Pendragon ( Tập 2: Thành Phố Mất Tích ) - Chương 07 Part 01

Chương
VII

Nhật
kí #6

(tiếp
theo)

CLORAL

Chúng mình bị tấn
công.

Mọi người trên
boong bò, trườn tìm nơi trú ẩn. Mình và cậu Press trong nhóm các vator, chạy
thục mạng về kho nông cụ. Nhà kho này không phải nơi trú ẩn an toàn lắm, nhưng
còn hơn là đứng giữa trời hứng bom đang trút xuống như mưa.

Trong khi mình
chạy, đạn pháo nổ rầm rầm trên boong, đất bụi và nước tung toé khắp nơi. Nước,
thật mà. Đây không phải là loại đạn pháo bình thường, như các bạn đã thấy đâu.
Hãy nhớ, đây là Cloral. Mọi thứ ở đây đều liên quan tới nước. Mình sớm phát
hiện ra, những khẩu đại bác trên tàu chiến kia đều là những khẩu súng nước đồ
sộ, bắn ra những quả đạn to đùng bằng... nước đông đặc. Nhưng khi chạm mục
tiêu, sức phá huỷ của chúng chẳng kém gì đạn bằng sắt thép. Và chúng có thể nã
bất tận, ko sợ hết đạn. Tóm lại, vì đạn chính là nước, mà quanh đây thì nước
bao la. Điều đáng sợ hơn nữa là, khi bắn, những khẩu đại bác đó không gầm rú
lên, nên chẳng biết đường nào mà né tránh. Trái đạn nước chỉ rít lên một âm
thanh nhè nhẹ, và rồi... BÙM!

Gần chục người
tụi mình bò vào kho nông cụ, rồi chen lấn nhau tới cửa sổ, nhìn ra. Mình hỏi
cậu Press:

- Cướp! Chuyện
này là thế nào?

Ông cũng không
biết, chưa thấy vụ này bao giờ. Một vator sợ sệt nói:

- Tôi chưa từng
thấy chúng tấn công một khu cư trú lớn thế này bao giờ. Thường thường chúng chỉ
cướp những thuyền nhỏ thôi.

- Chúng muốn cướp
gì?

- Bất cứ thứ gì.
Chúng không ngại giết người để đạt được mục đích đâu.

Ớn chưa? Nhìn qua
cửa sổ, mình thấy các thuỷ vụ đang trườn mình, bảo vệ khu cư trú. Không chỉ là
thuỷ thủ, họ còn được huấn luyện để có thể sử dụng vũ khí. Họ di chuyển thật
lẹ, tiến tới vị trí phòng thủ, đối diện với con tàu đang tiến tới. Nhưng vũ khí
duy nhất họ có là những khẩu súng trường bạc mình đã thấy trên Magorran. Không
đại bác, không dàn phóng hoả tiễn, chẳng có gì để họ có thể chống cự lại những
cỗ súng nước khổng lồ của bọn cướp. Trên đấu trường to lớn này, những khẩu súng
trường của họ chẳng khác nào những khẩu súng bắn nước đồ chơi. Nình hỏi vator
ban nãy:

- Vì sao Grallion
không trang bị vũ khí?

Ông ta đáp:

- Tôi nói rồi đó.

Cậu Press điềm
đạm tiếp lời anh ta:

- Vì bọn hải tặc
chưa bao giờ quá liều lĩnh tấn công khu cư trú. Vì vậy chẳng có lý do gì phải
trang bị vũ khí.

Bao nhiêu ý nghĩ
lãng mạn về hải tặc của mình tan tành hết. Trước đây mình cứ cho rằng hải tặc
là những gã tinh ranh, quyến rũ, nốc rượu như hũ chìm, luôn ve vãn các cô gái
và là những nhân vật hài hước đi săn lùng kho báu Nhưng đây đâu phải là hải tặc
trong phim ucả Disney. Những kẻ đang tương đạn bùm bùm vào tụi mình là những kẻ
sát nhân. Những kẻ sát nhân trơ trẽn. Chúng tấn công một khu cư trú nông trại
với hơn hai trăm con người không vũ khí. Nhưng để làm gì? Có ai giàu có trên
grallion đâu? Thật sự chúng muốn gì chứ?

Rồi đợt bắn phá
ngừng bặt. Nhìn sang tàu chiến, mình thấy nó chỉ còn cách Grallion vài trăm
mét. Những khẩu đại bác vẫn hướng về phía tụi mình, nhưng lúc này đã ngừng bắn.

