Vân Thường Tiểu Nha Hoàn - Chương 087 - 088

Chương 87: Thử.

Sáng sớm, mặt trời đỏ lên cao, soi sáng khắp thảo
nguyên.

Cỏ cây bao phủ cả thảo nguyên,  tựa như một
bức hoạ thiên nhiên dần được mở ra, thanh tân khiến cho người ta không thể dời
đi tầm mắt, xinh đẹp làm lòng người say mê.

Tiếng trống thùng thùng, rung động đất trời, đại hội
luận võ hằng năm của Nhật Hi Quốc bắt đầu.

Chiến tranh đã chấm dứt, những ngày u ám tính tụ trong
lòng mỗi người cuối cùng cũng đã tiêu tan.

Cả thảo nguyên là tiếng nói huyên náo, tưng bừng. Nơi
nơi cờ bay phất phới, tiếng trống từng hồi, âm thanh vang dội xuất phát từ đám
đông người, khắp nơi đều là gương mặt hưng phấn.

Tuấn mã hí vang.

Các cô nương thì hò hét, cổ vũ cho ý trung nhân của
các nàng.

Trên thảm đỏ, một chiếc dù màu vàng sáng rực được căng
lên, ngồi bên dưới là hoàng đế Nhật Hi Quốc.

Y Vân cùng Thính Hồ ngồi ở hai bên phụ hoàng, bên
cạnh, các thần tử đứng thành hai hàng.

Trước mặt các nàng là bãi đất trống, đặt một tấm thảm
hình vuông chiều dài hơn một trượng, đây cũng là nơi luận võ. Hôm nay tại đây,
sẽ xuất hiện một dũng sĩ, mà người dũng sĩ này, có lẽ sẽ trở thành phu quân của
Thính Hồ công chúa.

Bởi vì Thính Hồ công chúa sáng nay đã tuyên bố, nếu
người nào có thể giành được cơ hội giao đấu với nàng, thắng nàng, đó chính là
phu quân tương lai của nàng.

Mọi người đều biết, trên thảo nguyên này, không ai có
thể đấu lại Thính Hồ công chúa, chỉ trừ một người, người đó chính là Thảo
nguyên tường ưng----Quân Lăng Thiên. Sự tình đã rất rõ ràng, Thính Hồ công chúa
là coi trọng Quân Lăng Thiên, bằng không sẽ không nói ra lời thề như vậy.

Bọn họ đúng là trời đất sinh một đôi, nhưng mà, việc
bọn họ se duyên với nhau không biết sẽ lấy đi bao nhiêu nước mắt của nam nữ si
tình trên thảo nguyên này.

Điều này, Y Vân không hề biết, nàng chỉ biết hôm nay
Thính Hồ muốn chọn phu quân từ trong những dũng sĩ. Y Vân đối với cách thức
chọn phu quân một cách tự do trên thảo nguyên có phần đồng tình. Điều này so
với hẹn ước của phụ mẫu, và bà mai có chút tự do hơn. Y Vân cũng hy vọng Thính
Hồ có thể tìm thấy một phu quân tốt.

Phụ hoàng đứng lên, tuyên bố đại hội luận võ hôm nay
bắt đầu.

Cưỡi ngựa, bắn tên, đấu vật, bàn luận võ nghệ, nhiều
hạng mục đồng thời tiến hành.

Cuối cùng cũng có ba người giành được cơ hội giao đấu
với Thính Hồ.

Chàng trai thứ nhất, thân hình cao lớn, diện mạo anh
tuấn, xem ra võ nghệ cũng không hề kém cỏi, nhưng, chỉ tiếp chưa tới mười chiêu
của Thính Hồ, đã bại trận.

Chàng trai thứ hai, dáng vẻ cường tráng, hiển nhiên
đối với Thính Hồ rất là quý trọng, ra tay rất lưu tình, nhưng Thính Hồ lạ không
chút nể nang, hai người đấu hơn mười chiêu, liền thấy Thính Hồ tao nhã nhấc
chân lên, một cước đạp hắn ngã lăn ra

Y Vân âm thầm tiếc nuối, hai chàng trai này nhìn qua
cũng không tệ, không biết người thứ ba là ai?

