Con vượn bơi trong bể kính - Chương 09 - 10 - 11 - 12 - 13 - 14

9.

Scott chộp lấy cuốn
sách hướng dẫn về vượn bơi để trên bàn và lật nhanh các trang. Những con vượn
bơi liệu có thể ra khỏi bình của chúng không? Nó tự hỏi. Nó không tin là được.

Glen hỏi:

- Trong đó có phần nào
nói về chuyện gì sẽ xảy ra nếu một thằng ngốc không dùng nước cất không?

- Cậu định nói gì?

- Tớ định nói là chúng
ta không bàn về việc Mac trèo ra ngoài rồi lại trèo vào bể, mà tất cả là do cậu
đã lấy nước ở hồ Fear.

Scott khăng khăng.

- Chính điều đó đã làm
Mac trở nên tuyệt vời hơn những hạt bụi trắng kia. Và chúng ta sẽ chỉ có những
con vượn bơi bé tí tẹo tèo teo nếu chúng ta làm theo hướng dẫn.

Scott lại nhìn Mac. Và
lần này thì mắt nó mở to đến mức trợn ngược lên trước những gì nó nhìn thấy.

Con vượn bơi đang mải
mê xếp những đồng xu lên trên cái gọt bút chì. Scott la lên:

- Tớ không thể tin vào
những gì nó đã làm, nhưng chúng ta phải lấy đồ của tớ ra khỏi cái bể kính này
ngay.

Glen nói:

- Cậu đi mà lấy. Đó là
đồ của cậu chứ.

Scott không muốn thò
tay vào nước. Nó không biết Mac sẽ làm gì. Nhưng nó muốn lấy cái đồng hồ và
đồng đô la bạc ra khỏi đó. Vì vậy nó chẳng có cách nào khác.

Nó quyết định lấy cái
đồng hồ ra trước. Mac không ở gần đó.

Scott hít một hơi thật
sâu và thò tay vào bể kính. Nó chộp lấy cái đồng hồ và rút vội tay ra.

Scott cười toe toét và
ve vẩy cái đồng hồ trước mặt Glen. Những giọt nước bắn cả vào mặt bạn. Nó nói:

- Bây giờ đến lượt cậu.
Trừ phi cậu nhát quá.

Glen lấy ống tay áo lau
nước trên mặt và nói:

- Tớ chẳng phải là
người muốn những đồ vật ấy. Thế thì tại sao tớ phải lấy?

Scott thò tay đến chỗ
đồng đô la bạc. Nó đã bớt sợ hơn.

Nó thò tay ra và chộp…

Những ngón tay nó đau
buốt khi Mac bám lấy và trèo lên. Đau quá!

Những ngón tay buốt
nhói.

Mac cắn tay Scott với
những cái răng sắc như dao cạo.

10.

- Giúp tớ với! Nó cắn
tớ! - Scott gào lên.

Mac cắm những cái vuốt
sắc của nó vào tay Scott, cảm giác như hàng ngàn mũi kim nóng, nhọn đâm vào tay
nó vậy. Máu rỉ ra trên tay nó.

Scott giận dữ vung vẩy
tay, cố rũ Mac ra. Nhưng Mac chỉ cắn sâu hơn.

Mac bám vào gấu tay áo
của Scott. Scott có thể cảm thấy rõ là Mac đang di chuyển. Nó đang trèo lên. Nó
cắm những cái vuốt sắc vào cánh tay Scott.

- Giúp tớ với! Lấy nó
ra đi! Lấy nó ra ngay. Tớ cảm giác như mình đang bị đốt trong đống lửa ấy! -
Scott nhảy lên nhảy xuống. Nó đánh mạnh vào Mac qua lần áo.

Glen kêu lên:

- Có chuyện gì xảy ra
với cậu mới được chứ?

Scott nói:

- Mac đang ở trong ống
tay áo tớ.

Glen nhắc lại, giọng
hoàn toàn không tin tưởng.

- Nó đang ở trong ống
tay áo cậu? Thật là lố bịch.

Scott lại hét lên:

- Lấy nó ra đi.

Glen gắt lại:

- Cởi áo ra.

Scott vội vàng kéo cái
áo lên qua cổ và cởi ra.

Nó nhìn xuống tay mình.

Không có Mac ở đó.

Nó đoán rằng Mac ở đâu
đó trong áo của nó. Nhưng nó đã nhầm.

