Thứ nữ - Chương 092 phần 1
Chương 92
"Hắn là
cùng Nhị thúc gần gũi, tánh tình cũng đoan phương nghiêm cẩn như Nhị thúc,
nhưng mà hôm nay đột nhiên hắn biến mất khỏi nhà, Nhị thúc ngươi tất nhiên sẽ
không giấu giếm hắn, cho nên..." Vương gia trầm ngâm nói.
“Cho nên ngài
cho rằng nếu Nhị thúc biết tất nhiên sẽ nói cho ngài biết sao?” Lãnh Hoa Đường
hừ lạnh, khóe miệng câu lên vẻ mỉa mai, đem xe lăn đẩy về phía trước, bộ dạng
giống như không muốn cùng Vương gia ở chung một chỗ.
Vương gia nghe
được hơi chậm lại, sải bước tiến lên trên, nghiêm nghị hỏi: “Tiểu Đình, con nói
thế là ý gì? Con... biết cái gì phải không?” Hôm nay Đình Nhi rất khác thường,
hoàn toàn không giống bộ dạng đơn thuần hàng ngày, chẳng lẽ hắn biết chuyện gì
mà mình không biết?
Lãnh Hoa Đình
nghe xong giọng điệu mỉa mai càng đậm, nhàn nhạt nhìn Vương gia nói: “Ta nếu
nói là biết một chút cái gì, nói cho ngài nghe, ngài sẽ tin ta mấy phần? Tránh
ra, không nên cản ở phía trước ta, ta muốn đến chỗ mẫu thân”.
Lại biến về bộ
dạng không nói đạo lý rồi, Vương gia thật có chút hồ đồ, thật không biết Tiểu
Đình đến tột cùng là ngu thật hay giả a, chẳng lẽ là hắn đang giả bộ? Chẳng lẽ
chân của hắn là do người khác động tay chân? Tiểu Đình là vì muốn bảo vệ mình
nên mới phải giả ngây dại?
Vừa nghĩ như
thế, Vương gia mới liên tưởng tới lời Tiểu Đình vừa nói, Tiểu Đình hắn… hắn
nhất định là phát hiện ra cái gì chăng?
Lãnh Hoa Đình
lúc này đã đến bên cạnh Vương phi, nhìn cánh tay bầm tím của Vương phi, biết
điều hỏi: “Mẫu thân, còn đau phải không? Sau này đừng nên xen vào mấy chuyện
lộn xộn bên kia nữa, bọn họ cũng không phải là người tốt lành gì”.
Vương gia nghe
thấy mới nhìn đến cánh tay bị thương của Vương phi, vừa nhìn thấy thì phát hỏa
lên, hỏi: “Đây là chuyện gì xảy ra?”
Vương phi không
muốn nói lên chuyện trong nhà Nhị thái thái, liền lắc đầu nói: “Chẳng qua là
không cẩn thận đụng phải, không có chuyện gì”.
“Bị Nhị thẩm
đánh, bất quá, Đình Nhi đập một cái chén trên đầu Nhị thẩm rồi, mẫu thân, nàng
còn khi dễ người nữa, ta liền đem trán nàng đập thành cái động lớn, để cho nàng
ra ngoài không có người nhận ra luôn”. Lãnh Hoa Đình nhàn nhạt nói, hai mắt
sáng trong suốt nhìn Vương phi, làm bộ dạng phải bảo vệ Vương phi.
Vương phi thấy
vậy rất là vui vẻ, lỗ mũi đau xót, trong mắt liền hiện ra triều ý, mấy ngày nay
Đình Nhi càng ngày càng hiếu thuận, tính tình so với quá khứ cũng ôn hòa hơn
nhiều, hắn mấy lần phát giận đập người đều là bảo hộ mình, ai, nếu chân hắn có
thể khỏi, lúc đó mới thật là tốt.
