Hàng đã nhận, miễn trả lại - Phần 3 - Chương 43 - 44
Chương 43: Bỏ nhà theo trai
Vi Vi thuận theo tiếng nói ngẩng
đầu nhìn, vừa thấy khuôn mặt mới xuất hiện liền sững sờ, ngây ngốc lẩm bẩm:
“Quý Vân?” Tại sao anh ấy cũng đến trấn Bất Thanh?
Dạ Ly thấy Quý Vân chậm rãi bước
vào, ôm bụng cười thành tiếng, giọng nói thốt ra chỉ đủ để Lục Vi và Nam Huyền
nghe thấy: “Chính thất, lớn nhỏ đều đã đến đông đủ rồi, được lắm, thật sự rất
tốt.” Chính thất Nam Huyền không nói gì, chỉ khoanh tay trước ngực, lặng lẽ
quan sát.
Trong số năm người đứng đó chỉ có
cô nàng tê giác là nhanh nhảu đứng dậy, điệu bộ ngúng nguẩy như một đứa trẻ,
chạy đến trước mặt Quý Vân, làm nũng, hờn dỗi nói: “Quý Vân, sao anh lại đến
đây? Đáng ghét, đến mà cũng không nói trước với người ta một tiếng.”
Lời vừa thốt ra, mọi người đều bị
vẻ ỏn ẻn của Tùng Dung làm cho nổi hết da gà. Một lúc sau, Vi Vi mới chợt nhớ
ra Quý Vân đã từng cùng Tùng tiểu thư... Hừm, họ đã từng có một giai đoạn quan
hệ mập mờ như thế. Nói vậy thì, Quý Vân đến đây là để tìm Tùng Dung sao?
Nghĩ vậy, Vi Vi khẽ ngẩng đầu liếc
nhìn Quý Vân dò xét, vừa nhìn lên liền chạm phải ánh mắt sáng rực của đối
phương, trái tim chợt loạn nhịp, hai gò má ửng đỏ. Đối với sự nhiệt tình thái
quá của Tùng Dung, vẻ mặt Quý Vân vẫn hết sức lạnh lùng, băng giá, sau khi lịch
sự gật đầu chào hỏi, anh khẽ nói: “Tôi đến tìm Lục Vi có chút việc.”
Quý Vân vừa dứt lời, nụ cười trên
khuôn mặt cô nàng tê giác bỗng đông cứng lại, liếc ánh mắt sắc lẹm về phía Lục
Vi vẫn đang ngồi chết sững bên bàn nước. Vi Vi thở dài, quả nhiên con gái trở
mặt còn nhanh hơn trở bàn tay, nhưng cô vẫn tò vẻ ngạc nhiên, ồ lên: “Tìm tôi
à?” Phải có việc quan trọng lắm thì Quý Vân mới đích thân đến tận núi Bất Thanh
tìm cô, còn nữa, làm sao anh biết bọn họ đang ở núi Bất Thanh?
Bao nghi vấn chất chứa trong lòng,
Vi Vi còn chưa kịp nói ra thì Quý Vân đã nhìn cô, khẽ gật đầu. “Chúng ta ra
ngoài kia nói chuyện.”
Ra khỏi khu tứ hợp viện, hai người
lững thững bước đi trên con đường cái quanh co. Lục Vi sánh vai bên cạnh Quý
Vân, nhất thời không biết nên nói gì, bầu không khí có chút ngại ngùng, xấu hổ,
suy nghĩ của cô cũng trở nên lộn xộn, rối rắm.
Núi Bất Thanh, Thiên Đầu Phật,
những chiếc đèn lồng quỷ dị, Băng Huyền Quy... Mới lên núi Bất Thanh có một
buổi tối mà đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, bộ não Lục Vi vốn đã chậm tiêu, đột
nhiên phải tiếp nhận thêm một lượng thông tin lớn như vậy nữa khiến cô không
khỏi đau đầu. Lúc này Quý Vân lại bỗng nhiên xuất hiện một cách thần bí, nếu
giờ có ai đó nói với cô, việc Quý Vân đến núi Bất Thanh và những chuyện kỳ quái
kia không liên quan tới nhau thì có đánh chết cô cũng không tin.
Nghĩ đến đây, Vi Vi khẽ cắn môi, do
dự nói: “Cái kia...”