- Đừng động đậy! - Glen
bảo Scott. Nó nhìn chằm chằm vào ngực Scott.

Scott nhìn xuống và
nhìn thấy Mac đang treo toòng teng trên ngực áo phông của nó. Mac cũng chằm
chằm nhìn lại nó.

- Lấy nó ra khỏi người
tớ ngay!

Glen đi đến gần hơn.
Nhưng chỉ là để nhìn cho rõ hơn:

- Tuyệt thật!

Glen nói, ngắm nghía
Mac từ một khoảng cách an toàn qua vai Scott.

- Ái chà chà, nó lại
còn cười với tớ nữa chứ.

Glen tiếp tục:

- Thật là chuyện hoàn
toàn ngạc nhiên. Chắc chắn là nó có những cái răng rất sắc đấy. Nó cắn sẽ đau
lắm. Tớ không đụng vào nó đâu.

Scott không thể đứng
với Mac bám chặt trước ngực thêm một phút nào nữa. Cứ như là đang cầm con vật
nguy hiểm như nhện đen Châu Phi ấy. Scott dịch dần tay mình về phía con vượn
bơi. Mac thận trọng nhìn nhưng vẫn không động đậy.

Khi đầu ngón tay của
Scott chạm vào Mac thì nó rất ngạc nhiên trước cảm giác mà mình nhận được. Lông
của Mac cũng giống như lông của các con thú khác. Mặc dù nó bị ướt và bết vì
nước nhưng vẫn rất êm. Scott chắc rằng nếu khô thì nó sẽ mềm mại lắm.

Bất chợt Scott không
còn cảm thấy sợ nữa. Nó vuốt ve tay mình trên lưng Mac để nựng nó. Còn Mac thì
có vẻ như rất thích điều đó. Nó tựa vào tay Scott và cọ cọ người vào đó, miệng
rít lên khe khẽ.

Glen nói:

- Để tớ vuốt nó một
cái.

- Được rồi. Bây giờ thì
cậu lại muốn đụng vào nó cơ đấy!

Scott lặng yên quan sát
Glen vuốt ve Mac.

Glen thừa nhận:

- Lông nó rất mượt. Tớ
không bao giờ nghĩ được chúng ta lại có được chuyện thú vị thế này khi đặt mua
những con vượn bơi bé tí đâu.

Scott nhắc:

- Đúng ra là cậu nghĩ
rằng chúng ta sẽ không được gì cả.

Glen thay đổi đề tài:

- Cậu có chắc là nó sẽ
không sao khi ra khỏi nước không?

Scott nhún vai:

- Nó có vẻ ổn. Hơn nữa
không phải chúng ta nhấc mà nó tự ra đấy chứ.

Với Mac vẫn bám chặt
trên ngực áo, Scott nhẹ nhàng ngồi xuống sàn. Nó vẫn tiếp tục vuốt ve Mac.

Glen ngồi ở phía đối
diện. Mac nhảy khỏi áo Scott và đứng giữa hai đứa.

- Nó đang chuẩn bị làm
gì đây? - Scott tự hỏi. - Nhưng Mac chỉ hết quay nhìn đứa này đến đứa kia như
chờ xem chúng làm gì trước đã.

Glen gợi ý:

- Có lẽ nó muốn chơi
đùa.

- Cậu sẽ chơi kiểu gì
với một con vượn… - Nhưng trước khi nói hết thì Scott nảy ra một ý.

Scott nhặt lấy trái
bóng cao su mà Mac ném ra khỏi bể kính lúc trước. Nó đẩy nhẹ quả bóng về phía
Mac. Mac nhìn quả bóng trong giây lát rồi chuyển sang nhìn Scott. Rồi nó làm
đúng như Scott hi vọng. - Nó nhặt quả bóng lên rồi ném trả lại. Scott bắt hụt
quả bóng để quả bóng đập đến bộp vào ngực. Nó mạnh như một cú đấm làm Scott ngã
nhào xuống sàn.

- Tớ không thể tin được
là nó lại khỏe đến thế.

- Ừ. Đau quá! - Scott
trả lời, tay xoa xoa ngực.

Glen bênh Mac:

- Đấy chỉ là một tai
nạn do vô tình thôi.

Scott nói:

- Tớ biết nhưng vẫn
thấy đau quá.

Glen nhặt quả bóng và
lăn về phía Mac. Mac nhặt lên và quẳng trả lại.

