trần Dịch Phong?”

“Em chưa bao giờ so sánh anh với
anh ấy.” Đình Đình hất tay Tần Tống ra: “Là tự anh cứ luôn so đo với anh
ấy."

“Lần nào hắn ta xuất hiện thì cả
người em đều không bình thường, anh có thể không so đo với hắn ta sao?” Tần
Tống càng nói càng thêm tức giận: “Em thích hắn ta bao nhiêu năm như thế, anh
có thể không so đo với hắn sao?”

Anh nói ra những lời này với vẻ rất
không tự tin, cực kỳ không giống Tần Tống. Trái tim Hàn Đình Đình mềm hẳn ra,
mặc dù vẫn còn đang oán trách anh nhưng cũng cảm thấy rất đau lòng.

“A Tống, trước nay anh ấy vẫn luôn
chăm sóc em giống như chăm Tiểu Đổng, từ bé đến giờ anh ấy đối với em rất tốt.
Giữa em và anh ấy, trừ những suy nghĩ em luôn chôn giấu trong lòng ra thì hoàn
toàn không có gì cả, anh ấy cũng không hề hay biết gì. Lẽ nào chỉ vì tình yêu
đơn phương của em mà không được qua lại với anh ấy nữa sao?” Đình Đình khẽ nói.

“Điều anh quan tâm không phải là
hắn ta! Chỉ cần nghĩ đến việc em kết hôn với anh để sau khi ly hôn được ở cạnh
hắn là anh đã muốn bóp chết em rồi!” Cuối cùng thì Tần Tống cũng nghiến răng
nghiến lợi nói hết ra những suy nghĩ chân thật nhất, những điều khiến anh mất
thể diện nhất.

“Nhưng về sau không phải vậy nữa
mà…” Đình Đình lí nhí mới nói được nửa chừng lại đột ngột dừng lại.

Sau đó… Sau đó không phải là hai
người bọn họ đã cùng nhau trải qua biết bao nhiêu chuyện, cùng nương tựa vào
nhau vượt qua những ngày tháng khó khăn đó sao? Hai người thậm chí còn ôm nhau,
hôn nhau, đầu gối tay ấp trong sáng bên nhau, mỗi lần như vậy đều cảm thấy lòng
mình rung động, chứ có phải vì Trần Dịch Phong nào đâu?

Báo cáo nội dung xấu