Hàng đã nhận, miễn trả lại - Phần 2 - Chương 26

Chương 26: Chiếc vòng tay cầu vồng

Trong khu nhà hình ống, Vi Vi run
rẩy bưng cốc trà nóng, trên khuôn mặt vẫn là vẻ khiếp sợ. Nhạc Lăng vừa luôn
miệng vỗ về vừa đưa tay vỗ nhẹ lên vai Vi Vi, mỗi lần vỗ xuống đều lưu lại một
ánh huỳnh quang trên người cô. Lục Vi gật đầu, nói: “Cảm ơn, tôi thấy đỡ hơn
nhiều rồi.”

Nhạc Lăng chớp mắt, mỉm cười. “Không
sao. Cũng phải công nhận là lá gan của Vi Vi đã lớn hơn trước nhiều rồi đấy,
gặp sự cố như vậy mà vẫn không bị dọa cho sợ đến mức hôn mê là tốt lắm rồi.”

Nghe xong những lời này, tên “thú
cưng” ngốc nghếch đang ngồi trong góc bất giác quay đầu lại, muốn tới gần Lục
Vi nhưng nét mặt lại ngượng ngùng, xấu hổ. Dạ Ly nhíu mày, cố ý cất cao giọng:
“Lại còn to gan ư? Phù phù! Mọi người không nhìn thấy bộ dạng của cô ấy lúc trở
về văn phòng đấy thôi, cái tư thế ấy không còn là đi bình thường nữa mà phải
gọi là bò mới đúng, may mà bên cạnh còn có người xốc nách mới lết về được đến
nơi. Chậc chậc, lúc ấy, mặt mũi cô ấy trắng bệch cắt không còn giọt máu, lưỡi
cũng líu cả lại.”

Vi Vi không còn hơi sức đâu để trả
treo với tên Dạ đại họa lắm điều nhiều chuyện này, hai tay cô không ngừng day
day hai bên huyệt thái dương, thở dài. Nhớ lại lúc đó, sau khi được Quý Vân
lạnh lùng đưa về công ty, cô lập tức túm lấy Điền Hân tra hỏi mọi chuyện, đáp
án nhận được là: có quá nhiều người trong thang máy nên loáng cái Tiểu Hân Tử
đã không thấy Lục Vi đâu, cô ấy còn tưởng cô không kịp chen chân vào thang máy.

Lục Vi nghe thấy vậy liền cảm thấy
cả cơ thể bỗng dưng lạnh ngắt. Rõ ràng lúc đó trong thang máy chỉ có vài người,
tại sao Điền Hân lại nói là “nhiều người đến nỗi không chen chân vào được”?
Điền Hân mới chính là người vào thang máy cuối cùng, lúc đó bên trong vẫn còn
rất nhiều chỗ trống kia mà? Còn nữa, tại sao Quý Vân lại đột nhiên xuất hiện ở
đó?

Trước khi đầu óc Lục Vi nổ tung,
may mà Dạ đại họa đã tìm ra manh mối, giúp cô xin nghỉ rồi hai người quyết định
trở về khu nhà hình hống.

Uống một ngụm trà an thần, Vi Vi
giơ tay, để lộ sợi dây đỏ kia rồi nói: “Mặc kệ là như thế nào, trước tiên hãy
giúp tôi tháo sợi dây rắc rối này ra trước đã!” Chỉ khi nào tháo bỏ được vật
tai họa này, cô mới có thể yên tâm. Một ngày kinh khủng như thế này, thực sự đã
quá đủ với Lục Vi rồi.

“Cái gì?” Nhạc Lăng nghiêng đầu,
nhỏ giọng nhắc nhở Lục Vi: “Vi Vi, cô quên rồi sao? Boss đã nói nếu cô muốn
tháo sợi dây này ra, nhất định phải...”

