Mệnh phượng hoàng (Tập 3) - Chương 56 - Phần 2

“Khi ấy, trẫm tưởng nàng ấy đã chết ở hậu cung của Bắc Tề. Trẫm biết
nữ tử trong cung một khi mang thai sẽ trở thành mục tiêu công kích. Trẫm chỉ...”
Hắn bỗng dừng lại, nhắm chặt hai mắt.

Hắn sợ nếu ta mang thai sẽ trở thành mục tiêu của bọn họ, đúng không?
Chuyện của Ngọc Tiệp dư ở vương phủ khi ấy, còn có chuyện hắn tưởng Phất Hy chết
ở Bắc Tề, thêm chuyện của Thiên Phi lúc bấy giờ... cho nên hắn mới nói, hắn cho
rằng điều tốt nhất hắn có thể làm cho ta là cách xa, hờ hững với ta.

Hóa ra ý hắn là vậy!

Thế nhưng bây giờ hắn hẳn đã biết Phất Hy chưa chết, không phải sao?

“Hoàng thượng...” Tựa lên lồng ngực hắn, ta thì
thầm: “Bây giờ đã khác rồi. Cho dù Hoàng thượng có bảo vệ thiếp hay không, gần gũi
hay cách xa thì vẫn luôn có người không nhẫn nhịn được, không đúng ư? Thiếp không
sợ, Hoàng thượng cũng không cần sợ.”

Lẳng lặng ngước mắt nhìn hắn, đôi mắt hắn vẫn khép chặt, ta hít một
hơi rồi nói: “Hồi nhỏ, mẹ thiếp nói một nữ tử muốn sinh con cho một nam nhân là
bởi thực sự yêu người đó. Ha, khi ấy thiếp không tin lời mẹ nói. Thiếp xưa nay không
cảm thấy giữa mẹ thiếp và cha thiếp có tình yêu, nhưng bây giờ thiếp đã tin. Cho
dù cha thiếp chưa từng yêu bà, song bà đã yêu cha thật sự. Hoàng thượng, bây giờ
chàng còn từ chối thiếp không?”

Hắn hít mạnh một hơi, mãi sau mới trầm giọng nói: “Nhưng bây giờ không
phải vì nguyên nhân này mà trẫm cự tuyệt nàng.”

“Vậy thì vì sao?” Ta vội hỏi.

Ta quả thật không hiểu, rốt cuộc là vì điều gì? Nhưng hắn không nói,
mãi sau mới lên tiếng: “Trẫm đang đợi...”

Đợi gì? Hay đợi ai?

Trong lòng rúng động, ta buột miệng hỏi: “Hoàng thượng đợi Khanh Hằng
trở về à?” Khi hỏi rồi, không biết vì sao, đáy lòng ta vô cớ trở nên căng thẳng,
nắm lấy tay hắn, ta hỏi: “Rốt cuộc Hoàng thượng sai huynh ấy đi làm việc gì?”

Lần này hắn không nói sai huynh ấy tới Thương Châu giám sát Diêu Hành
Niên, chỉ lắc đầu, nói: “Bây giờ trẫm vẫn chưa thể cho nàng biết về việc này.”

Hắn vẫn có rất nhiều điều lo lắng.

Ta nghiến răng, hỏi: “Có liên quan tới chiến sự không?”

Đột nhiên hắn mở mắt, ở đó có thứ ánh sáng sắc bén. “Đừng hòng moi tin
từ trẫm!”

Ta bật cười, ta nào muốn moi tin từ hắn chứ? Tủm
tỉm cười, ta nói: “Nếu Hoàng thượng sợ binh bại, vậy thì hôm nay thiếp nói rõ ràng
cho chàng biết, cho dù có một ngày sẽ như vậy, thiếp cũng không oán hận.” Không
biết tại sao, nhớ tới lời nói đùa của Thái hậu khi ấy, trong lòng chấn động, ta
nhìn hắn, vội nói: “Hoàng thượng sẽ không nghĩ như Thái hậu chứ, đem thiếp tặng
cho Hàn Vương?”

