Huyết tâm lệnh - Chương 24

Chương 24: Cái Gút Trong
Thắng Bại

Mộ
phần.

Trong
giới giang hồ, mỗi ngày đều có những trận quyết đấu.

Đủ
các hạng người, đủ các nguyên nhân, đủ các phương thức quyết đấu.

Nhưng
chỗ quyết đấu đúng nghĩa, đúng với tính chất của nó chỉ có mấy nơi.

Đó
là đồng hoang, rừng và phần mộ.

Phần
nhiều người ta thích bãi tha ma.

Trong
mười trận quyết đấu chỉ có một là không có người chết, một là nhiều nhất chết
đáng lý phải nói là không trận quyết đấu nào mà không có người chết.

Họ
chọn bãi tha ma, có lẽ có hậu ý rất rõ ràng.

Đêm
đã về khuya, sương phủ khá nhiều.

Lữ
Phụng Tiên vẫn áo trắng như tuyết phủ, hắn đứng im lìm trước một nấm mộ cao
trước tấm mộ bia. Đứng xa xa nhìn lại với người tầm thước và với chiếc áo trắng
lạnh lùng trông hắn y như là sứ giả của tử thần.

Linh
Linh nép sát vào mình Lý Tầm Hoan, nàng run rẩy vì sướng, vì sợ.

Tiểu
Phi rầm giọng:

- Dang
ra.

Linh
Linh thụt ra sau lưng của Lý Tầm Hoan:

-
Tôi?

Nàng
nhìn Tiểu Phi bằng đôi mắt lấm lét.

Tiểu
Phi lạnh lùng:

-
Tôi bảo cô đấy.

Linh
Linh cúi đầu sợ sệt:

-
Các anh nói chuyện tôi không thể... nghe được hay sao?

Tiểu
Phi nói:

-
Cô không thể nghe, không có ai có thể nghe.


Tầm Hoan thở ra nói với Linh Linh thật dịu:

-
Người ta chịu khó ngồi với cô mấy ngày liền, bây giờ cô cũng nên đến với người
ta một chút.

Linh
Linh cúi đầu một lúc rồi nàng vụt ngẩng mặt lên nói lớn:

-
Thật thì tôi không muốn ở đây, không muốn đến đây. Các người không biết gì cả,
chỉ biết có mỗi một việc giết người này giết người kia, người kia giết người nọ
nhưng... nhưng để làm gì? Luôn cả các ngươi cũng chưa chắc biết giết để làm gì?
Già như thế bảo là anh hùng thì nhất định tất cả những anh hùng trong thiên hạ
đều chết hết.


Tầm Hoan, Tiểu Phi và Lữ Phụng Tiên im lặng đứng nghe.

Sau
cùng họ im lặng đưa mắt nhìn theo nàng bỏ đi như chạy.

Chờ
cho nàng đi khuất đã khá xa, Tiểu Phi ngẩng mặt ngó Lý Tầm Hoan:

-
Tôi chưa từng yêu cầu anh một chuyện gì, có phải thế không?


Tầm Hoan nói:

-
Anh chưa hề yêu cầu với một ai.

Tiểu
Phi nói:

-
Bây giờ tôi yêu cầu anh một việc.


Tầm Hoan gật đầu:

-
Anh nói đi.

Tiểu
Phi mím môi:

-
Lần này, bất luận thế nào anh cũng không nên ngăn cản, anh phải để tôi hành
động, nếu anh ra tay thì tôi... tôi sẽ chết tại nơi đây.

Đôi
mắt Lý Tầm Hoan gần như nhắm lại, giọng hắn buồn da diết:

-
Nhưng... nhưng, Tiểu Phi, anh không cần phải làm như thế.

Tiểu
Phi cương quyết:

-
Không, tôi nhất định làm như thế bởi vì.

Giọng
hắn trầm hẳn xuống:

-
Bởi vì Lữ Phụng Tiên nói đúng, nếu cứ như thế này mãi tôi có sống thì cũng như
đã chết, vì thế tôi không thể bỏ qua cơ hội.


