Hàng đã nhận, miễn trả lại - Phần 4 - Chương 66 (Hết)
Chương 66: Một sự khởi đầu
mới
[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com – gác nhỏ cho người yêu
sách.]
Tương phùng mã thượng phân đào vũ,
Hỷ kiến thúc tiền náo hạnh hoa,
Thanh phong minh nguyệt bản vô giá,
Cạn thủy dao sơn giai hữu tính[1].
(Tết Thanh minh. Núi phượng Hoàng.)
[1]
Tạm dịch: Hội ngộ mưa đào lất phất rơi.
Vui
thay khi thấy hoa lại cười
Trăng
thanh gió mát là vô giá
Cận
thủy viễn sơn đều hữu tình.
Nhiều tháng sau khi Quý Vân ra đi,
nhân ngày Tết Thanh minh, Lục Vi, Dạ đại họa và mọi người cùng nhau lên núi
Phượng Hoàng tảo mộ. Thực ra hồn phách của A Ấp đã tiêu tán trong ảo cảnh, nằm
lại nơi đây chẳng qua chỉ là phần hài cốt vô tri vô giác mà thôi. Nhưng trong
thời gian này, không ai dám nhắc đến điều đó, chỉ lặng lẽ cùng Lục Vi đi thắp
hương, đốt vàng mã.
Lũ yêu quái theo cùng cũng chẳng
hiểu gì về những lễ nghi phiền phức này của con người, hò nhau nghịch ngợm đốt
vàng mã.
Đã biến hóa được thành hình người,
Khuyên Khuyên với đôi mắt to tròn, trong sáng, thân hình đẫy đà, béo tốt cầm cả
xấp tiền giấy bước đến một góc, đốt một mình, nhìn lửa cháy thì hoảng hốt,
quăng cả nắm tiền giấy vào thùng, nhưng vì lực ném không đủ mạnh, cơn gió thổi
qua làm cả nắm tiền mang theo tro bụi bay tứ tung, vương đầy lên đôi giày vải
của Nhạc Linh.
“Gừ gừ!” Nhạc Linh nhảy dựng lên.
“Khuyên Khuyên, rốt cuộc cô có biết đốt không vậy!?”
Khuyên Khuyên lườm lườm, nói:
“Không biết, đợi tôi luyện tập thêm vài lần nữa, tôi sẽ đốt cho cô xem!”
“Cô...”
“Không được cãi nhau!” Tùng Dung
giậm mạnh chiếc giày cao gót xuống nền đất, giận dữ gào lên. “Hai người muốn
cãi nhau thì qua bên kia mà cãi, đừng làm bồ hóng ám đầy khuôn mặt đã trang điểm
của ta nữa.”
Tương Ảnh cười lạnh. “Hi hi, bà cô
à, ngươi định lừa ai? Rõ ràng ta thấy ngươi vừa rớt nước mắt khi nhìn thấy bức
ảnh Quý Vân, khiến lớp trang điểm trên mặt nhòe nhoẹt thế kia chứ!”
“Tên tiểu tử đáng chết!”
“Im miệng hết cho ta!” Dạ đại họa
ôm ngực hét lớn, trong nháy mắt, bầu không khí bỗng nhiên lặng ngắt. “Ai còn
cãi nhau nữa, ta sẽ đem người đó đi hỏa thiêu luôn!”
Lời cảnh cáo vừa hạ xuống, đám yêu
quái cuối cùng cũng chịu yên lặng. Bày biện hương hoa xong xuôi, Vi Vi quay
đầu, nhìn mọi người, thở dài nói: “Thực ra mấy người không cần đến đây cùng
tôi, tôi không sao!” Mấy tháng nay, dưới sự đề xướng của Nam Huyền, bất luận cô
đi đến đâu đều có người đi cùng, cẩn thận, dè dặt từng li từng tí. Mọi người
nói phần mộ này thực ra chẳng có ý nghĩa gì, điều này không phải Lục Vi không
biết, chỉ là cô muốn tìm một nơi yên tĩnh ở lại một mình, suy nghĩ rõ ràng mọi
chuyện mà thôi.
