Vân Thường Tiểu Nha Hoàn - Chương 021 - 022
Chương 21: Thanh lâu
hiến nghệ.
Xe ngựa dừng trước một nơi rực rỡ.
Đó là một toà lầu các ba tầng, so với các toà nhà xung
quanh cao hơn, đại môn đề Phồn Hoa Viên. Đèn hoa rực rỡ hai bên, khiến
Phồn Hoa Viên càng thêm sáng rực, trước cửa dừng đầy xe ngựa, xem ra thật hưng
thịnh, vài nữ tử thân mặc nghê thường *y phục ngũ sắc* đứng trước cửa, vấn tóc
cầu kỳ, mang đầy châu ngọc, gương mặt điểm trang tươi đẹp. Hương khí mang mùi
son phấn nồng đậm tràn ngập tứ phía, từ trên lầu du dương truyền xuống tiếng
ca, tiếng đàn, tiếng cười vui thanh.
Đến nơi này thì Y Vân mới tỉnh ngộ, Phồn Hoa Viên dĩ
nhiên là thanh lâu trong truyền thuyết, chính nàng thế nào lại tưởng hoa viên.
Long Mạc này vậy mà lại đến thanh lâu, chẳng lẽ là
muốn thoát khỏi nàng.
Y Vân nếu đã hạ quyết tâm buộc phải nhờ cậy Long Mạc,
nàng tuyệt sẽ không từ bỏ ý định.
Long Mạc ngay cả liếc mắt cũng không nhìn qua Y Vân,
mặt không chút biểu tình liền xuống xe, Đinh Lang sớm đã ở phía trước cỗ xe chờ
đợi, hai người một trước một sau hướng Phồn Hoa Viên đi đến.
Cảm giác bị người khác xem như không khí thật sự không
dễ chịu cho lắm, sau khi dặn dò mẫu thân ở lại trên xe, Y Vân mặt dày nhanh
bước theo, nàng cũng không muốn Long Mạc chạy thoát.
Bất quá ở trước cửa lại bị người chặn lại.
Nữ tử một thân phục trang đẹp đẽ, có lẽ là tú bà, nhìn
thấy Y Vân liền nói: "Thỉnh cô nương dừng bước, chúng ta nơi này không
nhận thiết đãi nữ tử." Nói xong còn nhìn...từ trên xuống dưới...Y Vân,
nghĩ thầm cô nương đẹp như vậy, nếu là vào Phồn Hoa Viên, nhất định là hoa
khôi.
Y Vân lo lắng nói: "Là như vầy, ta là nha hoàn
của vị công tử mới vừa rồi đi vào, ngươi cho ta vào đi thôi."
"Nhưng mà vị công tử kia cũng nói có nha hoàn
nha." Tú bà nói.
Y Vân mắt thấy Long Mạc cùng Đinh Lang biến mất ở bên
trong cửa, liền trở lại trên xe, từ trong hành lý xuất ra nam trang ngày đó
Quân Lăng Thiên cấp cho nàng mặc vào, vốn định bỏ đi, chính là mẫu thân không
cho, không nghĩ tới hôm nay lại có công dụng.
"Vân nhi nha, ngàn vạn lần đừng để lạc mất bọn
họ, nương ở trong này chờ ngươi, còn có người thị vệ kia, bộ dạng cùng cha
ngươi có chút tương đồng, nói không chừng chính là Phong nhi chúng ta tìm kiếm
nhiều năm?" Mẫu thân vẻ mặt vui sướng nói.
Y Vân sửng sốt, vui sướng: "Chẳng lẽ hắn chính là
Phong ca ca? Nếu đúng như vậy, thật tốt quá."
Đây đúng là tin tốt lành nha, mẫu thân đã nhiều năm
như vậy luôn trông mong đến ngày sum họp, nhưng mọi mong mỏi dường như đều
không có hy vọng.
"Ta nhất định tìm cơ hội hỏi hắn." Thật
không nghĩ tới, chả trách mẫu thân ở trên xe nhìn chằm chằm vào Đinh Lang.
