73. SỨC NGƯỜI CHỐNG CHỌI KIM LOẠI - Phần 01

Trứng
chọi đá (Muscle against metal)

Roran thét lên, nhảy bật
sang một bên tránh ống khói gạch đổ xuống phía trước anh, cùng với xác một tên
cung thủ của Đế chế.

Anh lắc mạnh gạt mồ hôi
trên mắt, rồi vòng qua cái xác và hàng đống gạch vụn, nhảy từ khoảng trống này
sang khoảng khác, như thể giữa những tảng đá bên dòng Anora.

Trận chiến đang có chiều
hướng tệ đi. Cái này thì rõ rồi. Anh và các chiến binh bám trụ lại ở tường
thành trong khoảng ít nhất một phần tư giờ, đẩy lui những đợt lính lũ lượt kéo
đến, nhưng rồi họ bị binh lính đẩy trở lại những ngôi nhà. Trước đây, đó là một
sai lầm. Chiến đấu trên đường phố thì quá liều mạng, đẫm máu và lúng túng. Tiểu
đoàn của anh bị chia cắt, chỉ một nhóm nhỏ chiến binh vẫn còn bên cạnh – hầu hết
dân làng Carvahall, bốn tiên nhân và vài Urgal. Số còn lại bị xé lẻ trong những
con phố khác, đang vô phương liều mạng chiến đấu.

Tệ hơn, vì sao đó mà các
tiên nhân và pháp sư không giải thích nổi, phép thuật không hoạt động đúng nữa.
Họ biết được khi một tiên nhân cố ếm bùa tên lính, thay vào đó một chiến binh
Varden ngã xuống, bị hàng đàn bọ gián do tiên nhân triệu hồi ra chôn vùi. Cảnh
tượng khiến Roran phát bệnh; chết thế thì khủng khiếp mà vô nghĩa quá, mà có thể
xảy ra với bất kì ai trong số họ.

Bên phải họ, gần cổng
thành, Tướng Barst đang điên cuồng lao vào quân chủ lực của Varden. Roran thấy
hắn vài lần: giờ đang đi bộ, lao giữa con người, tiên nhân, người lùn, quét đi
hàng loạt chiến binh bằng cây chùy đen khổng lồ. Không ai có thể khiến thân
hình to lớn ấy dừng lại, đừng nói đến làm hắn bị thương, những người xung quanh
giẫm đạp lên nhau để chạy khỏi tầm vũ khí chết chóc của hắn.

Roran cũng nhìn thấy vua
Ork và một nhóm người lùn đột phá qua một đám lính. Mũ giáp Orik sáng loáng lên
khi ông vung cây búa vĩ đại Volund. Các chiến binh hô lên, “Vor Orikz korda!”

Tầm năm mươi thước phía
sau Orik, Roran liếc thấy Nữ hoàng Islanzadí lao đi như cơn gió giữa trận chiến,
áo choàng đỏ hòa vào bộ giáp sáng choang như ngôi sao giữa hàng đống thi thể.
Trên đầu bà con quạ trắng luôn đậu trên. Chỉ quan sát Islanzadí một lúc thôi
cũng đủ khiến Roran ấn tượng mạnh về kĩ năng, sự dũng mãnh và can đảm. Bà gợi
Roran nhớ lại Arya, nhưng anh nghĩ nữ hoàng có thể là chiến binh vĩ đại hơn nhiều.

Một nhóm năm tên lính lao
đến góc ngôi nhà nơi Roran đang đứng. Chúng la hét, xọc thương lên muốn xiên
anh như một con gà nướng. Anh hụp xuống tránh, đâm thương thẳng vào cổ họng một
tên. Gã lính còn đứng thêm được một phút, rồi không thở nổi ngã huỵch xuống nền,
làm vướng chân đồng bọn.

Chỉ chờ có thể, Roran lao
lên tự do đâm chém. Một tên lính đâm vào vai phải Roran, anh cảm thấy cơn sụt
giảm sức mạnh quen thuộc khi lưới phòng hộ bật thanh gươm lại.

Anh ngạc nhiên rằng lưới
phòng hộ vẫn bảo vộ mình. Chỉ giây lát trước thôi, chúng con không thể chặn rìa
chiếc khiên cắt bên má phải anh. Roran ước chuyện gì xảy ra với phép thuật cũng
tự nó giải quyết được cách này hay cách khác. Dù như thế, anh không dám mạo hiểm
để mình dính phải một vết chém nhỏ nhất.

