Sáng, Trưa, Đêm - Chương 09
Chương 9 - Sáng
Paris hôm đó đổ
mưa, một cơn mưa tháng bảy khiến khách bộ hành nháo nhác tìm chỗ trú. Trong
thính phòng của một toà nhà màu xám đồ sộ ở góc đường Faubourg St. Honoré mọi
người cũng đang trong cơn hoảng loạn. Hàng chục người mẫu mình trần chạy ngược
xuôi va cả vào nhau, trong khi các nhân viên chỉ chỗ ngồi đang sắp đặt ghế còn
các tay thợ mộc thì hối hả đóng nốt những cái mộng cuối cùng. Ai cũng gào thét
và khuơ khoắng tay chân loạn bậy, tiếng ồn đạt tới mức đủ làm thủng màng nhĩ
người ta.
Đứng giữa trung tâm
cơn bão, cố dẹp yên cái mớ hỗn mang đó là Kendall Stanford Renauld. Bốn giờ
trước khi màn trình diễn thời trang dự định bắt đầu thì mọi chuyện đổ vỡ ra
từng mảng.
Thảm hoạ: John
Fairchild bỗng dưng tới Paris mà không còn lấy một chỗ trống nào dành cho ông
ta.
Bi kịch: hệ thống
loa phóng thanh không làm việc.
Tai biến: một trong
những người mẫu hạng nhất bị ốm.
Tình trạng khẩn
trương hai nhân viên hoá trang cắn xé nhau ở hậu trường nên không theo kỵp
chương trình.
Nói cách khác,
Kendall mông lung nghĩ, mọi chuyện đều bình thường.
Nhìn Kendall
Stanford Renauld ai cũng nghĩ nàng là người mẫu, và đã có thời nàng làm người
mẫu.
Mọi thứ về nàng, từ
búi tóc, mầu sơn móng tay, cho đến điệu cười toát lên một vẻ hết sức quí phái.
Gương mặt nàng, nếu gột bỏ lớp phấn trang điểm thì thực sự không phải là quá
đẹp, song nghệ thuật trang điểm của nàng đạt tới độ không một ai nhận ra điều
đó cả
Cùng lúc nàng đang
có mặt ở khắp nơi.
- Ai chiếu sáng
đường chạy đó, hả Ray Charles?
- Tôi muốn một cái
phông xanh…
- Đường kẻ nầy lộ
quá. Chấm lại đi!
- Tôi không muốn
các người mẫu làm tóc và trang điểm trong khu vực chờ Hãy bảo Lulu tìm cho họ
một phòng thay quần áo!
Viên giám đốc
chương trình của Kendall vội vã đỉ tớỉ chỗ nàng:
- Kendall, ba mươi
phút thì dài quá! Dài quá! Buổi trình diễn chỉ dừng lại ở hai mươi lăm phút là
vừa.
Kendall ngưng việc
mình đang làm lại.
- Anh muốn đề nghị gì, Scott?
- Chúng ta có thể cắt đi một vài cảnh…
- Không. Tôi sẽ cho người mẫu vận động nhanh hơn.
Nàng lại nghe có người gọi tên mình, bèn quay lại.
- Kendall, chúng tôi không tìm thấy Pia đâu cả. Cô có muốn
Tami chuyển sang bộ áo vét tím than không?
- Không. Đưa bộ đó cho Dana.
- Còn chiếc áo nịt len mầu tối thì sao?
- Dành cho Monique. Nhớ bảo cô ta đi tất màu tối nhé.
Kendall nhìn lên tấm biển lớn dán ảnh các người mẫu trong
những chiếc áo choàng khác nhau. Khi tấm biển hoàn thành, các bức ảnh sẽ được
đặt vào vị trí chính xác của chúng.
- Hãy thay đổi bố cục tấm biển nầy. Tôi muốn chiếc áo len đan
mầu be xuất hiện trước, tiếp theo là những chiếc áo xẻ, rồi đến những chiếc áo
nịt bằng lụa không đai, rồi đến chiếc áo choàng mặc buổi tối bằng vải mỏng, đồ
mặc buổi chiều cùng với áo vét.
