Mệnh phượng hoàng (Tập 3) - Chương 50 - Phần 1

Chương 50

Khi nói ra câu nói này, trong đầu ta bỗng hiện lên những nét chữ thanh
tú trên mảnh giấy đó. Hai chữ “Phương Hàm” dường như càng trở nên đẹp đẽ.

Toàn thân ta bắt đầu run rẩy, bao nhiêu năm qua, mỗi lần gặp chuyện
liên quan đến Tô Mộ Hàn, ta đều bị kích động.

Ta trước nay chưa từng nghĩ rằng tiên sinh của ta lại có quan hệ với
người trong chốn thâm cung. Thực ra, nếu đơn giản chỉ là quen biết Phương Hàm thì
ta sẽ cảm thấy được an ủi. Song trực giác mách bảo ta không phải như vậy. Nếu không,
tại sao Hạ Hầu Tử Khâm lại nghi ngờ Phương Hàm là mật thám của người nào đó, tại
sao hắn muốn phái Triêu Thần ẩn náu bên cạnh Phương Hàm?

Triêu Thần còn nói, bao nhiêu năm nay không thấy Phương Hàm có bất kỳ
động tĩnh nào, tuy nàng ta không nói rõ nhưng ta cũng nghe ra được, trong tiềm thức,
Triêu Thần đã nhận định Phương Hàm không hề muốn làm mật thám, chẳng phải ư? Có
lẽ, cuối cùng Hạ Hầu Tử Khâm cũng cảm thấy mơ hồ.

Nhưng chỉ có ta biết, tất cả những chuyện này chẳng qua là Phương Hàm
đã lừa gạt con mắt của họ mà thôi.

Phương Hàm cuối cùng cũng kinh ngạc, ngước mắt nhìn ta, đôi mắt bình
tĩnh trước sau như một của nàng ta dần lăn tăn những đợt sóng, cái thứ lấp lánh
ấy khiến ta cảm thấy có chút hoảng hốt.

Nhưng nàng ta chỉ nói: “Nương nương, điều đó là không thể.”

Nàng ta nói... không thể.

Ha, nhưng làm thế nào mới khiến ta tin? Túi gấm Tô Mộ Hàn đưa ta, giấy
trắng mực đen viết rõ ràng đến vậy, hai chữ “Phương Hàm” đến lúc này vẫn sáng chói
trước mắt ta. Đừng nói với ta chỉ là trùng hợp, điều đó chẳng phải quá nực cười
sao?

Lạnh lùng nhìn người phía dưới, ta khẽ nói: “Cô cô nên biết, bản cung
đã có thể nói ra những lời như vậy thì tuyệt đối không phải tự nhiên vu oan cho
ngươi.”

Nàng ta sững người giây lát nhưng vẫn gật đầu, nói: “Nô tỳ to gan, muốn
nhìn mảnh giấy mà nương nương nói.”

Mảnh giấy đó... đã bị ta hủy từ lâu.

Nếu để Hạ Hầu Tử Khâm hoặc Thái hậu nhìn thấy thứ
như vậy thì dù ta trong sạch cũng không thể nói rõ ràng. Sao ta dám giữ lại?

Ta nhìn nàng ta, nói: “Mảnh giấy đó, ngươi không cần xem, bản cung chỉ
muốn ngươi nói thật.”

Ánh mắt nàng ta cuối cùng chiếu thẳng vào gương mặt ta, vẫn kiên quyết
lắc đầu. “Nô tỳ không quen Tô Mộ Hàn mà người nói.” Dừng giây lát, nàng ta lại nói:
“Nương nương đã nghi ngờ thì nô tỳ có nói cũng vô ích, nô tỳ từ khi sáu tuổi đã
vào Vân phủ hầu hạ tiểu thư.”

