Huyết tâm lệnh - Chương 27

Chương 27: Bão Dậy Trong
Hồn

Im
lặng.

Sự
im lặng trầm trầm như cõi chết.

Đó
là sự im lặng bên ngoài, sự im lặng để lắng nghe báo tố.

Cơn
bão tố dữ dằn đang nổi dậy trong lòng người.

Không
biết như thế bao lâu, bây giờ Tiểu Phi mới đứng thẳng mình lên.

Hắn
đứng thẳng nhưng không nhìn Lý Tầm Hoan.

Hình
như hắn nguyện với lòng không giờ hắn nhìn vào mặt Lý Tầm Hoan, hắn nói bằng
giọng lạnh lùng:

-
Tại sao anh làm như thế?

Câu
nói đó đối với Lý Tầm Hoan là câu nói mà đáp lại quá dễ dàng nhưng không hiểu
tại sao, hắn không nói được nửa tiếng.

Hắn
biết có những lời nói mà bây giờ chẳng những làm cho mình thương tâm mà càng
làm cho người khác đau lòng.

Tiểu
Phi vẫn không quay lại, hắn nói thật bình tĩnh:

-
Anh cho rằng nàng làm tôi chìm đắm? Anh cho rằng chỉ cần làm cho nàng lìa tôi
sẽ phấn chấn lên? Nhưng anh có biết không, nếu không có nàng là tôi không làm
sao sống được.


Tầm Hoan ảo não:

-
Tôi chỉ hy vọng là anh khỏi bị lừa gạt, tôi chỉ mong anh tìm được một người
xứng đáng với tình yêu của anh, tôi tin rằng nếu được như thế thì anh sẽ quên
được tất cả.

Tiểu
Phi quắc mắt, giọng hắn không còn bình tĩnh nữa:

-
Anh cho rằng nàng đã lừa gạt tôi? Anh cho rằng nàng là người không đáng để cho
tôi yêu?


Tầm Hoan nói:

-
Tôi chỉ biết nàng từ thuở bắt đầu, nàng đã mang đến cho anh toàn là bất hạnh.

Giọng
Tiểu Phi dữ dằn:

-
Anh làm sao biết rằng bất hạnh hay hạnh phúc?

Hắn
vụt quay mình lại nhìn thẳng vào mặt Lý Tầm Hoan, giọng hắn càng dữ dằn hơn nữa:

-
Anh cho rằng anh là một con người như thế nào mà lại luôn luôn khống chế tư
tưởng của tôi, anh là người như thế nào mà luôn luôn khuấy rối vào đời sống
riêng tư của tôi? Anh có biết là anh không cái gì cả, anh chỉ là một thằng ngu,
anh tự lừa dối anh, anh đã không tiếc gì để đem người yêu mình gả cho người
khác, anh đã đem người yêu của mình tống vào hỏa ngục thế mà anh lại tự cho
mình là cao minh vĩ đại, còn bao nhiêu người khác là đồ bỏ.

Mỗi
một câu nói của hắn y như một cây kim thật sắc đâm vào trái tim của Lý Tầm
Hoan.

Trên
đời này có lẽ không một lời nào có thể làm thương tổn Lý Tầm Hoan như thế ấy.

Tiểu
Phi nghiến răng nói từng tiếng một:

-
Cho dầu nàng mang đến cho tôi bất hạnh đi, thế còn anh? Anh đã mang lại cho tôi
những gì? Anh đã mang lại cho tôi cái vui sướng, cho tôi đau khổ? Anh đã mang
lại cho người đời cái gì? Cho Lâm Thi Âm cái gì? Anh mang lại cho nàng cái gì?
Anh có biết kiếp sống của Lâm Thi Âm đã bị anh hủy diệt? Anh có biết như thế
hay không mà anh còn muốn hủy diệt cả kiếp sống của tôi?

Tay
chân của Lý Tầm Hoan bỗng run bần bật, hắn khum mình xuống ho sặc sụa, hắn ói
ra từng bứng máu tươi.

Tiểu
Phi đứng nhìn Lý Tầm Hoan bằng con mắt lạnh lùng, thật lâu hắn vùng quay mặt bỏ
đi.

