Đào hoa truyền kỳ - Hồi 04 phần 3

Đột nhiên giữa lúc đó, trong bóng tối có người hát nho nhỏ.

"Hai nữ nhân đánh nhau, chỉ có một trong hai có thể trở về. Chàng nói người trở về là ai?" Sở Lưu Hương không nghĩ ngợi, đáp:

- Trương Khiết Khiết.

Quả nhiên là Trương Khiết Khiết, người nàng thoáng một cái, đã đến trước mặt Sở Lưu Hương, cười mê hồn:

- Đệ đệ khôn, ngươi gọi thư thư gì đó?

Sở Lưu Hương thở dài:

- Vẫn là cái trò đó, nàng không chán sao?

Trương Khiết Khiết cười đáp:

- Tôi không những nói không chán, cũng nghe không chán. Cho dù chàng một ngày có gọi tôi "thư thư" một trăm lần đi nữa, tôi vẫn vui vẻ như vậy.

Nàng chớp chớp mắt, chợt hỏi:

- Còn chàng có vui không?

Sở Lưu Hương hỏi:

- Ta có gì mà vui?

Trương Khiết Khiết đáp:

- Hai cô gái đẹp như vậy đánh nhau vì chàng, vẫn còn chưa vui sao?

Sở Lưu Hương nháy mắt:

- Đánh có chết không?

Trương Khiết Khiết đáp:

- Chàng đừng lo, một tiểu cô nương đẹp đẽ như vậy, tôi cũng không nỡ giết ả.

Sở Lưu Hương hỏi:

- Nếu chưa chết, đã bỏ ở đâu?

Trương Khiết Khiết bỗng nghênh mặt:

- Chàng hỏi làm gì? Có phải vẫn còn nghĩ tới ả? Muốn hãm hiếp ả?

Sở Lưu Hương hỏi:

- Nàng nghĩ ta thật sự là người như vậy?

Trương Khiết Khiết cười vang:

- Chàng còn gì mà không làm được chứ? Nếu không phải tôi đến kịp thời, xem chừng hai người một người hãm đi, một người hãm lại, hiện trường chỉ sợ sớm muộn gì cũng sụp thành hố sâu.

Sở Lưu Hương lại thở dài một hơi, cười khổ:

- Ta thật sự bội phục nàng, những câu đó thật sự chỉ có nàng mới nói ra được.

Trương Khiết Khiết thốt:

- Một nữ nhân khi ghen tuông, lời nói khó nghe cỡ nào cũng nói ra hết như vậy.

Sở Lưu Hương hỏi:

- Nàng ghen?

Trương Khiết Khiết trừng mắt:

- Ghen thì sao? Ghen là phạm pháp à?

Nàng lại "à" một tiếng, cười tươi nói tiếp:

- Kỳ thực chàng cho dù nhất định muốn hãm hiếp, cũng không cần tìm ả.

Sở Lưu Hương sờ sờ chót mũi:

- Ta còn có thể tìm ai?

Sóng mắt Trương Khiết Khiết láy động:

- Chàng ít ra còn có một người có thể tìm.

Sở Lưu Hương hỏi:

- Người đó đang ở đâu?

Trương Khiết Khiết cắn môi:

- Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt.

Sở Lưu Hương xem ra chừng như bỗng biến thành một ngốc tử, trố mắt nhìn thẳng, lại ngó đông dòm tây cả nửa ngày, mới nhíu mày thốt:

- Kỳ quái, ta sao nhìn không thấy.

Trương Khiết Khiết nghiến răng trừng mắt, bỗng giơ tay tát một cái. Nàng xuất thủ thật nhanh, nhanh đến mức làm cho người ta tránh không kịp. Nhưng lần này nàng lại thất thủ, tay của nàng đã bị Sở Lưu Hương nắm chặt.

Sở Lưu Hương thốt:

- Nàng nếu thật sự muốn đánh ta, xuất thủ nên đổi kiểu một chút.

