Nụ hôn của Casanova - Phần ba - Chương 66 - 67 - 68 - 69

Chương 66

Bác sĩ Will Rudolph rẽ vào một con đường
mòn, đầy bụi và sỏi khuất sau đường chính. Gã cúi rạp người xuống bên trong
chiếc Rover, tay ôm đầy mấy thứ có-trời-mới-biết-là-gì lấy từ ghế sau. Gã ngẩng
lên nhìn chằm chằm chiếc xe đi ngang qua với vẻ mặt lạnh lùng, nghi ngại.

Tôi vẫn giữ nguyên tốc độ lái xe dọc con
đường trải nhựa được tô điểm bởi những cành cây khẳng khiu đen thẫm chìa ra. Đi
được vài trăm mét, vừa đến một khúc quanh, tôi mới đánh xe vào lề đường hẹp.
Tôi dừng lại trước một biển chỉ dẫn bằng kim loại đã bị mẻ, báo hiệu thêm nhiều
khúc ngoặt nguy hiểm ở đoạn đường phía trước.

“Gã dừng lại tại một căn nhà gỗ nhỏ,” tôi
nói vào máy bộ đàm hai chiều của FBI. “Gã đã ra khỏi chiếc Rover, đi bộ.”

“Chúng tôi thấy rồi. Chúng tôi thấy gã rồi,
Alex.” Tiếng John Asaro đáp lại trên bộ đàm hai chiều. “Bây giờ, chúng tôi đang
ở phía bên kia nhà. Bên trong nhìn khá tối. Gã đang bật đèn. El pais grande del sur.
Trước kia người Tây Ban Nha gọi chỗ này bằng cái tên đó. Một chỗ thật ngon để
tóm gọn gã khốn này.”

Kate và tôi đã ra khỏi
xe. Cô nhìn hơi nhợt nhạt, cũng dễ hiểu thôi. Nhiệt độ có lẽ cũng phải tầm bốn
độ đến âm một độ C, và không khí trên núi như thế này còn tê tái hơn. Tuy
nhiên, Kate run không chỉ do lạnh cóng.

“Chúng ta sắp bắt được
gã rồi,” tôi nói với cô. “Gã bắt đầu phạm sai lầm rồi.”

“Đó có thể là một căn
nhà kinh dị khác. Anh nói đúng,” cô thấp giọng. Đôi mắt cô nhìn thẳng về phía
trước. Kể từ lần đầu tiên gặp cô trong bệnh viện, tôi chưa bao giờ thấy cô bất
ổn như hôm nay. “Tôi cảm giác căn nhà này giống như, Alex… gần
như ngôi nhà của Casanova. Thật rùng rợn. Tôi chẳng can đảm chút nào phải
không?”

“Tin tôi đi, Kate. Giờ
phút này tôi cũng không cảm thấy mình dũng cảm lắm đâu.”

Sương mù dày đặc vùng
ven biển cứ như quanh quẩn trên không trung mãi. Bụng tôi lạnh cóng, quặn thắt.
Chúng tôi cần phải dấn bước.

Kate và tôi đi vào khu
rừng tối đen như mực, hướng tới một ngôi nhà gỗ. Gió bấc rít mạnh từng cơn qua
đám cây gỗ đỏ và linh sam cao chót vót. Tôi không biết chuyện gì sắp diễn ra
tại đây.

“Chết tiệt,” Kate thì
thầm lời kết luận về trải nghiệm đêm nay. “Tôi không đùa đâu, Alex.”

“Cô nói đúng,”

El Pais grande del sur lúc ba giờ sáng. Rudolph vừa đến một căn cứ hiu quạnh ở nơi rìa trái
đất. Casanova cũng có một ngôi nhà trong rừng sâu ở miền Nam. Một ngôi nhà
“biến mất dạng” nơi hắn sưu tập những phụ nữ trẻ.

Tôi nghĩ đến những
trang nhật ký ma quái trong Los Angeles Times. Liệu rằng Naomi có bị đưa đến
nơi này vì một lý do điên cuồng và tâm thần nào đó không? Có thể cô bé bị giam
giữ trong ngôi nhà, hoặc gần đây chăng?

