Tình Ngang Trái (Tập 2) - Chương 25 - 26
Chương 25
Ngoài Tư Nguyên thì Duy Đóa cũng
tận lực né tránh Hình Tuế Kiến, nhưng dường như cô không đạt hiệu quả cao cho
lắm.
Tám giờ tối nay cũng như mọi tối
khác, sau khi Hình Tuế Kiến tan tầm thì lại vào bệnh viện.
“Ba.” Tiểu Lộng vừa thấy gã đã mỉm
cười sung sướng, ngóc đầu dậy quấn lấy thắt lưng gã.
Gã khẽ vuốt tóc Tiểu Lộng, hỏi:
“Hôm nay con có bớt nhức đầu không?”
Đôi mắt long lanh của Tiểu Lộng ẩn
hiện vẻ lẩn tránh, “Con còn đau lắm ạ…”
Gã nhíu mày, đứa bé này vẫn luôn
đau đầu khiến người ta thật lo lắng. Gã ngồi đối diện với con gái, lấy một cuốn
sách giáo khoa đã chuẩn bị sẵn.
“Ba hỏi con, 12+12 bằng bao nhiêu?”
Gã kiểm tra môn toán.
“24 ạ!” Tiểu Lộng suy nghĩ rồi đáp.
Gã đọc thêm một đề toán trong sách
giáo khoa.
“12 cây liễu trồng thành một hàng,
ở giữa mỗi 2 cây liễu có 3 cây đào, tổng cộng có mấy cây đào?” Gã lại hỏi.
Quả nhiên trên mặt Tiểu Lộng xuất
hiện vẻ trống rỗng.
“Sâu róm là do ấu trùng nở thành,
mỗi ngày nó lớn gấp đôi, 16 ngày có thể dài tới 16cm, vậy mất bao nhiêu ngày nó
được 4cm?” Gã lại hỏi.
Tiểu Lộng do dự rồi lắc đầu, còn
trái tim gã chìm xuống nặng trĩu. Đây là đề toán của học sinh lớp ba, mà qua hè
này Tiểu Lộng đã lên lớp bảy.
Bác sĩ từng nói nếu bệnh đau đầu
của Tiểu Lộng là do tổn thương não, thì nó có thể kèm theo di chứng giảm trí
nhớ.
Duy Đóa đi từ văn phòng bác sĩ trở
về, vừa đúng bắt gặp cảnh tượng này.
“Con yên tâm, đừng sợ gì cả, ba
nhất định sẽ tìm bác sĩ giỏi nhất để nghĩ cách chữa khỏi cho con.” Gã hứa hẹn.
Lời hứa này gã cam đoan với Tiểu
Lộng, mà cũng là tuyên bố với cô gái đang đứng ngoài cửa.
Khi bóng cô vừa thấp thoáng trước
cửa phòng bệnh, thì gã đã chú ý tới sự hiện diện của cô. Điều này giống hệt như
thời còn đi học, dù gã không cố tình mà vẫn có thể phát hiện sự tồn tại của cô.
Tiểu Lộng mỉm cười để lộ hai hàm
răng trắng, bé gật đầu thật mạnh nói to: “Dĩ nhiên rồi, có ba ở đây thì con
chẳng sợ gì!”
Tiểu Lộng lớn giọng làm gã và cô
đều kinh ngạc.
Mặc dù từ nhỏ tới lớn gã đã quen
với cảnh bị mọi người xung quanh dựa dẫm và tin cậy, nhưng giọng nói dứt khoát
đầy sùng bái và tin tưởng của Tiểu Lộng lúc này làm gã thấy nao nao trong dạ.
Gã cười nhẹ, vuốt ve mái tóc cô bé.
Tiểu Lộng thuận thế bám lấy cánh tay gã gọi một tiếng ‘ba ơi’, rồi vô cùng thân
thiết rúc vào lòng gã. Gã cứng người như thể quá bất ngờ trước sự nũng nịu của
con trẻ, nhưng gã không đẩy Tiểu Lộng ra.
