Người đưa tin - Phần 2 - Chương 12

Chương 12

Đồi Megiddo, Israel

Thủ tướng cho Gabriel mượn xe
chuyên dụng của ông vào lúc 2h30 trưa hôm sau. Gabriel đi về phía Armageddon.
Anh nghĩ đây là một nơi rất hay để bắt đầu chuyến du ngoạn.

Thời tiết tuyệt đẹp có vẻ như
không phù hợp với một dịp thế này: nhiệt độ mát mẻ, bầu trời xanh nhạt, gió nhẹ
mơn man thổi ngược cánh tay áo sơ mi khi anh tăng tốc trên đường Jaffa. Anh mở
đài. Khúc nhạc buồn bã vẫn phát đi sau vụ ám sát Shamron đột ngột lịm tắt, thay
vào đó là bản tin. Thủ tướng hứa làm mọi việc trong khả năng của ông để lần
theo dấu vết và trừng phạt những kẻ đòi lấy mạng Shamron. Ông không đề cập sự
thực mình đã biết ai chịu trách nhiệm, và không đề cập đến việc đã trao quyền
cho Gabriel giết kẻ đó.

Gabriel lái về phía biển,
theo hướng Bab al-Wad, anh lượn lách một cách thiếu kiên nhẫn qua dòng xe cộ
chậm chạp rồi chạy đua cùng mặt trời đang lặn về phía bắc dọc theo đồng bằng
duyên hải. Có báo động an ninh gần Hareda - theo như rađio, một kẻ bị tình nghi
là quân đánh bom liều chết đã vượt qua Hàng rào ngăn cách gần Tulkarm - nên
Gabriel bắt buộc phải đợi bên lề đường hai mươi phút trước khi tiếp tục lái xe
đến thung lũng Jezreel. Cách Afula năm dặm, một ngọn đồi nhỏ tròn xuất hiện bên
tay trái. Người ta gọi nó là Tel Megiggo, hay đồi Megiddo, theo tiếng Do Thái. Phần
còn lại của thế giới gọi nó là Armageddon, nơi đối đầu cuối cùng trên trần thế
của cái thiện và ác theo ước đoán của Sách tiên tri. Trận chiến chưa bắt đầu,
bãi giữ xe vắng hoe ngoại trừ ba chiếc xe tải, dấu hiệu cho biết đội khảo cổ
học vẫn đang làm việc.

Gabriel xuống xe, tiến lên
đỉnh theo con đường dốc đứng. Đồi Megiddo được khai quật khảo cổ định kỳ hơn
một thế kỷ qua, nên đỉnh đồi bị rạch nát bởi những đường rãnh ngang dọc. Người
ta đã khám phá ra dấu tích của hơn hai mươi thành phố dưới lớp đất đồi, trong
đó có cả một thành phố tương thuyền là do vua Solomon xây dựng.

Anh dừng lại trên một cái
rãnh và nhìn xuống. Một dáng người nhỏ mặc áo khoác nâu đang bò trong rãnh, bới
đất bằng chiếc xẻng tay. Gabriel nhớ lại lần trước khi đứng quan sát công việc
của một người trong hố khai quật anh cứ cảm thấy ớn lạnh sau gáy. Nhà khảo cổ
học ngước lên nhìn anh trong giây lát bằng cặp mắt nâu thông minh, sau đó cúi
xuống tiếp tục công việc. “Tôi chờ cậu nãy giờ”, Eli Lacon cất tiếng. “Sao cậu
đến muộn vậy?”

