Tình Ngang Trái (Tập 3) - Chương 13 - 14
Chương 13
Thời kỳ chiến tranh lạnh bắt đầu!
Kể từ sau ngày đó, bất cứ ở nhà hay
ở công ty, Kiều Duy Đóa và Hình Tuế Kiến đều giống như vua không muốn gặp vua.
Cả hai chẳng nói với nhau lời nào, mà còn đối xử với đối phương như người vô
hình.
Trên thực tế, Kiều Duy Đóa chính
thức xin nghỉ phép ở công ty, vả lại cô cố tránh giáp mặt Trần Ôn Ngọc. Nếu
tình cờ không thể tránh thì dù trong lòng hai người ngầm hiểu, cũng tận lực xem
việc kia như chưa từng xảy ra.
Giông bão lần này kết thúc một cách
bình thản làm cô thấy yên tĩnh đến kỳ dị.
Quái đản hơn là, chỉ cần có cơ hội
thì Trần Ôn Ngọc sẽ nhìn cô chằm chằm đến ngơ ngẩn. Không, nói chính xác hơn
chị ta nhìn chằm chằm vào vùng bụng phẳng lì của cô mà ngơ ngẩn. Tình huống kỳ
lạ ấy khiến cô khó bề tưởng tượng, cô định nhanh chóng tìm việc mới để sớm
thoát khỏi cảnh khốn đốn này.
Ngày vẫn là ngày trôi qua như thế.
“Mẹ, con muốn ăn kem!” Tiểu Lộng
giương mắt nhìn tủ lạnh.
“Con ăn ít thôi đấy.” Cô căn dặn.
Mọi chú ý của cô đều tập trung vào
trang thông báo tuyển dụng. Con mèo cào xột xoạt trên đùi cô, cô vừa vuốt ve
trán nó vừa cẩn thận lật tờ báo, đồng thời cũng ngước nhìn đồng hồ và cánh cửa
chính.
Dạo này Hình Tuế Kiến về nhà rất
trễ. Hơn nữa mỗi lần gã về thì trông sắc mặt hơi mệt mỏi, dường như đang gặp
việc khốn khó.
Cô nghĩ chắc gã bận rộn nhiều
chuyện phiền phức.
“Tôi xin lỗi đã để cho em thấy cảnh
mấy đó.” Cô nhớ hôm ấy trước khi bước đi, chính tai cô nghe gã nói lời xin lỗi
với Trần Ôn Ngọc. Chắc mấy vài ngày nay gã bận dỗ dành Trần Ôn Ngọc, phòng hờ
‘hậu phương’ bốc cháy.
Trong nhà có kem cốc quế, [1] nên
Tiểu Lộng bê hộp kem múc mấy miếng rồi đưa tới miệng cô.
[1]
Ice cream cone. Mang nhiều hình dạng, nhưng đa số là hình nón.
“Mẹ, mẹ con mình ăn chung đi.”
Cô lắc đầu. Dạo này dạ dày của cô
hơi khó chịu, trước kia cũng vậy, mỗi lần bị áp lực quá lớn thì cô liền mắc bệnh
bao tử, ăn đồ lạnh này nọ sẽ làm dạ dày thắt lại thành cụm.
Trước nhà bỗng vang lên tiếng vặn ổ
khóa, khiến toàn thân cô đều căng thẳng.
Một bước chân trầm ổn kèm theo
hương rượu nhè nhẹ đi vào.
Cô khẽ nhíu mày.
“Ba, ba về rồi!” Tiểu Lộng vui
sướng nhảy khỏi sofa, chạy ra cửa chào đón thân hình cao lớn kia.
Cô không ngoái đầu mà vẫn tập trung
tinh thần lật tờ báo trên tay, chỉ có điều cô chẳng thể đọc được một chữ nào
trên đó.
Gã không chào hỏi cô và cô cũng
thế.
“Ba à, ba lại uống rượu rồi!” Tiểu
Lộng bịt mũi.
Gã xoa nhẹ mái tóc Tiểu Lộng, “Ba
phải đi xã giao nên uống một tí.”
Dạo này hình như gã đột nhiên đi xã
giao rất nhiều.
Gã cởi giày, vì để giữ thăng bằng
nên gã ngồi xuống bậc tam cấp.
Xem ra, gã không hẳn chỉ uống một
ít.