Lúc này đây đi vào, tú bà thật là không có ngăn trở
nàng, trong thanh lâu một mảnh hoan thanh tiếu ngữ, đại sảnh hiện có một nữ tử
đang ôm tỳ bà diễn tấu.
Nhiều người như vậy, Y Vân trong nháy mắt có chút
không thích ứng.
Mà Long Mạc cùng Đinh Lang đã sớm không thấy bóng
dáng.
"Công tử, xin hỏi ngài tìm vị cô nương nào?"
Một nữ tử mi thanh mục tú, trang dung thản nhiên, không như những nữ nhân điểm
trang nồng đậm trước cửa, nàng một thân phấn hồng hoa thường, lắc lắc thân mình
uyển chuyển, bàn tay nhỏ nhắn khoát lên vai Y Vân, cười khanh khách hỏi.
Y Vân ho nhẹ một tiếng, đem tay nàng từ trên người lấy
xuống, nói: "Ta không có quen biết cô nương nào, không bằng cô nương ngươi
tiếp ta đi. Không biết ở lầu hai còn có gian phòng."
Cô nương kia vội nói: "Đương nhiên, công tử,
mời."
Thật không dự đoán được công tử thanh tú như thế lại
nhìn trúng nàng, cực kỳ hưng phấn dẫn Y Vân lên lầu.
Long Mạc hiển nhiên sẽ không ở trong đại sảnh hỗn tạp
đó, Y Vân quyết định lên lầu hai tìm một chút.
Mới vừa tới lầu hai, liền nhìn thấy Đinh Lang đứng
trước cửa một gian phòng.
Y Vân đối với cô nương bên người nói: "Xin lỗi,
ta gặp cố nhân, muốn đi chào hỏi một chút." Nói xong liền hướng Đinh Lang
đi đến.
Chứng kiến Y Vân một mực đi theo, Đinh Lang thực rất
kinh ngạc.
Y Vân tinh tế đánh giá qua Đinh Lang, gương mặt có vài
phần giống với mẫu thân, mày kiếm sáng quắt, rất là dễ nhìn, mặt dù biểu tình
không chút thay đổi, nhưng lúc nào cũng tạo cảm giác vui cười, làm người khác
nhìn vào thực thư thản. Chưa nhìn thấy qua phụ thân, nàng chỉ cảm thấy Đinh
Lang cùng mẫu thân rất giống, nhất là khuôn miệng, cực kỳ giống mẫu thân.
"Ngươi cùng một vị cố nhân của ta rất giống,
không biết ngươi có thể có nhủ danh *tên đặt lúc nhỏ*?" Y Vân hỏi.
Không dự đoán được Y Vân lại hỏi điều này, Đinh Lang
có chút ngây ngốc, định trả tời, trong gian phòng trang nhã truyền ra thanh âm
lạnh lùng cùng trong trẻo của Long Mạc, Đinh Lang ngươi tiến vào.
Đinh Lang cuống quýt đi vào, Y Vân cũng nhân cơ hội đi
theo vào.
Trong phòng có chút khác biệt, thuận theo thiên địa,
bố trí vô cùng lịch sự, tao nhã, ấm áp.
Bình phong hoạ Mai Lan Cúc Trúc, bình hoa tinh vi, ánh
nến lay động. Hết thảy đều biểu hiện rõ ràng chủ nhân là người rất có thẩm mỹ.
Long Mạc cùng một nam tử xa lạ ngồi cùng một chỗ, bên
cạnh còn một vị nữ tử.
Y Vân nhìn thấy vị nam tử bên cạnh Long Mạc, một loại
tình cảm thương tiếc tự nhiên nảy sinh.
Nam tử này, vừa nhìn đã biết hắn mang bệnh đã lâu, sắc
mặt cực kỳ tái nhợt, gầy yếu, hiển nhiên thần sắc cũng thiếu sinh khí, nhưng
đôi mắt mát lạnh, dường như hàm chứa một nỗi khổ rất sâu đậm.