Tôi đột ngột dừng lại.
Tôi nghe thấy tiếng chuông gió trong hoàn cảnh này, âm thanh ấy sao mà rùng
rợn. Một ngôi nhà nhỏ đã hiện ra phía trước. Ngôi nhà có cửa ra vào màu trắng,
hồng và khung cửa sổ màu trắng. Kiến trúc của nó giống như một nơi nghỉ hè vừa
đủ dễ chịu.

“Gã để lại dấu vết cho
chúng ta,” Kate thì thầm sau lưng tôi. “Tôi nhớ mỗi khi ở nhà, Casanova thường
bật nhạc rock’n’ roll inh ỏi.”

Tôi biết thật đau đớn
cho cô khi cứ phải nghĩ đến, phải hồi tưởng lại cái trải nghiệm bị giam cầm.
Nhưng tôi vẫn hỏi cô, “Cô có thấy nơi này quen thuộc chút nào không?” Tôi cố
gắng thật bình tĩnh, cố chuẩn bị tinh thần đối phó với Kẻ Lịch Thiệp.

“Không, tôi chỉ nhìn
thấy bên trong của nơi khác mà thôi, Alex. Hãy hi vọng nơi này
sẽ không biến mất trước mắt chúng ta đi.”

“Giờ phút này tôi hi
vọng rất nhiều thứ. Tôi có thể thêm hi vọng đó vào danh sách ấy.”

Ngôi nhà gỗ khung chữ
A, có lẽ được xây dựng để làm nhà nghỉ gia đình hoặc nơi thư giãn cuối tuần.
Nhìn qua thì thấy ngôi nhà này có ba hoặc bốn phòng ngủ.

Tôi rút ra khẩu Glock
khi chúng tôi tiến vào gần hơn. Khẩu Glock thường là sự lựa chọn tốt nhất trong
những ngày này ở vùng nội thành; khi đầy đạn nó nặng gần nửa cân và rất dễ
giấu. Có lẽ nó cũng sẽ hoạt động tốt ở el pais grande del sur.

Kate vẫn theo tôi đến
một khoảng rừng thưa dùng làm sân sau. Ngôi nhà có hai ngọn đèn sáng lấp lánh
hút côn trùng. Một là đèn trước hiên, cái thứ hai treo sau nhà. Tôi đi theo
ngọn đèn lờ mờ thứ hai sau nhà. Tôi ra hiệu cho Kate ở lại. Cô làm theo.

Gã có thể là Kẻ Lịch Thiệp, tôi tự cảnh báo bản thân. Di chuyển thậm thôi. Ngôi nhà này có
thể làm một cái bẫy. Chuyện gì cũng có thể xảy ra. Từ lúc này sẽ không dự đoán
được gì nữa.

Tôi nhìn thấy một cửa
sổ phòng phủ ở phía sau. Tôi chỉ có cách tường nhà chưa đến mười bước chân và
có thể cũng cách kẻ giết người hàng loạt làm chấn động bờ Tây bằng ấy bước
chân. Rồi tôi nhìn thấy gã.

Bác sĩ Will Rudolph đi
loanh quanh độc thoại trong căn phòng ốp gỗ. Gã có vẻ đang bị kích động mạnh.
Hai tay vòng quanh người. Khi bước đến gần hơn, tôi thấy gã vã mồ hôi. Hoàn
toàn bất ổn. Cảnh tượng đó khiến tôi nghĩ đến “căn phòng yên tĩnh” trong bệnh
viện tâm thần, nơi mà bệnh nhân đôi khi bộc lộ những rắc rối và cảm xúc bất ổn.

Rudolph đột nhiên hét
lên với ai đó… nhưng không có ai khác trong phòng.

Mặt và cổ gã đỏ lên
như gấc khi gã hét đi hét lại… với một kẻ hoàn toàn vô hình!

Gã ra sức hét. Tĩnh
mạch của gã tưởng chừng sắp nổ tung.

Nhìn cảnh tượng đó
khiến tôi ớn lạnh, tôi liền từ từ lui ra khỏi ngôi nhà.

Tôi nghe thấy giọng
gã, những lời gã nói văng vẳng bên tai: “Mẹ mày, Casanova! Hôn gái! Từ giờ
mày tự đi mà hôn lũ gái chết tiệt của mày đi!”