Tầm Hoan gặng lại:

-
Cơ hội?

Tiểu
Phi gật đầu:

-
Nếu tôi sống lại thì đây là cơ hội cuối cùng.


Tầm Hoan nói:

-
Chẳng lẽ sau này không còn cơ hội nào khác hay sao?

Tiểu
Phi lắc đầu:

-
Sau này dầu còn có cơ hội nhưng hôm nay là ngày tôi làm sống lại dũng khí của
tôi, nếu tôi có ngàn cơ hội tôi cũng không thể nào phản tác.

Một
con người khi bị chạm vào nội tâm quá mạnh, nếu để lâu hơn thì chí khí sẽ tiêu
trầm mà khi đã như thế thì cho dầu con người bị nghị lực đến đâu cũng sẽ chìm
luôn chứ không làm sao ngóc đầu lên được nữa.


Tầm Hoan nói:

- Ý
của anh, tôi hiểu rất rõ ràng.

Tiểu
Phi ngắt ngang:

-
Hiểu rõ thì tốt lắm. Tôi cũng biết anh hiểu thêm rằng tay tôi bây giờ đã trở
nên chậm chạp bởi vì trong hai năm nay chính tôi cũng cảm thấy phản ứng trong
con người mình bị trì độn gần như tê dại. Nhưng cũng vì thế mà tôi cương quyết,
đây là lúc cần nhất không thể bỏ qua.


Tầm Hoan hỏi:

-
Tại sao phải bây giờ?

Tiểu
Phi xòe bàn tay ra.

Những
mảnh chén lúc sâu vào da thịt, máu đỏ lòng bàn tay hắn.

Hắn
nói:

-
Bởi vì bây giờ tôi bỗng phát hiện ra rằng sự đau đớn về thể xác không bằng sự
thống khổ của tâm hồn, nhưng khi có sự đau đớn về thể xác thì sự đau đớn của
tâm hồn có nhiều phần giảm thiểu, chẳng những thế, sự đau đớn về thể xác còn
làm cho con người thanh tĩnh, phấn chấn, nó làm cho thần trí con người mẫn
nhuệ.

Hắn
nói đúng.

Sự
đau đớn về thể xác vốn kích thích thần kinh, nó làm cho con người phản ứng bén
nhạy, nó làm cho con người phát xuất tiềm lực cũng như một con ngựa bị đá đau,
nó sẽ chạy nhanh hơn và một dã thú mang thương rất đáng sợ hơn lúc bình thường.


Tầm Hoan trầm ngâm:

-
Anh có đủ sự tự tin?

Tiểu
Phi gặng lại:

-
Đối với tôi, anh không có đủ lòng tin hay sao?


Tầm Hoan cười:

-
Hay lắm, anh hãy đi đi.

Tiểu
Phi vụt hơi do dự:

-
Vị cô nương khi nãy là ai thế?


Tầm Hoan nói:

-
Nàng tên Linh Linh, nàng là cô gái rất đáng thương.

Tiểu
Phi nói:

-
Tôi thì tôi thấy nàng rất giỏi tài nói dối.


Tầm Hoan nhướng mắt:

-
Sao?

Tiểu
Phi nói:

-
Nếu không phải thật tâm đợi anh, nàng đợi anh rất có thể có một nguyên nhân
khác nữa.


Tầm Hoan mơm màng:

-
Sao?

Tiểu
Phi nói:

-
Nếu nàng thật lòng đợi anh thì nàng quan tâm nhiều về anh mới đúng.


Tầm Hoan nói:

-
Có lẽ vì.

Tiểu
Phi ngắt ngang:

-
Thân hình của anh bây giờ nhìn qua ai cũng có thể biết anh đã vừa trải qua
nhiều khốn khổ, thế nhưng nàng lại không hề hỏi han anh về chuyện ấy.


Tầm Hoan mỉm cười:

-
Có lẽ nàng chưa có cơ hội.

Tiểu
Phi nói:

-
Một cô gái khi đã quan tâm đến ai thì nhất định không bao giờ chịu bỏ qua cơ
hội.

