Ngân Câu Đổ Phường - Hồi 01 - Phần 1
Hồi 1
Hảo tâm cứu mỹ nhân
[Chúc
bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com –
gác nhỏ cho người yêu sách.]
Cảnh
đêm cuối thu, con hẻm dài tăm tối, vắng lặng không bóng người, chỉ thấy có một
ngọn đèn. Đó là một chiếc lồng đèn cũ kĩ, vốn mang màu trắng nhưng lâu ngày đã
xạm thành màu xám, được treo hờ trước một khung cửa hẹp ở cuối hẻm. Phía dưới
chiếc lồng đèn có treo tiếp một chiếc ngân câu sáng tinh, giống như loại móc
câu dùng để câu cá.
Ngân
câu đong đưa trong gió thu, tiếng gió chừng như than thở, "cớ sao trên đời
có lắm kẻ tình nguyện bị ngân câu này câu dẫn?" Từ ngoài trời sương lạnh
ẩm ướt, Phương Ngọc Phi bước vào sòng bạc Ngân Câu, bên trong đèn sáng huy
hoàng. Chàng cởi áo choàng sẫm màu, để lộ ra bộ y phục rất vừa thân mình, làm
bằng hàng ngân đoạn thượng hạng.
Mỗi
ngày đến lúc này, chính là lúc chàng thấy tinh thần thoải mái nhất, đặc biệt là
hôm nay. Bởi vì hôm nay có Lục Tiểu Phụng bên cạnh chàng.
Từ
trước đến nay người bạn mà chàng mến chuộng và kính trọng nhất vẫn là Lục Tiểu
Phụng.
Lục
Tiểu Phụng cũng cảm thấy rất sảng khoái, vì chàng là Lục Tiểu Phụng! Đại sảnh
của sòng bạc được bày biện rất hoa lệ, tràn ngập vẻ ấm cúng hoan lạc. Hương
rượu hòa lẫn hương phấn sáp thơm tho. Những nén bạc ném xuống chạm vào nhau,
phát ra những âm thanh trong trẻo vui tai.
Trên
thế gian tưởng chừng không có loại âm nhạc nào sánh bằng. Lục Tiểu Phụng thích
nghe những âm thanh này, cũng như đại đa số những kẻ khác trên đời, chàng thích
hưởng thụ.
Sòng
bạc Ngân Câu quả là một nơi rất xa hoa, bất cứ lúc nào đều có đủ cách giải trí
cho đủ các loại khách đến tìm vui. Trong số các kiểu giải trí, phung phí nhất
tất nhiên là đánh bạc. Người nào người nấy đều đang tập trung tinh thần vào
canh bạc của mình, thế nhưng lúc Lục Tiểu Phụng và Phương Ngọc Phi bước vào,
mọi người không khỏi ngửng đầu lên nhìn.
Có
những người ở giữa đám đông vẫn nổi bật, Lục Tiểu Phụng và Phương Ngọc Phi đều
thuộc về hạng người này.
Có
người hỏi:
-
Hai thanh niên khí phái bất phàm kia là ai vậy?
Một
người ốm nhom, đã đánh thua sạch tiền, trả lời:
-
Người mặc áo ngân đoạn là tiểu cửu của chủ nhân sòng bạc này.
-
Y là em trai của vị tân phu nhân của Lam Hồ Tử phải không?
- Đúng, y là thân đệ đệ!
- Y có phải được gọi là Ngân Diêu Tử
Phương Ngọc Phi đó chăng?
- Đích thị là y.
- Nghe nói y cũng là một công tử ăn
chơi có tiếng, tứ đổ tường hết thảy đều tinh thông, khinh công cũng không kém.
- Bởi vậy cũng có nhiều người nói y là
một tặc tử hái hoa!
Người thua bạc mỉm cười nói tiếp:
- Thực ra, y có cần nữ nhân chỉ việc
đưa ngón tay câu dẫn một cái là có liền, đâu cần làm trò nửa đêm leo tường hái
hoa.
- Nghe đồn chị của y, Phương Ngọc
Hương, cũng là mỹ nhân trứ danh.
Một người lim dim con mắt, thở ra một
hơi, đáp:
- Như đóa hoa biết nói, như phiến ngọc
tỏa hương. Dùng chữ mỹ nhân để diễn tả nàng nào đủ, phải nói là một vưu vật
khuynh thành khuynh quốc!