Ta cười. “Ngốc quá, thiếp và Hàn Vương hoàn toàn không có bất cứ quan
hệ nào.”

Ánh mắt hắn hằn lên nỗi đau, có chết cũng phủ nhận: “Trẫm sẽ không tặng
nàng cho bất cứ ai. Trẫm sợ...” Nói được một nửa, hắn bỗng im bặt.

Ta ngây người, hắn rốt cuộc muốn nói gì?

Nhớ tới lời hắn nói với ta khi còn ở lãnh cung, ta càng cảm thấy hoang
mang. Ôm chặt lấy hắn, vết thương nhói đau nhưng ta vẫn cắn răng, không buông tay.

Hắn vội nói: “Buông tay, vết thương sẽ rách đấy!”

Ta không buông, hắn cũng chỉ nói vậy, không dám giãy ra.

Vùi mặt vào lồng ngực hắn, ta lên tiếng: “Thiếp không sợ một mình, nhưng
thiếp sợ Hoàng thượng chỉ có một mình. Những điều này, Hoàng thượng có hiểu không?”

Hắn sững sờ, hồi lâu sau mới khẽ nói: “Nếu trẫm bỏ nàng lại một mình,
nàng sẽ không hận trẫm chứ?”

“Không hận, thiếp không hận chàng.” Ta lắc đầu nhìn hắn. “Hoàng thượng
đã quên rồi sao? Thiếp từng nói, thiếp vĩnh viễn không hận chàng.”

“A Tử...”

Trong lời nói của hắn ẩn chứa nỗi sợ hãi. Hơi nới lỏng cánh tay đang
ôm hắn, ta mới cảm thấy đau. Liếc nhìn, còn may vẫn chưa rách da, ta mạnh dạn hôn
lên môi hắn, lòng bàn tay nóng bừng dán sát vào lồng ngực hắn. Hắn ngần ngừ giây
lát, cuối cùng cũng dịu dàng hôn lại.

Ta sẽ không để hắn một mình, dẫu hắn có rất nhiều chuyện giấu ta nhưng
ta vẫn dũng cảm tiến lên, không do dự. Ta muốn trở thành một Đàn Phi thật sự, trở
thành Đàn Phi của hắn...

“A Tử...” Hắn lí nhí gọi tên ta.

Ta “vâng” một tiếng, hắn thở hổn hển, sau đó nói: “Trẫm... trẫm đang
do dự, trẫm...”

Ta mỉm cười, nắm tay hắn, hỏi: “Hoàng thượng đang lo lắng điều gì?”

Tay ta run rẩy, hắn cũng thế.

Vì là lần đầu tiên nên ta căng thẳng, nhưng hắn cũng căng thẳng giống
ta. Hai cơ thể quấn lấy nhau, chỉ nghe thấy tiếng hai con tim thổn thức, loạn nhịp,
như thể sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.

Hắn bỗng ngây người, mãi sau mới bật cười thành tiếng, cúi người hôn
lên môi ta, đưa tay cởi áo ta. Động tác rất nhẹ nhàng, hắn vẫn nhớ cánh tay ta đang
bị thương.

Lần thứ hai, ta vươn tay cởi y phục của hắn, nhưng không biết vì sao
lần này lại lóng ngóng hơn lần trước. Hắn khẽ cười, tự cởi long bào, để lộ tiết
y mỏng manh bên trong.

Đột nhiên hắn bồng ta lên, chỉ cảm thấy đất trời quay cuồng, hắn đã
xoay người nằm đè lên ta. Ta bối rối cắn môi. Hắn đưa tay tháo đai lưng của ta,
y phục làm bằng tơ lụa chỉ trong chớp mắt liền tuột khỏi bờ vai.

Hắn thở hổn hển, cúi xuống hôn lên cơ thể ta, từng chút, từng chút xuống
dưới.

