Hàng đã nhận, miễn trả lại - Phần 3 - Chương 32

Chương 32: Yêu ma diễu hành

Một viên đá rơi xuống biển làm nổi
lên trăm nghìn cơn sóng nhỏ lăn tăn, chỉ một câu nói của Quý Vân cũng đủ khiến
Lục Vi suy nghĩ miên man.

Ngồi trên taxi trở về nhà, Lục Vi
mở to cửa sổ xe, hứng những cơn gió sớm miên man phả vào da thịt, thổi tung
những lọn tóc lòa xòa trên khuôn mặt. Những ký ức đã ngủ yên trong tiềm thức,
nay bỗng dưng ùa về theo hoài niệm. Đúng vậy, trước đây, khi ở phòng tự học,
Quý Vân đã từng nhận được một bức thư tình, nhưng nói chính xác thì bức thư đó
chẳng liên quan gì tới Lục Vi. Kể ra từ đầu thì...

Lúc đó Vi Vi học lớp mười, Quý Vân
đang học lớp mười hai. Khi Lục Vi vào trung học, nhờ mặt mũi sáng sủa lại nhanh
nhẹn, hoạt bát nên rất nhanh sau đó, cô đã cùng Phan Lộ Lộ trở thành đôi bạn
thân thiết, cùng ngồi một bàn, cùng ăn cơm, cùng đi toilet, cùng nhau làm bài
tập... Dáng người Phan Lộ Lộ không cao lắm, khuôn mặt tròn vành vạnh, hễ cười
một cái là đôi mắt sáng long lanh lại vẽ thành một đường cong mềm mại trên
khuôn mặt, cộng thêm thân hình hơi tròn của cô ấy nên bạn bè trong lớp thường
gán cho cô ấy biệt danh “Mập Lỗ Lỗ”.

Khi nghe bạn bè gọi mình bằng biệt
danh này, Phan Lộ Lộ cũng không tỏ ra tức giận, cả ngày vui vẻ đùa giỡn, chẳng
quan tâm đến sự trêu chọc của bạn bè, nhưng chỉ có Lục Vi biết, trong lòng cô
bé Lộ Lộ lúc nào cũng hồn nhiên, vô tư ấy lại chất chứa một nỗi buồn sâu kín.
Trái tim cô ấy đã hướng về một người, người đó họ Quý, tên Vân.

Trong buổi khai giảng đầu năm học,
Quý Vân là học sinh tiêu biểu, đại diện toàn thể học sinh trong trường lên phát
biểu và bày tỏ niềm hân hoan: “Nhiệt liệt chào mừng tân học sinh!” Đến nay Lục
Vi vẫn còn nhớ rõ, ngày đó Quý Vân có mái tóc húi cua năng động, mặc bộ đồng
phục màu đen, đứng trên bục phát biểu một cách tự nhiên, thoải mái. Sau lễ khai
giảng đó, Quý Vân liền trở thành hình mẫu được hầu hết các em gái lớp dưới theo
đuổi. Tất nhiên cũng không thể thiếu được “tiểu thư” “Mập Lỗ Lỗ” ngốc nghếch,
hồ đồ kia.

Nhưng sự thực đã chứng minh, so với
những kẻ si tình đang theo đuổi Quý Vân, Phan Lộ Lộ to gan và cẩn trọng hơn
nhiều. Trước lễ Tình nhân mấy ngày, Lộ Lộ nói với Lục Vi rằng cô ấy đã có một
quyết định trọng đại: thổ lộ tình cảm với Quý Vân. Kế hoạch của Lộ Lộ như sau:
trước tiên, cô ấy sẽ viết một bức thư hẹn anh, sau đó đến ngày lễ Tình nhân, sẽ
tặng sô cô la cho anh. Nhưng có một vấn đề là: thứ nhất, Lộ Lộ không biết viết
thư tình, thứ hai, chữ cô ấy không khác gì gà bới, thực sự không ai đọc nổi.

