Âm Công - Chương 23 - Phần 1

Chương 23 - Phát Hiện Manh Mối Vô Địch Kiếm Tam Tuyệt Công Phu Khiếp Vô Vi

Bạch Bất Phục sửng sốt:

- Là Trung Nguyên Vô Địch Kiếm Bạch
Cao Sơn?

Riêng Đoan Mộc Hạ cứ hoang mang đến
ngơ ngẩn thần tình:

- Sao Từ bang chủ lại nói là Trung
Nguyên Vô Địch Kiếm Bạch Cao Sơn?

Đến lượt Từ Nguyên Hậu ngơ ngác
nhìn cả hai:

- Tiểu hữu làm sao vậy? Còn môn chủ,
không lẽ môn chủ cho Từ mỗ không nhận ra Thập Toàn Kiếm Pháp của Trung Nguyên
Vô Địch Kiếm Bạch Cao Sơn?

Tuy vẫn nôn nao chờ câu giải thích
của Đoan Mộc Hạ như Từ Nguyên Hậu nhưng lẽ đương nhiên nguyên nhân sự nôn nao
của chàng hoàn toàn khác với bang chủ Cái Bang. Bạch Bất Phục càng thêm bất ngờ
khi nghe Đoan Mộc Hạ phủ nhận lời đề quyết của Từ Nguyên Hậu:

- Bang chủ thứ cho. Tiểu nữ tuy có
nghe nói đến Trung Nguyên Vô Địch Kiếm Bạch Cao Sơn nhưng e rằng kiếm pháp của
tiểu nữ không phải như bang chủ nói.

Từ Nguyên Hâu bất giác nhíu mày:

- Lẽ nào Từ mỗ đã lầm? Kiếm pháp cô
nương vừa thi triển đúng là Thập Toàn Kiếm Pháp mà?

Đoan Mộc Hạ chợt thay đổi thái độ, từ
phủ nhận chuyển sang nghi ngờ:

- Từ bang chủ tin chắc vào điều này
không?

Từ Nguyên Hậu mơ hồ nhận ra có điều
bí ẩn trong câu hỏi của Đoan Mộc Hạ:

- Cô nương hỏi như thế là có ý gì?
Dường như cô nương không hề biết kiếm pháp của cô nương là Thập Toàn Kiếm Pháp?

Thoáng chút bối rồi, Đoan Mộc Hạ
ngượng ngập đáp:

- Khi truyền thụ kiếm pháp cho tiểu
nữ, lão dị nhân không hề nói cho tiểu nữ biết danh xưng của kiếm pháp.

Hai mắt mở to đến suýt bật ra bên
ngoài, Từ Nguyên Hậu kêu lên:

- Lão dị nhân nào?

Cả Bạch Bất Phục cũng phải hoang
mang:

- Sao lại là lão?

Đoan Mộc Hạ kinh ngạc:

- Nhị vị làm sao vậy? Thái độ của
nhị vị cứ như tin chắc rằng lão dị nhân đã truyền thụ kiếm pháp cho tiểu nữ
phải là Trung Nguyên Vô Địch Kiếm Bạch Cao Sơn không bằng.

Từ Nguyên Hâu nhìn qua Bạch Bất
Phục:

- Tiểu hữu nghĩ thế nào? Theo tiểu
hữu, có đúng kiếm pháp của Đoan Mộc môn chủ là Thập Toàn Kiếm Pháp không?

Chàng lúng túng:

- Thúc thúc sao lại hỏi tiểu điệt?
Tiểu điệt đâu biết gì về Thập Toàn Kiếm Pháp?

- Uý! Sao lại vậy? Lúc mới rồi
không phải chính tiểu hữu cũng kinh ngạc khi nghe ta nhắc đến Trung Nguyên Vô
Địch Kiếm Bạch Cao Sơn sao?

Chàng gượng cười:

- Kinh ngạc đâu phải là biết. Vả
lại, lần đi tìm thúc thúc này tiểu điệt cũng muốn dò hỏi về Trung Nguyên Vô
Địch Kiếm Bạch Cao Sơn.