Scott reo lên:

- Thật tuyệt quá!

Mac có vẻ thích chơi
bóng. Có lúc nó ném về Scott, có lúc về phía Glen, có lúc ném quả bóng qua
chúng làm hai đứa phải chạy đi nhặt. Nhưng khi Scott và Glen cố gắng bắt nó đi
nhặt bóng thì Mac từ chối. Nó ngồi yên và đợi cho một trong hai đứa đi nhặt.

- Này, cậu có nghĩ là
Mac đang co lại không? - Scott hỏi khi đi nhặt bóng cho Mac.

- Đúng vậy. Trông nó có
vẻ nhỏ bé hơn.

Scott nhẹ nhàng lăn quả
bóng về phía Mac. Nhưng không thèm để ý. Nó chầm chậm bò trở lại bàn học của
Scott. Và như một con bọ, nó trèo lên thành bể kính, nhảy vào trong.

Scott đứng nhìn Mac nổi
trên mặt nước. Nó bảo Glen:

- Nhìn kìa. Nó lại bắt
đầu to ra rồi. Tớ đoán là nó không ra khỏi nước được lâu đâu. Nó sẽ bị teo đi
nếu ra khỏi nước lâu.

Glen cầm cái áo khoác
lên rủ:

- Thôi để cho nó nghỉ
đi. Sao chúng mình không đến hội chợ và chơi trò chơi viđêô “Cuộc đua sấm sét”
nhỉ?

Scott cũng cầm áo khoác
của nó lên và nói.

- Sao cậu lại muốn chơi
trò đó? Cậu luôn bị thua trong trò chơi “Cuộc đua sấm sét” cơ mà. Cậu không thể
khá lên trong trò chơi đó được.

- Thì cậu cũng liên tục
thua đấy thôi. - Glen vừa trả lời, vừa đi khỏi phòng.

Scott nhấn mạnh:

- Cứ lần nào cậu nhấn
cần ga là y như rằng cậu bị đâm và nổ tung lên.

Scott nhìn quanh phòng
tìm cái mũ bóng chày. Kia rồi, nó được treo ở ghế trên bàn học, gần ngay cái bể
kính của Mac. Scott chộp lấy và chụp lên đầu.

- Đúng, nhưng lý do duy
nhất để cậu không bị đâm là cậu chạy có năm dặm trên một giờ thôi. - Glen bảo
bạn khi hai đứa xuống đến nhà dưới.

Rồi nó hét tướng lên:

- Ai đến bến xe buýt
đầu tiên thì được chơi lượt đầu tiên.

Nó đẩy cửa ra trước
Scott và chạy vọt ra đường.

- Chỉ có cách duy nhất
cậu đối xử với tớ là bằng cái thói xấu chơi của cậu. Đồ tồi! - Scott nói và
chạy theo.

Đột ngột nó dừng lại:

- Này, đợi đã. Bể kính
của Mac vẫn chưa có nắp. Chúng ta phải quay lại và kiếm cái gì đó đậy vào đã.

Glen quay đầu lại nhưng
chân vẫn chạy ra bến xe buýt, nó hét lên:

- Đừng lo. Mac vẫn còn
ở đó. Chẳng có chuyện gì xảy ra đâu.

11.

- Cẩn thận! - Glen hét
tướng lên. - Mắt cậu để đi đâu vậy chứ?

Nhưng muộn quá rồi.
Scott đã không thể kiểm soát nổi trò chơi đua xe nữa. Nó nhắm tịt mắt lại khi
xe nó chuẩn bị đâm vào tường. Tiếng nổ do xe đâm gây ra bao quanh nó.

“Cuộc đua sấm sét” là
trò chơi hay nhất trong phòng chơi trò chơi điện tử. Ghế của xe cứ nảy lên như
thể cái xe đang mở hết tốc độ trên đường đua. Màn hình khổng lồ đặt trước xe và
những cái loa lớn khuếch đại tiếng động làm cho mọi thứ trở nên giống như thật.

- Để tớ chơi một lần
nữa. - Scott bảo Glen.

Nó cảm thấy rất vui và
hầu như quên béng mất Mac.

Hầu như thôi.

Nó không thể không cảm
thấy hối tiếc vì đã không dùng nước cất tạo ra những con vượn tí hon. Nó sợ
việc dùng nước ở hồ Fear sẽ làm cho Mac trở nên… một cái gì đó rất tệ hại.

