Âm Công - Chương 12

Chương 12 - Khiếm Khuyết Kinh Văn Nhưng Vẫn Luyện Lúc Bế Tắc Xem Chết Như Không

Y bật lên tiếng kêu thảng thốt:

- Hay lắm! Đây chính là môn công
phu ta cần! Đúng là hoàng thiên bất phụ khổ nhân tâm, ta được cứu rồi.

Âm thanh giọng nói của y vẫn còn
khàn khàn, cho dù đã một lúc lâu sau khi y không cười được nữa y chỉ lẳng lặng
dọn dẹp mà không hề lên tiếng. Nhưng y không quan tâm đến điều đó nữa. Ngược
lại, hai mắt y như muốn dán vào phần kinh văn mà tay vừa vô tình lật phải.

Vì đó là phần kinh văn giúp cho y
có thể luyện được công phu Quy Tức Đại Pháp.

Với công phu này, y nghĩ, y sẽ bế
khí nín hơi được một thời gian lâu. Với thời gian đủ lâu đó, y lại nghĩ, nếu y
tìm được Bích Dạ Kiều tuy đã bị huỷ hoại nhưng vẫn nằm đâu đó dưới Bích Dạ Đầm,
y sẽ lần dò theo Bích Dạ Kiều và y sẽ thoát được nơi này.

Phấn chấn được ý nghĩ này y xem xét
và tìm hiểu thật kỳ công phu Quy Tức Đại Pháp.

Sau khi tìm hiểu y thoáng ngẩn
người vì vấp phải một khó khăn. Đó là, theo kinh văn có ghi, muốn luyện được
Quy Tức Đại Pháp y phải luyện được tâm pháp nội công Ngũ Tuyệt.

Tìm kiếm trong quyển kinh phổ đến
đoạn có ghi phần nội công tâm pháp, y lại háo hức xem tìm hiểu.

Và lần thứ hai y lại phải ngơ ngẩn
thần tình vì một khó khăn khác. Nội công tâm pháp mà y đang đọc chỉ là phần bổ
khuyết, làm cho phần nội công tâm pháp trước đó thêm uy lực.

“Phần nội công tâm pháp trước đó là
gì? Sao ta không tìm thấy trong quyển kinh phổ này? Không lẽ đó lại là phần có
trong Ngũ Tuyệt Công Phu Hạ Tầng? Nếu vậy...” Lo lắng tột bực, y không dám nghĩ
tiếp nữa... Vì nếu đúng như y nghĩ thì y đang gặp phải một vòng luẩn quẩn:

muốn luyện Quy Tức Đại Pháp trước
hết phải luyện được nội công, muốn luyện được nội công ở phần Thượng phải luyện
nội công ở phần Hạ và phần Hạ thì đã bị thất lạc từ lâu kể từ khi Cung Chủ đời
trước xuất cung.

Tóm lại, y không có phần Hạ thì y
phải chết dần ở đây. Ngược lại, nếu y có phần hạ y chỉ cần luyện Ngũ Tuyệt Thân
Pháp là xong, đâu cần gì phải cố công luyện hết công phu này đến công phu kia
để sau cùng phải nhờ Quy Tức Đại Pháp công phu mới có được cách đi thoát?

- Đúng là một vòng luẩn quẩn như
một mê hồn trận.

Y buột miệng thốt lên câu này và ba
chữ vòng luẩn quẩn gợi cho y nhớ việc y đã phải lần dò vòng quanh cả một tiểu
đảo trước đây.

Chính nhờ sự lần dò đó, cuối cùng
này y phát hiện được những tự dạng giúp y vào được Bích Dạ Cung và thoát khỏi
cái giá lạnh về đêm và cái nóng thiêu người của ban ngày.

Y lại kêu lên:

- Ta phải tìm cách phá vỡ vòng luẩn
quẩn này. Nếu nội công tâm pháp phần thượng là phần bổ khuyết cho hạ tầng chắc
chắn phải có những đoạn kinh văn có liên quan đến ba phần kinh văn hạ tầng ta
còn khiếm khuyết.