Gabriel ngồi xuống đống cát
bên rìa hố nhìn Lavon làm việc. Họ biết nhau từ vụ Tháng Chín Đen. Eli Lavon là
một ayin, người lần dấu vết. Công việc của anh là theo dõi những tên khủng bố
và tìm hiểu thói quen của chúng. Xét trên một vài khía cạnh, công việc của anh
còn nguy hiểm hơn của Gabriel, vì thỉnh thoảng Lavon phải tiếp xúc với những
tên khủng bố nhiều ngày hay nhiều tuần liền mà không có sự hỗ trợ. Sau khi đơn
vị giải tán, anh định cư ở Viên, mở một cơ quan điều tra nhỏ tên là Yêu cầu và
Đền bù chiến tranh. Hoạt động với số tiền nhỏ, anh đã lần theo dấu vết những
tài sản trị giá hàng triệu đô la đã bị cướp khỏi tay những người Do Thái và
đóng vai trò quan trọng trong việc tịch thu khu đất trị giá hàng tỷ đô la từ
các ngân hàng Thụy Sĩ. Những ngày này, Lavon đang làm việc tại hố đào ở Megiddo
và dạy khảo cổ học bán thời gian tại trường Đại học Do Thái.

“Anh kiếm được gì ở đó, Eli?”

“Tôi nghĩ đó là mẫu gốm“. Cơn
gió mạnh thổi mái tóc xoăn bù xù xoà trước trán. “Còn cậu thì sao?’

“Một tỉ phú Arập Xêút đang cố
gắng phá hủy thế giới văn minh”.

“Không phải chúng đã làm rồi
sao?”

Gabriel mỉm cười. “Tôi cần
anh, Eli. Anh biết cách đọc báo cáo tài chính. Anh biết cách theo dõi đường đi
nước bước của tiền mà không ai khác biết”.

“Người Arập Xêút gồm những
ai?”

“Chủ tịch và CEO của Tập đoàn
Thánh chiến”.

“Vị Chủ tịch này có tên
không?”

“Abdul Aziz al-Bakari”.

“Zizi al-Bakari?”

“Cùng một người”.

“Tôi đoán việc này có liên
quan đến Shamron?”

“Và Vatican”.

“Zizi có liên quan gì?”

Gabriel kể cho anh nghe

“Tôi nghĩ mình không cần hỏi
anh dự định làm gì với bin Shafiq”, Lavon nói. “Đế chế kinh doanh của Zizi rất
đồ sộ. Bin Shafiq có thể đang hoạt động từ bất cứ nơi đâu trên thế giới. Làm
sao chúng ta lần ra hắn được?”

“Chúng ta sẽ cài một nhân
viên vào giới thân thuộc của Zizi và chờ bin Shafiq bước vào”.

“Một điệp viên trong sào
huyệt của Zizi?”. Lavon lắc đầu. “Không thể nào”.

“Có thể”.

“Bằng cách nào?”

“Tôi sẽ tìm ra cái Zizi
muốn”, Gabriel nói. “Rồi tôi sẽ cho ông ta cái đó”.

“Tôi đang chăm chú lắng nghe
đây”.

Gabriel ngồi xuống mép rãnh
khai quật, chân thòng xuống dưới, giải thích cách anh dự định thâm nhập vào Tập
đoàn Thánh chiến. Từ đáy rãnh vọng lên âm thanh làm việc của Lavon - đục, đục,
quét, quét, thổi…

“Ai làm điệp viên?”, anh hỏi
khi Gabriel trình bày xong kế hoạch.

“Tôi vẫn chưa tìm được”.

Lavon im lặng một lát - đục,
đục, quét, quét, thổi…

“Anh muốn gì từ tôi?”

“Hãy lục tung về Zizi
al-Bakari và Tập đoàn AAB. Tôi muốn thông tin về từng công ty hắn sở hữu hay
điều khiển. Thông tin về ban điều hành và các thành viên trong đoàn phụ tá. Tôi
muốn biết mỗi người có được vị trí này bằng cách nào và làm sao để trụ lại
được. Tôi muốn biết về Zizi còn nhiều hơn là ông ta biết về bản thân mình”.

“Chuyện gì sẽ xảy ra nếu
chúng ta đi làm nhiệm vụ?”

“Anh cũng sẽ đi”.

“Tôi quá già và mệt mỏi,
không kham nổi những vụ khó khăn nữa đâu”.

“Anh là nghệ nhân theo dõi vĩ
đại nhất trong lịch sử Văn phòng, Eli. Tôi không thể làm vụ này mà không có
anh”.