Cơn
ho của Lý Tầm Hoan không dứt, hắn không nói được, hắn cố đứng lên chạy theo đưa
tay cản trước mặt Tiểu Phi.

Tiểu
Phi quắt mắt:

-
Anh muốn gì nữa?

Dùng
ống tay áo quệt giòng máu đang chảy dài hai bên mép, Lý Tầm Hoan vừa thở vừa hỏi:

-
Anh... anh định đi tìm nàng?

Tiểu
Phi thản nhiên:

-
Đúng, rồi sao?


Tầm Hoan lắc đầu:

-
Không, anh không nên đi.

Tiểu
Phi bĩu môi:

-
Ai nói như thế?


Tầm Hoan mím miệng:

-
Tôi, tôi nói, bởi vì cho dầu anh có đem nàng về được thì cũng chỉ là đem về cho
anh sự đau khổ, sớm muộn gì rồi cũng có một ngày nàng sẽ hủy diệt anh, tôi...
tôi không thể nhìn thấy anh bị hủy diệt vào tay người đàn bà ấy.

Tiểu
Phi nắm tay mình thật chặt, Lý Tầm Hoan nói bao nhiêu hắn nắm chặt bấy nhiêu.

Từng
lóng tay của hắn vì dùng quá sức mà trắng bệch, da mặt hắn càng xanh hơn, mắt
hắn gân đỏ nổi lên như máng nhện như một cục lửa rực hồng.

-
Bây giờ, hai người tuy xa nhau, tuy anh có khổ nhưng chỉ khổ trong một lúc
nhưng nếu hai người ở chung thì anh sẽ mang khổ suốt đời. Những chuyện gì khác,
anh thấy rõ nhận xét quang minh, tôi không hiểu tại sao chuyện của anh thì anh
lại...

Tiểu
Phi vụt ngắt lời, hắn gằn từng tiếng:

-
Từ trước đến giờ anh vẫn là bằng hữu của tôi.


Tầm Hoan gật đầu.

Tiểu
Phi nói:

-
Cho đến bây giờ, cho đến bây giờ thôi, anh cũng vẫn là bằng hữu của tôi.


Tầm Hoan gật đầu.

Tiểu
Phi nói:

-
Nhưng ngay từ bây giờ trở về sau thì khác.

Mặt
của Lý Tầm Hoan ủ dột hơn bao giờ hết:

-
Tại làm sao thế?

Tiểu
Phi nói:

-
Bởi vì tôi có thể chịu đựng được sự hối nhục của anh đối với tôi nhưng không
thể chịu đựng được khi anh có lời lẽ hối nhục nàng.


Tầm Hoan dàu dàu:

-
Anh cho rằng tôi muốn hối nhục nàng?

Tiểu
Phi nói:

-
Tôi đã chịu đừng mãi cho đến bây giờ bởi vì từ trước đến này chúng ta vẫn là
bằng hữu nhưng từ đây về sau nếu anh lại còn hối nhục nàng một lời, sự hối nhục
đó phải được lấy máu mà gột rửa.


lẽ vì quá giận nên toàn thân hắn phát run và giọng hắn cũng run:

-
Bất luận đó là máu của anh hay là máu của tôi cũng đều phải đem ra rửa lấy sự
hối nhục ấy.


Tầm Hoan chợt cảm nghe như bị ai đánh một đòn thật mạnh vào giữa ngực, hắn lảo
đảo thối lui, thối lui ra tới cửa.

Hắn
ôm ngực mà ho nhưng không nghe lấy một tiếng bởi vì hắn đang cắn răng thật
chặt, miệng hắn cũng ngậm lại thật chặt.

Máu,
máu từ miệng ngậm cứng của hắn úa ra y như người ta đang nắm một quả tim bóp
mạnh.

Tiểu
Phi không nhìn hắn:

-
Bây giờ tôi sẽ đi tìm nàng, bất luận như thế nào tôi cũng phải tìm nàng, tôi
mong anh không đi theo, đừng bao giờ nghĩ đến chuyện đi theo, nếu không anh sẽ
mang hận suốt đời.