Trương Khiết Khiết cười méo xệch:

- Chàng nghĩ tôi thật sự đánh không được chàng? Chàng nghĩ chàng thật sự có thể bắt được tay tôi?

Sở Lưu Hương hỏi:

- Đây không phải là tay nàng sao?

Trương Khiết Khiết chế giễu:

- Ngốc tử à, chàng không lẽ không thấy tôi cố ý để chàng bắt sao?

Sở Lưu Hương hỏi:

- Cố ý? Tại sao?

Trương Khiết Khiết cúi đầu dịu dàng đáp:

- Bởi vì tôi thích chàng nắm tay tôi.

Thanh âm của nàng vừa ôn nhu, vừa điềm mật, giữa đêm khuya tĩnh lặng như vầy, phát ra từ miệng một thiếu nữ mỹ miều như nàng, đơn giản giống như một nhạc khúc mỹ lệ nhất trên thế gian.

Tâm Sở Lưu Hương cũng bắt đầu tan lỏng như băng tuyết tan trong gió xuân.

Ngay lúc đó, tay Trương Khiết Khiết bỗng xoay một vòng, bấu cổ tay của Sở Lưu Hương, tay kia lập tức huy xuất như thiểm điện, nhắm mặt Sở Lưu Hương tát mạnh xuống.

Nàng cảnh cáo:

- Lần này chàng có muốn tránh...

Câu nói đó không nói tiếp được.

Tâm Sở Lưu Hương đã mềm nhũn, nhưng tay lại không, không biết làm sao, bàn tay đang tát xuống của Trương Khiết Khiết đã bị nắm chặt, bàn tay đang bấu cổ tay chàng cũng bị bóp giữ.

Trương Khiết Khiết chỉ có cảm giác đôi tay mình chừng như không còn chút khí lực.

Sở Lưu Hương mỉm cười, điềm đạm thốt:

- Lần này nàng cũng không đánh được.

Trương Khiết Khiết tức giận trừng mắt nhìn chàng, trừng cả nửa ngày, mục trung dần dần tươi tắn lại, chung quy cũng cười ngất:

- Kỳ thực tôi căn bản vốn đâu muốn đánh chàng, chàng hà tất phải khẩn trương vậy chứ.

Điều này chứng minh một chuyện.

Nữ nhân thành thật không nhất định khả ái. Nữ nhân khả ái không nhất định thành thật.

Một khi mình có cảm giác nàng khả ái, vô luận lời nói của nàng thật hay xạo, mình đáng lẽ tin hết.

Nếu không, mình không phải là nam nhân thông minh, cũng không phải là nam nhân sống khoái lạc.

Sở Lưu Hương hiện tại tịnh không khoái lạc.

Bởi vì chàng tuy rất muốn tin, lại thật sự rất khó tin.

Trương Khiết Khiết nhìn chàng chằm chằm, bỗng thốt:

- Xem ra chàng có vẻ không quá tin tôi.

Sở Lưu Hương cười cười:

- Ta có thể tin nàng sao?

Trương Khiết Khiết hỏi:

- Tôi có hại chàng không?

Sở Lưu Hương đáp:

- Không.

Trương Khiết Khiết hỏi:

- Tôi đối với chàng tốt hay xấu?

Sở Lưu Hương đáp:

- Rất tốt.

Trương Khiết Khiết thốt:

- Tôi không hại chàng, lại đối với chàng rất tốt, chàng vì sao lại không tin tôi?

Sở Lưu Hương đáp không được câu hỏi đó:

- Ta không biết.

Đạo lý gì đi nữa cũng không qua được "ta không biết".

Mình cho dù có nói một vạn thứ đạo lý, người ta vẫn không biết, mình còn có cách gì bắt người ta biết?

Trương Khiết Khiết thở dài cười khổ:

- Nguyên lai chàng cũng không phải là người nói lý lẽ.

Sở Lưu Hương mỉm cười:

- Người không nói lý lẽ trong thiên hạ vốn rất nhiều, tịnh không chỉ có một mình ta.

Trương Khiết Khiết chớp chớp mắt:

- Chàng có phải có cảm giác tôi rất xảo quyệt?

