Con Ma Trong Tấm Gương - Chương 11
Chương 11
THẢM HỌA
Đầu giờ chiều,
Peter và Hannibal nhảy lên xe buýt đi về Rocky.
- Phải cố đừng để
thím Mathilda thấy. - Hannibal căn dặn. - Thím không nghĩ ta về sớm như thế
này. Nếu thấy, chắc chắn thím sẽ giao việc ngay. Mình muốn gọi điện thoại cho
Bob để xem Bob tìm thấy gì trong tờ Times ở Los Angeles.
- Qua Cánh Cửa Đỏ nhé?
- Peter gợi ý.
- Đương nhiên. Như
vậy chắc ăn hơn.
Hai thám tử đến bộ
tham mưu. Bob đang chờ trong văn phòng xe lán. Tạp chí và một quyển sách đang
mở trước mặt Bob. Lưu trữ nghiên cứu đang sốt sắng ghi chép.
Bob ngước mắt lên,
khi hai thám tử bước qua Cửa Số 4: đó là một tấm bảng được che giấu bằng đống
đồ cũ từ phía bên ngoài.
- Về sớm quá. - Bob
nhận xét. - các cậu có tìm được gì không?
Hannibal ngồi phịch
xuống ghế đối diện Bob. Peter đi lấy chiếc ghế đẩu trong phòng thí nghiệm nhỏ
và ngồi xuống. Chỉ khi đó, thám tử trưởng mới trả lời:
- Bọn mình biết
được rằng con ma tấm gương gần như chắc chắn là một người tên Baldini, ảo thuật
gia bị thất nghiệp, nhưng rất tiếc là đã biến mất rồi!
- Mình dám chắc
Santora đã thuê Baldini giả ma để hù bà Darnley, buộc bà nhượng lại tấm gương!
- Peter thốt lên.
- Có thể cậu lầm
đấy. - Bob bình tĩnh nói.
- Sao? Phần cậu,
cậu đã tìm được gì hả? - Hannibal hỏi - Có gì mới về Baldini à?
- Đúng. Mình vừa
mới viết báo cáo ngắn về chủ đề này.
Bob vừa lục lạo
trong đống giấy trước mặt vừa giải thích:
- Mình đã xem
microphim báo Times, tìm tất cả những gì liên quan đến Ruffino và Drakestar.
Mình tin chắc là con ma chỉ có thể là người thân thuộc với Drakestar... một
người nào đó biết rõ ngôi nhà của Drakestar. Chứ ai khác có thể biết về căn
phòng mật? Drakestar tiếp rất nhiều người. Thường ông mời nhà báo đến dự các
buổi biểu diễn. Nên mình tìm thấy rất nhiều bài báo về ông. Và mình đọc được
rằng có lần Drakestar đã tổ chức chiêu đãi cho một khách danh dự: một ảo thuật
gia vừa mới đến Hoa kì... đi thẳng từ hòn đảo quê hương... là Ruffino!
- Hay lắm. -
Hannibal ngắt lời.
-
Dĩ nhiên là hay rồi. Drakestar chính thức nghỉ
hưu, nhưng vẫn tổ chức biểu diễn, như ta đã biết. Ông cũng thích hỗ trợ đàn em
trong nghề, khi có dịp. Baldini là một trong những người được ông giúp. Dường
như Baldini không gây được tiếng tăm ở nước ta, nhưng đó không phải là lỗi của
Drakestar.
- Vậy. - Hannibal
đăm chiêu tóm tắt lại. - Baldini gốc gác từ Ruffino. Tấm gương thần cũng đến từ
Ruffino. Và một người, có địa vị rất cao ở Ruffino, đã phái Santora đến đây để
cố lấy lại tấm gương. Còn có tên trộm nguy hiểm nữa, chắc chính là Juan Gomez.
Không hiểu Baldini có lí do riêng gì để toan chiếm đoạt gương không?
- Mình nghĩ Santora
thuê Baldini. - Peter khăng khăng lặp lại. - Mình nghĩ Santora cũng là người
Ruffino, có quen biết với Baldini và thuê ông này.
- Có thể Baldini
toan hù dọa bà Darnley để buộc bà bán tấm gương. - Hannibal vẫn đăm chiêu nói
tiếp. - Trừ phi ông ấy đồng lõa với Gomez.
- Nếu Gomez muốn
chiếm đoạt gương và nếu hắn đồng lõa với Baldini, tại sao cả hai không mang
gương đi hôm nhà không có người? - Bob hỏi - Đừng quên rằng ít nhất hai lần
trong tuần này, nhà bà Darnley hoàn toàn vắng người.
- Nhưng cậu quên
rằng gương quá nặng để chỉ mình hai người đàn ông có thể di chuyển. - Peter bắt
bẻ. - Chỉ để dời nó ra khỏi tường, ba đứa mình đã phải bắt tay vào, cộng cả
Jeff và bác Warrington nữa. Không! Mình không nghĩ hai người đàn ông kia có thể
mang trọng lượng này trên vai nổi. Nhưng nếu quê Baldini ở Ruffino, có thể ông
ta có bạn ở đây. Ông ta có thể biết nhiều về tấm gương Chiavo. Thậm chí có thể
biết rằng bà Manolos đã tặng gương cho bà Darnley.
