Gặp em dưới mưa xuân - Chương 34 - 35 (Hết)
Chương 34
Thần Quang triệu
tập hội nghị khẩn cấp các thành viên trong gia đình, trong đó có ông Vũ Văn:
“Con cho rằng chỉ cần Phạm Tiểu Đa dẹp yên mấy người anh chị kia là không còn
chuyện gì nữa, mà quên mất bố mẹ của họ. Làm thế nào bây giờ, con tài hèn sức
mọn, khó lòng mà đối phó được”.
Thần Quang ôm Tiểu
Đa, nói: “Nhiều người yêu em như vậy mà em lại chỉ yêu mình anh, nghe lời anh,
em thật tốt quá!”.
Tiểu Đa nhìn anh
không hiểu: “Thần Quang, vì sao anh lại luôn tìm cách bắt nạt em thế? Như vậy
không được đâu, anh thôi đi được không nào?”.
Anh nhìn cô, đôi
mắt nheo lại đầy vẻ nguy hiểm: “Anh biết là em cố tình làm ra vẻ ngoan ngoãn
nghe lời”.
Tiểu Đa cố gắng để
mình trông có vẻ rất ngoan: “Đúng rồi, đúng rồi, anh biết là em không chỉ biết
mỗi cam chịu!”. Nói xong vừa cười vừa chạy sang một bên.
Thần Quang không
ngờ Tiểu Đa lại ngang ngược đến vậy. Anh vung tay túm cô lại: “Hừm, anh không
cần người khác ủng hộ, anh phải chấn chỉnh em ngay bây giờ”. Nói rồi cúi xuống
tìm đôi môi hồng của cô. Tiểu Đa vừa cười vừa ra sức đẩy anh: “Vũ Văn Thần
Quang, anh có giỏi thì đừng dùng sức mạnh!”.
Thần Quang bỗng
nhiên hiểu ra: “Mình cứ chơi xấu xem làm thế nào?”, thế là ôm chặt lấy Tiểu Đa
mà hôn, cho mãi đến khi anh hài lòng nhìn Tiểu Đa thẹn đỏ mặt tựa vào mình mới
chịu thôi.
Anh dịu dàng nói
với cô: “Tiểu Đa, anh không đợi được nữa, anh muốn cưới em”.
Phạm Tiểu Đa lặng
thinh, mãi lâu sau mới bảo: “Chúng ta yêu nhau còn chưa được nửa năm”.
Thần Quang cảm thấy
không thể bất cứ chuyện gì cũng để cho Tiểu Đa dẫn dắt: “Tiểu Đa, anh nói lời
giữ lời, anh đã ba mươi tuổi, là thanh niên già rồi, em phải nghĩ cho anh một
chút chứ?”.
Tiểu Đa cúi đầu,
nói: “Thế này mà gọi là cầu hôn à?”.
“Vậy em muốn thế
nào?”.
“Em không biết, đây
là lần đầu tiên có người cầu hôn em”.
“Không lẽ còn có
người khác dám cầu hôn em?” Giọng Thần Quang đột ngột trở nên nghiêm khắc.
Tiểu Đa cúi đầu,
cười: “Cầu hôn chằng phải là có rất nhiều cách sao, đâu đơn giản như vậy”.
“Vậy em muốn anh
cầu hôn kiểu gì?”
Tiểu Đa cười hì hì:
“Em cũng không biết, thế này nhé, em thấy trong phim, trong truyện có rất nhiều
cách cầu hôn, anh cứ theo đó mà làm, cách nào hợp thì em sẽ đồng ý”.
Chân Thần Quang
chợt nhũn ra, lại định chỉnh mình cơ à? Anh nâng cằm cô lên, nhìn cô cười giảo
hoạt thật không khác gì hồ ly. Anh lạnh lùng buông một câu: “Anh chỉ có một
cách, nếu em không đồng ý thì anh lại tiếp tục”. Nói xong lại hôn cô.
Mãi sau, Tiểu Đa
thở hổn hển đẩy anh ra. Thần Quang hỏi: “Em đồng ý không?”.
