Tình Ngang Trái (Tập 2) - Chương 03 - 04

Chương 3

Họ ra về trong tâm trạng kém vui.

Trên đường về, Tiểu Lộng hỏi: “Mẹ,
có phải chú Tống ghét con không?” Khi bé bê đĩa trái cây quay lại, thì đúng lúc
thấy chú Tống tức giận phủi tay áo đứng dậy. Trước khi đi, chú Tống còn nhìn bé
chằm chằm làm bé sợ run rẩy. Trong thoáng chốc, Tiểu Lộng thấy ánh mắt chú Tống
thật khiếp, khác hẳn với vẻ dịu dàng bề ngoài.

“Mẹ, nếu giữa chú Tống và con chỉ
có thể chọn một, mẹ sẽ chọn ai?” Tiểu Lộng bất an hỏi.

Thực ra, chỉ vừa chạm mặt mà bé đã
không thích chú Tống. Nhưng đó là người yêu của mẹ, bé không dám trêu chọc. Tuy
nhiên, khi bị chú Tống trừng mắt đe dọa, khiến bé nảy sinh ý ngăn cản!

“Tại sao Tiểu Lộng lại hỏi mẹ như
vậy?” Duy Đóa cảm thấy nhức đầu, dạo này xảy ra đủ thứ chuyện, khiến cô mệt mỏi
chịu không nổi.

“Vì Tiểu Lộng thấy chú Tống chẳng
có khí khái đàn ông, không thể so với ba được!” Tiểu Lộng đáp ngay.

Duy Đóa dừng bước và quay phắt lại,
cất giọng lanh lảnh: “Tiểu Lộng, mẹ nói bao nhiêu lần rồi? Hình Tuế Kiến không
phải ba con!” Tại sao tất cả mọi người đều cho rằng cô nói dối?

Tiểu Lộng lè lưỡi, cười toe toét:
“Tiểu Lộng biết rồi, Tiểu Lộng không có ba.”

Cô bé thật sự hiểu sao? Duy Đóa
thật hết cách với Tiểu Lộng.

“Tiểu Lộng, con hãy nghe mẹ nói,
trong lòng mẹ không có ai quan trọng hơn con.” Nếu sự thanh minh của cô đem tới
cho Tiểu Lộng một cảm giác an toàn, vậy thì cô sẵn sàng nói lời từ trái tim.

Cô cố sức kiếm tiền, chấp nhận Tống
Phỉ Nhiên, đều vì mong một ngày hai mẹ con sẽ có một cuộc sống an ổn. Nếu giữa
Tiểu Lộng và Tống Phỉ Nhiên chỉ được chọn một, vậy thì đây chính là đáp án chân
thật nhất.

“Vâng!” Hiểu được sự nghiêm túc
trong câu nói của mẹ, Tiểu Lộng gật đầu thật mạnh, hàng lông mi không che nổi
vẻ đắc ý và sung sướng.

...

Hết giờ học, Tiểu Lộng và các bạn
đứng dậy chào nhau xong rồi nhốn nháo ùa ra khỏi lớp.

Trước cổng trường đã có sẵn một
chiếc xe SUV đợi bé.

“Con nói dối với cô giáo Lý hôm nay
là sinh nhật con, con muốn tìm mẹ để mừng sinh nhật. Vì vậy bữa nay con rảnh đi
chơi với ba cả ngày!” Tiểu Lộng rành rọt trèo lên xe của Hình Tuế Kiến.

“Sao cha con ta gặp nhau mà phải
lén lút như vậy? Con còn nói dối nữa.” Hàng chân mày rậm đen của Hình Tuế Kiến
nhăn lại thành cục.

“Ba à, ba phải nhẫn nhục một chút,
mai mốt chúng ta mới có cơ hội gặp nữa!” Bé cũng không dám đối nghịch với mẹ.

Gã im lìm lái xe chạy ra đường, sau
đó đỗ trước một khách sạn năm sao.

Tiểu Lộng líu lưỡi.

“Không phải hôm nay sinh nhật con
hả? Sinh nhật của con dĩ nhiên ba phải mời dùng cơm.” Gã cố ý nói.

Con nít còn cắp sách tới trường mà
học nói dối, đáng bị đáng đòn.

“Ba trả tiền, con không khách sáo
đâu.” Tiểu Lộng lè lưỡi, làm con ngáo ộp.