- Còn gã trẻ tuổi bên cạnh Phương Ngọc
Phi là ai? Tại sao lại để hai bên ria mép nhỏ xíu, giống như hai hàng chân mày?
- Nếu tôi đoán không lầm, y nhất định
phải là "Lục Tiểu Phụng có bốn chân mày"!
- Lục Tiểu Phụng?!
Có những người khi đang sống đã trở
thành nhân vật truyền kỳ, Lục Tiểu Phụng thuộc về loại người này. Nghe nhắc đến
tên của chàng, ai cũng quay lại nhìn thử, chỉ có một người chẳng buồn để ý đến.
Người này hóa ra là một nữ nhân. Nàng
mặc một chiếc áo màu táo xanh làm bằng lụa mềm rũ, trông nhẹ như tơ. Chiếc áo
lụa vừa vặn ôm lấy thân thể thanh tú đương độ xuân thì của nàng. Mỹ nhân này có
nước da trắng mịn như bạch ngọc, có lúc trông tựa như băng tuyết, cơ hồ trong
suốt. Trên mặt nàng không chút phấn son, chỉ có đôi mắt thực trong sáng điểm tô
cho gương mặt. Chỉ riêng đôi mắt ấy cũng đủ là niềm ước ao của bao nhiêu nữ
nhân khác.
Mỹ nhân vẫn chẳng thèm liếc nhìn Lục
Tiểu Phụng, nhưng chàng lại nhìn nàng trân trân. Phương Ngọc Phi bỗng cười, lắc
đầu nói:
- Trong đây tính ra cũng có bảy, tám
người đẹp, tại sao ngươi chỉ nhìn một mình nàng ấy?
- Tại vì nàng không nhìn ta!
- Bộ ngươi tưởng nữ nhân nào nhìn thấy
ngươi cũng quì xuống hôn chân ngươi sao?
Lục
Tiểu Phụng cất tiếng than:
-
Nhưng mà ít nhất nàng cũng nên nhìn ta một cái, ta trông cũng đâu đến nỗi xấu
trai lắm đâu.
-
Ngươi muốn nhìn cứ nhìn, nhưng tốt nhất tránh xa nàng một chút!
-
Tại sao?
Phương
Ngọc Phi hạ thấp giọng:
-
Nữ nhân này là một tòa băng sơn, ngươi muốn đụng đến nàng, coi chừng bị tê cóng
hư tay!
Lục
Tiểu Phụng chỉ mỉm cười, nhắm ngay tòa băng sơn bước tới. Bất luận núi cao cỡ
nào chàng cũng đã thử qua, bây giờ chỉ muốn thử trèo lên tòa băng sơn này thôi.
Có
chút hương dìu dịu, thoảng trong không khí, chẳng phải hương phấn sáp, càng
không phải hương rượu, mà là mỹ nhân hương. Có những nữ nhân tựa như đóa hoa
tươi, tự thân thể tỏa hương, mà băng mỹ nhân kia đúng là thuộc về loại này. Lục
Tiểu Phụng bây giờ trông giống như con ong mật, ngửi thấy hương hoa là cắm cổ
bay đến bên đóa hoa. Cũng may chàng chưa say, chỉ đến sau lưng nàng thì dừng
lại.
"Băng
sơn" chẳng hề quay đầu lại. Trên bàn tay mềm mại nuột nà của nàng là một
chồng thẻ đặt bạc, xem ra nàng đang suy tính nên đặt số lớn hay số nhỏ? Lúc này
nhà cái bắt đầu lắc hột súc sắc, rồi đập mạnh tráp xuống bàn, miệng hô:
-
Đặt mau rồi cất tay!
Thấy
"băng sơn" còn lưỡng lự, Lục Tiểu Phụng cúi xuống ghé vào tai nàng
nói nhỏ:
-
Chuyến này nên đặt nhỏ.
Nàng
lập tức đặt chồng thẻ xuống, nhưng lại đặt qua bên số lớn.
-
Mở nắp!
Nhà
cái hô xong liền mở nắp tráp, chỉ thấy mặt số trên ba hột súc sắc cộng lại
không quá bảy điểm, bèn nói:
-
Bảy điểm, số nhỏ. Ăn lớn, chung nhỏ.