Chương 67

“Cross đang làm cái
quái quỷ gì thế?” Đặc vụ John Asaro hỏi đồng nghiệp. Họ đang ở trong rừng rậm,
phía bên kia ngôi nhà ở Big Sur. Ngôi nhà ấy làm
Asaro nhớ lại album đầu tay của The Band, Music from Big Pink. Ông nửa muốn nửa
không muốn nhìn thấy mấy tay đồng bóng và hippie bước ra khỏi màn sương mù.

“Có lẽ Cross là kẻ rình trộm, Johny ạ. Tôi
biết gì ư? Anh ta là sư phụ đấy, một tay săn tội phạm chuyên nghiệp. Anh ta là
người của Kyle Craig,” Ray Cosgrove nhún vai nói.

“Vậy nên anh ta có thể làm bất cứ điều gì
mình muốn sao?”

“Có lẽ vậy.” Cosgrove nhún vai lần nữa. Anh
ta đã chứng kiến quá nhiều tình huống điên rồ, quá nhiều “sự dàn xếp đặc biệt”
trong những năm làm việc ở Cục nên việc này cũng không làm anh ta bận tâm lắm.

“Trước hết,” Cosgrove cho biết, “dù chúng
ta thích hay không thì anh ta cũng được Washington
bảo trợ.”

“Tôi ghét Washington bởi sự đam mê điên rồ không dứt
của họ,” Asaro nói.

“Mọi người đều ghét Washington, Johny ạ. Thứ hai, dù sao thì tôi
cũng cảm thấy Cross là người chuyên nghiệp. Anh ta không phải là kẻ háo danh.
Thứ ba,” người lớn tuổi, nhiều kinh nghiệm hơn, tiếp tục nói, “cũng là lý do
quan trọng nhất, những thông tin chúng ta có về bác sĩ Rudolph hầu như không
phải là bằng chứng thuyết phục cho thấy gã là tội phạm. Nếu không, chúng ta có
thể kêu gọi sự giúp đỡ của cảnh sát L.A, quân đội, hải quân và thủy quân lục
chiến.”

“Có lẽ cô Lieberman quá cố đã nhầm khi gõ
tên gã lên máy tính?”

“Chắc chắn cô ấy đã phạm sai lầm ở chỗ nào
đó, Johnny ạ. Có lẽ linh cảm của cô ấy hoàn toàn sai lầm.”

“Biết đâu Will Rudolph lại bạn trai cũ của
cô ấy? Cô ấy chỉ nguệch ngoạc tên gã lên máy tính thì sao?”

“Tôi nghi ngờ điều này. Nhưng cũng là một
khả năng.” Cosgrove nói.

“Vậy nên chúng ta mới theo dõi bác sĩ
Rudolph, và chúng ta theo dõi tiến sĩ Cross theo dõi bác sĩ Rudolph phải
không?” Đặc vụ Asaro nói.

“Đúng thế, đồng nghiệp ạ.”

“Có lẽ chuyện giữa tiến sĩ Cross và bác sĩ
McTiernan ít nhất cũng làm chúng ta thư giãn đôi chút.”

“Này, anh thì biết gì về ba cái chuyện đó
chứ,” Raymond Cosgrove nói. Ông mỉm cười. Ông nghĩ rằng toàn bộ chuyện này có
thể chỉ là cuộc săn đuổi vô ích, nhưng đây cũng không phải lần đầu tiên. Dù gì
thì đây cũng là một vụ lớn, và đặc biệt nguy hiểm. Nó đã trở thành vấn đề liên
bang, cứ có manh mối khả thi nào là người ta lại dốc sức theo đuổi. Sự liên kết
giữa hai kẻ bắt cóc hàng loạt từ bờ biển này tới bờ biển kia!

Vì vậy, ông và đồng nghiệp của mình, cùng
hai đặc vụ FBI khác, sẽ đi loanh quanh trong khu rừng tối tăm của Big Sur cả đêm
cho đến tận sáng hôm sau, nếu cần thiết. Họ phải làm nhiệm vụ quan sát ngôi nhà
nghỉ mùa hè của một bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ người L.A - có thể đích thị là kẻ
giết người tàn bạo, hoặc đơn thuần chỉ là một bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ người
L.A.