Trái một chữ ba, phải một chữ ba,
cô bé kêu ngọt ngào như vậy làm lòng Hình Tuế Kiến đầy ấm áp. Khi vừa biết mình
có một đứa con gái, gã thật xúc động, thật khó tin. Nhưng bây giờ khả năng thừa
nhận sự việc của gã rất mạnh.

Gã dắt Tiểu Lộng ngồi xuống bàn.

“Con muốn gọi món gì thì cứ gọi.”
Gã đưa thực đơn cho con gái.

Nhưng Tiểu Lộng xua tay, “Ba, con
không gọi đâu, ba gọi đi!”

Bề ngoài nhìn Tiểu Lộng rất dễ
nuôi. Ở chung với cô bé sáu ngày gã biết, thật ra mỗi bữa Tiểu Lộng ăn cơm khá
nhiều nhưng gắp thức ăn rất ít. Có đôi khi chỉ một miếng chao, một nắm chà bông
mà cô bé cũng có thể ăn hết bát cơm to. Nhớ tới những chuyện đó làm trái tim gã
nhoi nhói.

Kiều Duy Đóa sống cực khổ, Tiểu
Lộng ở với cô thì khó hưởng sung sướng. Nhưng nếu kêu Kiều Duy Đóa tới ở với
gã, thì nói dễ hơn làm.

“Dạo này mẹ con còn hẹn hò với Tống
Phỉ Nhiên không?” Gã nhẹ giọng dò hỏi.

“Hình như cả tuần rồi chú Tống
không tới tìm mẹ.” Tiểu Lộng lặng lẽ khai báo.

Bé là tay sai. (Hán gian)

Gã hài lòng gật đầu.

“Ba à, ba theo đuổi mẹ được không?”
Tiểu Lộng buột miệng.

Khóe mắt Hình Tuế Kiến khẽ giật
giật. Gã sẽ không làm việc mấy mất mặt đó, huống chi…

“Con cảm thấy đeo đuổi có tác dụng
với mẹ con sao?” Gã nhàn nhạt hỏi lại.

Vô dụng! Tiểu Lộng xịu mặt xuống
lắc đầu, nhưng bé thật sự rất hi vọng ba mẹ có thể sống cùng nhau.

“Yên tâm đi, bất kể phải dùng cách
nào thì ba cũng sẽ kéo mẹ con về phía mình.”

Nghe ba cam đoan, Tiểu Lộng lập tức
nở nụ cười tươi tắn.

“Ba, thực ra hôm nay là sinh nhật
của con đó!” Tiểu Lộng giả vờ nũng nịu đáng yêu.

“Con bớt xạo đi.” Đã mời bé ăn cơm
mà còn tiếp tục nói dối?

“Sao ba không tin con? Hôm nay thật
sự là sinh nhật âm lịch của con mà. Hết hôm nay con đúng mười ba tuổi đó!” Tiểu
Lộng bĩu môi, tỏ vẻ ấm ức, “Chẳng qua cô Lý, mẹ và chú Lục cứ quen dùng ngày
sinh nhật dương lịch của con thôi.”

Gã giật mình, hôm nay thật sự là
sinh nhật của Tiểu Lộng? Nhưng nếu nhẩm tính thì sai rồi…

Bất kể Tiểu Lộng có phải gạt gã hay
không, gã cũng lấy điện thoại ra bắt đầu bấm số. Khi đối phương nhấc máy, gã
nói ngay: “Này, hôm nay là sinh nhật con gái tôi.”

Đối phương ngỡ ngàng.

“Các anh đều là vai chú bác, nên tỏ
thành ý một chút chứ?” Nghe đối phương trả lời, gã hài lòng gật đầu. “Ừ, hiện
giờ cha con tôi đang ăn cơm. Mọi người lo sắp xếp đi, càng đông càng vui.”

Thả điện thoại xuống, gã xoa xoa gò
má của Tiểu Lộng, “Hôm nay ít nhất con cũng nhận hơn một trăm phần quà.”

Tiểu Lộng che miệng, suýt chút hét
lên. “Sao nhiều vậy ba?”

“Sinh nhật con gái Hình Tuế Kiến,
dĩ nhiên bọn họ phải tỏ thành ý chúc mừng.” Hơn nữa, cả đám sẽ hát bài ‘Happy
Birthday’ cho bé!

“Tối nay ba sẽ chuẩn bị cho con một
bữa tiệc, con có thể mời bạn bè tới tham gia chúc mừng.” Khả năng làm việc của
gã rất nhanh.