Hăm hở vì phát hiện này, y cắm cúi
đọc lại nhiều lần kinh văn nội công tâm pháp Thượng tầng.

Đúng như y nghĩ, kinh văn Thượng
tầng đúng là có lược qua kinh văn Hạ tầng.

Với kinh văn y đã làu thông về Bích
Dạ Sáo Khúc, Lôi Khúc, khi đọc qua Thượng tầng y rất dễ dàng thấu triệt.

Và phần mà y chưa thể thấu triệt dù
là mơ hồ, chính là ba đoạn kinh văn có liên quan đến Bích Dạ công phu Hạ tầng
là:

Tiêu, Cầm và Chung Khúc.

Y dựa vào ba đoạn kinh văn đó để cố
mò mẫm cho được ba phần y còn khiếm khuyết.

Thời gian dần trôi, y vẫn giậm chân
một chỗ.

Có chăng, nhờ việc mò mẫm này, y
thức ngộ được một điều: Y có thể luyện được hai phần kinh văn Bích Dạ Sáo Khúc
và Bích Dạ Lôi Khúc.

Tuy không đủ Ngũ Tuyệt để luyện
được Ngũ Tuyệt Thân Pháp hay Quy Tức Đại Pháp nhưng việc luyện này vẫn không
đến nỗi tác hại nếu như y chỉ luyện theo một phần kinh văn riêng lẽ. Nghĩa là y
không bị tẩu hỏa nhập ma như lão Giáo chủ Hắc Y Giáo họ Thôi!

Y bật kêu lên tạm hài lòng:

- Không là Ngũ Tuyệt thì là Nhị
Tuyệt! Chẳng hơn là không có Tuyệt nào và phải chết dần ở đây!

Ngẫm lại, y vẫn hơn bao nhiêu môn
nhân Bích Dạ Cung. Họ không có được may mắn như y là được hai trong năm phần
kinh văn của công phu hạ tầng.

Từ lúc ấy, y bắt đầu chiếu theo hai
phần kinh văn nọ, kể cả ở hạ tầng lẫn thượng tầng để khổ luyện công phu.

Thời gian lại trôi, không biết được
bao lâu, cái đói, cái khát bắt đầu xuất hiện dày vò thân xác y.

Y kinh ngạc, lẫn lo lắng!

Y nghĩ thầm:

“Thời gian đã lâu, ta không hề ăn uống sao không cảm thấy đói khát? Và bây
giờ sao cảm giác này lại ập đến? Nguy tai! Ở nơi này không hề có thực vật, ta
làm sao tìm được để thỏa mãn điều tối cần này?” Y buông dở việc luyện công để
đắm chìm vào hai ý nghĩ: Tại sao chịu đựng đói khát lâu như vậy? Và y phải làm
gì để trấn áp cảm giác này?

Với vấn nạn thứ nhất, y không sao tìm được lời giải đáp.

Và với vấn nạn thứ hai, y lại càng không tìm được câu trả lời!

Điều này có nghĩa là: Trước khi y luyện xong công phu để có thể mạo hiểm
thoát nạn thì y phải đương đầu với nỗi khó khăn lớn nhất. Nếu y đương không nổi,
y phải chết dần chết mòn vì đói và vì khát.

Càng nghĩ, cái đói và cái khát càng dày và càng hành hạ y.

Nhìn các vật quanh y:

Tiêu, Sáo, Cầm... Y ước ao:

“Phải chi chúng có thể biến thành thực vật thì hay biết mấy!” Nghĩ thế, y
lại nhìn cuộn lụa và quyển kinh phổ. Nếu y vì đói quá và phải nhét bừa một vật
gì đó vào miệng thì vật đó chỉ có thể là quyển kinh phổ và cuộn lụa mà thôi. Dĩ
nhiên vì chúng là vật mềm mại, dễ nhai, dễ nuốt.

Do nhìn chằm chằm vào hai vật này với sự thèm khát cực độ, y chợt phát hiện
ở mặt sau cuộn lụa hãy còn một hàng chữ nữa mà y chưa đọc đến.

