Điệu Waltz dưới ánh trăng - Chương 04 - Phần 1

Chương 4

Bethany. Anh từng
dự vô số cuộc thi kéo bùn, nhưng chưa lần nào thấy thích thú như lần này. Vì có
tài trợ cho một chiếc máy cày nên anh và Bethany được ngồi khu vực ưu tiên, cô
ngồi trên xe lăn còn anh ngồi ghế xếp. Họ ăn tối với bánh mỳ kẹp xúc xích, nước
Coca và kẹo bông. Chỉ là những thứ bình thường nhưng cách cô thể hiện cứ như là
đang thưởng thức sơn hào hải vị. Thốt lên “Yum”, rồi quệt nước sốt rơi
xuống cằm mỗi khi cắn một miếng.

Dù xung quanh ồn ào như vỡ chợ, Bethany vẫn khiến mọi thứ thật hào hứng
và đặc biệt. Rồi bất thình lình một chiếc máy cày bị mất lực bám trượt ào ào về
phía họ. Tim Ryan muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực. Anh đứng bật dậy khỏi ghế,
nhấc bổng cô lên chạy như bay ra sau hàng rào chắn. Đến khi cảm thấy chắc chắn
là Bethany an toàn thì anh mới nhận ra rằng, hành động của mình không chỉ làm
đổ nước uống của cô văng tung tóe khắp người cả hai, mà còn làm chỗ bánh mỳ ăn
dở dính nhoe ngoét hết vào quần áo.

Thay vì hốt hoảng hay bực bội Bethany cười ngặt nghẽo đến rũ cả người.

“Ui, vui quá!” Cô rẩy chỗ tương mù tạc ra khỏi mấy kẽ
ngón tay, rồi đưa lưỡi liếm vòng quanh miệng, khiến vành môi mềm mại sáng bóng
lên tươi tắn. “Nhìn mặt anh lúc trông thấy cái máy cày xăm xăm tiến tới buồn
cười chịu không được! Ui, giá mà lúc đó có máy ảnh.”

Không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà anh cứ tự nhiên như không cúi đầu
xuống liếm vệt sốt cà còn sót lại trên cằm Bethany. Ngay lập tức cô đông cứng
người lại, đôi mắt xanh bỗng lấp đầy sự đề phòng.

Ryan muốn bảo Bethany rằng không có gì phải sợ, nhưng có thể cũng có
thật. Anh bị kéo về phía cô theo cách không thể nào hiểu nổi, và chuyện đó xảy
ra quá nhanh. Chẳng thể hiểu ra sao nữa. Tận sâu trong suy nghĩ của mình, anh
có thể liệt kê ra hàng tá lý do tại sao giữa hai người sẽ không bao giờ có
chuyện tình cảm trai gái. Nhưng dù thế, anh vẫn cảm thấy sức kéo đó và đang
nhanh chóng đánh mất sự quyết tâm kháng cự lại.

Hy vọng sẽ làm Bethany cười lần nữa, anh làu bàu gì đó trong cổ họng,
liếm chỗ tương mù tạc trên má cô, và nói. “Yum. Chắc tại tôi đói quá.”

Bầu không khí căng thẳng được xua tan. Cô bật cười đưa tay quệt một vệt
tương khác trên má. “Chắc vậy! Mấy anh tôi có thể ăn sáu cái bánh mỳ kẹp xúc
xích một lúc.”

“Vậy chắc để tôi đi mua thêm đồ ăn. Hẹn hò với cô tốn kém quá.”

“Haha. Anh là triệu phú mà, đó là chuyện
nhỏ.”

Ryan hoàn toàn đồng ý. Thực sự là cô
xứng đáng nhận nhiều hơn thế. Ít nhất cũng phải thịt bò phi lê, rượu vang đắt
tiền, ánh nến và nhạc.

Bethany đưa bàn tay nhỏ nhắn áp lên ngực
và rên rỉ như thể bị đau do cười quá nhiều. Vào lúc đó tiếng ồn ào từ cuộc thi
kéo bùn phai dần, và anh hoàn toàn đắm chìm trong luồng suy nghĩ về cô gái đang
bồng trên tay. Dù mặt mày vấy đầy sốt cà chua và tương mù tạc cô vẫn đẹp mê
hồn.

Ryan cố điều khiển lý trí. Có thể cô
không xinh đẹp đến như thế. Nhưng đúng là cô đẹp thật. Chiếc
mũi thanh tú với cái chóp hơi hếch lên như mời mọc một nụ hôn. Đôi gò má phơn
phớt hồng. Hai hàng chân mày cong cong đen tuyền bên trên đôi mắt tròn và biếc
xanh, mà mỗi lúc nhìn vào là cả người anh cứ chếnh choáng như đang lên cơn say.