Đó
là một câu nói cuối cùng vì nói chưa xong là hắn đã ra khỏi cửa.

Hắn
đi thẳng một mạch không hề quay lại.

Nước
mắt vốn là chất mặn.

Nhưng
nếu nó không trào ra mắt mà lại chảy ngược vào trong bụng thì chất mặn của nó
biến thành chất đắng.

Máu
cũng vốn là chất mặn.

Nhưng
nếu quả tim bị nát, máu từ quả tim ấy ứ đọng trong bụng, chất mặn của máu biến
thành chất cay.

Máu
và nước mắt hòa tan, tâm hồn của con người dâng lên một niềm cay đắng chua xót.


Tầm Hoan bây giờ cơ hồ không còn đứng lên được nữa.

Mặt
hắn cúi gầm xuống đất, thân hình hắn loạng choạng.

Hắn
chợt thấy lại những dấu chân.

Nhưng
dấu chân hiện rõ bên ngoài cửa.

Nhưng
dấu vết cố ý lưu lại của Lâm Tiên Nhi, lòng hắn vụt nghe rợn lạnh.

Nàng
cố tâm để lại dấu vết cho Tiểu Phi.

Nàng
không lưu lại nhiều, nàng rất biết bản năng “săn đuổi” của Tiểu Phi.

“Con
người sinh ra và lớn lên giữa đồng hoang vu quan ải, sống gần dã thú, bàn năng
của hắn linh mẫn lạ thường...”

Nàng
chỉ lưu lại vừa đủ cho hắn đuổi theo, nàng không để cho người khác thấy.

Nhưng
theo được là một việc, còn theo kịp rồi chuyện gì xảy ra sau đó?

Tiểu
Phi và Lữ Phụng Tiên thế tất sẽ một còn một mất, Lâm Tiên Nhi rất thích thấy
những kẻ đàn ông vì nàng mà sống chết với nhau.

Nghĩ
đến chuyện ấy Lý Tầm Hoan nghe lòng bàn tay rịn ướt mồ hồi, Tiểu Phi bây giờ
còn chưa phải là đối thủ của Lữ Phụng Tiên.

Người
có thể cứu được mạng Tiểu Phi bây giờ là Lý Tầm Hoan nhưng “... đừng bao giờ
nghĩ đến chuyện đi theo, nếu không anh sẽ mang hận suốt đời!”.

Câu
nói của Tiểu Phi mới ràng ràng đây, đó là câu nói sau cùng.

Tiểu
Phi chưa bao giờ nói ra rồi sửa lại.

Huống
chi, bây giờ đêm đã quá khuya, Lý Tầm Hoan lại không có thứ bản năng “săn đuổi”
như Tiểu Phi, cho dầu hắn muốn theo cũng chưa chắc theo đúng được.


Tầm Hoan cố gằng đứng lên, hắn bồng thi thể Linh Linh lên giường kéo chăn đắp
lại.

Cho
dầu sự việc sẽ ra sao, hắn nhất định cũng phải đuổi theo.

Hắn
đã hạ quyết tâm.

Cho
dầu Tiểu Phi không còn xem hắn là bằng hữu nữa, cho dầu Tiểu Phi có thái dộ ra
sao, mãi mãi Tiểu Phi cũng vẫn là bằng hữu của hắn, tình bằng hữu của hắn đến
chết hắn cũng không khi nào thay đổi, cho dầu người bạn ấy đối với hắn ra sao.

Cũng
như tình yêu của hắn, cho dầu biển cạn non mòn, cho dầu dâu biển thương tang,
lòng hắn không khi nào thay đổi.

“Lâm
Thi Âm, bây giờ nàng sống ra sao? Bây giờ nàng có được yên vui?”

Lòng
hắn bỗng dâng lên một niềm chua xót.

Nhưng
hắn không muốn tìm nàng bởi vì hắn biết Long Tiêu Vân nhất định sẽ hết lòng lo
lắng cho nàng, tình hữu nghị của Long Tiêu Vân tuy đã thay đổi hoàn toàn nhưng
riêng với Lâm Thi Âm, tình yêu của hắn vẫn là bất biến.