Ta không kìm được, bật ra tiếng rên rỉ, cảm giác rõ rệt hơn lần trước
rất nhiều, dường như có thứ gì đó muốn xông ra khỏi cơ thể ta. Ta bỗng giơ tay nắm
lấy cánh tay hắn, túm thật chặt.

Dòng máu chảy trong cơ thể cuộn trào, không cần
nhìn ta cũng biết mặt mình lúc này ắt hẳn đang đỏ rực. Không biết y phục của hắn
đã được cởi từ lúc nào, giọt mồ hôi óng ánh chảy xuống từ lồng ngực tráng kiện,
hơi thở của hắn càng lúc càng gấp gáp. Hắn cúi người lần nữa, ta cảm nhận được phần
bụng dưới nóng rực của hắn.

Ta hít mạnh một hơi, bàn tay hắn thăm dò đến nơi mềm mại của ta, dường
như có một luồng khí huyết xộc thẳng từ gan bàn chân, ta không kìm được, kêu lên
một tiếng. Hắn cúi đầu nhìn ta, nở nụ cười tà mị, bờ môi phủ lên môi ta, đầu lưỡi
linh hoạt tách hai hàm răng ta, mặc ý cướp đoạt.

Ta thẹn thùng rên thành tiếng, càng ôm chặt lấy cơ thể hắn. Chỉ thấy
hắn khẽ gầm một tiếng, cơ thể hắn rướn lên dồn sức mạnh, thân dưới nhói đau, ta
không chịu được kêu lên. Ta vốn không biết lần đầu tiên lại đau đến thế, nhưng đôi
môi hắn đã phủ lên môi ta, nuốt hết những lời ta chưa kịp thốt ra. Hắn nằm trên
người ta, nhịp nhàng chuyển động.

Ta ôm chặt cơ thể hắn, rên rỉ như một chú mèo con. Ta thấy hắn nhoẻn
miệng cười, bàn tay siết chặt lấy eo ta như muốn khảm ta vào trong cơ thể hắn.

Đau đớn lúc ban đầu dần trở nên dễ chịu. Cảm giác rất kỳ lạ, không nói
được thành lời.

Cuối cùng hắn rời khỏi môi ta, chống tay lên, những giọt mồ hôi óng
ánh, thánh thót rơi trên người ta. Ngay cả đôi mắt hắn cũng tràn ngập nét cười.

Không biết đã qua bao lâu, hắn mới thở hổn hển,
khom người vùi mặt vào cổ ta, đôi môi mỏng chạm lên da thịt ta, không thốt một lời.

Ta cũng thở gấp, đưa tay xoa xoa lưng hắn, nóng quá! Còn nhớ hôm ở lãnh
cung, ta vươn tay chạm lên hai gò má nóng rực của hắn, kết quả hắn khốn khổ rít
lên, bảo ta đừng làm loạn.

Hồi lâu sau hắn chợt nói: “Cho dù thế nào nàng cũng phải sống. Nàng
sống, trẫm mới có thể an lòng.”

“Được!” Ta gật đầu đồng ý.

Cuối cùng hắn khẽ bật cười, mãi sau mới lên tiếng:
“Trẫm kìm nén bao lâu như vậy, không ngờ cuối cùng vẫn làm một việc ích kỷ.”

Ta lắc đầu, đặt một nụ hôn lên cơ thể hắn, nói nhỏ: “Hoàng thượng luôn
muốn một mình chịu đựng tất cả mọi chuyện, đối với thiếp, đó mới là ích kỷ.”

Hắn im lặng, hồi lâu không lên tiếng.

Ta ôm hắn, ánh mắt rơi trên cánh tay mới phát hiện dấu thủ cung sa màu
hồng đang từ từ biến mất. Khóe miệng bất giác nhoẻn cười, ta không hối hận chút
nào.

Hắn ngẩng đầu, hôn lên môi ta, thì thầm: “Trẫm rất may mắn khi gặp được
nàng.”