Chiếc TV trong phòng khách đang
phát bản tin mới nhất của buổi tối, một công ty trách nhiệm hữu hạn giày da
tuyên bố ngừng sản xuất, toàn thể công nhân nhà máy giày tụ tập trước cổng để
đòi tiền lương, khiến sở lao động phải có mặt để giải quyết.
“Ba, ăn một miếng kem nhé.” Tiểu Lộng
thân thiết nghiêng người.
Con mèo cũng muốn chạy qua, nhưng
Duy Đóa đang trong tâm trạng bồn chồn chỉ nhấc chân lên một cái đã khống chế
được con mèo.
“Được.” Gã đáp.
“Ba thích hương vị nào?” Tiểu Lộng
đang cầm hai cây kem hai màu hỏi.
Tiểu Lộng vẫn còn tìm hiểu cái nào
thích, cái nào ghét của ba mà không biết mệt.
“Vị nào cũng được.” Thực ra, gã
không thích ăn kem lắm.
“Tiểu Lộng thích vị vanila.” Tiểu
Lộng nhăn mày, có điều vị vanila còn ít.
Gã liếc thoáng qua hộp kem còn rất
nhiều vị sô-cô-la, nói: “Ba ăn vị sô-cô-la!”
Nghe vậy, mặt mày Tiểu Lộng hớn hở,
chạy tới múc một muỗng kem to cho gã.
“Ba, dạo này con ngoan lắm, khi ba
có ở nhà con đều nhốt con mèo lại!” Tiểu Lộng kể công.
Gã gật đầu, ăn miếng kem. Tiểu Lộng
lại múc một miếng to nữa, dù trong miệng gã còn đầy kem nhưng gã vẫn nuốt
xuống.
“Được rồi, Tiểu Lộng, con ngủ sớm
đi.” Cô nhàn nhạt nói.
Màn ấm áp này bị phá hỏng làm Tiểu
Lộng bĩu môi mất vui, nhưng bé vẫn ngoan ngoãn đứng dậy.
“Khoan đã, con mang cái này tới cho
mẹ đi, để mẹ con chọn trường cho con.” Gã rút trong cặp một xấp hồ sơ.
Tiểu Lộng phải nhập học trong tháng
chín, vấn đề này vô cùng cấp bách nên kế hoạch tối nay gã đã thực hiện thành
công.
Tiểu Lộng nhận lệnh, vội vàng chạy
tới phía mẹ.
Kiều Duy Đóa khẽ giật mình. Vấn đề
nhập học cho Tiểu Lộng cứ kéo dài hết ngày nay qua ngày khác, nhưng cô không
muốn xin gã giúp đỡ. Hiện giờ đã sát ngày báo danh vào trường, cô gần như không
có hi vọng và chuẩn bị để Tiểu Lộng nhập vào trường gần nhất dựa theo hộ khẩu.
Gã mang về ba bộ hồ sơ, gồm: trường
học cũ của bọn họ, trường Quốc tế và trường trung học trọng điểm số 6.
“Con đi hỏi ba xem, mấy trường này
thật sự để mẹ chọn hả?” Cô liếc lướt về phía cầu thang.
Tiểu Lộng vội vàng chạy tới chỗ gã.
“Ba nói chưa rõ sao? Hay mẹ con
nghi ngờ cả chút việc này mà ba cũng không đủ khả năng?” Gã lãnh đạm trả lời.
Tiểu Lộng lại tiếp tục chạy qua chỗ
mẹ.
“Không phải mẹ nghi ngờ mà là sợ
uổng công, mẹ không thể lấy tiền đồ của Tiểu Lộng ra đùa.”
Tiểu Lộng lại chạy, chạy, chạy.
“Nói cho cùng là mẹ con không tin
tưởng ba?”
Tiểu Lộng lại chạy, chạy, chạy.
“Ba con muốn nói sao thì tùy, chọn
trường Quốc tế đi.” Cô gấp hồ sơ lại.
Sự lựa chọn của cô làm gã hơi bất
ngờ, “Tiểu Lộng, tới hỏi mẹ con sao lại chọn trường này? Nếu vào trường đó thì
mỗi tuần chỉ được gặp con một lần, mẹ con chịu nổi không?”
“Con tới nói với ba, chịu không nổi
cũng phải chịu, mong ước con gái thành phượng hoàng là tâm trạng của mẹ.”
“Con tới hỏi mẹ, tại sao không chọn
trường cũ của ba mẹ?”