Tiểu Đa nhớn nhác:
“Đâu có như vậy được? Anh xấu lắm!”.
“Anh thấy như vậy
là tốt nhất!” Thần Quang vừa cười vừa nói rồi lại cúi xuống tìm môi Tiểu Đa.
Cô lấy tay ngăn
lại, mở to mắt nhìn anh rồi khẽ gật đầu.
Thần Quang bật cười
to, nói: “Vẫn chưa đồng ý à? Tiếp tục!”.
Tiểu Đa cố sức quay
đi: “Được rồi”.
“Anh không nghe
thấy!”.
Tiểu Đa định dùng
chân đá anh, Thần Quang nghiêng người tránh, rồi lấy chân quét một cái làm cô
ngã nhào, tay cô nắm chặt lấy áo anh nhất định không chịu buông. Anh hỏi cô, vẻ
khôi hài: “Em muốn đã nữa không? Lần trước anh nói gì nhỉ?”.
Cô yên lặng không
đáp.
“Tính khí bướng
bỉnh, anh cũng nói lời giữ lời.” Anh ôm lấy Tiểu Đa, cởi giày của cô ra: “Đi
nào, đi bộ quanh phố!”.
Tiểu Đa bực bội:
“Anh dám!”.
“Sao lại không
dám?” Thần Quang đi ra phía cửa. Tiểu Đa hốt hoảng, hét lên: “Anh dám ôm em ra
đường thế này, em sẽ không lấy anh nữa!”.
Thần Quang cười hì
hì, ôm cô ngồi xuống sô pha: “Thế là đồng ý lấy anh rồi nhé?”.
Phạm Tiểu Đa đảo
mắt: “Nhưng bố mẹ em còn chưa gặp anh mà!”.
Thần Quang hít một
hơi thật sâu, anh thấy lo: “Em còn có bố mẹ à?”.
Tiểu Đa cốc vào đầu
anh: “Thế chẳng nhẽ em từ hòn đá chui ra à? Đương nhiên là em có bố mẹ rồi, em
lấy chồng, nhất định bố mẹ phải biết chứ?”.
Anh buông cô, nằm
vật ra sô pha: “Tiểu Đa, anh phục em rồi, hóa ra vẫn còn có hai ngọn núi cao
đang chờ anh phải vượt qua nữa à!”.
Tối hôm đó, Thần
Quang triệu tập hội nghị khẩn cấp các thành viên trong gia đình, trong đó có
ông Vũ Văn: “Con cho rằng chỉ cần Phạm Tiểu Đa dẹp yên mấy người anh chị kia là
không còn chuyện gì nữa, mà quên mất bố mẹ của họ. Làm thế nào bây giờ, con tài
hen sức mọn, khó lòng mà đối phó được”.
Thần Hy và Lý Hoan
cười thầm, tìm Tiểu Đa ư, thật không dễ.
Ông Vũ Văn Thiên
tìm hiểu toàn bộ quá trình sự việc, thấy con trai khổ sở như vậy thì không chịu
được, quyết định tái xuất giang hồ: “Thần Quang, bố sẽ đích thân cùng con đến
Lệ Giang! Già chọi già, hai đấu hai!”.
Thần Hy nói: “Bố
không có ý định chơi cờ với Tiểu Đa ở trên đường đi đấy chứ?”.
Ông Vũ Văn Thiên
nghiêm túc nói: “Giúp Thần Quang là trước tiên, còn đánh cờ là thứ hai!”.
Thần Quang nhìn bố,
bỗng nhiên thấy không tin tưởng: “Bố à, lần trước bố đồng ý giúp con ra oai với
Tiểu Đa, vậy mà kết quả lại là thị uy với con!”.
Ông Vũ Văn Thiên
nghiêm mặt: “Con thì biết gì! Nếu bố thực sự dọa Tiểu Đa sợ, một nhà chồng ghê
gớm như vậy, thử hỏi nó còn dám lấy con không?”.