Từ cằm trở xuống – đừng nhìn
xuống đó, thằng ngu
 – trông thật quyến rũ. Dáng người mảnh mai nhưng
đầy đặn “đúng chỗ”. Bất cứ khi nào Ryan vô thức đưa mắt xuống phía dưới, trong
đầu anh lại lởn vởn hình ảnh khăn trải giường êm mượt, ánh nến sáng dịu dàng
rải khắp làn da trắng như sứ của cô. Hình ảnh ấy quá rõ ràng trong tâm trí đến
nỗi anh gần như có thể trông thấy cô rõ mồn một – đôi mắt đen lim dim đắm đuối,
hơi thở nhanh và gấp gáp.

Ryan giật mình trở về thực tại, thấy ghê
tởm chính mình vì những suy nghĩ vừa rồi. Sau khi mau chóng lau cho Bethany
bằng khăn ăn lấy từ quầy đồ nước giải khát, anh bồng cô trở lại chỗ ngồi, mang
thêm một ít thức ăn nữa, rồi ngồi xuống bên cô xem tiếp trận đua. Sợ một chiếc
máy cày khác có thể lại mất độ bám, Ryan gần như chuyển ghế hai người ra sau
hàng rào chắn, nơi anh biết Bethany sẽ an toàn, nhưng an toàn tuyệt đối thì khó
nói trước.

“Tôi không có cơ hội được thường xuyên
nếm trải cảm giác mạnh. Ngồi ở đây thích thật.”

Ryan không muốn có bất kỳ điều gì không
hay xảy đến với Bethany – khi cô vẫn nằm trong tầm quan sát của anh. Nhưng anh
cũng muốn cô vui. Đã một lần cứu cô thoát khỏi nguy hiểm rồi, anh cũng có thể
làm thêm lần nữa.

Nhìn ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt
Bethany, trong anh nhói đau. Cảm giác từ một cô gái năng động cuối cùng bị giam
cầm trong chiếc xe lăn sẽ như thế nào? Anh không thể hình dung được.

Trong lúc cuộc đấu tạm nghỉ, anh cố tìm
hiểu thêm về Bethany. Anh biết rằng cô vốn yêu núi rừng và từng cùng các anh
trai đi ngựa đến những dãy núi cao cắm trại bên hồ, một hoạt động mà chính Ryan
cũng rất thích.

Bethany mơ màng khi ôn lại kỷ niệm về
những chuyến đi đó. “Đối với tôi, khám phá núi rừng là một trải nghiệm mang
tính tinh thần. Tôi biết điều này nghe có vẻ ủy mị, nhưng nó kiểu
như một lối tín ngưỡng vậy. Nét đẹp lúc hừng đông, những tia nắng ban mai ngấp
nghé nơi đường chân trời, những màu sắc lộng lẫy, tiếng chim hót chào ngày mới.
Tôi nghĩ đó là cách Thượng đế gửi lời chào buổi sáng đến thế gian.”

Có vẻ như sợ anh cười, Bethany chun mũi
ngoác miệng cười. Nhưng trái lại, Ryan không buồn cười tí nào vì chính anh cũng
cảm thấy hệt vậy. “Tôi hiểu ý cô mà. Không gì khiến ta cảm thấy gần Thượng đế
bằng đứng trên đỉnh núi cao ngất. Ngắm bình minh. Hoàng hôn. Một cánh đại bàng
chao lượn giữa bầu trời hay một con nai đang có mang.”

Quàng hai tay quanh eo, Bethany thở dài
gật đầu, nét mặt đầy khao khát. Ryan lại ước gì anh có thể đưa cô lên yên ngựa
lần nữa.

“Còn lửa trại nữa chứ!”
Bethany nói khẽ.

Anh cố đưa tâm trí về cuộc nói chuyện,
“Sao cơ?”.

“Lửa trại ấy. Còn gì thú vị bằng ngồi
nghe cà phê sôi thơm phưng phức trên bếp lửa ngoài trời?”

Làn da cô – ngay chỗ đó, bên dưới tai –
chắc cũng thơm lắm. “Ừ. Không gì bằng.”

“À, tôi cũng thích được ngồi chen chúc
cùng nhau bên đống lửa với các anh trai mình. Chúng tôi hát hò, ăn cá hồi bắt
được cho bữa tối và rồi bọn họ hù dọa đủ thứ khiến tôi sợ chết khiếp. Nào là kể
những câu chuyện sởn da gà về Big Foot, nào là những con ma. Cứ thế cho đến giờ
đi ngủ.”

