Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định - Phiên Ngoại 1
Phiên ngoại 1: Lần đầu gặp gỡ mà cứ ngỡ như là cố nhân
Đáng lẽ người mà Tần Uẩn phải lấy
là Trương Phác Ngôn.
Lúc đó ông mới du học ở Mỹ về, Tần
Thị trong tay một văn sĩ làm kinh doanh như bố ông chỉ còn là cái bình rỗng. Từ
bên ngoài nhìn vào, gia tộc Tần Thị bề thế vẫn hùng mạnh như trước, nhưng thực
chất ở bên trong lại đang chết dần chết mòn, vì vậy, dù cho Tần Uẩn là thiếu
niên anh hùng đến mức nào thì cũng vẫn phải chật vật gánh vác. Không lâu sau
khi ông tiếp quản Tần Thị, các bậc trưởng lão trong gia tộc đã thống nhất đưa
ra quan điểm: Liên hôn.
Nhà họ Trương ở thành phố C xét về
mặt quân sự hay chính trị đều thuộc dạng có thế lực, con gái nhà họ – Trương
Phác Ngôn lại rất xinh đẹp, tinh thông cầm – kỳ – thi – họa, tình tình dịu dàng
nhưng rất có chính kiến. Dịp kỉ niệm một trăm năm ngày thành lập trường, giữa
một đám sư muội đang chen chúc vây quanh Tần Uẩn, bà lại bình thản điềm đạm như
đóa hoa kiêu kỳ, bộc lộ khí chất hơn người.
Đi lại với nhau được chừng hai
tháng, cả hai người vẫn lạnh lùng thản nhiên như không. Tình cảm của họ nhạt
nhòa như khói mây, không ai chịu xé bỏ màn sương mỏng ngăn cách giữa hai người,
nhưng họ vẫn ngầm giao ước về chuyện ra mắt bố mẹ hai bên.
Tần Uẩn đến Trương gia trước. Vợ
chồng Trương tư lệnh rất hài lòng, ăn trưa xong còn ân cần giữ ông lại dùng
thêm bữa tối.
Chiều đến, Trương Phác Ngôn vẫn
đang say sưa ngủ trưa chẳng biết trời đất gì cả, một mình Tần Uẩn ở trong thư
phòng nghiên cứu những cuốn sách quý giá mà Trương tư lệnh sưu tầm được. Qua
cánh cửa khép hờ, Tần Uẩn nghe thấy có tiếng người bước vào thư phòng ở sát
vách. Ông đứng dậy đi đóng cửa, ánh mắt vô tình quét qua gian phòng kế bên… Và
đó chính là lần đầu gặp gỡ giữa ông với thiếu nữ Trương Phác Ngọc.
Trương Phác Ngọc lúc đó còn ít
tuổi, trên người mặc nguyên bộ đồng phục, mái tóc dài mượt mà để xõa, toàn thân
toát lên vẻ tươi tắn trong sáng. Không biết bao thuốc trên tay là lấy đâu ra,
nhưng chắc là vì hiếu kỳ nên mới trốn trong thư phòng nghiên cứu. Bà không biết
cách quẹt lửa, loay hoay một hồi rồi ngồi bệt xuống đất, thuốc rơi xuống sàn
vẫn không hề hay biết, cứ mãi vần vò hộp diêm.
Một bàn tay thon dài từ đằng sau
bất chợt vươn tới, nhẹ nhàng rút một que diêm ra, khẽ quẹt vào hộp diêm trong
tay bà. Bà vẫn còn chưa thấy rõ động tác đó như thế nào, chỉ thấy bàn tay mình
khẽ run khi bị tay ông sượt qua. Sau tiếng “phựt” khe khẽ, một đốm lửa nhỏ màu
xanh lam đẹp đẽ lập tức cháy bùng lên trên đầu que diêm kia, cảnh tượng đó đẹp
đến mức ma mị. Trương Phác Ngọc sững sờ quay đầu lại nhìn, chỉ thấy trước mặt
mình là một người đàn ông tuấn tú trẻ tuổi đang mỉm cười nhìn bà.
“Oa…” Bà kinh ngạc kêu lên, rồi
chắp hai tay lại năn nỉ: “Dạy em đi! Dạy em đi mà!”