Lavon ngồi dậy phủi tay vào
quần. “Cài điệp viên vào giới thân cận của Zizi al-Bakari? Điên khùng. Xuống
đây giúp tôi đi. Chúng ta đang dần hết ánh sáng”.

Gabriel trèo xuống hố quỳ
cạnh người bạn cũ. Cùng nhau, họ đào bới tại vùng đất cổ xưa cho đến khi bóng
đêm buông xuống như một tấm màn đen che phủ thung lũng.

Khi họ về đến đại lộ King Saul,
đồng hồ điểm chín giờ. Lavon nghỉ hưu đã lâu, nhưng vẫn thỉnh thoảng giảng bài
tại học viện và có quyền bước vào tòa nhà khi ông muốn. Gabriel dẫn anh vào
phòng hồ sơ của bộ phận nghiên cứu, sau đó đi xuống hành lang ảm đạm dưới mặt
đất hai tầng. Cuối hành lang là phòng 456C. Gắn trên cửa là tấm bảng giấy do
chính Gabriel viết tay bằng chữ Do Thái có nội dung: ỦY BAN LM THỜI NGHIÊN CỨU
ĐE DOẠ KHỦNG BỐ TY U. Anh quyết định hiện tại vẫn giữ nguyên như vậy.

Anh mở ổ khóa mật mã, bật đèn
và bước vào trong. Căn phòng dường như bị đóng băng theo thời gian. Họ từng đặt
vài cái tên cho nó: Cái Kén, Sân Trong, Cái Thùng. Yaakov, người đến từ Sở Các
vấn đề Arập của Shabak, đã gọi nó là Lỗ Địa Ngục. Yossi bên bộ phận nghiên cứu
gọi nó là Ngôi làng bị nguyền rủa. Đó là vì Yossi đã đọc các tác phẩm kinh điển
ở Oxford nên luôn đưa không khí uyên bác vào công việc của mình, cho dù đôi khi
không cần thiết phải như vậy.

Gabriel dừng lại bên chiếc
bàn chung của Dina và Rimona. Những vụ đấu khẩu triền miên về việc xác định
ranh giới bàn ghế của họ đã từng khiến Gabriel phát điên. Đường phân chia anh
gạch chính giữa bàn vẫn còn đó, cùng với lời cảnh cáo Rimona đã ghi ở phía bên
lằn ranh của cô: Lấn qua sẽ gặp nguy hiểm. Rimona là Đại úy trong IDF và làm
việc cho Aman, tình báo quân đội. Cô cũng là cháu gái của Gilah Shamron. Cô tin
vào việc bảo vệ ranh giới, và đáp trả bằng việc tấn công trả đũa mỗi khi Dina
vượt quá lằn ranh. Ở chỗ ngồi của Dina bây giờ là một tờ giấy nhỏ trên đó có
ghi dòng chữ: Cầu cho chúng ta không bao giờ phải trở lại nơi này. Thật ngây
thơ, Gabriel nghĩ. Đáng lẽ Dina phải biết rõ đáp án hơn ai hết.

Anh tiếp tục đi tham quan lại
căn phòng. Trong góc vẫn là những thiết bị vi tính lỗi thời không ai thèm di
chuyển. Trước khi trở thành đại bản doanh của nhóm Khaled, phòng 456C chỉ là
nơi chứa đồ cũ và những thiết bị điện tử lỗi thời, thường được các nhân viên
trực đêm biến thành chốn hẹn hò lãng mạn. Những dòng chữ bằng phấn trên bảng do
Gabriel viết vẫn còn đó. Anh hầu như không đọc được mình đã viết những gì. Anh
nhìn lên bức tường dán đầy ảnh của những thanh niên Palestine. Một bức trong đó
thu hút sự chú ý của Gabriel, một cậu bé đầu đội nón bê rê còn vai quàng khăn
đang ngồi trên lòng A’one: Khaled al-Khalifa tại đám tang cha mình. Gabriel đã
giết Sabri, và cũng đã giết Khaled.