Nàng ta khẽ cười. “Cũng chính là Hoàng hậu Minh Vũ sau này. Lúc nô tỳ
theo tiểu thư tiến cung thì mới chỉ mười bốn tuổi, cho tới bây giờ chưa từng xuất
cung, muội muội duy nhất của nô tỳ cũng đã chết. Nô tỳ sao có thể quen Tô Mộ Hàn
mà nương nương nói?”

Ta ngẩn người, đột nhiên nhớ ra. Ha, ta thật ngu ngốc!

Nếu Tô Mộ Hàn không phải là Tô Mộ Hàn? Tô Mộ Hàn chỉ là một tên hiệu.

Không biết vì sao khi nghĩ như vậy, trong lòng ta đột nhiên cảm thấy
sợ hãi, tựa lưng vào mép bàn phía sau mới đứng vững được. Hít thật sâu, ta cắn răng
nói: “Vậy thì được, bản cung hỏi ngươi, ban đầu Thái hậu muốn bản cung qua Hy Ninh
cung chép kinh Phật, vì sao ngươi cố ý làm bản cung vấp ngã, còn dặn dò bản cung
không được để Thái hậu biết bản cung bị sái tay?”

Lúc này nàng ta mới bộc lộ cảm xúc, nhìn ta, hồi lâu sau vẫn không lên
tiếng.

Ta cười nhạo một tiếng. “Cô cô đừng nói với bản cung, hôm đó bản cung
ngã ở bậc thềm không có công lao của cô cô!”

“Nương nương!” Nàng ta cúi đầu, lạnh nhạt nói. “Nương nương thật khiến
nô tỳ kinh ngạc, thế nhưng hôm đó nô tỳ cũng không còn cách nào.”

Ta cười. “Bản cung biết, có lẽ bản cung còn phải cảm ơn ngươi, đúng
không?” Dừng lại giây lát, ta bước lên một bước, cúi đầu nói: “Bản cung nên cảm
ơn ngươi giúp bản cung qua mặt Thái hậu. Nhưng bản cung rất tò mò...”

Hơi khom người xuống, lại gần nàng ta, ta khẽ nói: “Bản cung tò mò,
nếu để Thái hậu nhìn thấy chữ của bản cung thì sẽ thế nào?”

Nàng ta vẫn cúi đầu, hồi lâu sau mới nói: “Thái hậu sẽ theo sát nương
nương!”

Ta còn tưởng nàng ta sẽ nói Thái hậu sẽ giết ta, nhưng không ngờ nàng
ta chỉ nói Thái hậu sẽ theo sát ta. Vậy thì Thái hậu muốn dẫn dụ ai?

Trong lòng có chút run rẩy, ta giơ tay ra, cúi đầu nhìn ngón tay mảnh
khảnh của mình, trầm giọng nói: “Vậy theo ngươi, chữ viết của bản cung... rốt cuộc
giống ai?”

Bởi từ một vế đối, Thái hậu có thể nghi ngờ nét chữ của ta, còn Phương
Hàm lại giúp ta che giấu, chắc chắn nàng ta đã nhận ra chữ của ta, chẳng phải ư?

Nhưng Phương Hàm trầm mặc, hồi lâu sau vẫn im lặng.

Ta đứng thẳng người, khẽ nhắm mắt, nói nhỏ: “Cô cô, bản cung đợi câu
trả lời của ngươi.”

Rất lâu sau mới thấy nàng ta nói: “Nương nương không nên biết thì tốt
hơn.”

“Vì sao?”

Nàng ta khẽ cười. “Chỉ vì nương nương vốn không có bất kỳ liên quan
nào tới người ấy.”

Nếu ngay từ lúc ta hỏi tới Tô Mộ Hàn, Phương Hàm nói không quen, vậy
thì bây giờ, e là nàng ta đã biết thân phận của Tô Mộ Hàn rồi, nhưng vẫn không muốn
nói cho ta.

Nàng ta bình tĩnh nói: “Nương nương đã không liên quan tới người ấy
thì không cần biết người ấy là ai.”

Ta cười nhạt. “Ngươi cảm thấy bản cung thật sự không liên quan tới người
ấy sao?”