Thần Quang bĩu môi:
“Bố cứ khoác lác đi, nhỡ bố không đấu lại được với bố mẹ Tiểu Đa thì làm sao?”.
Ông Vũ Văn Thiên
tức giận: “Phải tin tưởng ở bố chứ. Nhớ năm xưa, bố tay không bôn ba lập
nghiệp. Nói cho con biết, Tiểu Đa ở nhà là bảo bối, chỉ cần bố tạo được mối
quan hệ tốt với Tiểu Đa thì hai ông bà họ Phạm chắc chắn sẽ thích, tuyệt đối
không làm khó cho con đâu!”.
Cuối cùng Thần
Quang cũng có đôi chút tin tưởng.
Các anh chị nhà họ
Phạm nghe Tiểu Đa nói muốn đưa Thần Quang về Lệ Giang gặp bố mẹ thì ra sức dặn
đi dặn lại cô, ngoài ra còn gọi Thần Quang đến dặn dò tỉ mỉ. Phạm Triết Thiên
soạn một bức thư báo với bố mẹ đầy đủ tình hình về Tiểu Đa và Thần Quang, lại còn
kèm thêm cả báo cáo về việc kiểm tra Thần Quang.
Mấy anh chị em
chuẩn bị rất nhiều quà để Thần Quang và Tiểu Đa mang đi biếu bố mẹ.
Trước khi đi, Phạm
Triết Thiên còn chỉ thị cho Thần Quang: “Bất kể dùng biện pháp nào nhất định
phải mời được bố mẹ về đây ở ít hôm. Nếu không làm được thì đừng nghĩ đến
chuyện cưới Tiểu Đa nhanh như vậy”.
Thần Quang thở dài,
sao lại nảy ra thêm một đề bài nữa vậy. Nhưng nghĩ lại, nếu qua được cửa ải này
rồi, đoạn đường phía trước sẽ rất sáng sủa, mà bản thân anh cũng không phải thử
thách nữa, vì thế lập tức bày tỏ: “Kể cả có phải nói dối em cũng sẽ mời được
hai cụ về”.
Phạm Triết Thiên có
chút không yên tâm: “Nghe nói bố cậu cũng đi à?”.
Thần Quang trả lời
mập mờ: “Bố em muốn nhân cơ hội đi du lịch một thể”.
“Nghe nói bố cậu lúc
bình thường rất tốt, nhưng khi nổi giận có phần nóng tính, cậu phải hết sức chú
ý, đừng để ông cụ bực mình!”.
Thần Quang nói vẻ
kiên định: “Từ nhỏ đến lớn em đều được dạy dỗ kính già yêu trẻ, anh Cả yên tâm,
em thà chịu thiệt thòi về mình chứ không thể để người già buồn phiền”.
Phạm Triết Cầm bảo
nhỏ Thần Quang: “Bố mẹ chị thích nhất là được những người trẻ tuổi hỏi han quan
tâm, cậu nói năng ngọt ngào một chút sẽ tốt hơn”.
Thần Quang cảm thấy
chị Hai thật tốt bụng.
Phạm Triết Địa khẽ
nói: “Bố mẹ tôi thích người trẻ tuổi cởi mở hoạt bát, cậu cứ chuyện trò nhiều
với họ, nhất định sẽ ổn”.
Thần Quang cảm thấy
rất vừa lòng.
Phạm Triết Nhân kéo
Thần Quang sang một bên: “Mẹ tôi thích nhất người khác khen bà khéo tay, cậu
nhớ chưa? Bà làm khéo nhất là bánh nhân thịt, cậu ăn nhiều cho bà vui!”.
Thần Quang nghĩ
Triết Nhân quả là không tồi.
Phạm Triết Hòa
dường như nói một cách vô tình: “Cha tôi không thích quản lý công việc, nếu cậu
xem trọng ý kiến của ông, để ông làm chủ mọi chuyện sẽ khiến ông nổi giận”.
Thần Quang gật đầu
ghi nhớ, thầm nghĩ anh Năm cũng là người tốt.