Anh dỡ hết các bức ảnh cũ
xuống và thay vào chỗ đó là hai bức ảnh mới. Một bức là hình của một người đàn
ông ở vùng rừng núi Afghanistan. Bức thứ hai là ảnh của cùng người đàn ông đó
mặc áo khoác bằng catsơmia và đội nón nỉ đứng trước nhà một tỷ phú ở Paris.

Nhóm Khaled bây giờ đã trở
thành nhóm bin Shafiq.

Trong bốn mươi tám tiếng đầu,
Gabriel và Lavon làm việc một mình. Vào ngày thứ ba họ có thêm thành viên mới
là Yossi, một người đàn ông cao hói có dáng dấp của một nhà trí thức người Anh.
Rimona và Yaakov đến vào ngày thứ tư. Yaakov mang theo sang từ Tổng hành dinh
Shabak một hộp đầy tài liệu về những tên khủng bố đã tấn công xe của Shamron.
Dina là người đến cuối cùng. Vóc dáng nhỏ nhắn, tóc đen, cô đã đứng trên đường
Dizengoff ở Tel Aviv vào ngày 19/10/1994 khi một kẻ đánh bom liều chết Hamas đã
biến chiếc xe buýt số 5 thành cỗ quan tài cho hai mươi mốt người. Mẹ và hai chị
em gái của cô nằm trong số những người bị giết; Dina bị thương rất nặng, và bây
giờ bước đi của cô vẫn còn hơi khập khiễng. Cô đã đương đầu với mất mát bằng
cách trở thành một chuyên gia về khủng bố. Dina có thể kể lại thời gian, địa
điểm, danh sách người chết trong bất cứ hoạt động khủng bố nào đã từng xảy ra
với Israel. Có lần cô đã nói với Gabriel rằng cô biết rõ bọn khủng bố còn hơn
bọn chúng biết về chính mình. Gabriel tin lời cô.

Họ bắt đầu phân công nhiệm
vụ. Ahmed bin Shafiq và hội Huynh đệ Allah là địa bàn của Dina, Yaakov, và
Rimona, trong khi đó Yossi tham gia cùng Lavon tìm kiếm về Tập đoàn AAB. Gabriel
làm việc một mình, ít nhất là trong hiện tại, vì anh đã tự giao cho mình nhiệm
vụ mà không ai ganh tị, là tìm ra bất cứ bức tranh nào đã từng được Zizi
al-Bakari bán hay mua.

Ngày này qua ngày khác, những
bức tường của phòng 456C bắt đầu phản ánh những kết quả thu được. Trên một bức
tường, dần dần hiện ra những phác thảo đầu tiên về một mạng lưới khủng bố chết
người được dẫn dắt bởi một bóng ma. Bằng tất cả khả năng của mình, họ lần theo
dấu vết cuộc hành trình dài của bin Shafiq qua những lần đổ máu của bọn Hồi
giáo cực đoan. Bất cứ nơi nào có vấn đề, dường như ở đó có mặt bin Shafiq để
phân phát tiền bán dầu của Arập Xêút và quảng bá Wahhabi ở nhiều nước:
Afghanistan, Libăng, Ai Cập, Algeria, Gioócđan, Pakistan, Chechnya, Bosnia, và
dĩ nhiên, chính quyền Palestine. Tuy nhiên, họ không phải là không có những đầu
mối quan trọng, vì khi thực hiện hai cuộc tấn công, bin Shafiq và hội Huynh đệ
đã để lộ ra hơn một tá danh tính có thể điều tra để tìm mối liên hệ và dò ra
những người quen. Dĩ nhiên có cả Ibrahim el-Banna, thầy tế Ai Cập đã chết, và
Giáo sư Ali Massoudi, người chuyên tuyển mộ và phát hiện nhân tài.