“Lên xe đi!” Lúc Vi Vi rụt rè lên
tiếng cũng là lúc Quý Vân đột nhiên cất lời.
“Hả?” Lục Vi bỗng ngây ngốc, tròn
mắt nhìn Quý Vân, thấy anh bước tới trước, mở cửa xe.
Nửa giờ sau, Lục Vi ngồi trên ghế
phụ, nhìn bên ngoài, phong cảnh quen thuộc dần lùi xa, lúc này cô mới cảm thấy
có điều gì đó không hợp lý.
“Chúng ta đang đi đâu vậy?”
Quý Vân thản nhiên nói: “Đưa cô về
nhà.”
Câu nói vừa thốt ra, Lục Vi sững sờ
ngồi ngây tại chỗ, hồi lâu sau mới tiêu hóa hết ý nghĩa trong câu nói đơn giản
của Quý Vân. “Đưa tôi về nhà?” Vi Vi nhíu mày, nghi hoặc nhìn anh. “Anh nói vậy
là sao?”
Quý Vân không chớp mắt, vẫn chuyên
tâm lái xe, nói: “Chẳng sao cả, chỉ là đưa cô về nhà thôi.”
Lục Vi chỉ còn biết im lặng. Quý
Vân đi cả ngàn dặm xa xôi, lái xe suốt năm tiếng đồng hồ đến trấn Bất Thanh chỉ
để đón mình về Cẩm Thành thôi sao? Lục Vi hít một hơi thật sâu, ngữ khí dịu hẳn
xuống, cắn răng nói hai từ: “Dừng xe!”
Bất luận hành động này của Quý Vân
xuất phát từ mục đích gì đi chăng nữa thì Lục Vi cũng không thích người khác
quyết định thay mình, nhất là anh còn chẳng thèm hỏi qua ý kiến của cô.
Nhưng xe vẫn chạy băng băng trên
đường, không hề có biểu hiện sẽ dừng lại. Thấy thế, tất cả những nỗi bực dọc
trong lòng Lục Vi như ngọn lửa được đổ thêm dầu, nhanh chóng bốc lên. Vi Vi cao
giọng, nói: “Anh Quý, xin anh dừng xe lại!”
Quý Vân im lặng, vẫn chăm chú nhìn
về phía trước, cất giọng buồn bã như phả vào đó cả tiếng thở dài não nề: “Vi
Vi, hẳn là cô đã nhận ra, núi Bất Thanh đang gặp nguy hiểm.”
Lục Vi nghe thấy thế thì bất giác
giật mình, đây là lần đầu tiên Quý Vân gọi cô hai tiếng “Vi Vi”. Lục Vi thấy
sắc mặt anh như đông cứng lại, lúc nói không hề có biểu hiện đùa cợt, càng
khiến người khác cảm thấy bất an. Nếu thực sự như lời anh nói thì cô càng không
nên cứ thế mà rời khỏi núi Bất Thanh, ít nhất mọi người cũng phải cùng rời đi.
Nghĩ đến Tiểu Long ngốc nghếch và
Băng Huyền Quy vẫn còn ở trên đó, Vi Vi vội vàng nhổm dậy. “Như thế thì tôi
càng phải quay lại, Nam Huyền và bọn họ vẫn còn ở trên đó... Không được, không
được, Quý Vân, anh mau dừng xe lại, không! Không được! Phải quay lại thôi!”
Vi Vi vừa nói vừa định quay sang
kéo tay Quý Vân, nhưng bàn tay còn chưa động được vào ống tay áo liền nghe thấy
bên tai truyền đến tiếng phanh gấp. Quý Vân cuối cùng đã chịu dừng xe.
“Chúng ta...”
“Vi Vi.” Lục Vi còn chưa nói xong,
Quý Vân đã ngắt lời. Anh quay lại, nhìn thẳng vào Lục Vi, đôi mắt đen thẫm, u
tối như vực thẳm, tựa hồ muốn nhìn thấu tận cùng tâm can của đối phương. Nhất
thời, Vi Vi không biết tại sao lại ngây ngốc, si mê nhìn chằm chằm vào đôi mắt
ấy, không có cách nào để thoát ra.
“Vi Vi hãy nghe theo tôi nói.”