Tầm Hoan cũng chỉ cầu mong có thế, miễn hắn đối xử tốt với nàng còn thì những
chuyện gì khác nữa, họ Long vẫn được hắn thứ tha.

Long
Tiêu Vân nghe lòng khoan khoái hơn bao giờ hết.

Lúc
kết hôn với Lâm Thi Âm đồng thời được Lý Tầm Hoan giao cho tất cả sự nghiệp của
Hưng Vân trang - vừa được tiền, có thể nói đó là phút huy hoàng nhất trong cuộc
đời của hắn nhưng bây giờ, sự huy hoàng đó chỉ đáng kể là hàng thứ nhì mà thôi.

Hiện
tại mới thật sự là phút huy hoàng lý tưởng trong con người của hắn.

Qua
ba hôm nữa, chiếc ghế thứ hai cao nhất trong Kim Tiền bang sẽ có hắn ngồi chễm
chệ, hắn sẽ thành là người anh em kết nghĩa với một nhân vật lừng lẫy nhất
giang hồ: Kim Tiền bang chủ Thượng Quan Kim Hồng.

Luôn
cả Long Thiếu Vân, khí sắc của hắn cũng tươi hơn bao giờ hết.

Chỉ
có một điều làm cho Long Tiêu Vân hơi không được thỏa mãn là Lâm Thi Âm không
chịu đến Kim Tiền bang với hắn, không chịu cùng với hắn hưởng phút vinh quang.

Tại
sao nàng lại cự tuyệt?

Nhưng
hắn cũng không muốn nghĩ, không sao, khi hắn đầy đủ quyền lực trong tay, hắn sẽ
có nhiều quyết định mà sẽ không một ai cưỡng lại.

Hắn
ngồi ngẫm nghĩ và hé miệng cười một mình.

Nụ
cười tươi nhất, thỏa mãn nhất trong đời của hắn.


người mang một dục vọng lớn nhất là tiền bạc, có người thì là quyền lực, nếu
một trong hai cái đó được thỏa mãn thì nỗi thống khổ nhất trong lòng nếu có
cũng sẽ vơi ngay. Long Tiêu Vân được cả hai, sự thống khổ trong lòng hắn không
chỉ vơi mà còn tan biến hết.

Long
Thiếu Vân tì tay nơi cửa sổ, mặt hắn tuy vẫn trắng bệch nhưng rạng rỡ hơn bao
giờ hết.

Long
Tiêu Vân vỗ vỗ vai hắn:

-
Con nghĩ Thượng Quan Kim Hồng có thân tự nghinh tiếp cha không?

Long
Thiếu Vân quay lại cười:

-
Tự nhiên là có chứ, chẳng những có mà nghi thức lại còn thật long trọng.

Long
Tiêu Vân cũng cười:

-
Cha cũng nghĩ như thế, cha đã là anh em kết nghĩa với hắn làm cha nở mặt chính
là hắn đã làm cho hắn nở mặt với người đấy mà.

Hắn
hơi trầm ngâm rồi lại nói:

-
Lúc hắn đến, con nghĩ xem cha nên gọi hắn là Bang chủ hay gọi là đại ca?

Long
Thiếu Vân cười:

-
Đại ca chứ, chính con đây cũng phải sửa lại gọi hắn là Bá Phụ.

Long
Tiêu Vân cười lớn:

- Có
một người Bá Phụ như thế quả là vận khí của con...

Hắn
ngưng cười và khẽ cau mày:

-
Nhưng Lý Tầm Hoan chưa chết, không biết hắn có trở mặt hay không?

Long
Thiếu Vân cười:

-
Không khi nào, thiên hạ anh hùng chỉ biết là hắn và cha định nghĩa kim bằng vì
mến trọng nghĩa tài, theo thiếp mời có nói họ hoàn toàn không biết chuyện kết
nghĩa có điều kiện gì cả, nếu hắn có nuốt lời trở mặt thì sau này hắn nói ai
nghe.

Long
Tiêu Vân gật đầu:

-
Đúng trong võ lâm, sở dĩ người ta kính phục hắn cũng là do hắn chỉ nói một lời,
chính cái đó đã làm cho hắn bị thế kẹt với cha con mình đấy.