Roran tiến tới hai tên
lính cuối cùng, nhưng trước khi đến gần, một vệt mờ lướt qua, đầu chúng rớt xuống
nền nỏi, nét ngạc nhiên vẫn đọng lại rõ ràng. Hai cái xác đổ ập, Roran nhìn thấy
bà lang Angela, mặc áo giáp màu lục và đen, tay cầm cây gươm-trượng. Đi bên bà
là một cặp ma mèo, một trong hình dáng bé gái tóc vằn vện, răng sắc lẻm dính
máu đang cầm dao dài, một vẫn ở dạng thú. Anh nghĩ có khi đó là Solembum, nhưng
không chắc lắm.

“Roran! Gặp cậu vui làm
sao,” bà lang mỉm cười, có vẻ hơi vui mừng quá trong hoàn cảnh này. “Thử tưởng
tượng gặp nhau chốn này xem!”

“Ở đây thì tốt hơn dưới mộ
đấy!” anh thét lên, nhặt thêm một chiến thương ném cho một chiến binh phía dưới
con phố.

“Nói hay lắm!”

“Tôi nghĩ bà đi với
Eragon?”

Bà lắc đầu. “Cậu ta không
yêu cầu, vả lại tôi cũng sẽ không đi nếu có. Ta chẳng thấm gì so với Galbatorix
hết. Hơn nữa, Eragon còn có các Eldunarí giúp cơ mà.”

“Bà biết à?” anh sốc.

Bà nháy mắt bên dưới khe
mũ. “Ta biết nhiều thứ lắm.”

Anh gầm gừ, che vai mình
sau khiên, lao thẳng về phía một đám lính khác. Bà lang và hai con ma mèo đi
cùng anh, cả chú Horst, Mandel và mấy người nữa.

“Búa của cậu đâu?” Angela
la lên, xoay vòng cây trượng, vừa đỡ vừa chém cùng lúc.

“Mất rồi! Tôi đánh rơi.”

Ai đó tru lên đau đớn đằng
sau anh. Ngay khi có thể, Roran xoay mình thấy Baldo đang ôm chặt cánh tay.
Trên mặt đất, bàn tay cậu đang co giật.

Roran nhảy qua vài cái xác
trên đường chạy về phía cậu. Chú Horst đã ở bên cạnh con trai, cầm cự với gã
lính đã cắt cụt tay Baldor.

Roran rút dao cắt ra mảnh
vải từ xác một tên lính, nói, “Đây!” rồi quấn quanh tay Baldor cầm máu.

Bà lang quỳ xuống cạnh họ,
Roran nói, “Bà có giúp được cậu ấy không?”

Bà lắc đầu. “Không phải ở
đây. Nếu tôi dùng phép thì có thể giết cậu ấy mất. Nhưng nếu cậu đưa cậu ấy ra
khỏi thành phố, các tiên nhân có thể chữa cánh tay này.”

Roran chần chừ. Anh không
chắc mình có thể để ai hộ tống Baldor ra khỏi Urû’baen an toàn. Tuy nhiên nếu
không có bàn tay, Baldor sẽ có một cuộc sống khó khăn, mà Roran thì không muốn
trách cậu một chút nào.

“Nếu cậu không đưa nó, ta
sẽ đi,” Horst rống lên.

Roran hụp xuống khi một tảng
đá lớn như con cừu bay qua đầu, phá sập mảng trước một căn nhà, các mảnh vỡ bắn
tung tóe. Phía trong, ai đó đang kêu la.

“Không. Chúng ta cần chú.”

Roran quay lại huýt sáo,
chọn ra hai chiến binh: người thợ giày cũ Loring và một Urgal. “Mang cậu ấy tới
chỗ các tiên nhân cứu thương nhanh nhất có thể,” anh đẩy Baldor về phía họ.
Baldor nhặt bàn tay cậu lên, nhét vào trong áo giáp.

Gã Urgal gầm gừ, nói bằng
giọng dày đục Roran gần như không hiểu, “Không! Tôi ở lại. Tôi chiến đấu!” Gã
gõ gươm vào tấm khiên.

Roran bước qua một bên, nắm
lấy sừng gã, kéo sang một bên cho đến khi cổ gã ngoẹo xuống. “Anh sẽ làm như
tôi nói,” Roran gầm gừ. “Ngoài ra, đây không phải là nhiệm vụ dễ xơi. Bảo vệ cậu
ta và anh sẽ giành nhiều vinh quang cho bản thân và bộ tộc anh.”