Giọng nói của Quý Vân thâm trầm mà ấm áp, mê hoặc lòng người, khiến tinh thần
Lục Vi từ từ an tĩnh lại. “Lúc này núi Bất Thanh đang xảy ra một số chuyện, tôi
đưa cô rời khỏi nơi này trước đã.”
Nghe xong những lời này, đôi đồng
tử của Lục Vi từ từ dãn ra, rõ ràng như gương sáng mà lại không thể nào mở ra
được. Cô nhìn chằm chằm vào Quý Vân, chậm rãi lặp đi lặp lại: “Anh đưa tôi rời
khỏi đây.”
“Đúng, tôi đưa cô rời khỏi đây,
đừng suy nghĩ về anh ta nữa, được không?”
Mi mắt Lục Vi dần khép lại, trong
đầu như đang vẩn vơ suy nghĩ ngàn vạn điều nhưng không thể tìm ra được vấn đề
cốt yếu. Cô vùng vẫy đấu tranh và do dự một hồi, nhưng đột nhiên lại cúi thấp
đầu, đáp: “Được!” Nói xong, cô nhắm mắt lại, thiếp đi. Quý Vân thở dài, cởi áo
khoác đắp lên người Lục Vi, khởi động xe rồi rời đi.
***
Cùng lúc đó, tại khu nhà tứ hợp
viện ở trấn Bất Thanh, Tiểu Long ngốc nghếch đang đứng trên nóc nhà, phóng tầm
mắt nhìn về phía núi Bất Thanh xa xa. Đang trầm ngâm suy nghĩ, Nam Huyền liền
nghe thấy tiếng bước chân thong dong từ phía sau truyền đến, quay đầu nhìn lại,
quả nhiên là Dạ đại họa.
Dạ Ly bặm môi, thong thả bước đến
gần Tiểu Long ngốc nghếch, nói: “Đứng cao thế này, ngoài việc quan sát được núi
Bất Thanh, còn có thể nhìn thấy Tiểu Vi Vi nhà cậu vừa mới bị người ta kéo lên
xe đi mất rồi phải không?” Dứt lời, Dạ Ly làm ra vẻ rầu rĩ, ghé sát vào tai Nam
Huyền, nói nhỏ: “Cô ấy bỏ trốn theo trai mà cậu không đuổi theo sao?”
Nam Huyền vẫn trầm mặc không thèm
lên tiếng, hồi lâu sau mới quay đầu, nhìn Dạ Ly trừng trừng: “Anh mau nói cho tôi
biết, người anh muốn tìm rốt cuộc là ai?”
Dạ Ly nhanh chóng thu lại nụ cười
cợt nhả, hắng giọng, chậm rãi ngồi xuống. “Cậu cố ý để cô ấy bị Quý Vân đưa đi
sao? Không muốn cô ấy ở lại vùng đất lắm thị phi này ư?”
Tiểu Long ngốc nghếch nhìn xuống
lòng bàn tay mình, không trả lời mà nói: “Lúc tôi vừa tỉnh lại, anh nói với tôi
là Lạc nhờ anh chăm sóc tôi. Dạ Ly, hãy nói cho tôi biết, trong suốt một nghìn
năm tôi hôn mê bất tỉnh, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?”
Dạ Ly nhếch mép cười thâm thúy.
“Không phải tôi đã nói rồi sao? Sau khi cậu hôn mê bất tỉnh, chủ nhân yêu quý
của cậu trở về thấy tình trạng của cậu như vậy liền nổi giận lôi đình, truy
đuổi Thiên Đầu Phật và lũ chấp niệm kia, quẳng tất thảy bọn chúng vào địa lao.
Sau đó... hừ, chắc cậu cũng biết tính cách của Lạc rồi đấy, mười chỗ ăn chơi
thì phải đến chín chỗ có bóng dáng của chị ta. Hô hô, tôi cũng khổ sở, bị chị
ta cưỡng chế bắt làm vú em cho cậu...”
Ánh mắt của Tiểu Long ngốc nghếch
chợt sáng lên, anh ta không cảm thấy hứng thú với màn kịch độc diễn của Dạ đại
họa. Nam Huyền trầm ngâm dõi mắt nhìn về núi Bất Thanh, lát sau lẩm bẩm: “Lạc...
chủ nhân của tôi chính là người chị ruột của anh, đúng không?”