Tiểu Lộng quả thực không dám tin.
Giây phút này, bé thấy mình như biến thành công chúa lọ lem!

“Nhưng con muốn quà của ba nhất!”
Tiểu Lộng cười không ngớt, đây là nguyện vọng kể từ khi bé lên sáu tuổi.

Hình Tuế Kiến nhìn con gái, đôi mắt
tràn ngập chờ mong của cô bé làm trái tim gã như thắt lại. Vốn dĩ gã định chờ
ăn xong sẽ đưa cô bé đi trung tâm thương mại.

Gã đứng dậy, nói: “Con ở đây nhé,
ba đi mua.” Bây giờ thức ăn cũng chưa mang lên, đối diện có một trung tâm
thương mại nên rất thuận tiện.

“Ba nhớ mua nhiều thật nhiều nhé,
bù vào những năm trước cho con!” Tiểu Lộng tham lam yêu cầu.

“Ba biết rồi!” Gã đứng dậy cất
bước.

Tiểu Lộng cười khanh khách nhìn
theo bóng lưng ba, bé cảm thấy hạnh phúc đến khó tin.

“Mình không nằm mơ chứ?” Chẳng
những bé có ba, mà ba lại rất uy phong khiến người ta sùng bái!

“Chết rồi, nếu ba đứng hạng nhì thì
chú Lục phải làm sao?” Tiểu Lộng lầm bầm vì sự ‘phản bội’ khó xử của mình,
nhưng bé thực sự càng ngày càng rất thích ba!

“Mình rất mong ba mẹ sống với
nhau!” Trong lúc chờ ba mua quà về, một mình Tiểu Lộng nhàm chán ghé đầu vào
lan can thở dài.

Tầng một nhà hàng đều làm bằng
kính, nên chỗ bé ngồi có thể nhìn rõ vị trí tiếp tân trong đại sảnh. Đột nhiên,
Tiểu Lộng tinh mắt nhìn thấy một đôi nam thanh nữ tú đứng trước quầy tiếp tân.
Trong lúc chờ nhân viên làm việc, hai người nọ vô tư hôn hít.

“Ơ, đấy không phải là…” Chú Tống
sao?

Tiểu Lộng vội vàng đứng dậy bước
tới gần, phát hiện mình không nhìn nhầm! Vậy bây giờ là tình huống nào đây? Chú
Tống đi nhăng nhít bên ngoài? Bé đã mười ba tuổi, dĩ nhiên cũng biết một nam
một nữ tới khách sạn để làm gì.

Tống Phỉ Nhiên và bạn gái vào thang
máy.

Tiểu Lộng chạy vội về chỗ ngồi, cầm
giỏ và điện thoại của ba để lại ôm vào ngực, rồi phóng vào một thang máy khác.
Bé muốn lấy được chứng cứ vụng trộm của chú Tống! Chỉ cần mẹ và chú Tống chia
tay, thì ba sẽ có hi vọng!

Trong căn phòng sang trọng của
khách sạn.

Cô gái trần truồng quỳ gối trước
mặt Tống Phỉ Nhiên. Cô ả ‘gác’ cặp vú trên đầu gối anh ta, ngước gương mặt xinh
đẹp và đưa đôi mắt lúng liếng nhìn anh ta rồi cất giọng nũng nịu: “Thấy ghét,
bữa hôm mới làm một nửa đã vội quăng người ta ở trong phòng, bây giờ thèm khát
lại nhớ đến người ta. Hừ, anh thích thì gọi người ta tới, không thích thì phủi
đi!”

Cô ả quyến rũ nóng bỏng, làm Tống
Phỉ Nhiên rộn rạo lòng xuân.

“Nếu em giận thì đừng tới!” Anh ta
dửng dưng đáp.

“Thấy ghét, anh biết người ta si mê
anh, chứ đâu có cái kiểu lạnh lùng như đá giống bạn gái anh!” Cô ả cố tình móc
méo.

Mắt Tống Phỉ Nhiên tối sầm, đã một
tuần rồi anh ta không liên lạc với Duy Đóa. Thế mà cô cũng chẳng gọi điện thoại
xin lỗi anh ta!

Tống Phỉ Nhiên tức giận ra sức nắn
bóp cặp ngực của cô ả một cách thô bạo. Cô ả đau nhói rên rỉ ‘ui da, ui da, ui
da’ như con mèo.