Glen trả lời:

- Không. Đến lượt tớ
chứ?

Scott vẫn không chịu
nhường ghế lại:

- Từ từ đã. Tí nữa tớ
sẽ cho cậu chơi hai lần.

Glen nói:

- Ừ, nhưng đây là cái
phiếu cuối cùng. Đây là lượt chơi của tớ chứ.

- Nếu cậu đi xếp hàng
hai lần tớ sẽ xếp cho cậu. - Scott nói.

Scott thò tay vào túi
quần tìm phiếu. Không may rồi. Nó tìm túi áo.

Nhưng thay vì tìm thấy
phiếu, Scott lại thấy thứ khác. Thứ mà nó không hề đút vào.

Nó hoàn toàn không
thuộc về túi áo của Scott. Nó ươn ướt, nhớp nháp như một cuộn giấy ăn ngấm
nước.

Và rồi nó động đậy.

- A!... A!... A! -
Scott hét lên và rút vội tay ra khỏi túi.

Glen ngạc nhiên hỏi:

- Có chuyện gì à?

Nhưng nó chẳng phải chờ
câu trả lời lâu.

Mac trèo ra khỏi túi áo
của Scott và đứng trên vô lăng.

Nó có vẻ nhỏ hơn -
Scott hiểu, vì chúng đã ở phòng viđêô khoảng một tiếng đồng hồ rồi.

Scott cúi xuống để nhấc
Mac lên. Nhưng Mac rất nhanh, nó nhảy vào trong ôtô và chui vào hộp đút tiền.

Glen thở hổn hển:

- Ôi, trời ơi! Làm sao
lôi được nó ra khỏi đây bây giờ?

- Tớ không biết. -
Scott trả lời, mắt nhòm vào khe bỏ tiền.

- Có thể làm thế này sẽ
được. - Glen nói. Nó đút một đồng xu vào và nhấn nút.

Mac vẫn không chui ra.
Nhưng cái phiếu chơi thì ra.

- Tuyệt! - Glen nói và
cúi nhặt cái phiếu.

Nhưng trước khi nó kịp
nhặt thì một cái phiếu khác chui ra.

Và một cái khác.

Một cái khác nữa.

Rồi liên tục, phiếu
chơi đổ ra từ cái máy.

- Ôi, không! - Scott
rên lên cố gắng đẩy những cái phiếu trở lại. - Có thể Mac đã làm hỏng cái máy
rồi.

Glen hất tay Scott và
thế là phiếu chơi lại thi nhau chui ra. Glen kêu lên sung sướng khi nhặt được
đầy hai tay phiếu:

- Chẳng có vấn đề gì
đâu. Thậm chí lại còn tuyệt nữa.

Bỗng một giọng trầm,
nghe đã biết là kẹt xỉ, cất lên từ phía sau chúng:

- Này, hai cậu làm cái
trò hề gì ở đây vậy?

Scott và Glen quay về
phía có tiếng nói.

Scott thì thầm:

- Ôi! Đó là ông chủ
Bruno lớn. Ông ta đang đi đến đây đấy.

12.

- Chúng ta phải chuồn
khỏi đây thôi. - Scott nói.

Ông chủ đang lách qua
đám đông tiến lại gần hơn, gần hơn nữa.

Glen hỏi:

- Thế còn Mac? Chúng ta
không thể bỏ nó lại đây được.

Như thể nghe được lời
Glen nói, con vượn bơi chui ra khỏi hộp đút tiền nhanh như khi nó chui vào.

- Nó đây rồi! - Scott
kêu lên và chỉ vào Mac.

Scott định bắt nó nhưng
Mac rất nhanh. Nó nhảy từ nóc hộp đút tiền xuống và chạy biến.

Scott và Glen đuổi theo
sau Mac. Scott liếc qua vai mình thở phào nhẹ nhõm. Ông chủ không đuổi theo
chúng. Ông ta đang bận thu nhặt những cái phiếu chúng vứt lại đằng sau.

Đó là tin tốt. Còn tin
xấu là Mac đã biến mất trong một rừng chân. Chân của bọn trẻ chơi điện tử.
Chúng đang la hét, nhún nhảy. Chân chúng co lên giậm xuống đầy kích động, chúng
nện thình thịch xuống sàn. Mac mất hút trong số đó.

Chẳng ai chú ý đến Mac
khi nó chạy chữ chi, luồn lách trong đám đông.