Thiếu nữ nhỏ bé xinh đẹp như một nụ
hoa với ánh mắt trong trẻo thuần khiết dường như có thể nhìn thấu tới tận đáy,
đôi mắt long lanh ấy nhìn thẳng vào ông. Tần Uẩn không cầm được lòng, nhẹ nhàng
vươn tay ra vuốt ve mái tóc đen óng mượt như tơ lụa của bà, giọng điệu cũng trở
nên cực kỳ dịu dàng: “Được, để tôi dạy em.”
Dĩ nhiên, Trương Phác Ngọc không
nhận được sự chấp thuận của các bậc trưởng bối nhà họ Tần. Bọn họ cần một người
phụ nữ có thể đảm đương trách nhiệm nữ chủ nhân của Tần gia, làm hậu phương
vững chắc cho Tần Uẩn, chứ không phải là một cô nhóc chỉ biết phong hoa tuyết
nguyệt, thậm chí còn khiến Tần Uẩn phải tốn thêm tâm sức cưng chiều cung phụng
nữa.
Ngay cả người lớn trong nhà họ
Trương cũng không hề tán thành.
Trương tư lệnh chinh chiến cả một
đời người, trước giờ ông chẳng hỏi mà cũng chẳng quản chuyện tình cảm nam nữ,
cứ để mọi việc diễn ra tự nhiên. Trương tư lệnh phu nhân thì đã phân tích với
Tần Uẩn không biết bao nhiêu lần: thứ nhất, Trương Phác Ngôn về làm con dâu của
Tần gia sẽ phù hợp hơn, bất luận là về mặt gia tộc hay sự nghiệp sau này của
Tần Uẩn đều có người trợ giúp; thứ hai, Trương Phác Ngọc nhỏ tuổi hơn, ai đời
em gái lại lấy chồng trước chị cơ chứ?
Huống hồ Trương Phác Ngọc còn là
con gái út mà Trương tư lệnh yêu thương chiều chuộng nhất, là viên ngọc quý
được cả nhà hết mực nâng niu, mọi người đều không nỡ gả con gái bảo bối đi sớm
như thế.
“Cháu có thể đợi.” Tần Uẩn mỉm
cười: “Đợi hai năm nữa, tới khi cô ấy tốt nghiệp rồi sẽ kết hôn.”
Trương tư lệnh phu nhân thở dài:
“Nếu Phác Ngôn được chín phần thì Phác Ngọc chỉ được sáu phần mà thôi. Vợ chồng
thì phải nương tựa vào nhau cả đời, Tần Uẩn, cháu phải suy nghĩ thật kỹ càng
đấy!”
“Xin cô cứ yên tâm, cháu sẽ yêu
thương cô ấy hơn bất kỳ người nào!”
Đã nói hết nước hết cái rồi, Trương
tư lệnh phu nhân cũng chẳng còn cách nào, đành gọi Trương Phác Ngôn đang ở
trong phòng ra, còn bà xoay người bước ra ngoài.
Tần Uẩn không chút ngạc nhiên, chỉ
mỉm cười rồi khẽ gật đầu với Trương Phác Ngôn. Trương Phác Ngôn lúc bấy giờ còn
lâu mới được ưu nhã khoan dung như hiện tại. Gương mặt bà khi ấy lạnh lùng băng
giá, lời nói nhạo báng: “Rốt cuộc thì anh thích nó ở điểm gì? Chỉ số thông minh
thấp à?”
“Phác Ngôn!” Tần Uẩn dịu dàng nhắc
nhở cô về biểu hiện cực kỳ “mất điểm” này.
Trương Phác Ngôn cười lạnh: “Sư
huynh, anh khiến cho tôi cảm thấy bản thân mình thật chẳng khác gì một trò
cười.”
“Anh rất lấy làm tiếc, xin lỗi em!”
“Không cần!” Nụ cười của bà càng
lạnh lùng hơn nữa: “Anh chấp nhận cưới một con búp bê chỉ để thỏa mãn khẩu vị
của mình, tôi nên cảm tạ anh đã để cho tôi sớm mở mắt mà nhìn cho rõ tiêu chuẩn
khác người của anh mới đúng!”