Vị cô nương bên người họ, mỹ mạo vô song, trời sinh ưu
tú.
Ngũ quan duyên dáng, thân hình hoàn mỹ, gương mặt nàng
toát lên một thần thái nhu mì, hệt như tiên hoa nở rộ theo gió lay động. Lại
phản phất như một nụ hoa Mẫu Đơn quyến rũ, mềm mại, đang từ tốn nở ra từng cánh
hoa kiều diễm, nàng làm cho người ta như si như say, như điên như cuồng.
Long Mạc lãnh huyết liếc nhìn Y Vân nói: "Bản
lãnh thực không nhỏ, thản nhiên tiến vào, không nghĩ ngươi còn có khả năng dụ
dỗ thị vệ bổn vương."
Y Vân không nói gì, lại khiến suy nghĩ Long Mạc càng
thêm chắc chắn. Nàng có thể không cùng Long Mạc quen biết nhau, nhưng không thể
chịu được hình tượng nàng trong lòng hắn lại như vậy. Nàng quyết triệt để thay
đổi cái nhìn của hắn.
"Nàng là ai?" Nam tử kia quay đầu hỏi Long
Mạc.
Long Mạc nói: "Tiểu nha hoàn Nguyệt phủ."
"Sao?" Nam tử bệnh nhược mi mày khẽ động,
cười nói: "Chẳng lẽ Nguyệt tiểu thư phái tới giám thị ngươi?"
"Không phải, là nha hoàn trong phủ bị đuổi đi, có
thể là bởi vì câu dẫn thiếu gia." Long Mạc hờ hững tuyên bố, tựa như điều
hắn nói cùng nguồn gốc mọi chuyện thực giống nhau.
Nam tử kia bỗng nhiên cười nói: "Là thế này phải
không? Nàng kia vì sao đi theo ngươi?"
"Này ngươi hỏi nàng đi." Long Mạc chỉ Y Vân.
Nam tử kia liền đem ánh mắt hướng về phía Y Vân.
"Tiểu nữ tử là bởi vì gặp cừu nhân, hi vọng đến
phủ Vương gia tị nạn." Y Vân đáp.
"Được rồi, chớ vì nàng mà phá hư hứng thú của
chúng ta, Hồng Điệp, ngươi có phải gần đây có phổ tân khúc? Đến diễn tấu một
khúc, hảo trợ hứng thưởng rượu." Long Mạc bỗng nhiên ngắc lời nàng, hướng
vị nữ tử bên cạnh nói.
"Vâng, tiểu nữ mạn phép." Hồng Điệp kia đáp.
Nàng đứng dậy đi đến đàn ngọc trong phòng, khảy một
khúc.
Làn điệu uyển chuyển, cũng thật thanh tịnh, đẹp đẽ, vô
cùng du dương, Y Vân không khỏi có chút kinh ngạc, không ngờ trong thanh lâu
cũng có nữ tử như thế.
Qua một khúc, nam tử bệnh nhược cười nói:
"Một khúc qua tai, dư âm như còn văng vẳng đâu đây nha."
"Tiểu nữ cầm kỹ so với Nguyệt tiểu thư kém xa,
tại Hội Hoa xuân, tiểu nữ may mắn nghe qua một khúc của Nguyệt tiểu thư, đó mới
thật sự là tuyệt vời."
"Ngươi là nha hoàn Nguyệt phủ, vậy ngươi có thể
đánh đàn?" Nam tử kia đột nhiên hỏi.
Long Mạc lạnh giọng nói: "Nàng chỉ biết câu dẫn
người."
Y Vân vốn tính khí bình tĩnh, lúc này lại rốt cuộc
không chịu nổi Long Mạc hết lần này đến lần khác mỉa mai.
Nàng đứng dậy ngồi vào trước đàn ngọc, ngọc thủ lưu
loát, bắt đầu diễm tấu.
Y Vân tấu khúc cho chính nàng phổ, là một khúc Mê Tiên
Dẫn.