Vi Vi nói: “Bên cạnh núi Phượng
Hoàng là núi Hoa Tiên, bây giờ là thời điểm những loài hoa dại nhỏ bé nở rộ,
đẹp lắm! Tiểu Long ngốc nghếch, anh đưa mọi người đến đó chơi đi!”
Nam Huyền nghe thấy vậy, không cần
suy nghĩ, liền lắc đầu cự tuyệt. Không đợi anh ta lên tiếng, phía sau đã vọng
lại một giọng nữ trong trẻo: “Trông dáng vẻ này của cô, bọn họ ai dám rời cô
nửa bước chứ?”
Vi Vi nghiêng đầu nhìn liền thấy Dạ
Lạc cùng Văn Trinh đi đến, hai người đều mặc những bộ trang phục đời thường,
nhưng ánh mắt và nét mặt vẫn giữ nguyên vẻ đạo mạo, cao quý vốn có. Nam Huyền
nhìn thấy chủ nhân, hơi ngạc nhiên, bước lại gần. Dạ Lạc kéo Vi Vi, chỉ tay về
phía gần đó, nói: “Cô xem kìa!”
Trên nấm mộ dưới gốc cây không xa,
một đám tiểu quỷ đang nằm dưới bóng râm nhìn về phía Lục Vi dò xét. Chúng thoải
mái, hồn nhiên không chút sợ sệt, thậm chí còn thò hẳn cái đầu về phía trước,
nhìn cô mỉm cười. Vi Vi thấy thế, bỗng nhiên lặng người, từ sau khi Quý Vân
chết, đối với những chuyện này, cô đều nhắm mắt làm ngơ. May mà có hình totem
Bách Diệp in trong lòng bàn tay, nếu không chưa biết chừng, lũ yêu ma đã sớm
tiếp cận cô rồi.
Truyền thuyết kể rằng, trên vai con
người có hai chiếc đèn, hai chiếc đèn này có thể bảo vệ họ, không cho lũ tiểu
quỷ đến gần. Nhưng điều mà họ không biết là, hai chiếc đèn đó do người bảo hộ
nắm giữ. Người nào không có người bảo hộ, tự nhiên sẽ không có người giữ đèn,
lúc đó tiểu ma, tiểu quỷ sẽ dễ dàng sai khiến người đó.
Dạ Lạc hít một hơi thật sâu, ngước
mắt nhìn Lục Vi. “Đến lúc phải tìm một người bảo hộ mới rồi.”
Vừa dứt lời, một làn gió xuân nhẹ
nhàng thổi tới, mang theo chút hương thơm dịu dàng từ nụ hoa mới nhú trong đêm
sương giá lạnh. Vi Vi trầm mặc, lúc ngẩng lên, trước mắt đã có nhiều hơn hai
cánh tay chìa ra.
Dạ đại họa hắng giọng, có chút khó
chịu, nghiêng đầu nói: “Tiểu Long ngốc nghếch còn muốn tranh giành với tôi sao?
Tôi vốn đã cùng Tiểu Vi Vi làm lễ đăng ký kết hôn, trên người cô ấy cũng có một
phần yêu khí của tôi, tôi làm người bảo hộ cho cô ấy là lẽ đương nhiên.”
Nam Huyền không có miệng lưỡi sắc
sảo như Dạ Ly, kìm nén rất lâu mới đưa ra đôi mắt long lanh nhìn về phía Lục
Vi, nói: “Tôi muốn đời đời kiếp kiếp được ở bên cạnh Lục Vi.”
Lục Vi hít một hơi thật sâu, nhìn
Dạ đại họa, lại nhìn Nam Huyền, không biết nói sao mới phải.
Tiểu Long ngốc nghếch, không thể
rời xa cũng không thể vứt bỏ, trải qua bao nhiêu hoạn nạn, anh ta vẫn lặng lẽ ở
bên cô, quan tâm, chăm sóc cô. Nghe Khuyên Khuyên nói, thời gian trước, Thần
Long đại nhân nghìn năm ngao du khắp chốn đột nhiên nhớ ra mình có có một đứa
con nhỏ lưu lạc chốn trần gian, bèn đặc biệt cử người đến đón về. Nhưng Nam
Huyền sống chết không chịu quay lại Long cốc, nói ở đây còn có một số chuyện
chưa làm xong. Người thông minh như Lục Vi, sao lại không hiểu anh ta có ý gì!