Họ sẽ theo dõi Alex Cross và bác sĩ
McTiernan, suy đoán chuyện gì sẽ xảy ra giữa họ. Cosgrove chẳng thiết tha gì
chuyện này. Mặt khác, đây là một vụ lớn. Và nếu tình cờ bắt được Kẻ Lịch Thiệp,
ông có thể trở thành kẻ háo danh. Ông muốn diễn viên Al Pacinon đóng vai mình
trong phim. Pacino đã đóng vai ngườiđàn ông Tây Ban Nha, phải không nhỉ?

Chương 68

Kate và tôi rời xa ngôi nhà một khoảng cách
an toàn. Chúng tôi lom khom sau một lùm cây linh sam rậm rạp.

“Tôi nghe thấy gã hét lên,” Kate nói khi
chúng tôi lùi sâu vào rừng. “Anh trông thấy gì vậy Alex?”

“Tôi nhìn thấy quỷ dữ.” Tôi nói với cô sự
thật. “Tôi thấy một kẻ điên rồ và xấu xa cực độ đang độc thoại. Nếu gã không
phải là Kẻ Lịch Thiệp, thì cũng là kẻ bắt chước xuất sắc.”

Trong vài giờ tiếp theo, hai chúng tôi thay
nhau theo dõi nơi ẩn trốn của Rudolph. Bằng cách đó, chúng tôi đều được nghỉ
ngơi một chút. Khoảng sáu giờ sáng, tôi đã gặp nhóm FBI, họ đưa cho tôi bộ đàm
bỏ túi trong trường hợp cần trao đổi gấp. Tôi vẫn tự hỏi đã chia sẻ với tôi
từng nào thông tin họ có.

Khi bác sĩ Rudolph cuối cùng cũng ra ngoài
thì đã hơn một giờ chiều thứ Bảy. Những dải sương mù màu xanh ánh bạc trên biển
cũng đã tan hết. Chim giẻ cùi sà xuống hót líu lo trên đầu. Trong những hoàn
cảnh khác thì đây là một khung cảnh đẹp cho một kỳ nghỉ cuối tuần ở vùng núi.

Bác sĩ Rudolph tắm rửa trong buồng tắm sen
sơn trắng ngoài trời phía sau nhà. Gã có thể hình cơ bắp, bụng sáu múi, nhìn
nhanh nhẹn và sung sức. Gã cực kỳ đẹp trai. Gã tồng ngồng nhảy chân sáo, khiêu
vũ vòng quanh. Điệu bộ của gã dường như hơi trang trọng. Kẻ Lịch Thiệp.

“Gã tự tin về bản thân mình đến mức khó
tin, Alex ạ.” Kate nói trong lúc chúng tôi theo dõi Rudolph từ cánh rừng. “Nhìn
gã xem.”

Mọi thứ dường như rất kỳ lạ và khá nghi
thức. Có phải màn khiêu vũ là một phần trong kế hoạch hành động của gã? Cách
thức của gã?

Khi tắm xong, gã đi qua sân sau tới một
vườn hoa dại nhỏ. Gã chọn khoảng một tá hoa mang vào trong nhà. Kẻ Lịch
Thiệp đã có hoa! Bây giờ là gì?

Vào lúc bốn giờ chiều, Rudolph đi ra khỏi
cánh cửa chắn sau nhà. Gã mặc quần jean bó màu đen, áo phông trắng đơn giản, đi
dép da đen. Gã nhảy phóc lên chiếc Range Rover lái về phía Quốc lộ 1.

Đi được khoảng hơn ba cây số về phía Nam
trên đường bờ biển, gã rẽ vào một nhà hàng kiêm quán cà phê tên là Nepenthe.
Kate và tôi đợi bên vệ đường đầy cát, sau đó chúng tôi theo đuôi chiếc Range
Rover vào bãi đậu xe lớn đông đúc. Ca khúc “Electric Ladyland” của Jimi
Hendrix ông ổng vọng ra từ chiếc loa ẩn sau lùm cây.

“Có lẽ gã chỉ là một tay bác sĩ Los Angeles
có máu dê thông thường,” Kate nói khi chúng tôi đi vào bãi đậu xe tìm chỗ đỗ.

“Không, gã chính là Kẻ Lịch Thiệp, không
còn nghi ngờ gì nữa. Gã là tên đồ tể vùng California mà chúng ta cần tìm.” Tôi
chắc chắn thế sau khi theo dõi gã vào đêm hôm trước, và bây giờ là ngày hôm
nay.