Ta cười, hỏi hắn: “Hoàng thượng có nhớ lần ở ngõ Trường Đại, chàng hỏi
thiếp, giữa tiên sinh và chàng, thiếp chọn ai không?”

“Nhớ.” Hắn đáp không do dự.

Ta khẽ nói: “Lần đó, nếu thiếp chọn tiên sinh, Hoàng thượng thật sự
sẽ tác thành cho thần thiếp và tiên sinh chứ?”

Hắn ngẩn người giây lát, cúi đầu nhìn ta, nhếch môi cười nhạt. “Không!
Trẫm sẽ giết hai người.”

Lời nói thốt ra từ miệng hắn, ta không hề cảm thấy ngạc nhiên bởi đây
mới giống hắn, đây mới là Hạ Hầu Tử Khâm mà ta biết.

“Trẫm ghen tỵ ba năm của nàng và hắn.” Hắn nghiến răng nói.

Kinh ngạc nhìn nam tử trước mặt, còn nhớ khi ấy, ta ghen tỵ với quá
khứ của hắn và Phất Hy, bây giờ hắn lại nói hắn ghen tỵ ba năm của ta và Tô Mộ Hàn.

Thư thái mỉm cười, ta nói: “Vậy bây giờ Hoàng thượng còn ghen tỵ không?”

Ánh mắt hắn lóe lên tia tức giận, nghiến răng hôn môi ta, trầm giọng
nói: “Nàng nói xem?”

“Ừm...”

Còn kêu ta nói gì đây, đã bị hắn bịt miệng rồi.

Đêm nay, không biết hắn muốn ta bao nhiêu lần, cho tới khi cả hai đều
mồ hôi đầm đìa, hắn mới buông ta ra, thở hổn hển, nằm xuống bên cạnh ta. Bàn tay
ôm chặt lấy ta, hắn bất giác bật cười, ta mặc kệ để hắn ôm. Nghiêng mặt sang, ta
thấy hắn khẽ khép mi, lông mày hơi nhíu lại.

Ta giơ tay vuốt lên ấn đường hắn nhưng hắn bỗng mở mắt, lên tiếng hỏi:
“Sao thế?”

Ta lắc đầu, ghé sát vào người hắn, nhỏ giọng nói: “Tâm trạng của Hoàng
thượng bây giờ khá hơn chưa?”

Hắn sững người, mãi sau mới “ừ” một tiếng.

Thoáng yên tâm, ta nói nhỏ: “Không kẻ nào dám nói Hoàng thượng vô dụng,
người là minh quân.”

Hắn cười mỉa, nói: “Không ngờ nàng cũng học thói nịnh bợ!”

Ta cười. “Lời này không phải do thiếp nói, là Khanh
Hằng nói. Còn nhớ khi đó, huynh ấy nói chuyện săn bắn vào mùa xuân là không thích
hợp, Hoàng thượng còn khen ngợi huynh ấy. Bây giờ không phải Hoàng thượng cũng muốn
nói huynh ấy nịnh bợ người chăng?”

Hắn hơi kinh ngạc nhìn ta. Ta cười rạng rỡ.

Nhớ tới ban nãy, hắn nói hắn cảm thấy bản thân thất bại khiến ta cảm
thấy đau lòng. Hắn sống mệt mỏi xiết bao!

Đột nhiên hắn nghiêng người, ôm lấy ta, thở dài thườn thượt, nói: “Nếu
trẫm là minh quân thì nên hạ chỉ ban chết cho Dao Phi.”

Ta giật mình, sửng sốt. Hắn sẽ không cho rằng ta nói vậy là có ý muốn
nhắc nhở hắn ban chết cho Dao Phi chứ? Có điều thân phận của Dao Phi đặc biệt, cũng
khó trách các đại thần trong triều nhạy cảm đến thế. Nhưng lần này, nàng ta mưu
hại hoàng tự, chứng cứ vô cùng xác thực, cho dù xử tội chết thì phía Bắc Tề cũng
không thể có lý do để thảo phạt.