Con tàu rất giống
một tàu chiến trên Trái Đất Thứ Hai. Nhưng, tất nhiên, không có những dấu hiệu
quân sự. Toàn thân nó màu lục nhạt, rất dễ lẫn vào màu xanh của nước biển. Mình
đếm, tất cả có tám khẩu đại bác nước. Bốn phía trước, bốn phía sau. Mình tự
hỏi: Bước kế tiếp chúng sẽ làm gì? Leo lên boong Grallion? Không thể. Vì bao
nhiêu lợi thế tấn công bằng đại bác của chúng sẽ mất hết ngay khi đặt chân lên
sàn khu cư trú. Những thuỷ vụ với súng trường sẽ không để chúng được yên.
Không, lợi thế của bọn người xấu xa này là khoảng cách.

Rồi, vang vang
một giọng nói được khuếch âm, dội từ tàu chiến sang:

- Chào Grallion.
Ta tin là các người đang lắng nghe.

Giọng một gã đàn
ông, nghe rất vui vẻ, cứ như một tay hàng xóm nói chuyện qua hàng rào vậy:

- Tên ta là Zy
Roder, hoa tiêu và thuyền trưởng của con tàu Truy Nã hùng mạnh này. Chắc các
ngươi đã từng nghe đến tên ta.

Càng nghe giọng
nói rổn rảng của gã này, bụng mình càng thát lại. Mình nhìn cậu Press, vẻ căng
thẳng trên mặt ông cho mình biết cậu mình cũng cảm thấy điều đó. Gần mình, một
vator đang quan sát con tàu bằng ống nhòm. Ngay khi nghe giọng nói từ tàu của
tụi cướp vọng sang, cậu Press hỏi mượn ống nhòm để nhìn cho rõ điều tiên đoán
của hai cậu cháu. Giọng nói đó vẫn tiếp tục:

- Nếu các ngươi
đã từng nghe về ta, hẳn biết ta là một người đàng hoàng mã thượng. Ta hứa sẽ
không làm hại bất cứ kẻ nào.

Sau khi đã thấy
điều cần thấy, cậu Press trao ống nhòm cho mình. Mình quan sát. Toàn thể đội
thuỷ thủ của con tàu mà hắn gọi là Tuy Nã đều có mặt trê boong. Cả đàn ông lẫn
đàn bà. Ít ra, đám cướp này không phân biệt giới tính. Trông chúng không lem
nhem, tơi tả như những phim hải tặc đâu. Không, trái lại. Đam này trông có kỷ
luật, tổ chức đàng hoàng. Nhưng cách chúng nhìn lom lom về Grallion làm mình nghĩ
đến một bầy sói đói - đợi chờ một cách nhẫn nại để tấn công. Ánh mắt chúng
trống rỗng, không chút cảm xúc của con người, có lẽ trừ sự hau háu tham lam.

Mình di chuyển
ống nhòm cho đến khi nhìn thấy gã đàn ông tự xưng là Zy Roder. Hắn đứng trên
sàn boong cao nhất, tay cầm một vật màu đen mà mình đoán là cái mi – crô. Giống
tất cả tụi đàn em, Zy Roder mặc bộ đồ bó bằng chất liệu nhẹ như mọi người trên
Grallion. Đó là một gã cao lớn, mái tóc vàng chấm vai bay phất phơ theo làn gió
biển. Có thể nói là hắn cũng... đẹp trai. Zy Roder đứng dạng hai chân, một tay
chống sườn, vẻ thách thức. Rất kênh. Đây là một gã thuộc dạng thích gì là phải
chiếm bằng được. Mình thắc mắc không hiểu hắn thích chiếm cái gì ở đây.

Nhưng điều làm
mình sốc nhất là đôi mắt của hắn. Dù nhìn qua ống nhòm, mình có thể thấy đó
đúng là đôi mắt xanh lạnh ngắt đã từng làm mình khiếp sợ. Không thể lầm lẫn
được.

Hắn chính là
Saint Dane.

hắn đã tới Cloral
gom góp và lãnh đạo môth đám đầu trộm đuôi cướp. Vấn đề giờ đây là: Hành động
kế tiếp của hắn là gì? Mình trả lại ống nhòm cho vator kia, không muốn nhìn
thêm gì nữa.