Phạm Triết Lạc nói
với Thần Quang: “Cậu đừng bao giờ kể thiếu sót của Tiểu Đa trước mặt họ, bình
thường tươi cười hớn hở nhưng hễ Tiểu Đa không vui, họ có thể nuốt chửng người
khác đấy!”.
Thần Quang vỗ vai
cậu: “Anh Sáu, em rõ rồi, dù có giả bộ nhẫn nhịn thì em cũng phải nhẫn nhịn cho
đến khi bố mẹ anh đồng ý gả Tiểu Đa mới thôi!”.
Thần Quang nhận
được nhiều thông tin như vậy, bỗng nhiên nghĩ thầm, bản thân mình còn có thể
nhịn được, nhưng bố thì làm thế nào? Ngay từ đầu anh đã thấy không yên tâm rồi.
Lúc về nhà anh nói với ông: “Bố à, nghe nói hai ông bà họ Phạm đều rất hòa nhã,
chỉ sợ trông thấy Tiểu Đa không vui”.
Ông Vũ Văn Thiên
cười nhạt: “Ở trong nhà này người có thể làm Tiểu Đa không vui chỉ có mình con
thôi, nói cho con biết, nếu làm hỏng kế hoạch cưới con dâu bế cháu nội của bố,
bố sẽ không tha đâu!”.
Thần Quang không
nói gì. Anh thầm tự nhủ, anh nhẫn nhịn. Tiểu Đa à, nhưng nhịn nhiều nhất cũng
chỉ đến lúc cưới được em thôi!
Chương 35
Thần Quang dắt tay
Tiểu Đa bước đi trên đường phố Lệ Giang. Hít một hơi thật sâu bầu không khí mùa
đông và ngắm nhìn ánh mặt trời ấm áp, anh cảm thấy ngọt ngào vô cùng. Thần
Quang khẽ nói: “Tiểu Đa, anh thấy rất ấm áp, tìm được em chẳng khác nào xuân về
hoa nở”.
Lệ Giang vào tháng
Một vẫn có hoa tươi nở rộ, trời xanh mây trắng, ánh nắng ấm áp, du khách đi lại
như mắc cửi. Phạm Tiểu Đa dẫn hai bố con Vũ Văn Thần Quang đi theo mấy lối rẽ
vòng vèo, cuối cùng cũng đến được cửa hiệu nhỏ của bố mẹ cô trong một con ngõ hẻo
lánh.
Giống như các cửa
hiệu nhỏ khác ở Lệ Giang, khắp trong ngoài cửa hiệu này cũng bày kín hoa tươi,
treo rèm vải nhuộm, ngoài ra trên tường còn treo đủ các loại hàng thủ công. Ông
Vũ Văn Thiên ngắm nghía cửa hiệu, cảm thấy hai ông bà họ Phạm rất có văn hóa và
óc thẩm mĩ. Tiểu Đa vừa cười vừa kéo ông vào trong.
Trong cửa hiệu, bà
Phạm đang làm đồ ăn còn ông Phạm đang tán gẫu với khách. Tiểu Đa nhìn ngay thấy
họ, gọi to: “Tiểu nhị, đỡ hành lý và dâng trà! Có khách quý đến!”.
Thần Quang buồn
cười nhìn Tiểu Đa, cảm giác như tất cả ánh nắng và sức sống của Lệ Giang đều
tập trung trên người cô. Rồi lại nghe thấy tiếng gọi, “Tiểu nhị đâu?”. Hóa ra
ông bà họ Phạm vừa là chủ vừa lại là nhân viên. Lúc này bà Phạm kêu lên một
tiếng, ông Phạm ngoái đầu lại, nhìn thấy Tiểu Đa.
Bà Phạm từ sau quầy
chạy ra: “Bảo bối! Mẹ nhớ con đến sắp chết mất!”.
Ông Phạm tươi cười
rạng rỡ cũng ôm lấy cô: “Con gái ngoan lại đây cho bố hôn một cái nào!”.