Nàng ta là quận chúa của Bắc Tề, cũng là hậu phi của thiên triều, thiên
tử phạm pháp xử tội như thứ dân, huống chi nàng ta chỉ là một Dao Phi nhỏ bé.

Ta nghĩ, cả ngày hôm nay hắn một mình ở trong Ngự thư phòng, chắc rất
mệt mỏi vì chuyện này. Giết hay không giết?

Ta im lặng. Hắn lại nói: “Kỳ thực, hôm nay trẫm đi thăm Ngọc Tiệp dư.”

Ta ngạc nhiên nhìn hắn, hắn tới Đinh Hiên các? Nhớ lúc ta hỏi Ngọc Tiệp
dư, nàng ta còn nói không gặp hắn, không muốn để lại nhung nhớ.

Ta vội hỏi: “Ngọc Tiệp dư nói thế nào?”

Nụ cười trên gương mặt hắn từ từ biến mất, hắn nói: “Trẫm hỏi nàng ấy,
muốn chết hay muốn sống?”

Ta lặng im, hắn hỏi như vậy chẳng qua chỉ muốn bóng gió nói với Ngọc
Tiệp dư, Dao Phi không chết thì nàng ta mới có thể sống. Hắn không nói thì ta cũng
đoán được câu trả lời của Ngọc Tiệp dư. Thái độ của nàng ta rất cứng rắn.

Quả nhiên, hắn lên tiếng: “Nhưng nàng ấy khẩn cầu trẫm ban cho họ tội
chết.”

“Song Hoàng thượng không muốn.”

“Không, trẫm từng muốn.”

Ta kinh hãi trong lòng, nghe hắn nói tiếp: “Xảy ra chuyện hôm nay ở
Dao Hoa cung, trẫm từng muốn.”

Ta hơi siết chặt hai tay, là vì Dao Phi đột nhiên hành hung ta ư? Đúng
rồi, nghĩ tới điều này, sao ta có thể quên mất, thanh đoản kiếm trong tay Dao Phi
là từ đâu đến?

Hôm nay Dao Phi nhắc tới Diêu Thục phi, nàng ta nói Diêu Thục phi nói
Hạ Hầu Tử Khâm nguyện chết vì ta. Có lẽ điều Diêu Thục phi muốn ám chỉ chỉ là chuyện
lần trước hắn đỡ thay ta một chưởng? Khi đó ta cho rằng đoản kiếm là Diêu Thục phi
đưa nhưng bây giờ nghĩ lại thì thấy cũng chưa chắc. Dao Phi đột nhiên nói câu đó,
có thể do lần trước nghe Diêu Thục phi từng đề cập đến ta, cho nên mới coi ta như
cái gai trong mắt, trăm phương nghìn kế muốn trừ bỏ ta, còn kết hợp với Thanh Dương
hãm hại ta. Hơn nữa, nếu đó là thanh đoản kiếm mà Diêu Thục phi đưa nàng ta, như
vậy là muốn giết ai?

Hạ Hầu Tử Khâm sẽ tới, có lẽ tất cả mọi người đều có thể đoán ra, thế
nhưng ai có thể nghĩ được là ta cũng đi cùng nhỉ? Diêu Thục phi không thể biết trước
được. Hay có người đã nghĩ tới chuyện Hạ Hầu Tử Khâm sẽ đưa ta đi theo?

Nếu thật sự là như vậy thì... kẻ đó là ai?

“Sao vậy?” Thấy ta hồi lâu không nói, hắn cúi đầu hỏi.

Ta vội hoàn hồn, gượng cười, nói: “Hả, không có gì. Đột nhiên thiếp
nhớ tới thanh đoản kiếm xuất hiện ở Dao Hoa cung hôm nay, rốt cuộc là nó đến từ
đâu?”

Nét mặt hắn thoáng thay đổi, nén giọng nói: “Trẫm đã điều tra nhưng
đó là thanh đoản kiếm vô cùng bình thường, bán đầy rẫy ngoài chợ, chỗ nào cũng có
thể mua được.”