Nghĩ đây là điều y cần, y vội vã hất quyển kinh phổ sang một bên để chộp
vào cuộn lụa.

Y tuyệt vọng vì nội dung của hàng chữ đó không liên quan gì đến điều y cần.
Đó chỉ là lời điểm chỉ, giúp y tìm được mấu chốt cơ quan, làm cho bức tường đá
kia hé mở, để lộ cho y một lối đi duy nhất là lối mà y đã bị luồng hấp lực lúc
trước cuộn phăng vào.

Dù đang tuyệt vọng vì không sao tìm được vật thực, y vẫn suy nghĩ về lời
điểm chỉ này.

Qua đó y hiểu lúc y ở bên ngoài chạm vào mô đá tròn lẳng, đó chính là y đã
làm cho cơ quan phát động. Ngay sau đó bức tường đá liền hé mở. Theo đó, do bên
trong Bích Dạ Cung là khoảng trống không to lớn, việc bức tường hé mở làm cho
nước ở Bích Dạ Đầm phải xông ùa vào. Và đây chính là luồng hấp lực đã xuất hiện
và đã cuốn y lọt vào Bích Dạ Cung.

Thông suốt được điều này, y lại gặp trắc trở với vấn đề vật thực.

Y lại đưa mắt tìm quanh. Và mục quang của y lại nhìn vào quyển kinh phổ.

Gọi là ý trời cũng đúng mà gọi là duyên kỳ ngộ cũng không sai, quyển kinh
phổ do y vừa hất sang một bên tình cờ lại đưa trang cuối cùng vào ngay tầm thị
tuyến của y.

Ở trang này có một đoạn kinh văn mập mờ như sau:

“Lãnh khí luyện thần, Lãnh thủy tẩy cốt! Khổ hạnh nhập định, diện bích tiềm
tu!

Quên đói quên khát, công phu đại thành!” Lãnh khí và lãnh thủy thì Bạch Bất
Phục biết, nhưng còn khổ hạnh nhập định và diện bích tiềm tu thì y không sao
hiểu được. Không lẽ theo kinh văn này y cứ nhắm mắt nhập định, gạt bỏ sự dày vò
của đói khát để đạt được cái gọi là công phu đại thành?

Thế nhưng, ngay lúc này chính y còn không chịu sự đói khát cứ ập đến càng
lúc càng tăng, y đâu có cách nào rũ bỏ toàn bộ những cảm giác này để nhập định?

Chợt nghĩ đến bốn chữ “diện bích tiềm tu” nghi ngờ nhìn vào bức tường đá
phía trước. Đó là lối thoát như trong cuộn lụa đã điểm chỉ. Và đằng sau bức
tường đá chính là Bích Dạ Đầm được đoạn kinh văn nhắc đến bằng hai chữ “lãnh
thủy”.

- Ô hay! Vậy còn Lãnh khí luyện thần và Lãnh thủy tẩy cốt thì sao? Hai câu
kinh văn này hàm ý gì?

Đó là hai câu kinh văn mà thoạt đọc qua y nghĩ là y hiểu! Nhưng bây giờ
nghĩ lại, y cứ mơ mơ hồ hồ vì y không hiểu gì cả!

Sau cùng, y kêu lên:

- Phải chăng nhờ có Lãnh khí luyện thần và Lãnh thuỷ tẩy cốt ta sẽ chế ngự
được sự đói khát để có thể khổ hạnh nhập định và diện bích tiềm tu?

Y kêu như vậy vì y nhờ đến một thời gian khá dài y không hề đói khát, trước
khi lọt vào Bích Dạ Cung. Phải chăng đó là nhờ y đã trải qua nhiều ngày chịu
đựng lãnh khí và lãnh thủy?

Suy đi nghĩ lại, y tin rằng điều y hiểu thì mười phần đúng đến chín. Vì
suốt thời gian y ở lại tiểu đảo, ngoài hai khắc không đáng kể cả buổi sáng và
buổi chiều y ung dung đi lại trên tiểu đảo, thời gian còn lại của sáu khắc năm
canh, y cứ luôn đầm mình vào lãnh khí xuất hiện hằng đêm, dù y đã ẩn thân dưới
nước, vẫn xâm nhập vào y như để luyện thần.