"Băng
sơn" sắc mặt trắng bệch, quay đầu lại lườm Lục Tiểu Phụng một cái thực sắc
rồi bỏ đi. Lục Tiểu Phụng chỉ biết cười trừ. Chàng nghĩ chắc "băng
sơn" thuộc loại ưng đối nghịch, nhất là đối với nam nhân.
"Băng
sơn" len lỏi qua đám đông để bước ra ngoài, nhìn dáng đi của nàng cũng rất
đặc biệt. Lục Tiểu Phụng tự nhủ:
"Một
nữ nhân như vầy thực hiếm, nếu lỡ mất cơ hội này thực uổng, ta mà không theo
nhất định sẽ hối hận sau này!"
Trước
nay chàng rất biết nghe lời chính mình, nên vội vàng đuổi theo nàng.
Phương
Ngọc Phi bước ra đón ngang, chậm rãi nói:
-
Ngươi thực muốn trèo băng sơn ư?
-
Ta không sợ bị cóng chết đâu!
Phương
Ngọc Phi vỗ vai chàng:
-
Nhưng mà ngươi nên cẩn thận là hơn, băng sơn rất trơn trượt, không khéo coi
chừng ngươi té xuống đó!
Lục
Tiểu Phụng hỏi vặn:
-
Vậy ngươi thử qua mấy lần rồi?
Phương
Ngọc Phi cười, tất nhiên là cười gượng, đợi khi Lục Tiểu Phụng bước ra khỏi
cửa, chàng vừa than vừa nói nhỏ:
-
Trèo lên tòa băng sơn này mà bị té xuống, nhiều lắm cũng chỉ té được một lần,
bởi vì chỉ một lần duy nhất cũng có thể chết như chơi.
Bên
ngoài trời đã khuya, con hẻm dài vẫn một màu tăm tối. Một cỗ xe ngựa dừng ở đầu
hẻm. Bất kể là ai, muốn đến sòng bạc Ngân Câu đều phải tự đi qua con hẻm tối
này. Bởi thế mà vị trí sòng bạc thêm phần thần bí, càng kích thích và thu hút
người ta. Ngân câu vẫn đong đưa trong gió, mà số người bị chiếc câu này dụ đến,
có lẽ còn nhiều gấp mấy lần số cá mà ngư ông câu được.
Dưới
cảnh trời tăm tối, dưới ánh đèn mù mờ, "băng sơn" đang đi phía trước,
trên mình có choàng thêm chiếc áo chắn gió màu xanh nhạt. Lục Tiểu Phụng bước
theo đằng sau, mải nhìn vạt áo choàng bay nhẹ dưới ánh đèn, chàng giống như đứa
trẻ thích mơ mộng, đang theo đuổi một áng mây bay.
Con
hẻm tối thực dài, vắng vẻ không một bóng người. "Băng sơn" đột nhiên
quay lại nhìn Lục Tiểu Phụng chằm chằm, ánh mắt nàng sắc lạnh, lạnh hơn cả ánh
sao. Lục Tiểu Phùng đành dừng bước, nhìn nàng cười.
"Băng
sơn" bỗng hỏi:
-
Công tử đi theo tôi làm gì?
Lục
Tiểu Phụng cười trả lời:
-
Tại hạ hại cô nương thua bạc, trong lòng cảm thấy rất khó xử, cho nên...
-
Cho nên công tử muốn đền bù cho tôi?
Lục
Tiểu Phụng gật đầu ngay.
-
Công tử định đền bằng cách nào?
-
Tại hạ biết trong thành có một quán ăn khuya mở suốt đêm, món ăn cũng khá, bây
giờ cũng khuya rồi, hẳn cô nương cũng hơi đói!
"Băng
sơn" chớp chớp mắt:
-
Như vậy không hay, tôi có cách hay hơn nữa.
-
Cách gì?
"Băng
sơn" nở nụ cười, bảo:
-
Công tử đến gần đây, tôi sẽ nói cho nghe.
Lục
Tiểu Phụng dĩ nhiên phải bước đến gần. Chàng không ngờ tòa băng sơn này cũng có
lúc tan. Càng bất ngờ hơn nữa, là khi chàng vừa bước đến gần, một cái bạt tai
giáng vào má bên trái, tiếp theo là một cái nữa vào má phải.