Cảnh tượng này khiến Duy Đóa cảm
giác bất an sâu sắc. Từ lúc Tiểu Lộng tỉnh dậy tới giờ, bé đem mọi tưởng tượng
về ‘cha’ đặt lên người Hình Tuế Kiến, làm lời nói dối như quả cầu tuyết càng
lăn càng lớn. Cô vốn cho rằng chỉ cần Tiểu Lộng tỉnh dậy thì cô sẽ không sợ gì
nữa, nhưng ngờ đâu vẫn còn một cái di chứng chết tiệt.
“Bác sĩ nói sao?”
“Vẫn như cũ, chưa tìm ra manh mối.”
Cô chôn chặt nỗi thất vọng trong tim, trả lời gã bằng giọng điệu lãnh đạm.
“Còn em, buổi tối vẫn muốn ngủ ở
đây?” Gã bình thản hỏi.
“Ừ, tôi muốn chăm sóc Tiểu Lộng.”
Cô đáp không cần do dự.
Tiểu Lộng vẫn còn trong tình trạng
này khiến cô rất lo lắng, cô muốn chăm sóc Tiểu Lộng và lý do ấy là lá chắn tốt
nhất của cô.
“Mẹ, thật ra có dì Ngô săn sóc con
được rồi. Mẹ cũng đã mệt mỏi, nên về nhà với ba đi!” Tiểu Lộng nói thật thân
thiết.
Vẻ thân thiết ấy giống như đang
nói, ‘mẹ chỉ cần yêu thương đằm thắm với ba là được, khỏi cần quan tâm con’.
Duy Đóa cứng đờ, nhiều ngày nay
Tiểu Lộng thực sự đã vượt qua giới hạn của người chèo chống sau lưng cô.
“Không được, mẹ sợ con có chuyện,
mẹ lo lắm.” Cô nghiêm mặt nói.
Ngoại trừ điểm này, thật ra còn một
lý do lớn hơn là cô không muốn ngủ chung giường với Hình Tuế Kiến, không muốn
bị gã chạm vào…
Mắt Hình Tuế Kiến càng lúc càng tối
sầm.
Khi Duy Đóa ngỡ rằng mình đã thắng
lợi thì…
“Không phải hôm nay lúc bác sĩ tới
kiểm tra có nói, nếu con muốn thì có thể xuất viện à?” Gã quay sang hỏi Tiểu
Lộng.
Gã có đường dây, mọi hành động của
hai mẹ con cô gã đều nắm rõ trong tay.
Nghe vậy, vẻ mặt Tiểu Lộng hơi chút
căng thẳng, dù không tình nguyện nhưng bé vẫn trả lời: “Vâng ạ…”
“Vậy thì xuất viện đi!” Gã bình
thản kết luận.
Bệnh của Tiểu Lộng sẽ không khỏi
ngay lập tức, ở lại bệnh viện cũng vô ích.
“Tôi phản đối, xuất viện sẽ rất
nguy hiểm!”
“Tôi sẽ liên hệ với bác sĩ giỏi,
mỗi ngày họ sẽ tới nhà thăm khám cho Tiểu Lộng.” Cái này không khác gì so với
nằm viện.
“Bệnh của Tiểu Lộng thật sự không
thích hợp ở lại nhà cô giáo Lý!” Cô gắt giọng, “Tôi là người giám hộ của con
bé, anh không có quyền được đuổi nó…”
“Ai nói con bé sẽ ở nhà cô giáo
Lý?” Gã dùng ánh mắt kì lạ nhìn cô.
Đang định hùng hồn bảo về chủ
quyền, thì Duy Đóa bỗng ngớ người, “Tiểu Lộng không ở nhà cô giáo Lý, vậy anh
nói nó ở đâu?” Lẽ nào vứt Tiểu Lộng ra đầu đường?
“Nhà của chúng ta.” Gã ra vẻ như cô
đang hỏi thừa.
Duy Đóa hít một hơi lạnh toát, cả
người đông cứng với cảm giác bất ổn âm thầm, “Nhà anh làm sao có phòng cho Tiểu
Lộng ở?”
“Tôi dọn phòng sách bỏ trống dưới
lầu làm phòng cho điều dưỡng Ngô và Tiểu Lộng.” Gã thản nhiên đáp.