Sở Lưu Hương đáp:

- Đích xác rất xảo quyệt.

Trương Khiết Khiết hỏi:

- Chàng không nghĩ ra tôi làm sao lại có thể tìm được chàng?

Sở Lưu Hương đáp:

- Đích xác nghĩ không ra.

Trương Khiết Khiết thốt:

- Được, tôi nói cho chàng biết, tôi vốn luôn luôn ngầm theo dõi chàng.

Sở Lưu Hương "ồ" lên một tiếng.

Trương Khiết Khiết nói tiếp:

- Tôi đương nhiên cũng không biết chàng đi đường nào, may là có người nói cho tôi biết.

Sở Lưu Hương hỏi:

- Ai?

Trương Khiết Khiết đáp:

- Là một bà vợ trẻ bán rượu ở ngã ba đường.

Nàng lại nhếch môi cười, lạnh lùng hỏi:

- Chàng nhất định cảm thấy lạ là ả còn nhớ tới chàng? Đó chỉ là vì ả đối với chàng rất hữu ý, nói chàng vừa anh tuấn, vừa khả ái, lại có khí phái nam nhân, khuyết điểm chỉ có xuất thủ không hào phóng lắm, chỉ cho bọn họ hai lượng bạc.

Sở Lưu Hương lại thở dài, cười khổ.

Sao trên trời lác đác thưa thớt, đêm đã gần tàn.

Trương Khiết Khiết không biết đã ngắt một đóa hoa nho nhỏ ở đâu, lúc thì cắn trên môi, lúc thì cài trên tai, lúc lại xoay xoay trong tay, xem chừng lí lắc không yên.

Con người nàng xem chừng vĩnh viễn lí lắc không yên, không những tay phải động, miệng cũng phải động, cả người loay hoay không dừng, lúc không có chuyện gì làm cũng ráng kiếm ra chuyện để nghêu ngao.

Nếu nàng phải ngậm miệng, an phận ngồi thẳng lưng, nàng thà mất mạng còn hơn.

Sở Lưu Hương càng ngày càng không hiểu nỗi nàng.

Có lúc nàng xem ra không khác gì một cô bé không hiểu không biết chuyện gì, nhưng có lúc lại giống như ranh mãnh hơn cả một lão hồ ly.

Sở Lưu Hương thở dài:

- Hiện tại ta đã biết nàng sao lại đến đây được, nhưng nàng đi tìm ta làm gì?

Trương Khiết Khiết trừng mắt háy chàng:

- Người ta đều có thể đi tìm chàng, tôi sao lại không thể?

Sở Lưu Hương hỏi:

- Người khác đi tìm ta là muốn lấy mạng ta, còn nàng?

Trương Khiết Khiết đáp:

- Tôi không muốn lấy mạng chàng, tôi chỉ muốn có người đấu miệng với tôi.

Sở Lưu Hương cười khổ:

- Vậy nàng đi tìm ta vì muốn nuốt luôn miệng của ta?

Thần sắc nàng bỗng biến thành rất trịnh trọng, nghiêm mặt thốt:

- Tôi đi tìm chàng chỉ vì muốn nói cho chàng biết hai tin quan trọng phi thường.

Sở Lưu Hương hỏi:

- Tin gì?

Trương Khiết Khiết đáp:

- Tôi đã thám thính ra hai vợ chồng lão đầu tử là ai.

Sở Lưu Hương "ồ" lên một tiếng.

Trương Khiết Khiết hỏi:

- Chắc chàng còn nhớ lão thái bà đó trong tay giơ cái gì chứ?

Sở Lưu Hương đáp:

- Cán cân.

Lão thái bà đã dùng cán cân đánh ông chồng.

Ánh mắt Sở Lưu Hương phát sáng, động dung:

- Ta đã nhớ rồi, Suy công Phì bà, cân không rời cán.

Trương Khiết Khiết mỉm cười:

- Không sai, lão đầu tử đó là "cân", lão bà là "cán cân", hai người kỳ thực quả thật xứng với danh hiệu, chàng không thể nào tìm ra người nào giống cán cân hơn lão thái bà đó.

