Huyết tâm lệnh - Chương 07 phần 1

Chương 7: Dưới Mắt Giai
Nhân

Giọng nói của nàng thật gấp,
thật nặng và mang theo một ma lực dị thường.

Hình như giọng nói ấy có một
ma lực khêu động dục tình nam giới.

Đúng là giọng nói của đàn bà.

Lão Tôn Gù và Tôn Tiểu Bạch
ngơ ngác nhìn nhau.

Hai người đều quay mặt ra
phía trước cửa, giọng nói ấy lại phát ra từ phía cửa sau, như vậy thì người ấy
đến bao giờ?

Người ta vào nhà bao giờ mà
cả hai chú cháu nhà họ Tôn không hay biết?

Lão Tôn Gù nặng mặt và thình
lình lão cầm chiếc khăn lau ném tuột ra sau.

Lão đã lau bàn suốt mười bốn
năm nay, nếu mỗi ngày lau hai mươi lần thì một năm phải đến bảy ngàn ba trăm
lượt, mười bốn năm phải mất mười vạn trăm lượt.

Lúc lau tự nhiên phải nắm chặt
chiếc khăn, bất cứ ai nếu lau đến hơn mười vạn lần thì nhất định là bàn tay
phải cứng lắm.

Đó là nói người thường, còn
Lão Tôn Gù thì với Đại Ma Trảo Lực đã từng làm cho giang hồ khiếp đảm, tự nhiên
cái ném đó phải đáng kinh hồn.

Bình!

Một tiếng dội rung rinh mái
ngói, bụi cát tung bay, vách tường dầy bị chiếc khăn lau tống thủng một lỗ to.

Nhưng, người đàn bà đứng dựa
bên cửa vẫn còn đứng y chỗ đó.

Nàng không nhúc nhích, nếu
căn cứ vào chỗ đứng hiện giờ thì chiếc khăn lau của Lão Tôn Gù đã làm cho ngực
người ấy bị tan tành nhưng không hiểu sao người ấy lại đứng yên như thế.

Cũng có thể vì eo lưng của
nàng quá nhỏ nên khi uốn tránh được dễ dàng.

Người đàn bà eo lưng thật
nhỏ, trông dáng hình cực đẹp, nó là cái mà đàn ông mê mệt.

Nhưng người đàn bà này làm
cho đàn ông mất hồn không phải chỉ vì cái eo lưng đặc biệt ấy thôi.

Bắp chân nàng thật dài, thật
suống và thẳng, ngực nàng thật cao, thật vun.

Chỗ cần phải ốm thì gần như
thót lại, chỗ cần no thì thật tròn đầy, những đường cong trong thân thể của
nàng do đó mà được nổi bật hơn tất cả những người nổi bật.

Mắt nàng nhỏ mà dài, miệng
nàng khá rộng và mũi dưới hơi xuống.

Da mặt nàng thật trắng nhưng
không phải là trắng mịn, những đường lông to xoắn theo tay, theo cố rậm rì.

Thật sự thì nàng cũng chưa
phải là người đàn bà tuyệt đẹp nhưng nàng có một ma lực để dẫn dắt người đàn
ông phạm tội có thể nói đa số đàn ông khi thấy nàng thì nhất định trong lòng sẽ
nghĩ đến một việc.

Chính nàng cũng thừa biết
việc đó là việc gì.

Và tự nhiên, không bao giờ
nàng làm cho đàn ông phải thất vọng.

Nàng mặc một chiếc áo màu
lam, áo thật chẹt, bó sát vào mình làm nổi bật những đường cong khêu gợi.

Lão Tôn Gù quay lại nhìn xoắn
vào nàng.

Nàng cũng đang chăm chăm nhìn
lão, ánh mắt nàng như muốn nói lên rằng trên đời này chỉ có một mình lão là anh
tuấn, là người đàn ông khả ái nhất, nàng muốn nói lên rằng lão là một tình
nhân.

Nhưng khi mắt nàng đảo qua
phía Tôn Tiểu Bạch thì đôi mắt ấy bỗng trở thành lạnh ngắt, dữ dằn.

Đối với đàn ông, bất cứ với
hạng nào, nàng cũng có ít nhiều hứng thú, nhưng đối với đàn bà thì ngược lại.
Bất cứ với hạng nào cũng đều chán như ăn cơm nếp nát.