“Con bảo ba con hãy ngẫm nghĩ
nguyên nhân đi.”
Sau khi nhận lời nhắn đó, gã im
lặng. Cô sợ gặp người quen ư?
“Cá nhân ba thấy trường trung học
trọng điểm số 6 thích hợp hơn.”
“Con tới nói với ba, trường trung
học trọng điểm số 6 toàn học sinh giỏi, mẹ sợ thành tích của con theo không
kịp, áp lực quá lớn sẽ có kết quả phản ngược.”
Gã nhíu mày, nói: “Tiểu Lộng à, con
có nghĩ tới chuyện kia không?” Phiên tòa sắp mở, nếu Tiểu Lộng vẫn không thể
đối mặt với sợ hãi và ám ảnh, thì chẳng có cách nào làm bằng chứng chống lại
Tống Phỉ Nhiên trên tòa.
Quả nhiên, sắc mặt Tiểu Lộng lộ vẻ
e ngại.
Trong lòng gã đã có đáp án.
“Tiểu Lộng, ba tin tưởng con, con
tới hỏi mẹ xem tại sao lại coi thường con?” Cô gần như không hề nhắc tới một
chữ Tống Phỉ Nhiên, để giảm căng thẳng cho con gái mà cô định nuông chiều sinh
hư sao?
Tiểu Lộng chạy tới mệt nhoài.
“Ba, mẹ, hai người có thể ngồi
xuống từ từ bàn luận về vấn đề của con được không?” Chạy tới chạy lui đưa tin
một hồi khiến bé mệt đừ mà bọn họ vẫn cứ tiếp tục.
Im lặng, im lặng, cả cô và gã đều
im lặng, không ai chịu buông kiêu ngạo xuống trước.
“Bỏ đi, trường Quốc tế thì trường
trường Quốc tế.” Ba ngôi trường này gã đều chọn kĩ, mỗi trường có một nét
riêng. Gã nói xong thì đứng dậy đi thẳng lên lầu mà chẳng hề ngoảnh lại.
Cô ngồi dưới lầu cứng đờ một lát,
rồi mang tâm trạng bồn chồn xem TV.
Đèn phòng khách đều tắt ngóm, điều
dưỡng Ngô đã đưa Tiểu Lộng đi ngủ. Cô chầm chậm đứng dậy, bước từng bước lên
lầu.
Tới lầu hai, trong phòng tối om.
Cô thay quần áo trong màn đêm, lúc
cô định xỏ tay vào chiếc áo ngủ thì cánh tay bị giữ lại làm cô chết sững.
Hương rượu nhàn nhàn từ phía sau ập
tới, cô nhắm mắt cũng biết đó là ai. Bởi dù đang trong thời kì chiến tranh
lạnh, nhưng hầu như phần này đều được trình diễn hằng đêm. Quả nhiên cô bị ôm
ngang ném mạnh lên trên giường, tiếp đó là một thân hình cường tráng đè cô
xuống mặt nệm.
Bỗng dưng những gì cô hít vào đều
là hơi thở đầy nam tính của gã. Làn da gã nóng rực, hô hấp Duy Đóa bắt đầu rời
rạc làm cô phải dời mắt đi. Không có màn dạo đầu cũng chẳng để cô có cơ hội hít
thở, gã xông thẳng vào như một ngọn lửa dây dưa giữa chiến dịch chinh phục và
bị chinh phục.
Nó điên cuồng tựa như cô vừa bị một
trận cuồng phong bão táp càn quét qua, nhưng ngoài giao hoan thì mọi thứ đều
rỗng tuếch.
…
Sau cuồng nhiệt nghiêng trời lệch
đất thì căn phòng chìm vào tĩnh lặng.
Toàn thân cô bị cưỡng ép đến không
còn hơi sức, nằm im lìm tại chỗ.
Bên song cửa phòng ngủ có đốm lửa
nhỏ, ánh sáng lóe lên trong đêm tạo thành một chấm đỏ sậm và tỏa ra mùi khói
thuốc nhàn nhạt.
Cô nhíu mày, dạo này cô thường ngửi
thấy mùi khói thuốc, nhưng cô lười nói chuyện mà chỉ đưa tay mò mẫm vào ngăn
kéo.
Gã vẫn ngồi hút thuốc bên cửa sổ và
lặng lẽ chăm chú theo dõi mọi hành động của cô.