Sở Lưu Hương tịnh không cười. Bởi vì chàng biết rõ tên tuổi của hai vợ chồng đó tuy buồn cười, kỳ thực lại là người rất đáng sợ.

Trương Khiết Khiết thốt:

- Nghe nói đôi vợ chồng đó vốn là cao thủ nhất đẳng trong giới hắc đạo vùng Tế Nam, hơn nữa dưới tay còn có một thế lực đen tối rất lớn, mười năm trước bỗng rửa tay quy ẩn không can dự vào chuyện giang hồ nữa, từ đó không còn có ai biết được hành tung của bọn họ, lại không biết lần này tại sao đột nhiên xuất hiện?

Sở Lưu Hương đáp:

- Nghĩ tất có người đặc biệt thỉnh mời bọn họ ra mặt giết ta.

Trương Khiết Khiết hỏi:

- Chàng nghĩ ai đã thỉnh mời bọn họ ra mặt? Có thể thỉnh mời cao thủ hắc đạo đã quy ẩn bấy lâu như vậy, mặt mũi người đó thật sự không phải nhỏ.

Tròng mắt nàng đảo đảo, lại nói tiếp:

- Chủ nhân con la đó là ai, tôi cũng đã điều tra ra.

Sở Lưu Hương hỏi:

- Là ai?

Trương Khiết Khiết đáp:

- Kim tứ gia.

Sở Lưu Hương nhíu mày:

- Kim tứ gia là người thế nào?

- Người có quyền uy nhất, chàng đã vào bái thọ, nghĩ chắc đã gặp qua người đó.

Sở Lưu Hương gật gật đầu, chàng không những đã gặp qua người đó, hơn nữa còn có ấn tượng rất sâu đậm.

Kim tứ gia vốn là người rất dễ dàng làm cho người ta có ấn tượng sâu đậm.

Thân hình y không phải cao lớn gì lắm, nhưng lại cực kỳ kiện tráng, đứng đâu là giống như một hòn núi, vô luận là ai cũng đừng mong nghĩ tới có thể xô ngã y.

Sở Lưu Hương thậm chí còn nhớ tướng mạo của y, đôi mày rất dày, đôi mắt sáng trưng, râu ria tua tủa, cả khi y cười cũng xem ra rất uy nghiêm.

Tùy tiện nhìn y kiểu nào đi nữa, y đều là người rất chính phái.

Sở Lưu Hương hỏi:

- Ý của nàng có phải muốn nói hai vợ chồng đó là y mời ra mặt, người muốn giết ta cũng là y?

Trương Khiết Khiết đáp:

- Tôi không muốn nói gì hết, chỉ bất quá nói con la đó là của y.

Sở Lưu Hương hỏi:

- Sao nàng biết?

Trương Khiết Khiết cười cười:

- Tôi đương nhiên có phương pháp của tôi.

Sở Lưu Hương hỏi:

- Phương pháp gì?

Trương Khiết Khiết nháy mắt:

- Chuyện đó tôi không thể nói cho chàng biết.

Sở Lưu Hương hỏi:

- Sao lại không thể nói cho ta biết?

Trương Khiết Khiết đáp:

- Bởi vì tôi không cao hứng.

Ngày chung quy cũng đã đến.

Bọn họ chung quy đã ra khỏi địa giới núi non, con ngựa không ngờ vẫn còn đi theo sau.

Có người nói chó và ngựa đều là bằng hữu trung thành nhất của nhân loại, kỳ thực bọn chúng chỉ bất quá đều lệ thuộc vào sự nuôi nấng của con người, thà làm nô lệ của con người cũng không chịu quay về độc lập sinh tồn.

Trương Khiết Khiết chớp chớp mắt, bỗng cười hỏi:

- Tôi đã cực khổ đi kiếm chàng để nói cho chàng biết mấy chuyện đó, chàng làm sao để tạ ơn tôi đây?