Vừa nhấc mắt,
thấy Cẩm Nương đang lẳng lặng đứng ở phía sau Đình Nhi, tròng mắt trong suốt
đối với Đình Nhi đều là ái hộ cùng thương tiếc, Đình Nhi... cũng là từ khi Cẩm
Nương tới mới biến chuyển, người con dâu này, thật đúng là càng nhìn càng
thích, thông tuệ hơn người không nói, gan dạ sáng suốt mưu lược đều có, giống
như chuyện trong nhà Nhị thái thái hôm nay, sợ là nàng cũng chộn rộn không ít,
nếu không, lấy tính tình lạnh nhạt của Tiểu Hiên, nào dám cùng Nhị thái thái
chống đối.
“Đệ muội làm sao
sẽ… đánh nàng? Nương tử, nàng ấy chẳng lẽ điên rồi?” Vương gia vừa nghe tay
Vương phi là bị Nhị thái thái đánh, lập tức nổi trận lôi đình, Uyển Thanh từ
nhỏ đã được cưng chiều, chính mình còn không nỡ làm tổn hại đến móng tay nàng,
Nhị đệ muội lại dám đánh nàng, có còn vương pháp gia quy không?
“Người tới, đem
vợ chồng Nhị Lão gia mời đến.” Vương gia tức giận đến thanh âm cao lên, hướng
gã sai vặt phòng ngoài quát.
Vương phi vừa
nghe, liền vội vàng kéo lấy hắn nói: “Thôi, nàng cũng là không cẩn thận, chẳng
qua lúc đó nàng đánh Tiểu Hiên, ta tới khuyên, không cẩn thận mới đánh nhầm ta,
Tiểu Đình cũng đập đầu nàng rồi, sợ là hôm nay cũng nằm trên giường không dậy
được, thôi bỏ đi, đều là trong một nhà, làm gì đi tính toán chuyện này, lúc
mừng năm mới, mọi người còn phải ở cùng một chỗ bái lạy từ đường đó?”
Vương gia bất
quá là làm bộ dáng, muốn cho Vương phi không vì câu nói lúc trước của hắn mà
sinh khí thôi, vừa nghe Vương phi nói như vậy, hắn tất nhiên là bảo gã sai vặt
thôi không cần phải đi nữa.
Trong nội tâm
còn băn khoăn lời Lãnh Hoa Đình hồi nãy, nên trên mặt mang một tia nịnh nọt
cười nói với Lãnh Hoa Đình: “Đình Nhi, phụ thân nghe lời con, một hồi sai ám vệ
đi theo Nhị thúc con, không chừng con nói đúng, thật có thể tra được tung tích
Đại ca con”.
Lãnh Hoa Đình
giống như là không nghe thấy, phối hợp nắm tay Vương phi, giúp nàng thoa thuốc
cao lên mu bàn tay sưng, nội tâm Vương gia không khỏi có một trận chua chua,
Tiểu Đình như thế nào cho tới bây giờ cũng không có đối với mình tỉ mỉ ân cần
thế chứ?
Thấy hắn không
nói lời nào, đang muốn hỏi lại, thì Lãnh Hoa Đình lại thình lình nói:
"Ngài không tìm cũng không có sao, nói không chừng, hai ngày nữa hắn sẽ tự
động trở về, dù sao cũng không chết được.”
Vương gia lại bị
lời này của hắn làm cho hồ đồ, “Đình Nhi, con làm sao biết được? Khụ, hắn là
Đại ca con, không cần phải nói hắn có chết hay không a, từ nay về sau, hắn thừa
tước, còn phải chiếu cố con cả đời.”
Lãnh Hoa Đình
vừa nghe liền muốn phát hỏa, hung hăng trừng mắt nhìn Vương gia, uốn éo thân,
ra sức đẩy Vương gia ra, tự mình đẩy xe lăn đi ra ngoài, một tay nắm vạt áo Cẩm
Nương quát: “Còn ngây ra đó làm gì, trở về, ở chỗ này thật phiền”.
