Lục Thiếu Phàm, em yêu anh! – Chương 046

Chap 46

“Thiếu phu nhân,
cô vẫn khỏe chứ? Thiếu phu nhân?”

Mẫn Nhu ghé vào
bồn rửa mặt, không ngừng nôn khan. Dì Mai lo lắng vỗ lưng cô, mãi đến khi chất
mỡ hành ở trong miệng hết hẳn Mẫn Nhu mới thả lòng tựa vào bồn nước, đón lấy ly
nước dì Mai đem tới.

“Thiếu phu nhân,
sắc mặt cô không tốt lắm, để tôi kêu Tiểu Trần đưa cô tới bệnh viện khám.”

Tiểu Trần chính
là cảnh vệ mà Mẫn Nhu nhìn thấy đầu tiên khi tới Lục gia, dì Mai nhìn thấy Mẫn
Nhu tái nhợt mà lo lắng muốn đi ra ngoài gọi điện thì Mẫn Nhu kéo lại.

“Dì Mai có thể là
gần đây cháu không nghỉ ngơi tốt, không sao đâu, nghỉ ngơi nhiều một chút là
được, không cần đi tới bệnh viện phiền phức như thế!”

Dì Mai dìu Mẫn
Nhu ngồi xuống ghế sô pha trong phòng khách, yên tĩnh ngồi đó, mơ mơ màng màng
liền ngủ quên. Khi dì Mai lay cô dạy, Mẫn Nhu mới mệt mỏi ngáp dài.

“Thiếu phu nhân,
cô lên lầu ngủ đi, tới bữa trưa tôi sẽ gọi cô.”

“Không cần đâu,
cháu hứa sẽ mua đồ chơi cho Đậu Đậu, hôm nay lại rảnh nên cháu sẽ đi mua.”

Mẫn Nhu cười nói
với dì Mai, miễn cưỡng bản thân ngáp vài cái, sau đó lên lầu lấy túi và chìa
khóa xe.

Mẫn Nhu không tới
khu mua sắm ngày hôm qua, chỉ chọn đại một khu mua sắm gần đây, sau đó đi thang
máy lên tầng lầu chuyên bán đồ cho trẻ em. Vừa nhấc chân bước ra thì nghe thấy
một giọng phụ nữ quen thuộc, giọng nói mềm mại, lại lạnh lùng như dao khiến Mẫn
Nhu lập tức nhận ra đó là ai.

“Anh bám theo tôi
làm gì? Anh cho rằng với dáng vẻ bây giờ của anh còn xứng với tôi sao?

Giọng nói mỉa mai
chế giễu sỉ nhục người khác, Mẫn Nhu cũng không muốn dò xét bí mật của Mẫn
Tiệp, tính tìm hướng đi tới chỗ khu đồ chơi thì thấy Mẫn Tiệp đứng ngay thang
máy phía bên phải, chỉ cần cô đi ra thì sẽ thấy ngay.

“Tiệp Nhi, anh vì
em mà ly hôn, sao em không nói lời nào đã rời khỏi Milan? Em từng nói chỉ cần
anh ly hôn, em sẽ kết hôn với anh sao?”

Giọng nam tức
giận hỗn loạn cầu xin, trách Mẫn Tiệp không giữ lời hứa. Mẫn Nhu đứng ngay cửa
thang máy, nghiêng mắt nhìn thì thấy bóng người cao lớn nhưng không phải Kỷ
Mạch Hằng, trang phục lôi thôi nhếch nhác khiến Mẫn Nhu nhớ tới kẻ lang thang
đứng trước Mẫn gia.

Cô đối với cuộc
sống của Mẫn Tiệp không hề hứng thú, cũng không tò mò đi bới móc chuyện người
khác, cố gắng chống lại cảm giác mệt mỏi, Mẫn Nhu quyết định đi vòng sang trái
mua đồ chơi, bên tai vẫn văng vẳng giọng nói mỉa mai của Mẫn Tiệp.

“Kết hôn? Tôi lấy
anh, anh cho tôi được gì? Địa vị, những chiếc xe đắt tiền, thẻ vàng vô thời
hạn? Anh, một thứ cũng không cho tôi được, thứ anh cho tôi chỉ là nghèo khó,
như thế anh còn đủ tư cách lấy tôi sao?”

