Lục Thiếu Phàm, em yêu anh! – Chương 087 - 088

Chap 87

Cái gì mà thú vị
hơn? Cái gì mà trinh liệt hơn?

Mẫn Nhu càng nghe
càng không hiểu ý Will, cô ở trong giới giải trí nhiều năm xem ra cũng không
uổng công, đôi mắt âm độc lóe lên những tia chinh phục mãnh liệt chắc chắn cô
không nhìn nhầm?

Từ những câu nói
nghe có vẻ hài hước của anh ta, Mẫn Nhu cũng đã hoàn toàn hiểu. Anh ta đối với
Mẫn Tiệp xem ra không hề yêu quý, bây giờ làm bạn trai Mẫn Tiệp chẳng qua vì
ham tiền tài quyền thế của Mẫn gia. Anh ta tìm cô, không đơn thuần là nói
chuyện phiếm, điều này Mẫn Nhu có thể đọc được trong đôi mắt tham lam kia.

“Phó tổng tạm
thời, anh có gì cứ việc nói thẳng, cần gì phải tự hạ giá trị mình xuống dùng
những từ ngữ thô tục như thế?”

Mẫn Nhu lạnh lùng
nhìn Will, trước thái độ tươi cười đầy lỗ mãng của anh ta cô chỉ có thể lạnh
lùng. Cô không cảm thấy việc mình bực tức quát lớn sẽ khiến anh ta dừng hết mọi
lời nói vô lễ, vậy thì cô lựa chọn sự bình tĩnh.

Will không phải
chính nhân quân tử, sự phẫn nộ của cô chỉ kích thích tính tà ác trong anh ta.
Đối phó với những con người này, nếu áp dụng các quanh minh chính đại kết quả
là tiền mất tật mang.

“Ha ha, so với
chị của cô, cô thật sự khiến cho người ta thấy thích hơn nhiều.”

Khi Will tủm tỉm
nghiêng đầu, mập mờ thì thầm. Anh ta không để ý bàn tay Mẫn Nhu đang ngăn cản
anh ta tiến lại gần đã rủ xuống, một tay nhét vào túi.

“Được một người
tâm sâu kín đáo thích chỉ sợ đối phương cũng sẽ đau đầu, dù sao phần thích này
không chỉ đơn thuần là thích, bên trong có rất nhiều âm mưu và lợi dụng.”

Câu trả lời của
Mẫn Nhu không hề khách khí, hai mắt sáng quắc đón nhận ánh mắt của Will. Dù cô
rất khó chịu, nhưng không thể không cùng hắn quay vòng.

“Nói đi, anh đến
đây là muốn được lợi gì, hay nói cách khác anh muốn có được gì từ Mẫn thị?”

Will không ngờ
Mẫn Nhu nói trắng ra như thế. Đôi lông mày nhướng lên, kết thúc mọi hành động
vô lễ của mình, đôi mắt đảo quanh buồng vệ sinh, cao ngạo nhìn Mẫn Nhu, không
còn nụ cười tươi cười chào đón như khi nãy.

“Tiệp nói cô chỉ
là kẻ ngoại đạo không biết về quản lý khách sạn, tôi lại thấy, suy nghĩ của cô
ấy không đúng…”

“Cho nên?”

Mẫn Nhu bình tĩnh
nghe Will nịnh hót, cho dù anh ta nói sự thật cô cũng sẽ không quan tâm, chỉ
chờ anh ta nói ra ý đồ của bản thân.

“Mẫn tiểu thư
thật sự là nóng tính quá, người Trung Quốc không phải đều thích tâng bốc đối
phương từ đầu đến chân trước khi nói vào chính sự sao?”

Will dường như
vẫn chưa có ý định bước vào chủ đề chính, dây dưa không ngừng nhìn Mẫn Nhu. Khi
anh ta bắt đầu trở nên hào hứng, Mẫn Nhu dứt khoát cắt ngang lời anh ta:

“Vậy phó tổng có
biết người Trung Quốc rất coi trọng thời gian không, họ không thích phí thời
gian vào những chuyện nhảm nhí?”

Mẫn Nhu nói xong
liền tính bỏ đi, Will cũng không bỏ qua. Anh ta đứng chắn trước Mẫn Nhu, lúc
này, Mẫn Nhu cũng không hề giận, ngược lại tỏ ra nghiêm nghị nhìn gương mặt đầy
ý cười của anh ta.