Cô đụng tới lọ thuốc nhưng vì trượt
tay làm nó rơi xuống sàn nhà lăn xa đến mấy mét. Cô thu tay lại, lười phải
xuống giường và mệt mỏi từ bỏ. Cô quá mệt, chắc đêm nay cô vẫn có thể đi ngủ mà
không cần dùng tới thuốc.
Gã bước về phía cô, duỗi cánh tay
dài ra nhặt lọ thuốc đưa cho cô.
Duy Đóa im lìm mở nắp lọ, đổ viên
thuốc con nhộng ra cầm ly nước uống vào.
…
Gã dụi điếu thuốc và lên giường.
Cô nằm đưa lưng về phía gã.
Hai người vẫn tiếp tục im lặng
không nói gì.
…
Sáng sớm thức dậy, Kiều Duy Đóa cảm
thấy cả người uể oải, ngực căng cứng, đầu óc say sẩm và buồn nôn.
“Mẹ, ba kêu con tới hỏi hôm nay mẹ
có muốn tới công ty không?” ‘Cô bé giao liên’ lại chạy lên lầu.
Cô mệt mỏi lắc đầu, cả người khó
chịu khôn tả.
‘Cô bé giao liên’ nhận lệnh chạy
xuống lầu rồi lại chạy lên.
“Mẹ à, ba hỏi có phải mẹ thấy buồn
ngủ và buồn nôn không? Nếu mẹ khó chịu thì để ba đưa đi khám.” ‘Cô bé giao
liên’ đọc thuộc lòng.
Cô lại lắc đầu, “Nói với ba con là
không cần!”
Tiểu Lộng xoay gót xuống lầu truyền
đạt, nhưng mới chạy một đoạn thì cô bé quay người lại hỏi, “Mẹ, có phải mẹ mang
thai không?” Vì vậy ba mới hỏi mẹ có buồn ngủ và buồn nôn không?
Tiểu Lộng hỏi vấn đề này làm toàn
thân Kiều Duy Đóa đông cứng, hình như kinh nguyệt của cô đã trễ ba – bốn ngày
rồi chưa tới.
Chương 14
Lòng Kiều Duy Đóa rầu rĩ, đủ loại
mệt mỏi khiến cô cảm thấy sợ hãi.
Buổi sáng, Hình Tuế Kiến lái xe chở
cô tới bệnh viện.
Viết tờ khai xét nghiệm, thanh toán
chi phí, đều do một tay gã xử lý.
Bác sĩ nói kiểm tra nước tiểu dễ
mắc lỗi, nên an bài kiểm tra máu. Trong phòng xét nghiệm, thấy y tá rút một ống
máu đỏ lòm khiến tâm trạng cô càng thêm khẩn trương.
Sau đó gã đưa cô về nhà.
Suốt dọc đường, hai người vẫn hoàn
toàn im lặng, ngay cả lời tạm biệt cũng chẳng có.
Khổ sở chờ được đến ba giờ chiều,
Duy Đóa tới bệnh viện lấy kết quả xét nghiệm. Thế nhưng hệ thống máy tính tìm
không ra số thẻ của cô và hiển thị trạng thái đã có người lấy đi.
Kiều Duy Đóa sực nhớ Hình Tuế Kiến
có giữ một biên lai xét nghiệm của cô. Do dự đấu tranh chốc lát, cô quyết định
tới công ty tìm gã.
Trần Ôn Ngọc có mặt ở công ty, chị
ta nhìn cô bằng ánh mắt rét run và chẳng hề chào hỏi câu nào mà mà xoay gót đi
thẳng về văn phòng. Cô sinh viên làm thêm phàn nàn vài câu, nói cô xin nghỉ
phép khiến công việc của cô nàng chất chồng như núi.
Mấy chuyện này Kiều Duy Đóa không
có tâm trạng để ứng phó. Khi đặt chân vào văn phòng của gã lần nữa, cả người cô
rất mất tự nhiên. Đã thế gã còn ngồi trên chiếc ghế bành màu đen to đùng, trông
càng thêm chói mắt.
“Kết quả xét nghiệm của tôi thế
nào?” Cuối cùng cô đành chủ động phá vỡ sự trầm mặc, hỏi thẳng vào vấn đề.
“Em gấp đến vậy à?” Gã đang xem
giấy tờ, ngước mắt lên liếc cô một cái.
Sao cô không gấp cho được?