Đang suy tư, đã thấy Quân Lăng Thiên chậm rãi đi đến
thảm hồng, trong một khắc này, tim Y Vân như ngừng đập.

Hắn nhìn qua thật anh tuấn, mê người như vậy, mái tóc
đen cùng chiếc áo khoác màu tím ở trong gió tung bay, ánh mặt trời lưu trên
gương mặt của hắn, ánh mắt thâm thuý toả ra ánh sáng ngũ sắc, bên môi vẫn là nụ
cười mê hoặc lòng người.

Hắn vừa xuất hiện đã khiến làn sóng âm thanh ở xung
quanh im lặng hẳn đi, chỉ còn nghe thấy tiếng gió lướt trên ngọn cỏ.

Y Vân còn nghe thấy tiếng tim nàng đập thình thịch,
nếu như lúc trước nàng còn có chút do dự đối với tình cảm của mình, nhưng giờ
khắc này, nàng cuối cùng cũng hiểu rõ lòng mình.

Thì ra lòng của nàng sớm đã vô tình rơi vào trong tay
giặc, tình yêu nồng nàn đối với hắn lặng lẽ sinh sôi, từng bước mọc rễ nảy mầm,
trong lúc nàng không phát hiện đã nhanh phát triển thành một gốc cây đại thụ
cao ngất, khiến nàng cuối cùng không thể lay động.

Y Vân nhìn thấy Quân Lăng Thiên hướng về phía Thính Hồ
hơi khom người, tao nhã đưa tay ra, cũng giống như đêm lửa trại ngày đó, hắn
vươn bàn tay về phía nàng.

"Ngươi có nguyện ý cùng ta hợp tấu một khúc
không?" Giọng nói êm ái mà thanh nhã như vậy.

Mà hôm nay, cũng là đôi tay kia, nhưng người đó lại
không phải là nàng.

"Thính Hồ công chúa xinh đẹp, người có đồng ý
nhận sự khiêu chiến của ta không?" Hắn chậm rãi nói, thanh âm êm dịu, ôn
nhu vô cùng.

Nét mặt của hắn thật dịu dàng, ánh mắt sâu sắc, nụ
cười cưng chiều.

Thính Hồ cầm lấy tay hắn, chậm rãi đứng lên, theo hắn
bước đến giữa thảm hồng.

Thảo nguyên tường ưng! Thảo nguyên tường ưng! Thính hồ
công chúa! Thính hồ công chúa

Đám người đứng vây hai bên hưng phấn hô to, ngay cả
hoàng đế Nhan Hạo cũng hơi vuốt cằm, hắn đã sớm muốn nhận Quân Lăng Thiên làm
nghĩa tử, hiện tại làm con rể của hắn cũng không tệ.

Y Vân cảm giác máu trên mặt nàng từng chút từng chút
mất đi, hai tay nắm chặt lên thành ghế, mới có thể kìm nén sự run rẩy. Trong
đầu trống rỗng, tư tưởng nàng như rơi vào trong hầm băng lạng đến khó chịu.

Đây cũng là có ngụ ý đặc biệt gì sao? Hắn là đang
hướng nàng cầu hôn? Hắn muốn khiêu chiến với nàng, chẳng phải đã nói lên sự ái
mộ của hắn với nàng.

Y Vân lúc này mới có phản ứng, Quân Lăng Thiên chính
là người thứ ba.

Y Vân cắn chặt môi dưới, đôi mắt nhíu lại, nhìn bọn
họ.

Thính Hồ hôm nay mặc trang phục của bộ tộc, đã xinh
đẹp động lòng người lại hiên ngang mạnh mẽ, tư thế oai hùng, đứng ở bên cạnh
Quân Lăng Thiên, nụ cười nhẹ nhàng, tình cảm nồng nàn.

Đây thật là dáng vẻ của một đôi tình nhân.