Ánh mắt gã Urgal sáng lên.
“Rất nhiều vinh quang chứ?” gã nói, ngâm nga từ ngữ giữa những cái răng bự chảng.

“Vinh quang vô cùng!”
Roran xác nhận.

“Tôi sẽ làm ngay, Cây Búa
Dũng Mãnh à!”

Roran thở phào nhẹ nhóm,
nhìn theo ba người rời đi, hướng về phía tường thành bên ngoài, tránh được phần
lớn những cuộc chạm trán. Anh cũng thoải mái hơn khi thấy con ma mèo hình-người
đi sau họ, cô bé tóc vằn vện hung dữ lúc lắc đầu bên này bên kia ngửi không
khí.

Rồi một đám lính khác tấn
công, suy nghĩ về Baldor trôi khỏi đầu óc Roran. Anh ghét chiến đấu bằng thương
thay vì búa, nhưng anh buộc phải thế, rồi con phố dần im ắng trở lại. Anh biết
khoảng trì hoãn sẽ không lâu.

Anh nắm lấy cơ hội ngồi
trên một thềm nhà cố hít thở đều. Lũ lính nhìn vẫn có vẻ thoải mái lắm, còn anh
thì thấy mệt tới tận xương rồi. Anh ngờ rằng mình có thể tiếp tục chiến đấu mà
không phạm sai lầm chết người nào.

Ngồi thở dốc, lắng nghe tiếng
la hét, gào thét từ phía cánh cổng đổ nát của Urû’baen. Khó có thể nói chuyện
gì đang diễn ra từ mớ âm thanh tạp nham, nhưng anh ngờ rằng quân Varden đang bị
đẩy lui, khi âm thanh có vẻ đang lùi xa dần. Trong tiếng náo động, anh vẫn nghe
thấy tiếng rắc đều đặn khi cây trùy của Tướng Barst
giáng vào chiến binh này đến chiến binh khác, theo sau là tiếng kêu thét bất tận.

Roran cố đứng dậy. Nếu anh
ngồi lâu hơn các cơ bắp sẽ cứng đơ mất. Một lát sau anh khi anh rời khỏi thềm cửa,
một chiếc bình rơi thẳng xuống nơi anh vừa ngồi.

“Quân giết người!” một phụ
nữ la lên phía trên, rồi đóng sập cánh cửa lại.

Roran khịt mũi, lần trở lại
qua những xác chết, dẫn các chiến binh còn lại tới khoảng đường giao cắt gần nhất.

Họ dừng lại cảnh giác khi
một tên lính chạy trối chết, mặt đầy vẻ sợ hãi. Phía sau gã, một đám mèo kêu
ngao ngao đuổi theo, máu nhỏ ra từ đám lông quanh miệng.

Roran mỉm cười, bước tiếp.

Anh dừng lại giây lát khi
một nhóm người lùn râu đỏ phóng qua họ vào sâu trong thành phố. “Chúng ta bị một
đám lính bám gót, ít nhất phải đến vài trăm.”

Roran nhìn về con đường
phía sau. “Có khi các anh lạc …” anh vừa nói, rồi khựng lại nhìn màu áo đỏ thẫm
xuất hiện từ các góc phố. Càng lúc càng binh lính tràn vào con phố, y như một
kiến đỏ.

“Lui lại” Roran thét. “Lui
ngay!” Chúng
ta phải tìm nơi nào phòng thủ được. Tường
thành thì quá xa rồi, mà không có ngôi nhà nào đủ lớn để có sân trong cả.

Khi Roran chạy dọc xuống
con phố cùng các chiến binh, một tá tên bắn xuống đầu họ.

Roran vấp ngã, oằn mình
đau buốt suốt dọc xương sống. Như thể có kẻ nào đó quật thẳng vào lưng anh bằng
gậy sắt.

Giây lát sau, bà lang đã đến
bên anh. Bà rút cái gì đó ra từ phía sau anh, Roran thét lên. Rồi cơn đau dịu
đi, anh lại có thể thấy rõ được.

Bà lang chỉ cho anh mũi
tên dính máu rồi ném đi. “Áo giáp cậu chặn được phần lớn rồi,” bà đỡ anh đứng dậy.