Trên bức tường đối diện là
mạng lưới khác của Tập đoàn AAB. Trong khi sử dụng những nguồn tư liệu công
khai và bí mật như vậy, Lavon tốn khá nhiều công sức để tìm hiểu các lát cắt
trong đế chế tài chính của Zizi và tập hợp những miếng ghép khác nhau giống như
tập hợp các mảnh rời rạc của một cổ vật. Ở trên đỉnh mạng lưới là AAB, bên dưới
là mạng lưới tài chính phức tạp gồm những công ty con và các vỏ bọc mà Zizi sử
dụng để mở rộng ảnh hưởng đến mọi ngóc ngách trên địa cầu trong những điều kiện
bí mật gần như hoàn hảo của Tập đoàn. Với phần lớn công ty đăng ký ở Thụy Sĩ và
quần đảo Cayman, Lavon ví Zizi là chiến binh tài chính bí mật, có khả năng tấn
công bất cứ lúc nào nhưng lại tránh được rađa dò tìm của kẻ thù. Bất chấp sự
lớn mạnh của đế chế của Zizi, Lavon vẫn kết luận những khoản tiền này có nguồn
gốc không rõ ràng. “Không thể giải thích những khoản tiền kếch xù Zizi có được
sau này là thu nhập từ những đầu tư ban đầu của ông ta”, ông giải thích. “AAB
là bình phong của Hoàng tộc Arập Xêút ”. Còn về việc gắng tìm Ahmed bin Shafiq
trong hệ thống tài chính như những chiếc vòi bạch tuộc của Zizi, Lavon ví việc
này với việc tìm một cây kim trong sa mạc của Arập. “Không phải là không thể”,
anh nói. “Nhưng người ta có thể chết vì khát trong khi đang cố gắng”.

Yossi phụ trách điều tra về
mặt nhân sự của Zizi. Anh tập trung vào một nhóm khá nhỏ làm việc trong tổng
hành dinh Geneva của Zizi ở Thụy Sĩ, cùng với nó là những công ty toàn vốn hay
được AAB kiểm soát hoàn toàn. Mặc dù vậy, anh dành phần lớn thời gian để tìm
hiểu về đoàn phụ tá đông đảo của Zizi. Những bức ảnh của họ chẳng bao lâu đã
được dán chi chít trên bức tường ở chỗ làm việc của Yossi, đối diện với mạng
lưới khủng bố của bin Shafiq. Những bức ảnh mới được gửi đến mỗi ngày vì Yossi
giám sát di chuyển của Zizi trên khắp thế giới. Zizi đến tham dự cuộc họp ở
Luân Đôn. Zizi nói chuyện với những nhà sản xuất xe hơi ở Stuttgart. Zizi ngắm
cảnh Biển Đỏ từ khách sạn mới thành lập tại Sharm el Sheik. Zizi khánh thành
nhà máy khử muối ở Yeman. Zizi được nhận giải thưởng nhân quyền từ một nhóm Hồi
giáo ở Montreal có website đăng lời kêu gọi công khai hủy diệt nước Israel.

Góc phòng của Gabriel là nơi
trú ẩn hoàn toàn tách khỏi lĩnh vực khủng bố và tài chính. Bức tường chỗ anh
ngồi không dán hình khuôn mặt những tên khủng bố hay lãnh đạo các công ty mà
dán hàng tá hình chụp tranh theo trường phái Ấn tượng Pháp. Trong khi Lavon và
Yossi mất cả ngày lục lọi hồ sơ và những bản in từ máy vi tính, Gabriel lại lật
từng tờ trong các quyển catalog cũ, các tài liệu chuyên khảo về trường phái Ấn
tượng, và những mẩu tin cắt từ báo mô tả thành tích của Zizi trong thế giới
nghệ thuật.

Đến cuối ngày thứ mười,
Gabriel đã quyết định anh sẽ cài nhân viên vào Tập đoàn Thánh chiến như thế
nào. Anh đến bên những bức hình được cắt dán trên tường của Yossi và nhìn một
tấm ảnh đơn. Trong tấm ảnh là một người Anh gầy hốc hác, tóc muối tiêu ngồi kế
Zizi sáu tháng trước tại buổi đấu giá nghệ thuật Đương đại và Ấn tượng tại nhà
đấu giá Christie. Gabriel dỡ tấm ảnh giơ lên cho mọi người cùng thấy. “Người
đàn ông này phải ra đi”. Sau đó anh gọi cho Adrian Carter trình bày kế hoạch dự
định thâm nhập vào gia tộc Zizi như thế nào. “Bây giờ tất cả những gì cậu cần
là một bức họa và một cô gái”, Carter kết luận. “Cậu tìm bức hoạ. Tôi sẽ mang
cô gái đến cho cậu”.