Cẩm Nương thiếu
chút nữa bị hắn túm té xuống, thật vất vả mới ổn định thân thể, bận rộn giúp
hắn đẩy xe lăn đi ra ngoài.
Vương gia bị
Lãnh Hoa Đình đẩy một cái lảo đảo, hắn cũng là người có công phu, Tiểu Đình lúc
tức giận khí lực rất lớn, đến hắn cũng phải vận khí mới không có bị đẩy ngã.
Nhưng lại đối
với tức giận của hắn không giải thích được nên có chút khó chịu, bước đến trước
mặt Lãnh Hoa Đình ngăn lại nói: “Tiểu Đình, ngươi càng lúc càng kỳ lạ, sao có
thể ngay đến phụ thân cũng có thể động thủ, hơn nữa, Đường Nhi là Đại ca ngươi,
phụ thân thật không thích nhất là chứng kiến chuyện huynh đệ tương tàn, trong
lòng ngươi đối với Đường Nhi đích thị là có chuyện gì hiểu lầm, hoặc là ngươi…
oán giận hắn được ngôi vị Thế tử, cho nên, đối với hắn trong lòng có bất mãn,
Đình Nhi…”
“Phụ Vương!” Cẩm
Nương nghe không vô, liền hô to một tiếng nói, con ngươi trong suốt tràn ngập
tức giận.
Vương gia nghe
xong càng nóng, nhi tử đối với mình không tôn trọng thì thôi đi, ngay cả con
dâu cũng dám đối với chính mình lớn nhỏ thanh âm, không khỏi cả giận nói: “Ta
đang cùng Đình Nhi nói chuyện, ngươi chen miệng vào cái gì”.
Bên kia Vương
phi nghe Vương gia nói nặng, như là động chân khí, bận rộn tới khuyên nhủ:
“Ngươi không biết tính tình Đình Nhi thế nào sao? Chớ cùng hắn gây chuyện, chân
của hắn… đã thành như vậy, trong nội tâm tất nhiên là khó chịu, ngươi lại…”
Vương gia nghe
xong lại muốn nói gì, rồi lại nghe Lãnh Hoa Đình quát: “Người nói ta thế nào,
ta mặc kệ, nhưng người không thể mắng nương tử của ta, ta không cho phép.” Lãnh
Hoa Đình tức giận đến nỗi gân xanh đây trán, trong mắt phượng tất cả đều là lửa
giận.
Vương gia nghe
xong càng tức giận, nhưng nhìn tay hắn đẩy xe đều run, trong nội tâm liền lại
nổi lên yêu thương, lại nghe Vương phi nói như thế, thì càng khổ sở, vừa rồi
mình cũng có chút nặng lời, sợ đã làm tổn thương Đình Nhi, khó trách Cẩm Nương
cũng sinh khí, nàng cũng là muốn che chở cho Đình Nhi…
Nhưng mặt mũi
nhất thời gây khó dễ, dù sao người đã quen ở địa vị cao, ngay cả Hoàng Thượng
cũng còn không có đối với hắn lớn tiếng, vì vậy ngữ khí cứng ngắc: “Ngươi… làm
sao ngươi lại vì nàng mà lớn tiếng với phụ thân? Ngươi… ngươi thật quá đáng”,
nhưng khí thế lại yếu đi rất nhiều.
Vương phi vội
vàng kéo lấy hắn nói: “Tiểu Đình có tính tình này, ngày bình thường trong phủ
những người khác không chịu được hắn, ngươi làm phụ thân hắn mà cũng không chịu
được hắn sao? Hắn tại sao lại biến thành như vậy? Còn không phải do ngươi lúc
trước…”
Vương phi còn
chưa hết lời, Vương gia liền đã hết giận, nhẹ giọng đối với Vương phi nói:
“Nương tử… đừng nhắc lại chuyện trước kia, ta… không nói Đình Nhi là được,
chẳng qua là, Đình Nhi, cái khác phụ thân đều có thể nghe ngươi, nhưng hai
người huynh đệ các ngươi nhất định không thể bất hòa, sẽ làm gia đình không
yên”.