Hai bố con ông Vũ
Văn nhìn nhau, ông Vũ Văn Thiên nghĩ, bảo bối như vậy, nếu bị một chàng trai xa
lạ dắt đi, e rằng họ sẽ không dễ dàng đồng ý.
Thần Quang nghĩ,
cha mẹ ơi, tuổi cao như thế mà vẫn còn nựng con gái như vậy cũng không ngượng!
Tiểu Đa ôm mẹ xong
rồi lại ôm bố, kéo họ đến trước mặt hai bố con ông Vũ Văn, giới thiệu: “Thưa bác,
đây là bố mẹ cháu. Bố, mẹ, đây là bố của anh Vũ Văn Thần Quang!”.
Hai ông bà Phạm vốn
đã nghe nói Tiểu Đa tìm được bạn trai tên là Vũ Văn Thần Quang, vượt qua được
các thử thách của mấy anh chị trong nhà, bây giờ tận mắt thấy anh như cây tùng
trước gió, tướng mạo tuấn tú, phong thái lịch sự, họ hết sức vui mừng. Hôm nay
cậu ta cùng bố tới đây, khỏi cần phải nói, là thông gia đến nhà thăm nhau rồi.
Ông Phạm cười tít mắt, bà Phạm cười tươi như hoa. Hai ông bà vội vàng kéo Vũ
Văn Thiên ngồi xuống, rồi ông Phạm cũng gọi: “Tiểu nhị, mau dỡ hành lý rồi rót
trà!”.
Thần Quang đứng đó
chờ tiểu nhị đến giúp tháo hành lý nhưng nghe ông Phạm gọi hồi lâu mà vẫn chưa
thấy ai ra nên cảm thấy bối rối. Ông Phạm liếc nhìn anh, thầm nghĩ, làm sao
chàng trai này đến một chút dí dỏm hài hước cũng không có vậy?
Tiểu Đa thấy Thần
Quang vẫn đứng ngây ra ở đấy liền lấy ngón tay chọc vào người anh: “Anh chính
là tiểu nhị ở đây đấy! Bố em bảo anh để hành lý xuống rồi đi rót trà!”.
Thần Quang không
biết có phải mình nghe nhầm không, vẫn đứng ngây ra ở chỗ cũ. Ông Phạm lắc đầu:
“Chàng trai, chính là bảo cháu đấy, đặt hành lý xuống rồi ra sau quầy rót trà
để ta tiếp đón thông gia!”.
Vũ Văn Thiên muốn
phì cười, ngồi đó nhìn con trai đang ngẩn mặt ra. Ông nghĩ thầm, hai ông bà họ
Phạm này thật đáng ghét, con rể còn chưa ra mắt đã sai bảo rồi. Ông quát Thần
Quang: “Không nghe thấy bố vợ gọi con hả?”.
Tiểu Đa nhếch miệng
cười, kéo Thần Quang vào trong quầy, lật cốc, lấy nước pha trà. Anh ngốc nghếch
hỏi cô: “Vì sao mới lần đầu gặp bố mẹ em mà anh đã thành tiểu nhị trong quán
của họ vậy?”.
Tiểu Đa lườm anh vẻ
lạnh lùng: “Không lẽ để bố em phải làm tiểu nhị pha trà mời anh à? Anh sướng
quá đấy!”.
Thần Quang cười
ngượng mãi, bố mẹ người ta thật lợi hại! Mới gặp mặt chưa đến vài phút mà đã
giáng mình xuống thành kẻ làm thuê. Tiếp theo, nếu không làm tốt công việc của
tiểu nhị e rằng chẳng thể mang vợ về được rồi.
Thế là chiều hôm
đó, Vũ Văn Thần Quang trở thành tiểu nhị trong cửa hàng của hai ông bà họ Phạm.
Ba người già ngồi ở
bàn chuyện trò vui vẻ. Tiểu Đa muốn đi giúp Thần Quang nhưng khốn nỗi bố mẹ lâu
ngày không gặp con gái, túm lấy cô chẳng chịu buông. Bốn người ngồi uống trà
tán gẫu, chỉ khổ một mình Thần Quang luống ca luống cuống tiếp đón khách mua
hàng.