“Tiệp Nhi, em
trước đây không phải như thế, em đã nói, em có thể vì anh…”

“Anh cũng nói đó
là trước đây, còn bây giờ, anh đã hai bàn tay trắng, anh cảm thấy gia đình tôi
sẽ chấp nhận anh trở nên con rể Mẫn gia sao?”

Mẫn Nhu nhẹ nhàng
cong môi, mới lúc nãy còn lưu luyến ân ân ái ái, quay người lại đã vứt bỏ một
cách vô tình, đây chính là con người máu lạnh đằng sau dáng vẻ dịu dàng!

“Em mang thai con
anh, chẳng lẽ em muốn nó nhận người khác làm cha!”

Mẫn Nhu bình thản
bước đi, chợt nghe được mà lòng khiếp sợ, đứa con trong bụng Mẫn Tiệp không
phải của Kỷ Mạch Hằng?

Nhớ lại lần đó ở
bệnh viện, Kỷ Mạch Hằng vì đứa bé, lần đầu tiên ra tay tát Kỷ Nguyệt Hân. Mẫn
Nhu chỉ cảm thấy thật mỉa mai buồn cười, một người đàn ông cao ngạo như thế,
khi phát hiện bản thân đeo trên đầu cái nón xanh cực lớn thì gương mặt lạnh
lùng của anh ta sẽ trở nên thật khó tưởng tượng, sẽ đen đến mức nào nhỉ?

“Ai nói đứa con
trong bụng tôi là của anh? Đứa con của anh đã mất rồi, là tôi ngã từ trên cầu
thang xuống khiến nó chết, tôi nằm trên mặt đất, trơ mắt nhìn nó biến mất khỏi
cơ thể tôi”

“Cô đừng nói nữa.”

Người đàn ông khẽ
gầm lên cắt ngang câu chuyện Mẫn Tiệp đang kể rất thoải mái. Mẫn Nhu nghe thấy
tiếng tay nện vào tường rất mạnh, cảm giác áp lực tựa như con mãnh xà cắn nuốt
tiếng nhạc ồn ào ở khu mua sắm.

Mẫn Nhu bàng
hoàng, cả người lạnh như băng. Cô biết Mẫn Tiệp không tốt, không nghĩ lại đáng
sợ như thế, mượn bữa tiệc rượu đó ra tay giết chết đứa trẻ, giá họa cô hại chết
nó, như vậy có thể khiến Kỷ Mạch Hằng oán hận cô, lại danh chính ngôn thuận bảo
vệ được sự trong sạch của mình, quay về bên Kỷ Mạch Hằng.

Mẫn Nhu cũng đoán
ra. Ban đầu, Mẫn Tiệp không quyết tâm chọn một người đàn ông hoàn mỹ như Lục
Thiếu Phàm vì Lục Thiếu Phàm là người thâm sâu khó lường, chút thủ đoạn nhỏ của
Mẫn Tiệp chẳng khác nào múa rìu qua mắt thợ. Nhưng Kỷ Mạch Hằng thì ngược lại,
vì yêu cô ta nên hai mắt bị mù, bị mê luyến, một người lý trí như Kỷ Mạch Hằng
chẳng qua chỉ là đồ ngốc, bị Mẫn Tiệp đùa giỡn như kẻ đáng thương!

Nhưng bây giờ,
tất cả đều không liên qua tới cô, không phải sao? Mẫn Tiệp, Kỷ Mạch Hằng, đã
trở thành kẻ xa lạ, bên cạnh cô có Lục Thiếu Phàm là đủ. Những điều nghe được
hôm nay, cô cũng lười kể lại, huống chi lời cô nói đương sự có tin không?

Mẫn Nhu tự giễu
cong khóe môi, không hề ngừng lại, bước nhanh hơn đi về phía quần bán, phía sau
xảy ra chuyện gì cô cũng không muốn nghe.

Đi vòng về bên
trái, Mẫn Nhu tính đi vào khu đồ chơi, nhưng vô tình bị ai đó đụng vào, cả
người nghiêng đi, Mẫn Nhu vịn lấy cửa kính, mà Mẫn Tiệp thì nhìn Mẫn Nhu vẻ mặt
khinh miệt trong chớp mắt trở nên biến sắc.