Vậy nên với tư cách là bạn cùng bàn
kiêm bạn tốt, Vi Vi đành đích thân lâm trận. Biết bao tình cảm thầm kín chôn
chặt tận đáy lòng nay được dịp giải bày trên mặt giấy, đến phần ký tên cuối bức
thư, cô luôn nhắc nhở bản thân phải tỉnh táo để không viết tên mình. Buổi tối
hôm đó, sau khi đến phòng tự học, Lục Vi cùng Phan Lộ Lộ đứng đợi Quý Vân ở
hành lang, khi thấy bóng dáng cao lớn quen thuộc xuất hiện, Vi Vi bỗng cảm thấy
lòng bàn tay mình ướt đẫm mồ hôi, dường như cô còn căng thẳng hơn cả đương sự
Lộ Lộ.

Đối với những chuyện như gửi thư
thổ lộ tình cảm thế này, Phan Lộ Lộ cũng chẳng khác gì một cô gái trước lúc
bước lên kiệu hoa: vô cùng bối rối, ngượng ngùng. Lúc đầu thì hào hứng chạy
thật nhanh đến trước mặt Quý Vân, nhưng đến khi mặt đối mặt rồi thì biết bao
lời muốn nói đột nhiên quên hết, cuối cùng chỉ còn biết dúi nhanh bức thư vào
lòng đối phương một cách ngốc nghếch, rồi chạy vụt đi.

Trước lúc chạy trốn, Lộ Lộ còn bối
rối, bất an quay lại nhìn kẻ đồng mưu, liếc mắt một cái, nhưng chính cái liếc
mắt này mà sau đó đã xảy ra đại họa.

Đáp lại động tác quay đầu của Lộ
Lộ, Lục Vi chỉ biết đứng chôn chân tại hành lang. Quý Vân nắm chặt bức thư
tình, vẫn còn chút ngỡ ngàng, ánh nhìn của anh rơi xuống người Lục Vi. Trong
khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau, Vi Vi cảm thấy linh hồn mình phiêu diêu, chỉ
còn lại thân xác ngây ngốc đứng im tại chỗ, không thể cử động cũng không có
cách nào rời đi.

Quý Vân hết nhìn bức thư trong tay
lại nhìn vẻ mặt lo lắng của Vi Vi, một lúc sau mới chậm rãi nói ba từ: “Đưa tôi
à?”

Vi Vi giật mình, vội vàng gật đầu.
Rất lâu sau khi đối phương đã rời đi, cô mới dần hồi phục thần trí trì độn của
mình, nghĩ: “Quý Vân sẽ không cho rằng... bức thư đó là của mình gửi cho anh ấy
chứ?”

Ba ngày sau là lễ Tình nhân. Theo giao ước trong bức thư thì Vi Vi cùng bạn
sẽ đứng đợi Quý Vân trong rừng cây, trong lòng cô... rối rắm không thể nói nên
lời. Nghĩ tới biểu hiện của Quý Vân trong buổi tối hôm đó, trái tim Vi Vi không
ngừng đập loạn, vừa hy vọng anh sẽ cho rằng chủ nhân của bức thư đó là mình,
vừa sợ anh sẽ hiểu lầm, vừa mong chờ anh sẽ xuất hiện lại hy vọng anh vĩnh viễn
không tới. Trong lòng rối như tơ vò, buổi tối hôm đó, cô lo lắng, bồn chồn đứng
đợi, thậm chí sắp đến giờ đóng cổng trường mà vẫn không thấy bóng dáng cao lớn
ấy xuất hiện...