Giọng hắn lại
oang oang:

- Lúc này, các
ngươi phải biết, một căn bệnh khủng khiếp đang làn tràn khắp Cloral. Lương thực
của chúng ta bị đầu độc. Vì sao? Ta không biết. Nhưng ta biết một điều, lương
thực an toàn sẽ mau chóng trở nên khan hiếm.

Đúng là Saint
Dane. Hắn đang làm công việc đúng sở trường: gieo rắc hoảng sợ.

- Yêu cầu của
chúng ta rất đơn giản. Cho đến lúc này, lương thực trên Grallion vẫn còn an
toàn. Các ngươi có quá nhiều, trong khi chúng ta có quá ít. Đây là điều kiện
của ta: Sử dụng mười xà lan lớn nhất, chất đầy ngũ cốc, trái cây, rau tươi. Mỗi
xà lan chuyển hàng sang tàu ta, chỉ một thuỷ vụ được tháp tùng. Chúng ta sẽ
nhận những xà lan lương thực đó, và các ngươi sẽ được an toàn.

Những công nhân
của nông trại chung quanh cậu cháu mình nhao nhao phản đối. Nộp cho chúng mười
xà lan lương thực an toàn, Grallion còn gì để ăn? Lương thực từ ngoài chuyển
tới biết có bị nhiễm bệnh hay không? Sau những gì xảy ra trên Magorran, không
thể trách họ là quá thận trọng.

Zy Roder tiếp
tục:

- Nếu các ngươi
từ chối, chúng ta đành phải tấn công.

Tiếng nói của hắn
trở nên cứng rắn, không còn là giọng vui vẻ của người bạn cùng sống trên sóng
nước nữa. Saint Dane hay Zy Roder – theo cách hắn tự xưng tại Cloral này - muốn
người dân của Grallion phải hiểu khả năng của hắn như thế nào.

- Chúng ta không
thể đánh chìm Grallion, nhưng đó cũng không phải là ý định của chúng ta. Chúng
ta sẽ bắt đầu với buồng hoa tiêu của các ngươi. Nó sẽ bị xoá sổ và khu cư trú
của các ngươi sẽ mất khả năng điều khiển. Sau đó, bến cảng sẽ bị phá huỷ, để
các ngươi bị mắc kẹt, hết đường thoát thân. Chúng ta sẽ bắn phá phòng máy, các
ngươi sẽ không còn năng lượng nữa. Các ngươi sẽ trở thành tù nhân trên chính
khu cư trú của mình. Các bạn ơi, hãy tn ta, ta biết đâu là điểm yếu của các
bạn. Và ta sẽ không bỏ đi, cho đến khi đòi hỏi của ta được đáp ứng.

Y chang Saint
Dane trăm phần trăm. Chưa chắc hắn muốn lấy lương thực đâu. Điều hắn muốn là
làm cho mọi người hoảng sợ. Tin đồn sẽ mau chóng lan truyền khắp các khu cư
trú: lương thực tiếp tế cho toàn thể lãnh địa Cloral bị nghi ngờ có vấn đề, và
điều đó sẽ tạo ra hỗn loạn; những người dân hiền lành sẽ bắt đầu đấu đá nhau để
tranh giành số lương thực an toàn đang cạn dần. Mình nghĩ, vụ lương thực nhiễm
độc này hẳn có bàn tay của Saint Dane. Kế hoạch làm đảo lộn Cloral của hắn bắt
đầu sáng tỏ dần. Hắn lại oang oang:

- Ta cho các
ngươi một đấu thời gian để bắt đầu chuyển vận. Nếu không thấy một dấu hiệu
nhượng bộ nào của các người, chúng ta sẽ khai hoả. Cho đến lúc đó, cứ vui sống
đi!

Một đấu thời gian
là bao nhiêu? Một giờ? Một phút? Một giây? Như đoán được thắc mắc của mình, cậu
Press bảo:

- Là hai mươi
phút.

Bỗng thằng cha
Saint Dane nói thêm:

- A, còn một điều
cuối cùng nữa. Chào mừng mi tới Cloral, Pendragon.

Ôi cha! Hai đầu
gối mình lộp cộp va vào nhau. Bảo đảm là Saint Dane khoái chí vì phản ứng đó
của mình lắm. Hắn đã biết cậu cháu mình có mặt tại đây. May là các vator khác
còn nhiều chuyện để lo hơn là chuyện vì sao tên hải tặc này lại gửi lời chào
riêng đến mình. Cắt nghĩa vụ này căng lắm lắm chứ bộ. Nhưng còn đang mải tranh
cãi, nên không ai chất vấn gì mình cả. Một nửa trong số họ bàn nên trao lương
thực cho tụi cướp, một nửa nhất định thà đánh nhau chứ không chịu mất lương
thực. Chẳng lựa chọn nào là hay ho cả.