Hai người cuối cùng cũng bắt đầu giao đấu, không gian
dần trở nên sôi trào.

Tử y Quân Lăng Thiên tung bay, thân ảnh thoăn thoắt,
linh hoạt tránh né, nhảy lên, di chuyển. Hồng ảnh của Thính Hồ thì nhẹ nhàng,
dáng người uyển chuyển mà xoay người, tung bay.

Đây không phải là đánh nhau, hình như hai người là
đang nhảy múa, ai cũng không có ý định phân tranh cao thấp.

Bọn họ thực xứng đôi mà, thì ra hắn thích nàng!

Chẳng lẽ là hắn luôn luôn trêu đùa nàng? Nàng xem ra
đã không hiểu được trái tim của hắn! Trong lúc nàng thật vất vả mới nhìn rõ
được lòng mình, lại phát hiện mọi thứ đều là một mình nàng đơn phương, có bao
nhiêu là đau thương!

Y Vân hất cầm lên, nhìn hai bóng người đang nhẹ nhàng
nhảy múa kia mỉm cười yếu ớt, bất chấp hơi nước đang bao phủ ánh mắt nàng, bất
chấp dòng lệ đang tuôn rơi.

Quân Lăng Thiên ung dung cùng Thính Hồ đối chiêu.

Mọi người đều chú ý vào bọn họ, riêng chỉ có một
người.

Thân ảnh trắng tinh thuần khiết nhưng lạnh lùng nhất
thiên hạ đang nhìn bọn họ thản nhiên, nụ cười tươi như hoa, sau đó nàng đứng
dậy, rời khỏi đám người. Nàng không hề nhìn hắn, là không muốn nhìn hắn, hay là
khinh thường nhìn hắn? Hắn ở trong lòng của nàng, cuối cùng vẫn không có trọng
lượng nào sao?

Rời khỏi không gian ồn ào, Y Vân vẫn có thể nhìn thấy
Tử Ảnh cùng Hồng Ảnh như đan vào nhau.

Đúng là bọn họ rất là xứng đôi.

Y Vân hồn bay phách lạc từ từ rời đi, bỗng nhiên, có
người đụng phải nàng.

Y Vân lảo đảo một chút, thiếu chút nữa đã ngã nhào
trên mặt đất, có một đôi tay ôn nhu đỡ lấy nàng,

Y Vân nâng mắt, nói nhanh: "Đa tạ!"

Nhưng mà, nàng ngây ra.

Nam tử trẻ tuổi đỡ lấy nàng, thân mặc quần áo đầy tro
bụi, lặng lẽ đứng ở đó. Dung mạo thực bình thường, nhưng lại mơ hồ toả ra khí
chất cao quý. Hơn nữa, ánh mắt của hắn có phần giống với Long Mạc, sự thâm tình
tràn ngập trong đôi mắt yên tĩnh đó.

"Vân nhi là ngươi sao?" Thanh âm ôn nhu quen
thuộc từ trong miệng của hắn phát ra.

Là Long Mạc, không ngờ là Long Mạc, là Long Mạc dịch
dung, là Bạch y Đại ca ca của nàng.

Dòng nước mắt tràn đầy của Y Vân cuối cùng đã có thể
trút ra, từ trên gương mặt nàng lặng lẽ rơi xuống.

Long Mạc vô cùng ôn nhu nhìn nàng say đắm, nhẹ tay
vuốt lên gương mặt của nàng, lau đi hàng nước mắt như châu. Nâng lên khuôn mặt
của nàng, hắn ngây ngốc nhìn, hình như đã rất nhiều năm rồi chưa được nhìn thấy
nàng.

"Vân nhi, ngươi chịu khổ!" Trong đôi mắt của
hắn là sự bi thương sâu nặng.

Y Vân nhẹ nhàng tránh đi sự đụng chạm của Long Mạc,
đáy lòng co rút đau đớn.

"Đại ca ca, ngươi sao lại ở chỗ này? Nơi này rất
nguy hiểm!" Y Vân bình ổn lại tâm tư, nhỏ giọng nói.

