Mệnh phượng hoàng (Tập 3) - Chương 48 - Phần 1
Chương 48
Nhìn thấy thị vệ đó từ xa chạy tới nhưng ta hoàn toàn không đứng lên
được vì hai chân đã mềm nhũn. Đưa tay rũ mái tóc đen phủ xuống mặt, mưa như trút
nước, mái tóc dài dính bết vào hai bên má. Ta chỉ lo thuốc nước trên mặt sẽ trôi
sạch.
Cũng may lúc này trời tối
đen, chỉ có thể nhìn thấy bóng người mờ nhạt, song chỉ một lát nữa sẽ có người đến.
Người đến rồi sẽ thắp đèn nên ta vẫn phải chuẩn bị chu toàn.
“Nương nương!” Người kia
xông tới, đưa tay ra định đỡ ta nhưng lại sững người. Do dự giây lát, cuối cùng
gã tháo thanh đao đeo ở thắt lưng ra, đưa vỏ đao qua, nói lớn: “Xin nương nương
hãy nắm lấy!”
Đột nhiên ta nhớ tới lúc
ở trong hang đá, Cố Khanh Hằng nói nếu chạm vào ta thì hai bàn tay sẽ bị chặt bỏ,
vì vậy thị vệ này mới không dám đưa tay ra đỡ ta, tránh để lát nữa sẽ có rất nhiều
người nhìn thấy.
Xem
ra người bên cạnh Hạ Hầu Tử Khâm đều không phải hạng thường.
Ta gật đầu, đưa tay ra cầm
lấy. Gã cố sức kéo ta lên. Lúc này lại “ầm” một tiếng, ta sợ tới mức hét lớn, thị
vệ đó vừa ngước mắt nhìn vừa nói: “Xà nhà của chính điện gãy rồi, nương nương, e
là sét vẫn còn đánh xuống, chúng ta mau đi thôi!”
Ta
nghiêng đầu nhìn qua, ngọn lửa bốc lên càng lúc càng lớn, lúc này mưa vẫn như trút
nước, dường như toàn bộ xà nhà đã bốc cháy.
Ta nghiến răng đi theo bước
chân của thị vệ, toàn thân mềm nhũn nhưng chỉ có thể vịn vào vỏ đao trong tay gã,
rời khỏi nơi này. Giờ đây không chạy nổi cũng phải chạy, ta không thể ngã xuống,
không thể...
Hai người chạy ra ngoài,
thị vệ tìm một chỗ dưới khóm chuối cho ta đứng rồi nói: “Nương nương đợi ở đây một
lát.”
Mưa lớn quá, dẫu khóm chuối
này có rậm rạp hơn nữa cũng không che cho ta khỏi ướt, có điều trước mắt cũng không
còn nơi nào tốt hơn. Không có mệnh lệnh của Hạ Hầu Tử Khâm, thị vệ không thể cho
ta ra ngoài.
Một lát sau, nghe thấy tiếng
bước chân từ ngoài chạy vào. Ta giật mình sửng sốt, quay đầu nhìn liền thấy những
đốm sáng thoắt ẩn thoắt hiện ấy. Xem ra là đèn lồng trong tay cung nhân đi dẫn đường,
ta đưa tay ôm ngực, lại làm cho mái tóc rối tung, cố gắng che đi gương mặt. Dù sao
mưa to gió lớn thế này, nếu trông ta không nhếch nhác mới là điều bất thường.
Ta nhìn thấy bóng dáng màu
vàng kia tiến vào, hắn chưa nhìn thấy ta, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía chính điện,
trong mắt hắn hiện lên nỗi đau đớn vô cùng, hét lớn: “Sao có thể như vậy?”
Thị vệ đó cúi đầu, nói:
“Bẩm Hoàng thượng, sét đánh quá lớn, bất ngờ đánh tới chính điện, chỉ trong nháy
mắt bọn thuộc hạ cũng không biết vì sao lại như vậy...”
Hắn bỗng tiến lên một bước,
Lý công công bên cạnh giơ cao ô, dáng vẻ vô cùng sợ hãi, vội kéo hắn. “Hoàng thượng
không thể qua đó, không thể qua đó, rất nguy hiểm!”