Roran nghiến chặt răng lao
theo bà về phía các chiến binh. Mỗi bước đi làm anh đau thêm, nếu xoay hông quá
mạnh, lưng anh đau thắt lại, gần như không di chuyển nổi.

Anh không tìm ra chỗ nào đủ
tốt để tập kết cả, lũ lính thì càng lúc càng gần, anh la lên, “Dừng lại! Xếp đội
ngũ! Tiên nhân bên sườn! Urgan phía trước và bên trong!”

Roran đứng lên đầu cùng
Darmmen, Albriech, một Urgal và một người lùn râu đỏ.

“Ra anh là người họ gọi
tên Cây Búa Dũng Mãnh,” người lùn cất tiếng khi họ quan sát lũ lính tiến lên.
“Tôi đã chiến đấu bên cạnh bên cạnh em trai-rụt của anh trong lòng Farthen Dûr.
Thật vinh dự vì được chiến đấu cùng anh nữa.”

Roran gầm gừ, hy vọng anh
vẫn còn đứng được.

Rồi lũ lính đâm thẳng vào
họ, đẩy họ lui về dưới áp lực ghê gớm. Roran kề vai vào khiên, đẩy ngược lại hết
sức. Gươm giáo kẹt qua khe bức tường khiên chồng chéo; anh thấy một mũi gươm
đang chọc vào mình, nhưng bị giáp của anh cản lại.

Các tiên nhân và Urgal tỏ
ra vô giá. Họ liên tục phá toang hang ngũ binh lính để Roran và các chiến binh
đủ chỗ vung vũ khí. Roran liếc thấy một người lùn xọc dao vào chân, bàn chân, rồi
háng, khiến chúng ngã liên tục.

Tuy nhiên đám lính như được
nguồn tiếp viện vô tận, còn Roran dần bị đẩy lùi từng bước một. Cả các tiên
nhân cũng không chặn nổi biển người dù đã cố gắng. Othíara, bà tiên nữ Roran
nói chuyện bên ngoài tường thành chết vì một mũi tên cắm vào cổ, trong khi những
tiên nhân khác dính vô số vết thương.

Roran bị thương thêm vài lần:
một vết chém ở bắp chân bên phải,  suýt
cắt gân anh nếu cao hơn một chút xíu, rồi một vết cắt vào đùi phải, mũi gươm chọc
vào khoảng giữa bộ giáp; một vết xước nhảm nhí trên cổ khi anh tự chọc khiên
vào chính mình; một mũi dao chọc sâu vào chân phải may không trúng động mạnh;
và nhiều vết tím bầm đếm không xuể. Anh thấy như thể từng bộ phận trên cơ thể bị
đập tới tấp bằng chày gỗ, rồi làm bia phóng dao của mấy tên vụng về.

Anh lui khỏi tiền tuyến
vài lần để ngơi tay hít thở, nhưng luôn gắng trở lại nhanh nhất có thể.

Rồi những ngôi nhà trải ra
xung quanh họ, Roran nhận ra lũ lính đã đẩy được họ về phía quảng trường phía
trước cổng thành Urû’baen, giờ đây kẻ địch xuất hiện cả phía sau họ nữa.

Anh ngước qua vai nhìn thấy
các tiên nhân và quân Varden đang rút lui khỏi Barst và lính của hắn.

“Bên phải!” Roran la lên.
“Qua phải! Leo lên những ngôi nhà!” Anh chỉ bằng cây thương nhuốm máu.

Các chiến binh chật vật
theo sau anh leo qua bờ đá, bước lên tòa nhà khổng lồ với hai hàng cột trụ cao
ngang bất cứ cây cổ thụ nào ở rặng Spine. Giữa những cây cột, Roran liếc thấy
bóng một cái cổng tò vò tối tăm đang khép hờ, đủ lớn để Saphira, có khi cả
Shruikan chui lọt.

“Lên trên! Lên!” Roran
thét lên, các chiến binh, người lùn, tiên nhân và Urgal chạy cùng anh lên trên
những bậc thang. Ở đó họ dàn đội ngũ giữa những cột đá, cầm cự cơn sóng binh
lính đang đuổi theo. Từ cao điểm tầm hai mươi thước so với mặt đường, Roran thấy
quân Đế chế gần như đẩy bật quân Varden và các tiên nhân qua miệng hố ở cổng
thành.

Quân ta
thua mất, anh đột
nhiên tuyệt vọng.