Nhục cảm bị đẩy lên cao, Tống Phỉ
Nhiên vội kéo khóa quần và ấn mặt cô ả vào háng mình. Cô ả há miệng, chuẩn bị
ngậm thứ cứng rắn do phản ứng sinh lý quen thuộc kia, thì đúng lúc này, chuông
cửa bỗng kêu ‘reng reng’.

Mẹ kiếp, ai nữa? Tống Phỉ Nhiên
chửi đổng một câu rồi kéo khóa quần, đi ra mở cửa.

Anh ta bực bội kéo cửa, ai ngờ tiếp
đón một gương mặt tươi cười.

“Chú Tống, đúng là chú rồi!” Tiểu
Lộng luồn ngay vào phòng, “Cháu còn tưởng mình nhận nhầm người nữa đó!”

Thấy rõ người tới, mặt Tống Phỉ
Nhiên xanh mét.

“Hi hi, dì đẹp quá, dì có phải diễn
viên không? Cho cháu chụp tấm ảnh nhé!” Tách tách, Tiểu Lộng lấy điện thoại của
ba chụp cảnh cô gái vẫn trần truồng quỳ trên mặt thảm. Màn hình vừa chuyển, bé
lại chụp tiếp một kiểu Tống Phỉ Nhiên trong bộ quần áo xốc xếch.

“Chú Tống, chú cứ tiếp tục đi, tiếp
tục đi. Cháu nghĩ mẹ cháu sẽ rất thích mấy tấm ảnh này.” Bé thắng lợi rồi!

Trong lúc bọn họ còn kinh ngạc đến
á khẩu, thì Tiểu Lộng đầy đắc ý vẫy vẫy tay bỏ chạy.

Nhưng ‘rầm’ một tiếng, Tống Phỉ
Nhiên nhanh tay đóng sầm cánh cửa lại.

“Đồ con hoang, mày muốn hại chết
tao hả?”

Dưới con mắt ngùn ngụt lửa giận của
Tống Phỉ Nhiên, nụ cười tinh nghịch của Tiểu Lộng hoàn toàn đông cứng.

Chương 4

Tống Phỉ Nhiên không gọi điện cho
cô, mà Duy Đóa cũng chưa hề chủ động liên hệ với Tống Phỉ Nhiên. Không phải do
sĩ diện mà vì cô bỗng hoang mang. Một người đàn ông mở miệng bảo rằng ‘thà tin
thế gian này có quỷ cũng không tin những lời trong miệng cô’, cô thực sự có thể
yên tâm giao phó cả đời sao?

Đúng, Tống Phỉ Nhiên là một bạch mã
hoàng tử mà mọi cô gái đều ao ước. Anh ta đẹp trai, chưa vợ, lắm tiền, tác
phong nhanh nhẹn, nhưng sự tin tưởng và lòng tôn trọng thì sao? Bắt đầu từ ngày
hẹn hò, Duy Đóa đã cảm giác mối tình này không nằm chung một trục hoành. Dù
Tống Phỉ Nhiên ngụy trang khéo léo, nhưng anh ta vẫn thường xuyên vô tình để lộ
bản tính kiêu căng. Lúc cô không thể phối hợp, anh ta sẽ tức giận. Dù anh ta
nhanh chóng kiềm chế, nhưng chỉ vài giây cảm xúc dùng dằng cũng đủ lọt vào tầm
mắt cô.

Anh ta vẫn là Tống Phỉ Nhiên của
thuở xưa sao? Và cô thực sự thích anh ta ư? Vế đầu cô không dám khẳng định,
nhưng vế sau thì… thú thật, cô chẳng hề có tí cảm giác nào với Tống Phỉ Nhiên.

Dẫu đang chiến tranh lạnh, cô cũng
không lo lắng chờ đợi hay nhớ nhung lẻ loi; dẫu môi chạm môi, cô cũng chẳng
thấy đam mê hoặc quấn quýt. Nếu tự lừa dối mình gọi đấy là tình yêu, thì thật
quá gượng ép. Thế nhưng, cái cảm giác nửa vời này khiến cô rất bức bối.

Buổi chiều khi đang làm việc, cô
nhận được một số điện thoại lạ gọi tới.

“Có việc rất gấp, em hãy tới khách
sạn XX ngay.” Dứt lời, đối phương cúp máy luôn.