Cô chưa kịp nghĩ ra lý do để phản
đối thì đằng sau đã vang lên tiếng hoan hô, “Hay quá, con muốn xuất viện, con
muốn xuất viện!”
“Không được!” Duy Đóa phản đối.
“Mẹ, con muốn xuất viện, con muốn
được ở chung với ba mẹ!” Tiểu Lộng kéo tay áo cô ra vẻ đáng thương.
Từ nhỏ Tiểu Lộng rất ít quấn lấy cô
làm nũng, nhưng bây giờ bé lại ‘trở về nguyên trạng’ giống như một đứa trẻ
thiếu cảm giác an toàn.
“Không được!” Duy Đóa cứng lòng,
nhưng Tiểu Lộng bỗng ‘òa’ lên một tiếng khóc nức nở.
Duy Đóa nheo mắt, Hình Tuế Kiến chỉ
lên tiếng đề nghị mà chẳng cần xuất một quân binh động một quân tướng nào, bởi
Tiểu Lồng chính là tử huyệt của cô.
“Anh thật nham hiểm!” Cô lạnh lùng
lên án.
“Chẳng có gì nham hiểm với không
nham hiểm, chỉ là buổi tối cảm thấy ngủ một mình cô đơn quá nên tôi ghĩ cách
cho em mau trở về.” Gã thản nhiên trả lời.
Đối với sự ‘thổ lộ’ của gã, phản
ứng của Duy Đóa hệt như nuốt phải một quả trứng khủng long.
Ngay cả điều dưỡng Ngô cũng cười,
“Thực ra Tiểu Lộng xuất viện cũng tốt, hoàn cảnh gia đình rất có lợi cho sức
khỏe của bé. Mai mốt về nhà, cô Kiều không cần ngủ với Tiểu Lộng nữa và anh
Hình sẽ bớt cô đơn.”
Cô chẳng hơi nào mà lo gã có cô đơn
hay không cô đơn! Duy Đóa cảm thấy mình bị ép bức sắp phát điên rồi!
Tiểu Lộng ngừng khóc, dùng đôi mắt
sáng ngời níu lấy cô như thể đối với cuộc sống này tràn ngập hy vọng.
“Hình Tuế Kiến, anh cố ý!” Cô tức
đến nghiến răng.
Gã đang trả thù, trả thù cô nhiều
ngày nay hờ hững và xa cách gã.
“Là tôi cố ý đấy! Vì tôi muốn đền
bù cho em một cuộc đời, dĩ nhiên tôi sẽ chịu trách nhiệm tới cùng.” Gã nói theo
lẽ thường.
Duy Đóa nhất thời muốn nổi cáu. Da
mặt gã thật dày, tâm tư thật thâm sâu. Gã và Trần Ôn Ngọc ‘tình sâu nghĩa nặng’
cỡ đấy mà nói chuyện chịu trách nhiệm với cô? Thật quá buồn cười!
Duy Đóa lạnh lùng nhìn gã, vì cô
không có sự lựa chọn khác.
…
Một lớn một nhỏ nói xuất viện liền
xuất hiện, hoàn toàn như một hành động.
Từ phút bắt đầu mở cánh cửa nhà,
Tiểu Lộng đã vui sướng vỡ òa.
“Nhà này thật lớn, thật lớn, thật
lớn quá đi!” Cô bé cường điệu nói liên tục mấy chữ ‘thật lớn’.
Từ nhỏ tới giờ ngôi nhà trong ký ức
của bé là một không gian nhỏ hẹp, nhà mẹ thuê, nhà cô giáo Lý cũng không to
bằng nhà của ba! Tình cảm sùng bái ba mình của Tiểu Lộng ngày càng tăng cao.
“Sau này tầng trệt đều là của con.”
Gã không có phản ứng gì to tát, bởi gã thấy những thứ này chẳng đáng để tự hào.
Thành tựu của gã không phải là thành tích của một người, mà đằng sau có cả mồ
hôi và xương máu của đám anh em.
“Nhưng con lên lầu hai thì phải nhớ
gõ cửa đấy.” Gã ngồi xổm đối diện với cô bé, nghiêm túc dặn dò.