- Nên ông ta bỏ
nghề bán báo và tìm bộ áo cũ của Drakestar, để đóng vai con ma trong tấm gương
à? - Hannibal nói. - Mình thích những vụ hơi phức tạp, nhưng trong chuyện này
có quá nhiều nhân vật. Hôm nay đừng bàn về Baldini nữa. Nào Bob, cậu tìm thấy
gì về Ruffino?
- Mình tìm được bốn
số báo và một quyển sách nhỏ nói về chủ đề này. - Lưu trữ nghiên cứu giải thích.
- Ruffino là một hòn đảo nên thơ xinh đẹp, dân sống chủ yếu bằng nghề trồng
chuối và mía đường. Khí hậu dễ chịu lắm. Hiện ở đó yên ổn. Hòn đảo đó là thuộc
địa Tây Ban Nha cho đến năm 1872, khi có cuộc cách mạng.
- Chắc là cuộc cách
mạng đẫm máu à? - Peter hỏi.
- Hoàn toàn không.
Dường như ở Ruffino người ta rất văn minh. Các nhà buôn giàu có và các chính
trị gia đã nhóm họp, rồi sau khi quyết định, đã báo cho thống đốc Tây Ban Nha
rằng đảo không muốn nằm dưới sự thống trị của Tây Ban Nha nữa. Rồi viên thống
đốc được đưa trở về Madrid, một cách lịch sự nhưng cương quyết. Người Tây Ban
Nha không gây chuyện và nhân dân Ruffino đã thiết lập chính phủ giống chính phủ
ta khá nhiều. Tổng thống đương nhiệm của Cộng hòa Ruffino, là ông Alfred Felipe
Garcia, đã được kéo dài thêm nhiệm kì tổng thống. Theo một bài báo của Times,
cách đây ba tháng, ông định ra ứng cử mùa đông sắp tới và sẽ được bầu nữa. Địch
thủ của ông là tổng thống trước... một người tên là Simon de Pelar. Garcia đã
thắng cử ông ấy cách đây mười hai năm.
- Nói cách khác,
Ruffino bầu tổng thống mới sáu năm một lần. - Hannibal nhận xét.
- Phải, nhưng tổng
thống được bầu có quyền tái ứng cử bao nhiêu lần tùy ý. Mình cũng biết không
nên tin tất cả những gì viết trong các quyển sách lịch sử, nhưng dường như
Simon de Pelar là một người không hay chút nào. Thời ông làm tổng thống, ông đã
cho phe cuồng tín của mình giữ những chức vụ quan trọng và tăng thuế rất cao.
Ngoài ra ông đã làm thối nát cảnh sát. Thậm chí Garcia đã tố cáo ông tính gian
sổ sách Nhà nước! Lúc Simon de Pelar hết nhiệm kì, Garcia ra ứng cử. Cuộc tranh
cử hết sức gay go và chiến dịch vận động cũng không được trong sạch lắm. De
Pelar tố cáo Garcia đã phạm tội ăn cắp lúc còn trẻ. Nhưng không có bằng chứng.
Garcia trúng cử và vẫn theo quyển sách ấy, thì người dân Ruffino không phải hối
hận vì đã chọn ông. Nếu Garcia không trúng cử, chắc chắn sẽ có thêm một cuộc
cách mạng nữa... nhưng lần này sẽ đẫm máu.
Bob đẩy quyển sách
mở về phía Hannibal và Peter.
- Xem đi! - Bob nói
- Hình Garcia và cố vấn.
Hannibal lấy quyển
sách, nhìn hình.
- Trông Garcia là
người có thể tin được. - Hannibal tuyên bố sau một hồi. - Nhưng đánh giá người
theo bề ngoài dễ lầm lắm.
Hannibal đọc chữ
kèm theo hình và nhìn thấy nhân vật tên Diego Mamolos, chồng quá cố của bà
Isabella, bạn bà Darnley.
Manolos là một
người cao lớn, hơi bị lé.
- Thím Mathilda sẽ
nói rằng mắt ông ta sát nhãn quá. - Hannibal nhận xét.
- Mắt của ông
Garcia à? - Bob ngạc nhiên hỏi.
- Không. Mình đang
nhìn Diego Manolos.
Đột nhiên, điện
thoại trên bàn reng. Ba thám tử giật mình.
Bob nhấc ống nghe.
- Alô!
Bob nghe một hồi,
rồi lo lắng hỏi lại:
- Khi nào?
Bob nghe tiếp nữa.
- Bọn anh đến ngay!
- Bob thông báo.
Hannibal và Peter
đồng thanh hỏi:
- Ai vậy?
- May Parkinson. -
Bob giải thích. - Sáng nay Jeff ra thành phố mua đồ và vẫn chưa về. Có người
nhét thư vào thùng thư nhà bà Darnley. Jeff đã bị bắt cóc! May yêu cầu bọn mình
đến ngay. May không liên lạc được với chú Warrington, nên phải đi taxi thôi!