Tí tách!
Cuộc trò chuyện tựa như một mặt hồ
yên ả bỗng nổi trận gió lớn, làm gợn lên những đợt sóng lăn tăn. Dạ đại họa vẫn
im lặng. Một cơn gió khẽ lướt qua, cuộn đám lá khô bay xào xạc, hai người vẫn
im lặng, không ai nói một lời.
Hồi lâu sau, Dạ Ly mới hắng giọng,
thản nhiên nói: “Cậu phát hiện ra từ lúc nào vậy?”
Nam Huyền lắc đầu, đôi mắt đen láy sáng
lấp lánh. Anh phát hiện ra từ lúc nào ư? Dường như là từ khi biết được Thiên
Đầu Phật vẫn tồn tại, và cũng có thể là khi ở gần bên Vi Vi trong gang tấc...
Mặc dù, Vi Vi và chủ nhân có hơi
thở và mùi hương giống nhau nhưng anh lại có cảm giác họ không phải là một. Ban
đầu, Tiểu Long ngốc nghếch còn giận dỗi nói Lạc đã thay đổi, nhưng lâu dần mới
phát hiện ra, người này không phải là Lạc. Nam Huyền nhắm mắt, thần sắc có chút
mệt mỏi, quả thực, anh ta nên sớm nghĩ đến điều này. Tuy Lạc toàn làm những việc
quái đản, không bao giờ ở yên một chỗ nhưng nếu đã thấy anh ta hôn mê bất tỉnh,
tại sao cô ấy còn tùy tiện giao anh ta cho người khác?
Dạ Ly tính tình tinh quái, có ánh
mắt giống hệt chủ nhân, quả thực họ là chị em ruột cũng chẳng lấy gì làm lạ.
Chỉ là rốt cuộc bây giờ Lạc đang ở đâu? Nam Huyền ngập ngừng giây lát, lên
tiếng: “Trước khi đến núi Bất Thanh, hình như tôi đã gặp cô ấy một lần. Chỉ là
lúc đó cô ấy vội vàng đuổi theo Thiên Đầu Phật, không hề trông thấy tôi.”
Dạ đại họa lắc đầu, nói: “Nam
Huyền, không ngờ cậu...”
“Anh không nghĩ là tôi lại giữ im
lặng như thế sao?” Nam Huyền nghiêng đầu nhìn Dạ Ly, quả nhiên khuôn mặt tuấn
tú ấy vẫn vô cùng thản nhiên. Tiểu Long ngốc nghếch hít một hơi thật sâu, cúi
đầu nói tiếp: “Anh sợ sau khi tôi tỉnh dậy, không thấy Lạc sẽ phát cuồng, làm
loạn, cho nên mới cố ý dùng Vi Vi để lừa gạt tôi phải không? Nhưng tại sao mùi
hương trên người Vi Vi và Lạc lại giống nhau đến thế?”
“Hừ!” Dạ Ly thở dài, xoa cằm cười
khổ. “Vấn đề này, cậu nên đích thân tìm chủ nhân tốt của cậu mà hỏi. Năm đó,
sau khi phong ấn Thiên Đầu Phật, chị ta nói đi là đi, để tôi một mình giải
quyết đống tàn tro rối như tơ vò. Nếu không phải tôi tìm đến Lục Vi, nói không
chừng cả Cẩm Thành đã bị hủy diệt rồi. Cậu cho rằng tôi muốn làm thế lắm sao?”
Nam Huyền quen biết Dạ đại họa đã
lâu nhưng đây là lần đầu tiên nghe thấy anh ta nói những lời ai oán mà chân
thành đến thế, cảm động giật giật khóe môi, không biết phải nói sao.
“Dù sao thì Vi Vi rời khỏi núi Bất
Thanh lúc này cũng là tốt cho cô ấy.” Nam Huyền lẩm bẩm, tựa hồ đang hạ một
quyết tâm rất lớn. “Dạ Ly, anh hứa với tôi một chuyện.”
“Hả?”
“Tạm thời... đừng nói cho Vi Vi
biết sự thật này. Tôi muốn đích thân nói cho cô ấy biết.”