Hai phụ tá đi tới chỗ nàng.
- Kendall, chúng tôi đang tranh luận về chỗ ngồi. Bà muốn
những người bán lẻ ngồi với nhau, hay để họ ngồi lẫn với những người danh
tiếng?
Viên phụ tá kia nói:
- Chúng ta có thể cho những nhân vật danh tiếng ngồi lẫn với
giới báo chí.
Kendall không còn nghe thấy gì nửa. Nàng đã thức trắng hai
đêm, kiểm tra từng chi tiết để chắc chắn rằng không còn gì trục trặc xảy ra.
- Các anh cứ tự thu xếp lấy! - nàng nói.
Nàng quan sát tất cả những hoạt động đang diễn ra và nghĩ về
buổi trình diễn sắp sửa bắt đầu cùng những tên tuổi lớn từ khắp nơi trên thế
giới đổ về để chiêm ngưỡng những gì nàng đã sáng tạo nên.
Mình nên cám ơn cha vì tất cả. Ông đã bảo mình sẽ chẳng bao
giờ thành công…
Nàng luôn biết rằng mình muốn trở thành một nhà tạo mốt. Từ
khi còn là một cô bé nàng đã có một cảm nhận bẩm sinh về kiểu dáng. Những con
búp bê của cô bé luôn có những bộ váy hết sức vui mắt. Cô bé thường cho mẹ xem
những sáng tác mới nhất của mình. Lần nào mẹ cũng ôm lấy cô và nói: "Con
của mẹ thật là tài năng. Một ngày nào đó con sẽ trở thành một nhà tạo mốt
lớn".
Và Kendall hoàn toàn tin như vậy.
Ở trường, Kendall học thiết kế đồ hoạ, vẽ kết cấu, các phương
pháp bố cục không gian, và phối mầu.
- Cách tốt nhất để bắt đầu, - một thầy giáo khuyên nàng, - là
tự em phải làm một người mẫu. Bằng cách đó em sẽ được gặp những nhà tạo mốt
hạng nhất, và nếu tinh ý, em sẽ học hỏi được rất nhiều từ họ.
Khi Kendall nói cho cha biết mơ ước của mình, ông trố mắt nhìn
nàng và bảo, "Mày mà cũng đòi làm người mẫu cơ đấy! Thật không biết xấu
hổ!".
Tốt nghiệp phổ thông trung học, Kendall trở về Rose Hill. Cha
cần mình lo toan công việc ở nhà, nàng nghĩ. Trong nhà nuôi hàng chục gia nhân
song không có ai đứng đầu. Harry Stanford thì đi vắng thường xuyên nên đám gia
nhân mạnh ai nấy làm.
Kendall gắng tổ chức lại công việc. Nàng lên kế hoạch cho từng
gia nhân, tiếp khách khứa cho cha mỗi khi có tiệc tùng vả làm tất cả những gì
có thể để ông cảm thấy dễ chịu. Nàng chỉ mong nhận được một lời khen của cha.
Nhưng không, ông chỉ biết quở mắng mà thôi.
- Ai thuê thằng tài xế chết giẫm đó? Hãy tống cổ nó đi cho
tao.
- Tao không thích những cái đĩa mày mới mua. Thị hiếu của mày
làm sao thế hả?
- Ai nói với mày rằng mày có quyền trang trí lại phòng ngủ của
tao? Chớ có đụng đến nó.
Dù Kendall làm gì, thì việc đó cũng chưa bao giờ đủ tốt.
Chính sự nhẫn tâm của người cha rút cuộc đã đuổi nàng ra khỏi
nhà. Đó luôn là một ngôi nhà không có tình yêu, với ông bố chẳng bao giờ để tâm
tới con cái ngoại trừ việc cố gắng kiểm soát và đưa chúng vào kỷ cương. Một đêm
Kendall nghe bố nói với một người khách, "Con gái tôi có bộ mặt giống như
mặt ngựa. Nó sẽ cần cả đống tiền để chài một thằng khố rách áo ôm cho mà
xem".
Đấy là giọt nước cuối cùng. Ngày hôm sau, Kendall bỏ Boston
lên New York.