Cau tít đôi mày, y có phần lưỡng lự bất quyết.

Ý nghĩ này của y nếu là đúng để khi phát động cơ quan làm cho bức tường đá
hé mở, y phải mạo hiểm với sinh mạng để đi đến một trong hai kết quả: Một là y
sẽ trấn áp được cơn đói khát hành hạ và luyện được công phu đến đại thành. Hai
là y bị nhấn chìm mãi mãi vào đáy Bích Dạ Đầm vì y vô phương quy trở lại hoặc thoát
nạn.

Cảm giác đói khát vẫn cứ dày vò y, buộc y phải đánh liều.

Y kêu lên:

- Đằng nào cũng chết! Ta cứ liều, biết đâu tìm được cái chết trong cái
chết?

Thu nhặt tất cả mọi vật dụng đặt lên chiếc ngai, vì sợ nước Bích Dạ Đầm
tuôn vào huỷ hoại.

Y đi đến chân bức tường đá.

Y chậm rãi đưa tay chạm vào một mấu chốt cơ quan như trong cuộn lụa đã điểm
chỉ.

Y nín thở đưa tay xoay thật mạnh.

Cạch!

Bức tường đá hé mở thật! Và nước không phải là từ bên ngoài xộc vào mà là ở
lưng chừng phía sau bức tường đá đổ ụp xuống khi bức tường đá bị cơ quan phát
động.

Toàn bộ số nước này đều đổ lên đầu Bạch Bất Phục, làm cho y phải bay bắn ra
bên ngoài bức tường đá.

Bõm!

Y ngã lọt thỏm và một hồ nước! Hồ nước này đủ lớn để chức đựng trọn vẹn
thân thể y.

Và khi y đã hoàn toàn ngã ngồi vào hồ nước thì lúc đó, nước từ bên ngoài
Bích Dạ Đầm mới thật sự tràn vào.

Ào... Ào... Trước đó. Khi y tưởng bên ngoài bức tường đá chính là đáy Bích
Dạ Đầm, sợ tựap phải những ngụm nước hôi thối, y đã bế hơi ngậm miệng. Điều này
chỉ giúp ích lúc y ngã lọt vào hồ nước nhỏ.

Đến khi nước ở Bích Dạ Đầm thật sự tuôn vào, vì bất phòng, y không sao
tránh được, việc phải tựap vào nhiều ngụm nước ngoài dự kiến!

Vẫn chưa hết những kinh ngạc dành cho y! toàn thân của y giờ đây hoàn toàn
chìm ngập vào làn nước giá lạnh. Ngoài ra, luồng hấp lực do nước Bích Dạ Đầm
tuôn vào cứ luôn xô đẩy y, buộc y phải dán lưng vào vách hồ phía sau để khỏi bị
cuốn vào Bích Dạ Cung do bức tường đá đang hé mở.

Liên tiếp nhiều lượt. Y phải tựap vào những ngụm nước vừa lạnh vừa hôi thối
sau khi y đã nôn thốc nôn tháo những ngụm nước trước đó y đã tựap vào.

Nước vẫn không ngừng tuôn vào miệng, y càng nôn nhiều hơn và càng tựap vào
nhiều hơn.

Sau cùng, đúng vào lúc nước vừa ngừng chảy, y chỉ kịp hớp một hơi thanh khí
thì nước từ bên trong bỗng tuôn ngược trở lại.

Ào... Ào...

Điều này, khi còn ở trong Bích Dạ Cung y đã hiểu ra lúc nhìn thấy rãnh nước
nhỏ nghiêng dần ra bên ngoài. Nhưng y lại không lường được việc phải ngã ngồi
vào hồ nước nằm ở dưới thấp để chịu đựng lượng nước tuôn cũng nhiều như lúc
tuôn vào.

Không chi trì được nữa, y ngất đi.

Khi tỉnh lại, y vẫn thấy đang ngồi giữa hồ nước nhỏ. Nhưng phần nước chỉ
ngập cổ y mà thôi.