Cẩm Nương tức
giận hừ lạnh một tiếng, Vương gia làm phụ thân như vậy sao? Con trai trưởng của
mình bị bao nhiêu khổ, hắn chẳng lẽ không biết rõ ràng sao, cả cái Vương phủ
này đều bị nhuộm nát bét, có ngày nào là chân chính hòa thuận vui vẻ an bình
đâu? Lại muốn Lãnh Hoa Đình cùng Lãnh Hoa Đường sống chung hòa thuận? Lãnh Hoa
Đường là lương thiện sao? Hắn không nghĩ biện pháp ám hại Lãnh Hoa Đình đã là
không tệ rồi, mình vào phủ mới có hai tháng cũng có thể cảm giác được, Vương
gia… hắn… Cẩm Nương tức giận đến bất chấp tất cả, cất bước ngăn lại trước mặt
Lãnh Hoa Đình, hít sâu một hơi, tận lực kìm nén thanh âm của mình làm cho vững
vàng một chút.
Đôi mắt trong
suốt sáng ngời thế nào cũng không che giấu được nội tâm thiêu đốt lửa giận, yên
lặng nhìn Vương gia nói: “Phụ vương, người mới nói, hi vọng tướng công cùng Đại
ca huynh đệ hòa thuận, huynh hữu đệ cung, bằng không gia đình sẽ không yên đúng
không, chỉ là con dâu muốn hỏi ngài, trong phủ này có được mấy ngày thanh tĩnh
trôi qua? Nếu thật là phủ đệ an bình hòa thuận vui vẻ, tướng công sao lại biến
thành bộ dạng như thế này? Vì sao ngài không có nghĩ qua, tại sao tướng công
lại bỗng dưng phát bệnh lạ, tại sao lại co quắp hai chân? Ngài mới nói, tướng
công đối với Đại ca oán giận, là bởi vì Đại ca được Thế tử vị mà tướng công bất
mãn, thử hỏi phụ vương, nếu như năm đó tướng công không phải Thế tử, hắn cũng
không sẽ được cái bệnh này, liệu có phải phế đi đôi chân này không?”
Liên tiếp chất
vấn, hỏi làm Vương gia á khẩu không trả lời được, hắn mặc dù giận Cẩm Nương bất
kính, nhưng những câu nàng nói như đao nhọn đâm vào trên ngực hắn, Đình Nhi bị
bệnh hắn không phải là không có từng hoài nghi, nhưng cũng không phát hiện ra
bất cứ dấu vết gì để lại, huống chi, năm đó Tiểu Đường cũng mới chỉ mười bốn
tuổi, một thiếu niên mười bốn tuổi thì có thể làm được gì đây? Chẳng lẽ… chân
tướng Đình Nhi nói, cùng Lão Nhị có quan hệ?