Phương Hàm gật đầu. “Vâng, nô tỳ ở bên cạnh nương nương lâu đến vậy,
đã biết rõ từ lâu, nương nương và người ấy không hề có liên quan.”

Giận dữ đập tay lên mép bàn, ta nghiêm giọng nói: “Bản cung là do một
tay y dạy dỗ, bản cung tiến cung cũng là nhờ cách y dạy cho, thậm chí y còn để lại
túi gấm giúp bản cung trừ bỏ tỷ muội của Tang gia, bây giờ ngươi còn mở miệng nói
với bản cung, bản cung không có quan hệ với y!” Lời của Phương Hàm làm sao khiến
ta tin đây?

Không ngờ, nàng ta chẳng những không sợ, ngược lại còn ngước mắt nhìn
thẳng vào ta, cười nhạt, nói: “Nương nương cho rằng mình là quân cờ của người ấy
sao?”

Quân cờ?

Khi nàng ta nhắc tới hai từ này, lòng ta đột nhiên hoảng sợ. Hai từ
này trước đây khiến ta run rẩy, bây giờ nàng ta nói một cách nhẹ nhàng, còn ta vẫn
cảm thấy khiếp đảm.

Không đợi ta nói, nàng ta lại nói tiếp: “Vậy thì xin nương nương hãy
nghĩ thật kĩ, rốt cuộc nương nương có phải là quân cờ của người ấy không? Từ đầu
đến cuối, người ấy đã lợi dụng nương nương những gì?”

Cuối cùng ta sững người. Mọi thứ xoay chuyển rất nhanh trong đầu ta,
từ lần đầu tiên ta gặp y, ba năm ta ở bên y, tới lúc ta vào cung, sau đó là thời
gian hơn một năm...

Tô Mộ Hàn quả thật không hề lợi dụng ta. Nếu không phải vì trong mảnh
giấy viết câu đó, ta thậm chí còn không biết y quen Phương Hàm.

Trước lúc ta vào cung, y còn nói muốn ta buông bỏ thù hận, có phải y
vốn không hy vọng ta vào cung? Thế nhưng ta đã kiên trì và y không ngăn cản.

Không, có lẽ chỉ có thể nói, dù ta quyết định thế nào, y trước nay đều
không ngăn cản.

Ngẩn người suy nghĩ hồi lâu, ta nghẹn lời.

Phương Hàm lại nói: “Nô tỳ thừa nhận ban đầu tiếp cận nương nương quả
thật là có ý nghĩ tư lợi. Nô tỳ tưởng nương nương là người của người ấy.”

Lời của nàng ta khiến ta bất ngờ. Nàng ta nói, tưởng ta là người của
y.

Nàng ta lại cười. “Nhưng tiếp xúc rồi mới biết,
hóa ra không phải.”

Ta vẫn im lặng nhưng trong lòng vô cùng kinh ngạc. Có lẽ chỉ vì nàng
ta không nhìn thấy dấu vết của việc ta làm một quân cờ nên mới nói hóa ra ta và
y không có liên quan.

Nhìn nàng ta, ta nói: “Vậy tại sao ngươi ở lại
bên cạnh bản cung?”

Nàng ta khẽ trả lời: “Nương nương quên rồi ư? Nô tỳ chủ động tìm đến
rồi đột nhiên muốn đi, há chẳng phải khiến người ta nghi ngờ sao?”

Những điều này sao ta có thể quên? Ha, lời của nàng ta không thể không
khiến ta nghi ngờ.

Quay người lại, ta nói: “Đứng lên đi!” Nàng ta tạ ơn rồi đứng lên. Ta
lại nói: “Ngươi ẩn náu trong cung để làm gì?”

Giọng nói của nàng ta vẫn lãnh đạm: “Nương nương sai rồi, nô tỳ cũng
không phải là người của người ấy.”