 Lũ lính lại dồn tới.
Roran tránh cay thương, đạp cho gã lính một phát vào bụng ngã nhào xuống cầu
thang với hai tên khác.

Từ máy phóng gần tường
thành, một thanh lao phi thẳng xuống Tướng Barst. Khi còn cách hắn một bộ, cây
lao bắt đầu bùng cháy, rồi nát vụn thành bụi, cũng như những mũi tên bắn về
phía hắn.

Chúng
ta phải giết hắn, Roran
nghĩ. Nếu Barst gục, lũ lính sẽ tan vỡ mất hết ý chí. Nhưng nếu cả các tiên
nhân lẫn Kull cũng đều thất bại, có lẽ khó có ai ngoài Eragon có thể làm được.

Ngay khi chiến đấu, Roran
vẫn tiếp tục liếc nhìn về phía thân ảnh lớn mặc giáp, hy vọng nhìn thấy gì đó
có thể hạ gục hắn. Anh chú ý đến một cú cà nhắc nhẹ khi hắn tiên lên, như thể bị
thương đâu đó ở đầu gối hoặc hông. Hắn còn có vẻ đi chậm hơn một chút.

Vậy hắn
chắn chắn có giới hạn, Roran nghĩ. Đúng hơn là Eldunarí có.

Anh la lên một tiếng, gạt
thanh gươm đang chĩa vào người. Giật mạnh chiếc khiên lên, anh xọc thẳng vào
hàm, giết gã ngay lập tức.

Roran hết cả hơi, uể oải
vì thương thế, nên anh lui lại dựa vào một cây cột. Anh ho khạc, nhổ cả ra máu,
nhưng anh cho rằng đấy chỉ là khi cắn phải miệng, chứ không phải máu trong phổi.
Ít nhất anh hy vọng vậy. Xương sườn anh rã rời như thể đã gãy mất một cái.

Một tiếng hét lớn vang lên
từ trong quân Varden, Roran nhìn qua cây cột thấy Nữ hoàng Islanzadí và mười một
tiên nhân khác đang phi ngựa xuyên qua trận chiến về phía Tướng Barst. Con quạ
trắng vẫn đậu trên vai trái Islanzadím, giơ cánh kêu lên từng hồi giữ thăng bằng.
Islanzadí đang cầm gươm, trong khi các tiên nhân còn lại nắm chặt nhưng chiếc
khiên hình lá đính dải cờ hiệu.

Roran tựa người vào cột,
dâng lên hy vọng. “Giết hắn đi,” anh lẩm bẩm.

Barst không xê dịch để
tránh các tiên nhân, hắn dạng chân đứng yên chờ, cây trùy và khiên thả lỏng,
như thể hắn không việc gì phải phòng thủ.

Xuyên suốt con phố, trận
chiến hơi chững lại để quan sát những gì sắp diễn ra.

Hai tiên nhân dẫn đầu hạ
thấp thanh thương, chiến mã của họ phi nước đại, cơ bắp bên dưới làn da sáng uốn
lượn thả lỏng khi họ lao qua khoảng cách ngắn ngũi về phía Barst. Trong khoảnh
khắc, có vẻ như Barst chắc chắn phải ngã; dường như không kẻ nào có thể đứng được
với cú lao đó.

Hai cây thương không thể
chạm vào Barst. Lưới phòng hộ của hắn cản chúng lại cách xa một cánh tay, nửa đầu
của chúng nát vụn như cám, khiến trong tay hai tiên nhân chỉ còn là mẩu gỗ vứt
đi. Rồi Barst vung trùy và khiên lên, giáng thẳng vào đầu hai con ngựa, đập gãy
cổ chúng chết ngay.

Lũ ngựa ngã xuống, hai
tiên nhân nhảy ra, vặn người trong không trung.

Hai tiên nhân tiếp theo
không đủ thời gian để ngừng lại trước khi đến gần Barst. Như những người đi trước,
họ xọc thương vào lưới phòng hộ của hắn, cũng nhảy khỏi ngựa khi chúng bị Barst
đập chết.

Rồi tám tiên nhân còn lại
kể cả Islanzadí đủ thời gian ghìm cương ngựa. Họ phi nước kiệu xung quanh
Barst, vũ khí vẫn chĩa thẳng vào Barst, còn bốn tiên nhân trên mặt đất rút gươm
cẩn thận tiến về phía hắn.