Lộ vẻ thất vọng, Từ Nguyên Hậu nhìn
sang Đoan Mộc Hạ:

- Vậy cô nương nói đi, lúc truyền
thụ kiếm pháp cho cô nương lệnh sự đã gọi bằng danh xưng nào?

Đoan Mộc Hạ một lần nữa lại lắc đầu
phủ nhận:

- Lão dị nhân không phải là gia sư.

- Không là sư phụ sao lại truyền
thụ võ công?

Đoan Mộc Hạ thở ra:

- Nói ra sợ bang chủ không tin, lão
dị nhân này rất là kỳ quái.

- Kỳ quái thế nào?

Lần này là câu hỏi của Bạch Bất
Phục khiến Đoan Mộc Hạ nhận ra đây là vấn đề nghiêm trọng. Nàng vội giải thích:

- Không nói không cười cũng không
mấy tỉnh táo. Có thể nói lão dị nhân có phần nào giống người cuồng tâm.

Từ Nguyên Hâu không tin:

- Không cười thì được, còn không
nói, làm sao truyền thụ, nhất là truyền thụ kiếm pháp rất lợi hại như Thập Toàn
Kiếm Pháp?

Đoan Mộc Hạ mỉm cười thổ lộ:

- Kiếm pháp này đúng là lợi hại. Nhận
ra điều này, tiểu nữ thoạt đầu chỉ nhìn sau đó mới bắt đầu luyện theo.

- Học trộm ư?

Đoan Mộc Hạ lắc đầu:

- Mới đầu đúng là học trộm. Việc
không hay chút nào, phải không, Từ bang chủ?

Nhưng sau đó, lão dị nhân không
những không giận dữ trách phạt mà còn háo hức chỉ điểm cho tiểu nữ nữa.

Nhận thấy cả hai vẫn phần nào không
tin, Đoan Mộc Hạ giải thích rõ hơn:

- Phía sau sơn môn có một động khẩu,
nơi tiểu nữ thường tìm đến để luyện công phu. Có một lần tiểu nữ đến và phát
hiện lão dị nhân đã chiếm ngụ. Hỏi mấy câu không nghe đáp lời, tiểu nữ định
dùng vũ lực để trục xuất lão dị nhân. Không ngờ, lão dị nhân lại dùng một cành
cây và khua loạn ra phía trước. Nhận ra đó là những chiêu thức võ học thượng
thừa. Tiểu nữ lầm tưởng lão dị nhân dùng những chiêu này để doạ.

Lão dị nhân muốn đấu văn, tiểu nữ
đành theo đấu pháp đó đối lại. Nhưng khi thấy tiểu nữ chiết chiêu hóa giải, lão
dị nhân tỏ ý giận dỗi và ngừng tay. Lập đi lập lại như thế nhiều lần tiểu nữ
mới biết lão dị nhân không có ý động thủ dù là đấu văn. Càng nhìn càng thấy hay,
tiểu nữ không tự chủ được bèn luyện theo. Sau đó, tiểu nữ và lão dị nhân không
hề có lấy một lời đối thoại. Tiểu nữ dù có hỏi cũng chỉ nhận được sự im lặng
của lão dị nhân. Khi nhận lương thực do tiểu nữ đưa đến cũng vậy, lão dị nhân
như quên hết thất tình là những tâm trạng thường phải có của con người, lão dị
nhân im lặng lúc ăn, cũng như lúc truyền thụ kiếm pháp. Nhị vị nói đi, lão dị
nhân có đúng là người cuồng tâm không?

Từ Nguyên Hâu cau mặt lắc đầu:

- Nếu không phải cô nương là môn
chủ cần thận trọng trong lời nói, Từ mỗ ắt phải nghĩ đây là câu chuyện do cô
nương tự thêu dệt. Sau đó thì thế nào? Lão dị nhân có còn lưu ngụ Ở đó không?