Ta cười gằn, nói: “Thế à? Tại sao vừa nãy cô cô còn nói tiếp cận bản
cung vì tưởng bản cung là người của y? Nếu ngươi và y không có quan hệ, tại sao
lại quan tâm tới người của y?”

Nàng ta tiến lên một bước, nói: “Nô tỳ chỉ muốn biết, người ấy phái
nương nương tiến cung để làm gì, nhưng không ngờ, hóa ra nương nương không phải
người của người ấy. Như vậy nô tỳ cũng yên tâm. Nô tỳ ở lại trong cung chỉ vì đã
không còn nhà để trở về, ra ngoài không bằng ở lại. Nương nương bây giờ cũng sống
trong hậu cung, chắc hiểu rõ nhất số phận của cung tỳ.”

Cung tỳ cả đời không thể xuất cung, chỉ khi thay đổi triều đại mới có
thể phá lệ, để cung nhân của tiền triều xuất cung. Bề ngoài là ban ơn, thực ra vì
sợ tâm phúc của tiền triều lưu lại trong cung sẽ có nguy hiểm mà thôi.

Thấy ta im lặng, nàng ta lại nói tiếp: “Nô tỳ giúp nương nương chỉ để
tránh gây ra những hiểu lầm không cần thiết. Nương nương cũng là người thông minh,
biết nỗi khổ tâm của nô tỳ.”

Ta thừa nhận nếu để Thái hậu nhìn thấy chữ của ta, hậu quả sẽ không
thể tưởng tượng được. Sự trong sạch của ta cũng sẽ bị vẩn đục. Nói cho cùng, Phương
Hàm thực sự chưa làm chuyện gì có lỗi với ta. Nàng ta cũng chưa hề lợi dụng ta làm
những việc khác.

Chẳng lẽ thật sự như nàng ta nói, ta và nàng ta đều không phải quân
cờ của y? Mà “y” trong lời của nàng ta...

Nghe nàng ta nói nhiều đến vậy, trong lòng ta bắt đầu nghi ngờ một người,
nhưng lại cảm thấy buồn cười. Tô Mộ Hàn là nam nhân, điểm này, ta quyết không thể
nhầm, cho nên có rất nhiều chuyện khó hiểu.

Quay người lại, nhìn người trước mặt, ta lên tiếng: “Bản cung vẫn muốn
biết “y” mà cô cô nhắc đến là ai?” Chỉ cần nàng ta nói ra thì có rất nhiều chuyện,
ta không cần suy nghĩ nữa.

Nàng ta vẫn thong thả, điềm tĩnh trả lời: “Nô tỳ vẫn nói câu đó, nương
nương đã không có quan hệ gì với người ấy, vậy không biết thì tốt hơn.”

“Nếu bản cung nhất định muốn biết?” Ta bước lên, ép nàng ta mở miệng.

Nàng ta lùi lại nửa bước theo bản năng, hít một hơi rồi nói: “Vậy nô
tỳ chỉ còn cách chết.”

Ta kinh ngạc nhìn nàng ta, lời nói của nàng ta, đương nhiên ta tin.
Lần đầu tiên gặp nàng ta, ta đã cảm thấy nếu nàng ta trung thành với ai thì sẽ trung
thành với người đó cả đời, sẽ không vì bất cứ chuyện gì mà thay đổi.

Khi đó, nàng ta toàn tâm toàn ý, dốc sức vì Hoàng hậu Minh Vũ, ta thật
khó tưởng tượng sau khi Hoàng hậu Minh Vũ mất, rốt cuộc còn ai có thể khiến nàng
ta để tâm như vậy? Người đó nhất định là người của tiền triều.

Thế nhưng lúc này, muốn ta suy đoán vô căn cứ thì chắc chắn như mò kim
đáy biển, đã khó lại càng khó hơn.

Nhắm mắt lại, ta nghiến răng nói: “Vậy bản cung sẽ giúp ngươi toại nguyện.”