Nằm một mỉnh trong phòng khách sạn, Kendall nghĩ, Cũng được.
Vậy là mình đã tới New York. Mình sẽ trở thành nhà tạo mode bằng cách gì đây?
Mình sẽ thâm nhập vào công nghiệp thời trang bằng con đường nào? Làm sao để
người ta nhận thấy mình? Nàng nhớ lời thầy dặn. Mình sẽ làm một cái mẫu trước.
Đó là cách duy nhất để khới đầu.
Sáng hôm sau, Kendall lật những trang vàng tìm danh sách các
đại lí thời trang và bắt đầu đi một vòng. Mình phải trung thực với họ mới được.
Mình sẽ nói với họ rằng mình chí có thể làm việc đó tạm thời thôi, cho đến
khi.mình tự thiết kế được Nàng bưởc vào văn phòng của đại lí đầu tiên. Một
người đàn bà trung niên ngồi sau bàn hỏi:
- Tôi có thể giúp gì cô?
- Bà có thể giúp tôi đấy. Tôi muốn làm một người mẫu.
- Tôi cũng thế, cô bé ạ. Quên chuyện đó đi.
- Cái gì?
- Cô cao quá.
Quai hàm Kendall bạnh ra.
- Tôi muốn gặp người phụ trách văn phòng nầy.
- Cô đang nhìn vào bà ta đấy. Tôi là chủ của văn phòng nầy.
Dăm cuộc viếng thăm tiếp theo không mang lại kết quả nào khá
quan hơn.
- Cô thấp quá.
- Gầy quá.
- Mập quá.
- Trẻ quá.
- Lớn tuổi quá.
- Không hợp típ.
Cho đến cuối tuần thì Kendall hoàn toàn thất vọng.
Trên danh sách chỉ còn lại một cái tên.
***
Paramount Model là đại lí thời trang hàng đầu ở Manhattan.
Không có ai trực tại bàn tiếp tân cả.
Một giọng nói từ một văn phòng bên trong vang ra:
- Bà ta sẽ có mặt ở đây từ thứ hai tuần tới. Song cô chỉ có
thể gặp bà ta vào một ngày thôi. Tất cả thời gian còn lại cho ba tuần tiếp theo
đã chật hết cả rồi.
Kendall đi tới gian phòng đó và nhìn vào trong.
Một phụ nữ mặc đồ may sẵn đang nói chuyện điện thoại.
- Đúng, tôi sẽ xem tôi có thể làm gì. - Roxanne Marinack bỏ
máy và ngẩng lên. - Xin lỗi, chúng tôi không tìm kiếm típ người mẫu như cô.
Kendall tuyệt vọng đáp:
- Tôi có thể trở thành bất cứ típ người mẫu nào bà muốn. Tôi
có thể cao lên hoặc thấp đi. Tôi có thể gầy đi hoặc mập ra, già đi hoặc…
Roxanne chìa tay ra cho Kendall bắt.
- Tôi chỉ muốn có một cơ hội thôi. Tôi cần nó lắm.
Roxanne lưỡng lự. Cô ta ham nghề quá, còn thân hình của cô ta
thì khó mà chê vào đâu được. Cô ta không đẹp. Song nếu biết cách trang điểm…
- Cô đã có kinh nghiệm gì trong nghề nầy chưa?
- Có. Tôi đã mặc quần áo từ bé đến giờ.
Roxanne cười.
- Thôi được. Hãy cho tôi xem bộ ảnh của cô?
Kendall ngây ra nhìn bà:
- Bộ ảnh của tôi…?
Roxanne thở dài:
- Cô gái thân mến của tôi, không một người mẫu tự trọng nào
lại đi tìm việc mà không mang theo một bộ ảnh của họ Đấy là thánh kinh của mọi
người mẫu. Các thân chủ sẽ xem chúng trước. – Roxanne lại thở dài. - Tôi muốn
cô chụp lấy hai kiểu ảnh đầu; một cái cười, cái kia nghiêm túc. Quay đằng sau
xem.
- Được - Kendall bắt đầu xoay người.