Dạ đại họa, bề ngoài thì không có
vấn đề gì, lúc nào cũng chỉ ra vẻ lãng tử, hỉ hả cả ngày, nhưng vô duyên vô cớ
anh ta và cô lại có quan hệ vợ chồng. Sau khi Quý Vân chết, anh ta siêng năng
đến nhà Quý Tinh còn hơn cả cô. Quý Tinh ban đầu vừa khóc lóc vừa mắng giận,
dần dần cũng đã bình tâm trở lại, nghe nói bà còn nhận Dạ đại họa làm con nuôi.
Kỳ thực với tính cách của Dạ đại họa, sao có thể chăm sóc, bảo vệ một người
bình thường, nhỏ bé như Lục Vi được? Anh ta thực ra đang suy tính điều gì, có
phải chỉ muốn cô có được một chút an ủi, không muốn những tháng ngày về sau,
mỗi lần nghĩ đến Quý Vân ruột đau như cắt nữa không?
Hai người đều rất tốt, đều là những
người thân yêu của cô, chỉ là...
Vi Vi nhìn hai người họ, đột nhiên
mỉm cười, tay trái nắm tay Nam Huyền, tay phải nắm tay Dạ Ly. Khuyên Khuyên ở
bên cạnh thấy vậy thì sững sờ, chết lặng, một lúc sau, bà tám mới lắp bắp nói:
“Lựa chọn này là... thế nào? Vi Vi muốn cả hai sao, kết cục 3P[2] vui vẻ sao?”
[2]
Cuộc tình tay ba.
Dạ đại họa và Tiểu Long ngốc nghếch
nhìn nhau ngơ ngác, líu lưỡi: “Đây là... cùng một lúc có cả hai người bảo hộ,
chuyện này tôi chưa từng nghe thấy, có điều, Vi Vi, nếu cô muốn chúng tôi cùng
nhận lời...”
Lục Vi lắc đầu, cười tươi như hoa.
“Người bảo hộ không nhất thiết phải là yêu quái hoặc Thần Long, đúng không?”
Nam Huyền cau mày. “Đó là ý gì?”
Vi Vi bĩu môi, trở lại dáng vẻ đáng
yêu thường ngày. “Có chuyện này tôi chưa kịp thông báo với hai người... Tôi đã
tìm được một công việc mới rất tốt, sau Tết thanh minh sẽ chính thức đến thử
việc.”
Vừa dứt lời, mọi người cùng kinh
ngạc nhảy dựng lên. Dạ đại họa vội nói: “Chuyện này bắt đầu từ khi nào vậy?”
Khoảng thời gian này, ngày nào anh ta cũng ở bên cạnh Tiểu Vi Vi, nhưng không
thấy cô đi phỏng vấn bao giờ.
Lục Vi bật cười. “Thôi nào, nhất
định phải đi phỏng vấn sao? Công ty Hoa Thịnh gửi bài khảo sát cho tôi qua
email. Sau khi thông qua đợt kiểm tra, lại lên mạng gặp mặt nói chuyện, người
ta đã quyết định như vậy. Mấy người thực sự cho rằng ngày nào tôi cũng đóng cửa
phòng chỉ để ngủ thôi sao?”
A Vân nói đúng, sinh mệnh vốn vô
cùng quý giá, để gom nhặt đủ các mảnh hồn phách của cô không dễ dàng gì, cô
phải tiếp tục sống những tháng ngày vui vẻ, thay A Ấp, A Ẩn mà sống thật hạnh
phúc, hồn nhiên. Sau khi trải qua những đau khổ cùng cực, cô phải mạnh mẽ đứng
dậy, làm lại từ đầu. Vi Vi tỉ mỉ đếm ngón tay. “Tiền lương cũng nhiều hơn bội
phần so với công việc ở tòa soạn kia, phúc lợi ưu đãi cũng rất tốt, tôi sẵn
sàng đến làm việc cho Hoa Thịnh rồi.”