Nàng ta không hề do dự, lên tiếng: “Nô tỳ tạ ơn nương nương! Vậy, nô
tỳ cáo lui!” Ta nghe thấy tiếng bước chân của nàng ta, sau đó là tiếng cửa được
mở ra, rồi nàng ta nói: “Nô tỳ còn có một câu muốn nói với nương nương, người ấy
chưa từng làm chuyện gì tổn hại đến nương nương.”

Dứt lời, nàng ta đi ra khỏi cửa.

Cửa lại được cẩn thận đóng vào.

Một mình ta ngồi im trong phòng. Muốn nàng ta chết, ta làm vậy có đúng
không?

Trong lòng Phương Hàm biết rõ nhưng nàng ta thà chết chứ không muốn
nói ra thân phận của Tô Mộ Hàn. Nàng ta chắc chắn ta sẽ không nói chuyện này với
Hạ Hầu Tử Khâm và Thái hậu. Ta nghĩ, nàng ta thực sự không phải người ngu ngốc,
khi ta nói nàng ta không cần xem mảnh giấy đó, chắc nàng ta cũng đã đoán được mảnh
giấy trong tay ta đã bị tiêu hủy.

Cho nên chỉ cần nàng ta chết, đầu mối của chuyện này sẽ đứt, nếu ta
muốn điều tra nữa thì đã khó nay càng khó hơn.

Nhưng lúc nàng ta đi ra, lại nói Tô Mộ Hàn chưa từng làm tổn hại tới
ta.

Trong lòng đau đớn, tiên sinh, người hãy nói cho ta biết, tất cả những
chuyện này rốt cuộc là thế nào?

Tay cầm cốc trà trên bàn, giơ tay định ném xuống đất, ta lại cứng đờ
người. Vội vã đặt cốc trà xuống, ta đẩy cửa đi ra.

Trên hành lang, đám cung nhân nhìn thấy ta, vội tránh sang một bên,
hành lễ. Ta chỉ bước thật nhanh, Phương Hàm... có thể nàng ta đã...

Ta cắn răng, bước chân càng lúc càng nhanh, cuối
cùng là chạy.

Đẩy cửa phòng, thấy nàng ta đã vắt mảnh vải trắng lên xà nhà. Thấy ta
xông vào, nàng ta sững sờ. Ta vội đóng cửa, trầm giọng nói: “Xuống đây!”

Nàng ta do dự giây lát, cuối cùng bước từ trên ghế xuống, nhìn ta rồi
lãnh đạm nói: “Bây giờ nương nương không nên mềm lòng.”

Ta giật mình sửng sốt, lên tiếng hỏi: “Y muốn làm hại Hoàng thượng ư?”

Nàng ta ngẩn người nhưng lại hỏi: “Làm hại mà nương nương nói là sao?”

Ta có chút kinh ngạc nhìn nàng ta, hồi lâu sau mới cất tiếng: “Nếu không,
sao ngươi thà chết cũng không muốn nói ra thân phận của y?”

Nhưng nàng ta lại cười. “Tới bây giờ nương nương
vẫn hoài nghi nô tỳ là mật thám của người ấy à? Nương nương sai rồi, người ấy không
thèm làm những việc như vậy. Nô tỳ không muốn nói ra thân phận của người ấy là để
bảo vệ người ấy, cũng là bảo vệ nương nương.”

Nhìn đăm đăm người trước mặt, nàng ta lại nói: “Nương nương thử nhớ
lại một chút, tất cả mọi điều người ấy làm cho nương nương lẽ nào không phải vì
muốn tốt cho nương nương sao?”

Nghiến răng, ta không muốn nghĩ vì có nghĩ cũng chẳng thông suốt được.

Ta nói: “Đã như vậy, tại sao ban đầu ngươi muốn giấu nguồn gốc vết sẹo
trên cổ ngươi?”

Nàng ta giật mình nhưng không hỏi ta làm thế nào mà biết, chỉ nói: “Nô
tỳ chỉ muốn nói với nương nương, thâm cung không giống với bên ngoài, chỉ một chút
bất cẩn là có thể mất đi tính mạng.”