“Xem phó tổng tạm
thời cũng thật nhàn rỗi, tôi là cổ động lớn của công ti không biết có nên nói
với chủ tịch về thái độ làm việc của anh không?”

“Mẫn tiểu thư
chẳng lẽ không muốn quản lý cả Mẫn thị sao?”

Will hạ giọng
nói, trong giọng không giống như vừa rồi mà ngược lại thái độ rất thành khẩn.
Mẫn Nhu quay đầu nhíu mày, nhìn bộ dạng nghiêm túc của anh ta, gương mặt cũng
thoáng lộ nụ cười, nhưng đáy mắt lại lạnh lẽo.

Tên Will bụng dạ
khó lường này muốn tiếp cận Mẫn Tiệp chẳng qua vì muốn nuốt trọn Mẫn Thị. Bây
giờ anh ta nói với cô ý tưởng này, cô càng trở nên đề phòng và cảm thương cho
chỉ số thông minh của Mẫn Tiệp, có phải phụ nữ khi yêu đều mù mắt hết rồi
không.

“Điều kiện của
anh là gì?”

Mẫn Nhu nhàn nhạt
mở miệng, vẻ ung dung bình tĩnh như đã sớm đoán được ý đồ của Will, cô cũng
không tỏ ra kinh ngạc, biểu hiện này khiến cho Will phải nhíu mày, nụ cười hơi
khựng lại.

“Mẫn tiểu thư
không cần nghĩ tôi là kẻ chỉ vì lợi ích và kết quả. Tôi chỉ cảm thấy nếu Mẫn
thị đổi người quản lý thì sẽ có tương lai tốt hơn, Mẫn tiểu thư lại là ứng cử
viên tốt nhất.”

Là cô thật sự
thích hợp với vị trí chủ tịch Mẫn thị hay Will muốn mượn tay cô trừ đi các
chướng ngại vật. Mẫn Nhu trong lòng đã rõ, nếu cô hợp tác cùng Will, cô cũng
chỉ là một con bù nhìn không quyền lực còn anh ta mới là người quản lý thật sự
của Mẫn thị.

Chỉ là suy tính
lần này của anh ta đã lộ ra hết, anh ta cũng nên suy nghĩ xem cô có nguyện ý
phối hợp hay không.

Mẫn Nhu không
nhìn thấy vẻ nóng nảy thoáng qua trong mắt Will, cô cười khẽ, nghiêng người, vô
tâm trả lời:

“Tôi có 50% cổ
phần, cả Mẫn thị trừ những kẻ không biết tốt xấu thì còn ai dám đụng vào tôi,
anh nghĩ xem tôi có cần phải đi tranh giành vị trí đó không?”

Mặc dù cô đối với
Mẫn thị không có bao nhiêu tình cảm, nhưng cũng không để một kẻ từ bên ngoài dở
thủ đoạn muốn làm vua ở Mẫn thị mà làm bậy.

Ánh mắt Mẫn Nhu quét
qua xung quanh, cô thấy mấy nhân viên đang len lén nhìn họ, trong lòng lại mất
vui, không muốn tiếp tục cùng Will nói nhảm.

“Sợ rằng Mẫn thị
không thể chứa nổi một đại Phật như anh, nếu anh muốn thăng chức thì nhờ người
khác đi.”

Sắc mặt Will sa
sầm, cười lạnh, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Mẫn Nhu bỏ đi, nhưng không hề ngăn lại.

“Mẫn tiểu thư, có
đôi khi, không phải chỉ nói thì mọi chuyện đều xong.”

Mẫn Nhu không trả
lời, bàn tay giấu trong túi xách khẽ rút ra, trong tay là chiếc điện thoại,
ngón tay đặt lên nút khóa thì màn hình đang tối đen liền bật sáng, cùng lúc bấm
nút dừng một đoạn ghi âm không ngắn.

“Thiếu phu nhân,
cô đã quay lại.”

Liên luật sư đang
ngồi trên ghế sô pha chờ, thấy Mẫn Nhu từ phòng vệ sinh trở về liền đứng dậy,
Mẫn Nhu giơ tay ngăn cản.

“Liên luật sư,
ông cứ đợi ở đây, tôi sang phòng chủ tịch một lát.”