Trầm
ngâm một lúc, Lý Tầm Hoan cười nói:

-
Anh sợ tôi mắc bẫy nàng à?

Tiểu
Phi nói:

-
Tôi chỉ thấy nàng nói không thật lắm.


Tầm Hoan mỉm cười:

-
Nếu anh muốn sống được thoải mái thì đừng bao giờ anh hy vọng đàn bà nói thật
với mình.

Tiểu
Phi gặng lại:

-
Anh cho rằng người đàn bà nào cũng đều nói dối?


Tầm Hoan không trả lời thẳng thắn, hắn nói:

-
Nếu anh là một người thông minh, sau này đừng bao giờ nói thẳng tưrớc mặt người
đàn bà rằng nàng nói dối bởi vì nếu anh vạch trần như thế, tất nhiên nàng sẽ có
nhiều lý do giả thích hành động của mình, không khi nào họ chịu nhận là họ đã
nói dối với anh.

Hắn
cười nói tiếp:

-
Vì thế cho nên, nếu anh gặp một người đàn bà hay nói dối thì phương pháp hay
nhất là cứ làm như anh rất tin tưởng ở nàng, hoàn toàn tin tưởng ở nàng không
thì anh sẽ rước lấy cái khổ vào thân.

Tiểu
Phi nhìn đăm đăm Lý Tầm Hoan, hắn nhìn mà không nói.


Tầm Hoan mỉm cười:

-
Có phải anh có nhiều điều muốn nói nữa?

Tiểu
Phi cũng cười cười:

-
Cho dầu còn thì cũng không cần phải nói bởi vì những cái tôi chưa nói thì anh
đã biết cả rồi.

Nhìn
theo cái dáng đi của Tiểu Phi, Lý Tầm Hoan cảm thấy trong lòng mình dâng lên
một nỗi vui sướng không sao nói được.


thiếu niên quật cường cuối cùng đã quả không ngã xuống.


nhất làm điều làm cho Lý Tầm Hoan lạc quan nhất là lần này, Tiểu Phi nói rất
nhiều nhưng tuyệt nhiên không hề đả động đến Lâm Tiên Nhi.

Ái
tình vẫn không thể chiếm được sinh mạng của kẻ anh hùng.

Tiểu
Phi vẫn là một anh hùng.

Kẻ
anh hùng một khi cảm thấy cái sống của mình là ô nhục, hắn sẽ bằng lòng thà
trọn đời không bao giờ gặp lại người mình yêu, thà cho cứ để nàng đổ lệ, thà
chết.

Bởi
vì hắn thấy không mặt mũi nào để gặp lại nàng.

Nhưng
Tiểu Phi liệu có thắng được Lữ Phụng Tiên không?

Nếu
lần này hắn lại bại, cho dầu Lữ Phụng Tiên không giết hắn liệu hắn có còn cam
đảm để sống hay không?


Tầm Hoan vụt khom mình ho sặc sụa.

Lữ
Phụng Tiên hãy còn đứng đợi, hắn không nói một lời.

Con
người này quả nhiên kiên nhẫn.

Gặp
con người đủ sức kiên nhẫn như thế ấy, đúng là một đối thủ đáng gờm.

Tiểu
Phi giật phăng ngực áo, hắn xòe bàn tay đầy miếng chai chà xát vào thân mình
thật mạnh.

Những
miếng miểng bén ngót lại cày vào da thịt, máu lại bắn ra.

Trong
ánh sáng lờ mờ của mù sương, sắc máu vẫn tươi.

Máu,
chỉ có máu mới làm cho người bị kích thích bản tính nguyên thủy, bàn tính dã
thú của con người, tình dục và cừu hận cũng có thể nhưng máu tươi mới thật là
trực tiếp kích thích.

Lữ
Phụng Tiên đứng quay mắt về hướng gió.

Những
đóm lân tinh bất chợt nhoáng ngang qua mặt hắn, Lữ Phụng Tiên chớp mắt, tay hắn
như máy động như muốn hất đám lân tinh nhưng hắn giữ lại ngay.