Thanh khiết, tĩnh mịch, tiếng đàn như hoà vào lòng
người, liền khiến trong lòng mỗi người đều run lên.
Y Vân tựa hồ không phải đang khẽ lướt huyền cầm, mà là
tâm cầm.
Âm sắc như tan vào lòng, khiến ta không thể không theo
tiếng đàn của nàng mà bi mà hỉ.
Lúc hoan khoái như tiếng suối trong xanh, oanh điểu
vui thanh, lúc nghẹn ngào như tiếng người nức nỡ.
Bỗng nhiên một tiếng "Đông" vang lên, dây
đàn liền đứt, tiếng đàn du dương êm tai đột nhiên ngừng lại, dư âm dây dưa
phiêu đãng.
Dây đàn là Y Vân cố ý kéo đứt, vốn bởi vì nhất thời
xúc động mà khảy đàn, lại bởi vì lý trí mà bỏ dở khúc nhạc.
Nàng tốt nhất là không nên đánh đàn, nếu như bị Long
Mạc nhìn ra sơ hở, như vậy bí mật thay tiểu thư đánh đàn sẽ bị lộ.
Trong phòng một mảnh yên tĩnh, chỉ có ánh nến nhẹ
nhàng bùng cháy.
Nam tử bệnh nhược gương mặt lưu lại vẻ mê đắm, hoàn
toàn ngẩn ngơ, hắn nhìn Y Vân dưới ánh nến, vẻ đẹp của nàng nhìn qua có chút
không chân thật, ngọn gió vờn quanh mái tóc liền nhẹ nhàng bay bay, mi mắt khẽ
buông, che giấu biểu tình trong đôi mắt ấy, làm cho người khác đoán không ra
nàng đang suy nghĩ gì.
Thật sự là đáng tiếc, tiếng đàn tuyệt đẹp như vậy vì
sao lại ngừng.
Hồng Điệp cũng rất kinh ngạc, tiểu nha hoàn này cầm kỹ
quả thật không tệ, chính là tiếc rằng tiếng đàn còn chưa triển khai, chẳng biết
tại sao, dây đàn lại đứt.
"Đáng tiếc, vì sao dây đàn lại đứt?" Nam tử
không khỏi có chút tiếc nuối nói.
Ánh nến trùng trùng, Long Mạc tựa vào trên ghế, bóng
của ánh nến che đi biểu tình kinh ngạc của hắn. Nhưng ánh mắt vẫn sắc bén bắn
về phía Y Vân, hắn càng ngày càng cảm thấy tiểu nha hoàn này thực không đơn
giản.
"Đây là nàng quen dùng kỹ xảo, e rằng cố ý phá vỡ
nhã hứng của ta và ngươi." Long Mạc thản nhiên nói.
Y Vân đứng dậy, nhẹ nhàng cười yếu ớt, đôi môi đỏ mọng
khẽ cười như hoa đào nở rộ.
"Thật sự là cáo lỗi, cùng tiểu thư học
đánh đàn mấy ngày, vốn không nên ở đây phô trương, chỉ vì trong lòng khẩn
trương, dây đàn liền đứt, thỉnh các vị lượng thứ bỏ qua. Y Vân không phải là cố
ý phá vỡ nhã hứng của mọi người."
"Mạc, ta xem nàng không phải là người như lời
ngươi vừa nói, nếu là ngươi không muốn nàng đi theo ngươi, vậy đem nàng nhường
cho ta." Sắc mặt nam tử tái nhợt nói.
Y Vân cả kinh, không khỏi mỉm cười thê lương, cái này
chính là vận mệnh tiểu nha hoàn, lúc trước tiểu thư có thể theo Nguyệt Lão phu
nhân đem nàng mượn đi mười ngày, mà hiện tại người này lại muốn Long Mạc đem nàng
cho hắn.
Chẳng qua nàng không phải là người của Long Mạc, nàng
sẽ cự tuyệt.