Khi Mẫn Nhu gõ
cửa phòng Mẫn Chí Hải thì liền nghe giọng nói tức giận của Mẫn Tiệp. Rõ ràng là
đang trách cứ Mẫn Chí Hải vì sao không giúp Hồng lam. Vẻ mặt Mẫn Chí Hải cũng
không tốt mấy, khi nhìn thấy Mẫn Nhu sắc mặt mới trở nên hòa hoãn, ra lệnh đuổi
Mẫn Tiệp ra ngoài.

Mẫn Nhu coi như
không thấy đôi mắt oán hận của Mẫn Tiệp, cô đi thẳng về bàn làm việc của Mẫn
Chí Hải. Lúc đi lướt qua Mẫn Tiệp, oán khí càng nặng hơn trước, xem ra qua
chuyện này, Mẫn Tiệp càng ghét cô hơn.

“Cha, con có một
thứ muốn cho cha nghe.”

Cửa phòng bị khép
mạnh, tiếng động lớn khiến Mẫn Nhu nhíu mày. Lát sau, cô ngồi xuống đối diện
Mẫn Chí Hải, đem chiếc điện thoại để lên bàn làm việc.

Trước ánh mắt soi
mói của Mẫn Chí Hải, Mẫn Nhu cười khẽ, nhấn nút phát, cuộc đối thoại từ di động
vang lên rất rõ. Cô nhìn thấy vẻ mặt biến sắc của Mẫn Chí Hải, Mẫn Nhu thì bình
thản ngồi trên ghế, từ đầu tới cuối không nói câu nào.

“Con nghĩ cha sẽ
đưa ra quyết định đúng”- Mẫn Nhu đưa mắt nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, sau đó
đứng dậy, cầm điện thoại để vào túi xác. “Con xin phép về trước.”

Cô không thể
không thấy Mẫn Chí Hải nắm chặt quả đấm, gân xanh nổi lên trên bề mặt đủ để
thấy Mẫn Chí Hải đang rất giận. Không biết ông đang giận ai, nhưng chắc chắn
không phải giận cô.

“Ừ, mau về nghỉ
ngơi giữ sức khỏe đi, chuyện này cứ để cha xử lý.”

Hai mắt Mẫn Chí
Hải đang hừng hực lửa giận khi nhìn Mẫn Nhu liền trở nên hiền hòa. Sau khi Mẫn
Nhu bỏ đi, gương mặt liền sa sầm, trực tiếp nhấn nút điện thoại gọi cho thư ký:

“Gọi phó tổng lên
văn phòng tôi ngay.”

Mẫn Nhu cũng
không phải kẻ lòng dạ độc ác, lần này đưa ghi âm cho Mẫn Chí Hải nghe, cô cũng
tính được hậu quả là ông sẽ khai trừ Will. Dù khiến cho Mẫn Tiệp càng thêm căm
ghét, cô cũng không quan tâm, trước kia bọn họ đã bóp chết niềm cảm thương cuối
cùng của cô dành cho họ.

Mẫn Nhu và Liên
luật sư cũng không chần chừ nữa, sau khi cùng các cổ đông khác hàn huyên vài
câu liền vào thang máy xuống bãi đậu xe. Chưa kịp ngồi vào xe, thì đã nghe
giọng nói cao vút tố cáo của Mẫn Tiệp vang lên giữa bãi đỗ xe.

“Mẫn Nhu, mày đã
quạt gió thổi lửa nói với cha những gì, sao cha lại đột nhiên muốn khai trừ
Will?”

Mẫn Tiệp dù có
nói lớn tiếng tới đâu thì trong giọng nói luôn dịu dàng điềm đạm, tiếng thở
gấp, cả tiếng bước chân vội vã truyền tới. Mẫn Nhu quay đầu thấy Mẫn Tiệp tức
giận không khỏi nhíu mày, không ngờ Mẫn Chí Hải lại hành động nhanh như thế.

Nhìn dáng vẻ tỏ
ra không liên quan của Mẫn Nhu, Mẫn Tiệp lại càng giận, hai mắt như bùng cháy,
cả người bừng bừng lửa giận chạy tới trước Mẫn Nhu, Liên luật sư liền đứng chắn
trước mặt cô.

Mẫn Nhu cũng
không muốn đấu võ mồm với Mẫn Tiệp, xoay người mở cửa xe, vừa tính ngồi vào lại
nghe giọng nói chất vấn của Mẫn Tiệp.