Tần Uẩn chỉ cười không nói gì, cũng
chẳng hề để tâm đến sự công kích hết sức trẻ con của bà. Nụ cười đẹp đẽ đó khiến
cho Trương Phác Ngôn vừa hận vừa tiếc, bà nghiến răng lao ra ngoài. Chạy đến
hành lang thì vừa vặn chạm mặt cô em gái trên tay đang cầm nửa quả lựu lớn, vừa
đi vừa bóc ra ăn, Trương Phác Ngôn không hề dừng lại, đâm sầm vào em gái.
“A!” Trương Phác Ngọc bất ngờ bị va
mạnh, lảo đảo lùi về sau mấy bước, nhưng cô em gái không bao giờ chịu thua
thiệt ấy lập tức hét toáng lên: “Chị làm cái gì thế! Chị cố tình!”
Trương Phác Ngôn nhìn em gái bằng
ánh mắt lạnh lẽo, nhìn chằm chằm đến mức khiến cho Trương Phác Ngọc phát sợ,
chỉ dám làu bàu vài câu rồi nhặt trái lựu lăn lông lốc trên thảm lên, sau khi
tách lớp vỏ bẩn lại cho một nắm hạt vào miệng tiếp tục nhai.
“Bị người ta coi như thú cưng mà
nuôi cả đời, em có vui không?” Cô chị gái đột nhiên lên tiếng, ngữ khí đầy châm
biếm.
Trương Phác Ngọc sững sờ: “Hả?”
“Chị – hỏi – em: Bị một người như
Tần Uẩn cưới về làm vợ, suốt đời chỉ quanh quẩn trong Tần gia, rốt cuộc thì em
dựa vào cái gì? Dựa vào việc em trông cũng đáng yêu sao? Hay là dựa vào tài
năng thiên bẩm ngày nào cũng có thể gây họa? Hay là vì năng lực thấp kém, lúc
nào cũng ngây ngây ngô ngô không hiểu chuyện của em, cho dù trời có sập xuống
cũng coi như không thấy ư?”
“Này!” Trương Phác Ngọc quăng trái
lựu xuống đất, xắn tay áo lên, không hề khách khí đưa ngón tay trỏ xinh xắn
trắng trẻo lên chỉ vào mũi chị mình: “Chị muốn uýnh nhau phải không?”
Trương Phác Ngôn mấp máy môi, bà
vốn dĩ vẫn còn đầy một bụng những lời gai góc sắc sảo, thế mà lúc này đây vẫn
chỉ biết câm nín không thốt nên lời.
Đây chính là đối thủ của Trương
Phác Ngôn, là đối thủ mà dù chỉ giao lưu thôi cũng đã đủ vất vả rồi.
Đây chính là em gái của bà, là đứa
em mà ngay cả việc giả vờ dịu dàng yếu đuối cũng không biết chứ đừng nói đến
việc giở mưu mô thủ đoạn.
***
Thôi bỏ đi, hà tất phải hạ thấp giá
trị bản thân mình thế chứ!
Mới phút trước còn hung hăng sừng
sộ, thế mà lại đột nhiên quay người bỏ đi mất tiêu, quái dị! Trương Phác Ngọc
nhìn theo bóng lưng thẳng tắp kiêu hãnh của chị gái, thầm cảm thán bà chị mình
thật là kỳ cục, rồi tức tối giơ chân đá văng trái lựu đang nằm chỏng chơ trên
sàn nhà.
Trái lựu bay thẳng vào người Trương
Phác Ngôn, bà hốt hoảng không kịp trở tay, thất thanh kêu “Ái da” một tiếng,
lập tức quay đầu lại trừng mắt dữ tợn với em gái, cô em thấy không ổn liền cắm
đầu cắm cổ chạy mất.
Trong lúc Trương Phác Ngọc đang hớt
hơ hớt hải tháo chạy thì Tần Uẩn nhẹ nhàng đưa tay ra ngăn cản rồi kéo bà vào
trong phòng.
“Hóa ra anh ở đây à?” Trương Phác
Ngọc thở phào nhẹ nhõm: “Hồi nãy anh ở trong này nói chuyện với chị em hả?”
Tần Uẩn gật đầu, tay ông khẽ vuốt
ve những sợi tóc đang phất phơ trên trán bà, động tác chứa đựng vẻ yêu thương
nồng nàn.
“Thế tại sao anh không ra mặt cứu
em?” Trương Phác Ngọc không vui rồi!