Năm đó, mình
cùng Vương phi đang bất hòa gay gắt, Vương phi tức giận đã vào trong nội cung
biệt uyển ở, cùng với Lưu phi nương nương ở cùng một chỗ mà không chịu hồi phủ,
mình lại hiểu lầm Uyển Nhi đối với mình bất trung, làm cho đầu óc mình không
tốt chút nào, toàn bộ tâm tư đều đặt trên người Vương phi, căn bản không có để
ý gì trong phủ, nhưng mà lại không nghĩ tới, Đình Nhi đột ngột phát bệnh lạ, mà
lúc này hình như Lão Nhị cùng Đường Nhi quả thật có qua lại gần nhau, hơn nữa,
nhiều năm qua, Lão Nhị đối với Đường Nhi tựa hồ cũng vượt qua quan hệ thúc cháu
bình thường, nguyên lai mình chỉ nghĩ rằng hắn dụng tâm phụ tá người kế thừa
Vương phủ, mà hắn cũng là người bác học, có hắn tương trợ, cũng trợ giúp Đường
Nhi về học thức, cho nên… nhưng mà, Đình Nhi nói thực có vài phần đạo lý a, Lão
Nhị lúc trẻ tâm cơ thâm trầm, đã từng động đậy tâm cơ muốn đoạt Thế tử vị, chỉ
là Lão thái gia cũng thủ đoạn cực kỳ nghiêm khắc, rất nhanh có thể nhìn thấu
tâm cơ hắn, cũng chặt dứt ý nghĩ của hắn, mình mới có thể thuận lời thừa tước…
Chẳng lẽ cái tâm
tư kia cho tới bây giờ vẫn chưa tắt? Nhưng Đường Nhi là con của mình, Đường Nhi
thừa tước, đối với hắn cũng không có nhiều chỗ tốt nên…
Cái ý niệm này
vẫn ở trong đầu, liền in đậm trong lòng, quấn quýt khó bỏ, quả thật, Đình Nhi
nói đúng, có lẽ trước kia mình điều tra sai phương hướng rồi.
Cẩm Nương thấy
sắc mặt Vương gia đầu tiên là cực đen, sau đó lại lâm vào trầm tư, nghĩ là mình
mạo hiểm bộc trực nói những lời này có chút hiệu quả, đang muốn tiếp tục nói,
thì Lãnh Hoa Đình lại kéo nàng, liếc mắt với nàng, Cẩm Nương trực tiếp hiểu rõ
ý tứ của hắn, vội đẩy hắn ra ngoài.
Vương gia dù sao
cũng là trưởng bối, lại là người có thân phận cao nhất trong phủ, vừa rồi mình
mạo hiểu nói lý chất vấn, thái độ thực có thể bị xem là vô lễ, nhưng Vương gia
đã không hề so đo, mình cũng phải cho hắn một cái bậc thang, nếu nói thêm gì đi
nữa, Vương gia hẳn không nhịn được, cho nên tướng công mới kéo mình đi.
Vừa ra khỏi
cửa không lâu, liền đã thấy Vương ma ma từ nhà kế bên đi ra, nhưng mà
đi về hướng hậu viện, không khỏi nhìn thoáng qua, hậu viện này không
phải là chỗ phòng tối nhỏ nhốt Lưu di nương sao? Vương ma ma là muốn
làm cái gì?
Nàng không khỏi
cước bộ thư thả chậm lại, Lãnh Hoa Đình khó hiểu quay đầu lại nhìn
nàng, Cẩm Nương liền cúi gần xuống, ghé vào lỗ tai hắn nói: “Trong
phòng nương có không ít chuột, chúng ta giúp người bắt con chuột lớn
này được không? Bằng không, một chút cũng không được yên ổn, luôn có
người giở trò quỷ, đối với mình cũng không tốt.”
Lãnh Hoa Đình
nghe xong liền nhìn theo ánh mắt nàng, chỉ thấy được một mảnh góc
áo của Vương ma ma đang quẹo vào hậu viện, hắn ôm cổ Cẩm Nương, nói
bên tai nàng: “Vậy chúng ta cũng qua bên kia ngắm phong cảnh a.”
Cắt, thiên hàn
địa đống, có cái gì đẹp mắt mà ngắm, bất quá Cẩm Nương cũng biết ý
tứ của hắn, liền đẩy hắn đi về bên kia đại thụ.
Không quá nửa
chén trà, Vương ma ma liền từ sau cửa phụ vòng vo trở về, từ cửa
nhà bên cạnh đi về phòng mình, cũng không thấy nàng cầm vật gì,
nhưng không mấy phút sau, liền nghe được một tiếng khóc thê lương:
“Đường nhi… Đường nhi của ta, thả ta đi ra ngoài, ta muốn tìm Đường
Nhi, Vương gia, Vương gia, nhi tử của chúng ta có phải là đã xảy ra
chuyện không a.”