Long Mạc nhẹ nhàng ngăn lại lời nói của Y Vân, nhìn
đám người đang huyên náo xung quanh, kéo Y Vân đến một gò đất hẻo lánh.

"Đại ca ca, ngươi sao lại xuất hiện ở chỗ này,
ngươi không quay về kinh thành sao?" Y Vân nâng ánh mắt đầy lệ, nghi hoặc
hỏi.

"Kinh thành đã xảy ra thay đổi lớn, ta không thể
trở về, tâm phúc của ta ở trong thành truyền tin ra, nói rằng phụ hoàng của ta
mất tích, ta phải tìm được phụ hoàng, cứu người trở về!"

"Ngươi là nói, hoàng thượng vốn không có bị bệnh,
mà là mất tích sao?" Y Vân kinh ngạc hỏi.

"Vân nhi, Quân Lăng Thiên đem ngươi xuất cung có
thấy điều gì khác thường không? Phụ hoàng ta mất tích đúng vào ngày Thanh Tâm
xuất giá. Chúng ta hoài nghi là Quân Lăng Thiên làm."

Y Vân cẩn thận nhớ lại, nói: "Trong lúc chúng ta
trốn đi có hai cái rương lớn, Quân Lăng Thiên hình như rất lưu tâm đến, cho
người mang theo, ta lúc ấy còn tưởng rằng đó là bảo bối hắn mang từ trong cung
ra. Chẳng lẽ trong đó là hoàng thượng? Người ở trong rương còn lại là ai?"

Long Mạc gật gật đầu, "Nếu suy đoán của chúng ta
không sai thì chắc chắn là do hắn làm. Người trong chiếc rương kia có thể là
Kha Quý!"

A? Thì ra việc Quân Lăng Thiên đến kinh thành cùng với
việc hoà thân của Tinh Mang Quốc đều sớm là do hắn an bài, chính là vì bắt đi
hoàng thượng. Cứu nàng và mẫu thân chẳng qua là tiện thể, tuy nói là tiện thể,
nhưng cũng khiến hắn gặp nguy hiểm thêm một phần, chỉ cần một chút không cẩn
thận, kế hoạch của hắn liền bị phá huỷ. Chẳng thể trách Hồng Điệp lại nói nàng
là tai hoạ.

"Vân nhi, ngươi có biết, chỗ ở của Quân Lăng
Thiên ở đâu không?" Long Mạc hỏi.

"Ở..." Y Vân ngừ một chút, như vậy chẳng
phải là nàng đang phản bội Quân Lăng Thiên? Nhưng mà hắn bắt hoàng thượng nha,
nàng sao có thể không cứu.

"Ở dưới chân núi Vân Sơn có một ngôi làng nhỏ,
hắn là tộc trưởng ở đó. Có lẽ hoàng thượng bị giam ở đấy."

"Được!" Long Mạc nhẹ nhàng vuốt cầm, hàng mi
nhíu chặt, "Việc này không thể chậm trễ. Chúng ta đêm nay sẽ hành động.
Vân nhi, ngươi hãy rời đi cùng ta." Long Mạc nhìn Y Vân chờ đợi, đôi tay
nắm chặt lấy bàn tay mềm mại của Y Vân.

"Ta," Y Vân mấp máy môi, cảm thấy sự chua
xót trong lòng đến cực điểm, "Ta đi rồi, chỉ sợ hắn sẽ hoài nghi."

Long Mạc khẽ thở dài một cái, nói: "Vân nhi, chờ
cứu được phụ hoàng, ta nhất định sẽ mang ngươi trở về, ngươi nghĩ biện pháp
ngăn chặn Quân Lăng Thiên, đêm nay đừng để cho hắn trở về thôn. Vân nhi, ta
hiện tại không còn thời gian, ngươi hãy nhớ kỹ lời của ta?"

"Đại ca ca, ngươi không được đả thương mọi người,
bọn họ đều là dân chúng vô tội. Nếu có người chết đi, cả đời Y Vân sẽ không thể
an tĩnh!"