Giấy
tờ trên bàn đã không vơi mà lại dầy thêm.

Phạm
vi thống trị của Kim Tiền bang mỗi ngày một thêm rộng lớn.

Trách
nhiệm của Thượng Quan Kim Hồng mỗi ngày một nặng thêm bởi vì bao nhiêu công
việc, hắn tự quyết định lấy, hắn phải quán xuyến tất cả, hắn không tín nhiệm
một ai cả.

Bây
giờ thì đã suốt năm tiếng đồng hồ liền, hắn làm như không ngưng nghỉ.

Nhưng
hắn không hề biết mệt, sự phát triển ngày một lan rộng của Kim Tiền bang làm
cho hắn vô cùng phấn khởi, hắn không biết mệt mà rất say sưa.

Cửa
mở.

Một
người bước vào.

Thượng
Quan Kim Hồng không hề ngẩng đầu, người có quyền trực tiếp vào đây mà không cần
báo trước trong Kim Tiền bang chỉ có một mình Kinh Vô Mạng.

Cũng
vẫn y như bình thường, Kinh Vô Mạng bước vào, đứng im sau lưng Thượng Quan Kim
Hồng, đứng im không nói.

Thượng
Quan Kim Hồng vẫn cắm đầu làm việc:

-
Lý Tầm Hoan đâu?

Kinh
Vô Mạng đáp:

-
Thoát rồi.

Bây
giờ thì Thượng Quan Kim Hồng mới quay lại.

Tia
mắt hắn chạy thật nhanh từ bả vai xuống cánh tay tàn phế của Kinh Vô Mạng và
hắn lại cũng thật lạ, cúi đầu vào công việc đang làm.

Hắn
không nói một tiếng, mặt cũng không hề đổi sắc.

Kinh
Vô Mạng cũng không bộc lộ gì ra sắc mặt, mắt hắn vẫn y như bao giờ, vẫn trơ trơ
nhìn vào khoảng trống xa xôi.

Tất
cả gần như không có gì cải biến.

Thượng
Quan Kim Hồng vẫn làm việc, không hỏi một câu cũng không an ủi một câu.

Cánh
tay của Kinh Vô Mạng gãy cũng tốt, không gãy cũng tốt, gần như chuyện đó đối
với Thượng Quan Kim Hồng không ăn nhằm gì cả.

Qua
một lúc lâu, có tiếng gõ cửa nhè nhẹ.

Lại
một chồng giấy tờ mới được đưa vào.

Trong
đống giấy tờ mang vào có một phong thơ màu hường lợt.

Thượng
Quan Kim Hồng xé ra trước nhất, hắn xem qua nhanh nhất.

Bởi
vì trong thơ chỉ vỏn vẹn một câu: “Đợi nơi chỗ cũ, có cả Lữ Phụng Tiên!”.

Thượng
Quan Kim Hồng ngẫm nghĩ hồi lâu và quyết định, hắn chầm chậm quay ra cửa.

Cũng
y như cũ, Kinh Vô Mạng lẽo đẽo theo sau như bóng với hình.

Hai
người ra khỏi cửa, xuyên qua con đường hầm bí mật trổ lên sân rộng.

Ánh
nắng xuyên qua cành lá.

Ánh
nắng buổi tàn thu y như buổi xế chiều của người con gái, không có một hấp lực
nào khiến cho người chú ý.

Hai
người một trước mọt sau đi thật nhịp nhàng như thuở bao giờ.

Nhưng
chỉ mấy phút sau đó, Kinh Vô Mạng phát giác ra chuyện lạ: bước đi của Thượng
Quan Kim Hồng lần lần thay đổi, bộ pháp của hắn đã cải biến.

Bước
chân của Kinh Vô Mạng không như trước nữa.

Không
thấy Thượng Quan Kim Hồng bước nhanh hơn nhưng càng lúc khoảng cách của hắn và
Kinh Vô Mạng dang xa.

Cự
ly giữa hai người càng lúc càng dài và cuối cùng Kinh Vô Mạng dừng hẳn lại.

Thượng
Quan Kim Hồng vẫn đi thẳng, hắn không nhìn lại một lần.

