Hàng đã nhận, miễn trả lại - Phần 2 - Chương 24
Chương 24: Con mèo dơ bẩn
Trên hành lang tầng mười của tòa
nhà thương vụ, 19 giờ 5 phút tối.
Lục Vi rụt rè, thận trọng núp sau
lưng tên “thú cưng” ngốc nghếch, mỗi lần nhích thêm một bước là trái tim cô lại
đập loạn. Cảm giác như sắp đến ngày tận thế, cuối cùng Vi Vi không nhịn được
nữa bèn lên tiếng: “Nam... Nam Huyền, hay là... chúng ta về nhà đi?” Quay đầu
nhìn dãy hành lang sâu hun hút, Lục Vi nuốt nước miếng, lần thứ n + 1 cảm thấy
hối hận vì đã gọi Nam Huyền đến công ty để điều tra.
Trước đó hơn mười phút, hai người
họ còn đang bàn cãi kịch liệt về vấn đề Thần Long ăn khoai tây chiên có bị tiêu
chảy hay không thì đột nhiên nghe thấy bên ngoài truyền đến một tiếng kêu thảm
thiết. Lục Vi kinh hãi, bất giác đánh rơi chiếc dĩa trên tay. Ra khỏi văn
phòng, tên “thú cưng” ngốc nghếch dẫn chủ nhân rẽ sang con đường phía đông,
trước mặt là khu nhà vệ sinh.
Cổ nhân từng nói, nhà vệ sinh là
nơi tối tăm, ẩm thấp nhất nên thường tập trung những thứ không được sạch sẽ,
Lục Vi nghĩ vậy liền run rẩy túm chặt lấy tên “thú cưng” ngốc nghếch đang đứng
trước mặt, nói: “Nam Huyền, tôi nói thật đấy, chúng ta đi về thôi!”
Tên “thú cưng” ngốc nghếch nghe
thấy vậy liền quay đầu lại, nhìn Lục Vi đã sợ đến mức răng va vào nhau lập cập,
trầm ngâm một lát rồi kiên định lắc đầu: “Không được! Tối nay mà không bắt được
nó thì cô sẽ còn lo lắng không yên, đã một tuần nay, không đêm nào cô được ngủ
yên rồi.” Huống chi, lúc này Nam Huyền đã mơ hồ cảm nhận được mùi hương của kẻ
chủ mưu... mùi hương giống hệt mùi trên nắm tóc mà Vi Vi đưa cho.
Nghĩ đến đây, Nam Huyền chăm chú
nhìn vào bên trong khu nhà vệ sinh, mùi hương đích xác tỏa ra từ nơi này, không
thể nào sai được.
Lục Vi cắn răng nói: “Nhưng tôi...
tôi thực sự...” không thể hành động một mình được, nếu bây giờ rời xa tên “thú
cưng” ngốc nghếch này thì không biết cô sẽ gặp phải những chuyện kinh khủng gì
nữa, nhưng nếu cứ bám theo Nam Huyền đi bắt thứ đó... Lục Vi nhìn trời, không
kìm nổi lòng mình liên tưởng đến cảnh tượng bên trong nhà vệ sinh:
Cánh cửa vừa khép lại, giữa bồn cầu
tỏa ra một làn sương trắng âm u đến kỳ dị, cô và Nam Huyền lần mò, tìm kiếm
bóng dáng của “cái thứ đó”. Cô lơ đãng quay đầu nhìn lại, thần hồn nát thần
tính thế nào lại trông thấy một chiếc bóng áo trắng nhẹ nhàng lướt qua, nhìn kĩ
mới thấy đó là một cô gái có mái tóc dài quét đất thướt tha, yểu điệu, trên khóe
môi đang nở một nụ cười vô vùng lạnh lẽo. Thấy Lục Vi có thể nhìn thấy mình, cô
ta giơ cánh tay đẫm đìa máu về phía trước, bàn tay còn cầm một nắm tóc màu đen,
cất tiếng cười quỷ dị, nói: “Tóc của ta, ngươi có thích không?”