Thanh âm kia
đúng là truyền từ trong phòng tối nhỏ sau viện truyền tới, Vương ma ma
quả nhiên là đi đưa tin, Vương phi đem nhốt Lưu di nương hai ngày, tất
nhiên là không có nói cho Vương gia biết, Lưu di nương lại vừa vặn đúng
lúc Vương gia có nhà mà náo loạn, mong giảm hình phạt, lại có thể
nhân lúc Vương gia có ở đây lộ vẻ nhu nhược, khiến cho Vương gia thương
tiếc, còn có thể nhân cơ hội cáo trạng Vương phi, Vương ma ma này, đến
tột cùng là đứng về bên nào, không phải là người hầu hạ Vương phi
rất nhiều năm rồi sao? Sao có thể bán đứng Vương phi chứ?
Lưu di nương
này khóc cũng quá mức thê thảm a, thanh âm lại cất cao vài phần,
Vương gia dù có điếc cũng vẫn có thể nghe được.
Cẩm Nương liền
đẩy Lãnh Hoa Đình trở về, có chuyện thú vị như vậy, nàng cũng muốn
xem Vương ma ma kia ở một bên hát như thế nào.
Vương gia đang
hỏi thăm chuyện của Lưu di nương, đã thấy Cẩm Nương phụ giúp Đình Nhi
trở lại, không khỏi có chút kinh ngạc, nhưng Lãnh Hoa Đình bày ra
thần sắc tự nhiên nói với Vương phi: “Nương, người nói muốn làm vịt
chiên ướp rượu cho Đình Nhi ăn mà, Đình Nhi không về nữa, muốn ở lại ăn
a.”
Vương gia ngược
lại đem chuyện này quên đi, lúc trước hai cha con còn vì món này tranh
giành, ai, như thế nào lại quên sạch rồi, Đình Nhi thật là vất vả
mới chịu đối với mình thân cận chút ít…
“Tiểu Đình mau
vào, nương con thật hiếm khi mới vào phòng bếp nha, một chút nữa phụ
tử chúng ta còn phải uống chút rượu nữa, đã lâu không có cùng Tiểu
Đình dùng cơm chung, phụ thân thật là hoài niệm lúc con còn bé”. Lời
Vương gia nói ra không có nửa điểm khó chịu, tựa hồ như xung đột vừa
rồi căn bản cũng không có phát sinh qua.
Vương phi hồi
nãy mặt đen lên, lúc này thấy Tiểu Đình cùng Cẩm Nương tiến vào,
sắc mặt cũng hòa hoãn hơn, đối Tiểu Đình nói: “Đúng vậy a, Tiểu
Đình, nương đi làm món ăn cho con nha”. Nói xong lại nhìn Cẩm Nương
liếc, Cẩm Nương lập tức hiểu rõ là nàng muốn mình cùng xuống bếp,
nhìn như vậy, là có chuyện muốn nói với mình.
Vừa lúc Vương
ma ma từ phía sau đi ra, gặp Vương phi muốn tới phòng bếp, vội vười
nói: “Ai nha, chủ tử là muốn làm vịt chiên ướp rượu sao? Nô tỳ mới
nhìn qua, sổ mua sắm chỉ viết có hai con vịt, sợ là phòng bếp không
có hàng ứng phó kịp.”
Chuyện mua sắm
nhà bếp đúng là Cẩm nương điều trần nhóm quản lý phòng bếp mua
sắm, mỗi ngày quản sự đều hỏi qua Vương phi hoặc thiếp thân bên người
Vương phi, như Ngọc Bích, Thanh Thạch, Vương ma ma các loại, xem Vương phi
muốn dùng những món nào, hay muốn mua cái gì ăn, quản sự sẽ ghi ra,
rồi đưa cho mấy người bên mình cái ấn tín, sau lại lưu vào sổ làm
bằng chứng, bởi như vậy, người trong phòng bếp cũng không thể làm ra
ba cái công phu ngoạm sư tử gì đó nữa, tùy ý chọn mua một ít thứ
căn bản là không dùng đến, hay ăn không hết, như vậy đã giảm bớt lãng
phí, để cho những người kia có muốn cũng không có chỗ nào ra tay.