Cậu Press nói, cố
ra vẻ lạc quan:

- Ít ra chúng ta
cũng biết được chút ít về kế hoạch của nó.

Mình vặc lại:

- Hay quá ta!
Nhưng sẽ phải làm gì đây?

Ngay lúc đó
Spader xồng xộc chạy vào. Anh ta nhìn quanh cho đến khi thấy cậu cháu mình, rồi
la lên:

- Ông Press,
Pendragon, lại đây mau.

Hai cậu cháu mình
đâu biết làm gì khác ngoài việc chạy theo Spader ra ngoài. Anh ta đưa cậu cháu
mình xuống khu bến cảng mà mình đã bước lên khi mới tới Grallion. Chung quanh
vắng ngắt vì các thuỷ vụ khác đều đang ở trên boong lo bảo vệ khu cư trú.

Chạy tới cuối bến
cảng, Spader nhảy lên cái thuyền trượt nước của anh. Cuối cùng cậu cháu mình
cũng bắt kịp Spader. Mình kêu lên hỏi:

- Anh làm gì vậy?

Vừa lo sửa soạn
cho cái thuyền trượt, Spader vừa nói nhanh:

- Cha mình đã dạy
cho mình biết về tất cả các loại tàu thuyền trên biển. Mình biết rõ về cái tàu
Truy Nã kia. Hồi đó, khi các thuỷ vụ e ngại chiến tranh xảy ra giữa những khu
cư trú, họ đã lắp ráp một số tàu này. Chỉ mấy chiếc thôi. Họ cũng đã thiết kế
cả tàu chiến có thể di chuyển dưới lòng nước. Nhưng chiến tranh không hề xảy
ra, nên tàu chiến và tàu ngầm không bao giờ được sử dụng... chỉ trừ vài chiếc
bị bọn hải tặc cướp mất.

Cậu Press hỏi:

- Ý chú em là
sao, Spader?

Spader ngừng tay nhìn
cậu cháu mình, trả lời:

- Tôi biết điểm
yếu của nó ở đâu. Tôi có thể làm mấy khẩu đại bác kia câm họng.

Mình nghi ngờ
hỏi:

- Bằng cách nào?

- Rất đơn giản.
Có hai cửa ống dưới dòng nước để đưa nước vào tàu, cung cấp năng lượng và đạn.
Nếu mình lái một thuyền trượt nước vào một cửa ống, đường dẫn nước đó sẽ bị tắc
nghẽn. Không nước, sẽ không có đại pháo. Tàu sẽ bị chết mày giữa biển và chúng
ta sẽ tấn công.

Cậu Press hỏi:

- Cho Yenza biết
kế hoạch này chưa?

- Chị ta sẽ không
chịu nghe theo tôi, vì cho là tôi như kẻ mất hồn rồi.

Mình hỏi:

- Có đúng là anh
bị mất hồn không vậy?

Nhảy lên bến,
đứng trước mặt cậu cháu mình, Spader thành thật nói:

- Kể từ khi hai
người xuất hiện tại đây, tôi đã có một cảm giác. Đầu tiên là ông, Press ạ, rồi
sau đó khi ông trở lại cùng Pendragon. Tôi có cảm giác dường nha hai người có
mặt tại đây vì việc khác hơn là chỉ hái trái cây. Đúng không? Ba chúng ta có
chung một sứ mệnh nào đó, hay tôi chỉ có thể làm anh chàng săn cá bằng một cây
lao?

Sau cùng thì hình
như Spader đã phát hiện ra cái “tương lai Lữ khách” của anh. Anh không biết
nhiều, có lẽ chỉ cảm thấy. Chắc cha anh đã dạy nhiều điều để anh có thể sẵn
sàng cho thời khắc này, giống như những gì cậu Press đã từng làm với mình. Bất
cứ là điều gì để làm một người trở thành Lữ khách, điều đó đã bắt đầu khởi
động. Spader hỏi:

- Hai người đồng
ý với kế hoạch của tôi chứ?

- Hơn cả đồng ý.
Kế hoạch của cậu thế nào?