- Chậm thôi - Roxanne quan sát Kendall thật kỹ. - Không tồi
lắm. Tôi cần thêm một kiểu ảnh cô mặc đồ tắm hoặc đồ lót, thứ gì tôn nổi nhất thân
hình của cô ấy.
- Tôi sẽ chụp cả hai, - nàng hồ hởi nói.
Roxanne lại mỉm cười trước sự sốt sắng của nàng.
- Tốt lắm. Cô… cô khác, song cô vẫn phải có ảnh.
- Cám ơn bà.
- Chớ có cám ơn tôi vội. Làm người mẫu cho một tạp chí thời
trang không đơn giản như người ta tưởng đâu. Đây là một nghề rất khó nhọc.
- Tôi sẵn sàng chấp nhận khó nhọc mà.
- Để rồi xem. Tôi sẽ phải thử thách cô đấy. Tôi sẽ cho cô đi
ra mắt một vài nơi.
- Dạ.
- Ra mắt là việc các thân chủ làm quen với các người mẫu mới.
Các đại lí khác cũng có người mẫu mới của mình. Việc nầy nó na ná như chọn
giống súc vật ấy mà.
- Tôi sẽ ứng phó được.
Mọi việc đã khơi đầu như vậy. Kendall phải tham gia hàng chục
buổi ra mắt khác nhau mới có được một nhà tạo mốt chấp nhận cho nàng mặc thử bộ
quần áo do ông ta thiết kế. Căng thẳng quá, suýt nữa thì nàng làm hỏng cơ hội
của mình bởi đã nói quá nhiều.
- Tôi thực sự thích bộ quần áo của ông, và tôi nghĩ nó rất hợp
với tôi. Tôi muốn nói nó hợp với bất cứ phụ nữ nào, dĩ nhiên là thế. Chúng thật
tuyệt. Nhưng tôi nghĩ tôi mà mặc nó thì không còn gì đẹp hơn.
Nhà tạo mốt gật đầu thương cảm:
- Đây là việc làm đầu tiên của cô, có đứng không?
- Vâng, thưa ông.
Nhà tạo mốt mỉm cười.
- Thôi được, tôi sẽ để cô mặc thử. Cô nói tên cô là gì nhỉ?
- Kendall Stanford.
- Nàng thầm hỏi không biết cái tên đó có tạo nên một mối liên quan gì giữa nàng
với ông Stanford kia không, song dĩ nhiên là nhà tạo mốt không thể nhận ra mối
liên hệ đó.
Roxanne nói không
sai. Làm nghề người mẫu thật cực. Kendall phải học cách chấp nhận sự từ chối
liên tục những buổi ra mắt không dẫn tới đâu và những tuần nằm dài không có
việc làm. Khi có việc, nàng phải trang điểm xong vào lúc sáu giờ sáng, thử mốt
xong ở một nơi rồi đến nơi khác, và thường quá mười hai giờ đêm mới về đến nhà.
Một buổi tối, sau
ngày thử mốt dài lê thê với một chục cô gái mẫu khác, Kendall nhìn vào gương và
bỗng rên lên:
- Tớ không thể đi
lâm ngày mai được. Mắt tớ sưng vù lên rồi đây nầy!
Cô bạn đồũg nghiệp
bèn khuyên:
- Hãy đắp vài lát
dưa chuột lên là khỏi thôi mà. Nếu không có dưa chuột thì thả vài túi chè vào
nước nóng, để nguội rồi đắp lên mắt trong mười lăm phút.
Sáng hôm sau, những
vết sưng đã biến đâu mất.
Kendall lấy làm
ghen ty với những cô gái mẫu được mời thường xuyên. Nàng thường nghe Roxanne
sắp đặt công việc:
- Cho Scaasi đi thử
lần hai ở Michelle. Hãy gọi điện và báo cho họ biết cô ta sẽ có mặt…
Kendall nhanh chóng
nhận ra một bài học: không bao giờ được phê phán những bộ quần áo mà nàng trưng
diện. Dần dà nàng làm quen được với những nhà nhiếp ảnh hạng nhất và đã có được
một bộ ảnh rất có sức thuyết phục. Nàng luôn mang theo mình một cái xắc tay
đựng những vật dụng cần thiết - son phấn, dụng cụ sửa móng tay, nữ trang, v v…
Nàng biết cách búi
tóc để tạo cho nó một kiểu dáng hoặc làm những búp tóc xoăn bằng cách uốn tóc con
lăn. còn bao nhiều thứ phải học hỏi. Nàng được lòng các nhà nhiếp ảnh, và một
người đã kéo nàng ra một góc mà khuyên:
- Kendall nầy, hãy
nhớ chụp các điệu cười vào cuối buổi thử. Bằng cách đó miệng em sẽ tươi tắn
hơn.