“Cuộc vui tàn luôn à.”

“Chưa đâu, lúc đó mới cực vui. Anh tôi
ai cũng có lều cá nhân, chỉ đủ chỗ cho một người thôi, và một trong năm người
phải chừa chỗ cho tôi.”

“Thế cô không có lều riêng sao?”

“Có chứ, nhưng sau những câu chuyện kinh
dị đó, tôi hãi đến mức không dám ngủ một mình. Giống như là cố ý trêu tôi ấy –
mấy ông tướng đó cãi cọ nhau xem ai sẽ ‘lãnh’ cô nàng ‘rắc rối’ về lều mình. Họ
rút thăm, và lần nào anh Jake khốn khổ cũng thua. Tôi nghĩ chắc là cố ý thôi.
Anh ấy luôn thấy mình có trách nhiệm với tôi.”

Vợ của anh Rafe, chị Maggie, cũng có một
cô em gái mười hai tuổi sống chung. Heidi xem Ryan như anh trai – cô bé không
hề nghĩ đến việc ngày nào đó sẽ lấy anh. Anh từng đưa cô bé cưỡi ngựa vào rừng
vài lần, và thừa biết một cô gái trở nên sợ hãi khi đêm xuống là như thế nào.
Giống như các anh trai của Bethany, anh làu bàu một chút nhưng cuối cùng cũng
sẵn sàng cho cô bé ngủ chung lều. Anh cũng sẽ sẵn sàng như vậy đối với Bethany,
nhưng đấy là bởi những lý do hoàn toàn khác.

“Nếu cô cưỡi ngựa trở lại, biết đâu
thỉnh thoảng lại có những cuộc đi chơi như thế”, anh gợi ý.

Cô suy nghĩ về khả năng đó một lúc.
“Không, chắc là không thể được.”

“Tại sao chứ?”

Hai má cô thoáng ửng hồng. “Tôi có quá nhiều
nhu cầu đặc biệt. Hầu hết những xe lăn bình thường đều nặng kinh khủng, không
thích hợp với đường sá gồ ghề. Vả lại chở bằng ngựa thì cồng kềnh lắm, không
còn chỗ dành cho những thứ đồ khác. Hơn hết, ở trong rừng không có phương tiện
cần thiết dành cho người tàn tật.”

Phương tiện cho người tàn tật ư? Anh
cười thầm khi nhận ra cô đang ám chỉ nhà vệ sinh. Cô khiến anh thích thú và
luôn làm anh phải phỏng đoán, cô gái này, vừa mới lém lỉnh dạn dĩ đó thoắt cái
trở nên ngượng nghịu xấu hổ về những điều ngớ ngẩn.

Khi Ryan quan sát cô, trong đầu anh liên
tục xuất hiện một suy nghĩ: Rất hợp với mình. Cô là người đàn
bà trong mơ của anh xét ở mọi góc độ, chỉ ngoại trừ một điều: Cô không đi lại
được.

“Thế hiện tại cô làm gì để giải trí?”
anh gặng hỏi.

“Chả có gì thú vị cả. Gia đình tôi không
ngừng để mắt tới tôi kể từ sau vụ tai nạn đó. Bất kỳ hoạt động nào có chứa chút
yếu tố mạo hiểm là tôi đừng hòng tham gia.” Cô cắn cắn môi dưới, một thói quen
khác của cô mà giờ anh đã kịp nhận ra. “Chuyện của tôi nghe thảm quá hả, một
người phụ nữ trưởng thành mà vẫn còn bị gia đình kèm cặp.”

Ryan không hề nghĩ vậy. Anh không trách
cô về việc quá để ý đến cảm nhận của người khác, mặc dù anh cũng tự hỏi theo lẽ
thường thì nên làm gì trong trường hợp này.

“Chỉ là tôi ghét làm cho mọi người phải
lo lắng vì mình. Khi tôi còn sống ở Portland, mọi chuyện không đến nỗi như bây
giờ. Tôi sống hoàn toàn thoải mái trong một căn hộ toàn những người như mình.
Tôi có cả đám bạn bè, và chúng tôi luôn săn sóc lẫn nhau. Chúng tôi luôn luôn tổ
chức các hoạt động nhóm, rất vui vì mọi thứ đều được thiết kế đặc biệt, thậm
chí cả hồ bơi. Khi…”

“Oa. Khoan đã. ‘Thiết kế đặc biệt’ chính
xác có nghĩa là gì vậy?”