Kinh hoàng quay
đầu về phía mình đứng khi nãy, người đàn ông kia đã bỏ đi, Mẫn Tiệp mới thả
lỏng, gương mặt kiêu ngạo nhìn Mẫn Nhu, tựa như con khổng tước kiêu căng mang
giày cao gót bỏ đi.

Mẫn Nhu buồn cười
nhìn Mẫn Tiệp lắc lắc người, sau đó cô đưa ngón tay cái lên tán thưởng, người
mang thai mà còn dám mang giày cao gót 8 thước, chẳng lẽ không lo cho đứa con
trong bụng sao?

Có lẽ đứa con đối
với cô ta mà nói chẳng qua chỉ là công cụ để nắm giữ đàn ông, cô ta chẳng quan
tâm gì con mình.

Mẫn Nhu xoa bụng
mình, trên mặt đầy vẻ hạnh phúc. Nếu cô có con, Lục Thiếu Phàm sẽ rất vui, nhớ
tới sự “cố gắng” của Lục Thiếu Phàm, Mẫn Nhu xấu hổ, đẩy cửa kính đi vào khu đồ
chơi.

Trên quầy bán có
mô hình Ultraman lớn nhỏ, Mẫn Nhu cẩn thẩn xem xét, lại cầm lên không hề có chủ
đích, tính hỏi nhân viên bán hàng thì nhìn thấy Mẫn Tiệp đang đứng ngoài cửa
tiệm. Cô ta đang gọi điện thoại, nhưng lại nhìn cô, đôi mắt âm hiểm khiến Mẫn
Nhu ngẩn người, nhăn mày lại. Mẫn Tiệp thấy Mẫn Nhu nhìn thấy cô ta liền xoay
người rời khỏi khu đồ chơi.

“Tiểu thư, cô
muốn mua đồ chơi gì, tôi có thể giúp cô chọn.”

Nhân viên cửa
hàng lễ phép hỏi khiến Mẫn Nhu giật mình, đối với hành vi của Mẫn Tiệp cũng
không suy nghĩ nhiều, thản nhiên nhếch môi cùng nhân viên cửa hàng thảo luận
xem trẻ con thích gì.

Khi Mẫn Nhu cầm
đồ chơi rời khỏi khu mua sắm, thì những ánh đèn lóe lên khiến cô không kịp mở
mắt, Mẫn Nhu tính lùi về sau thì thấy bản thân bị mọi người vây lấy, bên tai
thi nhau mà hỏi:

“Mẫn Nhu, theo
một nguồn tin cho biết cô đã cùng một quan chức cấp cao của thành phố A kết
hôn, có thể cho chúng tôi biết tin này có thật không?”

“Mẫn Nhu, cô tới
mua đồ chơi trẻ em, có phải cô và chồng cô đã có con?”

“Mẫn Nhu… xin cô
trả lời vài câu?”

Mẫn Nhu cúi đầu
không muốn trả lời bất cứ vấn đề gì, đưa tay đẩy đám ký giả đang vây lấy. Nhưng
cô càng muốn đi đám kí giả càng trở nên hưng phấn, ra sức cuồng oanh lạm tạc.

Bị chèn ép đến
đứng không vững, Mẫn Nhu cảm thấy rất khó thở, âm thanh huyên áo ầm ĩ khiến cô
cảm thấy khó chịu, cảm giác buồn nôn không ngừng dâng lên, Mẫn Nhu bị làm cho
choáng váng muốn gào lên, cả người mảnh khảnh tránh né không kịp liền bị đẩy
cả.

Thắt lưng mảnh
mai bị đôi bàn tay mạnh mẽ giữ lấy, không hề có cảm giác đau như dự tính, Mẫn
Nhu từ từ bình tĩnh lại, cơ thể bị bàn tay to đỡ dậy đứng thẳng, cảm giác khó
thở cũng thuyên giảm.

“Nơi này là khu
kinh doanh, nếu các vị gây ồn ào như vậy, tôi không ngại kêu bảo an đuổi các vị
ra ngoài.”

Một giọng nam
trầm thấp vô tình vang lên khiến đám kí giá vô phép phải thu người lại. Mẫn Nhu
cũng quay đầu nhìn quanh, thân hình cao lớn rắn rỏi giống như bước tường băng
lạnh lẽo đứng kế bên cô, đôi mắt sắc lạnh quét qua đám kí giả.