Mỗi ngày qua đi
Kendall lại thêm nổi tiếng. Vẻ đẹp của nàng không rỗng tuếch và vô hồn như ở
phần đông các cô người mẫu khác, nàng có cái gì đó hơn thế, một phong thái
thanh lịch, cao sang.
- Cô ta là người
mẫu có hạng, - một đại lí quảng cáo nhận xét.
Nàng là cô gái cô
đơn. Thỉnh thoảng nàng cũng có những buổi hẹn hò, song tất cả đều nhạt nhẽo và
vô nghĩa. Nàng làm việc không ngừng nghỉ, song vẫn cảm thấy mình không gần hơn
bao nhiều tới cái đích đã đặt ra khi nàng tới New York. Mình phải tìm cách tiếp
cận với các nhà tạo mốt hàng đầu.
- Tôi đã bố trí kế
hoạch cho bốn tuần sắp tới của cô. Ai cũng thích cô rồi đó, - Roxanne nói.
- Roxanne…
- Sao, Kendall?
- Tôi không muốn
làm người mẫu nữa.
Roxanne nhìn
Kendall như không tin vào tai mình.
- Cô nói gì?
- Tôi muốn mở sàn
diễn thời trang kiểu đường chạy.
Thời trang đường
chạy là kiểu trình diễn mà phần đông các người mẫu đều mê. Đấy là lối trình
diễn thời trang sôi động nhất và cũng khó khăn nhất về kỹ thuật.
Roxanne tỏ vẻ hoài
nghi.
- Đó là lĩnh vực
gần như không thể xâm nhập nổi…
- Tôi sẽ xâm nhập
được.
Roxanne nhìn kỹ
nàng:
- Cô nghiêm túc đấy
chứ?
- Vâng!
Bà gật đầu:
- Tốt lắm. Nếu đã
quyết, việc đầu tiên cô phải làm là tập đi xà.
- Cái gì ạ?
Roxanne giải thích.
Chiều hôm đó
Kendall mua một cây xà gỗ dài hai mét, đánh giấy ráp cẩn thận rồi đặt nó lên
sàn nhà.
Mấy lần đầu nàng
bước trên đó song đều té ra. Bài tập nầy thật không dễ. Song cứ kiên trì tập sẽ
khắc thành. Mỗi sáng nàng dậy sớm và tập đi kiễng chân trên xà. Mỗi ngày thăng
bằng của nàng một tốt lên. Nàng đi tiến và lùi trước một tấm gương dài, có nhạc
đệm.
Rồi nàng tập với
cuốn sách gác trên đầu. Nàng chuyển nhanh từ giầy thể thao và quần soóc sang
guốc cao gót và áo choàng mặc buổi tối.
Khi thấy đã thành
thạo, Kendall tìm đến Roxanne:
- Tôi đã đưa cái
đầu tôi ra để tiến dẫn cô đấy. - Roxanne nói với nàng. - Ungaro đang tìm một
người mẫu đưởng chạy. Tôi đề xuất cô. Ông ta sẽ cho cô một cơ hội.
Kendall sướng rơn.
Ungaro là một trong những nhà tạo mốt sáng giá nhất trên các sàn diễn thời
trang đường chạy.
Tuần sau, Kendall đến sàn diễn. Nàng cố tỏ ra bình thản như
các người mẫu khác.
Ungaro trao cho nàng bộ đồ đầu tiên và mỉm cười:
- May mắn nhé.
- Cám ơn ông.