“Chẳng phải là em đã dọa cho cô ấy
sợ đến mức chạy tán loạn rồi đó sao? Còn dùng ám khí ám sát cô ấy nữa kia mà.”
Ông khẽ cười. Nghĩ đến cảnh Trương Phác Ngôn trước nay luôn hoàn mỹ như tiên nữ
giáng trần lại la oai oái khi bị trái lựu văng vào người, Tần Uẩn không nhịn
được cười. Ông thu tay kéo Trương Phác Ngọc lại gần mình, thực sự rất muốn hôn
bà một cái, nhưng lại sợ làm cho một người thanh khiết như bà sợ hãi nên đành
phải kiềm chế, chỉ dám duy trì khoảng cách gần gũi đủ để cảm nhận được hơi thở
của nhau.
Nghe ông nói vậy, Trương Phác Ngọc
bèn nhớ lại vẻ mặt giận dữ vào phút cuối cùng của chị gái, bà phì cười. Vài
giọt “mưa xuân” theo tiếng cười ấy bắn lên mặt Tần Uẩn, cái người từ bé đã cực
kỳ sạch sẽ đến mức khiến người khác phải bực mình kia lúc này lại chỉ cảm thấy
thật thân mật, không hề có ý định đưa tay lên lau mặt.
Lúc ra về, ông muốn bà đi tiễn ông,
nhưng thực tế là Tần Uẩn đã cõng Trương Phác Ngọc trên quá nửa con đường dài
dẫn từ nhà ra đến bên ngoài đó.
“Nghe mẹ em nói là anh muốn cưới em
hả?” Bà ngồi trên lưng ông, cất tiếng hỏi.
“Ừ!” Tần Uẩn cười tủm tỉm.
“Anh không cưới chị gái em nữa à?
Anh không phải là bạn trai chị ấy sao?”
“Không!”
“Tại sao?”
“Tại vì muốn cưới em.”
Chủ đề cứ thế bị ông quay mòng
mòng, bà vẫn chưa hỏi ra được vấn đề nhưng cũng nhất thời không hiểu nổi rốt
cuộc là đã sai sót ở chỗ nào. Bà chau mày nghĩ mãi, cho đến cuối con đường, ông
đã thả bà xuống rồi mà bà vẫn nghĩ không thông.
“Anh đi đây, em phải ngoan đấy,
đừng có gây chuyện gì quá lớn, không thể để lỡ ngày cưới được, biết chưa hả?”
Ông cúi đầu, giọng nói cực kỳ dịu dàng.
“Em biết rồi!” Bà cười đáp giòn
tan, rồi níu vạt áo ông: “Thế nếu Trương Phác Ngôn lại hỏi em dựa vào cái gì mà
gả cho anh, em biết phải trả lời thế nào đây? Anh thật sự muốn coi em như thú
cưng để đem về nuôi hả?” Tâm sự nho nhỏ của bà là hy vọng ông bày cho bà một lời
đáp trả thật ghê gớm, từ bé đến giờ nếu là đánh nhau thì bà chưa thua bao giờ,
nhưng về khoản đấu võ mồm thì lúc nào người chiến thắng cũng là Trương Phác
Ngôn.
“Em thử nói xem?” Tẩn Uẩn cười
cười.
“Coi như thú cưng… thật ra cũng
chẳng có gì là không tốt cả!” Bà ra sức suy nghĩ một hồi rồi đánh liều một phen
gặng hỏi: “Nhưng mà, rốt cuộc là tại sao anh lại muốn cưới em chứ?”
Ánh mắt long lanh của người thiếu
nữ đáng yêu vô cùng, Tần Uẩn cuối cùng cũng chẳng thể nhịn thêm được nữa, ông
cúi đầu mổ nhè nhẹ vào chóp mũi bà: “Bởi vì… muốn đem em về nuôi như thú cưng
vậy. Trước giờ anh chưa từng thích loài thú cưng nào đến mức này, nuôi em cả
đời luôn, chịu không?”
Bà xoa xoa chóp mũi, đỏ mặt không
nói gì, mãi hồi lâu sau mới ngượng nghịu gật đầu. Tâm trạng Tần Uẩn cực kỳ tốt,
ông cứ đứng nhìn theo dáng bà chạy tung tăng vào nhà, cho đến khi không thấy bà
đâu nữa ông mới chui vào xe.