Dạ Ly nghe thấy vậy thì im lặng,
đút tay vào túi quần, khẽ đáp: “Được!” Cái gì phải đến, sớm muộn gì cũng sẽ
đến.
Chương 44: Quỷ áp xe
Trong xe, Lục Vi nửa tỉnh nửa mê,
cảm giác hít thở có chút khó khăn. Dường như có cái gì đó đang quấn chặt lấy
cô, khiến cô càng lúc càng khó chịu. Tự đáy lòng Vi Vi trào dâng một nỗi sợ hãi
khôn cùng, cảm giác cần cổ cứng ngắc, tứ chi nặng nề không sao cử động được.
Lúc cô cố giãy giụa, tưởng chừng có thể thoát ra được rồi, trên người đột nhiên
lại có thứ gì đó như nặng nghìn cân từ từ ép chặt.
Nhất thời, nước mắt Lục Vi bỗng
trào ra, cảm giác này lại vô cùng quen thuộc: Mình đang bị ép lên giường. Nhưng
rõ ràng cảm nhận được độ lắc lư của xe ô tô đang chạy trên đường, Lục Vi lặng
lẽ sửa lại câu cho đúng - là quỷ áp xe.
Mới vừa rồi, Lục Vi bị mê man, có
lẽ vì thế nên dễ dàng nhiễm âm khí, nhưng giữa ban ngày ban mặt mà bị bóng đè
thì thật giống với cô gái còn xuân lần đầu lên kiệu hoa... vẫn còn bỡ ngỡ. Nếu
thực sự đúng như những gì cái mồm quạ đen của Dạ đại họa đã nói, thì lũ tiểu
yêu ở núi Bất Thanh buổi tối không dám xuất đầu lộ diện vì sợ mùi hương Mạn Đà
La, nhưng giữa ban ngày ban mặt lại mặc sức càn quấy.
Vi Vi bối rối không biết phải làm
sao, bỗng nhiên lại cảm thấy có người đang nhẹ nhàng vỗ lên vai mình. Một giọng
nói trầm ấm, ôn hòa cất lên: “Không được phép chạm vào cô ấy.” Dứt lời, Lục Vi
liền cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng. Cô khẽ mở mắt, mơ hồ nhìn thấy bóng dáng Quý
Vân ngồi bên ghế lái, chiếc cổ cứng ngắc như hóa đá giờ đã cử động được, chân
tay cũng nhẹ nhõm hơn.
Quý Vân vẫn bình tĩnh như chẳng có
chuyện gì xảy ra, nói: “Cẩn thận không cảm lạnh.”
Vi Vi nhìn chiếc áo khoác nam đang
đắp trên người mình, trong lòng vẫn sợ hãi, nhíu mày, hạ thấp giọng, nói: “Tôi
bị quỷ áp xe.”
Nghe thấy vậy, Quý Vân khẽ mỉm
cười, đính chính lại: “Do lúc ngủ thần kinh bị ức chế quá mà thôi, cô không nên
nghĩ ngợi nhiều như thế.” Thấy Quý Vân vẫn giữ nguyên dáng vẻ lạnh lùng, nghiêm
nghị như cũ, Lục Vi bất giác líu lưỡi, vậy câu nói của anh ban nãy là sao chứ?
Nghĩ vậy, Lục Vi trầm mặc, chính cô
cũng không biết rõ thân phận thật của Quý Vân, luôn cho rằng anh và tên quái
vật Dạ Ly kia hoàn toàn không giống nhau. Quý Vân đi làm, ăn uống, nghỉ ngơi
đều giống những người bình thường, nhưng dường như anh cũng biết nhiều chuyện,
chuyện về khu nhà hình ống, chuyện trong thang máy lần trước... Hình như mỗi
lần cô xảy ra chuyện, anh đều xuất hiện, thậm chí ngay cả tình trạng quỷ dị ở
núi Bất Thanh, anh cũng nắm rõ như lòng bàn tay.
“Ơ!” Nghĩ đến núi Bất Thanh, bộ não
đậu phụ của Lục Vi rốt cuộc cũng hoạt động trở lại. Cô nhổm dậy, nhìn ra ngoài
cửa xe, phát hiện trên người không chỉ đắp một chiếc áo khoác mà còn được thắt
dây an toàn rất cẩn thận.