Lúc bước ra đường chạy, người xem có cảm giác nàng đã làm việc
đó cả đời rồi. Thậm chí các người mẫu cùng trình diễn với nàng cũng không khỏi
trầm trồ thán phục. Buổi trình diễn thành công lớn, và từ đó Kendall trở thành
một thành viên trong giới quí tộc.
Nàng bắt đầu làm việc với các chàng khổng lồ trong công nghiệp
thời trang - Yves Saint Laurent, Halston, Christian Dior, Donna Karan, Calvin
Klein, Ralph Lauren, St John. Kendall được mời diễn liên tục và phải đi khắp
mọi nơi trên thế giới. Ở Paris, mùa diễn rộ lên vào tháng Giêng và tháng Bảy. Ở
Milan, cao điểm là các tháng Ba, Tư, Năm và Sáu, trong khi ở Tokyo thì vào
tháng Tư và tháng Mười. Nàng tận hưởng một cuộc sống cuồng nhiệt và bận rộn, và
nàng trân trọng từng phút từng giây của cuộc sống đó.
Kendall vừa làm việc vừa học tập miệt mài. Nàng mặc đồ thời
trang của các nhà tạo mốt nổi tiếng và tìm cách đưa vào đấy những sáng tạo của
mình.
Nàng học cách chọn vải như thế nào cho phù hơp, cách đưa mảnh
vải đó lên thân thể con người như thế nào cho đẹp mắt. Nàng học cách cắt, làm
nếp gấp và may, và nàng cố khám phá phần nào của cơ thể người phụ nữ muốn giấu
đi, phần nào họ muốn phô ra. Nàng vẽ nháp ở nhà, và ý tưởng cứ thế tuôn ra như
suối.
Một ngày, nàng đưa các bản thiết kế của mình tới tạp chí I
Magnin s. Họ hết sức thích thú:
- Ai đã thiết kế những mẫu nầy?
- Tôi đó.
- Đẹp lắm. Rất đẹp.
Hai tuần sau, Kendan đến làm việc cho hãng Donn Karan với tư
cách một trợ lí và bắt đầu học nghề kinh doanh hàng may mặc. Ở nhà, nàng vẫn
thiết kế miệt mài. Một năm sau, nàng có buổi trình diễn thời trang đầu tiên. Nó
thất bại thảm hại.
Thiết kế của nàng chưa có gì đặc sắc và chẳng có ai quan tâm.
Nàng thử lại lần hai, vẫn không một ai buồn ngó.
Mình vào nhầm nghề mất rồi. Kendall thầm nghĩ. Một ngày nào đó
con sẽ trở thành một nhà tạo mốt rất nổi tiếng.
Mình sai lầm ở chỗ nào đây?
Rồi một đêm mọi chuyện bỗng dưng bừng sáng.
Kendall tỉnh giấc và bỗng phát hiện ra. Mình đang thiết kế cho
những người mẫu chuyên nghiệp mặc.
Đáng nhẽ mình phải biết thiết kế cho những phụ nữ của cuộc đời
thực, với những công việc thực và gia đình thực. Đẹp, song phái tiện lợi. Sang
trọng, song phải thực dụng.
Phải mất một năm nữa Kendall mới có cuộc trình diễn thứ ba, và
lần nầy thành công đến tức thì.
***
Kendall ít khi về thăm Rose Hill, và chuyến về thăm nhà nào
của nàng cũng hết sức thất vọng. Cha nàng vẫn chẳng hề đổi thay. Nếu có đổi
thay thì cũng theo hướng tệ đi.
- Mày vẫn chưa chài nổi thằng nào à? Ngữ mày có cố cũng chỉ vô
ích thôi.
Chính trong một buổi vũ hội từ thiện Kendall đã gặp Marc
Renauld. Anh làm việc cho một công ty môi giới quốc tế, chuyên về ngoại tệ. Trẻ
hơn Kendall năm tuổi, anh là một chàng trai Pháp hấp dẫn, cao lớn, rắn chắc.
Anh chan hoà và quan tâm tới mọi người. Mới gặp anh lần đầu Kendall đã mê ngay.
Tối hôm sau anh mời nàng đi ăn, và đêm đó Kendall ngủ với anh.