“Tại sao mày cứ
phải giành người đàn ông của tao!! Trước kia là Kỷ Mạch Hằng, đúng, mày đã
giành được, hôn sự của tao và Kỷ Mạch Hằng thất bại, mày vừa lòng chưa? Bây giờ
tao và Will yêu nhau, có chỗ nào chạm tới mày, mày đã có Lục Thiếu Phàm, vì sao
còn mơ ước đồ của người khác?”

Mẫn Nhu chợt cảm
thấy Mẫn Tiệp ngu xuẩn đến buồn cười, một người như thế lại lấy được bằng thạc
sĩ của đại học Mi Lan, có phải cô nên khen quyền lực to lớn của tiền bạc?

Trước thái độ đổi
trắng thay đen của Mẫn Tiệp, Mẫn Nhu cũng không khỏi tức giận, ngay trước mặt
Liên luật sư mà Mẫn Tiệp nói như vậy, chẳng lẽ không phải cố ý?

Cô ta muốn Liên
luật sư đem chuyện này nói cho Lục Thiếu Phàm, làm cho quan hệ vợ chồng trở nên
xích mích.

Đáng tiếc, Mẫn
Tiệp sai rồi, cô ta quá coi thường cô và Lục Thiếu Phàm, không giải tất cả nam
nữ yêu nhau đều như Mẫn Tiệp và bạn trai cô ta, lúc nào cũng hoài nghi đối
phương.

Mẫn Nhu nghiêng
người, lách qua Liên luật sư thấy được nửa gương mặt Mẫn Tiệp, ngoại trừ sự
ghen tị xấu xí hiện ra bên ngoài còn có nỗi oán hận.

“Đồ của chị trước
giờ tôi đều khinh không đụng vào. Chị nói đúng, có Lục Thiếu Phàm rồi những
người đàn ông khác chẳng là gì, huống chi.. chỉ là tên ngụy quân tử.”

Mẫn Tiệp tái mặt,
hung ác nhìn chằm chằm Mẫn Nhu, muốn đi lên thì bị luật sư cản đường, chỉ đành
duy trì khoảng cách, nhìn Mẫn Nhu ngồi trong xe mà nghiến răng nghiến lợi.

“Mẫn Nhu, mày
nghĩ mày làm vậy thì Mẫn thị sẽ là của mày sao? Đừng mơ, tao sẽ không để nó xảy
ra đâu.”

“Vậy tôi cũng
khuyên chị một câu, sớm muộn có một ngày, chị sẽ vì sự ngu xuẩn của bản thân mà
trả giá đắt.”

Cửa sổ xe chậm
rãi nâng lên, ngăn cách bên trong và bên ngoài. Sau khi Liên luật sư vào xe,
tài xế liền nổ máy cho xe chạy đi, còn lại Mẫn Tiệp vẫn đứng sau xe.

Chap 88

Mẫn Nhu quăng mọi
phiền não của Will và Mẫn Tiệp ra sau đầu, cô không muốn tự mình làm bản thân
thêm khổ não, khi trở về Lục gia cô vẫn giữ mọi chuyện trong lòng.

Sau khi Liên luật
sư đưa Mẫn Nhu quay về Lục gia an toàn, báo cáo chuyện khởi tố Hồng Lam tham ô
công quỹ xong liền rời khỏi.

Mẫn thị có đoàn
luật sư riêng của mình, việc viết đơn kiện không cần làm phiền đến Liên luật
sư. Hơn nữa bây giờ Liên luật sư chỉ là luật sư đại diện cho mình cô, không nên
can thiệp quá sâu vào vấn đề kiện tụng, cứ để cho người được chỉ định làm thay.

Nghĩ vậy, Mẫn Nhu
không khỏi nhớ tới chuyện Liên luật sư là luật sư của Thiều Mỹ, chứng tỏ năng
lực không thể khinh thường, khó trách Lục Thiếu Phàm lại nhờ ông ấy giúp cô
chuyện tranh chấp tài sản, còn lần này, Lục Thiếu Phàm bảo Liên luật sư từ
chức.