Hắn hất tay Lý công công
ra, gầm lên: “Người đâu!”
Ta cắn môi, lúc này vẫn
không nên bước qua, chẳng phải ta nên sợ tới nỗi chỉ có thể run cầm cập sao!
Thị vệ liếc nhìn về phía
ta, chỉ vào ta rồi nói: “Hoàng thượng, người không sao!”
Theo hướng thị vệ chỉ, ánh
mắt hắn nhìn về phía ta. Khoảnh khắc nhìn thấy ta, vẻ yên tâm, phẫn nộ cùng hiện
lên rõ ràng.
Ta cúi đầu, không nói một
câu. Ta biết hắn tức giận điều gì, thông minh như hắn, chắc chắn sẽ nghĩ ra, chuyện
này nhất định có liên quan tới ta. Ta đã phụ tấm lòng của hắn.
Lẳng lặng nhìn hắn, thấy
bàn tay hắn đã siết chặt.
“Hoàng thượng! Hoàng thượng!”
Lý công công ra sức giơ cao chiếc ô trong tay, một nửa người y đã ướt đẫm từ lâu.
Y khẽ nói: “Hoàng thượng, ở đây mưa lớn, người cẩn thận long thể...”
Hắn lạnh lùng “hừ” một tiếng,
nói: “Mạng lớn quá nhỉ?”
Ta chỉ cảm thấy sửng sốt,
thấy thị vệ bên cạnh vội nói: “Bẩm Hoàng thượng, khi thuộc hạ nghe thấy bên trong
có tiếng động lớn liền xông vào cứu người ra. Còn may, lúc thuộc hạ tiến vào, giữa
chính điện mới chỉ sụp đổ một góc nhỏ.”
Ta bình tĩnh, thản nhiên
nhìn thị vệ đó, thật cơ trí, ý của thị vệ là gã chạy vào cứu ta ra chứ không nói
lúc gã nhìn thấy ta, ta vốn không ở trong phòng.
Gã vừa dứt lời, liền nghe
thấy giọng nữ tử từ ngoài truyền đến: “Hay thật đấy, đã vào lãnh cung rồi mà còn
có người mạo hiểm chạy vào cứu nàng ta!”
Hoảng hốt nhìn về nơi phát
ra tiếng nói, thấy một bóng dáng vàng nhạt xuất hiện trong tầm mắt. Ánh mắt sắc
bén của Dao Phi nhìn về phía ta, lập tức mạ lên một tầng sương giá. Lúc này ta mới
biết nguyên nhân Hạ Hầu Tử Khâm phải nói như vậy. Hóa ra Dao Phi cũng đã đến.
Thị vệ đó quỳ xuống, nói:
“Dao Phi nương nương, thuộc hạ phụng mệnh làm việc ở đây, không thể để xảy ra sai
sót nhỏ.”
Dao Phi “hừ” một tiếng,
tiến lên khoác cánh tay Hạ Hầu Tử Khâm, khẽ nói: “Hoàng thượng hãy hồi cung trước
đi, thần thiếp dìu người về.” Nàng ta lại ngước lên nhìn hắn, cất tiếng: “Hoàng
thượng sao thế? Sắc mặt của người thật khó coi, người bị ốm ư?” Nàng ta vừa nói
vừa đưa mu bàn tay khẽ chạm lên trán hắn.
Hắn hơi cựa mình nhưng ánh
mắt lại nhìn ta, vẫn bị bao phủ bởi vẻ giận dữ.
Dao Phi cũng phát hiện ra,
quay đầu nhìn ta, khóe miệng lộ rõ nụ cười đắc ý.
Nhưng chỉ có ta biết Hạ
Hầu Tử Khâm tức giận bởi ta tự ý muốn rời khỏi lãnh cung, hoàn toàn không phải vì
hắn chán ghét ta.
Bây giờ hắn không thể xông
tới, túm chặt cổ áo ta để hỏi vì sao ta phải làm thế. Ha, ta vẫn hiểu hắn.
Tiếng sấm đã thưa dần nhưng
cơn mưa vẫn rất lớn. Chiếc ô trong tay Lý công công không thể che cho cả Hạ Hầu
Tử Khâm lẫn Dao Phi. Ta thấy Hạ Hầu Tử Khâm đẩy ô che lên đầu Dao Phi, nói nhỏ:
“Nàng về trước đi, một lát nữa trẫm lại đến.”