Trước mặt y, sau lưng y, cả hai bên tả hữu của y đều là những bức tường đá
cao quá năm trượng.

Sau khi nhớ lại và sau nhiều lần quan sát xung quanh, y hiểu được rằng: Lối
vào Bích Dạ Cung không phải chỉ có một bức tường đá chắn lối! Có thể là hai
hoặc nhiều hơn bằng cớ là ở bức tường đá sau lưng y đang có một lỗ thủng nhỏ
bằng nắm tay vẫn cứ đưa nước rỉ rỉ chảy ra. Đó chính là bức tường đá y đã nhìn
thấy khi ở bên trong Bích Dạ Cung.

Và bức tường đá trước mặt y cũng chưa phải là bức tường đá sau cùng, giáp
với đáy Bích Dạ Đầm. Vì nước trong hồ nhỏ, nơi y đang ngồi do đầy tràn, đang ri
rỉ thoát đi theo một lỗ thủng, nằm ở phần chân bức tường đá.

Tóm lại, lúc mới ngồi y đã nghĩ đúng! Hồ nước nằm giữa hai bức tường đá này
là để giúp y!

Lãnh khí luyện thần!

Lãnh thủy tẩy cốt!

Khổ hạnh nhập định!

Quên đói quên khát!

Công phu đại thành!

Quả vậy, từ trên cao, không hiểu xuất phát từ đâu, từng luồng lãnh khí đang
thi nhau xuất hiện! Cái lạnh của lãnh khí và cái lạnh của lãnh thủy ngay lập
tức hành hạ, giúp y tạm quên đi sự dày vò của cơn đói khát.

Y hiểu ra, vội dẹp bỏ tạp niệm, chuyên chú luyện công theo kinh văn y đã
làu thông.

Y chìm dần vào vô thức.

Thời gian tiếp tục trôi!

Bỗng ở sau lưng y, một cái đau khôn
tả chợt xuất hiện làm y tỉnh lại.

Mục quang của y chạm phải bức tường
đá vây kín tứ bề và làn nước giá lạnh vẫn đang ngập đến cổ y, tất cả ngay lập
tức đưa y trở lại thực tại.

Y thức ngộ một hiện thực, việc
“diện bích tiềm tu” quả thật đã giúp y quên đi đói khát. Đây tuy là điều phi lý,
nhưng sự thật lại xảy ra cho y.

Lưng y lại đau nhói khiến y nhớ lại
nguyên nhân sự lai tỉnh vừa rồi của y.

Y hoang mang: Liệu hai lần đau nhói
đó có phải là điều đương nhiên xảy ra cho bất kỳ ai khi luyện nội công tâm pháp
không?

Nhẩm lại toàn bộ kinh văn kể cả ở
hạ tầng lẫn thượng tầng của Ngũ Tuyệt Công Phu Thượng Tầng, y hồ nghi điều này.
Vì nào có câu chữ nào trong kinh văn đề cập đến một việc tương tự.

Có nghĩa là sự đau nhói xảy đến với
y phải do nguyên nhân khác! Đó là
nguyên nhân gì?

Vừa chờ thêm được một lúc vừa tìm hiểu y an tâm dần vì cái đau nhói đó
không xuất hiện nữa.

Lãnh khí vẫn tiếp tục xuất hiện, minh chứng rằng trong suốt thời gian y
nhập định lãnh khí vẫn thổi không hề ngừng nghỉ, y có cảm giác lạnh.

Để chống lại cái lạnh, y tiếp tục luyện công, tiếp tục nhập định.

Và lần thứ hai, sự đau nhói lại đến với y khiến y từ vô thức trở lại với
nhận thức.

Lần đau nhói này không những đau hơn lần trước mà dường như còn âm ỉ đau
dài hơn.

Y lại băn khoăn:

“Sao lại thế này? Không lẽ đây là dấu hiệu báo trước việc ta sẽ bị tẩu hỏa
nhập ma do đã miễn cưỡng luyện công theo hai phần kinh văn?” - Ối!

Nỗi đau đột ngột tăng lên khiến y không kềm được buộc phải bật lên tiếng
kêu đau đớn.