Đoan Mộc Hạ gật đầu:

- Hãy còn. Có phải Từ bang chủ muốn
xem qua cho biết lão dị nhân có phải là Trung Nguyên Vô Địch Kiếm?

Từ Nguyên Hậu thở dài:

- Không cần xem Từ mỗ cũng biết lão
không là Trung Nguyên Vô Địch Kiếm! Vì niên kỷ của Bạch Cao Sơn chỉ xấp xỉ tứ
tuần. Dù có thay đổi cũng không đến nỗi cô nương phải gọi là Bạch Cao Sơn là lão
được.

- Không sai!. Theo như tiểu nữ, lão
dị nhân phải đến bách tuế. Một người tuổi tứ tuần khó có thể cải dạng thành
người như vậy, nhất là phải cải dạng một thời gian dài gần một năm.

Bạch Bất Phục tỏ vẻ hối hả:

- Đi nào, Từ thúc thúc. Tiểu điệt
cũng muốn biết nhân vật này là ai?

Ngạc nhiên nhìn Bạch Bất Phục, Từ
Nguyên Hậu dò hỏi:

- Tiểu hữu tỏ ra nôn nóng một cách
khác lạ, tại sao?

Chàng chưa kịp đáp do không biết
phải đáp thế nào, Từ Nguyên Hậu lại hỏi:

- Còn nữa, tiểu hữu cần dò hỏi về
Trung Nguyên Vô Địch Kiếm để làm gì?

Đã bối rối lại càng thêm bối rối, Bạch
Bất Phục lại càng không biết phải giải thích ra sao?

Đã thế, Từ Nguyên Hậu như có quá
nhiều nghi vấn về chàng nên dồn dập hỏi tiếp:

- Bản lãnh của tiểu hữu cũng làm ta
ngạc nhiên không ít. Lệnh sư là cao nhân nào? Thuộc môn phái gì? Võ học của
tiểu hữu có liên quan gì đến Bích Dạ Lôi Khúc mà ta đã cố ý đưa cho tiểu hữu
học không? Nếu không, tại sao lúc nãy ta thấy tiểu hữu như không nghĩ đến bản
thân cũng đang bị Bạch Vân Độc Vụ uy hiếp như bọn Vương Tứ mà lại có ý lo lắng
cho họ? Tiểu hữu đã gặp những kỳ tích gì?

Mọi nghi vấn đều đổ dồn vào chàng, chính
Đoan Mộc Hạ như cũng muốn hiểu rõ về chàng nên cả hai cứ nhìn và chờ đợi.

Không thể khác được, Bạch Bất Phục
đành phải nói:

- Câu chuyện thì dài, mà tại hạ lại
không muốn lỡ dịp nhìn qua lão dị nhân. Nhị vị nghĩ sao nếu chúng ta vừa đi vừa
đàm đạo?

Lời đề xuất của chàng càng thêm
thuận tiện cho Từ Nguyên Hậu và Đoan Mộc Hạ, cả hai cùng ưng thuận.

Họ cùng lao đi. Khinh thân pháp của
họ tuy mỗi người mỗi khác nhưng sự nhanh nhẹn lại tỏ ra đồng đều.

Chỉ có Bạch Bất Phục thầm hiểu rằng
khinh thân pháp của chàng có phần cao hơn họ vì chàng hãy còn ba phần lực đạo
chưa dùng đến.

...

Đúng như Đoan Mộc Hạ đã nói, phía
sau ngọn Phục Ngưu Sơn, là sơn môn của Tri Thù Độc Môn, có một động khẩu vừa
thanh tịnh vừa u nhã rất thuận tiện cho việc luyện công.

Thế nhưng, dù họ đã lùng sục khắp
nơi, bóng dáng của lão dị nhân hoàn toàn không có.

Đoan Mộc Hạ lầu bầu:

- Không lẽ môn nhân bổn môn vì quên
việc đưa vật thực đến như tiểu nữ đã dặn, lão dị nhân đã giận dỗi bỏ đi?