Mắt
hắn chỉ chớp nửa chừng, nghĩa là chỉ hơi máy động nửa chừng, nghĩa là chỉ nháy
mắt trong tiềm thức, chỉ thế thôi và hắn ngưng lại thật nhanh.

Trong
cái “sinh tử quyết đấu”, tất cả những động tác không cần thiết đều mang đến một
nguy cơ trí mạng, người luyện võ, người đã có nhiều kinh nghiệm chiến đấu đều
tránh được lỗi lầm đó, Lữ Phụng Tiên là hạng người như thế.

Nhưng
tay hắn chưa máy động mà những sớ thịt nơi bả vai hắn đã “biến động tiềm năng”,
nơi đó trong một thoáng, “không tịnh” thất tạc.

Tự
nhiên, đó không phải là một cơ hội tốt, nhưng một cơ hội “xấu” vẫn hơn “không”.

Một
cơ hội dầu chỉ thoáng qua với nửa cái nháy mắt, một cơ hội dầu mới cấu thành từ
trong tiềm thức của đối phương, Tiểu Phi cũng chẳng bỏ qua.

Thanh
kiếm hắn nhoáng lên.

Chỉ
một vài kiếm thôi nhưng quan hệ to lớn vô cùng.

Vận
mạng của Tiểu Phi từ đây gởi vào thanh kiếm đó.

Nếu
đặc thù, Tiểu Phi sẽ đứng yên, sẽ rửa sạch sự nhục nhã của một lần thất bại,
nhát kiếm đó nếu thất thủ, vận mạng hắn sẽ tiêu trầm, lún suống, lún mãi, con
người hắn sẽ như Lữ Phụng Tiên đã nói: Có sống cũng không hơn gì chết.

Một
nhát kiếm đưa ra chỉ phải thành công chứ không có quyền thất bại.

Ánh
mắt lóe lên, tắt ngấm.

Rắc!
Thanh kiếm gãy làm đôi.

Tiểu
Phi thụt ra sau, trên tay hắn chỉ còn phân nửa thanh kiếm, phần cán.

Nửa
thanh kiếm phần ngọn bị kẹp vào hai ngón tay của Lữ Phụng Tiên.

Nhưng
mũi kiếm đã ghim vào bả vai của hắn.

Lữ
Phụng Tiên tuy kẹp gãy được thanh kiếm của Tiểu Phi nhưng tay có phần chậm hơn.

Máu
từ trên bả vai của hắn bắt đầu thấm ướt qua lớp áo.

Nhát
kiếm đó tự nhiên đắc thủ.

Da
mặt của Tiểu Phi ngời ngời ánh sáng dị thường, ánh sáng thu hoạch về thắng lợi.

Vẻ
mặt của Lữ Phụng Tiên vẫn thản nhiên, hắn lạnh lùng ngó Tiểu Phi, nửa thanh
kiếm ghim vào bả vai của hắn, hắn không buồn nhổ.

Tiểu
Phi đứng lặng im, hắn không có ý đánh tiếp.

Nỗi
thống khổ tích uất trong lòng hắn đã được búng ra.

Hắn
nghe lòng nhẹ nhõm, không phải thứ nhẹ nhõm của quả bóng xì hơi mà là thứ nhẹ
của khối đá nặng vừa rơi xuống.

Hắn
cần thắng lợi chứ không phải cần mạng người.

Lữ
Phụng Tiên đứng yên như chờ đợi đối phương truy kích, hắn đợi khá lâu và vụt nói:

-
Hay! Rất hay! Câu nói đó có ý nghĩa rất rõ ràng, con người của Lữ Phụng Tiên có
lẽ từ trước tới nay chưa bao giờ nói một câu thật tình như thế, được hắn nói
câu này, người đối diện nhất định phấn chấn, bao nhiêu sụp đổ phút chốc tưng
bừng.

Nhưng
trước lúc bỏ đi, Lữ Phụng Tiên lại nói thêm câu nói:

-
Lý Tầm Hoan nói quả đúng và thật đã không xem lầm người.