Lão Tôn Gù đằng hắng hơi nho
nhỏ:

- Lam Yết Tử!

Lam Yết Tử cười.

Lúc nàng cười, hai mắt nàng
nhỏ rức, vừa nhỏ lại vừa dài như một sợi chỉ viền ngang. Một sợi chỉ dùng để
câu hồn nam giới.

Nàng cười thành tiếng:

- Các hạ nhãn lực thật hay,
người đàn ông nào có nhãn lực đều làm cho tôi ưu thích.

Lão Tôn Gù hất mặt lên, lão
không nói một tiếng.

Lão thích đối phó với đàn bà
và cũng chưa từng đối phó với đàn bà.

Lam Yết Tử nói tiếp:

- Nhưng nhãn quang của tôi
cũng khá lắm, tôi đã biết các người là ai rồi.

Lão Tôn Gù rít giọng:

- Ngươi đã biết mà còn dám
đến?

Lam Yết Tử thở ra:

- Tôi không muốn đắc tội với
ai nhưng với “con mèo say” này, tôi không mang đi không được.

Nàng dịu giọng nói luôn:

- Có lẽ các hạ không biết,
muốn tìm một người đàn ông làm cho tôi mãn nguyện là cả một vấn đề khốn đốn,
không biết bao nhiêu gian khổ mới kiếm được một con người như thế, vậy mà “con
mèo say” này giết tiêu.

Tôn Tiểu Bạch bật nói:

- Thanh Ma Y Khốc không phải
do hắn giết.

Lam Yết Tử rắn giọng:

- Không cần biết hắn giết hay
không, món nợ này phải thanh toán ngay với hắn.

Tôn Tiểu Bạch cười khẩy:

- Không cần biết món nợ gì
nhưng đừng mong mang hắn đi được với ta.

Lam Yết Tử thở ra:

- Ta cũng biết các ngươi
không dễ gì để ta mang hắn đi, ta lại không muốn cùng các ngươi động thủ. Vậy
thì bây giờ cũng ta phải làm sao?

Và Lam Yết Tử vụt đưa tay ra
ngoắc:

- Vào đây.

Bây giờ lão Tôn Gù mớ thấy
phía hậu viên còn có một người.

Bóng người đó thật cao lớn và
khi Lam Yết Tử ngoắc thì hắn mới xăn xái bước lên.

Hắn ăn vận thật là sang
trọng, chòm râu đen mướt của hắn được cắt tỉa rất khéo, ngang lưng hắn đeo một
thanh Cửu Hoàn đao, tướng mạo uy nghi lẫm liệt.

Lam Yết Tử hỏi:

- Các vị biết người này là ai
không?

Lão Tôn Gù lắc đầu nhưng Tôn
Tiểu Bạch đã bước nói:

- Ta biết hắn.

Lam Yết Tử nhướng mắt:

- Biết hắn thật à?

Tôn Tiểu Bạch thản nhiên:

- Hắn họ Sở, tên Tương Vũ, có
biệt hiệu Hoạt Bá Vương, hắn là Tổng tiêu đầu của Hồng Vân tiêu cuộc ở Kim Thành.

Lam Yết Tử háy háy mắt cười
với Hoạt Bá Vương:

- Luôn cả vị tiểu muội muội
này mà cũng nhận ra anh thì anh kể cũng là người có danh có tiếng lắm đấy.

Sở Tương Vũ ưỡn ngực hiu hiu
tự đắc.

Tôn Tiểu Bạch nói:

- Trong giang hồ, những kẻ có
danh dù lớn dù nhỏ chúng ta cũng đều biết cả nhưng không hiểu vị sao vị Tổng
tiêu đầu này lại đi chung với cô nương?

Lam Yết Tử cười:

- Anh ta mới “câu” tôi trên
con đường đi tới đây đó.

Nàng vuốt vuốt chòm râu đen
mượt của họ Sở và cười cười nói tiếp:

- Chính tôi quá ưng cái bộ
râu này nên mới bằng lòng theo hắn đó.

Tôn Tiểu Bạch cũng cười:

- Có phải ông ấy “câu” cô hay
là cô “câu” ông ấy nhỉ.

Lam Yết Tử cười hăng hắc:

- Tự nhiên là hắn “câu” tôi
đấy chứ, các người chỉ biết vị Tổng tiêu đầu này về võ hoặc về danh khí nhưng
các ngươi chưa hiểu biết cái tài “câu” gái của ông ta đấy nhé.