"Băng
sơn" xuất thủ thực nhanh, chẳng những nhanh mà còn khá nặng tay. Lục Tiểu
Phụng có lẽ không phải là không tránh kịp, nhưng vì chàng không ngờ nàng ra tay
nặng như vậy. Nói gì thì nói, chàng quả thực lãnh trọn hai bạt tai, đến ngẩn
người ra.
"Băng
sơn" miệng vẫn cười, nhưng là nụ cười lạnh lùng, lạnh còn hơn băng:
-
Hạng nam nhân như công tử tôi gặp đã nhiều, tựa như là ruồi muỗi sâu bọ, nhìn
là phát tởm!
Lần
này nàng quay lưng bỏ đi, Lục Tiểu Phụng dù có mặt dày cách mấy cũng không có
cớ gì đi theo, chỉ giương mắt nhìn áng mây bay đẹp đẻ ấy xa dần.
Con
hẻm rất dài, mà nàng bước đi không nhanh lắm. Bỗng nhiên, từ trong bóng tối có
bốn hán tử xông ra, hai gã nắm lấy tay nàng, hai gã kia tóm lấy chân nàng.
"Băng sơn" hoảng kinh la lên một tiếng, cũng muốn bạt tai những kẻ
này. Nhưng bọn họ chẳng phải như Lục Tiểu Phụng biết thương hương tiếc ngọc. Cả
bốn người chẳng phí sức đã nhấc bổng nàng lên.
Lục
Tiểu Phụng mặt còn đau rát, vốn chẳng muốn xen vào chuyện này, nhưng khổ nỗi
chàng có tính trời sinh thích gánh chuyện thiên hạ. Nếu bắt chàng đứng nhìn bốn
gã đàn ông ăn hiếp một cô gái, còn khổ sở hơn là chính chàng bị mất mạng.
Bốn
hán tử vừa nhấc bổng "băng sơn" lên, chợt phát hiện có một người có
ria mép giống đôi chân mày, đến trước mặt họ, lạnh lùng nói:
-
Mau bỏ vị cô nương này xuống, rồi bò đi đi, ai không nghe, ta đánh bể mũi.
Bọn
hán tử dĩ nhiên đâu phải hạng dễ bảo, nhưng sau khi hai người trong bọn quả
thực bị đánh bể mũi chảy máu, cả bọn đành ngoan ngoãn bò dưới đất cho đến khi
ra khỏi con hẻm! Thủy chung cả bốn người không nhìn ra được Lục Tiểu Phụng xuất
thủ bằng cách nào.
Lúc
này "băng sơn" có vẻ bắt đầu tan rả thực sự, bởi nàng sợ quá mức, đến
độ lên tiếng cầu cứu Lục Tiểu Phụng:
-
Nhà thiếp ở gần đây, công tử có thể đưa giùm thiếp về nhà chăng?
Chỗ
nàng ở cũng chẳng gần, nhưng Lục Tiểu Phụng không phiền chi. Sự thực là chàng
mong nàng ở càng xa càng tốt. Bởi vì từ lúc lên xe nàng đã ngã vào lòng chàng,
như thể sợ quá ngồi cũng không vững. Cũng may là cửa sổ trên cỗ xe đều đóng kĩ,
cả màn cũng kéo kín. Xe ngựa chạy được gần nửa giờ, trong lúc đó hai người đã
bắt chuyện sơ sơ. Lục Tiểu Phụng dĩ nhiên lên tiếng trước:
-
Tại hạ không phải ruồi muỗi, cũng không phải sâu bọ, tại hạ họ Lục, gọi là Lục
Tiểu Phụng.
"Băng
sơn" nở nụ cười, lần này là cười thực sự:
-
Thiếp họ Lãnh, gọi là Lãnh Nhược Sương.
Lục
Tiểu Phụng cũng bật cười, chàng cảm thấy cái tên này quả là đúng với người ngọc.
-
Cô nương có nhận ra bốn người khi nãy không?
Lãnh
Nhược Sương lắc đầu.
-
Bọn họ tại sao muốn bắt cô nương?
Lãnh
Nhược Sương hình như muốn nói, nhưng rồi lại cúi đầu đỏ mặt.
Lục
Tiểu Phụng chẳng hỏi nữa. Nam nhân ăn hiếp nữ nhân, có nhiều lúc chẳng cần lý
do. Vả lại, một cô gái quyến rũ như vậy, tự bản thân đã là lý do chính, đủ để
cho rất nhiều nam nhân muốn đến "ăn hiếp" nàng.