Kiều Duy Đóa hít sâu, hỏi: “Tôi chỉ
muốn biết, rốt cuộc tôi có mang thai không?”
Gã không trả lời ngay mà nhìn tờ
lịch rồi nói: “Thứ hai tuần sau là tết Trung thu, tôi rảnh ngày thứ ba.”
Cô không hỏi hành trình của gã!
Kiều Duy Đóa mờ mịt.
“Chúng ta sẽ đi đăng ký vào ngày
đó.” Gã thản nhiên nói, “Đằng nào thì bụng cũng không chờ được người.”
Hô hấp của Kiều Duy Đóa nghẹn cứng,
rúng động đến lạc cả hồn. Vậy, vậy cô thực sự mang thai?
“Về phần chính thức đãi tiệc rượu
là một việc rất phiền…” Gã nhăn mày, “Để tôi gọi điện cho Que Củi trước.”
Luật pháp là luật pháp, người Ôn
Thành vẫn theo phong tục cũ, chỉ có đãi tiệc rượu thì mọi người mới thừa nhận
đôi nam nữ ấy đã chính thức kết hôn.
“Em ngồi xuống trước đi.” Gã làm
như đang giải quyết việc chung mà không hề có cảm xúc gì quá lớn.
Kiều Duy Đóa ngơ ngác ngồi xuống,
cô quả thực phải ngồi xuống để toàn thân bớt mềm nhũn. Làm sao cô có thể mang
thai được? Bác sĩ đã nói rõ ràng cô rất khó mang thai mà!
“Que Củi, tôi muốn đám cưới vào
tháng sau.” Đối phương vừa nhấc điện thoại, gã đã nói ngay.
Đầu dây bên kia im bặt, đủ biết bị
chấn động mạnh đến mức nào.
“Ừ, tôi hết cách rồi, vì tình thế
cấp bách…” Lúc nhận lời chúc mừng, mặt gã vẫn điềm nhiên.
Mới nói vài câu, gã quay sang hỏi:
“Họ hàng thân thích bên nhà em đãi khoảng mấy bàn?”
Kiều Duy Đóa bị quả bom kia đánh
cho trống rỗng, bây giờ đầu óc cô quay cuồng, hồi lâu sau cô chỉ biết lắc đầu.
“Tôi để mười bàn cho gia đình em.”
Gã tự đưa chủ trương.
“Nhà tôi không có nhiều thân thích,
nhưng khá đông anh em nên cấn ít nhất ba – bốn chục bàn.” Đây là lời gã căn dặn
Que Củi.
“Đại ca, việc gì em cũng xử lý
được, nhưng anh kêu em đào đâu ra chỗ để bày bốn – năm chục bàn tiệc đây?” Que
Củi thở dài.
Đâu phải anh ta không trợ giúp anh
em hết mình, mà việc này thực sự quá khó khăn. Chỉ cần hôm nào là ngày lành
tháng tốt, thì mấy cái khách sạn có quy mô ở Ôn Thành đều được đặt kín chỗ nửa
năm hoặc thậm chí cả năm trước.
“Nếu anh nói cuối năm thì em còn có
thể cố gắng nghĩ cách.” Que Củi đề nghị gã ổn định một chút.
Dù hiện giờ ‘tình thế vô cùng cấp
bách’, nhưng đến cuối năm cái thai cũng mới bốn – năm tháng. Người vác bụng kết
hôn diễn ra khắp nơi, chẳng qua cô dâu mặc áo cưới xấu đi một tí, ngoài ra
không có gì phải gấp.
“Không được, cuối năm trễ quá.”
Chính vì biết việc này khó khăn, nên gã mới nhờ Que Củi lo tiệc cưới vào tháng
sau. Nếu chờ tới cuối năm, thời gian kéo dài càng lâu thì ai biết có biến động
gì?
Que Củi cảm thấy nhức đầu, “Hôm nay
em cũng rảnh việc, em sẽ dạo quanh diễn đàn xem có ai nhường tiệc cưới vào
tháng sau không.” Thử vận may coi có gặp người nào đã đặt tiệc trong khách sạn
rồi nhưng hủy bỏ không?
“Tôi không thích kiểu đó.” Gã cắt
ngang, kiểu đó rất xui xẻo.
“Đại ca à, anh không phải đang làm
khó em chứ?” Que Củi than vãn.