Thông gia đến chơi,
con gái về thăm, vì thế ông bà Phạm quyết định nghỉ bán hàng tối hôm đó. Ông
quay vào bảo Thần Quang đang bận rộn ở trong quầy: “Cháu viết bảng thông báo
tối nay nghỉ hàng, nhớ viết rõ cả lý do”.
Thần Quang thở phào
nhẹ nhõm, anh biết ở Lệ Giang vào buổi tối những cửa hàng như thế này đông
khách hơn ban ngày nhiều. Nếu buổi tối vẫn bán hàng thì anh phải tiếp tục đóng
vai tiểu nhị.
Thần Quang lấy giấy
viết ngay, nhưng viết nguyên nhân là gì nhỉ? Anh suy nghĩ một lát rồi vừa cười
vừa ngoáy bút: “Con gái yêu của cụ ông và cụ bà họ Phạm đưa con rể chính thức
và thông gia chính thức về thăm. Con gái là Thất tiên nữ, con rể không muốn làm
Đổng Vĩnh[1], kính mời các vị quan khách ngày mai lại đến, tối nay
đóng cửa!”. Sau đó anh dán tờ giấy lên cửa chính.
[1] Thất Tiên nữ và
Đổng Vĩnh: Hai nhân vật trong bộ phim truyền hình do Trung Quốc sản xuất. Bộ
phim lấy bối cảnh thời phong kiến, bảy nàng công chúa con của Ngọc Hoàng và
Vương mẫu nương nương xuống phàm dạo chơi.
Ông Phạm chạy ra
xem, lúc quay vào nói với Thần Quang: “Ý tứ rất hay, có điều chữ hơi kém, người
ta có câu nét chữ như người, chữ của cháu tuy có khí phách nhưng cứng nhắc,
không mượt mà uyển chuyển, chả trách gọi tiểu nhị đến nửa ngày vẫn chẳng phản
ứng gì”.
Thần quang dở khóc
dở cười, bản thông báo anh viết thuộc thể văn quảng cáo.
Buổi tối, bà Phạm
đích thân vào bếp nấu món sở trường nhất của mình. Ông Phạm kéo Vũ Văn Thiên
đánh cờ vây. Tiểu Đa làm trọng tài, ai thua sẽ dán giấy lên mặt người đó. Hai
cụ là kỳ phùng địch thủ, càng đánh càng hăng. Thần Quang bỗng nhiên thành ra
chẳng có việc gì làm, định kéo Tiểu Đa đi dạo phố nhưng thấy bố trừng mắt nhìn
mình nên đành hậm hực đứng bên cạnh xem
Ông Phạm đảo mắt,
nói với Vũ Văn Thiên: “Ông thông gia, ông xem thể này có được không, trò chơi
phải có nhiều người tham gia mới vui, tôi thua thì dán giấy vào má trái Thần
Quang, ông thua thì dán giấy vào má phải Thần Quang. Chúng ta đều đã lớn tuổi,
dán giấy lên mặt không được phù hợp lắm”.
Vũ Văn Thiên nghe
xong liền vỗ tay khen, rồi ông quay lại nói với con trai: “Ngồi đi, nếu má phải
con nhiều giấy hơn thì bố xấu hổ lắm đấy!”.
Ông Phạm nghe thấy
thế cũng rất vui: “Thần Quang à, nếu má trái của cháu nhiều giấy hơn tức là ta
mất mặt đấy!”.
Thần Quang trừng
mắt nhìn bố, thấy trong mắt ông lộ vẻ đầy tinh quái. Nhìn sang ông Phạm, thấy
trong mắt cũng lộ vẻ giảo hoạt. Anh nghĩ, không phải mình chơi cờ, thắng thua
liên quan gì đến mình? Sao lại cứ nhằm mình mà đánh vậy?
Tiểu Đa cười ha hả
khen hay.