Sở Lưu Hương đáp:

- Ta không biết.

Chàng phát hiện chỉ có câu đó mới là tốt nhất để đối phó Trương Khiết Khiết.

Trương Khiết Khiết cười ngất:

- Chàng không biết, tôi biết.

Sở Lưu Hương hỏi:

- Nàng biết cái gì?

Trương Khiết Khiết đáp:

- Tôi biết chàng là tiểu quỷ nhỏ mọn, muốn chàng tạ ơn tôi, có giết chàng chàng cũng không chịu.

Sở Lưu Hương cũng cười cười:

- Đó cũng còn tùy tình hình coi nàng uống được bao nhiêu, cũng còn tùy rượu chỗ đó có ngon hay không ngon.

Trương Khiết Khiết thở dài:

- Cũng may là tôi biết có chỗ không những rượu không ngon, hơn nữa còn có ả bán rượu vừa trắng vừa đầy đặn, vả lại còn luôn luôn nhớ tới chàng, cả sự keo kiệt của chàng cũng không quan hệ gì.

Sở Lưu Hương nhịn không được phải vuốt vuốt chót mũi, cười khổ:

- Nàng thật sự muốn đến chỗ đó?

oo Vẫn còn tinh sương, quán rượu nhỏ nơi ngã ba đường lại không ngờ đã mở cửa.

Ông chủ quán đang nấu đồ ăn trên lò lửa đỏ phừng phừng, cả mặt mày thân thể đều nhuốm khói than.

Ả chủ quán vừa trắng vừa tròn ngồi bên cạnh nhìn lão, xem chừng vẫn còn ngái ngủ, đứa bé trong tay ả sợ sệt cả khóc cũng không dám khóc.

Vừa thấy Sở Lưu Hương, trên mặt ả đã nở nụ cười tươi như hoa, chén cháo nãy giờ đặt trên bàn không đụng đến, hiện tại ả đã bưng lên đút cho đứa bé ăn, biểu thị ả là nữ nhân rất ôn nhu, là người mẹ rất dịu dàng.

Trương Khiết Khiết dùng khóe mắt liếc Sở Lưu Hương, cười ngất.

Sở Lưu Hương chỉ còn nước giả như không thấy gì hết.

Đợi đến lúc chủ quán lo chuẩn bị rượu thịt, Trương Khiết Khiết bỗng kề miệng sát tai chàng:

- Thật oan uổng cho nàng ta quá, nàng ta tuy rất trắng, lại đâu có mập mạp gì.

Sở Lưu Hương vẫn không nghe thấy gì.

Trương Khiết Khiết lại nói:

- Chàng xem da của nàng ta kìa, láng mịn như mới tắm ra, tôi nếu là nam nhân, không cần biết là nàng ta có chồng hay không, nhất định nghĩ cách ôm nàng ta trong tay.

Nàng càng nói càng đắc ý, chừng như còn muốn nói nữa.

Cũng may rượu thịt đã bưng lên, bà chủ quán cười ngọt ngào:

- Hôm nay thịt tươi mới xẻ ngon lắm, tướng công người ăn thử là biết.

Trương Khiết Khiết bỗng hỏi:

- Ngươi chỉ mời tướng công ăn, còn cô nương ta thì sao?

Vợ lão chủ quán trừng mắt nhìn nàng, miễn cưỡng cười đáp:

- Tướng công thử qua trước, rồi tới cô nương dùng cũng không muộn.

Câu nói còn chưa dứt, ả đã quay đầu, đầu còn chưa quay hết đã đi một lèo, mặt nghênh nghênh.

Trương Khiết Khiết lè lưỡi làm mặt quỷ, vừa cười vừa thì thào:

- Nguyên lai ả đã nhìn không ưa gì tôi. Xem ra bỏ đi cũng tốt, cũng tránh làm cho người ta cảm thấy kinh tởm.

Nàng uống cạn một chén, xoay mình định đi.

Sở Lưu Hương thất thanh:

- Nàng thật sự muốn đi sao?