Hắn cười to, nhấc khiên
chuẩn bị cho đòn tấn công. Ánh sáng phản chiếu trên khuôn mặt phía dưới mũ
giáp, thậm chí từ khoảng cách này Roran cũng thể thấy thấy được nó rất to và có
hàng lông mày dày cộm, xương má gồ lên. Gương mặt ấy gợi anh nhớ đến một gã
Urgal.

Bốn tiên nhân lao về phía
Barst từ bốn phía, đồng loạt đâm chém hắn. Barst đỡ một thanh gươm bằng khiên,
gạt một thanh khác bằng trùy, rồi để lưới phòng họ chặn hai thanh còn lại. Hắn
cười ha hả, lại vung trùy lên.

Một tiên nhân tóc bạc dạt
sang bên, chiếc trùy bay qua ông vô hại.

Barst vung trùy hai lần nữa
đều bị các tiên nhân tránh được. Tuy không hề tỏ vẻ chán nản, nhưng Barst thu
người lại sau tấm khiên chờ đợi, nhưng con gấu chờ đợi kẻ nào đó ngu ngốc mò
vào hang ổ.

Xung quanh vòng tròn tiên
nhân, một đám lính lao thẳng đến Nữ hoàng Islanzadí và đồng đội. Không chần chừ,
nữ hoàng vung gươm, theo tín hiệu của bà một loạt mũi tên phóng từ hàng ngữ
Varden hạ gục lũ lính.

Roran reo lên phấn khích
cùng với rất nhiều quân Varden.

Barst lượn lờ gần xác mấy
con ngựa hắn vừa đập chết, giờ hắn đứng ở giữa chúng để các xác chết hình thành
bức tường chắn thấp hai bên. Các tiên nhân ở bên trái và bên phải sẽ buộc phải
nhảy qua xác ngựa nếu muốn tấn công.

Khá đấy, Roran nhăn nhó nghĩ.

Tiên nhân phía trước Barst
xông lên, thét gì đó bằng cổ ngữ. Barst có vẻ chần chừ, điều đó khiến tiên nhân
lại gần hơn. Nhưng rồi Barst lao tới giáng cây trùy xuống tiên nhân đổ ầm xuống
nền gục ngã.

Các tiên nhân rên rỉ.

Ba tiên nhân còn lại trở
nên thận trọng hơn. Họ vẫn xoay vòng quanh Barst, thỉnh thoảng chớp cơ hội tấn
công, nhưng hầu như vẫn giữ khoảng cách.

“Đầu hàng đi!” Islanzadí
thét lên, giọng bà vang lên khắp con phố. “Chúng ta đông hơn người. Dù ngươi có
mạnh thế nào, rồi sẽ hết sức, lưới phòng hộ của ngươi sẽ hỏng. Ngươi không thắng
được đâu, con người à.”

“Không à?” Barst đứng thẳng
dậy, thả khiên rơi đánh ầm.

Đột nhiên Roran thấy hoảng
hồn. Chạy mau, anh nghĩ. “Chạy mau!” anh lên nửa giây
sau.

Quá muộn rồi.

Barst cúi xuống nắm cổ một
con ngựa, ném thẳng về phía Nữ hoàng Islanzadí chỉ bằng một tay trái.

Roran không nghe thấy bà
có nói cổ ngữ hay không, nhưng khi bà giơ tay lên – xác ngựa dừng lại giữa
thinh không, rồi rơi xuống nền sỏi với tiếng động ghê răng. Con quạ rít lên
trên vai bà.

Tuy nhiên Barst không đừng
nhìn. Ngay khi vừa rời tay khỏi xác ngựa, hắn nhặt tấm khiên và phi thẳng về
phía tiên nhân cưỡi ngựa gần nhất. Một trong ba tiên nhân đang đi bộ - một tiên
nữ choàng khăn đỏ qua cánh tay – cũng lao ra, chém vào lưng hắn. Barst phớt lờ
bà.

Nếu trên khoảng đất rộng,
chiến mã của các tiên nhân thừa sức bỏ xa Barst, nhưng ở không gian chật hẹp giữa
những ngôi nhà và chiến binh ken dày thế này, Barst vừa nhanh vừa lẹ hơn chúng.
Hắn thúc vai vào xương sườn một con chiến mã đẩy nó ngã chổng kềnh rồi vung
chùy vào một tiên nhân trên con ngựa khác, khiến ông bắn ra khỏi yên cương. Con
ngựa hí lên.