Ông ngồi trên xe, bị vật lạ trong
túi áo khẽ cọ vào người. Tần Uẩn mỉm cười, bàn tay cách lớp áo vuốt ve vật lạ
kia, động tác dịu dàng cứ như là đang vuốt ve mái tóc đen bóng mượt mà của bà
vậy.
Vật lạ đó chính là cái vỏ bao thuốc
lá. Hôm ấy bà đã bị tiểu xảo của ông hấp dẫn, thuốc cũng bị ông thản nhiên thu
lại mà không hề hay biết. Trên gói thuốc đó có in hai câu thơ:
Lần đầu gặp gỡ
Cứ ngỡ cố nhân
***
Một buổi chiều trong lành ấm áp.
Tần Uẩn ngủ không ngon, ông lại
nhíu mày một cách khó nhọc nhưng không hề động đậy. Ông tỉnh rồi, Trương Phác
Ngọc biết, bà còn biết hiện tại ông đang rất đau đớn rất khổ sở, vì thế nên ông
mới giả vờ như vẫn đang ngủ.
Ông luôn sợ bà sẽ lo lắng.
Bác sĩ bước vào chỉnh máy đo, rất
nhanh chóng rồi nhẹ nhàng đi ra. Tối qua chủ nhiệm tổ điều trị đã thông báo với
bà rằng, Tần Tống mới mời thêm năm vị chuyên gia ở nước ngoài về, chỉ e tuần
sau lại phải tiếp tục phẫu thuật.
“Không, không mổ nữa!” Trương Phác
Ngọc nhìn ra bóng đêm mịt mù bên ngoài cửa sổ, bình thản nói: “Ông mau nghĩ
cách kiếm ít thuốc giảm đau, tôi không muốn ông ấy phải chịu đau đớn đến mức
không chợp mắt được nữa!
“Giai đoạn này không thể dùng thêm
thuốc giảm đau liều cao được, nếu không sẽ ảnh hưởng đến liệu trình phẫu thuật
sau này!”
“Tôi đã nói rồi, chúng tôi không
làm phẫu thuật nữa!”
“Phu nhân… Nếu làm thế bên Tần tổng
sẽ không bỏ qua cho chúng tôi đâu ạ.” Chủ nhiệm khó xử, ông ăn lương của Tần
Tống nên phải chịu trách nhiệm với anh.
Trương Phác Ngọc ngoảnh đầu lại:
“Ông cho giải tán đội bác sĩ đó đi, để lại vài hộ lý chăm sóc hằng ngày là được
rồi! Nhiệm vụ tiếp theo của mấy người chính là ráng hết sức làm giảm bớt đau
đớn cho ông ấy… Trong lòng ông cũng biết rõ, kết quả cuối cùng là điều không
thể tránh khỏi. Ông hãy nghe lời tôi, tôi đảm bảo sẽ để ông rút lui an toàn,
nếu không đến lúc đó Tần Tống mà có nổi điên lên tôi cũng mặc kệ các người!” Bà
nói qua loa cho xong chuyện, nhưng câu nào câu nấy đều sắc như dao nhọn ghim
trúng hồng tâm, vị bác sĩ chủ nhiệm không đôi co thêm nữa, cung kính chấp
thuận.
Hôm nay quả thật chẳng có ai đến
tiêm loạn xạ vào người Tần Uẩn nữa, thế nhưng thuốc giảm đau liều cao mà bà cần
vẫn chưa được đem đến. Có lẽ khi Tần Tống còn chưa mở lời thì đám người đó cũng
chẳng dám làm nhiều những hành động mang tính thực tế ngay lập tức.
A Tống của bà quả thật đã trưởng
thành rồi! Trước đây cũng có rất nhiều người sợ sệt Tần Tiểu Lục ngang tàng
hống hách, còn bây giờ, những người cung kính, cẩn trọng gọi anh hai tiếng “Tần
tổng” ngày càng nhiều.
Ánh mắt bà dừng lại trên gương mặt
người đàn ông giả vờ ngủ trên giường. Nhất định là ông vui lắm! Mấy ngày trước,
khi nghe nói Tần Tống đã giành được một lượng cổ phần lớn, ông quay sang nói
với bà đúng là hổ phụ sinh hổ tử, Tần Tống thậm chí còn giỏi hơn ông năm đó đến
vài phần.