Hắn
nói câu đó có nghĩa gì? Lý Tầm Hoan nói gì với hắn?

Bóng
Lữ Phụng Tiên lần mất trong đám sương mù.

Mặt
Lý Tầm Hoan sáng rực, hắn nở nụ cười thật tươi và bước tới đập mạnh lên vai
Tiểu Phi:

-
Anh đúng vẫn là anh, tôi biết uất khí trong người anh đã được hạ xuống nhưng
không phải tiêu tan, trên đời không có vị tướng bách thắng nào không có lúc
bại, cả thần thánh cũng thế chứ không nói đến người, có phải thế không?

Giọng
hắn vụt cất cao sang sảng:

-
Nhưng từ đây, lòng tin của tôi với anh tăng trưởng hơn nhiều.

Tiểu
Phi ngắt ngang:

-
Anh cho rằng từ đây tôi sẽ không bại nữa?


Tầm Hoan cười:

-
Võ công của Lữ Phụng Tiên không dưới một người nào trong thiên hạ, nếu hắn
không thể tránh nổi anh một kiếm thì trên đời này e rằng không còn ai tránh
nổi.

Tiểu
Phi nói:

-
Nhưng tôi cảm thấy cái thắng này có hơi miễn cưỡng.


Tầm Hoan nhướng mắt:

-
Miễn cưỡng?

Tiểu
Phi nói:

-
Tay tôi không còn lẹ như trước nữa.


Tầm Hoan hỏi:

-
Ai nói thế?

Tiểu
Phi nói:

-
Không cần ai nói, chính tôi, tôi đủ cam đảm biết như thế.

Mắt
hắn nhìn theo hướng đi của Lữ Phụng Tiên, hắn nói thật chậm:

-
Tôi cảm thấy rằng hắn có thể thắng tôi, tay hắn không chậm hơn tay tôi như thế.


Tầm Hoan nói:

-
Võ công của hắn quả thật có cao, có thể cao hơn anh nhưng anh lại nắm chắc đúng
cơ hội, đó chính là chỗ mà không ai có thể hơn anh, vì thế anh mới thắng.

Hắn
cười cười nói tiếp:

-
Vì thế, Lữ Phụng Tiên tuy bại, hắn bại nhưng thành thực phục anh, cả con người
như hắn còn phục anh, thế mà anh lại không tự tin được anh hay sao?

Tiểu
Phi bật cười.


Tầm Hoan cũng cười và nói tiếp:

-
Vô luận là như thế nào, chuyện nãy cũng đáng cho mình khánh chúc, anh thích
khánh chúc bằng gì nè?

Tiểu
Phi cười:

-
Rượu, tự nhiên là rượu, ngoài rượu ra đâu có gì khác được.


Tầm Hoan cười lớn:

-
Đúng, tự nhiên là rượu, khánh chúc mà không có rượu thì y như là nấu canh không
thêm muối.

Tiểu
Phi vỗ tay:

-
Còn lạt hơn nấu canh không muối nữa là khác.

Tiểu
Phi đã ngủ vùi.

Rượu
quả thật là kỳ diệu, có lúc nó làm cho con người phấn chấn, có lúc lại làm cho
người ngủ ngon.

Trong
mấy ngày nay, Tiểu Phi gần như không hề chợp mắt hay có ngủ thì cũng chỉ chập
chờn.

Hắn
không làm sao tưởng tượng được, không hiểu sao lúc ở “nhà” cứ nằm xuống là
thẳng một giấc luôn tới sáng, đáng là ngủ như heo.

Chờ
cho Tiểu Phi ngủ rồi, Lý Tầm Hoan âm thầm ra khỏi khách điếm.

Quặt
qua một con đường khác, nơi đây lại có khách sạn, Lý Tầm Hoan vòng qua bên trái
nhảy phóng khỏi đầu tường.

Hắn
chỉ bám vung mấy cành cây là lọt vào hậu viện.

Trời
đã sắp sáng rồi, có một gian phòng vẫn hãy để đèn, Lý Tầm Hoan gõ nhẹ vào cánh
cửa.