Vòng vây của các tiên nhân
nháo loạn, mỗi người xoay một hướng vừa cố vỗ về lũ ngựa vừa tập trung vào hiểm
họa trước mặt.

Nửa tá tiên nhân phóng ra
từ trong đám binh lính bao vây Barst lại, tất công hắn dồn dập với tốc độ ghê
người. Barst bị họ che đi trong giây lát, rồi chiếc chùy vung lên, ngã nhào ra.
Rồi thêm hai người khác nữa, Barst tiên lên, máu nhỉ ra trên mép vũ khí.

“Ngay bây giờ!” Barst gầm
lên, từ khắp quảng trường, hàng trăm tên lính chạy tới dồn dập tấn công các
tiên nhân, buộc họ phải phòng thủ.

“Không,” Roran rên rỉ đau
đớn. Anh muốn cùng với các chiến binh đến giúp lắm, nhưng họ bị chặn bởi quá
nhiều lính – cả sống lẫn chết – khỏi Barst và các tiên nhân. Anh liếc sang bà
lang, cũng đang lo lắng hệt như anh, “Bà không làm được gì sao?”

“Có thể, nhưng điều đó sẽ
lấy mạng tôi lẫn tất cả mọi người ở đây.”

“Galbatorix nữa chứ?”

“Hắn được bảo vệ quá kĩ,
nhưng quân ta lẫn tất cả mọi người ở Urû’baen, thậm chí những người ở trại cũng
có thể chết. Cậu có muốn thể không?

Roran lắc đầu.

“Tôi cho là không.”

Di chuyển với tốc độ phi
thường, Barst hạ gục hết tiên nhân này đến tiên nhân khác nhanh chóng. Hắn chỉ
cần một quật vào vai bà tiên nữ đeo khăn choàng đỏ đủ để bà nằm dài ra trên mặt
đất. Bà chỉ vào Barst thét lên bằng cổ ngữ, nhưng lời nguyền lại phản phé, một
tiên nhân khác sụp xuống bật khỏi yên cương, trước người ông xuất hiện một vết
rách từ đầu xuống thân.

Barst giáng chùy xuống đầu
bà, tiếp tục chạy từ hết con ngựa này đến con ngựa khác, cho tới khi hắn lao về
phía Islanzadí trên lưng bạch mã.

Nữ hoàng tiên nhân không
chờ Barst giết con ngựa của bà. Nhảy vọt ra khỏi yên cương, áo choàng bà phồng
lên, con quạ trắng cũng bay vọt lên khỏi vai.

Trước khi chạm đất,
Islanzadí chém qua áo giáp Barst. Lưỡi gươm rung lên khi va vào lưới phòng hộ.

Barst trả đòn ngay lập tức,
Islanzadí vặn mình khéo léo tránh được, gạt mấu nhọn chiếc trùy đập xuống nền sỏi.
Xung quanh họ, cả địch lẫn ta đều gương mắt nhìn trận đấu. Con quạ bay lòng
vòng trên đều, rít lên nguyền rủa theo ngôn ngữ cay nghiệt của giống loài nó.

Roran chưa bao giờ thấy một
trận đấu như thế. Những cú đánh của cả Islanzadí và Barst đều quá nhanh – chỉ để
lại những vệt mờ lướt qua – và âm thanh từ tiếng binh khí va chạm vang hơn mọi
tiếng ồn khác trong thành phố.

Barst hết lần này đến lần
khác cố nghiền nát Islanzadí bằng cây trùy như những tiên nhân khác. Nhưng bà
quá nhanh, và có vẻ như nếu không mạnh bằng hắn, thì cũng đủ gạt bay cú đánh dễ
dàng. Roran đoán những tiên nhân khác đang trợ lực cho bà, vì chiến đấu nhọc nhằn
vậy mà bà vẫn không mệt đi chút nào.

Một Kull và hai tiên nhân
khác nhập vòng chiến. Barst không để tâm lắm, kể cả khi có thể giết họ khi lọt
vào tầm với của hắn.

Roran nhận ra anh đang bấu
chặt cây cột, những ngón tay chợt co rút.