Bethany giải thích ngay – phòng tắm phải
rộng như thế nào để đủ chỗ cho các thiết bị đặc biệt của người bị liệt, cửa ra
vào và hành lang rộng hơn bình thường ra sao. “Anh nên thấy tận
mắt 
nhà bếp! Quầy thấp và mở rộng với không gian dành cho đầu gối, rồi
còn khu vực làm bếp dễ đi lại để vừa ngồi xe lăn vừa nấu nướng và lấy các thứ
cần thiết dễ dàng. Tôi yêu nơi ấy vô cùng. Chỗ tôi đang thuê
bây giờ chẳng có gì thiết kế đặc biệt cho tôi cả. Bố tôi và mấy anh trai làm
cho tôi những cái bục dốc để tôi tự lăn xe lên nhà. Mọi thứ phải để ngăn dưới
cùng của tủ chén. Bố tôi lắp những cái bàn xoay để tôi có thể lấy được mọi thứ.
Ngay cả thế thì cũng còn nhiều bất tiện. Tất cả những dụng cụ phải đặt sát mép
quầy. Giá trên cùng trong tủ lạnh nhà tôi hoàn toàn trống. Anh Jake làm một bục
dốc nhỏ, tôi có thể lăn xe lên đó cho đủ cao để với tới được bồn rửa chén. Còn
anh Zeke thì làm một cái mặt bàn cắt thức ăn có thể kéo ra đẩy vào đủ thấp cho
tôi.”

Ryan chưa bao giờ nghĩ đến chuyện một
người như cô sẽ gặp khó khăn đến thế nào để xoay xở được trong một ngôi nhà
bình thường.

“Ui… Chán quá nhỉ. Mình đang nói chuyện
gì thế này không biết?” Bethany cười giòn tan.

“Cô thấy ứng phó với gia đình lúc còn ở
Portland dễ dàng hơn như thế nào?”

“Ồ, cái đó hả. Tôi chỉ cần trả lời những
câu hỏi của họ khi họ gọi điện hay đến thăm, phần còn lại thời gian tôi sống tự
do theo cách của mình. Nhóm chúng tôi có lúc còn đi chơi môn rơi tự do từ máy
bay. Đương nhiên tôi cũng làm một cú nhảy ra trò và đúng là lần đó có hơi mạo
hiểm thật.”

Nghe Bethany nói anh sợ đến rụng rời.
Anh dằn lại nỗi sợ đó và tiếp tục hỏi cô về chuyện cô đã thôi sống ở Portland,
nơi quá xa gia đình như thế nào.

“Sau vụ tai nạn và mấy lần phẫu thuật,
tôi đến đó để chữa bệnh ngoại trú, quyết định giành thời gian rỗi học vài khóa
học, rồi lấy được bằng cử nhân vi tính. Tôi có được một công việc tốt ở
Beaverton sau khi tốt nghiệp”, Bethany so vai mỉm cười. “Gia đình hối thúc tôi
về nhà, nhưng lúc đó tôi đã sống ổn định rồi.”

“Thế… sao cô lại trở về Crystal Falls
sau ngần ấy năm?”

“Bố tôi bị tim. Vài tháng trước, bác sĩ
buộc ông phải cắt giảm giờ làm việc, và anh Jake phải tiếp quản việc kinh
doanh. Khi anh ấy gọi bảo cần giúp đỡ, tôi không thể từ chối.” Cô đảo mắt.
“Thực ra tôi nghĩ là anh ấy đã bịa ra một công việc để tôi chịu về nhà, nhưng
điều đó không quan trọng. Cho đến bây giờ, mọi chuyện vẫn diễn ra khá tốt đẹp –
ngoại trừ việc mấy ông tướng đó thỉnh thoảng lại khiến tôi thấy ngột ngạt vì cứ
lảng vảng canh chừng tôi.”

Điều đó lý giải tại sao dịch vụ khách
hàng gần đây giảm chất lượng nghiêm trọng. Anh trai cô đã tiếp quản công việc.
Ngay lập tức Ryan hiểu việc đó khó khăn thế nào. Bố cô nghỉ cũng chưa lâu. Về
việc lảng vảng canh chừng thì Ryan dễ dàng hình dung chính anh cũng sẽ làm điều
tương tự như các anh trai của cô. Người khuyết tật sống một mình dễ bị tổn
thương hơn người bình thường.

“Những hoạt động một trăm phần trăm an
toàn cô thích làm là gì?”, anh hỏi.

“Tôi nghiện vẽ.” Bethany nheo một bên
mắt. “Nếu ngồi đủ lâu, tôi vẽ được anh đấy.”