Từ Nguyên Hậu không hổ danh là bang
chủ Cái Bang, một đại bang có lối thông tin vừa nhanh vừa hữu hiệu nên cần phải
có mục lực tinh tường nhanh nhạy, bỗng lên tiếng:

- Không phải lỗi ở môn nhân quý môn
đâu. Cô nương xem kìa, có một ít vật thực bị ai đó ném ở chỗ kia.

Đưa mắt nhìn theo hướng tay chỉ của
Từ Nguyên Hậu, Bạch Bất Phục lắc nhẹ vai và lập tức đặt chân lên một nhánh cây
cao đến ba trượng.

Không lưu tâm đến ánh mắt nhìn khâm
phục của Từ Nguyên Hâu và Đoan Mộc Hạ, chàng nói vọng xuống:

- Thức ăn tuy đã hư nhưng không bị
đổ tung toé. Có người đặt vào đây chứ không phải bị ném bỏ.

Chàng nhảy xuống và đưa cho họ xem
chỗ thức ăn vẫn nguyên vị trí, như mới được sắp đặt gọn gàng.

Đồng tình với nhận định của chàng, Đoan
Mộc Hạ tỏ ý nghi ngờ:

- Môn nhân bổn môn dù muốn cũng
không thể làm được việc này. Trừ phi do chính lã dị nhân cố ý tạo ra.

Từ Nguyên Hâu gật đầu:

- Điều này có thể lắm, nhưng để làm
gì khi thức ăn vẫn không được động đến?

Nhìn lại động khẩu, Bạch Bất Phục
bất giác hỏi:

- Cô nương vẫn thường luyện công
luôn cả đêm sao?

Đoan Mộc Hạ lắc đầu phủ nhận:

- Luyện đêm ư? Không hề. Sao Bạch
cung chủ lại hỏi như vậy?

Chàng lập tức nhăn nhó:

- Tại hạ đã nói rồi, cô nương đừng
gọi tại hạ là cung chủ nữa có được không?

Từ Nguyên Hậu bật cười:

- Danh không chính thì ngôn không
thuận. Đến ta cũng không dám nhận càn cung chủ là tiểu hữu như trước nữa nếu
không có sự ưng thuận của cung chủ Bích Dạ Cung.

Thở dài đánh sượt, chàng hỏi:

- Từ thúc thúc lại muốn trên cợt
tiểu điệt nữa sao? Trừ phi tiểu điệt thu thập đủ Ngũ Tuyệt mới dám nhận mình là
cung chủ Bích Dạ Cung. Nếu biết như thế này, tiểu điệt không nói thật tất cả
làm gì.

Từ Nguyên Hâu nghiêm mặt:

- Bạch cung chủ nói sai rồi. Chỉ có
hạng tiểu nhân mới có hành vi ám muội, không quang minh lỗi lạc. Bạch cung chủ
là người duy nhất đến được Bích Dạ Cung kể từ khi cung chủ đời trước thất tung.
Công phu Bích Dạ Cung cũng không phải ngẫu nhiên mà lần lượt đến tay cung chủ, tất
cả đều không qua sự sắp đặt của Hóa Công.

Nếu cung chủ thấy thẹn không dám
nhận là cung chủ Bích Dạ Cung, Từ Nguyên Hậu này cũng thẹn khi có một bằng hữu
vong niên như các hạ.

Phản ứng quyết liệt của Từ Nguyên
Hậu khiến Bạch Bất Phục bối rối. Trước ánh mắt nhìn nghiêm khắc và chờ đợi của
Từ Nguyên Hậu lẫn Đoan Mộc Hạ, chàng thở dài:

- Bang chủ trách đúng lắm, nhưng...

Từ Nguyên Hậu vụt bước lùi:

- Đủ rồi! Người không có lập trường
kiên định như các hạ, Từ mỗ thật sự không dám dây vào, các hạ cứ tùy tiện. Từ
mỗ không tiễn.

Chàng giẫm mạnh chân vì bực tức:

- Vậy còn di ngôn của gia mẫu thì
sao? Bạch gia cũng cần khôi phục đâu kém gì Bích Dạ Cung?