Duy Đóa sửng sốt, khách sạn XX nằm
đối diện trung tâm thương mại Fortune, cô chỉ băng qua đường là tới. Nhưng anh
ta là ai? Duy Đóa bấm số gọi lại.

“Tôi là Hình Tuế Kiến.” Điện thoại
của đối phương luôn bận máy, vất vả lắm mới kết nối được thì gã quăng ra năm
chữ.

Năm chữ đó khiến đầu óc Duy Đóa nổ
ầm ầm, đôi môi bị ‘cắn’ lại bắt đầu cay cay.

Hình như gã rất bận, điện thoại
chẳng khác gì đường dây nóng, rất khó gọi vào. Duy Đóa lạnh lùng nói: “Tại sao
tôi phải nghe lời anh?” Bây giờ gã lấy thân phận gì để ra lệnh cho cô? Là chủ
nợ?

“Tiểu Lộng mất tích rồi.”

Hình Tuế Kiến nói một câu làm cô sợ
mất vía. Lúc Duy Đóa hớt hải chạy tới thì hiện trường đã tụ tập rất đông. Có
một người số cô biết, một số hoàn toàn xa lạ, trong đó có cả Tiểu Béo và Que
Củi.

“Tôi đi mua quà sinh nhật về thì
bóng Tiểu Lộng biệt tăm. Tôi tới phòng camera của khách sạn, phát hiện có hình
ảnh Tiểu Lộng lên lầu 9, nhưng không thấy con bé ra khỏi khách sạn.” Gã nói cho
đám thuộc hạ nghe, cũng là để giải thích với cô.

Mày mặt Duy Đóa trắng bệch.

“Hình Tuế Kiến, tại sao anh đi
chung với Tiểu Lộng? Rốt cuộc anh muốn gì?” Lúc này cả người cô đều bao phủ bởi
hoảng loạn và lo lắng, khiến giọng nói cô rất gắt gỏng.

“Tôi xin lỗi.” Gã chỉ có thể trả
lời bằng ba chữ ấy.

Tôi xin lỗi? Nếu xin lỗi có tác
dụng thì trên đời này làm gì có nhiều án mạng xảy ra? Lưng Duy Đóa rét run.

Duy Đóa bóp chặt bàn tay, cô rất
muốn thưởng cho gã một bạt tai.

Cô căn đi dặn lại, Tiểu Lộng không
được gặp Hình Tuế Kiến. Cô đã nhắc nhở Tiểu Lộng rất nhiều lần, Hình Tuế Kiến
không phải cha bé, nhưng Tiểu Lộng nghe lỗ tai này rồi để lọt qua lỗ tai khác,
cố chấp nghĩ cô nói dối. Còn Hình Tuế Kiến? Gã tiếp cận Tiểu Lộng với mục đích
gì? Bây giờ cô như một con nhím, vì muốn bảo vệ cho mình và người thân mà rất
muốn tấn công… Nhưng khi cô giơ bàn tay lên giữa không trung thì bỗng dừng lại.
Bởi vì cô đã được một bài học sâu sắc, không thể tùy tiện tát tai người đàn
ông. Bằng không, cô có thể gánh chịu nổi hậu quả của nó sao?

“Chị dâu, trước tiên xin chị đừng
xúc động, đừng tranh cãi với đại ca. Bây giờ tìm Tiểu Lộng mới là điều quan
trọng nhất.” Dường như Que Củi đoán được dụng ý của cô, anh ta lập tức đi lên
ngăn cản.

Hiện giờ không phải lúc để đánh
nhau.

Chị dâu? Hai chữ này chẳng những
làm Tiểu Béo khó chịu, mà sắc mặt của Ôn Ngọc cũng tái nhợt.

“Bây giờ Tiểu Lộng không còn trong
khách sạn nữa, chắc chắn con bé đã bị người ta đưa xuống cầu thang bộ và đi
thẳng ra gara tầng hầm rồi.” Que Củi bình tĩnh phân tích.

“Tôi đã nhờ các anh em xông vào
kiểm tra.” Đáy mắt Hình Tuế Kiến lạnh băng.

Gã phớt lờ sự ngăn cản của khách
sạn, mọi căn phòng của lầu 9 đều bị gã sai người xông vào mở cửa tìm kiếm,
nhưng lại không có thu hoạch. Vì vậy, Tiểu Lộng có thể đã bị người ta bắt đi.