Là anh ta, anh ta
giúp cô? Đây không phải là chuyện lạ trên thế giới đấy chứ?

Mẫn Nhu cười
nhạo, lui về sau một bước, cố tình duy trì khoảng cách giữa cô và Kỷ Mạch Hằn.
Anh ta như phát hiện ra thái độ xa lánh của cô, gương mặt hờ hững lướt qua tia
lạnh, nhưng vẻ mặt cũng không có chút biến hóa.

Đột nhiên kí giả
đưa máy lên, chụp về phía Mẫn Nhu, rồi nở nụ cười toan tính, cuối cùng đưa ra
câu hỏi sắc bén.

“Mẫn Nhu, đây là
thiếu tổng của Kỷ thị, là vị hôn phu của chị cô, nhưng có người nói cô từng
được thiếu tổng của Kỷ thị bao nuôi, xin hỏi chuyện đó có thật hay không?”

Sắc mặt Mẫn Nhu
liền trở nên cứng đơ, mối quan hệ giữa cô và Kỷ Mạch Hằng số người biết rất ít,
ai lại dám dùng những chuyện cũ đã qua này mà bịa đặt sinh sự.

Bao nuôi? Mẫn Nhu
trừng mắt tức giận nhìn kí giả vừa hỏi, hận không thể hất máy ảnh trong tay kí
giả xuống. Ở bên cạnh Kỷ Mạch Hằng ba năm, cô chưa từng dùng tiền của anh ta,
tại sao lại nói là bao nuôi?!

“Mẫn Nhu, nghe
nói chị cô và Kỷ thiếu từ lúc học đại học đã là một đôi, sau đó bởi vì sự có
mặt của cô mà họ chia tay sang nước ngoài du học. Nghe nói sau khi cô lấy được
người chồng giàu mới đồng ý để cho chị cô và Kỷ tổng hạnh phúc, xin hỏi đối với
những lời này cô có muốn nói gì không?”

Mẫn Nhu nghe kí
giả ngấm ngầm hại mình, ý nói cô là kẻ thứ ba. Khi đó, cô giật mình bừng tỉnh,
Mẫn Tiệp vừa rồi quay lại khu đồ chơi có lẽ không phải ngẫu nhiên, cô ta cầm
điện thoại nói chuyện có khi là gọi điện cho phóng viên!

Cô đã toàn tâm
toàn ý ở bên cạnh Lục Thiếu Phàm mà Mẫn Tiệp vẫn không muốn buông tha cô, phải
đuổi cùng giết tận, chẳng lẽ sợ cô quay về bên Kỷ Mạch Hằng, uy hiếp đến hạnh
phúc của cô ta?

Câu chất vấn của
kí giả Mẫn Nhu không quan tâm, cô mỉm cười chế giễu nhìn sang Kỷ Mạch Hằng. Nếu
như cuộc đời cô không gặp người đàn ông lạnh lùng như thế, biết đâu bây giờ
những điều xui xẻo cô gặp phải sẽ giảm đi ít nhiều!

Mẫn Nhu kiềm chế
cơn giận mãnh liệt, cố gắng giữ giọng bình tĩnh, hờ hững nhìn đám phóng viên,
thản nhiên đáp:

“Tôi chưa từng
làm kẻ thứ ba, cũng không nghèo đến mức cần đàn ông bao nuôi. Còn chồng tôi
không cần mọi người phải xoi mói tới!”

Nói xong Mẫn Nhu
nhấc chân phải bước đi, muốn đẩy đám phóng viên đang vây lấy, kết quả khiến cho
họ đều xôn xao, tên phóng viên to gan kia lại đặt ra vấn đề khác làm khó cô:

“Nghe nói người
chồng bây giờ của cô là đối tượng kết hôn của chị cô, sau đó bị cô giành lấy,
ngồi lên trên vị trí phu nhân danh môn, xin hỏi chuyện này thì sao?”

Sắc mặt Mẫn Nhu
càng lúc càng khó coi, đám phóng viên cho rằng cô chột dạ, ánh đèn flash lại
một lần nữa lóe lên, một cánh tay dài màu đen lướt qua tầm mắt Mẫn Nhu, đám
phóng viên hét lên ầm ĩ.