Ánh mắt bỗng dịu lại, Từ Nguyên Hậu
tự gật đầu vài lượt:

- Hóa ra ta đã hiểu lầm tiểu hữu. Chà!
Còn Bạch gia nữa, tiểu hữu không nhắc, ta quên mất.

Đoan Mộc Hạ chen vào:

- Võ học có thể kiêm tu nhiều nhà
thì cương vị cũng vậy. Bạch gia càng quang tông diệu tổ hơn nếu có hậu nhân là
cung chủ Bích Dạ Cung.

Từ Nguyên Hậu reo lên:

- Đúng lắm! Không phải ta đã gọi là
Bạch cung chủ là cung chủ sao? Cứ thế đi, vừa là hậu nhân của Bạch gia uy danh
hiển hách vừa là cung chủ Bích Dạ Cung uy chấn khắp Trung Nguyên cách đây một
giáp. Thật là nhất cử lưỡng tiện.

Bạch Bất Phục cười vui:

- Nói như Từ bang chủ, bang chủ
không còn nghĩ đến việc xa lánh bổn cung chủ nữa sao?

Từ Nguyên Hâu cười hào sảng:

- Là lỗi ở ta. Được. Ta sẽ chuộc lỗi bằng cách tìm cho tiểu hữu một vị tiểu
muội tử, được không?

Bạch Bất Phục king ngạc:

- Từ bang chủ muốn nói đến Đồng Mỹ
Hoa đã bị Vô Vi Cung bắt giữ?

Từ Nguyên Hâu nhăn mặt:

- Đừng nói là sở học của Vô Vi Cung
quá thâm hậu, đến như có một Vô Vi Cung tồn tại bấy lâu nay ta cũng chưa bao
giờ nghe qua, ta làm sao dám nghĩ đến chuyện giải cứu Đoan Mộc Hạ và giao cho
tiểu hữu?

- Nhưng chính Từ bang chủ vừa nói
đến việc tìm lại một tiểu muội tử?

Hất hàm về phía Đoan Mộc Hạ, Từ
Nguyên Hậu giải thích:

- Ý của ta muốn là cùng kết nghĩa
kim bằng với cả hai. Nếu được như nguyện không phải nhị đệ có một tiểu muội tử
xinh đẹp là gì?

Không ngờ Từ Nguyên Hậu lại có ý
này, cả hai cùng bối rối.

Thái độ của họ khiến Từ Nguyên Hậu
giận dỗi:

- Sao? Nhị vị chê Từ mỗ không xứng
là đại ca kết nghĩa à?

Bạch Bất Phục hốt hoảng:

- Làm gì có, đại ca? Đệ chỉ sợ đệ
không xứng thôi.

Còn Đoan Mộc Hạ thì kêu lên:

- Được đại ca xem trọng, muội đâu
bỏ lỡ dịp được với cao?

Cả cười, Từ Nguyên Hậu bảo:

- Được lắm! Chúng ta đều là người
giang hồ chỉ trọng chữ tín chứ không câu nệ tiểu tiết. Tay ta đây, hai người
muốn xem Từ Nguyên Hậu này là đại ca hãy đập tay vào đây.

Vỗ vào bàn tay đang xòe rộng của Từ
Nguyên Hậu, Bạch Bất Phục dõng dạc nói:

- Đệ là Bạch Bất Phục...

Đoan Mộc Hạ làm theo và tiếp lời:

- Muội là Đoan Mộc Hạ. Ba chúng ta tuy không đồng sinh nhưng từ nay nguyện
đồng tử. Có phước cùng hưởng có họa cùng chia. Nếu có sai lời nguyện trời tru
đất diệt.

Từ Nguyên Hâu thoáng xúc động khi gọi:

- Nhị đệ! Tam muội!

Đoan Mộc Hạ cũng thế:

- Đại ca! Nhị ca!