Gabriel rời khỏi đại lộ King
Saul sớm hơn thường lệ một chút và lái xe đến Ein Kerem. Có nhiều vệ sỹ im lìm
canh gác bên ngoài khu chăm sóc đặc biệt của trung tâm Y tế Hadassah, Shamron
đang ở một mình khi Gabriel bước vào. “Đứa con trai đi hoang cuối cùng cũng
chịu đến thăm tôi”, giọng ông cay đắng. “Thật may chúng ta là những người thuộc
sa mạc. Nếu không chắc cậu đã đặt tôi lên tảng băng trôi rồi đẩy tôi ra biển”.

Gabriel ngồi xuống kế bên
giường. “Tôi đã đến đây ít nhất nửa tá lần”.

“Khi nào?”

“Đêm khuya, khi ông đã ngủ
say”.

“Cậu đứng nhìn tôi? Giống
Gilah và các bác sỹ? Tại sao cậu không đến thăm ban ngày giống những người bình
thường khác”.

“Dạo này tôi rất bận”.

“Thủ tướng còn không quá bận
đến mức không thể đến thăm tôi trong giờ hợp lí”. Shamron, vì cổ không thể di
chuyển do bó bột, liếc xéo Gabriel đầy giận dữ. “Ông ấy bảo với tôi rằng ông đã
cho phép Amos tìm người đứng đầu Lực lượng Đặc nhiệm để cậu có thời gian chạy
việc vặt cho Adrian Carter và nước Mỹ”.

“Tôi thấy là ông không đồng ý
với chuyện này”.

“Hoàn toàn không đồng ý”.
Shamron nhắm mắt lại một lúc lâu - lâu đến mức Gabriel phải lo lắng liếc nhìn
máy móc kế bên giường ông. “Thân ai nấy lo”, cuối cùng ông cất tiếng. “Chúng ta
tự làm việc của mình. Chúng ta không nhờ ai giúp, và cũng không giúp ai giải
quyết những vấn đề do chính họ gây nên. Chắc chắn chúng ta không làm người giúp
việc cho Adrian Carter”.

“Ông đang trên giường bệnh
thay vì tại bàn làm việc trong văn phòng Chính phủ. Chính điều này khiến Ahmed
bin Shafiq cũng trở thành vấn đề của tôi. Hơn nữa thế giới đã thay đổi, Ari.
Chúng ta cần hợp tác để tồn tại. Những quy tắc cũ không còn đứng vững nữa”.
Shamron nhấc cánh tay đầy ống và dây nhợ chỉ về phía ly nước bằng nhựa trên bàn
để cạnh tủ. Gabriel đưa ly lên môi cho Shamron uống nước bằng ống hút.

“Cậu làm vụ này vì yêu cầu
của ai?”. Shamron hỏi. “Của Adrian hay cấp nào đó cao hơn?”. Khi Gabriel im
lặng không trả lời, Shamron giận dữ đẩy cốc nước ra. “Cậu dự định đối xử với
tôi như kẻ tàn phế à? Tôi vẫn là cố vấn đặc biệt của Thủ tướng về những vấn đề
có liên quan đến an ninh và tình báo. Tôi vẫn là…”. Giọng ông nhỏ dần trong mệt
mỏi.

“Ông vẫn là memuneh”, Gabriel
nói hết câu giúp ông. Trong tiếng Do Thái, memuneh có nghĩa là người chịu trách
nhiệm cao nhất. Trong nhiều năm danh hiệu này dành cho Shamron.