Quý Vân thở dài. “Không cần nhìn,
chúng ta đang trên đường quay trở lại.”
“Hả?” Vi Vi mờ mịch, tưởng mình
đang nghe nhầm, tròn mắt nhìn Quý Vân, lại nhìn ra phong cảnh bên ngoài cửa xe.
Quả thực họ đang trên đường lên núi Bất Thanh.
“Vì sao?” Lẽ nào trong lúc mình
ngủ, Quý Vân đã nghĩ thông suốt rồi đưa mình trở lại ư?
Quý Vân đưa tay lên lau trán, vẻ
mặt như đông cứng lại, “Đường xuống núi bị phong tỏa rồi.”
“Phong tỏa?” Lục Vi mở to mắt vẻ
không thể tin được, rõ ràng là không có mưa lũ, cũng không có động đất, tại sao
lại bị phong tỏa chứ?
“Trên đường xuống núi, có một tảng
đá to rơi xuống mặt đường, người dân trong núi không ra được, người bên ngoài
cũng không vào được. Chỉ có điều...” Đôi mắt Quý Vân chợt sáng rực, nói: “Cô có
cảm thấy việc này thật trùng hợp không? Giống như có người biết tôi sẽ đưa cô
trở về vậy.”
Lục Vi nghe thấy vậy cũng học theo
dáng vẻ của Quý Vân, nhếch khóe môi, hai đầu lông mày chau lại. Ai lại muốn cô
ở lại đây chứ? Dạ đại họa? Thiên Đầu Phật? Hay... người được gọi là chị ruột
của Dạ Ly đó?
“Vậy bây giờ chúng ta...”
“Trở về khu nhà nghỉ kia.” Quý Vân
vừa tiếp lời Vi Vi vừa đánh xe rẽ vào núi Bất Thanh.
***
Đối với sự trở lại của Quý Vân và
Lục Vi, mọi người đều không mảy may kinh ngạc, dường như hai người chỉ đi đâu
đó hàn huyên một lát rồi trở về. Duy chỉ có Dạ đại họa lúc thấy hai người tiến
vào khu tứ hợp viện liền che miệng cười khì khì, trêu chọc: “Tôi đã nói rồi mà,
Tiểu Vi Vi yêu quý tôi nhất, nên đâu có bỏ nhà theo trai được chứ!”
Lục Vi trừng mắt nhìn anh ta, thấy
Nam Huyền đang nằm trên ghế ngủ gà ngủ gật liền đánh thức anh ta dậy, nhẹ giọng
hỏi: “Tùng Dung và tiểu rùa đen đâu?”
Dạ Ly nói: “Tiểu rùa đen ở trong
túi áo Nam Huyền, đã biến trở lại thành viên đá rồi. Còn cô nàng tê giác kia...
Tôi bảo cô ta đi ra ngoài có chút việc, một lúc nữa sẽ quay về.”
Trong lúc hai người đang nói
chuyện, Quý Vân đi tìm ông chủ khu nhà tứ hợp viện đặt thuê phòng. Nhân lúc Quý
Vân rời đi, Vi Vi tiến lại gần Dạ Ly, đang chuẩn bị lên tiếng liền bị đối
phương dùng ngón tay trỏ che miệng. Dạ đại họa hớn hở, cười nói: “Tôi biết, Quý
Vân muốn đưa cô đi, nhưng lại bị phát hiện nên không đi được.”
Vi Vi kinh hãi, đưa cặp mắt xinh
đẹp nhìn anh ta chằm chằm. “Thì ra
đúng là anh!”
Dạ đại họa vội đưa tay lên che miệng Lục Vi, ánh mắt long lanh, vẻ mặt vô
tội nói: “Cưng à, không nên chuyện xấu nào cũng đổ cho tôi làm, như vậy là
không tốt. Tôi là ma quái thật đấy nhưng không phải muốn làm gì cũng có thể làm
được. Mọi người ở đây đều có thể làm chứng, tôi vừa mới cùng chính thất nhà cô
ngồi trên nóc nhà ngắm trời xanh mây trắng.”
Lục Vi lườm anh ta một cái, nói: “Vậy có chuyện gì đã xảy ra? Nếu không
phải do tên xấu xa nhà anh làm thì sao anh lại biết đường đi đã bị cấm chứ?”