Lục Thiếu Phàm
phòng ngừa rất chu đáo, có lẽ đã sớm tính trước mọi chuyện xảy ra trong cuộc
họp. Hay nói gần hơn, anh vì cô mà tính đến những tình huống xấu nhất, dù để
Thiều Mỹ mất đi một luật sư tài năng cũng không muốn để cô một mình đương đầu
với cục diện bế tắc.

Những chuyện Lục
Thiếu Phàm cô không hiểu hết, nhưng cô có thể xác định Lục Thiếu Phàm luôn bảo
vệ cô, vì cô mà không hề hối hận nhúng tay vào chuyện kinh doanh.

“Tiểu Nhu, sao em
lại ngơ ngẩn ngồi ở đây vậy?”

Mẫn Nhu lấy lại
tinh thần nhìn thấy Lục Thiếu Phàm đứng ở cửa, gương mặt mệt mỏi biến mất khi
thấy cô đưa mắt nhìn sang, trong ánh mắt Lục Thiếu Phàm lóe lên nụ cười ôn hòa,
đem cặp công văn đưa cho người giúp việc rồi tiến thẳng vào phòng khách.

“Để em lấy giúp
anh ly nước.”

Mẫn Nhu đau lòng
khi thấy vẻ mệt mỏi giữa hai mắt Lục Thiếu Phàm, vừa tính đứng dậy đi vào bếp
thì bị cánh tay Lục Thiếu Phàm níu lại, vây lấy trong ngực anh.

“Cho anh ôm em một lát…”

Lục Thiếu Phàm chưa bao giờ ôm cô chặt như thế khiến cô muốn
dời nửa bước cũng khó, động tác cứng ngắc, ngoan ngoãn đứng yên trong lồng ngực
đầy mùi bạc hà, trên mặt xuất hiện nụ cười.

“Có phải hành động này của thị trưởng Lục là đang làm nũng
không?

“Dĩ nhiên, ai bảo bà xã anh là liều thuốc làm tan mệt nhọc
tốt nhất chứ.”

Giọng nói Lục Thiếu Phàm đầy vui vẻ mang theo sự thỏa mãn,
hai cánh tay ôm lấy cô không chút nới ra. Cô nhẹ thở dài, anh dễ dàng đem cô để
lên đùi, giữ lấy chiếc cằm nhỏ của cô, suy nghĩ nói:

“Hình như có người chọc giận bà xã anh, nếu không sao chẳng
thấy em béo lên chút nào thế này?”

Mẫn Nhu cũng đoán được Liên luật sư đã báo cáo chuyện trong
cuộc họp hôm nay cho Lục Thiếu Phàm, cô không rõ luật sư nói chuyện gì, nhất là
chuyện Mẫn Tiệp vu khống cô để thoát tội, liệu Liên luật sư có kể lại cho Lục
Thiếu Phàm không sót một chữ?

Lục Thiếu Phàm nói như đùa, nói nghe kĩ lại cảm thấy anh
đang rất khó chịu. Mẫn Nhu dõi theo luồng sáng trong đôi mắt kia, cô không thể
phát hiện ra sự khác thường, trên gương mặt lúc này chỉ có sự sủng ái yêu
thương cô.

Cô không lo Lục Thiếu Phàm sẽ hiểu lầm cô và Kỷ Mạch Hằng
hay có mối quan hệ không rõ ràng với Will, cách nói thanh giả tự thanh có đôi
khi cũng không vững, nhưng vì Lục Thiếu Phàm nên cô không cần giải thích nhiều.

Lúc này, cô chỉ quan tâm cảm xúc Lục Thiếu Phàm, cô không
muốn anh đã bận công sự bên ngoài về nhà còn vì cô mà lo lắng. Đây cũng là lý
do khi anh về cô không hề kể cho anh chuyện Mẫn Tiệp gây khó dễ cho cô. Nếu như
cô không vui, Lục Thiếu Phàm cũng không khá hơn.

“Dù là vậy, em cũng sẽ không để đối phương thoải mái, theo
lão hồ ly lâu như vậy, em cũng học được ít nhiều mà đúng không?”

Mẫn Nhu nghịch ngợm nháy mắt nhìn anh, cô tự hào hất cằm.
Lục Thiếu Phàm cười vui vẻ đáp lại, nụ cười xấu xa khẽ lắc đầu, cắn vào vành
tai cô, mập mờ liếm nhẹ khiến cơ thể cô run lên.