Từ đấy về sau đêm nào họ cũng có nhau.
Một buổi tối, Marc nói:
- Kendall, anh yêu em đến điên dại, em có biết không?
Nàng nói nhẹ nhàng:
- Em đã tìm kiếm anh suốt cả cuộc đời, Marc à.
- Có một vấn đề nan giải. Em là một ngôi sao. Số tiền anh kiếm được so với em chẳng bõ bèn gì. Có lẽ
một ngày nào đó…
Kendall đặt ngón
tay trỏ lên môi anh và nói:
- Anh hãy im đi.
Anh đã trao cho em nhiều hơn những gì em có thể trông chờ.
Giáng sinh năm đó,
Kendall đưa Marc về Rose Hill để ra mắt cha.
- Con tính cưới
hắn? - Harry Stanford bùng nổ. - Hắn là một đứa tiểu tốt vô danh! Hắn cưới con
vì những đồng tiền mà hắn nghĩ con sẽ có.
Nếu Kendall cần
thêm một lí do nữa để cưới Marc thì cha nàng đã cho nàng lí do đó rồi. Ngày hôm
sau họ làm lễ cưới ở Connecticut. Cuộc hôn phối với Marc đã mang đến cho nàng
một niềm hạnh phúc nàng chưa từng biết đến trong đời.
- Em không nên để
cho cha áp bức như vậy, - anh nói với Kendalll - Suốt cuộc đời ông ta đã sử
dụng đồng tiền như một vũ khí. Chúng ta không cần tiền của ông ta.
Và Kendall yêu Marc
vì lẽ đó.
***
Marc là người chồng
tuyệt vời - tốt bụng, ân cần và tận tuỵ. Mình đã có tất cả, Kendall sung sướng
nghĩ. Quá khứ giờ đây đã chết. Nàng đã thành đạt mà không cần tới cha. Chỉ vài
giờ nữa thôi, thế giới thời trang sẽ tập trung chú ý vào tài năng của nàng.
Trời đã ngừng mưa
báo hiệu một điềm lành.
Buổi trình diễn
thành công vang dội. Trước khi hạ màn, trong tiếng nhạc và giữa muốn vàn ánh
đèn rực vỡ, Kendall bước ra đường chạy, cúi mình chào khán giả, và đón nhận
tiếng hoan hô vang trời. Kendall chỉ mong có Marc ở Paris để cùng nàng chia sẻ
những phút giây huy hoàng đó, song công ty môi giới của anh đã không cho phép
anh rời New York lấy một ngày.
Khi đám đông đã tan
hết, Kendall trở về văn phòng trong một tâm trạng lâng lâng. Người phụ tá của
nàng nói:
- Bà có một cái thư
tay.
Kendall nhìn chiếc
phong bi mầu nâu và bỗng rùng mình. Chưa mở ra nàng đã biết nó nói gì trong đó.
"Thưa bà
Renauld,
- Tôi lấy làm tiếc
thông báo với bà rằng hiệp hội Bảo tồn động vật doang dã lại thiếu kinh phí
hoạt động, chúng tôi cần ngay 100.000 đô la để trang trải chi phí của mình. Số
tiền trên phải được chuyển vào tài khoản số 804072-A tại nhà băng ở Crédit
Suisse ở Thuỵ Sỹ".
Bức thư không có
chữ kí.
Kendall ngồi chết
lặng. Việc tống tiền nầy sẽ không bao giở chấm dứt.
Một phụ tá khác hớt
hải chạy vào văn phòng.
- Kendall! Tôi thật xin lỗi. Tôi vửa mới nghe một cái tin
khủng khiếp.
Mình không thể chịu đựng thêm một cái tin khúng khiếp nào nữa.
- Tin… tin gì vậy?
- Radio Luxembourg vừa công bố thân phụ cô đã qua đời. Ông bị
chết đuối.
Phải mất một lúc Kendall mới lĩnh hội được cái tin ấy. Ý nghĩ
đầu tiên của nàng là, không biết một trong hai điều sau, cái nào khiến ông ta
tự hào hơn? Sự thành đạt của mình hay thực tế mình là kẻ giết người?