A... a... a!
Lục Vi hét lên ba tiếng, bưng mặt
khóc nức nở. “Tôi nhất định không vào trong đó đâu, không đi là không đi!” Cho
dù đã có tên “thú cưng” ngốc nghếch kia bảo vệ nhưng cô cũng không muốn cùng
“mỹ nữ tóc dài” đó face to face[1].
[1]
Mặt đối mặt.
Nam Huyền đành thở dài, nói: “Để
tôi đưa Vi Vi xuống dưới rồi tôi lại lên tiếp.”
Lục Vi nghe anh ta nói vậy thì sắc
mặt càng trở nên trắng bệch, cô bỗng nhớ đến câu nói của Tiểu Hân Tử trước kia:
“Trong đêm tối, nhất định không được tách nhau ra để hành động một mình, vì cho
dù bạn có an toàn về đến nhà thì cũng không thể biết chắc rằng đồng sự của mình
có về nhà an toàn hay không?”
Như thế này không được, như thế kia
cũng không xong, trong lúc Lục Vi đang đắn đo suy nghĩ thì tên “thú cưng” ngốc
nghếch kia đã nhẹ nhàng nắm chặt tay cô, cùng lúc đó, một luồng hơi ấm từ sợi
dây đỏ trên tay cô dần bao trùm toàn bộ cơ thể. Vi Vi ngẩng đầu, khẽ thốt lên
một tiếng đầy kinh ngạc, những tia sáng đỏ hồng ấm áp từ sợi dây tỏa ra, theo
luồng hơi nóng quấn quanh người cô rồi lan tỏa khắp bầu không khí.
Tên “thú cưng” ngốc nghếch nói:
“Thế này thì sẽ không sao nữa, cô xuống dưới đợi tôi trước đi!”
***
Vi Vi không dám đi xuống một mình,
đành quay về văn phòng chờ đợi. Nhưng vừa bước đến trước cửa văn phòng, đầu cô
lại như muốn nổ tung.
Cánh cửa kính lớn vốn được khóa
chặt giờ lại mở toang. Trong phòng, đèn đuốc sáng trưng, dường như Lục Vi còn
nghe rõ tiếng gõ bàn phím lách cách. Khóe miệng cô run rẩy, không lẽ... vị “nữ
hiệp” mà Trình Tổng gặp phải lần trước không ở trong nhà vệ sinh mà đang có mặt
trong văn phòng của cô hay sao?
“Không, không thể thế được! Có lẽ
là ai đó trong công ty để quên đồ nên quay lại lấy chăng?” Vi Vi tự trấn an bản
thân, bất giác sờ vào sợi dây đỏ trên tay, cảm thấy an tâm phần nào rồi mới cẩn
trọng bước vào văn phòng. Sau đó, để an toàn, cô còn lấy chiếc ghế gần đó chèn
vào cửa, đề phòng tình thế cấp bách có thể nhanh chóng chạy thoát ra ngoài.
Sắp xếp ổn thỏa mọi thứ, Lục Vi hít
một hơi thật sâu rồi từ từ bước đến phòng làm việc.
“Tiểu Hân Tử? Chị Tống? Là mọi
người sao?”
Không có tiếng trả lời, ngay cả
tiếng gõ bàn phím ban nãy cũng biến mất.
Vi Vi cắn chặt môi, vừa tiếp tục đi
về phía trước vừa lẩm bẩm một mình: “Không sợ, không sợ, không có chuyện gì
đâu! Huống chi...” Đến trước bàn làm việc của mình, Lục Vi đang lẩm bẩm bỗng
nhiên im bặt...
Máy tính của cô đang mở, trên màn
hình phát ra những tia sáng mờ ảo như vừa có người dùng nó. Trong phút chốc,
ngay cả khi tất cả mạch máu trong cơ thể đều dồn lên não bộ, Lục Vi cũng không
thể nói rõ được rốt cuộc cô đang sợ hãi hay hoảng loạn. Theo phản xạ, cô với
lấy chiếc ô trong góc phòng, răng lợi va vào nhau lập cập: “Ai? Ra đây mau!”