“Đại ca, em đã báo cảnh sát rồi,
các anh em đồng đạo cũng rải truyền tin tức!” Một người anh em chạy tới báo
tình hình mới nhất.

Hiện trường một mớ hỗn loạn.

Duy Đóa đứng trước cửa đồn cảnh
sát, những giọt mưa nặng hạt bay vào mái vòm rồi tạt lên người cô, lạnh lẽo
thấm qua làn da mịn màng rồi ngấm vào xương tủy, nhưng không xuyên qua nổi tâm
trạng hoảng loạn của cô.

“Cô Kiều, cô nên về nhà trước đi.
Vụ án này chưa có đầu mối, tạm thời khó điều tra.” Viên cảnh sát an ủi cô,
“Chắc do cháu bé ham chơi, qua vài ngày rồi sẽ về nhà ngay!” Bé bỏ nhà trốn đi
như lần trước, chẳng qua cô sợ bóng sợ gió mà thôi.

Không phải, Tiểu Lộng không về nhà
cô giáo Lý, không tới nhà bạn học và càng không tới chỗ cô trọ!

“Đóa, tình hình bây giờ ra sao?” Cứ
cách nửa tiếng, Tư Nguyên lại gọi điện thoại cho cô một lần. Anh đang đi công
tác ở Bắc Kinh, tạm thời không thể quay về.

Duy Đóa nhắm mắt, “Không có việc
gì, anh yên tâm họp hành ở Bắc Kinh đi.”

“Có tin gì thì báo cho anh ngay
nhé!”

“Em biết rồi.”

“Đóa, bất kể tin tốt hay tin xấu gì
cũng phải báo với anh!” Tư Nguyên lo lắng bỏ thêm một câu.

“Vâng.” Cô gật đầu.

Nước xa mãi mãi không cứu được lửa
gần, cô rất hiểu đạo lý này.

Hình Tuế Kiến đứng gần đó nhìn cô
chăm chú. Dường như cái tên Lục Tư Nguyên có mối quan hệ không bình thường với
cô. Cô rất dựa dẫm đối phương và đối phương cũng rất săn sóc cô. Thậm chí cả
Tiểu Lộng cũng luôn miệng nhắc đến chú Lục. Bọn họ thực sự chỉ là bạn thân?
Hàng chân mày của Hình Tuế Kiến cau chặt.

Gã phát động toàn bộ lực lượng anh
em đồng đạo, nhưng tới giờ vẫn chưa có tin tức của Tiểu Lộng. Cảnh sát nói Tiểu
Lộng mất tích lần này cũng có thể bỏ nhà trống đi như lần trước? Trực giác mách
bảo với Hình Tuế Kiến là không phải.

Công việc của gã chẳng phải sạch sẽ
gì, dĩ nhiên khó tránh có một số kẻ thù hoặc mích lòng một số người. Gã có dự
cảm rất tệ, e rằng kẻ thù đã theo dõi gã rồi ra tay với Tiểu Lộng.

“Thưa đồng chí cảnh sát, có rơi vào
trường hợp bắc cóc không? Thời gian là sinh mạng, xin các anh mau chóng tìm ra
người thân của tôi!” Trời đã về đêm, khi đồn cảnh sát chuẩn bị đóng cửa tan
tầm, mà cô vẫn đứng dưới màn mưa không chịu rời đi.

“Cô ơi, cô kêu chúng tôi phải điều
tra thế nào? Tất cả phòng lầu 9 của khách sạn bọn cô đều lục tung hết rồi,
khách đăng ký cũng chẳng có ai đáng khả nghi.” Viên cảnh sát bất đắc dĩ nói.

Bọn họ đã xem qua các hình ảnh do
camera trong thang máy thu lại, tuy hơi mờ nhưng trên cơ bản cũng không có gì
khả nghi.

“Không có trường hợp nào đáng nghi
ngờ sao? Ngoại trừ khách trọ và những người đến mướn phòng nghỉ trưa, chắc chắn
còn nhiều người nữa!” Khi Hình Tuế Kiến dẫn người đột nhập vào phòng, cũng bắt
gặp vài đôi yêu đương vụng trộm! Nhưng khách sạn này chỉ cần đưa một giấy chứng
minh nhân dân đăng ký cũng được giải quyết.

“Cô à, cô gấp gáp cũng vô ích. Yên
tâm đi, việc này chúng tôi sẽ cố gắng điều tra.” Viên cảnh sát cam đoan, đây là
việc khá nghiệm trọng nên bọn họ không dám qua loa.