- Cẩn thận! - Scott hét
to khi một thằng cao to, cơ bắp cuồn cuộn suýt nữa thì giẫm Mac bẹp gí.

Mac biến đâu mất khi
Scott chạy đến gần.

- Mày cẩn thận thì có.
- Thằng kia nói và xô Scott thật mạnh.

Scott ngã vào Glen phía
sau. Hai đứa ngã lăn cù ra sàn. Lúc chúng đứng lên được thì chẳng thấy tí dấu
vết nào của Mac nữa.

Scott kêu lên:

- Ôi, không! Nó đâu
rồi?

Glen trả lời:

- Tớ chẳng thấy nó đâu
cả.

Cái máy bắn bi gần chỗ
Scott đột nhiên tự chạy.

Những viên bi bắt đầu
chuyển động trong cái máy.

Đèn nhấp nháy liên tục.

Chuông kêu lanh lảnh.

Còi huýt inh ỏi.

Scott cảm thấy bàng
hoàng sợ hãi khi nó biết đích xác Mac đang ở đâu.

Nó chắc chắn Glen cũng
đang nghĩ như nó, Glen đứng tựa người vào nó, mắt liếc về phía cái hộp đút
tiền.

Scott hỏi:

- Cậu có nhìn thấy gì
không?

Những viên bi bắt đầu
bắn ra nhanh hơn, rồi nhanh hơn nữa. Cái cần hãm nảy lên rất mạnh. Nó biến mất
dưới dây đai truyền rồi lại hiện ra. Chuông càng kêu to hơn khi bi bắn ra càng
nhiều, bi bắn ra xung quanh, máy giật đùng đùng. Trông nó cứ như thể chuẩn bị
phóng lên ấy.

Glen cố gắng nhìn qua
khe đút tiền, nhưng cái máy cứ nảy lên đùng đùng không nhìn được. Một đám đông
bọn trẻ xúm lại xem và khi khói bay lên từ trên nóc máy, một đứa kêu lên:

- Nó chuẩn bị nổ đấy!

Rồi đột nhiên tất cả
đèn ở cái máy tắt ngấm. Những viên bi sắt ngừng chạy. Chuông, còi cũng im bặt.
Và từ đáy của cái máy - Mac chui ra.

Khi Scott chuẩn bị đuổi
theo Mac thì một cánh tay đầy lông túm lấy vai nó. Đau điếng! - Đó là ông chủ
Bruno lớn.

Ông ta gầm lên:

- Có chuyện gì ở đây
thế này?

Rồi ông ta nhìn xuống
và thấy Mac. Móng của Mac đang bị mắc vào khe ván sàn gỗ. Nó đang cố gắng để
thoát ra.

Bruno lớn nheo mắt lại.
Scott hiểu ông ta không tin vào những gì mắt mình nhìn thấy.

Bruno ngẩng mặt lên và
gí sát khuôn mặt phì nộn của ông ta vào mặt Scott. Hơi thở nóng rực, hôi hôi
của ông ta phả đầy mũi nó. Ông ta gầm lên:

- Vật cảnh không được
vào đây!

Và ông ta nhấc bàn chân
to bè lên.

Scott liếc về phía Mac.
Nó đang uốn, vặn, cố rút móng ra khỏi khe ván gỗ.

Scott kinh hoàng nhìn
Bruno hạ bàn chân đen sì xuống.

Xuống…

Xuống người Mac.

Để gí bẹt nó xuống sàn
- mãi mãi.

13.

Scott giơ tay lên và
lấy hết sức đẩy Bruno lớn. Ông chủ phòng chơi điện tử loạng choạng lùi lại và
cố giữ thăng bằng.

Glen nhanh chóng nhấc
Mac ra khỏi sàn.

- Bắt được nó rồi. -
Glen hét to với Scott. Nó đút Mac vào túi áo và hai đứa cắm đầu cắm cổ chạy.

Khi chúng chạy ra khỏi
phòng chơi viđêô chúng còn nghe rõ tiếng Bruno lớn ngã đánh rầm một cái xuống
sàn.

Scott nói to khi hai
đứa chạy ra bến xe buýt:

- Thế là chúng ta không
quay lại đây được nữa rồi.

- Chắc chắn là thế. -
Glen thở hổn hển trả lời.

Scott vẫn chưa hết run
khi ngồi trên xe buýt về nhà. Nó chẳng buồn nói chuyện và Glen cũng thế.