Gã chẳng sao, nhưng e rằng có người
‘ngôn truyền không bằng thân giáo’. Nếu để Tiểu Lộng trông thấy những điều
không nên thấy, làm cô nổi đóa thì mất thú vị.
“Vâng, vậng ạ!” Tiểu Lộng gật mạnh
đầu và cười thật sảng khoái, vì tất cả mọi hạnh phúc này dường như là hư ảo.
Dặn dò xong, gã đứng dậy ra lệnh
cho pho tượng ‘Phật’ lạnh lùng đang đứng sau lưng, “Em thất thần cái gì, còn
không mau đi nấu cơm!”
Lúc này đã hơn chín giờ tối, còn
nấu cơm gì nữa? Cô định phản bác thì nào ngờ gã giành nói trước: “Tiểu Lộng đói
bụng rồi.”
Làm sao Tiểu Lộng đói bụng được? Rõ
ràng trong bệnh viện cô và Tiểu Lộng đã ăn cơm chiều rồi.
“Anh đói bụng thì có!” Duy Đóa lạnh
lùng bóc trần gã.
Càng sống lâu với Hình Tuế Kiến, cô
càng nhận ra bộ mặt nham hiểm của gã.
Gã không đáp thẳng mà chuyển ánh
mắt sang Tiểu Lộng, “Con đói bụng không?” Gã có hỏi gì sai đâu?
Que Củi và Ôn Ngọc gây cho gã một
rắc rối lớn, nhưng để có cách kéo anh em thoát khỏi mớ lộn xộn này thì người
làm anh như gã phải tiếp tục kiên trì và gánh chịu. Nhiều ngày nay gã bận ra
ngoài huy động tài chính đến mức choáng váng đầu óc, bận tới độ một ngày chỉ ăn
một bữa cơm là khá lắm rồi.
Tiểu Lộng nhận được tín hiệu, lập
tức gật mạnh đầu: “Con đói! Con rất đói!”
Duy Đóa hoàn toàn nghẹn họng.
Nửa tiếng sau, cô tức giận bừng
bừng bê món ăn cuối đặt mạnh trước mặt hai cha con bọn họ.
“Tôi thật sự không phải là người
sống trong bếp!” Cô khẳng định lần nữa.
“Thì em cứ vất rau cải vô nồi, vớt
tôm trút vào nước. Có người phụ nữ nào mà không biết công việc đơn giản đó?” Gã
thản nhiên nói.
Đúng kiểu phụ nữ lo việc nhà, đàn
ông lo việc nước. Đây là đạo lý hiển nhiên. [1]
[1]
Nguyên tác: thiên kinh địa nghĩa.
“Vậy anh có đi làm công việc đơn
giản này không?” Cô cười gằn phản bác.
“Chờ một ngày nào đó em không xuống
giường được, tôi sẽ nghĩ về điều ấy.” Gã ám chỉ.
Gã rủa cô thành người tàn phế? Duy
Đóa không hiểu thâm ý, nên căm hận tới mức thầm muốn cầm cái chảo nện vào đầu
gã.
“Mẹ nấu mấy món này ngon quá!” Tiểu
Lộng nói chen vào, rồi cầm một con tôm ăn ngấu nghiến như vẻ rất ngon.
Cơn tức giận của Duy Đóa tức thời
bỏ dở.
Hai cha con chả thèm ngó ngàng gì
đến cô. Lúc ăn tôm luộc, gã bóp chặt đầu con tôm vặn ngang, gọn ghẽ tách vỏ tôm
ra sạch bóng.
Tiểu Lộng cực kỳ hâm mộ, “Ba, ba
dạy con nhé!”
“Không dạy! Con tự mình vừa xem vừa
học đi.” Gã bỏ con tôm đã lột sạch vỏ vào bát cô, tỉnh bơ nói với Tiểu Lộng.
Sự vô tình của gã chẳng những không
làm Tiểu Lộng giận dỗi, mà ngược lại còn hưng phấn hơn, “Hứ, có gì đặc biệt
đâu? Con cũng học lóm được thôi!”