“Thì ra ở trong mắt vợ anh, anh lại là một con hồ ly, lại
còn là lão!”

Anh nhíu mày, Mẫn Nhu bị anh nắm thóp không khỏi bối rối, cô
ngượng ngùng nâng người không để bản thân dựa sát vào anh, cười xin tha:

“Anh không có già, tuyệt đối không hề già, đàn ông 31 cành
hoa, anh chính là cành hoa quý?”

“Hoa quý? Ừ?”

Trong phòng khách, tiếng nam nữ cười đùa lan tỏa, trên ghế
salon, hai bóng người chơi đùa quên mất chuyện sáng nay. Vừa về tới nhà, Bà Lục
đã thấy cảnh này, bà chỉ im lặng lên đầu cười lắc đầu, không quấy rầy cặp vợ
chồng đang chơi đùa.

Lục Tranh Vanh quay về quân đội, Đậu Đậu cũng được trưởng
bối Diệp gia mang đi, trong phòng ăn chỉ còn ba người. Dùng xong cơm quay về
phòng, Mẫn Nhu đang định đi vào phòng tắm thì Lục Thiếu Phàm kéo nhẹ tay cô lại
như nhớ ra gì đó.

“Ngày mai là sinh nhật mợ ba, em đi qua phòng tranh cùng mợ
nói chuyện một chút, buổi tối mọi người tới nhà ăn cơm xem như mừng sinh nhật
mợ ba.”

“Vậy để sáng mai em đi mua chút quà, chiều sẽ qua phòng
tranh.”

Lục Thiếu Phàm đối với lời đề nghị của Mẫn Nhu chỉ cười
nhạt, đợi cô ra khỏi phòng tắm rồi Lục Thiếu Phàm đang ngồi trên đầu đường xem
tin tức liền nói một câu:

“Ngày mai, để Tiểu Trần đưa em đi, nếu mua quà nặng còn có
người giúp em mang.”

Mẫn Nhu thoáng sửng sốt nửa giây, ngay sau đó liền hiểu ý
Lục Thiếu Phàm, cười tán thành. Khi anh đứng dậy tắt tivi cô chồm người tới,
nhón chân, ôm cổ, hôn lên môi anh.

“Cám ơn anh, ông xã.”

“Không cần khách sáo.”

Lục Thiếu Phàm nhìn thấy đôi mắt ngọt ngào của cô bên trong
chứa đựng sự chân thành, môi cắn cắn, bàn tay anh xoa tóc cô, cảm thấy hài lòng
mới buông cô ra đi về phòng tắm.

Cô dùng tay sửa lại tóc, nhìn cánh cửa khép lại, ánh sáng
màu vàng từ đèn nhà tắm phát ra khiến Mẫn Nhu cong khóe môi, nhếch lên, Lục
Thiếu Phàm có lúc cũng rất trẻ con, thật đáng yêu!

Mẫn Nhu mua cho Cơ Tố Thanh một chiếc trâm cài tóc, dù không
phải đồ quý giá gì nhưng cũng được điêu khắc tinh xảo. Khi cô cùng Tiểu Trần đi
ra khỏi khu bán hàng thì thấy Mẫn Tiệp đang đuổi theo một người đàn ông trung
niên nói gì đó, người đó tựa hồ không muốn cùng cô ta tranh luận nên tránh ra,
không ngờ bị Will cản lại.

Người đàn ông trung niên đó Mẫn Nhu cảm thấy rất quen, cô
hiếu kì đứng lại nhìn, sau đó bước lên hai bước. Đúng lúc người đàn ông trung
niên xoay người lại, Mẫn Nhu chỉ cần nhìn qua liền bước là một trong những cổ
đông của Mẫn thị, hôm qua ông ấy cũng tham gia cuộc họp.

Gương mặt ông ấy lộ vẻ mất kiên nhẫn, Mẫn Tiệp thì thành
khẩn cầu xin nhưng ông ấy không hề nhìn lấy một lần, phất tay, trước khi Will
chặn lại ông liền vội vàng bước tới thang máy.

Mẫn Tiệp tức giận giậm chân, ném chiếc ví da trong tay vào
cửa sổ, Will đứng bên cạnh sắc mặt cũng không khá hơn, nhưng cũng không tức
giận, ngược lại an ủi Mẫn Tiệp. Mẫn Tiệp bình tĩnh lại hai người mới bỏ đi.