Có điều Long Mạc có lẽ sẽ thật cao hứng đem nàng đẩy
đi, nhưng không ngờ, Long Mạc đứng dậy, dưới ánh nến, sắc mặt có chút âm u, nói:
"Khó mà làm được, nếu là như vậy, ta sao có thể yên tâm cho ngươi."
"Sớm một chút hồi phủ đi, miễn cho lại phát
bệnh." Nói xong sai khiến Đinh Lang dìu người nọ.
Y Vân lúc này có chút nghi hoặc, nam tử bệnh nhược
này, thân phận như thế nào, lại cùng Long Mạc ngang hàng ngang vế.
Chương 22: Vì yêu thụ
thương.
Đoàn người rời khỏi Phồn Hoa Viên, nam tử kia ngồi
trên một chiếc xe ngựa khác. Mà Y Vân cùng mẫu thân vẫn còn trên xe Long Mạc.
Sau khi lên xe, Long Mạc cũng không có xua đuổi các
nàng.
Đêm có chút âm u, ra khỏi con đường náo nhiệt đó,
người ngày càng ít, chỉ nghe thấy tiếng xe bọn họ triệt triệt lăn bánh.
Xe ngựa bỗng nhiên không hề báo trước liền dừng lại,
chỉ nghe Đinh Lang thanh âm lạnh lùng.
"Vương gia, có thích khách."
Thanh âm này trong đêm đầu xuân, làm cho người ta
trong lòng phát lạnh, có pháo hiệu trên không trung phát sáng, ắt hẳn là do
Đinh Lanh gởi đi.
Y Vân bắt lấy cổ tay mẫu thân, chỉ cảm thấy người đang
thực sự run sợ.
Từ cửa sổ nhìn ra ngoài, sương mù giăng mắc dưới ánh
trăng, trên đường chẳng biết lúc nào, vô thanh vô thức xuất hiện rất nhiều hắc
y nhân mang khăn che mặt, chỉ lộ ánh mắt loé hàn quang.
Mà Long Mạc sớm đã nhảy ra khỏi xe, cùng hắc y nhân
triền đấu với
Dưới ánh trăng tĩnh mịch, trong trẻo, kiếm quang lạnh
lùng loé sáng.
Cuộc quyết đấu diễn ra trong im lặng, nếu có người ngã
xuống cũng không hề phát ra tiếng động, thậm chí ngay cả một thanh âm kêu la
cũng đều không có.
Ánh mắt Y Vân đuổi theo Long Mạc, ánh mắt mẫu thân thì
đuổi theo Đinh Lang.
Kiếm quang, máu tươi, chém giết, hết thảy những điều
này ngay cả ở trong mộng cũng chưa từng xuất hiện thật không ngờ hiện tại lại
chân thật xuất hiện trước mắt.
Tâm Y Vân lo lắng đến an nguy Long Mạc.
Xe ngựa phía sau, thị vệ của tên nam nữ bệnh nhược kia
cũng đang dây dưa với hắc y nhân.
Nhưng dù sao lực lượng cũng quá khác xa nhau mà hắc y
nhân chiêu thức rất tàn nhẫn, mỗi chiêu đều nhắm đến điểm yếu của đối phương,
mỗi chiêu đều muốn lấy đi tính mạng của Long Mạc cùng nam tử kia.
Bỗng nhiên có kiếm từ bên ngoài xe xuyên vào, đâm
hướng bên phải Y Vân, cách cánh tay nàng chỉ có một tấc.
Y Vân hoảng sợ, thanh âm Long Mạc lạnh lùng truyền
đến, "Xuống xe"
Nàng dìu mẫu thân từ trên xe nhảy xuống, Long Mạc cùng
Đinh Lang lập tức bảo vệ các nàng, chỉ thấy phía sau xe lại có kiếm hắc y nhân
đâm tới.
Sau khi xuống xe, Y Vân cùng mẫu thân gắt gao tựa vào
nhau.
Mà thị vệ của nam tử kia hình như dần dần không thể
chống đỡ .