Là kẻ trộm? Hay là có kẻ điên rình
mò? Hay là...
Không có tiếng đáp cũng không có
bất kỳ thứ gì nhảy ra, trong văn phòng rộng lớn nhường này chỉ còn lại một vẻ
yên tĩnh đến lạnh lẽo, cả người Vi Vi bất giác đổ mồ hôi. Nép vào một góc, cô
đưa mắt nhìn khắp phòng, chỉ thấy cửa gian chứa đồ lộ ra một khe sáng mờ nhạt.
Cô nhớ rất rõ lúc cô và Nam Huyền mở cửa văn phòng, đích thân cô đã kiểm tra kĩ
lưỡng từng gian phòng và cẩn thận đóng hết cửa ra vào lẫn cửa sổ, nhưng lúc
này, trong gian chứa đồ lại hắt ra một tia sáng mờ ảo, không lẽ... bên trong đó
có người?
Vi Vi thở dốc một hơi, giơ cao
chiếc ô ra trước mặt, từng bước từng bước tiếp cận gian chứa đồ. Trong không
gian u tối, tất cả các cánh cửa đều khóa chặt, chỉ có một cánh cửa có thể mở ra
và đó là cánh cửa kinh khủng nhất. Cô vẫn luôn thắc mắc có kẻ nào lại ngốc
nghếch không quay người bỏ chạy mà lại chọn lựa vừa la hét vừa cố gắng kéo cánh
cửa đó ra?
Nhưng lúc này, cô dường như đã hiểu
được, càng rơi vào những thời khắc sợ hãi con người càng không điều khiển được
bản thân mình, bàn chân dường như không nghe theo sự điều khiển của trí não mà
bị chính sự hiếu kỳ dẫn dắt, cứ như vậy, từng bước từng bước đến gần. Giơ cao
chiếc ô, cuối cùng Lục Vi cũng tiến sát đến cánh cửa, hít một hơi thật sâu, dồn
hết dũng khí mở cửa ra...
“A a...!”
“Đánh chết ngươi, đánh chết ngươi!”
“Nam Huyền, Nam Huyền...”
“Ô ô ô, đừng đánh, đừng đánh nữa.
Tôi sai rồi!”
“Nữ vương tha mạng, tha mạng! Đau
đau!”
...
Sau một hồi hỗn loạn, đèn điện
trong phòng được bật sáng trưng, Vi Vi nhìn tên xấu xa vừa bị mình đánh, trợn
mắt há miệng... Dạ Ly đang ngồi xổm trong góc, trên mặt vẫn còn những vết bầm
do bị cán ô đánh trúng. Mái tóc rối bù, cổ áo dường như cũng vừa bị xé rách.
Vi Vi líu lưỡi nói: “Tại sao lại là
anh? Chẳng phải anh đi công tác cùng Trình Tổng sao?”
Tên Dạ đại họa vẫn giữ nguyên tư
thế nửa ngồi nửa quỳ dưới sàn cầu xin tha thứ, vẻ mặt vô cùng đau khổ, nói: “Đi
công tác thì không thể về trước được à? Vừa nghe nói cô bị quấy rầy là tôi lập
tức về đây ngay, đúng là làm ơn mắc oán mà, hu hu. Cô đánh tôi đau quá!”
Lục Vi nhìn thấy điệu bộ tinh quái
của Dạ Ly thì không khỏi cảm thấy nghi hoặc, nhướng mi nói một câu đánh trúng
vào yếu điểm của anh ta: “Cho nên... việc đầu tiên anh làm khi trở về chính là
đến văn phòng kiểm tra máy tính của tôi, xem mấy ngày qua tôi sống thế nào
sao?”
Vi Vi cố ý nhấn mạnh từ “sao” ở
cuối câu, vốn định đùa giỡn tên Dạ đại họa này thêm lát nữa nhưng mới nghe đến
đây, trong nháy mắt, anh ta đã co rúm lại, sợ hãi thu mình vào trong góc.