Trương Khiết Khiết đáp:

- Tôi chỉ nói uống rượu với chàng, uống nhiều ít gì cũng đâu thành vấn đề.

Người nàng đã nhảy lên ngựa của Sở Lưu Hương, quất ngựa bỏ đi, lại cười ngất:

- Lần này tôi lấy ngựa của chàng, lần tới gặp lại sẽ hoàn trả, chàng chắc không nhỏ mọn tới nỗi cả ngựa cũng không chịu cho người ta mượn chứ.

Câu nói đó vừa dứt, người lẫn ngựa đã vút xa.

Sở Lưu Hương vốn muốn đuổi theo, lại đã ngồi xuống.

Chàng quả thật nghĩ không ra lý do tại sao phải đuổi theo.

“Tôi rõ ràng không hại tới chàng, lại không thiếu nợ chàng, chàng sao lại đuổi theo tôi?” Chàng cho dù có đuổi kịp, người ta nói một câu như vậy cũng có thể đuổi chàng quay đầu. Cho nên Sở Lưu Hương chỉ còn nước nhìn nàng phóng xa, chỉ còn nước ngẩn người cười khổ.

Chỉ nghe vợ lão chủ quán hỏi:

- Vị cô nương đó có phải có bệnh không? Sao nói chuyện giống như điên điên khùng khùng.

Sở Lưu Hương thở dài cười khổ:

- Nàng ta không bị bệnh, người bị bệnh là ta.

Vợ lão chủ quán đung đưa đứa bé trong tay, lại nở một nụ cười tươi như hoa, ánh mắt nhìn Sở Lưu Hương đăm đăm, cắn môi nhè nhẹ:

- Chàng gặp được tôi quả thật là vận khí, tôi chuyên trị bệnh cho nam nhân.

Sở Lưu Hương sờ sờ chót mũi, bỗng đứng lên đi ra.

Chàng đã thề với mình một khi nhìn thấy nữ nhân cười với mình, lập tức đi cho xa.

Vợ lão chủ quán xem chừng thất kinh, tròn xoe mắt:

- Tướng công chàng chưa ăn uống gì đã đi sao?

Sở Lưu Hương nghiêm mặt:

- Rượu đó đã chua rồi...

Chàng đang muốn quay mình, đã nghe vợ lão chủ quán gọi lớn:

- Đợi đã, tôi còn có vật giao cho chàng.

Nói xong, ả bỗng bồng đứa bé đưa qua cho Sở Lưu Hương. Đứa bé khóc lên một tiếng. Sở Lưu Hương không tự chủ được, đã giơ tay đón lấy đứa bé.

Ngay lúc đó, lão chủ quán đang quạt lửa đã như mũi tên bắn qua. Vợ lão chủ quán cũng phóng liền tới.

Ả thật sự không có chút nào có vẻ mập mạp nặng nề, phóng qua nhẹ nhàng lanh lẹ.

Sở Lưu Hương trước ngực ôm đứa bé, đứa bé khóc thương tâm, chàng làm sao có thể quăng đứa bé đang khóc ra?

Sở Lưu Hương đương nhiên không phải là hạng người đó. Cho nên mới gặp xui.

oo Sở Lưu Hương nằm dài, xem chừng rất thoải mái.

Cái giường đó rất mềm, gối không cao cũng không thấp, hà huống còn có nữ nhân cười tươi như hoa xuân ngồi kề bên, đang đút cho chàng ăn.

Người khác nhìn thấy bộ dạng của chàng lúc này, nhất định ngưỡng mộ ghen tị cực kỳ.

Chỉ có chàng là không có chút gì ngưỡng mộ mình, trừ cái miệng còn có thể há ra, trừ cái mũi còn có thể hít thở ra, toàn thân chàng đều đã giống như một khúc gỗ, cả một chút cảm giác cũng không có.

Vợ lão chủ quán cầm chén rượu, từ từ đổ vào miệng chàng, cười ngọt ngào:

- Rượu này có chua không?

Sở Lưu Hương đáp:

- Không chua.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.