Dạ Ly ho khan, buông thõng tay, nói: “Bởi vì... ngay sau khi cô và Quý Vân
rời đi, đài truyền hình đã gọi cho trợ lý Văn Trinh, nói đường lên núi bị một
tảng đá lớn chặn nên không thể đi tiếp được.”
Nghe đến đây, Lục Vi mới chợt nghĩ đến trong khu nhà nghỉ này còn có những
vị khách khác, trong đó có đại minh tinh Tương Ảnh và trợ lý của cô ta. Lần này
mọi người lên núi cũng là để điều tra chân tướng của bóng hình kỳ quái xuất
hiện trong phim kia. Nhưng lúc này trời đã chạng vạng mà chẳng thấy bóng dáng
hai người đó đâu. Lục Vi hỏi: “Họ đi đâu rồi?”
“Sau khi nhận điện thoại không lâu, Văn Trinh biến mất. Còn Tương Ảnh...”
Dạ Ly đưa tay sờ cằm, cố ý dừng lại một chút cho có phần bí hiểm, sau đó mới
cười một cách giả tạo, nói tiếp: “Từ lúc chúng ta tới đây đã không thấy cô ta
đâu rồi. Hô hô, người ta cũng thích được gặp cô ta, còn muốn tìm cô ta để xin
chữ ký nữa kìa.”
Nghe xong, đôi đồng tử của Lục Vi chợt dãn to hơn, lúc này cô mới từ từ nhớ
lại chuyện đã xảy ra. Tối qua, vì chuyện những người mộng du mà cô quên mất
tiếng động kỳ dị phát ra từ căn phòng sát vách. Lúc này, Văn Trinh mất tích,
Tương Ảnh lại không thấy đâu, phải chăng đúng như những gì cô dự đoán, tối qua...
cô ta đã bị sát hại?
Nghĩ đến khả năng này, Lục Vi nổi da gà, kéo Dạ đại họa lại gần, kể cho anh
ta nghe tường tận chuyện đã xảy ra tối qua. Cô vừa nói xong, đúng lúc Tùng Dung
cũng mang theo một chiếc túi từ ngoài chạy vào, thở hồng hộc, ngồi xuống ghế,
lát sau đứng dậy la toáng lên.
“Dạ Ly, tên đại vương khốn nạn nhà anh, anh bắt tôi làm tạp vụ đã đành,
nhưng không nên để một người phụ nữ như tôi phải làm mấy việc nặng nhọc thế này
chứ! Còn bắt tôi sục sạc truy tìm qua mùi hương, tôi không phải là chó... Tôi
không tìm thấy cô trợ lý Văn Trinh đó đâu! Tôi chỉ tìm được cái túi rách này
thôi, anh thích làm gì thì làm, bà cô này không rảnh nữa!”
Mấy lời ồn ào đó không chỉ đánh thức Tiểu Long ngốc nghếch mà ngay cả Quý
Vân đang đăng ký nhận phòng ở bên ngoài cũng phải quay lại nhìn. Thấy người
trong lòng bước đến, cô nàng tê giác vừa rồi còn chống nạnh chửi mắng như một
mụ đàn bà chanh chua bỗng chốc im bặt, cắn răng hồi lâu mới khôi phục dáng vẻ
dịu dàng, nói: “A... Vân, sao hai người quay về sớm vậy?”
Lục Vi im lặng, tất cả mọi người đều đã biết chuyện bọn họ “bỏ trốn thất
bại”. Vi Vi vừa suy xét, cân nhắc vừa đưa mắt nhìn sang phía Tiểu Long ngốc
nghếch, đang định mở miệng nói thì Tiểu Long ngốc nghếch lại lảng tránh ánh mắt
của cô.
Thấy vậy, trái tim Lục Vi bỗng vỡ vụn. Quý Vân liền gật đầu, nói: “Tôi đi
xem phòng đây!” Nói xong, anh quay người bước đi.
Lúc này, Dạ Ly chỉ cười gian hai tiếng, liếc cặp mắt sắc lẹm về phía chiếc
túi rách. Tùng Dung thấy Quý Vân đã lên gác, liền ngồi xuống bên cạnh Lục Vi,
làm ra vẻ thê lương, oán giận nói: “Hai người hay thật đấy, chạy đi nói chuyện
hàn huyên vui vẻ, để tôi lại một mình, còn bị sai ra ngoài tìm cái cô Văn Trinh
gì kia nữa...”