Tiếng
bên trong:

-
Lý thám hoa?


Tầm Hoan đáp:

-
Vâng.

Cửa
mở.

Người
mở cửa là Lữ Phụng Tiên.

Vành
môi của Lý Tầm Hoan điểm một nụ cười lạnh nhạt:

-
Lý thám hoa là con người thủ tín.

Giọng
một người con gái tiếp theo:

-
Tôi đã nói trước rồi, chỉ cần hắn hứa là không bao giờ có chuyện quên.

Người
con gái sau lưng Lữ Phụng Tiên: Linh Linh.

Ánh
đèn không sáng lắm, dưới ánh đèn mù mờ, da mặt Lý Tầm Hoan trắng bệch một cách
dễ sợ, hắn lẳng lặng đi vào và quay ngang lại vòng tay:

-
Đa tạ.

Lữ
Phụng Tiên điềm đạm:

-
Không cần đa tạ bởi vì đây là chuyện trao đổi, không ai phải cảm tạ ai.


Tầm Hoan mỉm cười:

-
Chuyện trao đổi này không phải cũng có thể bằng lòng, vì thế tôi xin đa tạ.

Lữ
Phụng Tiên nói:

-
Đúng là chuyện trao đổi hết sức đặc biệt, lúc nào bảo Linh Linh đến nói với
tôi, chính tôi ban đầu cũng phải vô cùng kinh ngạc.


Tầm Hoan nói:

-
Vì thế cho nên tôi bảo riêng nàng phải giải thích thật kỹ càng.

Lữ
Phụng Tiên nói:

-
Thật ra thì cũng không cần phải giải thích vì tôi rất hiểu và thông cảm các hạ
bảo tôi cố ý bại vào tay Tiểu Phi chẳng qua vì muốn cho hắn có cơ hội phấn
chấn, để hắn khỏi bị chôn vùi, đó là một chuyện hay.


Tầm Hoan nói:

-
Quả thật tôi có ý như thế bởi vì hắn là con người đáng cho tôi làm như thế.

Lữ
Phụng Tiên nói:

-
Tại vì anh là bằng hữu của hắn nhưng tôi thì không phải. Tôi không hề nghĩ đến
mà trên đời này cũng không một ai yệu cầu tôi một chuyện kỳ cục quá mức như
thế.


Tầm Hoan mỉm cười:

-
Thế nhưng huynh đài vẫn chịu giúp cho.

Ánh
mắt của Lữ Phụng Tiên ngó thẳng vào Lý Tầm Hoan như đao xoáy:

-
Các hạ tin rằng tôi nhất định bằng lòng?


Tầm Hoan cười:

-
Ít nhất tôi cũng có phần nắm chắc bởi vì tôi đã nhìn thấy huynh đài không phải
như hạng tầm thường, chỉ những con người phi phàm như huynh đài mới có thể làm
chuyện phi phàm.

Ánh
mắt của Lữ Phụng Tiên có hơi hòa hoãn:

-
Anh cũng nắm chắc rằng hắn không khi nào làm hại sinh mạng của tôi?


Tầm Hoan nói:

-
Tôi biết hắn còn rõ hơn tôi biết biết chính tôi, thắng bại đối với hắn chỉ một
phần thôi, hắn không khi nào cố tình truy kích.

Lữ
Phụng Tiên vụt thở ra:

-
Quả đúng anh không xem lầm hắn cũng như đã chẳng nhìn lầm tôi.


hắn chợt cười nhạt:

-
Tôi chỉ hứa với các hạ là để cho hắn thắng một chiêu, có nghĩa là nếu hơn nữa
thì tôi phải thu sinh mạng hắn.


Tầm Hoan chớp mắt:

-
Huynh đài nắm chắc như thế?

Lữ
Phụng Tiên rít giọng:

-
Các hạ không tin?

Hai
người lặng thinh nhìn nhau thật lâu.


Tầm Hoan chợt cười:

-
Bây giờ thì có thể nhưng sau này chưa chắc.