Mặc dù anh ta quen biết rộng rãi,
nhưng đâu thể nào chạy tới nói với người ta rằng: ‘Đại ca của bọn tôi muốn kết
hôn, các người đưa nơi tổ chức cho chúng tôi đi!’.
“Không cần ngày tốt gì cả, cứ làm
ngày thường cũng được. Nhưng nhất định phải khách sạn lớn, hơn nữa cậu hãy nhớ
kĩ là trong tháng sau đấy.” Gã thận trọng căn dặn.
Vả lại, gã muốn tổ chức tiệc cưới
thật to.
Đại ca đã nói vậy thì kẻ dưới quyền
chỉ biết thở dài, “Được, em sẽ nghĩ cách, nếu anh không yêu cầu ngày lành tháng
tốt thì chắc dễ giải quyết hơn.”
Tuy nhiên, Que Củi lưỡng lự một lát
rồi hỏi: “Đại ca, với tình tình hiện giờ, anh thực sự đã quyết định xong? Em
thậm chí hơi lo…” Kết hôn thì chỗ nào cũng cần tiền, vả lại…
Gã nhíu mày, “Cậu đừng nghĩ nhiều,
tình hình chưa tệ đến vậy.” Thế cuộc gần đây khiến gã rất phiền muộn.
Que Củi thở dài, “Đại ca, bất kể ra
sao thì em cũng xin lỗi anh…”
Gã không nói tiếp mà cúp máy, vì
bây giờ không phải lúc để thảo luận.
“Tôi không thể mang thai, tôi muốn
xem kết quả xét nghiệm.” Thật lâu sau Kiều Duy Đóa mới tìm được bình tĩnh.
Gã ngẫm nghĩ rồi nói: “Tôi đưa kết
quả xét nghiệm cho mẹ tôi rồi.”
Kiều Duy Đóa hít một hơi lạnh toát,
gã, gã, gã…
“Có mang thai hay không bản thân em
là người rõ nhất, em đừng nói với tôi, em chẳng có chút cảm giác nào về thể
chất của mình.” Gã lãnh đạm nói.
Kiều Duy Đóa sợ run. Đúng vậy, dạo
này cơ thể cô rất khó chịu.
“Tôi không muốn kết hôn!” Cô nhíu
mày.
Vì con mà kết hôn, cảm giác thật
tồi tệ.
“Tôi và em không có cách lựa chọn
khác.” Gã cúi đầu tiếp tục làm việc.
Gã nói cái gì mà không có lựa chọn
chứ? Lòng Kiều Duy Đóa cảm thấy thật bự bội.
“Tôi có thể…” Cô quật cường.
“Đừng nói những lời khiến chính bản
thân em phải hối hận!” Gã lớn tiếng cắt ngang.
Nếu cô dám nói một câu phá thai gì
đấy, gã sẽ làm cho cô sáng mắt!
“Được rồi, tôi sẽ có trách nhiệm
với em tới cùng, chuyện này không cần thảo luận nữa.” Gã nhấn mạnh.
Kiều Duy Đóa không thốt nổi nên
lời, bởi vì, một sự thật quá lớn đánh sâu vào cõi lòng cô.
Cánh cửa văn phòng đối diện đột
nhiên bật mở, rồi những tiếng bước chân cuống cuồng vang lên và tiếp đó có
người đẩy cửa đi vào.
“A Kiến, Que Củi nói anh muốn kết
hôn?” Vẻ mặt của Ôn Ngọc rất hoang mang.
Ban nãy nhóm bạn thân bọn họ đều
nhận được điện thoại của Que Củi gọi tới.
“Ừ.” Gã buông cây bút xuống, sắc
mặt vẫn không thay đổi.
“Tại… tại sao?” Mặt Ôn Ngọc không
còn chút máu, đôi môi run rẩy.
Gã liếc Kiều Duy Đóa một cái, từ
lúc Ôn Ngọc xông vào phòng, vẻ mặt cô vẫn đầy căng thẳng.
“Tình thế cấp bách.” Gã trả lời
bằng bốn chữ tương tự.
Sắc mặt Ôn Ngọc càng thêm tái mét,
đó là lí do mà gã quyết định chịu mọi trách nhiệm?
“Tôi về trước đây.” Kiều Duy Đóa
bình tĩnh đứng dậy.
Mọi vấn đề khó khăn hãy để gã từ từ
giải thích với Trần Ôn Ngọc.
Giải thích – vì sao gã ‘đòi hỏi’ cô
hằng đêm.