Thở dài một tiếng, Vi Vi bấm nút đóng cửa kính xe. Bây giờ, “Mập Lỗ Lỗ” năm
nào đã kết hôn và sinh con, cô ấy đang rất hạnh phúc bên tổ ấm nhỏ bé của mình,
có lẽ kế hoạch theo đuổi anh chàng đẹp trai Quý Vân từ lâu đã bị ném đến tận
nước Tráo Oa rồi. Vậy mà Lục Vi vẫn chuyển động quay tròn, trở về điểm xuất
phát. Cô vốn cho rằng Quý Vân không nhớ đến chuyện này nữa, nhưng nào ngờ anh
không những không quên mà thậm chí còn nhớ rất rõ. Câu đố năm đó, cuối cùng
cũng có lời giải đáp: quả nhiên Quý Vân đã hiểu lầm, cho nên, năm đó anh mới
không xuất hiện để từ chối?

Lục Vi chỉ còn biết cười khổ, cô chậm rãi định thần, đang muốn nhìn ra
ngoài xem đây là đâu thì nghe thấy bác tài nói: “Đến nơi rồi!”

***

Vì con ngõ nhỏ trước khu nhà rất khó để ô tô đi vào nên bác tài chỉ cho xe
dừng lại ngoài đường lớn. Vi Vi xuống xe, ngẩng mặt ngắm nhìn ánh trăng mờ ảo,
lạnh lẽo rồi ung dung đi bộ dọc theo con ngõ nhỏ về phía tòa nhà hình ống đứng
sừng sững, hiên ngang giữa khu đất trống, khắp bốn bề yên lặng như tờ.

Bước vào con ngõ nhỏ, Lục Vi đột nhiên nghe thấy từ phía sau không ngừng
truyền đến một âm thanh xào xạc. m thanh đó càng lúc càng tiến đến gần, sột
soạt, giống như tiếng bước chân nhưng lại không phải, giống như tiếng xì xầm
nói chuyện nhưng nghe kĩ lại không hiểu rốt cuộc người ta đang nói những gì.
Đương lúc Lục Vi bồn chồn khó hiểu thì chợt cảm thấy dưới chân lan truyền những
chuyển động rất nhỏ. Nhẹ nhàng cúi xuống, sau khi nhìn rõ cảnh tượng trước mắt,
Lục Vi đứng bất động, đôi đồng tử trong nháy mắt phóng to đến cực đại, như thể
muốn rơi ra ngoài.

Một con quái vật họ nhà hươu có ba đầu, mỗi đầu một màu: đỏ, vàng, lam, một
con báo một chân to, dài đang bước đi, một mỹ nữ ngực nở, eo thon và chiếc cổ
dài ngoẵng đang lò dò đi trước, một cô bé kỳ quái với đôi chân treo lơ lửng như
một chiếc đèn lồng trôi nổi giữa không trung... Lũ ma quỷ muôn hình vạn trạng
đang lũ lượt kéo nhau đi thẳng về phía Lục Vi, nhất thời, Vi Vi chỉ cảm thấy da
đầu giật giật, hai chân đờ đẫn, tê liệt không còn chút cảm giác.

Cái quái gì đang diễn ra ở đây thế này?

Ma quỷ đang tổ chức cuộc đại diễu hành ư? Bọn họ đang thực hiện cuộc đại di
cư về phía Tây Nam sao? Ai có thể nói cho cô biết nên làm gì bây giờ không? Vi
Vi còn đang đờ đẫn thì lũ yêu ma đã oanh liệt ào ào kéo tới khiến cô không kịp
chạy trốn, chỉ còn biết ôm lấy mặt, cắn răng chờ đợi kết cục bi thảm nhất sẽ
xảy ra. Ầm...

Một tiếng nổ lớn vang lên, lũ yêu ma không hề để ý tới Lục Vi, vẫn vừa đi
qua người cô vừa hò hét inh ỏi. Tất cả đều diễn ra quá đột ngột, đầu óc Lục Vi
vẫn còn trì độn, không kịp phản ứng, nhìn lên thấy lũ yêu ma đang tiếp tục hành
quân về phía trước. Nuốt nước miếng, Lục Vi cẩn trọng quan sát xung quanh, mặt
trăng hình bán nguyệt vừa sáng vừa lạnh, con đường mờ tối trong yên lặng, màn
đêm nhạt nhòa, hiu quạnh, tất cả đều... rất đỗi bình thường, không lẽ vừa rồi
cô bị hoa mắt sao?