Lão Tôn Gù này giờ đã giận
run, lão ta gằn giọng:

- Nhưng ngươi mang hắn đến để
làm gì?

Lam Yết Tử nói:

- Một người mà võ công có thể
đương cự với vị Tổng tiêu đầu của tôi đây thì nhất định võ công cũng thuộc hàng
cao siêu, có phải thế không nào?

Lão Tôn Gù hừ hừ trong miệng
nhưng lão không nói gì cả.

Lam Yết Tử nói tiếp:

- Vị Sở Tổng tiêu đầu này
trong tay có thanh Cửu Hoàn đao, với chân truyền Vạn Thắng Liên Hoàn thì bảy
tám mươi người cũng khó mà tránh khỏi nơi đây.

Lam Yết Tử hỏi:

- Nếu tôi nói chỉ cần một
chiêu của tôi sẽ lấy mạng vị Tổng tiêu đầu này dễ ợt thì hai vị có tin không
nào?

Từ lâu đứng với dáng cách hiu
hiu như để đợi người ta khen mình mãi khen mãi nhưng bây giờ qua câu nói của
Lam Yết Tử, Sở Tương Vũ chợt như điện giật thiếu điều nhảy lên.

Hắn nhướng mắt:

- Sao? Cô nói cái gì?

Giọng của Lam Yết Tử thật dịu:

- Không có gì, tôi chỉ nói
tôi cần đến cái mạng của anh lắm đấy thôi.

Sở Tương Vũ đứng thộn mặt
nhưng rồi hắn lại cười:

- Cô nói đùa hoài.

Lam Yết Tử thở ra:

- Người ta thường nói “Nhất
dạ phu thê bá dạ ân”, ngươi cho rằng ta vì gần ngươi một chút rồi ta không thể
giết ngươi à?

Sở Tương Vũ vẫn cười:

- Sao lại không biết, tôi
đang biết cô đang đùa với họ đấy mà.

Lam Yết Tử hỏi một cách lơ
đãng:

- À này, anh có biết một thứ
Bọ Cạp nào không nhỉ?

Sở Tương Vũ đáp:

- Sao lại không, ở miền Bắc
thứ đó nhiều lắm, thổ dân vùng đó gọi là “Yết Tử”.

Lam Yết Tử lại hỏi:

- Thế anh có biết thứ Bò Cạp
ấy cái có một thói quen kỳ dị lắm không?

Sở Tương Vũ hỏi lại:

- Thói quen gì?

Lam Yết Tử nói:

- Tôi nói cho anh biết, thứ
Bò Cạp cái kỳ lắm, cứ mỗi khi cùng con đực giao cấu xong thì nó ăn cho kỳ hết
con đực, ăn không còn một miếng da, hình như thế mới “đã” cơn của nó.

Sắc mặt của Sở Tương Vũ có chiều
thay đổi nhưng hắn vẫn ngượng cười:

- Nhưng cô đâu phải là Bò Cạp
cái?

Lam Yết Tử nheo mắt:

- Ai bảo không phải? Anh mới
là nói Bò Cạp gọi là “Yết Tử” mà anh đã quên rồi à. Thế mà anh gọi tôi là gì
nhỉ? Không phải là Lam Yết Tử sao?

Lam Yết Tử nhe răng cười sau
câu nói nhưng Sở Tương Vũ thì lại nhảy thối lui ra sau va vào cái bàn đánh xầm
một tiếng, song hắn chỉ xiêu xiêu chứ không té cũng may. Tiếng rồn vang tiếp
liền theo, thanh Cửu Hoàn đao đã tuốt ra khỏi vỏ, hắn cầm lăm lăm nơi tay mà
mắt nhìn trân trân Lam Yết Tử như vừa mới thấy quỷ. Hắn là tay giang hồ lão
luyện, tự nhiên hắn vừa biết dạng Lam Yết Tử nhưng chỉ có điều hắn không ngờ
một con cá dễ dàng bị hắn “câu” ấy lại là Lam Yết Tử.

Từ lúc dọc đường “quơ” được
cô ta, hắn cứ nghĩ là mình có số “đào hoa”, cô gái quá hấp dẫn như thế mà chỉ
ba bốn chuyện mà đã dính được ngay, hắn không ngờ rằng cô gái mà hắn “xỏ mũi”
như không ấy lại là con Bò Cạp lừng danh hút máu.