Giải thích – vì sao cô lại mang thai.
Cô nghĩ tâm trạng mình sẽ rất mù
mịt, ấy vậy mà cô bất ngờ phát hiện, khi nhìn thấy Trần Ôn Ngọc khó chịu, lòng
cô lại sung sướng đến biến thái.
Tại sao cô không thích Trần Ôn
Ngọc? Thực ra Trần Ôn Ngọc rất đỗi bình thường, nhưng vì sao mỗi lần gặp chị ta
thì lòng cô như bị gai đâm? Hơn nữa, thấy dáng vẻ bị đả kích của Trần Ôn Ngọc
mà cô… có chút vui sướng khi người gặp họa.
Kiều Duy Đóa che mặt, cô nhất định
bị bệnh rồi mới có thể kì cục như thế. Bây giờ cô không nên suy diễn lung tung,
mà nên tìm một nơi để tiêu hóa việc mang thai này và ngẫm nghĩ về tương lai của
mình.
Tóm lại, đây là bắt đầu của một
cuộc thay đổi, hay bắt đầu của một sự hủy diệt?
…
Nhiều ngày nay, Cục Bảo hộ lao động
vô cùng bận rộn .
“Tháng này có ba vấn đề nổi bật.”
Trong phòng họp, nét mặt vị cục trưởng rất nghiêm túc.
Tình hình Ôn Thành càng ngày càng
bất thường.
“Chỉ mới hai – ba năm ngắn ngủi mà
Ôn Thành đã từ một đô thị sản xuất chuyển sang một thành phố cho vay nặng lãi!”
Vị cục trưởng vò đầu nhức óc. “Theo số liệu thống kê thì Ôn Thành có tới 89% hộ
gia đình hoặc cá nhân và 59.67% doanh nghiệp tham gia cho vay, rất ít người sẵn
sàng đem gởi tiền vào ngân hàng!”
“Các doanh nghiệp vừa và nhỏ rất
khó vay vốn, nhưng vì nhu cầu phát triển mà buộc phải quay sang nhờ sự giúp đỡ
từ vay tư nhân. Theo cuộc khảo sát quý trước, mặt bằng lãi xuất vay tư nhân đã
cao nhất lịch sử! Hơn nữa, hai năm nay ngành cho vay nặng lãi thu nhập rất cao,
nên đã thu hút một loạt các nhà công nghiệp từ bỏ ngành công nghiệp để chuyển
sang cho vay. Tuy nhiên, cho vay nặng lãi quy mô càng lớn thì sụp đổ càng mau.
Đã có một số doanh nghiệp, nhà máy bắt đầu đóng cửa… Một khi bong bóng tài
chính vỡ tan thì tình hình kinh tế càng trở nên trầm trọng!”
Tình hình hiện nay quá mập mờ.
“Tôi chuẩn bị lập một nhóm điều tra
khủng hoảng tài chính ở Ôn Thành, đặc biệt chuyên theo dõi và điều tra nguy cơ
lần này. Tạm thời điều phối các tổ viên như sau: Lưu XX thuộc tổ nhận thư khiếu
nại và ghé thăm, Trương XX thuộc tổ hậu cần và Lục Tư Nguyên thuộc tổ trọng tài
lao động…”
Vì phải tạm thay đổi vị trí công
tác nên Lục Tư Nguyên dành cả buổi chiều để thu xếp các hồ sơ. Hơn bốn giờ
chiều anh mới thu dọn xong chồng hồ sơ hoàn chỉnh, cái nào chưa được xử lý anh
đều chuyển tới văn phòng tạm thời kế bên.
“Tư Nguyên, điện thoại của cậu reo
mấy lần rồi kìa.” Một đồng nghiệp gọi anh.
Anh lau mồ hôi, tay chân vừa mỏi vừa
đau. Anh mở ngăn kéo lấy điện thoại ra, quả nhiên có mấy cuộc gọi nhỡ, nhìn tên
người gọi, anh bất giác nở nụ cười.
Anh tính gọi lại thì ‘đinh đinh’,
vừa khéo có tin nhắn gởi tới.
Anh mở tin ra xem: [Em định tìm anh
tâm sự, nhưng chắc anh đang bận… Có lẽ em phải kết hôn vì hình như em mang thai
rồi…]
Nhìn màn hình điện thoại mà tay
chân Tư Nguyên cứng ngắc đến tê dại.