Mẫn Nhu ngẩn
người nhìn tên phóng viên bị đánh ngã, khóe môi cũng bị sứt không ngừng chảy
máu. Máy ảnh chụp hình cũng vỡ tán loạn, cuộn phim lăn tới chân Mẫn Nhu, tên
phóng viên vội vàng bò sang tính nhặt lấy thì bị một đôi giày da dẫm lên.

Người vừa ra tay
đánh phóng viên chính là Kỷ Mạch Hằng vẫn đang im lặng đứng bên Mẫn Nhu. Ánh
mắt sắc lạnh tức giận nhìn kẻ nằm dưới đất đang liều mạng muốn lấy lại cuộn
phim, môi mím chặt, hai mắt lạnh nhíu lại, chân dùng sức đè xuống, nghiền nát
cuộn phim.

Tên phóng viên
không dám tin nhìn thành quả lao động của mình hóa thành hư không, tức giận
đứng dậy muốn tranh luận cùng Kỷ Mạch Hằng, nhưng chưa kịp mở miệng thì bị
luồng khí lạnh từ trong mắt Kỷ Mạch Hằng tỏa ra làm cho chấn động, hoảng sợ
không dám khinh suất.

“Anh là phóng
viên của tòa soạn nào?”

Kỷ Mạch Hằng lạnh
lùng nhếch môi, khí lạnh tỏa ra xung quanh rất nguy hiểm. Mẫn Nhu có thể ngửi
thấy mùi thuốc súng giằng co giữa hai người, tên phóng viên lúng túng bĩu môi,
tay che khóe môi bị đánh, căm hận nhìn Kỷ Mạch Hằng, nhạt máy chụp hình lên,
quay đầu bỏ đi.

“Mọi người còn
lại phải đợi tôi dùng xe đưa các vị về sao?”

Các phóng viên
nhìn nhau, trước ánh mắt uy hiếp của Kỷ Mạch Hằng thì đều thức thời lui về, bắt
đầu tản ra đi về phía xe mình.

“Mọi người đem
cuộn phim trong máy để lại.”

Dĩ nhiên đám
phóng viên không cam lòng cam nguyện, cho dù bị khí thế của Kỷ Mạch Hằng làm
cho hoảng sợ cũng không lập tức thỏa hiệp. Đây là tiêu đề ngày mai của họ, nếu
giao nộp, tòa soạn báo ngày mai sẽ bị bệnh loét mũi.

“Một cuộn phim
đổi mười vạn, không muốn giao ra cũng không sao, tôi sẽ kêu luật sư gủi đơn
kiện đến các tòa soạn ngày mai đăng tin này.”

Mẫn Nhu quay đầu
nhìn Kỷ Mạch Hằng, từng đường nét lạnh lùng nghiêm túc, môi mím chặt, mày nhăn
lại, nhìn đám phóng viên do dự không đưa, không cần phải nhiều lời lại có thể
tạo thành áp lực.

Đám phóng viên
lấy cuộn phim từ máy ảnh ra, giao cho Kỷ Mạch Hằng: “Kỷ tổng, vậy còn tiền…”

“Bất cứ khi nào
cũng có thể tới Kỷ thị lãnh chi phiếu, tôi sẽ dặn thư kí.”

“Cảm ơn Kỷ tổng.”

Nhìn đám phóng
viên mặt mày hớn hở bỏ đi, Mẫn Nhu cười khẽ, kẻ thức thời là trang tuấn kiệt,
so với việc đắc tội với Kỷ tổng thì bọn họ muốn có mười vạn kia hơn, cùng lắm
quay về tòa soạn nói tin tức là giả, không nhìn thấy Mẫn Nhu, còn tiền vẫn có
thể rớt vào túi mình.

Nhưng Kỷ Mạch
Hằng đang làm gì vậy? Lấy tiền để cứu trợ cô? Cô không cần Kỷ Mạch Hằng xuất
thủ tương trợ, cả đời cũng không cần!

“Khoản tiền đó,
anh cứ kêu thư kí tính hết chi phí, tôi sẽ kêu Chân Ni đem tiền sang gửi trả.”

Mẫn Nhu không
quay lại nhìn Kỷ Mạch Hằng, cũng không nói lời cảm ơn, lạnh lùng nói xong thì
bỏ đi. Phía sau lời anh ta nói ra thật thản nhiên, nhưng lại không vô tình như
bất cứ câu nào khi xưa.