Ta im lặng, từng câu nói của nàng ta đều đúng, đều có lý, thậm chí ta
không biết có nên tin tưởng không.

Hai người giống nhau, hóa ra thật sự có nét tương đồng. Ha, Tô Mộ Hàn
và Phương Hàm, vì sao bọn họ quen biết nhau? Tô Mộ Hàn là người thế nào của tiền
triều? Ta nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn không đưa ra được kết luận.

Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến giọng nói của Tường Hòa: “Nương nương,
nương nương...”

Ta giật mình, sao Tường Hòa biết ta ở phòng của
Phương Hàm?

Do dự giây lát, cuối cùng ta trả lời: “Có chuyện gì?”

Tường Hòa nói: “Thục phi nương nương đến.”

Ta sửng sốt, quay người lại. Ta mới khôi phục địa vị Đàn Phi, còn đang
nghĩ xem ai sẽ là người đầu tiên đến, nhưng không ngờ lại là Diêu Thục phi!

Phương Hàm tiến lên mở cửa cho ta. Ta sải bước đi ra ngoài, thấy nàng
ta cũng đi ra, ta nói: “Cô cô nên ở trong phòng nghỉ ngơi đi, chỗ bản cung sẽ có
người hầu hạ.”

Sắc mặt nàng ta hơi thay đổi nhưng vẫn không nói gì. Ta nhìn Tường Hòa
rồi cất bước đi ra.

Tường Hòa vội vã đi theo ta, nói nhỏ: “Vừa nãy nô tài không sao tìm
thấy nương nương, may mà cung tỳ bên ngoài nói thấy nương nương đến chỗ cô cô. Nếu
nương nương có việc, dặn dò bọn nô tài một tiếng là được, hà tất nương nương phải
tự mình đi?”

Ta lạnh lùng cười một tiếng nhưng không đáp.

Dặn dò một tiếng? Cảnh Thái cung bây giờ, ta còn có thể tin tưởng ai?

Thấy ta im lặng, Tường Hòa cũng biết điều, không nói nữa.

Hai người đi qua tiền sảnh, từ xa ta đã trông thấy bóng dáng màu hồng
đó. Ta bước vào, hành lễ với nàng ta. “Tần thiếp tham kiến Thục phi nương nương!”

Quyến Nhi bên cạnh nàng ta vội hành lễ với ta.

Nàng ta quay người, đôi mắt phượng hẹp, dài nhìn
ta, trong chớp mắt liền cười, nói: “Lâu lắm rồi không gặp, vốn tưởng Đàn Phi sẽ
thay đổi một chút nhưng không ngờ vẫn là bản cung quá lo lắng.”

Ta hơi sững người, nàng ta thấy ta không thảm hại, khó tránh khỏi thất
vọng chăng?

Xua tay ra hiệu cho Tường Hòa lui xuống, nghe Diêu Thục phi nói tiếp:
“Bây giờ ngươi vẫn là Đàn Phi nhỉ, sao bên cạnh đến một cung tỳ chuẩn mực cũng không
có?” Nàng ta tiến lên một bước, cười nói: “Bản cung rất tò mò, khi đó rốt cuộc ngươi
đã đắc tội thế nào với Thái hậu mà có thể khiến bà tức giận tới nỗi đánh chết cung
tỳ của ngươi?”

Ta bình tĩnh, thản nhiên nhìn Quyến Nhi, thấy nàng ta ngoan ngoãn đứng
cạnh Diêu Thục phi, dường như chúng ta nói chuyện, nàng ta hoàn toàn không lắng
nghe. Thu lại ánh mắt, ta lạnh nhạt nói: “Có lẽ hôm nay nương nương tới Cảnh Thái
cung cũng không phải vì chuyện trong quá khứ. Tần thiếp thích nói chuyện thẳng thắn,
nương nương vô sự bất đăng tam bảo điện(3).” Nếu nàng ta bây giờ đến
xem ta khốn đốn thế nào thì nàng ta đã phải thất vọng rồi.