Giọng của Lam Yết Tử vẫn ngọt
cay:

- Tôi khuyên anh, nếu sau này
dọc đường anh có “câu” được một cô gái nào thì tốt hơn hết là nên điều tra căn
cội của cô ta nhưng chỉ tiếc rằng.

Cô ta nhích tới và vẫn nói
bằng một giọng đều đều nhè nhẹ:

- Chỉ tiếc rằng khi học xong
bài học quý giá này thì anh không còn “câu” được lần thứ hai nào nữa.

Sở Tương Vũ rống lên:

- Đứng lại, ngươi bước tới
một bước nữa ta sẽ giết ngươi.

Lam Yết Tử chớp đôi mắt long
lanh như nước, giọng cô ta thật dịu:

- Hay lắm, anh giết tôi đi,
tôi muốn chết vào tay anh lắm.

Hơi gió của thanh đao là cho
người ta ước lương được rằng nếu năm bảy người đứng chung một chỗ nhất định
cũng sẽ bị tiện ngang như tiện chuối.

Một chiếc bóng màu lam loáng
lên cùng một lượt với thanh đao và Sở Tương Vũ vùng bật ngửa ra. Tiếng rú của
hắn bị tắt nghẹt không thoát ra khỏi miệng.

Toàn thân hắn không có một
vết thương nào cả, chỉ có nới yết hầu có một giọt máu rỉ ra y như bị Bọ Cạp
chích.

Y phục của Lam Yết Tử tuy rất
chật nhưng tay của nàng thì lại rất dài, cho nên dáng cách của nàng xem như
tiên tử, tư thế của nàng thật đẹp lạnh lùng.

Hai tay của nàng rút vào ống
tay áo, không ai thấy nàng để vật gì để giết chết Sở Tương Vũ nhưng cho dù nàng
dùng vật gì thì cũng là một vật kinh hồn.

Lão Tôn Gù và Tôn Tiểu Bạch
im lặng đứng nhìn, không tỏ một thái độ gì hay nói đúng hơn là có thái độ “lãnh
nhãn bàng quang”.

Cũng có thể họ ra tay không
kịp cũng có lẽ họ không muốn ra tay một con người đàn ông dễ dàng “cặp” với cái
dọc xá như Sở Tương Vũ không xứng đáng cho họ phải mất công can thiệp.

Lam Yết Tử vẫn đứng khom lưng
nhìn chăm chú chiếc thây.

Cô ta nhìn chăm chăm, hình
như cô ta đang tự tán thưởng thành tích của mình.

Sau cùng, nàng bật cười,
giọng cười thật đẹp:

- Tôi chỉ dùng có một chiêu
nhưng có lẽ làm các người tin rồi đấy chứ?

Lão Tôn Gù và Tôn Tiểu Bạch
làm thinh.

Lam Yết Tử nheo nheo mắt:

- Võ công của tôi kể cũng kha
khá chứ, phải không?

Không ai trả lời.

Lam Yết Tử lại cười:

- Thanh Ma Thủ của Thanh Ma Y
Khốc tuy liệt vào hàng thứ chín trong “Binh Khí phổ” của Bá Hiểu Sinh nhưng nếu
Bá Hiểu Sinh chịu kể đến tôi thì có lẽ Thanh Ma Thủ phải sa xuống bậc thứ mười,
hai vị thấy có đúng thế không?

Câu nói này thì quả thật tài
tình.

Cô ta ra tay còn nhanh, còn
độc, còn chính xác hơn Thanh Ma Y Khốc.

Lam Yết Tử nhìn xéo vào mặt
Lão Tôn Gù:

- Bằng võ công của tôi như
thế, tôi có thể mang “con mèo say” này đi được chứ?

Lão Tôn Gù ngẩng mặt lạnh lùng:

- Không!

Lam Yết Tử thở ra:

- Vậy thì cuối cùng ta phải
làm sao mới mang hắn đi được, chẳng lẽ các hạ muốn ta cùng các hạ lên giường
nằm một bận.

Nếu như người bạn Tửu Quỷ
không say, nhìn thấy thế đánh của ông bạn già gù bây giờ thì chắc hắn sẽ trố
mắt nhìn kinh ngạc.

Tay phải lão nắm chặt đưa tay trái vươn cong mấy ngón như
móng chim ưng tuy tay không binh khí nhưng so với tư thế của Sở Tương Vũ vừa
rồi thì thật không bằng một ngón tay của lão.