Nepenthe là nơi đông đúc, chủ yếu toàn
những người đẹp tầm hai, ba mươi tuổi nhưng cũng có lác đác mấy người hippie có
tuổi, một vài trong số đó sáu mươi hoặc hơn. Đâu đâu cũng thấy quần jean bạc
phếch, những mẫu áo tắm mới nhất của bờ Tây, những đôi dép xỏ ngón đầy màu sắc,
ủng đi bộ đường dài đắt tiền.

Tôi nhận ra ở đây có rất nhiều phụ nữ hấp
dẫn. Mọi lứa tuổi, mọi hình dáng, mọi địa vị. Hôn người con gái.

Thực ra thì tôi đã nghe nói về Nepenthe.
Nơi đây từng là địa điểm nóng bỏng và nổi tiếng trong những năm sáu mươi, nhưng
ngay cả trước đó, Orson Welles[1] đã mua những thứ đẹp mê hồn,
đáng ao ước cho Rita Hayworth rồi.

[1] Đạo diễn, nhà biên kịch, nhà sản xuất
phim đoạt giải Oscar người Mỹ, từng là chồng của Rita Hayworth, diễn viên kiêm
vũ công người Mỹ.

Kate và tôi theo dõi hành vi của bác sĩ
Rudolph tại quầy bar. Gã cư xử lịch thiệp. Một nụ cười tươi tắn với người phục
vụ. Tiếng cười phụ nữ hấp dẫn. Mặc dù vậy, có vẻ họ vẫn chưa đủ hấp dẫn với gã.

Gã mạo hiểm leo lên một sân thượng lớn ốp đá phiến nhìn ra
Thái Bình Dương. Nhạc rock những năm bảy mươi, tám mươi cất lên từ một dàn âm
thanh đắt tiền. The Grateful Dead. The Doors, The Eagles. Và đây là Hotel
California.

“Vị trí đẹp đấy, Alex. Dù cho gã định làm
cái khỉ gì.”

“Gã đã có sáu nạn nhân. Gã đang tìm nạn
nhân thứ bảy,” tôi nói.

Xa xa bên dưới, trên một bãi biển cấm người
qua lại, chúng tôi nhìn thấy những chú sư tử biển, bồ nông nâu, chim cốc. Tôi
ước gì Damon và Jannie ở đây để ngắm chúng, và tôi cũng ước sao mình ở đây
trong một tình huống hoàn toàn khác.

Ra khỏi sân thượng, tôi nắm lấy tay Kate.
“Giả vờ làm tình nhân nhé,” tôi nháy mắt với cô.

“Có lẽ là thật rồi ấy chứ.” Kate nháy mắt
lại, vẻ cường điệu.

Chúng tôi theo dõi Rudolph tiếp cận một phụ
nữ tóc vàng nổi bật. Cô là mẫu người ưa thích của Kẻ Lịch Thiệp. Hơn hai mươi
tuổi. Thân hình cân đối. Khuôn mặt xinh đẹp. Cô cũng là mẫu người của Casanova,
tôi không thể thôi nghĩ vậy.

Mái tóc lượn sóng hoe nắng buông xuống vòng
eo nhỏ xíu. Cô mặc chiếc váy hoa màu đỏ vàng hiệu Putumayo, dài đến tận đôi bốt
châu Âu màu đen. Bước đi thướt tha. Cô uống rượu sâm banh bằng ly.

Tôi vẫn chưa thấy đặc vụ Cosgrove hoặc
Asaro ở đâu, điều ấy làm tôi hơi hồi hộp, bần thần.

“Cô ấy đẹp nhỉ? Cô ấy thật hoàn hảo,” Kate
thì thầm bên cạnh tôi. “Chúng ta không thể để gã làm hại cô ấy được, Alex.
Chúng ta không thể để bất cứ chuyện gì xảy ra với người phụ nữ tội nghiệp kia.”

“Chúng ta sẽ không để gã làm vậy,” tôi nói,
“nhưng chúng ta phải bắt quả tang gã, bắt giữ gã vì tội bắt cóc, nếu không có
lý do gì khác. Chúng ta cần bằng chứng cho thấy gã là Vị Khách Lịch Thiệp.”