“Hoàng thượng!” Phía sau
có một người nữa tới, vội vàng bật ô che mưa cho hắn.
Còn ta vẫn đứng dưới tán
lá chuối, không ngăn nổi hạt mưa xối thẳng xuống mặt. Lúc này cũng sẽ không có ai
bước lên che mưa cho ta.
Ta hiểu, hắn đẩy ô trên
đầu sang cho Dao Phi là muốn dùng hành động để nói cho ta biết, hắn đã tức giận.
Nhưng Dao Phi lại càng thấy vui mừng, nàng ta tưởng Hạ Hầu Tử Khâm hết mình quan
tâm tới nàng ta trước mặt ta. Nàng ta tưởng ta sẽ đau lòng.
Ta nào sẽ như vậy chứ? Ta
chỉ có thể xót thương, bởi ta biết không ai che mưa cho ta, vậy thì hắn cũng không
cần.
Hắn đang cho ta biết, ta
mang bản thân ra mạo hiểm, hắn đau lòng vì lúc này không thể làm gì cho ta, nhưng
hắn biết ta yêu hắn, hắn làm những việc tổn thương chính mình để cảnh cáo ta.
Song bây giờ ta đã thiêu
hủy cả lãnh cung rồi, ta cũng không còn đường lui.
Một trận gió to thổi đến,
thái giám cầm ô phía sau bất ngờ không giữ chắc, chỉ nghe một tiếng “soạt”, chiếc
ô giấy dầu bị rách thành hai nửa, không thể che mưa được nữa. Sắc mặt thái giám
đó trắng bệch, Lý công công mắng: “Muốn chết à, đến ô cũng không cầm nổi! Còn không
mau đi lấy cái khác, nếu Hoàng thượng bị dính mưa rồi ốm thì sẽ chặt đầu ngươi!”
Ta cười thầm, tên Lý công
công này luôn như vậy, động một cái là muốn chặt đầu người khác.
Thái giám đó sau khi bị
y quát, sợ tới nỗi toàn thân run cầm cập, luống cuống lui xuống.
Dao Phi vội nói với Lý công
công: “Còn không mau che cho Hoàng thượng? Bản cung ốm không sao, nằm vài ngày là
khỏi, Hoàng thượng mà ốm thì nguy!”
Nhưng hắn đẩy ra, cố ghìm
giọng nói: “Trẫm không sao, che cho Dao Phi đi!”
“Hoàng thượng!” Dao Phi
sợ hãi kêu lên, kéo cánh tay hắn, nói: “Hay là Hoàng thượng về trước đi, nơi này
giao lại cho đám cung nhân xử lý là được rồi.”
“Giao cho bọn chúng?” Hạ
Hầu Tử Khâm lạnh lùng “hừ” một tiếng, nhìn ta rồi nghiến răng nói: “Trẫm còn không
biết rốt cuộc nàng ta muốn thế nào!”
Ta muốn thế nào, chàng còn
không hiểu ư? Ta chỉ không muốn ở lãnh cung để được chàng bảo vệ.
Dao
Phi bất ngờ nhìn ta, nói nhỏ: “Hoàng thượng... lo lắng sao?”
Hắn
sững sờ, cười giễu cợt. “Sao trẫm phải lo? Trẫm hận người này.”
Nghe thấy vậy, dường như
Dao Phi có chút yên lòng, khẽ nói: “Vậy... theo thần thiếp thấy, lãnh cung bây giờ
đã như vậy rồi, chắc chắn phải tu sửa, chi bằng để nàng ta ở Dao Hoa cung của thần
thiếp đi!”
Ta giật mình sửng sốt, bảo
ta sống ở Dao Hoa cung của nàng ta? Ha, Dao Phi à, chiêu này mà ngươi cũng nghĩ
ra được! Trước mặt Hạ Hầu Tử Khâm thì hiền thục vô cùng nhưng sau lưng hắn lại muốn
giày vò ta, có phải không?