Nghe cậu Press
trả lời, Spader lại nhảy xuống thuyền trượt, bảo:

- Ông ở lại đây,
tìm Yenza, nói cho bà ấy việc chúng ta sắp làm. Khi làm tắc đường ống nước
xong, tôi sẽ bắn pháo hiệu bằng cái này.

Anh đưa cao một
khẩu súng nhỏ, chắc là súng bắn pháo hiệu, nói thêm:

- Chỉ khi nào
Truy Nã bị tê liệt, tôi mới bắn. Lúc đó, Yenza sẽ đưa một toán thuỷ vụ đổ bộ
lên tàu, trước khi bọn cướp kịp phát hiện chuyện gì đã xảy ra.

Mình vội hỏi:

- Còn tôi?

Spader nói:

- Anh bạn hoạt
động dưới nước hơi bị tài đấy.

- Hả? Anh muốn
tôi đi cùng anh? Xuống dưới đáy con tàu kia?

- Mình nói rồi.
Có tới hai nắp ống nước. Mình không thể bít cả hai cùng một lúc được.

Mình nhìn cậu
Press, hy vọng ông kéo mình ra khỏi nhiệm vụ tự sát này. Nhưng ông chỉ hỏi:

- Cháu làm được
chứ, Bobby?

Không. Không
được. Spader bảo:

- Dễ ợt à. Tụi
cướp không nhìn xuống đáy nước đâu. Chúng mình chỉ việc lẻn xuống, vặn nắp ống
ra, rồi đẩy mấy cái thuyền trượt vào. Nhấp nhánh là xong.

Nghe có vẻ dễ
thật. Mình đã xuống nước nhiều lần với Spader và rất tự tin khi lặn sâu. Có lẽ
mình có thể làm được chuyện này, nhưng mình vẫn gặng hỏi cậu Press:

- Chắc không có
kế hoạch B?

- Lần này thì
không. Trừ khi cháu có...

Mình chẳng có kế
hoạch gì. Sắp phải lặn xuống rồi. Spader kêu lên, dặn cậu Press:

- Chờ pháo hiệu!

- Bảo trọng!

Vừa nói lớn cậu
Press vừa leo thang lên boong. Hừ! Bảo trọng! Cứ như đùa.

Spader mở thùng
đồ phía sau thuyền trượt ra, kéo ra hai máy phóng nước và hai quả cầu dưỡng
khí. Anh ta quăng cho mình một quả cầu, rồi xếp gọn gàng hai máy phóng nước lên
sàn thuyền. Sau đó, anh ta tháo móc thùng đồ khỏi thuyền để không phải kéo nó
theo. Mình hỏi:

- Mấy cái phóng
nước này đủ lớn để làm chuyện đó không?

- Không đâu. Mấy
cái này là để chúng ta... chuồn.

- Vậy cái gì để
làm nghẽn ống nước?

Spader nhảy từ
thuyền của anh sang một thuyền khác kế đó, vặn mấy cái núm, khởi động máy, rồi
bảo:

- Câu dùng thuyền
trượt của tớ nhé.

Vậy là sao? Nếu
cùng lặn xuống đáy tàu của tụi cướp, sao mỗi đứa lại phải đi riêng một thuyền?
Có thể nhanh hơn, nhưng chắc chắn Saint Dane và đàn em của hắn sẽ phát hiện ra
tụi mình mất.

Spader đội quả
cầu dưỡng khí lên đầu, mình cũng vậy. Mình nhảy xuống thuyền trượt, bắt đầu
khởi động máy. Cuối cùng, không nhịn nổi nữa, mình hỏi:

- Chúng sẽ không
thấy chúng mình lại gần chứ?

Spader chỉ vào
một núm công tắc màu đên bân dưới cần lái.

- Sẽ thấy... nếu
chúng ta nổi trên mặt nước.

Anh ta nhấn vào
núm đen và một làn bọt nước từ dưới thuyền phun ra. Rồi... cái thuyền trượt bắt
đầu chìm xuống. Spader nhìn mình toét miệng cười. Mình cũng tìm thấy núm công
tắc tương tự trên thuyền mình, và nhấn. Thuyền trượt của mình cũng từ từ chìm
xuống. A, thì ra mấy “em” này không chỉ trượt được trên mặt nước, mà còn có thể
di chuyển như một tàu ngầm dưới nước.

Chỉ trước khi đầu
ngập trong nước, Spader mới hỏi:

- Vì sao cậu biết
thằng cha Zy Roder?

- Chuyện dài lắm.
Sẽ cho anh biết sau.

- Nhớ nhé. Hây
hô!

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.