Anh đã thấy được cái khiếu đó của cô.
Bình thường Ryan mặc kệ sự bừa bộn, nhưng Bethany có tài biến những thứ mất
trật tự đó trở nên đẹp mắt. Những bức vẽ và vật dụng trong nhà của cô, cách bố
trí ưa nhìn mang nét đặc trưng sáng tạo của riêng cô, khiến cho mọi thứ xung
quanh trở nên ấm áp và dễ chịu.

“Cô còn thích gì nữa nào?”, anh hỏi.

“Tennis.”

“Tennis?”, anh hỏi lại giọng hoài nghi.

Mắt Bethany lấp lánh. “Tôi có một người bạn cũng bị liệt ở Crystal
Falls. Tôi gặp cô ấy ở ‘Y’, một cô gái rất chịu chơi, tên là Jenny Nelson.
Chúng tôi lăn quanh sân ba buổi sáng một tuần. Phần lớn thời gian chúng tôi
giao bóng cho nhau và bắt hụt. Chúng tôi vận động rất nhiều, chạy theo bóng rất
vui. Trêu nhau suốt vì đứa nào cũng chơi dở tệ.” Cô ngẫm nghĩ một lúc. “Tôi
cũng bơi hai buổi tối một tuần. Tôi rất yêu thích bơi lội vì
nó mang lại cho tôi cảm giác được di chuyển tự do, rất tuyệt vời. Và thỉnh
thoảng tôi đi thăm gia đình mình, có cơ hội là tôi lỉnh sang nhà bên cạnh chơi
bóng chày với tụi nhóc con trai hàng xóm. Bọn nhóc vẫn còn đang vị thành niên
và nghĩ chuyện này rất sành điệu, chơi bóng rổ với một bà chị
khùng khùng ngồi xe lăn.”

Bóng rổ?” Ryan không thể hình dung nổi cô chơi bằng cách nào.

“Xe lăn của tôi có thể tăng giảm độ cao được mà. Tôi ấn nút điều khiển
độ cao bằng tay này, và chuyền bóng bằng tay kia. Việc này cần luyện tập, nhưng
tôi tiến bộ rất nhanh. Đủ để thắng vài trận.” Cô ném sang anh cái nhìn láu
lỉnh. “Tôi lăn cả lên chân tụi nó. Trong khi tụi nó nhảy lò cò một chân xuýt
xoa thì tôi nhanh nhẹn lăn xe đến cái rổ và ‘a lê hấp’, ấn nút điều khiển và
đưa bóng vào rổ gọn hơn.” Nhìn nét mặt thộn ra của anh, cô cười khúc khích,
“Chơi với một người khuyết tật vậy cũng công bằng thôi mà”.

“Cô sẽ không bao giờ cố tình lăn xe lên chân người khác, cô đang nói
dối.”

“Trong những tình huống có tính cạnh tranh tôi cũng là thứ dữ đấy.”

“À há.” Ryan ngờ rằng cô cũng có chút thứ dữ trong người thật.

Bethany nhìn chăm chú vào chiếc máy cày bất thần chạy giật lên. “Tôi
cược mười đô là chiếc này thắng đấy.”

Ryan ngoác miệng cười. “Tôi ghét lấy tiền của cô nhưng chiếc tôi tài trợ
mới là chiếc sẽ thắng cuộc.”

“Cược không?”

Ryan cười toe toét hơn nữa. “Thành giao”, anh nhất trí.

Cuộc thi kéo bùn kết thúc, anh thua Bethany mười đô la, cô nhận lấy tiền
dúi vào túi mình, cười tinh nghịch. “Đã nói là tôi là thứ dữ mà”, cô cười giòn
tan.

Buổi tối kết thúc, Ryan quyết định thế nào cũng sẽ phải gặp Bethany lần
nữa, như những người bạn nếu không có gì hơn. Gay đây. Rõ ràng là Bethany có
thích anh và có vẻ rất vui khi đi chơi với anh, tuy thế anh cũng nhận thấy rằng
cô vẫn còn chút gì đó thiếu thoải mái khi ở bên anh. Anh cố giữ không khí nhẹ
nhàng để cô cảm thấy dễ chịu, nhưng có khi xúc cảm của cả hai người cùng lúc
dâng cao không kiềm được, khiến cho ánh nhìn bình thường biến thành đắm đuối.
Hay một cái đụng chạm nhẹ thoáng qua cũng đủ nóng ran người. Mỗi lần như thế cô
đều trầm hẳn đi và trở nên căng thẳng.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.