Ánh mắt Hạ Hầu Tử Khâm hơi
căng thẳng, vừa định nói liền nghe thấy giọng Thái hậu vang tới: “Để nàng ta sống
ở Dao Hoa cung, Dao Phi không sợ cũng nhiễm vận xui sao?”
Giọng nói của Thái hậu đầy
tức giận, còn ta bỗng hiểu ra. Quá tốt rồi, Thái hậu đã đến...
Mọi
người cùng quay người lại, nhìn thấy Thiển Nhi đỡ Thái hậu tiến vào. Trong chốc
lát, bà cũng chưa chú ý tới ta đang tránh mưa dưới tán lá chuối. Mọi người hành
lễ với bà, bà cau mày, tức giận quát: “Tiểu Lý Tử, ngươi che ô cho Hoàng thượng
kiểu gì đấy?”
Ta đã nhìn thấy từ lâu,
hơn nửa người hắn đã ướt sũng. Ta cũng cảm thấy cơn lạnh ập đến, không kìm được,
hắt hơi một cái. Thái hậu vô tình nhìn ta rồi thấy Lý công công nói: “Thái hậu tha
tội! Nô tài... nô tài...”
Y ngậm miệng không nói nữa.
Song Hạ Hầu Tử Khâm nói:
“Mẫu hậu, là ý của trẫm. Trẫm chỉ không muốn để Dao Phi bị bệnh.”
Thái hậu lạnh lùng “hừ”
một tiếng. “Sao? Thân thể của một phi tử nhỏ bé như nàng ta còn quý giá hơn Hoàng
thượng à?” Thái hậu vừa nói vừa giận dữ trừng mắt nhìn Lý công công.
Lý công công sợ hãi, chỉ
thấy sắc mặt của Dao Phi lúc trắng lúc xanh. Chắc nàng ta rất hận trong lòng nhưng
trước mặt Hạ Hầu Tử Khâm lại không tiện nổi giận mà thôi.
Thân hình gầy gò của nàng
ta càng trở nên mỏng manh trong đêm tối, Hạ Hầu Tử Khâm khẽ ôm lấy vai nàng ta,
nói nhỏ: “Tiểu Lý Tử, đưa Dao Phi hồi cung trước!”
Lý công công đang chần chừ
liền nghe Thái hậu nói: “Không cần nữa, ai gia nghĩ Hoàng thượng cùng nàng ta hồi
cung đi! Tránh việc nàng ta đi rồi, Hoàng thượng ở lại đây, đầu óc không thể tập
trung được.” Thái hậu vừa nói vừa nhìn về phía ta, lên tiếng: “Còn về nàng ta, ai
gia thấy, trước tiên ở cung của ai gia đi!”
Cảm kích nhìn Thái hậu,
ta biết ta đã đưa ra kế, Thái hậu nhất định có thể phối hợp để nó trở nên chu toàn.
Nghe thấy vậy, Dao Phi bèn
nói: “Thái hậu, nàng ta chỉ là một phế phi, sao có thể sống ở cung của người? Hay
là... hay là bố trí ở trong cung của thần thiếp đi!”
Ta nhìn nàng ta, vẫn là
dáng vẻ yếu đuối, lời nói ra khôn khéo xiết bao! Ha, ta chỉ không ngờ, để đưa ta
tới Dao Hoa cung, đến lời của Thái hậu mà nàng ta cũng dám cãi.
Nhớ ngày đầu tiên ta vào
lãnh cung, nàng ta đến nói chỉ có sống, Hoàng thượng mới có thể quên ta, cho nên
dù ta ra khỏi lãnh cung, nàng ta cũng rất không yên tâm, muốn đặt ta trong tầm mắt.
Có phải như
vậy không, Dao Phi?
Thái hậu cười, nói: “Không cần, ai gia đã nghĩ thông suốt rồi, so với
việc để nàng ta ở lãnh cung không có đất dùng, chi bằng ai gia sẽ dạy dỗ nàng ta
thật tốt. Chẳng phải Hàn Vương tới bây giờ vẫn chưa lập gia thất sao?” Bà ngừng
lại giây lát rồi lạnh lùng nói tiếp: “Người đâu, đưa đi!”
Bà vừa dứt lời liền thấy hai thái giám tiến lên, lôi ta ra ngoài.