Ta kinh hãi, buột miệng hỏi: “Không phải đồ trong cung ư?”

Hắn gật đầu.

Ta im lặng, thanh đoản kiếm là thứ có thể mua ở bất kỳ đâu, như vậy
ai cũng có thể nằm trong diện tình nghi, dù đó là người ngoài cung hay người trong
cung.

Phạm vi quá lớn, ta nhất thời không tìm ra phương hướng.

Kẻ thù của ta quá nhiều. Đặc biệt là buổi tối xảy
ra chuyện ở Quỳnh đài, ta ở lại Thiên Dận cung. Trong cùng một đêm, Dao Phi thất
sủng còn ta lại được nhận vinh sủng một lần nữa, đương nhiên có nhiều kẻ chướng
mắt, ghen tỵ với ta, nhưng từ đầu đến cuối, ta vẫn không nghĩ ra rốt cuộc là kẻ
nào lợi hại như vậy, đến chuyện ta sẽ đi cùng Hạ Hầu Tử Khâm tới Dao Hoa cung cũng
có thể đoán được.

Ha, đứng trên đỉnh thánh sủng chính là như vậy đấy, cho nên hắn mới
nói hắn sợ.

Hắn thở dài, dường như vô cùng mệt mỏi.

Ta hỏi nhỏ: “Hoàng thượng còn điều tra chuyện này
sao?” Dường như ta cảm thấy đây là một mạng lưới vô cùng lớn, nếu điều tra tiếp
e là sẽ ra một loạt.

Quả nhiên hắn lắc đầu. “Không cần điều tra nữa.”

Ta không nói nữa, một lúc sau lại thấy hắn lên tiếng: “Sớm ngày mai,
trẫm qua Ngự thư phòng trước, phác thảo thánh chỉ rồi mới thượng triều.”

Thánh chỉ hắn nói chẳng ngoài vụ án Dao Phi và Ngọc Tiệp dư mưu hại
hoàng tự.

“Hoàng thượng định thế nào?”

Hắn nhìn ta, nhỏ giọng hỏi: “Nàng muốn nghe lời
nói thật không?”

Do dự giây lát, cuối cùng ta gật đầu.

Hắn cười chán nản. “Về tư, trẫm đương nhiên không muốn giết, cũng không
nhẫn tâm giết, thế nhưng chuyện này đã quá ầm ĩ, văn võ bá quan bên ngoài đều nhìn
vào, bên trong mẫu hậu cũng ép, trẫm đã tiến thoái lưỡng nan.”

Ta hiểu điều hắn nói. Chuyện lần này, bất luận là Diêu Hành Niên hay
Cố Địch Vân, tất thảy đều tìm cách khiến Dao Phi phải chết. Chỉ bởi thân phận phía
sau của nàng ta nên bọn họ mới có thể vừa hạ triều liền theo đến tận Ngự thư phòng
của hắn. Nhưng dù bọn họ làm vậy thì Hạ Hầu Tử Khâm cũng không có lý do để chỉ trích.
Tất cả mọi người chẳng phải đều vì giang sơn xã tắc ư?

Dao Phi phạm tội thì phải xử nàng ta tội chết. Dẫu nàng ta có phải người
do Bắc Tề phái đến mê hoặc Hoàng thượng hay không thì cuối cùng vẫn là trừ bỏ một
người của Bắc Tề.

Hoàng đế Bắc Tề cũng không thể dựa vào cớ đó để xuất binh, giống như
lời đồn về công chúa do Hoàng đế Gia Thịnh tấn phong đã bệnh chết trong hậu cung
của Bắc Tề khi ấy. Bị bệnh mà chết không thể là lý do xuất binh. Trừ phi có lý do
khác.

Ta thương hắn. Năm năm trước, Thái hậu dồn ép hắn, năm năm sau, thêm
biết bao nhiêu người dồn ép.

“Hoàng thượng cảm thấy khó xử không?” Ta khẽ hỏi.