- Chúng ta làm gì với
Mac bây giờ? - Cuối cùng Scott lên tiếng khi hai đứa đã an toàn ngồi trong
phòng nó.

Glen nhún vai:

- Chúng ta có thể làm
gì được? Chả lẽ lúc nào cũng kè kè bên nó à?

Scott quả quyết:

- Được, từ bây giờ Mac
phải ở yên trong bể kính và chúng ta sẽ làm cái nắp cho nó.

Glen thò tay vào túi và
lôi Mac ra.

Nó kêu lên:

- Có chuyện gì xảy ra
với nó vậy? Trông Mac thật tội nghiệp.

Đúng thế - Scott nghĩ -
Mac co rúm lại, nhăn nheo như một quả mận khô. Nó co lại chỉ bằng nửa con bọ
hung. Scott nhìn vào mặt nó. Mắt nó trũng sâu xuống. Môi nó nứt nẻ, cong tớn
lên, hàm răng lởm chởm thò ra. Trông nó thật giống như miếng bọt biển khô với
những cái gai nhọn cắm lên.

Khuôn ngực bé nhỏ của
nó phồng lên xẹp xuống, nó thở khò khè cố hớp hớp không khí. Scott không thể
không cảm thấy thương hại cho nó. Scott đón lấy Mac từ tay Glen và nhẹ nhàng
đặt nó trở lại bể kính.

Và đúng cái lúc Mac
chạm vào mặt nước, một chuyện đã xảy ra.

Mac bắt đầu thay đổi.

Thay đổi thành một thứ
khác - một thứ mà thậm chí ngay cả bọn trẻ quen sống ở phố Fear cũng không thể
nào tin được.

14.

- Không! - Glen hét
tướng lên.

Scott luống cuống hất
đổ cái bể kính khi nó lùi lại. Chết rồi. - Nó thầm kêu khổ trong lòng.

Mac vẫn đang thay đổi.

Nó trở nên đen hơn. Lớp
lông trên toàn thân nó trở nên dài và dày hơn. Hai tay nó phồng lên, to hơn,
mạnh hơn. Hai chân nó đập mạnh và dài ra. Thậm chí ngay cả hai cánh trên lưng
nó cũng bắt đầu dài ra và trông càng giống cánh những con khỉ trong phim.
"Thầy phù thủy lừng danh".

Khi Mac ngừng thay đổi,
nó đã to hơn một con chuột. Lớn hơn rất nhiều. Nó bằng cỡ một con thỏ.

Glen hỏi:

- Chuyện gì sẽ xảy ra
nếu Mac cứ tiếp tục lớn? Sẽ thế nào nếu nó lớn bằng một con khỉ thật, thậm chí
là một con Gôrila?

Scott cố gắng thuyết
phục Glen cũng là để trấn an mình:

- Không có chuyện đó
đâu, Glen. Nhưng tớ phải nói với cậu là tớ không hề muốn nó chạy rông như thế.

Glen trả lời:

- Tớ biết. Đó không
phải là lỗi của cậu.

Scott lấy quyển từ điển
to tướng từ trên giá sách xuống và đặt làm nắp bể kính. Nó chừa một khe hở đủ
để không khí chui vào.

Glen tuyên bố:

- Nó sẽ không thể chui
ra ngoài được nữa.

- Ối! - Glen kêu lên.

- Cái gì vậy? - Scott
hốt hoảng nhìn về phía Mac.

Glen nói:

- Nhìn xem bây giờ là
mấy giờ rồi. Nếu tớ không về nhà bây giờ thì mẹ tớ sẽ mắng chết.

Glen chạy ra khỏi
phòng.

Scott tiễn bạn xuống
nhà dưới. Khi xuống đến tầng một nó nhìn thấy Kelly. Chị nó đang uốn éo đi
quanh phòng khách khoe cái váy màu hồng giả như một người mẫu hay kiểu gì đó
đại loại như thế.

Scott thì thào với
Glen:

- Mẹ tớ may cái váy này
cho lớp học nhảy ngu ngốc mà chị ấy chuẩn bị tham dự đấy.

Đó cũng là tất cả những
gì mẹ nó nói. Buổi học nhảy đầu tiên của Kelly. Mẹ nó lúc nào cũng quan trọng
hóa những cái gì xảy ra lần đầu tiên, giống như lần đầu tiên nó đi chơi xa khỏi
nhà vậy. Nhưng thôi được rồi - Scott nghĩ - Đó mới chính là điều quan
trọng.