Long Mạc gật gật đầu, đành phi thân lên ngựa, chạy về
phương xa.

Chương 88: Ngươi say ta
cũng say.

Thảm cỏ xanh như một tấm đệm trải trên thảo nguyên, Y
Vân một mình đứng bất động trong gió, bạch y tung bay.

Long Mạc biến mất ở nơi rừng cây tiếp giáp với
nhau,  như một cơn gió nhẹ, đến vội vàng, đi cũng vội vàng. Cảm giác
day dứt tràn ngập trong lòng, Bạch y Đại ca ca của nàng, nàng đã yêu mến Đại ca
ca nhiều năm như vậy, lồng ngực của hắn vẫn ấm áp như vậy, làm cho nàng vô cùng
bình yên, nhưng nó lại không thể làm nàng tiếp tục rung động, nàng thật sự đã
yêu ác ma.

Đã yêu, yêu không chút do dự, yêu không có lý do gì.

Cho dù Quân Lăng Thiên ở bên cạnh Thính Hồ, thì nàng
cũng không thể tiếp tục đứng bên Long Mạc, bởi vì lòng của nàng

Trên thảo nguyên vẫn là tiếng ồn huyên náo như cũ, xôn
xao, ai cũng không chú ý đến Long Mạc vừa đến đã rời đi, hình như chuyện gì
cũng chưa từng phát sinh, nhưng mà tâm Y Vân lại không thể bình tĩnh.

Long Mạc, hắn mang đến một bí mật kinh thiên động địa,
lại đưa cho nàng một nhiệm vụ gian khổ.

Quân Lăng Thiên thật sự bắt đi hoàng thượng?!

Nàng tin!

Lấy cá tính của hắn, hắn sẽ làm. Chỉ sợ việc bắt đi
hoàng thượng chỉ là bước đầu tiên, kế tiếp hắn chỉ việc ngồi đó làm ngư ông đắc
lợi, nhìn Long Mạc và Long Phi tranh nhau ngôi vị hoàng đế mà một sống một
chết. Sau đó lại bất ngờ hành động, hắn không chỉ muốn phục quốc, có lẽ cái hắn
cần chính là cả Nam Long Quốc!

Long Mạc chỉ có cứu hoàng thượng trở về, mới có thể
danh chính ngôn thuận buộc Long Phi thoái vị, mới có thể tránh việc huynh đệ
tương tàn, mới có thể khiến dân chúng vô tội khỏi chiến tranh.

Nàng chỉ là một nữ tử nhỏ bé, nàng chỉ muốn sống một
cuộc sống bình lặng, nàng chỉ muốn có thể cùng người nàng yêu thương nắm tay
bên nhau suốt cả cuộc đời. Cho dù là ở thảo nguyên mênh mông, hay là trên đỉnh
Thương Sơn quanh năm mây phủ, cho dù là vinh hoa phú quý, hay nghèo túng bần
cùng.

Nhưng mà, vận mệnh vì sao luôn đặt nàng giữa những lựa
chọn khó khăn.

Nàng không muốn tổn thương Quân Lăng Thiên, nàng
lại càng không muốn để nhân chúng trong thiên hạ phải chịu khổ.

Nếu nàng có thể tránh, nàng sẽ làm.

Y Vân chìm ngập trong suy nghĩ, chậm rãi đi tới, nàng
không có chú ý đến một biển người đang đi ra, cũng không chú ý tới Quân Lăng
Thiên đang nắm tay Nhan Thính Hồ rời đi, thậm chí cũng không nghe thấy giọng
nói mọi người hưng phấn, Thảo nguyên tường ưng cuối cùng cũng đã kết hôn cùng
Thính Hồ công chúa của chúng ta.

Nàng chỉ đắm chìm trong suy nghĩ của mình.

Nhưng dù nàng không chú ý người khác lại toàn tâm toàn
ý nhìn nàng.