Năm đó… Trương Phác Ngọc giơ tay
khẽ vuốt ve gương mặt ông. Đúng là nói xàm, làm gì có ai giỏi giang được như
ông năm đó chứ!
Ngoài cửa vang lên tiếng động khe
khẽ, có người bước vào, nhỏ giọng báo cáo với bà: “Thiếu gia đã đến, giờ đang
đi về phía phòng hội nghị đấy ạ.”
“Tôi biết rồi, tôi sang ngay đây.”
Bà đáp lời một cách qua loa.
Người đó đã khép cửa đi rồi mà bà
vẫn chưa vội đứng lên, bà vươn ngón tay đến chèn mũi ông lại, khiến ông không
thể tiếp tục giả vờ thêm được nữa. Ông mở mắt ra, nặng nhọc thở dài: “Anh đang
ngủ.”
“Em biết.” Bà cười tủm tỉm, tuy
quay lưng lại với ánh sáng nhưng cụ cười sấp bóng của bà vẫn rạng rỡ xinh đẹp
như trước: “Em ra ngoài một lát, sẽ quay lại ngay.”
Tần Uẩn gật đầu, siết chặt bàn tay
bà lại, trên mặt ông hiện lên vẻ ngập ngừng hiếm thấy: “Tiểu Ngọc…”
Bà phủ người xuống hôn ông, không
để ông nói tiếp. Một lúc sau, khi ánh mắt ông đã không còn trong trẻo nữa, bà
mới nhổm người dậy, cười thoải mái: “Đợi em!”
Ông mím môi, mỉm cười gật đầu.
Lúc này Trương Phác Ngọc mới đi ra
ngoài. Bà đi gặp con trai mình, bà phải thuyết phục anh, cầu xin anh hãy để cho
chồng bà, cũng chính là bố anh… được chết.
Ai cũng biết kết quả đã định sẵn
rồi, nhưng chẳng có ai nỡ hạ quyết tâm cả.
Vậy thì hãy để cho bà gánh chịu đi!
Cả đời cũng chỉ có một lần này thôi…
Trương Phác Ngọc khép cửa lại, ánh
mắt nóng bỏng của Tần Uẩn dường như vẫn dõi theo sau lưng, bà ưỡn lưng ngẩng
cao đầu bước đi.
Anh đã dùng cả cuộc đời để yêu
thương, chiều chuộng, che chở cho em từng li từng tí một. Em không cách nào báo
đáp được, thôi thì chặng cuối con đường này hãy để em tiễn anh, em sẽ ở bên
cạnh anh cho tới khi anh nhắm mắt xuôi tay, còn em, khi đã mất anh rồi sẽ phải
cô đơn đến chết.
Là ai luôn nói rằng em là người may
mắn nhất? Tần Uẩn, anh xem, bọn họ không có một ai hiểu em cả.
Hành lang ngoằn ngoèo sâu hun hút,
bà lê từng bước chân, bước đi không hề hối tiếc.
Cách đây nhiều năm, cũng vào một
buổi chiều trời trong xanh như hôm nay, trong đám chị em gái đang cùng nhau
chơi đùa, một cô chị lớn tuổi hơn đã đem về vài bao thuốc lá, trên hộp thuốc
màu xanh trắng ấy còn in hình đóa hoa sơn trà đỏ rực rỡ. Trương Phác Ngọc lén
lút đem một hộp về nhà, chính ngày hôm đó bà đã gặp Tần Uẩn.
Cho đến bây giờ, khi đã sống gần
hết cả đời người, cứ mỗi khi nhớ đến buổi chiều hai người gặp gỡ, bà lại thấy
mọi việc vẫn còn rõ ràng như vừa mới xảy ra ngày hôm qua vậy. Sau đó, không
biết số phận của bao thuốc lá đã trôi về đâu, nhưng tự đáy lòng bà vẫn nhớ mãi
không quên. Tần Uẩn đã từng không hiểu vì sao bà lại có thể thoải mái chấp
thuận gả cho ông, cũng như ông không biết được rằng bà đem bao thuốc đó về
không phải vì tính hiếu kỳ nổi loạn, mà là vì hai câu thơ in trên bao thuốc đó
cũng giống như ông đã khiến bà rung động ngay từ cái nhìn đầu tiên…
Lần đầu gặp gỡ
Cứ ngỡ cố nhân