“Hoa Thịnh?” Tùng Dung tựa hồ nghĩ
ra cái gì đó, kinh ngạc hét lên. “Chỗ cô nói chính là nơi có tỷ lệ nam nữ mất
cân bằng nghiêm trọng ấy sao? Nó được mệnh danh là “hậu cung Hoa Thịnh”, vì con
trai thì quá nhiều còn con gái thì quá ít! Làm việc ở đó, tiền lương hằng tháng
lên tới hàng ngàn đó!”
Vi Vi bị dáng vẻ khoa trương của cô
nàng tê giác làm cho tức cười, không kiềm chế được, ôm bụng cười như nắc nẻ,
gật đầu.
Bên này, Dạ đại họa và Nam Huyền
vẫn nắm chặt tay Lục Vi, nhìn nhau ngây ngốc, khó hiểu. “Chuyện gì xảy ra vậy?”
Tương Ảnh “xì” một tiếng. “Còn chưa
đủ rõ ràng sao? Lục Vi nghĩ tới nghĩ lui đều cảm thấy giữa hai người thật khó
lựa chọn, nên cô ấy quyết sẽ đến Hoa Thịnh, tìm một ông xã người phàm làm người
bảo hộ. Hai người không phải tranh giành nữa!”
Tương Ảnh nói xong cũng là lúc Vi
Vi gọi mọi người xuống núi, vừa đi vừa nói: “Đi thôi, tôi đưa mọi người lên núi
Hoa Tiên uống trà, ăn cơm, nhân thể chúc mừng tôi đại nạn không chết, tái sinh
trở lại.”
Cô nàng tê giác đáp ứng đầu tiên,
đi đôi giày cao gót mà vẫn chạy như bay, đuổi theo Lục Vi. “Vi Vi, công ty của
họ còn thiếu vị trí nào nữa không? Lễ tân? Văn phòng? Hay... hay là tạp vụ cũng
được...”
“Có cái ăn? Thật tốt quá! Thời gian
này, vì lo cho Vi Vi mà ngay cả khoai sấy tôi cũng không dám động đến.” Nữ
hoàng ăn vặt Khuyên Khuyên và ông chú già Nhạc Linh nghe nói có người chiêu
đãi, cũng cười cười nói nói đuổi theo sau. Còn Nam Huyền và Dạ Ly đã hóa đá
trước mộ Quý Vân, đến lúc này mới lấy lại tinh thần.
“Vi Vi, thực sự không cần tôi...
chúng tôi nữa sao?”
“Xì, thà để thua yêu ma, quỷ quái
khác còn hơn là thua người phàm. Cái giống đoản mệnh ấy có gì tốt kia chứ?”
Dạ Lạc thấy thế thì che miệng cười,
ôm vai hai đứa em trai, chớp chớp mắt, nói: “Nhất định là biểu hiện của hai đứa
vẫn chưa đủ tốt nên Vi Vi mới không cần ai cả. Nghe ta nói này, trong trận
chiến này, A Ly và Nam Huyền cũng có chung một kẻ địch, phải đánh bại tất cả
bọn chúng, sau đó chia đều chiến lợi phẩm, ai cũng có phần, hai đứa thấy có
phải không?”
Ách! Hình như có gì đó không đúng
lắm, Có điều, trước tiên phải đuổi theo Vi Vi đã! Nghĩ vậy, một rồng, một gấu
gật đầu ra hiệu với nhau, đuổi theo bóng người đẹp đang xuống núi.
“Vi Vi, tôi đồng ý với cô, ngày mai
sẽ bắt đầu học nấu cơm!”
“Tiểu Vi Vi, tôi đồng ý với cô,
ngày mai sẽ đem tất cả giấy tờ nhà đất, cổ phiếu đứng tên cô!”
...
Cuộc cách mạng vẫn chưa thành công,
các đồng chí cần tiếp tục cố gắng nha!
% (ˆ ω ˆ) &
Thực
hiện bởi
nhóm Biên tập viên Gác Sách:
Mai – Kaitoukiddo1412 - Diên Vĩ
(Tìm - Chỉnh sửa - Đăng)