“Tôi làm như thế vì...” Chưa nói
hết câu, hai người đã nghe thấy một tiếng nổ lớn, quay đầu nhìn lại, tên “thú
cưng” ngốc nghếch kia đã đứng trước mặt Lục Vi từ bao giờ.
“Vi Vi!”
Lục Vi biết Nam Huyền nghe thấy
tiếng gọi của cô nên đã quay lại, anh ta vội vàng đứng chắn trước mặt cô, nói:
“Không sao, không sao, tôi sớm đã nghi ngờ có kẻ trộm mà, quả nhiên là Dạ Ly.”
Dạ yêu nghiệt nghe vậy thì híp mắt
cười, nhìn Nam Huyền, chào hỏi: “Lâu rồi không gặp!”
Lục Vi liếc mắt khinh thường, quay
đầu vỗ vai tên “thú cưng” ngốc nghếch để trấn an, nhưng bàn tay vừa chạm vào
người Nam Huyền, cô đã lập tức cau mày lại.
Cô nhìn mẩu thủy tinh nhỏ trên tay
mình. “Đây là...”
Tên “thú cưng” ngốc nghếch thấy
thế, vội vàng nhặt mảnh thủy tinh vỡ dính trên đầu ngón tay Vi Vi, xác định
chắc chắn ngón tay ngọc ngà không hề có vết thương nào mới yên tâm lên tiếng:
“Cẩn thận không bị thương đấy!”
Lục Vi im lặng, đột nhiên nhớ đến
một vấn đề vô cùng nghiêm trọng khác: có vẻ như, dường như, đại loại là vừa
rồi, lúc tên “thú cưng” ngốc nghếch này bước vào còn kéo theo một tiếng nổ lớn...
giống tiếng kính rơi vỡ.
“Nam... Huyền... Anh có thể nói cho
tôi biết vừa rồi anh làm thế nào để vào được đây không?”
Tên “thú cưng” ngốc nghếch suy nghĩ
một hồi, tỏ vẻ khó hiểu, nói: “Tôi chạy thẳng vào.”
Lục Vi: “...”
Dạ Ly: “Ha ha ha, chúc mừng! Tiểu
Vi Vi, cô lại phải đền tiền cho công ty rồi.”
***
Trong cái rủi cũng có cái may, vì
cửa mới chỉ được mở một cánh nên tên “thú cưng” ngốc nghếch chỉ phá hỏng một
cánh còn lại. Trong giờ phút này, Vi Vi hoàn toàn không còn tâm trí đâu mà để ý
tới “câu chuyện kỳ quái về mái tóc đen” kia nữa. Cô đưa hai tay chống trán, suy
nghĩ đến việc ngày mai không biết phải ăn nói với lão Trình ra sao. Đúng lúc
này, tên Dạ đốn mạt vừa cười trên nỗi đau khổ của người khác kia đã kịp thời
đưa ra ý kiến: “Cô có thể nói là cô đang tăng ca thì bỗng có một tên cướp xông
tới. Hắn dùng búa đập vỡ cửa kính, sau đó làm nhục cô. Ồ, mọi người nghe thấy vậy
nhất định sẽ cảm thấy cô thật đáng thương, không ai còn truy cứu trách nhiệm
nữa đâu.”
Lục Vi trợn mắt nhìn tên Dạ đại
họa, khinh bỉ không thèm đáp lại.
Tên Dạ đại họa tiếp tục chế nhạo:
“A! Hoặc cô cũng có thể nói, nhân viên cửa hàng KFC đến giao hàng cho cô bị cận
thị, lúc anh ta bước vào không để ý là có cửa kính, vừa đụng một cái, cánh cửa
đã vỡ vụn ra.”
Lục Vi thực sự không thể chịu nổi
cái miệng ồn ào của Dạ Ly, giận dữ nói: “Anh cho rằng cái cửa này làm bằng giấy
sao? Chỉ cần đụng một cái là có thể vỡ vụn ra chắc? Dạ đốn mạt...”