Nhìn
theo bóng khuất dần của Thượng Quan Kim Hồng, đôi mắt cá chết của Kinh Vô Mạng
vụt hiện rõ rệt nét cực kỳ thống khổ, cực kỳ bi thảm.

Rừng
tòng.

Một
khu rừng thật rậm.

Rừng
tòng, dầu là mùa thu, cây lá vẫn xanh, bóng mặt trời không bao giờ xuyên thủng.

Khu
rừng u ám nhưng mặt đất vẫn khô ráo, từng làn gió nhẹ thoáng qua mang một không
khí êm đềm.

Lâm
Tiên Nhi dựa bên cội cây, tay nàng nắm chặt tay áo của Lữ Phụng Tiên, ánh mắt
“thu ba” của nàng đăm đăm vào mặt hắn.

Lữ
Phụng Tiên có chiều mỏi mệt, da mặt hắn như trắng bệch, đuôi mắt hắn có thêm
nhiều vết nhăn hơn.

Lâm
Tiên Nhi nhìn sâu vào mắt hắn:

-
Có ân hận không?

Lữ
Phụng Tiên cười:

-
Ân hận? Sao lại ân hận? Có em ở bên mình, bất cứ người đàn ông nào, bất cứ
trong trường hợp nào cũng không hề có một mảy may ân hận.

Lâm
Tiên Nhi cười khúc khích và nhào vào lòng hắn:

-
Thật thế ư?

Lữ
Phụng Tiên ôm lấy eo lưng mềm quặt của nàng:

-
Không thật thì là gì?

Hơi
thở của Lâm Tiên Nhi cũng đã nghe gấp lắm nhưng hình như nàng cố gắng chống
chọi, nàng dụi đầu vào ngực hắn:

-
Đừng anh... bây giờ... bây giờ chưa được.

Tay
Lữ Phụng Tiên hơi run trên thân thể của nàng:

-
Sao? Sao vậy? Không muốn nữa à?

Lâm
Tiên Nhi rà môi sát vào vành tai hắn, nàng nói qua hơi thở dịu dàng:

-
Muốn nhưng... nhưng anh phải giữ sức để đối phó với Thượng Quan Kim Hồng.

Nàng
đưa làn môi nóng bỏng qua lại trên vành tai của hắn và thì thào:

-
Ráng đi, ráng thêm một chút nữa... thanh toán tên đó rồi em... em sẽ cho anh
tất cả.

Lữ
Phụng Tiên càng xiết chặt eo nàng hơn nữa:

-
Em cho rằng lão mạnh hơn anh à?

Lâm
Tiên Nhi đấm thìm thụp lên lưng hắn, nàng cười khúc khích:

-
Quỷ... em nói thật mà lão ấy dữ lắm đấy.

Nàng
lại áp sát vành môi vào tai hắn:

-
Chỉ cần anh giết được Thượng Quan Kim Hồng, chỉ cần anh giết chết hắn xong thì
không chỉ em hoàn toàn thuộc về anh mà thiên hạ cũng sẽ thuộc về anh, thuộc về
chúng ta, ngày còn dài lắm, nệm ấm chăn êm đang chờ đợi, anh vội vã làm chi...

Giọng
nói của nàng y như khúc ca uyển chuyển, khúc ca ngọt ngào như mật, Lữ Phụng
Tiên ngây ngất bàng hoàng.

Nhưng
tia mắt của hắn vùng đứng lại.

Lâm
Tiên Nhi cũng vùng tuột ra khỏi bên tay hắn, nàng ngồi ngay trên mặt đất, chúi
nép vào gốc cây.

Trong
khu rừng vắng ngắt vụt nghe tiếng bước chân, tiếng bớc chân nhẹ nhàng trên lá,
chỉ có những người từng kinh nghiệm mới nghe được mà thôi.

Tiếng
bước chân cũng không có gì đặc biệt nhưng không hiểu tại sao, chỉ thoáng nghe
là đã thấy rùng mình.

Bước
chân dừng lại.

Thượng
Quan Kim Hồng hiện ra bên cội tòng rậm rạp.

Hắn
đứng im lìm như một hòn non bộ.

Báo cáo nội dung xấu