Thần Quang lườm cô
một cái, cô đắc ý hất hàm về phía anh, vẻ mặt hào hứng. Thần Quang thấy thế
thất thần, thầm nghĩ, nếu có thể khiến Tiểu Đa lúc nào cũng vui vẻ như vậy thì
dán giấy lên mặt cũng chẳng sao.
Sau mấy ván, má
trái Thần Quang đã dán ba mảnh giấy, má phải dán hai mảnh, ông Phạm tỏ ra không
vui.
Thần Quang nghĩ,
phải nhanh chóng đứng về phía nhạc phụ mới gọi là chính đáng, thế là liền quan
sát tỉ mỉ bàn cờ giúp ông Phạm, nhờ vào kinh nghiệm đánh cờ với bố nhiều năm,
cuối cùng đã lấy được một mảnh giấy dán lên má phải.
Lòng hiếu thắng nổi
lên, Vũ Văn Thiên cười khà khà, nói: “Tiểu Đa à, ván này cháu chỉ giúp bác xem
nên đi thế nào?”.
Ông Phạm thấy thế
chột dạ, trình độ cờ của Tiểu Đa ông biết, ông không đánh lại được, hơn nữa ông
cũng không dám thắng Tiểu Đa, vì nếu ông thắng con bé sẽ không vui: “Tôi nói
ông thông gia nghe này, truyền thống ở đây là người đứng ngoài xem đánh cờ phải
yên lặng!”.
Ông Vũ Văn Thiên
nói: “Nhưng vừa nãy Thần Quang đã chỉ nước đi cho ông thông gia rồi còn gì”.
Ông Phạm cười ha
hả: “Thần Quang vừa nãy cháu chỉ cờ cho ta à?”
Không lẽ lại bảo
đúng như vậy? Thần Quang đương nhiên trả lời không phải, thế là anh bán rẻ bố
mình một cách dứt khoát. Vũ Văn Thiên mắng con trai rồi bảo với Tiểu Đa: “Cháu
ở bên cạnh cũng nghe thấy, vậy cháu nói đi!”.
Tiểu Đa cảm thấy
Thần Qung nói dối như vậy thật không phải, tốt xấu gì cũng là bố của mình. Cô
quyết định phải lên tiếng, nên đáp: “Cháu nghe thấy Thần Quang chỉ cho bố
cháu”.
Con gái yêu lại đi
giúp đỡ người ngoài, ông Phạm quẳng quân cờ xuống: “Không chơi nữa, ăn cơm
thôi!”. Rồi thân mật kéo Thần Quang đi ăn cơm.
Tiểu Đa thấy bố bỏ
đánh cờ, cũng vui vẻ kéo ông Vũ Văn Thiên đi ăn cơm.
Thần Quang nhớ lời
các anh chị của Tiểu Đa, cố gắng nói toàn những lời ngọt ngào khiến ông Phạm
vui đến nỗi tươi cười hớn hở suốt cả buổi tối. Bà Phạm bưng cơm lên. Thần Quang
nghĩ, mình ra sức ăn là được, ăn xong lại ra sức tâng bốc, chắc chắn thành
công. Quả nhiên bà Phạm cực kỳ vui vẻ. Chỉ trong chốc lát, hai ông bà đã đối
với Thần Quang vô cùng thân thiết.
Ông Vũ Văn Thiên
thấy vậy trong lòng rất vui. May mà Tiểu Đa ngồi bên cạnh, vừa khéo léo vừa
hiểu biết gắp đồ ăn cho mọi người, hơn nữa món nào cũng gắp mời ông ăn trước
tiên, xem chừng khiến hai ông bà Phạm phải xót xa trong lòng.
Thần Quang thấy thế
không ổn nên cũng tranh gắp thức ăn cho ông bà Phạm. Hai ông bà cảm động khen
con rể vẫn là tốt nhất.
Ăn xong, Thần Quang
chủ động đi rửa bát. Ông Phạm ngăn anh lại, rồi bảo Tiểu Đa: “Bây giờ con là
tiểu nhị, đi rửa bát đi! Đàn ông không làm những việc này”.