Dạ Ly cau mày, mở cái túi ra. Lục Vi ngó đầu qua xem, bỗng giật mình kinh
hãi, trong đó toàn là... các loại quần áo rách nát như một đống vải vụn... Vi
Vi nghiêng đầu hỏi: “Đây là...”
Dạ Ly tiện tay nhấc chiếc túi đó lên, kéo lại khóa rồi nói: “Đều là của
Tương Ảnh...”
Tùng Dung ôm ngực, “hừ” lạnh. “Xem ra, cô trợ lý Văn Trinh này chỉ có vẻ bề
ngoài nhã nhặn như vậy thôi! Dám cắt quần áo của đại minh tinh thành ra thế
này, không biết cô ta đã phải kìm nén nỗi oán hận đến mức nào?”
Nam Huyền im lặng. Anh vốn không quan tâm tới cái túi rách đó, thỉnh thoảng
chỉ liếc mắt nhìn trộm Lục Vi, nghĩ đến những chuyện ban nãy nói với Dạ Ly, cảm
thấy không được tự nhiên cho lắm. Lục Vi lại hồn nhiên không hề hay biết, nghe
Tùng Dung nói, cô càng lúc càng kiên định với suy nghĩ ban đầu của mình.
Cô chống cằm suy nghĩ. “Hôm qua chúng ta còn thấy Tương Ảnh nổi giận với
trợ lý Văn Trinh, buổi tối tôi lại nghe thấy có tiếng động giống như có người
thắt cổ tự tử rồi rơi xuống đất, bây giờ lại tìm thấy đống quần áo bị cắt nát
kèm theo việc trợ lý Văn Trinh mất tích... Chuyện này không phải...” Chẳng phải
đây chính là một vụ án giết người sao!?
“Văn Trinh nói tính tình Tương Ảnh gần đây không được tốt lắm, thế nên Văn
Trinh đã bị cô ta áp bức, nhục mạ không ít lần. Cô trợ lý bé nhỏ này đã phải
chịu oan ức, khổ cực biết bao nhiêu năm, cho đến tối hôm qua, cô ta không chịu
nổi nữa...” Lục Vi dừng lại một lát rồi mới tiếp tục suy luận: “Vì thế cô ta đã
giết Tương Ảnh. Hôm nay nghe nói đường xuống núi bị chặn, cô ta lo sợ không
chạy thoát được nên mới trốn đi? Nếu sự suy đoán này là đúng thì bây giờ, thi
thể nạn nhân vẫn còn ở...”
Lục Vi nói xong suy nghĩ của mình, ánh mắt vô thức hướng lên tầng hai, nhìn
vào cửa sổ phòng Tương Ảnh. Một lát sau, phía sau truyền đến một tràng pháo
tay, Dạ đại họa nói chêm vào: “Tiểu Vi Vi, cô đúng là thần tượng của mọi người,
khả năng trinh thám thật tuyệt vời! Cô không làm thám tử lừng danh như Conan
quả thực là rất, rất đáng tiếc, có điều...”
Lục Vi mặc kệ Dạ Ly, ngắt lời: “Có điều cái đầu anh ấy!” Nói xong, cô đứng
dậy, túm lấy Tiểu Long ngốc nghếch, nói: “Nam Huyền, lên trên kiểm tra cùng
tôi, được không?”
Hai mắt Tiểu Long ngốc nghếch sáng lên, anh lắc đầu, ngập ngừng nói: “Đi
cũng được, có điều... Vi Vi...”
Nam Huyền còn chưa nói xong, mọi người đã nghe thấy một giọng nữ chắc nịch
truyền xuống: “Các người đứng đấy làm gì thế?”
Lục Vi quay đầu lại nhìn, trong nháy mặt chợt ngây ngốc, thẫn thờ. “Thi
thể” Tương Ảnh với mái tóc uốn xinh đẹp đang đứng chắp tay sau lưng, chăm chú
nhìn mọi người.
Quả nhiên, làm Thám tử Conan không dễ dàng đến vậy. (= =)