“Kẻ cậu đang săn đuổi không
phải là một thằng bé nào đó ở Nabuls nữa, Gabriel. Cậu đang nhắm đến Ahmed bin
Shafiq và Zizi al-Bakari. Nếu có chuyện không ổn, cả thế giới sẽ đổ ập xuống cậu, từ những.
Lúc đó Adrian Carter bạn cậu sẽ không có mặt để vực cậu dậy đâu. Lẽ ra cậu nên
hỏi ý kiến của tôi. Tôi đã làm công việc này vài lần rồi”.

Gabriel thò đầu ra hành lang
yêu cầu các nhân viên bảo vệ tắt các hệ thống giám sát hình và âm thanh. Sau đó
anh ngồi xuống ghế kế bên giường ghé miệng vào tai Shamron kể ông nghe mọi
chuyện. Ánh nhìn của Shamron lúc này trở nên chú ý hơn. Khi ông đặt câu hỏi đầu
tiên, Gabriel nhớ lại hình ảnh người đàn ông sắt đá bước vào cuộc sống của anh
tháng 9 năm 1972.

“Cậu đã quyết định chọn một
người phụ nữ?”

Gabriel gật đầu.

“Cậu sẽ phải cần một người có
câu chuyện đáng tin mới có thể chống lại sự soi mói của những nhân viên an ninh
được trả lương cao của Zizi. Cậu không thể dùng người của chúng ta, cũng không
thể dùng một cô gái Do Thái không phải là người Israel. Nếu Zizi ngờ rằng hắn
đang nhìn thấy một cô gái theo Do Thái giáo, hắn sẽ tránh xa cô ta. Cậu cần một
người không theo đạo”.

“Điều tôi cần”, Gabriel nói,
“Là một cô gái Mỹ”.

“Cậu dự định kiếm cô gái đó ở
đâu?”

Gabriel trả lời bằng một từ
ngắn gọn khiến Shamron cau mày. “Tôi không thích cái ý nghĩ rằng chúng ta phải
chịu trách nhiệm về điệp viên của họ. Nếu có chuyện gì không ổn thì sao?”

“Chuyện gì không ổn?”

“Mọi thứ”, Shamron trả lời.
“Cậu biết điều này rõ hơn ai hết”.

Trông Shamron có vẻ mệt mỏi.
Gabriel vặn nhỏ đèn ngủ.

“Cậu định làm gì?” Shamron
hỏi. “Đọc truyện đêm khuya cho tôi nghe à?”

‘Tôi định ngồi với ông cho
đến khi ông ngủ”.

“Gilah sẽ làm việc ấy. Về nhà
nghỉ ngơi đi. Cậu cần nghỉ ngơi”.

“Tôi sẽ ngồi thêm một lúc”.

“Về nhà đi”, Shamron nói lại.
“Có người đang chờ ở nhà rất mong gặp cậu”.

Hai mươi phút sau, khi
Gabriel quẹo vào đường Narkiss, anh thấy đèn đang bật trong căn hộ của mình.
Anh đậu chiếc Skoda tại khúc quanh và bước nhẹ lên lối đi dẫn vào toà nhà. Khi
anh rón rén đặt chân vào căn hộ, không khí trong nhà tràn ngập mùi vani. Chiara
đang ngồi bắt chéo chân trên bàn trong ánh đèn làm việc sáng lóa của anh. Nàng
quan sát kỹ Gabriel khi anh bước vào, sau đó nhìn một vòng quanh căn phòng
trước kia từng là phòng khách được trang trí rất đẹp.

“Em thích những gì anh đã làm
với nơi này, Gabriel ạ. Xin đừng nói với em là anh đã quăng luôn chiếc giường
ngủ”.

Gabriel lắc đầu rồi hôn nàng.

“Anh ở thành phố bao lâu?”,
nàng hỏi.

“Sáng mai anh đi rồi”.

“Cũng như thường lệ, em chọn
thời điểm thật hoàn hảo. Anh sẽ đi bao lâu?”

“Khó nói lắm”.

“Anh đưa em đi cùng được
không?”

“Lần này không được”.

“Anh sẽ đi đâu?”

Gabriel bế Chiara lên và tắt
đèn.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.