Quân Lăng Thiên men theo đám đông rời đi, nắm tay
Thính Hồ đi tới, tất cả mọi người đều nhìn chăm chú vào bọn họ.

Nhưng, nàng lại không có.

Hắn chỉ liếc mắt đã nhìn thấy, nàng chậm rãi từ bên
ngoài đám đông đi tới, ánh sáng chiếu lên bạch ý, loé sáng nhẹ nhàng.

Vẻ mặt nàng hờ hững, ngây ngẩn, dáng vẻ đang rất suy
tư, hình như căn bản không chú ý tới bọn họ. Hắn và Thính Hồ làm trò từ nãy đến
giờ, đã thu hút vô số ánh mắt những người không quan trọng, nhưng lại không có
được một cái nhìn chăm chú của nàng, chẳng lẽ, trong lòng nàng thật sự không có
vị trí nào dành cho hắn sao?

Thất vọng, đau lòng, chua xót, phẫn nộ, đủ loại cảm
xúc như đan vào nhau, từ trong tim của hắn thẳng một đường tràn ngập trong đáy
mắt, ánh mắt của hắn bị loại cảm giác này thiêu đốt như muốn phóng ra lửa.

Thính Hồ nhìn thấy cảm xúc khác thường của hắn, ở bên
tai hắn nhỏ giọng hỏi: "Còn muốn diễn nữa không?"

Quân Lăng Thiên không đáp, nét mặt u ám, hắn đi đến
bên cạnh một con ngựa, tung người lên ngựa, mang theo Thính Hồ hướng đến thảo
nguyên chạy băng băng. Nếu không thể trút hết ra, cả người hắn sẽ điên mất
thôi.

Y Vân từ trong trầm tư phục hồi lại tinh thần, nhìn
thấy Quân Lăng Thiên và Thính Hồ cùng cưỡi một con ngựa, chạy về nơi xa.

Trái tim lại càng đau xót, hình như có vô số lưỡi dao
sắc bén muốn cắt nát trái tim của nàng.

Xem ra nàng không phải giữ chân hắn, hắn vốn là không
có ý định trở về, Y Vân đau khổ tự cười chính mình .

Trở lại cung của mẫu thân.

Cả vườn hoa rực rỡ lại càng làm nàng khổ tâm muôn
phần.

Đứng bất động ở ven hồ, nhìn thấy một đôi chim uyên
ương ở trong hồ nước khi thì vui đùa, khi thì gác đầu vào nhau mà ng

Nàng nhìn đến ngây ngốc, nàng đã mất đi hắn, người có
thể cùng nàng bạch đầu giai lão rồi sao?

Ngày dần dần rơi xuống phía tây, mặt trời đỏ tối sầm,
ánh sáng ngũ sắc trên bầu trời như đốm lửa cháy sáng, đỏ như muốn thiêu đốt
lòng người, đỏ như lòng người tan nát.

Nguyệt Như Thủy đi đến bên người Y Vân, giữ bàn tay
lạnh lẽo của Y Vân: "Vân nhi, ngươi đã đứng ở bên ao cả nửa ngày, trở về
phòng đi, gió lên rồi."

Gương mặt Y Vân tái nhợt, đôi mắt trong suốt hiện lên
sự đau đớn: "Nương, hắn thật sự từ đại hội luận võ tìm được cô nương thích
hợp, chính là tỷ tỷ Thính Hồ, bọn họ từ nhỏ đã là thanh mai trúc mã, có lẽ sớm
đã có tình ý, Vân nhi chẳng qua là đối tượng trêu đùa của hắn khi nhàm chán mà
thôi. Vân nhi nên vui mừng, phải không? Cuối cùng đã thoát khỏi hắn, Vân nhi đã
chờ mong ngày này từ lâu."

Khoé môi Y Vân hiện ra nụ cười thê lương, vô lực mà
tuyệt mỹ.

Nguyệt Như Thủy than nhẹ một tiếng, Vân nhi của nàng,
luôn đem nỗi đau chôn giấu trong lòng, cũng giống như nàng năm đó. Cũng ngang
ngược, cũng si ngốc, đây cuối cùng là may mắn hay là bất hạnh đây?