Và ngay sau đó, dường như y cảm nhận được cái đau đang di chuyển trong
người y.

Đó như một vật thể sống đang tung tăng bơi lượn trong huyết mạch của y, khác
với sự dẫn lưu của chân khí cuồn cuộn tuôn chảy theo kinh mạch.

Y lo lắng:

“Vậy là không có liên quan gì đến nội công tâm pháp? Tuy ta không còn sợ
chân khí nghịch hành dẫn đến tẩu hỏa nhập ma, nhưng nếu nỗi đau này cứ tái diễn
ta làm sao toàn tâm toàn ý cho việc “diện bích tiềm tủ”.

Thế nhưng, như hiểu được nỗi lo lắng của y, vật thể kỳ lạ đó bỗng dưng dừng
lại và y không cảm thấy đau nữa.

Thoáng an tâm, y tiếp tục luyện nội công.

- Hừ...! Rừ... Rừ...

Cái đau lại xuất hiện! Và lần này không hiểu sao cảm giác đau đó lại làm
cho toàn thân y phải run bắn lên.

Cố cắn răng, chịu đựng, y lại suy nghĩ:

“Không lẽ do ta đầm mình quá lâu vào lãnh thủy, cái lạnh buốt của lãnh thuỷ
đã xâm nhập vào xương tủy khiến ta phải đau và phải run bắn toàn thân như thế
này?”.

Dù y đang cắn chặt hai hàm răng lại với nhau nhưng toàn thân vì cứ run bắn
nên hai hàm răng vẫn gõ vào nhau!

Cố hết sức để chi trì, y tự biện luận:

“Không lý nào lại có chuyện này! Vì nếu cái lạnh của lãnh thủy đang thấm
vào tận xương tủy thì ta không chỉ cảm thấy đau ở một chỗ, phải là đau khắp
toàn thân mới đúng!”.

Nghĩ không ra nguyên nhân và do muốn trấn áp việc toàn thân đang run bắn
như quá lạnh, y mạo hiểm nhắm mắt tọa công và cố tình không lưu tâm đến cái đau
âm ỉ đang do vật thể bí ẩn kia gây ra.

- Hứ!

Keng!

Như có người nắm tóc lôi lên toàn thân y bất giác nhảy dựng do cái đau khôn
tả lại xuất hiện lần thứ tư.

Thế nhưng, cái đau chợt chấm dứt một cách đột ngột như lúc nó đột ngột xuất
hiện trong lúc y tọa công.

Nếu điều này làm y kinh ngạc thì âm thanh kia dù nhỏ nhưng vẫn là tiếng
động của âm thanh va chạm xuất hiện ngay lúc y đau, còn làm cho y kinh ngạc
nhiều hơn.

Kinh nghi, y quay đầu nhìn về phía sau, nơi mà y nghĩ rằng đã xuất phát ra
tiếng động lọt vào thính lực của y.

Như đã nói, phía sau y hay xung quanh thân thể y đều là vách đá tạo thành
cái hồ nhỏ cho y ngồi lọt thỏm, nên có phần nghi ngờ thình lực của y.

Âm thanh kia có lẽ do mường tượng ra và không có thật. Nhưng, mục quang của
y bất chợt nhìn thấy một điểm hàn quang ngay trên vách đá của hồ nước phía sau
y.

Nhìn chằm chằm vào điểm hàn quang đó một lúc y chợt hiểu ra:

- Hừ! Thì ra là phần Tuyệt Mạng Phi Châm do lão Giáo chủ họ Thôi hạ thủ vào
ta trước kia?

Y thoáng mừng vì thế là y không cần tìm đến Quỷ Y Ma Thủ, sư bá của Thôi Oanh
Oanh nữa.

Việc y luyện nội công tâm pháp của Nhị Tuyệt trong Ngũ Tuyệt không ngờ lại
giúp y vượt qua kiếp nạn này!

Hoàn toàn bình tâm vì không còn nỗi lo lắng canh cánh bên lòng, y lại luyện
công.

Báo cáo nội dung xấu