Riêng Bạch Bất Phục thì nói:

- Đại ca và tam muội thật không may.
Cả hai kết nghĩa với Bạch Bất Phục này phước thì chưa chắc, còn họa thì đầy dẫy.
Nhị vị kham nổi không?

Vẫn bóp chặt tay của Bạch Bất Phục
và Đoan Mộc Hạ đang nằm lọt thỏm trong hữu thủ. Từ Nguyên Hâu hỏi:

- Ý nhị đệ muốn nói đến Vô Vi Cung
vừa thần bí vừa phi nhân?

Chàng gật đầu nghiêm giọng:

- Không sai! Chính là Vô Vi Cung đã
đến đây khiến lão dị nhân biệt dạng.

Đoan Mộc Hạ hoàn toàn bất ngờ:

- Sao nhị ca biết rõ điều này?

Chàng không đáp chỉ nhìn cả hai như
dò hỏi.

Hiểu được ẩn ý của chàng, Từ Nguyên
Hậu quả quyết:

- Vô Vi Cung thì sao chứ? Mẫu thân
của nhị đệ cũng là trưởng bối của ta bị bức tử, ta không thể không báo thù.

Đoan Mộc Hạ tiếp lời:

- Từ việc nhận chiến thư của Bạch Y
công tử của Bích Dạ Cung Chủ và Độc Môn Tri Thù, đến khi xuất hiện kỳ quái của
Song Ngư Loan Tình Kiếm ở Hắc Y Giáo và Bích Dạ Cung, nội tình chắc chắn có
liên quan đến Vô Vi Cung và Vô Vi Tiên Tử. Muội cảm nhận được điều này. Bất kể
đúng sai, vì lão dị nhân, vì nhị ca, muội không ngại, khi khai chiến với Vô Vi
Cung.

Hai bóng nhân ảnh và hai tràng cười
lồng quyện vào nhau khiến ba nhân vật vừa kết nghĩa phải giật mình.

Bạch Bất Phục càng làm cho một
huynh, một muội thêm giật mình lúc chàng quát lớn:

- Là bọn ngươi, Vô Vi Cung?

Nhìn một nam một nữ cùng vận y phục tráng tuyền vừa hiện thân, nhớ lại nhận
dạng của đôi nam nữ do Bạch Bất Phục đã kể, Đoan Mộc Hạ thu tay về và bạt kiếm.

Nàng quát hỏi:

- Việc xảy ra cho một lão nhân ở đây là do hai người thực hiện?

Đưa mắt nhìn thế kiếm thủ của Đoan Mộc Hạ, nam nhân nọ cao ngạo.

- Thập Toàn Kiếm Pháp? Không ngờ bọn ta dễ dàng tìm được người tiếp thụ
kiếm pháp của lão cuồng si kia là tiểu nha đầu ngươi.

Nữ nhân kia thì nhìn Bạch Bất Phục:

- Ngươi là Bạch Bất Phục? Cung chủ Bích Dạ Cung cũng là ngươi? Hay lắm! Đây
mới gọi là nhất cữ lưỡng tiện! Ha... ha... ha...

Qua khẩu khí của đôi nam nữ, Từ Nguyên Hậu thoáng nao lòng vì biết đối
phương ẩn thân đã lâu nhưng họ lại không phát hiện được. Cũng thu tay về, Từ
Nguyên Hậu trầm giọng hỏi:

- Nhị vị thoáng nhìn qua đã nhận ra Thập Toàn Kiếm Pháp, lão nhân kia có
liên quan gì đến Trung Nguyên Vô Địch kiếm Bạch Cao Sơn? Có phải chính là Vô Vi
Cung đã làm cho lão nhân kia thành cuồng si?

Nam nhân nọ hất mặt, cao giọng:

- Bổn cung vốn có chủ trương không xen vào việc giang hồ. Nếu các hạ thu
lại lời đã nói lúc nãy mà ta đã nghe, ta sẽ không bẩm báo đến cung chủ, giúp
cho Cái Bang thoát khỏi cảnh lưu huyết. Thế nào?

Báo cáo nội dung xấu