“Tôi đồng ý!” Không đợi Nhạc Lăng
nói hết câu, Vi Vi liền kiên định gật đầu, chăm chú nhìn sang phía Dạ Ly.” Đến
làm ở cửa hàng thú cưng đúng không? Tôi đồng ý!” Cho dù phải khổ cực, mệt mỏi
một chút nhưng vẫn tốt hơn gấp ngàn vạn lần khi phải bắt chuyện với một con
quái vật thân người đuôi rắn hoặc bị nhốt trong cầu thang máy quỷ dị.

Được rồi, tuy tôi không muốn thừa
nhận nhưng Dạ yêu nghiệt anh đã thành công trong vai diễn quái ác này rồi đấy!

Dạ Ly thấy tình thế bất ngờ đảo
ngược thì khẽ nhếch mép cười, không hề có sự vui mừng, hớn hở như trong tưởng
tượng của Lục Vi. Sau khi trầm ngâm một lúc, anh ta mới kín đáo liếc nhìn tên
“thú cưng” ngốc nghếch kia, nói: “Nam Huyền, đến bước này rồi mà cậu còn muốn
bảo vệ nó ư?”

Tên “thú cưng” ngốc nghếch nhíu
chặt hàng mày anh tú, đưa mắt nhìn khắp người Lục Vi một lượt rồi lại liếc nhìn
sang phía Dạ Ly.

Dạ Ly nghiêm nghị nói: “Nhiệm vụ
của cậu là bảo vệ chủ nhân, vậy mà thần ma đã nhiều lần khiến chủ nhân cậu phải
chịu tổn thương đến nỗi thường xuyên mất ăn mất ngủ... Để chủ nhân của mình rơi
vào tình cảnh như vậy mà cậu không cảm thấy mất mặt hay sao?”

Nghe Dạ Ly nói vậy, trong lòng Vi
Vi bỗng dội lên một tiếng nổ rền vang. Mấy ngày trước, tên “thú cưng” ngốc
nghếch kia đã vì cái “quan hệ chủ tớ” đó mà hục hặc với cô một trận. Trong thời
gian ấy, bất luận Lục Vi có dỗ dành, khuyên bảo thế nào, anh ta cũng làm bộ
thản nhiên, không quan tâm đến thái độ của cô. Lúc này nhắc đến chuyện cũ, Nam
Huyền có lẽ sẽ lại làm ầm ĩ lên chăng?

Nghĩ vậy, Vi Vi ngước mắt lặng lẽ
thăm dò Nam Huyền, đúng lúc đối phương cũng đang âm thầm quan sát cô. Trong
giây phút hai ánh mắt chạm nhau, họ vội vàng ngoảnh mặt đi, không khí nhất thời
trở nên căng thẳng khiến cả hai càng thêm xấu hổ, thẹn thùng.

Tên “thú cưng” ngốc nghếch nghiến
răng nói: “Nó không thể làm hại Vi Vi. Không thể!”

Dạ Ly cười gian trá. “Làm sao cậu
có thể khẳng định chắc chắn như vậy? Nếu không phải nó giả thần giả quỷ thì
việc gì cậu phải căng thẳng như thế? Cứ để nó xuất hiện đối chất xem sao! Nói
không chừng, nó còn biết ai đang đùa dai, cố tình chọc ghẹo người khác, có thể
cung cấp cho chúng ta một chút manh mối thì sao?”

Đây chắc chắn là một kế sách hay
ho, Vi Vi nhìn tên ““thú cưng” ngốc nghếch” kia, vẻ mặt căng thẳng dần dãn ra,
nhanh chóng chớp thời cơ, xua tay nói: “Vậy cứ quyết định thế đi! Dạ Ly, anh
nhanh nói cho Nam Huyền biết cách niệm thần chú tháo sợi dây trên tay tôi ra
đi. Tôi muốn vứt bỏ sợi dây phiền phức này lắm rồi!”