“Mẫu hậu!” Hạ Hầu Tử Khâm tiến lên một bước.
Nhưng Thái hậu lại nói: “Hoàng thượng dừng bước đi! Ai gia thấy bây
giờ Hoàng thượng cũng không có thời gian quan tâm đến mấy chuyện này, để ai gia
giúp. Không còn việc gì nữa, Hoàng thượng về nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai còn lên
triều sớm.” Bà quay người, vịn vào tay Thiển Nhi rời đi.
Lúc này tuy đã không còn sấm sét nhưng chân ta vẫn mềm nhũn, chỉ có
thể dựa vào tay của hai thái giám mới miễn cưỡng đứng vững.
Ta không biết bây giờ, Hạ Hầu Tử Khâm ở phía sau ta có nét mặt thế nào,
song lời nói vừa nãy của Thái hậu cũng là nói cho hắn biết, bà muốn thả ta ra ngoài.
Thái hậu thật lợi hại, trước mặt Dao Phi lại nhắc tới Hàn Vương. Dao Phi chẳng phải
lợi dụng Hàn Vương để biếm ta vào lãnh cung ư? Lúc này nghe những lời Thái hậu nói
cũng là điều tất yếu, hợp lẽ.
Dao Phi tưởng Thái hậu tin chuyện ta xuất cung thăm Hàn Vương, vậy thì
Thái hậu sẽ để ả tin là như vậy.
Khóe miệng ta mỉm cười một cách khó khăn. Thái hậu thật thông minh,
cho dù chuyện này ta không hề báo trước với bà một tiếng, bà cũng có thể thực hiện
một cách vẹn toàn, không chút sơ hở, còn không để Hạ Hầu Tử Khâm nhúng tay vào.
Nếu ngày mai phi tần các cung đều biết cũng sẽ không nghi ngờ. Thậm chí nếu bọn
họ biết Thái hậu định tặng ta cho Hàn Vương thì sẽ lơi lỏng đề phòng ta.
Thái hậu, ta thật sự cảm ơn bà.
Hy Ninh cung.
Ra lệnh cho mọi người lui hết, Thái hậu chỉ cho Thiển Nhi dìu ta vào
tẩm cung của bà rồi sai nàng ta: “Đi! Lấy cho nàng ta một bộ y phục để thay.”
“Vâng!” Thiển Nhi trả lời rồi lui ra.
Ta mới nhớ ra nếu lúc này rửa mặt, thay quần áo, vậy thì mặt của ta...
Lặng lẽ nhìn Thái hậu, thấy bà không chú ý tới gương mặt đã bị che hết bởi tóc tai
bù xù của ta. Đúng thế, ai có thể chú ý tới điều này chứ? Cũng chẳng phải ngay từ
đầu đã nghi ngờ gương mặt ta là giả.
Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng ta cắn răng nói: “Thái hậu...”
Bấy giờ bà mới nhìn ta. Ta do dự giây lát, đưa tay lên gạt những sợi
tóc che bên má.
Thấy hai đồng tử của bà đột nhiên co lại, hình như bà khẽ hít sâu một
hơi. Xem ra đúng như ta đoán, mưa to quá, thuốc nước trên mặt đã bị xối đi hết.
Bộ dạng ta tối nay thật sự rất nhếch nhác.
Thái hậu tiến lên một bước, hỏi: “Hoàng thượng đã biết rồi à?”
Ta sững người.
Bà thật sự rất bình tĩnh, lúc này còn có thể nghĩ được nhiều đến vậy.
Cũng phải, nếu không sao bà có thể là mẫu nghi thiên hạ? Sao có thể xử lý chuyện
hậu cung của thiên triều đâu ra đấy như vậy chứ?
Ta gật đầu.
Thái hậu ngập ngừng, bước lên kéo cánh tay ta, nhìn kĩ dấu thủ cung
sa trên cổ tay ta. Ta giật mình, có chút hoảng sợ nhìn bà, vội nói: “Thái hậu, không
phải người thực sự muốn...”
Không phải bà thật sự muốn tặng ta cho Hàn Vương chứ?
Nhưng Thái hậu khẽ “hừ” một tiếng, cất lời: “Ngươi không phải Dao Phi,
nếu ai gia đưa ngươi đi Bắc Tề, chẳng phải muốn khoét trái tim Hoàng thượng sao!”