Lục Vi đang vùi đầu suy nghĩ thì phía sau lại truyền đến một tiếng động lớn
giống như tiếng thú vật đang gầm rú, cô kinh hãi đưa tay ôm dầu, hét lên một
tiếng.

“Nghiệp chướng, nghiệp chướng!” Từ vách tường bỗng phát ra một giọng nói
khàn khàn vẻ tang thương. Vi Vi lần theo tiếng nói, nhìn ra phía ngã tư đường
liền trông thấy một bà lão tóc hoa râm đang đứng đó. Lúc này, bà ta đang giơ
cao chiếc gậy trên tay, cất giọng sang sảng: “Ngàn năm mới gặp, ngàn năm mới
gặp! Lão gia Thiên Sát này! Hung thần của bá tánh thường dân! Mau chạy đi, chạy
đi, nó sắp đến đây rồi đấy...”

Lục Vi nghe những câu nói không đầu không cuối của bà ta, chậc lưỡi nói:
“Xin hỏi... bà đang nói cái gì vậy?”

Lão bà bà nghe thấy có người hỏi lại, nghiêng đầu nhìn Lục Vi, trong nháy
mắt đã luyện công giậm mạnh cây gậy ba toong xuống đất, thoáng chốc biến mất
rồi lại vụt xuất hiện trước mặt Lục Vi, khẽ đẩy gọng kính trên sống mũi, chăm
chú nhìn khắp người Lục Vi một lượt, vừa hít hít ngửi ngửi vừa nói: “Ồ! Là con
người sao? Con người không phải chạy, không phải chạy, lão gia không ăn thịt
người.”

Nói xong, Lục Vi lại thấy trên người lão bà bà đó lờ mờ hiện ra một chiếc
đuôi rắn, ngoe nguẩy vài cái rồi chui xuống đất, biến mất không để lại dấu vết.
Vi Vi hét lên một tiếng, đờ đẫn ngồi sụp xuống. Khẽ lau giọt mồ hôi ướt đẫm
trên trán, mặc dù cô bị dọa đến chết khiếp nhưng lý trí cuối cùng đã trở về
thức tỉnh đầu óc.

Xem ra, đại yêu ma vô cùng lợi hại sắp xuất hiện? Cho nên lũ tiểu yêu, tiểu
quỷ kia mới sợ hãi bỏ chạy toán loạn như vậy. Bất giác đưa tay lên ngực, muốn
giữ chặt tim gan đang rụng rời, Vi Vi cố gắng thả lỏng đầu óc, chuẩn bị bò từ
dưới đất dậy, lại nghe thấy phía sau vọng tới những tiếng “hây a, hây a” hổn
hển.

Vừa quay đầu nhìn lại, Lục Vi liền trông thấy một cậu bé ăn vận giống như
một vị tiểu hòa thượng đang cõng một bọc vải lớn, vội vàng chạy lại từ phía xa,
cái đầu tròn lông lốc ướt đẫm mồ hôi. Cậu ta đang cau mày, bọc vải trên lưng
còn lớn gấp mấy lần cái đầu của cậu ta, xem ra nó khá nặng. Mặc dù vẻ mặt cậu
ta vô cùng căng thẳng nhưng bước chạy lại vô cùng thong dong, mỗi bước chạy tựa
như còn cân nhắc điều gì đó rồi mới dám chạy tiếp.

Lục Vi từ dưới đất bò dậy, phủi sạch bụi đất bám trên người mà tiểu hòa
thượng vẫn chưa chạy được hai bước. Đây là tiểu quái Lạc Đan sao? Vi Vi thầm
nghĩ.