Lam Yết Tử khẽ uốn lưng một
cái làm cho thế đánh của Lão Tôn Gù vuột vào không khí.

Cái eo lưng của nàng thật như
con rắn nhưng thật thì thân ảnh nàng lại nhích sang trái và ngược lại, khi thấy
bên trái mà người nào biết đã biết đề phòng thì nàng nhảy qua bên trái lão.

Nhưng lão Tôn Gù cũng không
phải là hạng có thể bị hoa mắt vì cái trò nhảy nhót ấy, bàn tay của lão vụt uốn
câu nhưng không phải tấn công mà là hoành thế, và bàn tay vươn con thế câu lúc
nãy lại kéo về thật gọn.

Điều đại kỵ trong khi giao
đấu là “nửa chừng thu thế” nhưng cái hay của lão Tôn Gù là thu thế mà không bị
mất thăng bằng.

Bởi vì người khác khi thu thế
thình lình như vậy thì nhất định phải lui chân, không lui chân là té, lão Tôn
Gù không lui chân không té mà lại còn đủ lực để tấn công theo.

Đúng là có tật có tài khi hai
tay của lão Tôn Gù thu về thì cái lưng “gù” của lão ta làm việc, hai tay của
lão cuốn nép vào trong bụng tự nhiên cái lưng gù của lão càng lồi lên và chính
đo là món “binh khí” đánh thẳng vào Lam Yết Tử. Đây chính là một tuyệt kỹ thành
danh của lão Tôn Gù, cái lưng gù của lão luyện thành như thép nguội.

Cái lưng gù của lão tung ra
thật nhẹ dưới trăm cân.

Tự nhiên là Lam Yết Tử phải
biết chuyện đó, cô ta lại uốn lưng và thân hình trở ra phía trước.

Cô ta cười thật dịu:

- Các hạ chẳng những nhãn
quang cao, võ công cao mà con người có lắm biệt tài, chỉ cần các hạ nói một
tiếng là bất cứ ven trời góc bể nào tôi cũng nguyện theo các hạ.

Lão Tôn Gù thét lớn:

- Ta sẽ đưa ngươi đi về âm
phủ!

Lam Yết Tử lườm một cái thật
dài y như lườm một người tình:

- Tôi rất bằng lòng đi chết
với các hạ nhưng phải là chết ở trên giường cơ.

Nhìn vào mặt người đàn bà mà
với nụ cười mời mọc, với mắt đưa tình, với ngôn ngữ trắng trợn đến trần truồng
như thế, thật cho dù là một vị thánh sống cũng không làm sao khỏi cảm thấy
những gì xao xuyến.

Nhưng nếu có người từng biết
qua thành tích của con người mang tên Lam Yết Tử thì nhất định phải rùng mình,
không bao giờ dám nghĩ về chuyện cùng nàng chung gối dù chỉ một đêm thôi.

Trong mười năm nay đã không
biết bao nhiêu đàn ông chết bởi tay nàng, nói đúng hơn là chết trên người của
Lam Yết Tử.

Hôm nay nàng lại gặp một
người đàn ông nữa. Chỉ tiếc người đàn ông này là lão Tôn Gù.

Tiếc cho lão vì lão là con
người không biết ngắm nhìn sờ mó vào mình người đẹp, chỉ tiếc cho nàng vì nàng
không có được một đêm thỏa thích kể cả hai phương diện: thảo thích dục vọng và
thỏa thích giết người.

Lão Tôn Gù nhìn đàn bà cũng y
như một bà già rụng hết răng ngồi nhìn lóng mía, chẳng những không có hứng thú
mà lại còn chán ngấy nữa là khác, lão gầm một tiếng và ngọn Kê Trảo tung ra.

Lam Yết Tử uốn mình tránh ra
và kêu lớn:

- Khoan, hãy chờ một chút.

Lão Tôn Gù thu chiêu hất mặt:

- Muốn gì?

Lam Yết Tử thở ra dịu giọng:

- Cho dù các hạ có muốn buộc
tôi phải ra tay thì ít nhất cũng nên xem qua binh khí của tôi đã chứ?

Câu nói của nàng chưa dứt thì
trong ống tay rộng một vệt sáng màu lam xẹt thẳng vào mặt lão Tôn Gù.

Báo cáo nội dung xấu