Gã nhíu mày, Tiểu Lộng cũng nhíu
mày.
“Ba à, trình độ lột vỏ tôm của ba
cao siêu thật đấy, chắc công lực cởi quần áo của mẹ cũng thâm hậu lắm nhỉ?”
Tiểu Lộng lại quay về chỉ số thông minh của lứa tuổi mười hai, đối đáp một câu
không hề kém cạnh.
Gã suýt chút chết sặc miếng cơm
trong họng, còn nữ nhân vật chính sắc bị trêu chọc thì sắc mặt rất khó coi.
Chương 26
“Con muốn học lóm bản lĩnh lột tôm
của ba thì được, nhưng chuyện người lớn thì con nít đừng có nhúng vào.” Sau khi
bỏ lại một câu, gã bình tĩnh đứng dậy nắm lấy eo cô.
Vừa tới lầu hai, cô đã lạnh lùng
đẩy gã ra.
“Em tắm rửa trước đi, xong rồi đến
lượt tôi.” Gã không giận mà còn thản nhiên căn dặn.
Cô nghe thế thì bật cười, “Tại sao
tôi phải nghe lời anh? Lẽ nào tôi là một con cún được anh nuôi trong nhà?” Cho
dù cô có là con cún đi chăng nữa thì tuyệt đối cũng không phải con cún trung
thành! Cho dù cô lấy của gã rất nhiều tiền; cho dù trước mặt gã, cô chả có nhân
cách, nhưng chắc cô cũng có quyền được ‘sủa’ vài câu với ông chủ của mình chứ?
“Không nghe lời tôi à? Chẳng lẽ em
muốn chúng ta tắm chung?” Gã liếc nhẹ cô, “Nếu em muốn, tôi cũng không ngại.”
Duy Đóa cứng đờ, khóe mắt giật
giật. Không thi triển được mưu kế [1] nên cô đành căm giận tới ngăn tủ lấy quần
áo, rồi vội vàng chạy vào nhà tắm.
[1]
Nguyên tác: Vô kế khả thi.
Có quỷ mới muốn tắm chung với gã!
Trong phòng tắm vang lên tiếng nước
chảy rào rào, hơi ẩm bốc sương mù dày đặc trong không khí. Cô giẫm đôi chân
trần trên nền gạch lạnh lẽo, cởi tất tần tật bộ đồ bệnh viện và đồ lót vứt trên
mặt đất. Cô chầm chậm trượt cơ thể trắng nõn trần trụi vào bồn tắm đầy nước ấm,
mặt cũng vùi vào xuống để làn nước ấm ngập hết cơ thể mình, để nó làm cô có cảm
giác như đang chìm sâu dưới đáy đại dương.
Cứ nằm như vậy mà không cần đứng
lên nữa, có phải tốt hơn chăng? Sẽ không vì tình bạn mà đau xót, không vì tình
thân mà lo lắng, càng không vì chuyện vô cùng thân thiết sắp xảy ra mà cảm thấy
thể xác và tinh thần bị đày đọa. Cô rất mệt, thực sự rất mệt.
Cô kinh ngạc phát hiện, ngoại trừ
đêm say rượu lỡ làm tình với Hình Tuế Kiến ra, dường như trước và sau đó đã rất
lâu, rất lâu rồi cô chưa chợp mắt ngủ ngon lần nào. Cô muốn được thảnh thơi
nghỉ ngơi nhưng vĩnh viễn luôn xa vời.
“Em còn không đứng dậy, coi chừng
chết đuối đấy!”
Loáng thoáng nghe được một giọng
nói đầy mạnh mẽ, làm cô khiếp vía, cả người đang chìm trong nước cũng lập tức
bật dậy.
Quả nhiên Hình Tuế Kiến mặc bộ đồ
ngủ màu đen từ trên cao nhìn xuống cô với vẻ trầm ngâm. Nhiều ngày nay gã rất
thích dùng ánh mắt đầy tìm tòi nhìn cô chăm chú, chăm chú tới mức làm cô cảm
thấy mất tự nhiên mới thôi.
“Em muốn uống một ly không?” Gã giơ
cao ly rượu rỗng trong tay mình.