“Như vậy sao được, ngộ nhỡ tháo sợi
dây này ra rồi, cô lại đổi ý thì làm thế nào? Nào nào, Tiểu Vi Vi, trước tiên
chúng ta cùng ký vào bản hợp đồng lao động này đã.”

Nhạc Lăng nghe thấy những lời này
thì bất giác hoảng sợ, vẻ mặt xám ngoét, túm chặt lấy Vi Vi, vừa kinh hãi vừa
buồn rầu nói: “Hừm hừm! Vi Vi à, cô phải nghĩ cho kĩ đã, nghĩ thật kĩ rồi hãy ký,
bản hợp đồng kia chẳng khác nào một bản giao kèo...”

“Nhạc Lăng!” Dạ đại họa vừa cầm bản
hợp đồng vừa híp mắt cười gian trá. Nhạc Lăng thấy vậy liền ngậm miệng không
dám nói tiếp.

Vi Vi tỉnh ngộ, nhảy dựng lên,
giáng một quyền lên người Dạ Ly, nói: “Đồ khốn! Không phải ngươi lại định giở
trò gì xấu xa đấy chứ? Có phải bản hợp đồng lao động này chính là bản giao kèo
bán thân gì đó không? Ngươi đúng là một tên vô lại, quá vô lại!”

“Đau, đau! Tiểu Vi Vi, cô không
được nghe Nhạc Lăng nói bừa, đây đơn thuần chỉ là một bản hợp đồng lao động
bình thường mà thôi. Đây đây, cô xem, làm việc không lương, không cần mua bảo
hiểm xã hội... Không, không đúng, là...”

“Anh im miệng, im ngay cho tôi!”

Trong lúc hai người đang khoa chân
múa tay ầm ĩ thì từ góc tường bỗng nhiên vọng lại một giọng nói không nặng
không nhẹ: “Tôi không đồng ý.” Tiếng nói vừa dứt, trong phòng nhất thời yên
tĩnh trở lại. Lục Vi dừng tay, không tiếp tục ẩu đả với Dạ Ly nữa, kinh ngạc
nhìn về phía tên “thú cưng” ngốc nghếch, Nam Huyền nghiêm túc lắc đầu, nhắc
lại: “Tôi không đồng ý.”

Khẽ ho khan một tiếng, Nam Huyền
ngượng ngùng quay mặt đi chỗ khác, hai vành tai ửng đỏ vì xấu hổ. “Bất luận lần
này là ai đang giở trò ma quỷ thì Vi Vi vẫn phải đeo sợi dây này trên tay, như
vậy yêu ma quỷ quái mới không đụng đến cô được. Nếu không có sự bảo hộ của sợi
dây này... ai có thể đảm bảo hôm nay cô không bị làm sao chứ?”

Nghe xong những lời này, Vi Vi bỗng
giật mình, đại não bắt đầu hoạt động trở lại, phát hiện ra... tên “thú cưng”
này bình thường ngốc nghếch là vậy, nhưng những lúc quan trọng lại có thể nói
ra những lời rất... tuyệt vời! Những lời nói “uyên bác” như thế chỉ những người
đàn ông trưởng thành mới có thể thốt ra được thôi.

Lục Vi nhìn Nam Huyền đến thất
thần, trong đầu cô là vô vàn những hình ảnh tưởng tượng: tên “thú cưng” ngốc
nghếch, bé dại nhà mình bỗng chốc mang dáng vẻ của một người đàn ông trưởng
thành đầy quyến rũ. Nam Huyền bị cô nhìn đến mức đỏ mặt tía tai, anh ta dứt
khoát quay mặt sang một bên, không thèm để ý đến cô.

Nhạc Lăng vân vê cằm, đăm chiêu
nói: “Cũng đúng. Mặc dù Vi Vi bị những thứ quỷ quái kia dọa cho sợ hãi nhưng
chung quy so với việc bị động đón nhận tất cả thì việc trực tiếp nhìn thấy
chẳng phải là tốt hơn sao?”