Hắn lưỡng lự giây lát mới gật đầu, nói: “Trẫm đã sai người tới Bắc Tề,
nói cho Hoàng đế Bắc Tề biết chuyện này.”

Ta thoáng kinh ngạc, hắn đã dự tính công khai tội
ác của Dao Phi?

Hắn lại đưa tay đặt lên trán, lắc đầu nói: “Không nghĩ về chuyện này
nữa, ngủ thôi, ngày mai mọi chuyện đều sẽ kết thúc.”

Kết thúc? Kết thúc thế nào đây?

Nhìn hắn lần nữa nhưng thấy hắn đã nhắm mắt, ta thở dài một tiếng, không
muốn quấy rầy hắn, ghé sát người vào hắn, cũng nhắm mắt. Tay hắn ôm ta siết chặt
hơn, hơi thở nóng rực phả lên cổ ta, rất nặng nề, hắn nào có ngủ được.

Giống như hắn nói, không uống rượu thì hắn không ngủ được, nhưng hắn
xưa nay là người lý trí, hôm qua bởi vì quá khó chịu, nếu không hắn chắc chắn sẽ
không đụng đến rượu. Uống nhiều rượu làm tổn hại đến cơ thể, ta cũng không muốn
hắn uống nhiều.

Hai người ôm nhau ngủ.

Không biết thời gian đã trôi bao lâu, đột nhiên ta nghe thấy tiếng huyên
náo ở bên ngoài.

Hắn khẽ cựa mình, nhanh chóng mở mắt, ta cũng đã tỉnh. Cả hai đều không
ngủ.

Hắn nhìn ta, định ngồi dậy liền thấy Lý công công hoảng hốt chạy vào,
nói gấp: “Không hay... không hay rồi Hoàng thượng! Trong cung xuất hiện thích khách!
Có thích khách!”

Ta giật mình, nghe hắn trầm giọng nói: “Ngươi nói gì?”

Hắn định ngồi dậy, thấy Lý công công vội lên trước ngăn cản: “Hoàng
thượng, người không thể ra ngoài!”

“Hoàng thượng!” Ta kéo tay hắn, thích khách đã có thể vào cung, còn
có thể vào tận Thiên Dận cung, ắt hẳn không phải hạng tầm thường, vì vậy hắn không
thể ra ngoài. Nếu ngự tiền thị vệ và vũ lâm quân để thích khách vào cung khiến Hoàng
thượng bị thương, vậy thì bọn họ đều là lũ ăn hại, không cần sống.

Hắn nghiến răng lên tiếng: “Bên mẫu hậu có vấn
đề gì không?”

Lý công công ngập ngừng giây lát rồi lắc đầu. “Nô tài... nô tài không
biết.”

Đúng thế, Thiên Dận cung xuất hiện thích khách nên y vội vã tiến vào,
dĩ nhiên không biết tình hình bên phía Thái hậu.

Mặt hắn tái mét, ta ôm chăn ngồi dậy, níu chặt tay hắn. “Cho dù bây
giờ Hoàng thượng ra ngoài cũng không giải quyết được vấn đề, tin rằng vũ lâm quân
trong cung vẫn có năng lực bảo vệ.”

Hắn vẫn im lặng.

Âm thanh bên ngoài kéo dài trong khoảng một khắc mới dần trở nên tĩnh
lặng.

Sau đó có người tiến vào nhưng không vào phòng trong,
chỉ nói ở bên ngoài: “Khởi bẩm Hoàng thượng, đã tiêu diệt toàn bộ thích khách!”

Hắn giận dữ đứng bật dậy, Lý công công vội khoác y phục lên cho hắn,
hắn nói: “Không còn kẻ nào sống sót?”

“Điều này...” Người bên ngoài có phần ấp úng.

Lúc này, một kẻ khác xông vào, hét lớn: “Khởi bẩm Hoàng thượng! Thích
khách xông vào Dao Hoa cung, Dao Phi nương nương bị ám sát!”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.