Glen cắt ngang suy nghĩ
của nó:

- Cứ làm như là tất cả
mọi người sẽ cùng nhảy với chị ấy vậy.

- Ừ, gần như thế.

- Chào bác Adams,
cháu về đây ạ. - Glen chào mẹ Scott khi đi ra cửa.

- Về nhà cẩn thận nhé.
- Mẹ nói không liếc ra. Mẹ đang cố gắng để ghim cái gấu váy trong khi
Kelly cứ nhún nhảy, xoay người. Mẹ bảo:

- Đứng im nào Kelly.

Kelly ngừng múa may
nhưng lại bắt đầu lúc lắc cái đầu. Nó cuốn mớ tóc sáng màu lên thành búi trên
đỉnh đầu. Nó hỏi:

- Mẹ nghĩ con nên để
tóc kiểu nào? Thế này hay thế này? - Vừa hỏi nó vừa cuốn tóc thành kiểu khác.

Mẹ nói:

- Mẹ nghĩ là con nên
thả tóc xuống. Tóc con rất đẹp. Sẽ rất tiếc nếu không buông nó xuống.

- Phát khiếp lên được.
- Scott lầm bầm khi nó quay lại phòng khách.

Kelly quát lại:

- Im đi! Em chỉ là nhóc
con rắn mặt, khó bảo thôi.

Nhóc con! Scott ghét từ
đó nhất trên đời. Kelly chỉ lớn hơn nó có một tuổi, một tuổi đáng ghét. Nhưng
chị ấy luôn đối xử với nó như thể chị ấy đã trưởng thành còn nó là một đứa bé
con ấy.

- Đồ phù thủy xấu xí! -
Nó hét trả lại.

Mẹ mắng:

- Scott! Đủ rồi đấy!

Mẹ đính nốt một mũi
ghim nữa vào váy của Kelly và bảo:

- Được rồi. Mẹ đã làm
xong rồi đấy! Con lên gác thay ra đi.

Scott phàn nàn:

- Mẹ lúc nào cũng bênh
chị ấy.

Mẹ nhìn nó chằm chằm
một lúc lâu như thể mẹ sắp nổi giận đến nơi. Nhưng mẹ không thế. Mẹ bình tĩnh
nói:

- Con thử nghĩ xem, mẹ
biết dạo này mẹ quan tâm nhiều đến Kelly nhưng buổi học nhảy rất quan trọng đối
với chị con. Nếu nó không có cái váy nó đã nhìn thấy ở hội chợ thì mọi người
khó mà yên được với nó.

Điều đó hoàn toàn đúng.
Kelly đã kéo mẹ đến hội chợ cả triệu lần để tìm một cái váy vừa ý. Và cuối cùng
đã tìm được. Nhưng mẹ không mua nó. Mẹ bảo giá của nó đắt ngang với một cái xe
hơi mới. Vì vậy mẹ cố gắng may nó.

Đồng hồ trong bếp gõ
lên mấy tiếng.

- Thôi chết. Suýt nữa
thì mẹ quên chuẩn bị bữa tối.

Mẹ nhảy xuống khỏi đi
văng và đi vào bếp.

Scott đi ngay lên gác,
trốn khỏi mẹ và chị - trước khi mẹ kịp sai nó dọn bàn hay làm cái gì đó.

Scott lầm bầm khi đi
vào phòng.

- Kelly cứ nghĩ là mình
đẹp khi chị ấy chuẩn bị dự lớp học nhảy ngu ngốc trong một cái áo xấu hoắc.

Nó đứng trước gương ở tủ
quần áo và bắt chước Kelly, nó cố giở giọng thật ẽo ợt cho giống chị mình:

- Con nên để tóc kiểu
nào đây?

Scott cố túm mớ tóc
ngắn trên đầu nó cho giống kiểu Kelly làm.

- Kiểu này?

Nó gí sát mặt vào trong
gương.

- Hay kiểu này?

Nó chuẩn bị bắt chước
tiếp thì có cái gì đó trong gương khiến nó chú ý. Một cái nhắc nó nhớ rằng nó
còn có mối lo lắng khác lớn hơn là chuyện về Kelly.

Cuốn từ điển làm nắp bể
kính không còn đó.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.