"Vân nhi, đêm nay phụ hoàng ngươi tổ chức yến
hội, muốn phong ngươi làm công chúa, ngươi đi thay trang phục, trang điểm lại
đi, Vân nhi của chúng ta nhất định là đẹp nhất!"

"Nương, không chỉ có việc phong Vân nhi làm công
chúa, mà còn có một chuyện vui khác phải không?" Y Vân bình tĩnh hỏi.

Nguyệt Như Thủy vỗ lên vai Y Vân, đành phải nói,
"Đúng vậy, còn muốn thông báo hôn sự của Thính Hồ!" Vân nhi của nàng,
sớm muộn gì cũng phải đối mặt. Nguyệt Như Thủy không ngờ sự việc lại trở thành
kết cục thế này, nàng vốn nghĩ Quân Lăng Thiên là yêu Vân nhi của nàng.

"Được! Vân nhi đi! Chủ nhân có chuyện mừng, làm
nha hoàn không phải nên vui mừng hay sao? Không phải nên đi chúc phúc hay
sao?" Y Vân cắn nhẹ môi dưới, nhẹ nhàng cười. Nên đối mặt thì phải đối
mặt, có điều, lòng nàng lại đau.

Hàng năm sau khi đại hội luận võ kết thúc, Nhan Hạo
đều cùng quần thần tổ chức yến tiệc, phong thưởng cho dũng sĩ giành chiến
thắng, năm nay cũng không ngoại lệ.

Trong đại điện mùi thức ăn tràn ngập, mùi rượu phiêu
đãng.

Trên bàn, không chỉ có thịt dê vừa mới nướng, còn có
loại rượu mạnh của thảo nguyên.

Thính Hồ ngồi ở bên người Quân Lăng Thiên, nàng sớm đã
giải thích với phụ hoàng chuyện hôm nay chỉ là diễn trò, nàng và Quân Lăng
Thiên chẳng qua chỉ có tình huynh muội. Phụ hoàng vì thế đã nổi giận, nhưng khi
biết Quân Lăng Thiên đối với Y Vân là nhất kiến chung tình, người cũng vui
mừng.

Quân lăng thiên đã có một chút ngà ngà say.

Từ khi lọt lòng tới nay, hắn chưa bao giờ say, bởi vì
tửu lượng của hắn rất lớn.

Hắn cũng chưa bao giờ mượn rượu giải sầu, bởi vì hắn
cho rằng chỉ có những kẻ vô năng mới làm như vậy.

Nhưng mà, hôm nay hắn lại uống đến say.

Có lẽ say thì sẽ không đau khổ.

Y Vân cùng mẫu thân và mấy cung nữ vây quanh nhẹ nhàng
đi đến.

Hôm nay Y Vân đặc biệt chọn một bộ y phục màu hồng
nhạt, làn da trắng nõn vì thế mà hơi hơi hồng hào, làm nàng tăng thêm vài phần
mỏng manh quyến rũ. Chân mày nhẹ mỏng, đôi môi đỏ mọng, ánh mắt trong suốt
tuyệt trần.

Nàng xinh đẹp, xinh đẹp khiến mọi người như mờ nhạt.

Y Vân không nhìn Quân Lăng Thiên, bởi vì nàng không
dám nhìn.

Loại cảm giác tâm như bị xé nát này khiến nàng không
thể chịu đựng được nữa.

Yến hội suôn sẻ tiến hành.

Nhan Hạo giới thiệu nữ nhi bị mất tích của mình cho
quần thần, Y Vân công chúa, và phong thưởng cho dũng sĩ thắng lợi của ngày hôm
nay.

Hắn tuyên bố để Thính Hồ và Quân Lăng Thiên kính rượu
mọi người, chưa nói lý do, nhưng mọi chuyện đã quá rõ ràng.

Tâm Thính Hồ run lên, phụ hoàng đang làm cái quỷ gì
vậy?