Một hắc y nhân kiếm pháp sắc bén hướng đến nam tử bệnh
nhược.
"Mạc, cứu ta." Hắn vô lực hô.
Long Mạc phi thân đến, vung kiếm ngăn trở. Lại không
chú ý tới có một đường kiếm lặng lẽ không tiếng động hướng hắn chém tới.
Y Vân cả kinh, không chút do dự nhào vào người Long
Mạc, dùng thân mình chặn thanh kiếm sắc bén.
Lãnh nguyệt vô thanh, mây trên không trung lững lờ
trôi.
Một dòng chất lỏng ấm nóng từ bụng trào ra, Y Vân thậm
chí không cảm thấy đau đớn, chính là cảm giác trời đất bỗng nhiên xoay tròn,
nàng còn nhìn thấy ánh mắt Long Mạc lo lắng nhìn nàng, thật sâu trong mắt là sự
khiếp sợ cùng không tin.
"Vân nhi." Thanh âm mẫu thân hoảng sợ vang
vọng bầu trời đêm.
Có tiếng vó ngựa truyền đến, đội thị vệ Long Mạc đã
tới, Y Vân bình yên nhắm hai mắt lại.
Gió đêm lạnh lùng hiu hiu, lãnh nguyệt im lặng ở tầng
mây thoắt ẩn thoắt hiện.
Trong phòng Mạc Vương phủ, hoả lò ướp hương toả hơi
nóng, nến đỏ cháy rừng rực, sáp đèn chảy xuống tràn đầy đĩa nến.
Dưới ánh nến, hiện ra gương mặt Y Vân tái nhợt.
Nàng nằm trên giường, trên người đang đắp chăn bông
thật dày, do vì mất máu quá nhiều, sắc mặt nàng trở trên trắng bệch, trắng còn
hơn bầu trời không mây, còn hơn cả ngày mùa đông tuyết trắng. Mái tóc đen hỗn
độn rối tung ở trên gối, cùng sắc mặt nàng nên càng làm nổi lên màu đen tuyền,
nhìn thấy mà đau lòng.
Xương sườn bên trái của nàng bị đâm trúng, cũng may
không có thương tổn các bộ phận quan trọng, hiện giờ máu đã ngừng chảy, đắp
thuốc xong, ngự y nói nàng ngày mai có thể tỉnh lại, liền không có gì đáng
ngại.
Long Mạc đứng ở trong phòng, nhìn bộ dạng Y Vân tiều
tuỵ, chẳng biết tại sao, cảm thấy như tim hắn đập càng lúc càng nhanh, như muốn
co rút lại.
Loại cảm giác này cùng với lúc Hương Hương bị cướp đi
thế nào lại giống nhau như vậy, sợ hãi mất đi, đau lòng cùng căm hận.
Tiểu nha hoàn này luôn khiến hắn bất ngờ, rốt cuộc là
sức mạnh nào khiến nàng thay hắn chịu một kiếm này, hơn nữa lại không chút do
dự, ngay hoàn cảnh lúc đó, nếu có nửa phần do dự, kiếm kia ắc hẳn đã đâm trúng
người hắn
Long Mạc không hiểu hắn vì sao cứ mỗi lần nhìn thấy
nàng thì luôn nói lời châm chọc, kỳ thật hắn biết thật ra trong lòng cũng không
phải muốn như vậy.
Có lẽ là sợ, sợ chính hắn cũng sẽ bị nàng mê hoặc.
Y Vân lông mi khẽ động, gương mặt mê man, mày kia khẽ
nhăn lại, giống như đang chịu đau đớn.
Một tiểu nha hoàn mỏng manh thế này lại thực ương
ngạnh, cầm máu, bôi thuốc nàng tuyệt nhiên không có kêu một tiếng.
Long Mạc tin tưởng nàng nhất định sẽ tỉnh lại.
Suy nghĩ miên man, đêm nay Long Mạc lại một lần nữa
mất ngủ.
Đêm càng thâm trầm.