“Không cần, là
tôi nợ cô, coi như tôi bồi thường lại.”

Mẫn Nhu chậm rãi
dừng bước, tay đặt trong túi không khỏi căng thẳng, bồi thường? Ba năm cô bỏ ra
chỉ bằng một khoản tiền không nhỏ cũng không lớn, cách bồi thường này chẳng
khác gì mỉa mai a!

Kỷ Mạch Hằng
không ngờ Mẫn Nhu lại quay đầu, gương mặt lạnh lùng xuất hiện vẻ kinh ngạc, lúc
chú ý tới vẻ chế giễu khinh miệt trên gương mặt nhỏ kia, sắc mặt Kỷ Mạch Hằng
càng trở nên phức tạp khó dò.

“Vậy cảm ơn ý tốt
của Kỷ Tổng, nếu Kỷ tổng cảm thấy bồi thường như vậy còn chưa đủ nhiều, tôi
không ngại để tài khoản của mình tăng lên mấy ngàn vạn.”

Mẫn Nhu vừa nói
xong, dạ dày liền thấy khó chịu, cảm giác buồn nôn dâng lên, mặt cũng tái đi,
cơ thể gầy yếu lay động một chút.

“Vẫn ổn chứ?”

Phía sau lưng là
lồng ngực cứng chắc, Mẫn Nhu có thể thấy hai bàn tay to đang đỡ lấy vai cô,
trên cao là câu hỏi lạnh như băng của Kỷ Mạch Hằng. Mẫn Nhu buồn bực muốn giãy
thoát khỏi anh ta, nhưng Kỷ Mạch Hằng không để như cô mong muốn.

“Kỷ Mạch Hằng,
anh buông ra, tôi không cần sự quan tâm của anh.”

“Tôi đưa cô đi
bệnh viện.”

Anh ta như không
nghe thấy lời cự tuyệt quyết liệt của cô, mặt không biến sắc đỡ cô ra bãi đỗ
xe, cô tức giận dùng sức chống đối, trong cơ thể cơn buồn nôn cuồn cuộn khiến
cô cúi thấp đầu, mất khống chế không ngừng nôn mửa.

Bộ đồ tây màu đen
trở nên dơ bẩn, vết nôn ói chiếm một góc bộ đồ. Dù Mẫn Nhu cảm thấy có lỗi
nhưng vẫn không biểu lộ ra, chỉ hừ lạnh liếc nhìn vẻ mặt sa sầm của Kỷ Mạch
Hằng, đe dọa nói:

“Nếu anh không
buông ra, tôi sẽ tiếp tục ói lên người anh!”

Kỷ Mạch Hằng nhìn
đôi mắt kiên cường của Mẫn Nhu, môi khẽ mím nhưng không buông cô ra, vẫn khư
khư cố chấp đỡ cô đi về bãi đỗ xe, chân bước nhanh hơn so với lúc nãy.

“Anh muốn làm gì
đây, tôi đã nói không cần anh lo mà!”

Mẫn Nhu ghét bỏ,
muốn đẩy tay Kỷ Mạch Hằng đang để trên vai cô ra, nhưng anh ta lại dùng sức
không để cô thoát. Kỷ Mạch Hằng cúi đầu nhìn hai mắt đầy hiềm khích của Mẫn
Nhu, không vì thái độ bất lịch sự của cô mà tức giận.

“Nếu như cô cứ
tiếp tục ầm ĩ như vậy, tôi sẽ bế cô đi.”

Dáng vẻ nghiêm
túc của Kỷ Mạch Hằng không giống như đang đùa, vẻ mặt Mẫn Nhu cứng đờ, thôi
không giãy giụa, nhưng cũng không cho phép Kỷ Mạch Hằng chạm vào người.

“Vậy anh buông
tôi ra đi, tôi tự đi, không cần anh đỡ tôi đâu.”

Cô đã từng hi
vọng anh ta quan tâm tới cô, ngay cả trong mơ cô cũng muốn anh ta ôm mình, như
vậy những điều cô bỏ ra mới xứng đáng. Lúc này, anh ta ở bên cô, ôm cô nhưng cô
hoàn toàn cảm thấy khó chịu, giống như hai kẻ xa lạ chạm vào nhau, khiến cô chỉ
muốn tránh xa khỏi anh ta một chút.

Báo cáo nội dung xấu