Cuối cùng tôi đã phát hiện John Asaro tại
quầy rượu chính đông đúc. Ông mặc áo phông Nike màu vàng tươi khá phù hợp. Tôi
không thấy đặc vụ Ray Cosgrove hoặc những đặc vụ khác đâu cả, đó thực ra lại là một dấu hiệu tốt.

Rudolph và người phụ nữ trẻ tóc vàng dường
như làm quen với nhau nhanh chóng. Cô có vẻ thích giao du và ham vui. Cô có hàm
răng trắng hoàn hảo và nụ cười chói sáng. Cô không thể nào không gây ấn tượng
trong căn phòng đông đúc. Não của tôi đang rơi vào tình trạng quá tải. Chúng
tôi đang theo dõi Kẻ Lịch Thiệp hành động phải không?

Gã đang săn…
và đúng là thế,” Kate búng tay, “gã chọn họ. Hầu như có được bất kỳ người phụ
nữ nào gã muốn. Đó là cách thức của gã. Quá đơn giản…”

“Chính vẻ ngoài của gã thu hút được họ,
Alex ạ,” Kate vẫn tiếp tục. “Gã có vẻ ngoài nổi loạn và còn rất đẹp trai. Với
một số phụ nữ thì sự kết hợp đó là không thể cưỡng lại. Cô ấy để gã nghĩ rằng
mình bị rung động bởi cách gã trò chuyện, những thực ra chỉ vì gã to cao đẹp
mã.”

“Thế cô ấy chọn gã sao?” tôi hỏi. “Tên sát
nhân đẹp mã mà chúng ta đang săn lùng?”

Kate gật đầu. Cô không rời mắt khỏi hai
người đó. “Cô ấy vừa chọn Vị Khách Lịch Thiệp. Tất nhiên gã muốn cô ấy làm vậy.
Tôi cá rằng đây là cách gã cho họ vào tròng, và chính là lý do tại sao gã không
bao giờ bị bắt.”

“Dù vậy thì đó không phải cách Casanova
làm. Đúng không?”

“Có thể Casanova không đẹp trai.” Kate quay
lại nhìn tôi. “Thế nên hắn mới đeo mặt nạ. Có lẽ khuôn mặt hắn xấu xí, hoặc bị
biến dạng, và hắn xấu hổ về vẻ ngoài của mình.

Tôi có một ý nghĩ khác, một giả thuyết
khác, về Casanova và mặt nạ của hắn, nhưng bây giờ lại chưa muốn nói bất cứ
điều gì.

Kẻ Lịch Thiệp và bạn gái mới của gã gọi
ambrosia-burgers, đặc sản của quán. Tôi và Kate cũng vậy. Nhập gia… Họ lê la ở
quán cà phê đến khoảng bảy giờ rồi đứng dậy ra về.

Kate và tôi cũng rời khỏi bàn. Thực ra, xét
trong hoàn cảnh kỳ quặc này thì tôi cũng đã có một khoảng thời gian khá vui vẻ.
Chúng tôi ngồi ở một bàn nhìn ra biển. Bên dưới, con sóng Thái Bình Dương đập mạnh
vào vách đá đen trơn nhẵn, chúng tôi còn nghe thấy sư tử biển gầm vang nữa.

Tôi nhận thấy hai người đi ra bãi đậu xe mà
không động chạm vào nhau. Chắc một trong hai người vẫn thầm e ngại.

Bác sĩ Rudolph lịch sự mở cửa chiếc Range
Rover, người phụ nữ tóc vàng liền cười lớn nhảy vào bên trong. Gã hơi cúi người
vẻ thanh lịch bên cửa xe. Kẻ Lịch Thiệp.

Cô ấy đã chọn gã, tôi nghĩ. Đây không phải
là vụ bắt cóc. Cô ấy vẫn đang lựa chọn.

Chúng tôi không có cớ gì để tóm bắt gã,
không có cớ gì để buộc tội gã.

Tội ác hoàn hảo.

Trên cả hai bờ biển.

Chương 69

Chúng tôi bám theo chiếc Range Rover với
một khoảng cách kín đáo, quay thẳng về ngôi nhà gỗ. Tôi đỗ xe cách đó khoảng
năm trăm mét. Tim tôi đập thình thịch. Đây là khoảnh khắc của sự thật, khoảnh
khắc hạ màn.