Xe
ngựa chạy không nhanh lắm, bên trong cỗ xe lại rất êm, người ngồi có cảm giác
như đang ngồi xích đu vậy. Trên mình Lãnh Nhược Sương toát ra mùi hương tựa như
hoa lan, lại phảng phất hoa quế, thanh nhã nhưng dễ say lòng người. Nếu được đi
đoạn đường này đến ba ngày ba đêm, Lục Tiểu Phụng chắc chắn không chê là dài
quá.
Lãnh
Nhược Sương bỗng lên tiếng:
-
Nhà thiếp ở hẻm Vĩnh Lạc, là căn nhà đầu tiên bên trái.
-
Hẻm Vĩnh Lạc nằm ở đâu?
-
Lúc nãy chúng ta đã đi qua rồi!
-
Nhưng mà cô...
-
Thiếp không bảo xe dừng lại, vì đêm nay thiếp không muốn về nhà!
Lục
Tiểu Phụng bỗng phát giác ra tim mình đang đập nhanh hơn bình thường gấp hai ba
lần.
-
Tối nay thiếp đánh bạc thua mãi, thiếp muốn đổi chỗ xem vận khí có đổi chăng?
Đang
cao hứng, Lục Tiểu Phụng bỗng như bị tạt gáo nước lạnh. Từ lâu lắm rồi chàng đã
tự cảnh cáo mình, đừng bao giờ tự tác đa tình, nhưng cái tật này vẫn không sao sửa
được.
-
Công tử có biết nơi đây còn có sòng bạc Kim Câu chăng?
Lục
Tiểu Phụng không hề biết, cũng chưa từng nghe đến tên đó.
-
Công tử ở xa đến, dĩ nhiên không biết!
-
Nơi đó bí mật lắm sao?
Lãnh
Nhược Sương liếc nhìn chàng, bỗng hỏi:
-
Tối nay công tử có dự tính gì khác không?
Lục
Tiểu Phụng tất nhiên trả lời "không".
-
Công tử có muốn thiếp dẫn công tử đến đó xem cho biết chăng?
-
Muốn chứ!
-
Nhưng mà thiếp đã hứa với chủ nhân nơi đó là tuyệt đối không dắt người lạ mặt
đến đó. Nếu công tử muốn đi thì phải chịu một điều kiện của thiếp.
-
Cô nương cứ nói.
-
Công tử phải chịu để thiếp lấy khăn bịt mắt, và phải hứa là không được nhìn
lén.
Lục
Tiểu Phụng vốn đã muốn đi theo, bây giờ nghe vậy càng không thể không đi, bởi
chàng bẩm sinh hiếu kỳ, thích những chuyện thần bí mạo hiểm. Nên chàng không
nghĩ ngợi gì cả, lập tức đồng ý. Chàng nhìn bộ áo mong manh trên người Lãnh
Nhược Sương, mỉm cười bảo:
-
Tốt nhất là cô nương nên dùng vải dầy một chút để che mắt tại hạ, có lúc đôi
mắt của tại hạ nhìn xuyên thấu hết đó!
"Một
người nếu như cả ngày đêm, hết năm này tháng nọ đều sống trong bóng tối, không
biết trong lòng cảm giác ra sao?" Lục Tiểu Phụng bất giác nghĩ đến Hoa Mãn
Lâu. Chàng cảm thấy Hoa Mãn Lâu quả thực hơn người. Mặc dù không còn thấy ánh
sáng, Hoa Mãn Lâu chẳng những không than trời trách đất, mà đối với thế nhân
vạn sự vạn vật trên đời, chàng vẫn có cái nhìn bao dung và lạc quan. Muốn làm
được chuyện này không dễ chút nào!
Lục
Tiểu Phụng thở dài, chàng bị bịt mắt chỉ mới có một chốc mà đã cảm thấy như sắp
chịu hết nổi. Chàng cố lắng tai, nghe ra có tiếng người nói và tiếng nước chảy.
Xe ngựa hình như đi qua một khu chợ đêm, sau đó lại đi qua khe nước chảy.
Lúc
này xe đã dừng lại, Lãnh Nhược Sương nắm lấy tay Lục Tiểu Phụng, nói khẽ:
-
Công tử cứ từ từ đi theo thiếp, thiếp cam đoan nơi này sẽ không làm công tử
thất vọng.