Bấy giờ Duy Đóa mới phát hiện, có chai
rượu vang đỏ đã đặt sẵn bên bồn tắm.
Duy Đóa lau gương mặt dính đầy
nước, nhận ra toàn thân mình đang trần trụi, cô lập tức kéo khăn tắm che người
rồi thấp giọng trách mắng, “Anh vào đây bằng cách nào?” Rõ ràng cô có khóa cửa!
“Ổ khóa bị hỏng tối qua.” Gã lạnh
nhạt đáp.
Sao vô duyên vô cớ khóa cửa lại
hỏng?
“Có phải anh cố ý làm hư không?”
Duy Đóa thở hổn hển.
Gã nhún nhún vai, miễn thanh minh
cho mình.
“Bất kể ra sao thì tôi cũng cứu
em.” Gã thong thả rót một ly rượu vang cho cô và rót thêm cho mình một ly.
“Cám ơn ân cứu mạng của anh, cám ơn
vô cùng.” Duy Đóa cười gằn.
“Em khỏi cần cảm ơn, lấy thân đền
đáp đi.” Gã đưa ly rượu cho cô.
Phản ứng của cô là như nghe phải
một câu chuyện hài hước.
Tâm trạng gã rất tốt, ở trong phòng
tắm, hai người quần áo xốc xếch vừa uống rượu vừa nói chuyện lấy thân báo đáp!
“Đã lâu rồi tôi không uống rượu!”
Gã chậm rãi nâng ly rượu lên.
“Chuyện đó đâu có liên quan đến
tôi?” Cô lạnh nhạt nói.
Định gạt người hả? Nhớ hồi còn đi
học, cô thường xuyên ngửi thấy mùi rượu trên người gã, hơn nữa bộ dạng gã y như
dân ghiền nhậu nhẹt!
“Sao lại không liên quan tới em?”
Ánh mắt gã tối sầm, sau đó gã hớp một ngụm rượu thật to và nghiêng người hôn
cô.
Gã kiêng rượu vì cô và uống nó trở
lại cũng do cô.
Duy Đóa chưa kịp phản ứng thì một
hương vị vừa chua vừa chát lại vừa ngọt từ đầu lưỡi âm ấm của gã truyền qua đầu
lưỡi cô. Duy Đóa vội vàng xô gã ra nhổ nó vào bồn tắm, nhưng vẫn còn một ít
chất lỏng đã sớm bị cô nuốt xuống cổ họng.
“Uống chút rượu sẽ làm em thoải mái
hơn.” Mưu kế đã thành công nhưng gã chẳng lộ vẻ đắc ý mà ngược lại còn rất bình
tĩnh.
Chẳng biết có phải do ảnh hưởng tâm
lý hay không mà Duy Đóa thấy hơi choáng váng, nhưng cô vẫn cố tỏ vẻ trấn tĩnh,
“Nếu anh muốn tắm rửa thì chờ tôi vài phút, tôi sẽ nhanh chóng dọn dẹp phòng tắm
cho anh.”
Phản ứng của gã là kéo phăng cái
khăn quấn người cô ra, rồi cởi luôn quần áo của mình và bước vào bồn tắm.
Dưới ánh sáng thế này trông hai
cánh tay gã cơ bắp cuồn cuộn, thân hình cường tráng mạnh mẽ, tuyệt đối sẽ làm
đôi chân phụ nữ mềm nhũn. Hai chân Duy Đóa cũng mềm nhũn nhưng dĩ nhiên không
phải vì kích thích.
“Anh muốn ‘làm’ thì hãy nhanh lên,
tôi không thích ngâm nước quá lâu.” Biểu hiện của cô rất lãnh đạm.
Cô dựa vào thành bồn tắm để lộ hết
thân thể mình, biểu cảm trống rỗng tựa như một con búp bê vải vô hồn.
Gã đang rạo rực nhưng vẫn dừng lại.
Cơ thể cô lạnh lẽo thế kia thì gã phải làm cách nào để khơi gợi sự hưng thú
trong cô? E rằng nó còn khó hơn lên trời.