Kate và tôi chạy qua rừng, tìm thấy một chỗ
an toàn khuất tầm mắt. Nơi này cách chỗ ẩn mình của bác sĩ Rudolph hơn bốn chục
mét, thế mà chúng tôi vẫn nghe thấy tiếng chuông gió du dương đung đưa nhẹ
nhàng. Màn sương biển lạnh, ẩm ướt mỗi lúc một dày đặc, tôi cảm thấy giá lạnh
xuyên qua cả giày.

Kẻ Lịch Thiệp đang ở bên trong căn nhà gỗ
phía trước. Chuẩn bị làm gì đây?

Tôi thấy bụng trống rỗng và như bị thít
chặt. Tôi khao khát tóm được gã. Tôi không muốn nghĩ Rudolph đã ra tay bao
nhiêu lâu rồi. Đưa một phụ nữ trẻ đến nơi nào đó. Cắt xén thân thể họ. Mang về
nhà đôi chân, cặp mắt, ngón tay, hay trái tim con người. Lưu niệm phẩm từ việc
giết người.

Tôi liếc nhìn đồng hồ đeo tay. Rudolph mới
ở bên trong ngôi nhà gỗ với người phụ nữ tóc vàng đến từ Nepenthe được vài
phút. Tôi thấy lùm cây phía bên kia ngôi nhà sột soạt. FBI đang ở đó. Mọi
chuyện càng lúc càng đáng sợ.

“Alex, nhỡ gã giết cô ấy thì sao?” Kate
hỏi. Cô đứng gần tôi, và tôi cảm thấy hơi nóng tỏa ra từ cơ thể cô. Cô biết cảm
giác bị giam cầm trong một ngôi nhà kinh dị là như thế nào. Cô cũng hiểu về
hiểm nguy nhiều hơn bất cứ ai.

“Gã không tóm nạn nhân rồi giết họ ngay
đâu. Kẻ Lịch Thiệp có thói quen của mình,” tôi nói với Kate. “Gã giữ mỗi nạn
nhân trong một ngày. Gã thích chơi đùa. Gã sẽ không phá bỏ thói quen đâu.”

Tôi tin vào điều đó, nhưng cũng không biết
chắc. Có lẽ Rudolph biết chúng tôi đang ở bên ngoài… có lẽ gã muốn bị bắt. Có
lẽ, có lẽ, có lẽ.

Tôi nhớ lại vụ theo dõi gã điên Gary
Soneji/ Murphy. Kiềm chế không xông vào ngôi nhà này thật chẳng dễ dàng. Nắm
lấy cơ hội ngay bây giờ. Chúng tôi có thể tìm thấy bằng chứng của những vụ giết
người khác ở bên trong. Có lẽ những bộ phận cơ thể bị mất cũng được giấu tại
đây. Có lẽ gã thực sự giết người ở Big Sur này. Hoặc có lẽ gã lập kế hoạch bất
ngờ nào đó cho chúng tôi. Bức màn bí mật cách chúng tôi hơn bốn chục mét sắp
đươc hé mở.

“Tôi sẽ cố gắng đến gần hơn chút nữa,” cuối
cùng tôi nói với Kate. “Tôi phải xem chuyện gì đang xảy ra trong đó.”

“Tôi rất mừng khi anh nói vậy,” Kate thì
thầm.

Cuộc nói chuyện bị gián đoạn. Một tiếng
thét kinh hoàng phát ra từ căn nhà gỗ. “Cứu! Cứu tôi! Ai đó cứu tôi với!” người
phụ nữ tóc vàng thét lên.

Tôi chạy hết tốc lực đến chỗ cánh cửa gần
nhất dẫn vào nhà. Có ít nhất năm người mặc áo gió tối màu cũng từ phía bên kia
nhà chạy lại. Tôi nhận ra Asaro và Cosgrove trong số đó.

FBI, cái tên
nổi rõ trên áo gió. Chữ vàng không thấm nước trên nền xanh hải quân.

Trận chiến sắp bùng nổ tại Big Sur. Chúng
tôi sắp sửa gặp mặt Kẻ Lịch Thiệp.

Báo cáo nội dung xấu