Lữ
Phụng Tiên nói:

-
Vì thế cho nên đáng lý tôi không bằng lòng, để hắn sống tôi sẽ bị nhiều uy
hiếp.


Tầm Hoan nói:

-
Thế như có người rất thích có người uy hiếp, có kình địch đáng gờm, chỉ có như
thế mới kích thích, có kích thích mới tiến bộ, một con người nếu đạt được mức
“tứ hạ vô nhân” thì có lẽ chẳng còn gì đáng gọi là sinh thú.

Lữ
Phụng Tiên trầm ngâm:

-
Có lẽ nhưng ta bằng lòng làm chuyện đó thì lại không có nguyên nhân ấy.


Tầm Hoan chầm chậm gật đầu:

-
Tự nhiên là không phải.

Lữ
Phụng Tiên nói nhanh:

-
Ta bằng lòng làm là vì điều kiện trao đổi của các hạ giá cao.


Tầm Hoan cười:

-
Nếu giá hàng của mình không cao thì làm sao nói chuyện trao đổi với người?

Lữ
Phụng Tiên nói:

-
Các hạ nói ta bằng lòng chuyện ấy thì chắc các hạ cũng sẽ chịu với ta một
chuyện.


Tầm Hoan gật đầu:

-
Đúng.

Lữ
Phụng Tiên nói:

-
Nhưng các hạ không hề chỉ rõ đó là chuyện gì.


Tầm Hoan gật đầu:

-
Đúng.

Lữ
Phụng Tiên nói:

-
Nghĩa là ta có quyền bảo các hạ làm chuyện gì cũng được.


Tầm Hoan gật đầu:

-
Đúng.

Ánh
mắt của Lữ Phụng Tiên ngời ngời trông rất dễ sợ:

-
Nếu ta bảo các hạ chết?


Tầm Hoan thản nhiên:

-
Lấy một mạng của tôi để đổi lấy một mạng của hắn, điều đó cũng công bằng.

Hắn
nói thật điềm đạm, miệng hắn hơi cười y như là sinh mạng của hắn không còn
thuộc về hắn vì thế cho nên hắn không mâý quan tâm.

Nhưng
Linh Linh thì run run như cầy sấy, nàng vùng chen ra mọp trước mặt Lữ Phụng
Tiên, giọng nàng gần như khóc:

-
Tôi biết anh không khi nào làm như thế, vì... vì anh cũng là người tốt... có
phải thế không? Có phải thế không?

Lữ
Phụng Tiên ngậm miệng khít rinh, hắn không hề liếc tới nàng.

Hắn
chỉ lạnh lùng nhìn Lý Tầm Hoan, miệng hắn mím lại, khóe miệng hắn hơi thơ nhếch
một sắc diện cực kỳ ngạo nghễ.

Hạng
người như thế ấy không hề xem sinh mạng kẻ khác vào đâu.

Linh
Linh nhìn miệng hắn, mặt nàng mỗi lúc một xanh, toàn thân nàng run lẩy bẩy.

Nàng
rất hiểu Lý Tầm Hoan.

Nàng
biết chỉ cần Lữ Phụng Tiên nói một câu là Lý Tầm Hoan bằng lòng đi vào cái chết
mà không nói nửa lời.

Hắn
có thể vì người khác mà sống tự nhiên hắn cũng có thể vì người khác mà chết,
với hắn, đó là chuyện chẳng có gì quan trọng.

Nàng
cũng rất hiểu Lữ Phụng Tiên.

Sinh
mạng của người khác đối với hắn chẳng có ra gì.

Hai
tay nàng ôm mặt và ngất luôn.

Bởi
vì nàng không muốn, không dám nghe câu nói sẽ thoát ra từ cửa miệng của Lữ
Phụng Tiên.

Ngất
lịm âu cũng là một thứ linh dược mà trời cố ý ban tặng cho loài người, bất cứ
chuyện gì khi người ta không còn chịu đựng nổi, bất cứ chuyện gì không thể nghe
nổi, không thể nhìn nổi là người ra ngất lịm…

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.