Bàn
tay của nàng rất nhỏ bé, rất mịn, rất mềm.
Cả
hai người dường như đang đi xuống phía dưới, nghe trong gió có tiếng côn trùng
rỉ rả, hiển nhiên là vùng phụ cận là nơi hoang dã. Lục Tiểu Phụng nghe có tiếng
gõ cửa, rồi có tiếng mở cửa. Qua khỏi cửa, hình như chàng đang đi dọc theo một
hành lang. Hành lang không dài lắm, chẳng bao lâu đã đến cuối đường, chàng có
thể nghe văng vẳng tiếng hô đặt bạc, tiếng súc sắc rơi trong tráp, tiếng bạc leng
keng cùng với tiếng vỗ tay, kể cả tiếng người cười.
Lãnh
Nhược Sương nói:
-
Đến rồi!
Lục
Tiểu Phụng thở phào một hơi:
-
May quá!
Lại
nghe phía trước có tiếng gõ cửa, mở cửa. Cửa vừa mở ra, những âm thanh bên
trong bây giờ nghe rất rõ. Lãnh Nhược Sương dắt chàng đi vào, bảo:
-
Công tử xin đợi ở đây, thiếp đi tìm chủ nhân của nơi này đến gặp.
Lục
Tiểu Phụng cảm thấy nàng bỏ tay chàng ra, chỉ nghe hương thơm bay xa dần. Bỗng
nhiên, "ầm" một tiếng, như có người dùng sức đóng cửa lại. Những
tiếng người cười nói, tiếng súc sắc rơi, v.v... bỗng im bặt! Không gian chợt
trở nên một màn tĩnh lặng.
Lục
Tiểu Phụng có cảm giác như đang sống mà bỗng nhiên rớt vào một phần mộ.
-
Lãnh cô nương, Lãnh Nhược Sương!
Chàng
nhịn không được bèn đánh tiếng gọi, nhưng chẳng có ai trả lời, trong phòng có
nhiều người như vậy, chẳng lẽ toàn bộ đã bị bịt miệng cả sao?
Lục
Tiểu Phụng kéo miếng vải bịt mắt xuống, chợt cảm thấy toàn thân cứng đờ như bị
đông lạnh. Trong gian phòng vốn chẳng có ai cả! Những người lúc nãy đi đâu? Nếu
nói bọn họ trong thoáng chốc đã đi sạch, thực không thể tin được! Căn phòng
không lớn lắm, có kê một chiếc giường, một chiếc bàn. Trên bàn còn để rượu và
thức ăn, chưa ai dùng qua. Lục Tiểu Phụng bất giác rùng mình, chàng bỗng khám
phá ra là căn phòng vốn không thể chứa nhiều người như vậy.
Quả
thực, bất luận ai cũng thấy được là căn phòng này khi nãy không thể nào có
người, một người cũng không có đừng nói chi nhiều người. Nhưng rõ ràng chàng
nghe có rất nhiều tiếng người! Nếu chàng tin vào những gì hiển hiện bây giờ,
thì không thể tin những gì chàng nghe lúc nãy, nhưng tai chàng vốn rất thính,
không hề nghe nhầm bao giờ.
Nếu
nói căn phòng không có người, mà tự nhiên phát ra những tiếng như chàng đã
nghe, thì càng không thể có chuyện này được. Không lý đây là một căn nhà có
quỷ? Không lý ông trời thấy chàng gặp chuyện lạ chưa đủ, còn muốn cho chàng gặp
quỷ một lần sao?
Lục
Tiểu Phụng bỗng bật cười:
"Hãy
tìm cách thoát khỏi nơi này trước rồi tính sau!"
Nhưng...
tìm hoài không có chỗ ra. Căn phòng này không có cửa sổ, bốn bên đều là tường
bao bọc, mà là tường sắt dày mấy tấc.
Lục
Tiểu Phụng lại cười. Gặp chuyện phải thúc thủ, chàng cũng cứ cười.
Chàng
tự hào đây là một trong những thứ mà chàng đã lão luyện. Cười không những làm
cho người khác vui lây, mà cũng có thể làm cho chính mình nhẹ nhõm, thoải mái.
Nhưng lúc này làm sao chàng còn thoải mái nổi?