“Ai da, cô không cần phải tức giận
như thế!” Dạ Ly cắt ngang câu nói của Lục Vi, cười gian trá. “Thực ra, tôi vẫn
có một cách khác.”
“Cách gì?”
Dạ Ly ghé sát vào tai Lục Vi, thì
thầm: “Chính là nói... cô không biết gì hết.”
“Không biết sao?” Lục Vi ngập ngừng
một chút, chợt bừng tỉnh. Đúng vậy, chẳng phải công ty đang xảy ra biết bao
chuyện quỷ dị sao? Hơn nửa lão Trình còn tận mắt trông thấy, cô chỉ cần nói lúc
mình tăng ca, cửa kính bỗng nhiên vỡ vụn, bản thân cô cũng không rõ tại sao lại
như thế!
Dạ Ly vuốt cằm, ra cái vẻ “trẻ con
thật dễ dạy bảo”, tiếp tục nói: “Bản đại sư đây cũng có thể giúp cô dàn xếp với
tên Trình mập kia, nhưng phải có điều kiện.”
Vi Vi ôm ngực không nói, ánh mắt dò
xét đối phương. Cô thừa biết tên Dạ đốn mạt này sao có thể làm việc không công
cho người khác được chứ?
Dạ Ly: “Cô đến cửa hàng thú cưng
làm việc giúp tôi.”
Vi Vi thở hắt một hơi, vỗ vỗ trán,
bất lực lên tiếng: “Cửa hàng đó chẳng lẽ còn thiếu người sao? Tại sao một ông
chủ như anh lại luôn nghĩ đến tôi? Tôi đến đó để giúp anh thúc đẩy việc kinh
doanh hay giúp anh trừ yêu diệt quỷ?”
Dạ Ly bĩu môi nói: “Nếu cô đến thì
Nam Huyền cũng sẽ đến, chẳng phải lúc đó cửa hàng của tôi sẽ có thêm một chân
lao động miễn phí nữa sao? Hô hô, trước khi nghĩ đến việc có thể thúc đẩy kinh
doanh thì trước tiên đã có thể tăng thêm nhân công rồi, chậc chậc...” Dạ Ly
nhìn trời, nghĩ đến một tương lai xán lạn mà thèm khát, một lát sau mới lại tủm
tỉm cười, nói: “Nói ra mới nhớ, chẳng phải ban nãy Nam Huyền đã lần theo dấu
vết đến khu nhà vệ sinh sao? Thế nào rồi? Cậu có thu hoạch được gì không?”
Nghe xong những lời này, tên “thú
cưng” ngốc nghếch nãy giờ vẫn ngơ ngác không biết đang nghĩ gì bỗng nhiên giật
mình, cụp mắt suy tư hồi lâu rồi lắc đầu nguầy nguậy. Dạ Ly thấy thế thì nhíu
mày, trên khuôn mặt thoáng ẩn thoáng hiện một nét cười mờ nhạt.
“Ồ, xem ra đối phương có vẻ rất
giảo hoạt. Ngay cả chiếc mũi linh nghiệm nhất trong tam giới của Tiêu đồ cũng
đành bất lực.”
Bị khiêu khích, Nam Huyền ngẩng
đầu, đôi mắt chợt sáng long lanh, điệu bộ như muốn nói gì đó xong lại thôi. Vi
Vi thấy vậy thì tim đập thình thịch, nhưng cuối cùng Nam Huyền vẫn lắc đầu,
nói: “Không có, tôi không thể tìm ra nó.”
Vi Vi nghe Nam Huyền nói vậy thì im
lặng nhìn thẳng vào Dạ Ly đang đứng đối diện, tâm tư như mặt nước hồ phẳng
lặng.
Haizz! Nam Huyền ngốc nghếch, quả
thực là anh không hề biết nói dối! Đôi tai ửng hồng xinh xắn và đôi mắt dáo dác
bất định kia đã hoàn toàn phản bội anh rồi. ╮(╯_╰)╭
Có... một con mèo... dơ bẩn...