Nàng sớm đã giải thích với phụ hoàng nàng và Lăng
Thiên hôm nay chẳng qua là thử lòng Y Vân, vì sao còn bảo bọn họ mời rượu? Lăng
Thiên sớm đã quên đi chuyện thử lòng, bởi vì hắn phát hiện cho dù có thử thế
nào, cũng vô dụng, lúc này hắn cũng đã say vài phần.

Thính Hồ kéo Quân Lăng Thiên bắt đầu mời rượu từng
người.

Bước chân Lăng Thiên có chút lảo đảo, mái tóc đen rối
tung, bên môi thuỷ chung vẫn là nụ cười trong trẻo, lạnh lùng, ma quái.

Dần nhận lấy vô số lời chúc phúc của mọi người.

Cuối cùng đi tới bên người Y Vân.

Y Vân chậm rãi đứng lên, nhìn Quân Lăng Thiên ngà ngà
say, trong đôi mắt sâu xa của hắn là một mảnh sương mù.

Hắn say, người ta nói rằng rượu vào sẽ biết lòng người
say. Chẳng lẽ, hắn vì vui mừng mà say?

Đêm nay, nàng cũng muốn say một lần! Thử xem có phải
tâm tình say rượu thì sẽ không còn thấy đau.

Y Vân nâng lên chén rượu, nhẹ nhàng cười nói:
"Hẳn là ta nên mời các người! Ta trước kính chủ nhân, chúc mừng ngươi và
tỷ tỷ của ta. Là nha hoàn của ngươi, ta thực vì ngươi mà vui mừng, ngươi cần
phải đối xử thật tốt với tỷ tỷ của ta nha."

Y Vân nói xong, hơi ngửa đầu, một chén rượu cuối cùng
cũng vào bụng, nàng chưa từng uống qua rượu, nên uống rượu cũng như uống nước,
không biết rượu là có tác dụng chậm, ở trong bụng của nàng từ từ thiêu đốt.

"Ta tiếp tục kính tỷ tỷ của ta một ly, ta cũng
không biết rõ tỷ tỷ, nhưng tỷ tỷ ta thật rất thích ngươi, chúc mừng ngươi, chúc
hai người đầu bạc răng long."

Y Vân chậm rãi nói xong, thanh âm ôn nhu mà nhẹ nhàng,
nàng lại nâng lên một chén rượu, hơi ngưỡng cổ, một giọt lệ không tiếng độngén,
hoà cùng với rượu, rót vào trong lòng.

Y Vân say, hai gò má như được lửa thiêu đốt, đầu cũng
ngầy ngật, tiếng người trong đại điện bỗng nhiên rời xa, bóng người cũng bắt
đầu mơ hồ. Nàng ngây ngốc nở nụ cười, hai gò má giống như được thoa phấn, hồng
đến say lòng người, nhìn qua thật thanh lệ vừa lại đáng yêu.

Y Vân say, Quân Lăng Thiên lại tỉnh rượu, nhìn thấy
nước mắt Y Vân rơi xuống liền thức tỉnh.

Đáy lòng vui mừng khôn xiết.

Hắn tin Y Vân say rượu là vì hắn, hắn tin Y Vân rơi lệ
là vì hắn.

Hắn nhìn Thính Hồ gật đầu, cuối xuống ôm lấy Y Vân rời
khỏi điện.

Sau khi tàn cuộc sẽ có người giải thích, hiện tại hắn
cái gì cũng bất chấp.

"Ngươi là ai? Ngươi đang làm cái gì?" Bàn
tay nhỏ bé của Y Vân đánh lên bả vai của Quân Lăng Thiên.

Nhan Hạo cùng Nguyệt Như Thủy nhìn nhau cười, nếu
không phải nghe Thính Hồ giải thích, lại nghe Nguyệt Như Thủy cho hắn biết tâm
ý của Y Vân, Nhan Hạo còn không biết hai đứa con này của mình yêu thương lẫn
nhau đâu. Y Vân giao vào trong tay Quân Lăng Thiên, bọn họ rất yên tâm.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.