Lời của bà khiến lòng ta đau đớn.
Bà khẽ cười một tiếng rồi nói: “Đàn Phi, ngươi thật khiến ai gia kinh
ngạc!”
Ta sững sờ, lập tức cúi đầu, nói: “Thái hậu quên rồi sao, nô tỳ đã không
còn là Đàn Phi nữa.”
Bà buông tay ra, quay người, nói: “Ai gia chưa quên nhưng ai gia quen
rồi. Còn nữa, trước mặt ai gia, khi không có ai thì không cần tự xưng nô tỳ.”
Ta kinh ngạc nhìn người trước mặt nhưng bà đang quay lưng lại, không
nhìn ta. Bà nói đã quen, bà nói không cần tự xưng là nô tỳ, không biết vì sao, nghĩ
tới những lời này, vành mắt ta đỏ hoe, buồn muốn khóc, chỉ bởi Thái hậu đã thừa
nhận ta. Trong lòng bà, ta chính là Đàn Phi!
Sau đó, ta mỉm cười, khẽ nói: “Việc hôm nay, thần thiếp tạ ơn Thái hậu!”
Thái hậu cũng cười. “Ai gia biết ngươi không muốn ở lại trong lãnh cung.
Ai gia vẫn chưa nghĩ ra cớ nào hay để đưa ngươi ra ngoài. Không ngờ, ngươi rất thông
minh.” Bà ngừng lại, cuối cùng quay người, nói: “Ai gia cho rằng nữ tử thông minh
như ngươi không nên lãng phí trong lãnh cung.”
Cho nên hôm nay ta diễn vở kịch này, đối với Thái
hậu thì đúng là một cơ hội. Một cơ hội để thả ta ra ngoài. Ta biết Thái hậu và Hạ
Hầu Tử Khâm không giống nhau, bà hy vọng ta có thể giúp đỡ hắn.
Ta lên tiếng: “Nhưng bây giờ thần thiếp ra ngoài thì không biết lấy
thân phận gì để ở trong Hy Ninh cung.”
Thái hậu cười nhạo một tiếng. “Chẳng phải hôm nay ai gia đã nói rồi
ư? Không thể lãng phí ngươi, muốn bồi dưỡng ngươi để tặng cho Bắc Tề. Còn những
người khác trong hậu cung, hôm đó ai gia chỉ nói ngươi đã mạo phạm ai gia nên mới
bị biếm vào lãnh cung, bây giờ vì xảy ra thiên tai, ai gia giữ ngươi bên cạnh là
có ý gì, cứ để bọn họ tự suy đoán. Sẽ không ai dám nói gì.”
Ta im lặng, đây là kế hoãn binh của Thái hậu nhưng suy cho cùng cũng
không phải cách lâu dài, có điều lúc này, thật sự không có cách nào hay hơn.
“Thái hậu!” Lúc này, Thiển Nhi từ ngoài tiến vào. Ta nghiêng người theo
bản năng, Thái hậu vừa nhìn liền nhận ra sự lo lắng trong lòng ta, bèn nói: “Để
đồ ở đó rồi lui ra, ở đây không cần ngươi hầu hạ.”
Thiển Nhi đặt đồ lên bàn rồi cáo lui.
Bước lên mới thấy trên nền nhà có những vết ướt sũng. Cũng may cửa sổ
trong tẩm cung của Thái hậu đều đang đóng chặt, nếu gió lùa vào, nhất định sẽ rất
lạnh. Ra sau tấm bình phong, ta cởi y phục, lấy khăn lau khô người rồi mặc y phục
Thiển Nhi mang tới.
Ta không kìm được, hắt hơi một cái.
Thái hậu nói: “Ban nãy ai gia đã dặn dò hạ nhân nấu bát canh gừng, ngươi
đừng có ốm đấy!”
Ta tạ ơn bà, nghĩ một chút rồi giải thích: “Thần thiếp che đi dung mạo
vì không muốn bị người ta quá chú ý, đặc biệt là nữ nhân, lòng đố kỵ cao. Khi thần
thiếp tiến cung cũng chỉ là một cung tỳ nhỏ.”