Gã chuyển tay xuống dưới người cô,
cô để mặc cho gã đùa nghịch.
Gã vuốt ve phần dưới của cô, cô để
mặc cho gã khiêu khích.
Coi như gã đạt được mục đích, nhưng
Duy Đóa muốn suốt quá trình của gã đều nhạt nhẽo vô vị! Nào ngờ cơ thể Duy Đóa
bỗng dưng âm ấm, khiến phải cô ngạc nhiên cúi đầu nhìn.
Gã đang làm một hành động rất kì
quặc, gã mặc quần áo cho cô rồi sau đó cởi ra và cứ thế lặp lại…
Gã đang làm chuyện ngu ngốc gì đây?
Bất chợt nhớ tới đề tài gã vừa nói với Tiểu Lộng, Duy Đóa lờ mờ hiểu được chút
gì nên cơn điên bắt đầu bộc phát: “Hình – Tuế – Kiến!”
“Không phải em muốn làm con búp bê
bơm hơi sao? Em cứ tiếp tục đi, tôi làm việc của tôi.” Giọng gã lạnh nhạt nhưng
hai tay vẫn tất bật mặc áo rồi cởi áo cho cô…
Trẻ con chỉ có thể hù dọa chốc lát
chứ không thể hù dọa cả đời, vậy nên vì sự sùng bái của Tiểu Lộng, gã muốn
luyện tập kỹ xảo cởi đồ nhanh hơn, để lần sau có cơ hội bộc lộ tài năng trước
mặt Tiểu Lộng. Nhưng thành công đâu chưa thấy, mà chỉ thấy giờ phút này trông
gã như một con mèo đang cào lên một cuộn len rối. Biểu hiện chăm chú nghiên cứu
và học hỏi của gã làm người ta vừa tức vừa hận lại vừa buồn cười. Tuy nhiên vấn
đề ở đây là, gã quả thực đem cô thành đối tượng luyện tập!
“Anh biến đi cho tôi, muốn cởi thì
kiếm người khác mà cởi!” Tìm Ôn Ngọc đó, cô tin chị ta sẽ rất vui!
Gã hoàn toàn phớt lờ cô, hai tay
vẫn tiếp tục tất bật. Duy Đóa bực bội phát hiện quần áo của mình sắp bị gã xé
nát.
“Anh ngừng tay, tôi không phải đồ
chơi của anh!” Cô tức giận quát to, muốn dùng hai chân đá gã, nào ngờ đùi cô bị
đè chặt và quần áo lại bị cởi.
Cô nghĩ lần này sẽ được mặc quần áo
nữa, nhưng nào ngờ giây tiếp theo, dưới làn nước gã đã mạnh mẽ đi vào cơ thể
cô, xâm chiếm từng tấc từng tấc một.
Do phải cố kìm nén cảm xúc nên Duy
Đóa mở tròn hai mắt, cô muốn vùng vẫy nhưng động tác của cả hai lại càng kết
hợp chặt chẽ và dày đặc hơn.
Hình Tuế Kiến đột nhiên ôm lấy cô,
kéo đùi cô quấn chặt vòng eo mình rồi dùng sức đánh chiếm nơi mềm mại của cô.
Gã đâm từng cú mạnh mẽ và thâm sâu, muốn đưa cô chạm vào cảm giác lên đỉnh của
cả hai.
Cô cuống quýt muốn tiếp tục làm con
búp bê vô hồn nhưng đã quá muộn, một khi cảm xúc bị phấn khích thì thật sự rất
gian nan để lấy lại bình tĩnh.
Cô mắc bẫy.
Trong làn nước, gã tiến lên để cơ
thể và cơ thể cọ sát ra vào, cộng thêm sự vùng vẫy của cô càng làm một cơn sảng
khoái dữ dội ập tới người cô.
Cô mím môi, trong sóng nước hai cơ
thể cao thấp nhấp nhô đầy tình thú. Cô bấu chặt thành bồn tắm, vì cố sức kiềm
chế bản năng tê dại mà mười ngón tay cô đều trắng bệch.
“Em kêu thành tiếng đi!” Gã yêu cầu
cô.