Trên
bàn có bốn món ăn, một dĩa là cơm gà nhân hạt thông, một dĩa là cua đồng nhúng
nước tương, lại còn gỏi chân ngỗng, và thịt hấp bốc hơi nghi ngút, toàn là
những thứ Lục Tiểu Phụng bình sinh thích ăn. Người xếp đặt kế bắt sống chàng,
hẳn là biết rất rõ tập quán sinh hoạt hàng ngày của chàng.
Bên
cạnh mấy món ăn có để một vò rượu, là loại Giang Nam Nữ Nhi Hồng cất lâu năm,
còn lớp đất sét bọc chung quanh. Bên dưới vò rượu có để một mảnh giấy với hàng
chữ:
"Mời
chàng uống tạm một chung rượu. Nơi này giữ chàng là cố nhân."
Cố
nhân có nghĩa là bằng hữu, thậm chí phải là bạn thân, mới hiểu rõ chàng như
vậy. Nhưng Lục Tiểu Phụng nghĩ không ra trong đám bạn thân của mình, có ai muốn
chơi chàng như vậy?
Bên
cạnh hàng chữ còn có thêm hai câu, chữ viết rất thanh tú:
"Giữ
chàng ba ngày tạm nghỉ ngơi. Sau ba ngày, sẽ trở lại gặp."
Tuy
không ký tên, nhưng có thể đoán được là do băng sơn Lãnh Nhược Sương viết để
lại. Hình như nàng đã tính trước Lục Tiểu Phụng thế nào cũng bị lừa. Bọn họ
liệu việc tinh tường như vậy, lại bày ra cái màn gạt gẫm này, chỉ để giữ chàng
tại đây ba ngày thôi sao?
Lục
Tiểu Phụng không tin, nhưng lại không đoán ra được mục đích của họ. Bởi thế
chàng đành ngồi xuống cầm đũa gắp thức ăn cho vào miệng.
Đôi
đũa làm bằng bạc, trong thức ăn cũng không có độc, bọn họ hẳn đã biết muốn dùng
độc thủ tiêu Lục Tiểu Phụng không phải dễ.
Khi
chàng nhấc vò rượu lên, đưa tay bóp bể lớp đất bùn bọc vò rượu, chợt nghe
"phù" một tiếng, một làn khói nhẹ từ trong lớp đất xì ra. Lại nghe
"xoảng" một tiếng, vò rượu đã rớt xuống đất vỡ toang. Lục Tiểu Phụng
nhìn giòng rượu chảy dưới đất, có muốn cười cũng cười hết nổi. Sau đó chàng
ngất đi.
Sương
mù đã tan, bầu trời hiện rõ ngàn sao, nghe trong gió có tiếng côn trùng rỉ rả,
mặt đất thấm hơi sương còn đọng dấu nước...
Y
phục của Lục Tiểu Phụng ướt đẫm. Lúc chàng tỉnh dậy, cũng vừa nhìn thấy phương
Đông bắt đầu le lói ánh sáng, vạn vật đang dần dần thức giấc. Chàng đứng dậy
nhìn quanh, thấy xa xa có dãy núi, cây cối um tùm, nghe trong gió tiếng lá xào
xạc. Khí núi bốc lên mờ mờ, chung quanh chàng chẳng có nhà dân giả chi cả.
Nếu
đây là nơi tối hôm qua chàng dừng xe, vậy căn phòng có bốn bức tường sắt ở đâu
ra? Nếu đây chẳng phải chỗ tối hôm qua chàng đến, thì chàng làm sao lại đến chỗ
này? Những người tốn công xếp đặt âm mưu này để gạt chàng, chỉ để tống chàng ra
ngoài đồng ngủ một đêm thôi sao?
Lục
Tiểu Phụng không làm sao đoán được mục đích của họ. Nghĩ hoài chưa ra, chàng
bèn cởi chiếc áo ướt trên mình, vắt lên vai, rảo bước đi vô thành. Chàng trọ
tại Ngũ Phúc khách điếm ở nội thành. Bánh bao nhân thịt chỗ này cũng khá, mì gà
cũng ngon, phòng ngủ chăn nệm đều sạch sẽ. Bây giờ chàng chỉ muốn về chỗ trọ,
việc đầu tiên là tắm rửa sạch sẻ, ăn một bụng cho thống khoái, ngủ một giấc cho
đã, sau đó mới suy nghĩ những nghi vấn này.