Nhưng trong mỗi
ngày, cơ bản cũng sẽ chọn mua thêm một ít chuẩn bị bất cứ tình
huống nào, không nghĩ tới, Vương ma ma lại mang chuyện này để nói,
Vương ma ma này quả thật là càng ngày càng thêu dệt chuyện, ý nàng
tột cùng là muốn thế nào? Nàng là thiếp thân bên người Vương phi,
cùng là người Vương phi tin cậy nhất, nàng không có nghĩ qua, nàng nên
phụ thuộc Vương phi sao, một khi Vương phi không được thế, nàng cũng
càng không có chỗ dựa sao?
Quả nhiên Vương
gia nghe thấy lời này rất là kinh ngạc, càng có chút căm tức, đường
đường là Giản Thân vương phủ, muốn ăn một còn vịt còn phải chờ đi
mua? Mới vừa rồi Lưu di nương ở đằng sau viện la to, nàng hôm này dù
thế nào cũng là phi tử bên cạnh mình, lại là mẹ ruột thế tử, Vương
phi lại đem nàng nhốt lại, Vương phi nàng hôm nay… đến tột cùng là
quản gia như thế nào? Vương gia có chút giận dữ liếc nhìn Vương phi.
Vương phi thấy
lông mày tựu nhíu lại, thanh âm cũng khó chịu: “Ma ma, ngươi tới phòng
bếp xem qua, hôm nay rõ ràng ta là phân phó phòng bếp mua nguyên liệu
nấu ăn nhiều một chút, như thế nào ngay cả hai con vịt cũng không có?
Vương ma ma trên
mặt liền lộ ra một tia cười đến âm hiểm, khom người đáp: “A, nguyên
là cũng có hai con vịt, nhưng vừa rồi nói là muốn giữ thiếu gia
cùng thiếu phu nhân ở lại dùng cơm, nô tỳ liền phân phó đầu bếp làm,
là hầm cách thủy, nghĩ thiếu phu nhân thân thể không tốt, bị chứng
bệnh hư cung hàn, muốn cho nàng bồi bổ.”
Vương phi vừa
nghe, phổi đều muốn tức điên lên, cái lão bà này, hôm nay cũng quá
lắm mồn rồi, chuyện Cẩm Nương mắc chứng thể hàn, Vương phi một mực
cũng không có nói cho Vương gia biết, chính là sợ hắn có ý khác,
tính tình Đường Nhi kỳ quái, nếu thật mang cho hắn cái thông phòng
tiểu thiếp, sợ lại sinh ra rất nhiều phiền toái, nàng lại… trước mặt
mình mà đem chuyện này nói với Vương gia nghe, nàng muốn làm cái gì?
Quả nhiên,
Vương gia nghe được khẽ giật mình, nhìn về phái Vương phi: “Cẩm Nương
đứa nhỏ này… có bệnh này? Năm đó trong nội cung, vị Trần quý phi
nương nương chính là cũng mắc bệnh này, kết quả cả đời không thể có
con…”
Quay đầu ánh
mắt phức tạp nhìn Cẩm Nương, người vợ này cũng không kém, nhưng mà,
Đình Nhi thân đã mang tàn tật, nếu như lại còn tiếp tục không thể có
con, tương lai liệu sẽ thế nào? Việc này nên xem xét lại. Chỉ là
Vương phi biết chuyện này trọng đại, thế nhưng lại…
“Ngươi xuống
dưới, lúc này không cần ngươi hầu hạ.” Vương gia đang tự suy xét, chợt
nghe Vương phi lạnh lùng quát tháo một tiếng với Vương ma ma, hắn nghe
xong nội tâm có chút khó chịu, nàng đây là đang quát tháo Vương ma ma
không nên nói cho mình biết a.