Dạ Ly đang trầm mặc, đột nhiên cất
tiếng cười điên dại. Sau khi bước đến trước mặt Lục Vi, tên Dạ yêu nghiệt này
không biết lấy từ đâu ra một chiếc vòng tay có màu sắc sặc sỡ, nịnh nọt: “Cưng,
tôi với tư cách là chủ cửa hàng xin trịnh trọng giới thiệu với cô một món đồ
trang sức mới: chiếc vòng tay cầu vồng. Chiếc vòng tay này không những kế thừa
được công năng của sợi dây đỏ kia, là vào thời khắc quyết định nó có thể giúp
cô chống lại yêu ma, mà điều quan trọng nhất chính là nó khiến tất cả loài yêu
ma quỷ dị mà cô trông thấy đều biến thành phiên bản Q[1] vô cùng đáng yêu. Sao?
Có phải sản phẩm này đã được cải tiến rất thực tế đúng không? Nào, lấy một cái
đi, chỉ cần 8888 đồng là đã có thể sở hữu một chiếc.”

[1]
Phiên bản Q: hình vẽ Chibi đáng yêu.

Lục Vi: “...” Anh ta đúng là một
tên gian thương, lúc nào cũng nghĩ ra được những chiêu trò để mở rộng thị
trường tiêu thụ cho mình!

***

Cuối cùng, với sự đảm bảo chắc chắn
của Nhạc Lăng rằng chiếc vòng này không có bất cứ chất độc hại cũng như tác
dụng phụ nào, Lục Vi mới lấy “thứ đồ dùng thử” đó đeo vào tay.

22 giờ 22 phút tối, trong tòa nhà
thương vụ, chốc chốc Lục Vi lại nhìn vào “chiếc vòng bảy sắc cầu vồng” đeo trên
cổ tay, nghi ngờ chiếc vòng này có khác nào những chiếc vòng đeo tay màu sắc
sặc sỡ bình thường khác? Cái thứ này chỉ cần có tiền thì bất cứ ai cũng có thể
mua được ư? Chẳng biết nó có hiệu quả như những gì tên Dạ gian thương đó nói
hay không?

Vi Vi hắng giọng hỏi: “Chiếc vòng
này thực sự có thể biến quái vật thành phiên bản Q đáng yêu thật sao?”

Dạ Ly nghe vậy thì không thèm ngẩng
lên, vừa chơi điện tử vừa thuận miệng trả lời: “Yên tâm đi, bảo bối bé nhỏ! Mọi
vật phẩm ở cửa hàng thú cưng chúng tôi đều rất đảm bảo, rất chất lượng...”

“Dừng lại! Nói đúng vào trọng tâm!”

Dạ Ly nghiêm mặt nói: “Tất cả mọi
thứ đều sinh ra từ tâm, khi nhìn thấy yêu ma, cô càng sợ hãi bao nhiêu thì dáng
vẻ của chúng càng đáng sợ bấy nhiêu. Ngược lại, chỉ cần tâm linh của cô trong
sáng, lũ yêu ma ở trước mặt cô tự nhiên cũng sẽ trở nên hòa nhã, dễ gần. Công
năng của chiếc vòng tay này chính là giúp cô thanh lọc tâm linh.”

Lục Vi im lặng, đây chính là một
cách để tên Dạ đốn mạt nhà anh có cớ mắng mỏ tôi phải không? Nghĩ đến những
điều anh ta vừa nói, Lục Vi bất giác cười lạnh. Những lời anh ta nói không khỏi
khiến người ta nghi ngờ. Nửa giây sau, trong phòng làm việc truyền đến một tiếng
hét kinh thiên động địa: “A a a...”

Nhìn màn hình chợt tối om, Dạ Ly
đập tay xuống mặt bàn, trừng mắt nhìn Lục Vi. “Cô đã phá hỏng thành quả của tôi
rồi! Chỉ một chút nữa thôi là tôi sẽ thắng!”