Gã muốn, rất muốn nghe tiếng cô rên
rỉ.
Bị gã đâm một cú trời giáng khiến
toàn thân cô run rẩy, nhưng cô vẫn cố chấp mím chặt đôi môi không cho tiếng rên
bật ra khỏi cổ họng. Cô càng kiên cường càng làm gã liên tục tấn công trừng
phạt.
“Á!” Đúng lúc đó, một tiếng thét
thất thanh cắt ngang màn đêm yên tĩnh.
Trong phòng tắm, đam mê cháy bỏng
bỗng chốc tắt lịm.
Gã nhìn cô và cô nhìn gã.
“Là của Tiểu Lộng!” Duy Đóa hoảng
hốt đẩy gã, “Anh buông tôi ra!” Thế nhưng cơ thể gã nặng như một ngọn núi, cô
bị đè ép không tài nào tránh thoát. Còn phần cơ thể đang chôn trong người cô đã
sắp tới cao trào, cứng như sắt, nóng như thép đang kêu gào ầm ĩ.
“Em lau khô người và mặc quần áo
vào đi, tôi ra ngoài trước.” Gã bình tĩnh mở miệng.
Giữa lúc cô đang hoảng hốt thì gã
rút khỏi người cô. Gã phớt lờ cơ thể ướt sũng, vơ vội chiếc quần lót trong bồn
tắm mặc vào rồi tròng thêm bộ đồ ngủ màu đen và lao nhanh ra ngoài.
Cứ như thế thôi sao? Duy Đóa kinh
ngạc.
Ai cũng biết đàn ông sắp tới cao
trào mà bị cắt ngang thì quả thực giống như lấy mạng bọn họ. Tuy nhiên, cô còn
chưa kịp áp dụng thủ đoạn tàn ác nào thì gã đã chủ động rút khỏi.
Duy Đóa chấn chỉnh tinh thần, không
để mình bị ảnh hưởng gì từ gã. Cô lau khô người, mặc quần áo đâu đó tử tế và
vội vã chạy xuống lầu.
“Á!” Trong phòng ngủ dưới lầu, Tiểu
Lộng dường như đang lâm vào cơn ác mộng.
“Tôi… tôi thấy cô bé đã ngủ nên tắt
đèn…” Điều dưỡng Ngô bị dọa đến bó tay hết cách.[2]
[2]
Nguyên tác: Thúc thủ vô sách.
Suốt mấy đêm nằm trong bệnh viện,
biểu hiện của Tiểu Lộng rất hoàn hảo. Nào ngờ mới về nhà ngủ nửa chừng thì bỗng
dưng liên tục la hét, hơn nữa ý thức còn lơ mơ.
“Gay rồi, Tiểu Lộng sợ bóng tối!”
Vì từng có kinh nghiệm nên Duy Đóa lập tức nhận ra điều bất thường.
Ở bệnh viện lúc đi ngủ đèn hành
lang vẫn luôn bật sáng, còn bây giờ tắt đèn tối om sẽ làm Tiểu Lộng ngỡ mình
đang bị nhốt trong không gian đen kịt, chờ người tới cứu.
“Vừa rồi may có anh Hình chạy tới
kịp thời cõng bé lên lưng.” Điều dưỡng Ngô sụt sịt.
Duy Đóa yên lặng nhìn về phía
trước, Hình Tuế Kiến mặc bộ đồ ngủ màu đen dùng bờ lưng vững trãi rộng lớn của
mình cõng Tiểu Lộng đi qua đi lại trong phòng khách. Trên sàn nhà ướt sũng
nước, đó là nước trên đôi chân săn chắc chưa kịp lau khô của gã.
“Đừng sợ, ba sẽ cứu con.” Gã đang
mô phỏng quá trình cứu Tiểu Lộng ra hôm đó.
Tiểu Lộng không còn la hét nữa mà
chỉ hoảng sợ mở choàng hai mắt, nhưng có thể nhận thấy tâm trạng của bé đã ổn
định rất nhiều.
Duy Đóa ngơ ngác nhìn cảnh tượng
trước mắt, một nỗi xúc động kì lạ nảy lên trong lòng cô.