“Gào, gào, gào!” Phía sau lại truyền đến một loạt âm thanh gầm rú của mãnh
thú, không giống tiếng kêu lần trước, âm thanh lần này có vẻ gần hơn. Lục Vi
dừng lại một chút, mặc cho câu nói lúc trước của bà lão, “đại yêu quái không ăn
thịt người” lởn vởn bên tai, trong lòng cô vẫn kinh hồn bạt vía, chỉ muốn nhanh
chóng về nhà.

Nghĩ vậy, Lục Vi ba chân bốn cẳng chạy thật nhanh đến đầu ngõ, vừa chạy
được hai bước lại nghe thấy một tiếng “ai da” vang lên ở phía sau, quay đầu
nhìn liền phát hiện tiểu hòa thượng kia đã biến mất, chỉ để lại đám sương trắng
bao phủ toàn thân một con rùa đen bằng ngọc thạch, trên lưng vẫn cõng bọc vải
lúc trước.

Nhìn thấy bọc vải kia, Lục Vi thở dài, không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính
là cậu bé tiểu hòa thượng vừa rồi. Sau khi biến về hình hài ban đầu là một chú
rùa đen, tiểu hòa thượng lê từng bước chậm chạp khiến người ta không khỏi cảm
thấy lo lắng. Lục Vi ở bên cạnh nhìn cũng quên cả bước đi, toát mồ hôi thay cho
cậu bé. Nhưng đúng lúc này, dưới chân đột nhiên lại xuất hiện một cơn chấn động
mạnh, mà kỳ lạ là tiếng thở dốc cũng mỗi lúc một nặng nề hơn, nếu cô đoán không
lầm thì “lão gia” mà bà lão nhắc đến kia đã xuất hiện...

Vi Vi chậm rãi ngẩng lên nhìn, quả nhiên cách đó không xa có một người đang
đứng. Nói ông ta là người thì có vẻ không đúng lắm, nói ông ta là một tảng mỡ
di động thì có lẽ dễ hình dung hơn. Vị “lão gia” này chân dài hai, ba thước,
ngực lúc nào cũng ưỡn ra như hộ pháp nên khiến người ta như không nhìn thấy đầu
ông ta đâu. Lúc này, ông ta nặng nề, khó nhọc bước từng bước như một ngọn núi
biết chuyện động, mặc dù bước đi hết sức vụng về và chậm chạp nhưng so với tên
tiểu rùa đen kia thì vẫn còn nhanh nhẹn hơn nhiều.

Lục Vi đứng bên cạnh, vừa cắn răng vừa sốt ruột thúc giục: “Tiểu rùa đen,
mau chạy đi, phía sau sắp đuổi đến rồi!”

Nghe thấy lời này, tiểu rùa đen dường như có khẩn trương hơn một chút,
nhưng còn chưa kịp tăng tốc thì... năm mươi mét, bốn mươi mét... khoảng cách
giữa đại yêu quái và nó mỗi lúc một gần, từ cái bụng căng tròn kia phát ra
những tiếng cười gian trá, sắc nhọn.

“Tiểu rùa đen, cậu mau vứt cái bọc trên lưng xuống rồi chạy đi!”

Nghe thấy câu nói này, con rùa nhỏ chợt dừng lại, vẻ mặt nghiêm trang, lắc
đầu nói: “Không thể, không thể, đây là...” Tiểu rùa đen còn chưa nói xong, Vi
Vi đã đến trước mặt nó, ôm nó rồi chạy thật nhanh, rẽ vào một con ngõ nhỏ bên
cạnh. Chậm chạp như thế thì chỉ có chết thôi, nếu đợi ngươi nói xong câu đó thì
tên đại ma đầu kia đã giẫm nát cái mai rùa của nhà ngươi rồi!

Báo cáo nội dung xấu