(3) Vô sự bất
đăng tam bảo điện: Có việc mới đến.

Lời của ta khiến ánh mắt nàng ta dao động, nàng ta vẫn cười. “Đàn Phi
thật khiến bản cung phải thay đổi cách nhìn, tình hình bây giờ mà ngươi vẫn điềm
tĩnh được nhỉ!” Nàng ta dừng lại giây lát nhưng lại nhìn sang Quyến Nhi, khẽ nói:
“Ở đây không cần ngươi hầu hạ, ra ngoài đợi đi!”

Ta giật mình kinh ngạc, nàng ta lại sai Quyến Nhi rời đi!

Quyến Nhi không hề do dự, vội gật đầu, nói: “Vâng, nô tỳ xin cáo lui!”
Nói xong, nàng ta liền đi ra ngoài.

Diêu Thục phi nhìn theo bóng lưng của Quyến Nhi, đợi nàng ta đi xa mới
đứng thẳng, nhìn ta chằm chằm. Ta cười: “Nương nương làm gì vậy?”

Nhưng nàng ta dửng dưng trả lời: “Bên cạnh ngươi không có ai, đương
nhiên bản cung cũng phải công bằng.”

Ta sững người, nàng ta nói vậy là sao? Sau đó lại
có chút kinh ngạc, chẳng lẽ... nàng ta đã nghi ngờ điều gì? Nghi ngờ Quyến Nhi?

Quyến Nhi là người của Thái hậu, đây là việc ai nấy đều biết. Xem ra
Diêu Thục phi cũng đã mơ hồ cảm nhận được điều gì đó. Việc nàng ta mất long thai,
có lẽ trong chốc lát nàng ta không nghĩ ra, nhưng nàng ta cũng bắt đầu trở nên cảnh
giác.

Ta đang suy nghĩ thì thấy nàng ta tiến lên nửa bước, hạ thấp giọng,
hỏi: “Bản cung hỏi ngươi, thân phận thực sự của Dao Phi có phải là Phất Hy không?”

Ta nhìn nàng ta, trả lời: “Trong lòng nương nương đã có câu trả lời,
vì sao phải hỏi tần thiếp?”

Hồi lâu sau nàng ta mới bật cười, trong mắt lộ vẻ hận thù, nghiến răng
nói: “Hóa ra thật sự là ả ta. Chẳng trách Hoàng thượng để tâm tới ả ta như vậy!”

“Hoàng thượng quan tâm tới nàng ta.” Ta lãnh đạm nói.

Nhưng nàng ta lại giận dữ. “Hậu cung không có chuyện
chuyên sủng.”

Ta sửng sốt, ngước mắt nhìn nàng ta. Hậu cung không phải không có chuyện
chuyên sủng, nhưng chuyên sủng chốn hậu cung đều không được lâu dài. Ta nhìn Diêu
phi chăm chú, ý của nàng ta là... muốn loại bỏ Dao Phi ư? Ha, cho dù như vậy, nàng
ta hà tất phải nói cho ta biết? Nàng ta không sợ ta phản bội ư?

Ta lên tiếng hỏi: “Nương nương muốn làm gì?”

Nàng ta khẽ “hừ” một tiếng. “Ngươi cho rằng thế nào?”

Ta cúi đầu. “Tần thiếp ngu muội!”

Nàng ta cười. “Đàn Phi, hậu cung này, nếu ngươi
cũng bị coi là ngu muội thì bản cung thấy kẻ thông minh cũng chẳng có mấy người.”

Ta vẫn thong thả trả lời: “Nương nương cũng thấy tình trạng hiện nay
của tần thiếp rồi đấy, tần thiếp còn có thể làm gì nữa? Chi bằng cứ ngoan ngoãn,
hiền lành, tần thiếp còn có thể làm Đàn Phi, chẳng phải ư?”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.