Cứ như vậy thôi sao? Cả người Duy
Đóa lạnh buốt, cô cố sức chớp mắt, lại chỉ thấy màn mưa mênh mông và cảnh đồn
cảnh sát tắt đèn tối om.

Bọn họ sắp tan tầm, còn Tiểu Lộng
phải làm sao? Có lẽ cô bé đang ngồi trong góc tối nào đó kêu cứu!

Hình Tuế Kiến bước tới giữ cánh tay
cô, “Em về trước đi, tôi sẽ tìm được Tiểu Lộng!” Trông cô rất mệt mỏi, dường
như sắp đổ bệnh.

“Anh?” Cảnh sát còn nói chiếu lệ,
mà gã tốt bụng vậy sao?

“Tiểu Lộng là con gái tôi, tôi sẽ
không để nó gặp rủi ro!” Hình Tuế Kiến lãnh đạm nói.

Nghe vậy, cô thấy mình như bị thứ
gì đó bẩn thỉu chạm vào. Cô đứng bật dậy, dùng sức hất gã: “Anh tránh ra!”

Tiểu Lộng là con tôi, Tiểu Lộng là
con gái tôi, Tiểu Lộng là con gái tôi… Những câu này vừa khủng khiếp vừa như
lời nguyền buồn cười nhất quấn quanh trái tim cô, khiến cô run rẩy.

Cô muốn la hét, muốn đánh gã,
nguyền rủa gã, mắng chửi gã. Tuy nhiên trong giờ phút này, lần đầu tiên cô thấy
mình bình tĩnh. Cô bắt đầu tự hỏi, cô nên làm gì để Tiểu Lộng nhận được sự trợ
giúp lớn nhất? Từ ngày gặp lại gã, cô liên tục vấp phải vận rủi, bây giờ cả
Tiểu Lộng cũng mất tích! Cô không thể để Tiểu Lộng xảy ra chuyện!

Cô cử động quá mạnh khiến cả người
lảo đảo ngã nhào xuống mặt đất lầy lội nước mưa. Cô bị trật chân đau điếng, cô
cắn chặt răng chống hai tay đứng dậy. Khi chân cô chạm đất, mắt cá chân đau
nhói.

“Anh hãy nhớ lời hứa của mình! Hãy
đem Tiểu Lộng an toàn trả lại cho tôi!” Cô mệt nhọc gằn từng chữ.

Nếu Tiểu Lộng gặp bất trắc, cô sẽ
không bỏ qua cho gã! Đừng chọc cô! Thật sự đừng chọc cô!

Dưới cơn mưa tầm tã, bàn chân cô
đau buốt; dưới cơn mưa tầm tã, cô run lẩy bẩy vì hoang mang… Nhưng sắc mặt cô
vẫn nghiêm túc tựa như cả thần thánh cũng không thể xâm phạm.

Đôi chân mày lưỡi kiếm của Hình Tuế
Kiến bắt đầu nhíu chặt, bởi vì gã thấy cơ thể cô run rẩy lung lay như sắp ngã.

Cô quả thực đã khổ lắm rồi. Lần
trước Tiểu Lộng bỏ nhà, lần này thì mất tích. Cả thế giới của cô hoàn toàn xoay
chuyển.

Khi Hình Tuế Kiến muốn vươn tay đỡ
lấy cơ thể sắp ngất đi của cô, thì có người nhanh chân hơn gã, “Đóa Đóa!”

Trong màn mưa, lúc Duy Đóa sắp ngã
xuống đất lần nữa thì bỗng xuất hiện một gương mặt đẹp trai tuấn tú.

“Anh gọi điện tới nhà em mới biết
tin Tiểu Lộng xảy ra chuyện. Anh xin lỗi vì đã tới trễ!” Vòng tay ấm áp ôm lấy
cơ thể ướt đẫm của cô.

Duy Đóa suýt thở không nổi… Một lát
sau, cô mới mơ màng nhận ra người đó là Tống Phỉ Nhiên.

“Đều là lỗi tại anh, anh không nên
tranh cãi với em, để em mất nơi nương tựa!” Tống Phỉ Nhiên vô cùng tự trách.

Những lời tiếp theo của anh ta, Duy
Đóa nghe không rõ lắm. Bởi vì, ý thức của cô càng lúc càng mơ hồ.

Báo cáo nội dung xấu