Islanzadí và Barst tiếp tục
chiến đấu thêm mấy phút dọc theo con phố. Nữ hoàng tiên nhân di chuyển thật lộng
lẫy: nhanh nhẹn, mềm mại những cũng đầy mạnh mẽ. Không như Barst, bà không thể
phạm sai lầm nhỏ nào hết – bà cũng chưa phạm phải tới giờ - bởi lưới phòng hộ
không thể bảo vệ bà. Càng lúc Roran càng ngưỡng mộ Islanzadí hơn, anh cảm thấy
mình đang tận mắt chứng kiến trận chiến sẽ được ca ngợi trong hàng thế kỉ tới.

Con quạ thi thoảng bay vụt
qua Barst, cố đánh lạc hướng khỏi Islanzadí. Sau vài lần cố gắng, Barst lờ con
quạ đi, vì nó không thể chạm vào hắn, cũng như vất vả tránh khỏi cây trùy.

Càng lúc con quạ càng cáu
hơn, nó rít lên to hơn, nhiều hơn, tấn công mãnh liệt hơn, tiến sát đầu và cổ
Barst hơn.

Cuối cùng, khi con chim
lao xuống Barst, hắn đổi hướng giật cây trùy lên giữa chừng, đập mạnh vào cánh
phải con quạ. Nó thét lên đau đơn rơi xuống đất rồi khó nhọc bay lên.

Barst lại vụt con quạ,
nhưng Islanzadí chặc cây trùy lại bằng thanh gươm, họ đối mặt, ghìm chặt vũ khí
trên cao, lưỡi gươm của bà xuyên giữa những mấu nhọn của cây trùy.

Tiên nhân và con người lắc
lư đẩy lẫn nhau. Không ai chiếm được lợi thế. Rồi Nữ hoàng Islanzadí hô lên một
từ bằng cổ ngữ, nơi vũ khí chạm nhau lóe sáng.

Roran vội che mắt quay đi.

Trong một phút, chỉ có tiếng
kêu rên la của những người bị thường và một tiếng chuông càng lúc càng lớn, đến
khi không thể chịu nổi. Eragon nhìn sang bên thấy con mèo ma cùng Angela đang
cúi xuống che kín tai bằng đôi vuốt.

Khi tiếng động đạt đỉnh điểm,
thanh gươm của Islanzadí nứt ra, ánh sáng và tiếng chuông rền biến mất.

Rồi nữ hoàng chém mạnh xuống
mặt Barst bằng lưỡi gươm gãy, “Vì thế ta nguyền rủa ngươi, Barst, con trai
Berengar!”

Barst để thanh gươm của bà
chém xuống lưới phòng hộ. Rồi hắn vung chùy đập vào giữa cổ và vai bà gục xuống,
máu chan hòa bộ giáp vảy vàng.

Tất cả như bất động.

Con quạ bay vòng quanh thi
thể Islanzadí kêu lên thảm thiết, rồi chầm chậm bay ra ngoài bức tường thành,
lông vũ trên cánh phải bị thương nhàu nát.

Tiếng than khóc vang dội
trong quân Varden. Khắp các con phố, binh sĩ ném vũ khí bỏ chạy. Các tiên nhân
gào lên giận giữ đau đớn – âm thanh khủng khiếp nhất – tất cả bọn họ chĩa cung
bắn về phía Barst. Những mũi tên cháy rụi trước khi chạm đến hắn. Một tá tiên
nhân lao đến, nhưng hắn đánh bay họ ra như một lũ trẻ. Ngay lập tức năm tiên
nhân khác lao đến, nâng thi thể Islanzadí lên mang đi trên những chiếc khiên
hình lá.

Roran không thể tin vào mắt
mình. Islanzadí là người cuối cùng nó trông đợi sẽ phải chết. Nó nhìn trân trối
những kẻ đang bỏ chạy, thầm nguyền rủa chúng vì Phản Đồ và hèn nhát; nói anh lại
nhìn sang Barst, đang tập kết quân chuẩn bị đẩy quân Varden và đồng minh ra khỏi
Urû’baen.

Ruột gan Roran lại trống rỗng
hơn. Các tiên nhân có thể tiếp tục chiến đấu, nhưng con người, người lùn và
Urgal không hề muốn đánh nhau nữa. Anh thấy điều đó trên mặt họ. Họ sẽ tan vỡ,
rút lui, rồi Barst sẽ tàn sát hàng trăm người từ phía sau. Roran cũng không chắc
Barst có dừng lại trước tường thành hay không. Không, hắn sẽ tiếp tục truy kích
ra cánh đồng đến tận doanh trại, đuổi giết chừng nào có thể.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.