Mẫn Nhu biết rõ tham vọng của Will, kết hợp với cảnh vừa nãy
cô vừa thấy liền suy đoán, Will muốn mượn tay Mẫn Tiệp, thu mua 20% cổ phiếu lẻ
của Mẫn thị, những cổ đông nhỏ ít nhiều cũng thân với Mẫn Tiệp, nếu ra giá cao
họ sẽ đồng ý bán.

Nhưng cổ đông vừa nãy xem ra không muốn bán, ngay cả cơ hội
thương lượng cũng không cho. Mẫn Nhu nhíu mày, người làm kinh doanh nào không
vì chữ lợi trước mắt. Nhưng vị cổ đông kia lại từ chối thì chỉ có một lý do,
ông ấy đã đem cổ phiếu bán cho người khác, chắc chắn với cái giá rất cao mà Mẫn
Tiệp và Will không thể cho nổi.

Chẳng lẽ Mẫn Chí Hải sợ cô nắm trong tay 50% cổ phần, sợ sẽ
quay lại đối phó ông nên muốn thu mua cổ phần từ các cổ đông nhỏ.

Mẫn Nhu càng suy nghĩ càng loạn, cô tính không nghĩ nữa, bất
kể ai mua nó, chỉ cần là người có năng lực thì đối với Mẫn thị cũng không phải
chuyện xấu.

Nếu nói xí nghiệp là của gia tộc, nêu hậu bối không đủ sức
đảm đương thì suy sụp cũng là chuyện sớm muộn. Không bằng, nhân lúc xí nghiệp
còn lớn mạnh, tìm một người có năng lực tiếp nhận thì tốt. Nhưng Mẫn Nhu nhìn
Will tuyệt đối không phải người tài ba mà cô cần, riêng nhân cách của anh ta
cũng là vấn đề lớn.

Buổi chiều Mẫn Nhu đi tới phòng tranh. Vừa xuống xe, cô liền
nhìn thấy bóng người mảnh mai đứng trước cửa phòng tranh, tóc nâu ngắn, áo bông
màu xanh lá, quần jean có vẻ cũ kĩ, mang một đôi giày cứng cứ đứng như thế,
khiến người ta lo lắng liệu cô ấy có bị gió thổi bay đi không.

Mẫn Nhu đi chậm lại, cô nhận ra cô gái này, là nhiếp ảnh gia
Tô Noãn đã chụp hình cho cô và Lục Thiếu Phàm, mỗi lần cô ấy xuất hiện luôn đi
với Lục Cảnh Hoằng, lần này chỉ có một mình, dáng vẻ cô độc khiến người ta đau
lòng.

Trong tay, Tô Noãn cầm chiếc bánh ngọt. Vì cô ấy đưa lưng về
phía Mẫn Nhu nên cô không nhìn thấy thần sắc của Tô Noãn. Cô ấy có vẻ chần chờ,
động tác do dự, cô ấy sợ cái gì sao?

Cô gái mang theo bánh ngọt chứng tỏ cô ấy quen Cơ Tố Thanh,
nhưng từ hành động của cô ấy, Mẫn Nhu cũng nhìn ra, Tô Noãn sợ Cơ Tố Thanh
không muốn gặp mình.

Với Tô Noãn, Mẫn Nhu không cách nào nói rõ cảm giác của
mình, ở hôn lễ cô ấy đã nói “Chồng cô thật yêu cô” khiến cho Mẫn Nhu vẫn luôn
có hảo cảm với Tô Noãn. Lúc cô đang tính tiến tới chào Tô Noãn thì cửa phòng mở
ra, không phải ai khác chính là Cơ Tố Thanh.

Ánh mặt trời chiếu vào gương mặt Cơ Tố Thanh, nhưng không
cách nào làm ấm gương mặt bà. Tô Noãn nói gì đó với bà, sau đó đưa bánh cho Cơ
Tố Thanh. Cơ Tố Thanh lại hất tay toàn bộ bánh ngọt bị đổ vào người Tô Noãn,
trên tóc cũng dính đầy kem.

Mẫn Nhu trong lòng lo lắng, cô cũng không muốn tiếp tục nhìn
lén liền bước nhanh qua, cô không mong muốn xảy ra xung đột, đặc biệt hôm nay
là sinh nhật Cơ Tố Thanh.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.