Tiểu Đa sững người,
hai mươi hai năm nay chuyện này chưa từng xảy ra.
Thần Quang cũng sững
người, cuối cùng tìm được đồng minh rồi. Anh có cả một bồ oan ức và khổ sở cần
phải dốc hết ra với đồng minh!
Ông Vũ Văn Thiên
thấy rất vui, thế là đại cục đã định! Xét về công lao, tất cả đều do mình, nếu
không phải là mình đánh cờ với ông Phạm thì làm gì có cơ hội cho Thần Quang lấy
lòng bố vợ? Nếu không phải là mình kéo Tiểu Đa ra, làm sao có thể khiến hai ông
bà Phạm thấy được chàng rể quý? Ông thực sự khâm phục bản thân mình.
Tối hôm đó, hai ông
bà Phạm nhất trí tiếp nhận Thần Quang là thành viên trong gia đình.
Thần Quang tranh
thủ thời cơ mời hai ông bà trở về ít hôm ăn Tết, tiện thể thu xếp việc cưới
hỏi. Cả hai người đều vui vẻ đồng ý. Thần Quang cảm thấy trong số bao nhiêu
hiệp đấu với nhà họ Phạm, chuyến đi Lệ Giang này là thuận lợi nhất, thuận lợi
đến mức chính anh cũng không tin. Đặc biệt, hai ông bà Phạm còn nói với anh:
“Thần Quang à, sau này chúng ta giao Tiểu Đa cho cháu dạy bảo đấy!”.
Anh thấy người bỗng
chốc nhẹ nhõm hẳn, từ “dạy bảo” này nghe càng thấy dễ chịu.
Buổi tối Tiểu Đa
nói chuyện riêng với bố mẹ. Cô tỏ ra rất ấm ức: “Con cứ nghĩ bố mẹ sẽ làm khó
anh ấy một chút, vậy mà lại dễ dàng quá, còn cho phép anh ấy quản con, bố mẹ
không yêu con nữa à?”.
Bà Phạm ôm cô vỗ
về: “Bảo bối của mẹ, chính vì yêu con nên mới đối với Thần Quang như vậy, đối
tốt với cậu ta thì cậu ta càng đối tốt với Tiểu Đa của mẹ hơn”.
Ông Phạm cười ha
hả, rồi cũng ôm cô: “Con gái ngoan, các anh của con đã đóng vai phản diện rồi
thì bố mẹ đành phải làm anh hùng thôi. Như vậy lần nào cũng có thể chấn chỉnh
nhà họ được chứ. À, không phải, phải nói là sử dụng cả ân lẫn uy chứ!”.
Rồi ba người cùng
bật cười.
Thần Quang hào hứng
nói với bố: “Không ngờ bố mẹ Tiểu Đa tốt bụng đến vậy, vừa nhìn đã nhận ngay ra
con là người tốt!”.
[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho người yêu sách.]
Ông Vũ Văn Thiên
thương hại nhìn con trai: “Ngày trước bố cũng bị mẹ con làm khó như vậy đấy.
Con trai, đàn ông nhà Vũ Văn dù có mất mặt ở nhà vợ cũng không có gì là xấu hổ,
nhớ chưa!”.
Thần Quang dắt tay
Tiểu Đa bước đi trên đường phố Lệ Giang. Hít một hơi thật sâu bầu không khí mùa
đông và ngắm nhìn ánh mặt trời ấm áp, anh cảm thấy ngọt ngào vô cùng. Thần
Quang khẽ nói: “Mùa xuân năm sau chúng mình kết hôn đi”.
“Sao lại là mùa
xuân hả anh?”.
“Tiểu Đa, bởi vì
anh thấy ấm áp, tìm được em chẳng khác nào xuân về hoa nở”.
Thực hiện bởi
nhóm Biên tập viên Gác Sách:
Ariko Yuta – Du Ca – Diên Vĩ
(Tìm - Chỉnh sửa – Đăng)