Vi Vi thản nhiên ném phích cắm điện
lên mặt bàn, vừa vỗ tay vừa nói: “Dạ tiên sinh, tôi buộc lòng phải nhắc nhở anh
điều này, chúng ta đến công ty muộn như thế này không phải để chơi mà là để
theo dõi.”

Lúc chiều ở nhà, họ đã bàn bạc kĩ
lưỡng và đưa ra quyết định, để sớm tìm ra chân tướng sự việc, tối nay họ sẽ đến
công ty một chuyến. Nam Huyền có nhiệm vụ tìm ra thủ phạm và đưa đến trước mọi
người để đối chất, Nhạc Lăng trấn thủ ở cửa hàng thú cưng trực chờ tin tức. Sau
khi đến công ty, Nam Huyền liền đi thẳng đến khu nhà vệ sinh, còn tên Dạ đại
họa thì điềm nhiên, thảnh thơi ngồi trong phòng làm việc chơi trò Pikachu.

Vi Vi sốt ruột nói: “Tên “thú cưng”
ngốc nghếch kia đã đi lâu như vậy rồi mà vẫn chưa thấy quay lại, có phải là đã
gặp nguy hiểm gì rồi không?”

“Hai người tự đi đàm phán đi, hừ
hừ, loại tiểu yêu như con m m này sợ nhất là người lạ, muốn nó đến gặp chúng ta
thì cần phải cho nó chút dũng khí.” Dạ đại họa vừa nói vừa cắm đầu dây vào ổ
điện, khởi động lại máy tính, làm ra vẻ bình an vô sự liếc mắt nhìn người bên
cạnh. “Cho nên, yên tâm ngồi ở đây chơi điện tử vẫn là biện pháp tốt nhất.”

“m m?” Lục Vi sờ cằm, nói: “Anh đã
biết ai là kẻ quấy rối rồi phải không? Chẳng lẽ tên m m đó chính là kẻ ngày nào
cũng mang tóc đến dọa chúng ta sao? m... Tại sao cái tên đó lại kỳ quái vậy
nhỉ?”

Dạ Ly chống tay lên cằm, nháy mắt
nói: “Ư hừm, tôi lại phải phổ cập kiến thức khoa học cho cô rồi. Lại đây, Tiểu
Vi Vi, tôi nói cho cô biết, m m, loại tiểu yêu này không có khả năng tấn công
ngươi khác, lại lười nhác và đần độn, phép thuật cũng không đáng kể, độ nhát
gan còn trên tài cô, nhưng có hai điểm mà trong tam giới không có người nào
vượt qua được nó, thứ nhất chính là thuật ẩn thân, thứ hai là khả năng chạy
trốn. Tối hôm trước, lúc cô đụng phải tôi trong công ty, đó chính là lúc tôi
đang giăng bẫy để bắt nó nhưng tiếc là lại để nó chạy mất.”

Vi Vi nhớ lại tối hôm đó còn nghe
thấy một tiếng kêu thảm thiết, lúc này mới chợt hiểu ra: “Tiếng kêu đó chính là
của m m phải không?”

“Ừ!”

Vi Vi hỏi: “Theo như lời anh nói
thì nó giỏi nhất là thuật ẩn thân và chạy trốn, vậy Nam Huyền làm thế nào mà
tìm được nó?”

Nghe xong những lời này, Dạ Ly
nhanh chóng nói: “Vậy mới có cái gọi là tương sinh tương khắc. m m không sợ
trời, không sợ đất nhưng sợ nhất là cái mũi linh lợi của con trai Thần Long.”

“Tiêu đồ.” Vi Vi mơ màng, ngắt lời
Dạ Ly. “Người mà tên tiểu yêu này sợ nhất chính là Nam Huyền sao?”

Hai người đang nói thì tên “thú
cưng” ngốc nghếch kia đã chậm rãi bước vào phòng.

Báo cáo nội dung xấu