Đừng Nhân Danh Tình Yêu - Chương 5 - Phần 1

Chương 5: Kế hoạch không theo kịp sự thay đổi

Khi vẫn còn là một cô thiếu nữ mộng mơ, Đồ Nhiễm đã
từng viết một bức thư dạng như thư tình gửi cho người ta.

Chỉ có điều bức thư đó còn chưa ra khỏi cửa đã bị
ông Đồ chặn lại giữa chừng.

Khi đó ông Đồ vẫn còn chưa có dấu hiệu bệnh tật, là
một người trung niên từng trải, lại rất biết nghĩ cho con cái. Ông đọc bức thư
một cách nghiêm túc, rồi lại lộn lại nhìn phần đầu, tên của người nhận.

Trong suốt quá trình này, trái tim nhỏ bé của Đồ
Nhiễm đập thình thịch không ngừng, vừa sợ bị chê cười là đồ ngốc, vừa sợ bị
chụp mũ yêu sớm. Vẻ mặt ông Đồ còn nghiêm nghị hơn cô tưởng, ông nói rất chân
thành:

- Nhiễm Nhiễm, người này rất tốt. Nhưng vì mọi mặt
của cậu ta đều xuất sắc, con thích thì người khác cũng thích, rất nhiều người
đều thích, tội gì con phải tranh giành với người ta? Trên đời này, phụ nữ vốn
dĩ đã cảm tính hơn đàn ông, coi trọng tình cảm nam nữ hơn, cho nên sống cũng
mệt mỏi hơn. Con tìm một người cả ngày được người khác nhung nhớ, chẳng phải
cuộc sống sẽ càng mệt mỏi hơn sao? Chi bằng tìm một người điều kiện tương đương
mình, nắm chắc được, yên ổn sống qua ngày.

Nghe xong những lời này, ý nghĩ đầu tiên bật ra
trong đầu cô là: Lẽ nào con kém cỏi lắm sao? Cô chạy đi soi gương, người trong
gương hình như càng nhìn càng thấy xấu. Cô lại âm thầm so sánh những mặt khác,
rồi chán nản phát hiện ra, căn bản không thể nào so sánh.

Vì thế, cô giữ lá thư lại, khóa kín trong ngăn kéo.

Sau này ra đời, kinh nghiệm phong phú, nhớ lại
những lời bố nói, cô vẫn cảm thấy không phải là không có lí, cho dù thời buổi
này, để phân biệt đàn ông chỉ có một tiêu chuẩn: có bản lĩnh hay không có bản
lĩnh, những thứ khác đều chỉ là phù du.

Đồ Nhiễm có thể nhạy bén cảm nhận được tâm tư nho
nhỏ của những người khác giới xung quanh Lục Trình Vũ.

Cô còn nhớ lần trước tới bệnh viện, ánh mắt Lí Sơ
Hạ nhìn anh, thậm chí cô đoán, quãng thời gian một năm trước, hai người họ ở
nơi đất khách quê người lãng mạn có phải đã từng xảy ra điều gì. Lại hoặc giả
như rất lâu trước đây, phải chăng đã từng có một câu chuyện tình yêu rung động
lòng người, dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng.

Đồ Nhiễm tự coi thường chính bản thân mình, tự
giễu, vướng víu, không buông xuống được. Chần chừ suốt mấy ngày, cô quyết định
thực hiện một số hành động khiến bản thân dễ chịu hơn, vì thế cô hẹn cô em
chồng Lục Trình Trình đi dạo phố vào ngày nghỉ.

Trời đẹp, người bừng bừng khí thế, kẻ lại tâm hồn
treo ngược cành cây.

Lục Trình Trình không biết cách trang điểm, dáng vẻ
học sinh. Đồ Nhiễm mua cho cô bé mấy bộ quần áo, chỉ nói là Lục Trình Vũ dặn
dò, nghe vậy cô bé rất vui.

Đi ngang qua quầy trang sức trong trung tâm thương
mại, Trình Trình nhìn mãi một sợi lắc tay, ánh mắt tỏ vẻ ngưỡng mộ. Đồ Nhiễm
liếc ví tiền thấy vẫn còn đủ, bèn mua cho cô, cô bé ngại ngùng từ chối mãi.

Đồ Nhiễm cười:

- Ngốc thế, người khác đều tranh thủ lấy được bao
nhiêu thì lấy, em thì giỏi rồi, cho còn không thèm.

Trình Trình nói:

- Nếu là anh hai hay bố mua thì em sẽ nhận. Chị, em
biết chị cũng chẳng dễ dàng gì, ở nhà chị còn phải phụng dưỡng bà ngoại nữa.

Cô cười:

- Em đang khinh người đó hả, sau này chị phát tài
rồi, chị sẽ cầm tiền đập vào mặt em. Cái này em cứ cầm lấy đi, chị về thanh
toán với anh hai em là được chứ gì.

Trình Trình bèn nhận lấy, rồi bảo muốn mời cô ăn
trưa. Đồ Nhiễm biết cô bé chẳng có mấy tiền tiêu vặt, tiền lương cũng không
cao, bèn bảo cô mệt rồi không muốn đi nhiều, cứ mua luôn hai cái hamberger ở
quán Mc Donald bên cạnh là xong.

Họ ra khỏi trung tâm thương mại, có một chiếc xe
việt dã màu đỏ đỗ ở ngã tư bên cạnh, mấy thanh niên đi qua còn lôi điện thoại ra
chụp hình cái xe đó. Lục Trình Trình nhìn biển số xe, hừ một tiếng:

- Tôn Hiểu Bạch sao lại chạy đến đây khoe mẽ, khu
này với cô ta chỉ là khu bình dân thôi.

Đồ Nhiễm hỏi:

- Đây là xe của Tôn Hiểu Bạch à, hoành tráng nhỉ.

Lục Trình Trình lại hừ một tiếng nữa:

- Chắc chắn là không chỉ có chỗ tiền đó, bố em đúng
là ngốc, bị hai mẹ con bà ta lừa.

Đồ Nhiễm cười cười không lên tiếng, trong lòng lại
nghĩ: Bố em không phải ngốc, mà là nhìn xa trông rộng, nửa người dưới vẫn còn
trông chờ vào Tôn Huệ Quốc, tuổi cũng đã cao, không thể cứ li hôn rồi lại lấy
người khác, lại tiếp tục giày vò.

Họ vào Mc Donald, cái quán bé bằng lòng bàn tay mà
người len như cá mòi.

Hai chị em ngồi xuống một chỗ khá yên tĩnh, vừa
ngẩng đầu lên đã thấy con gái vợ sau của ông Lục - Tôn Hiểu Bạch đang đứng đợi
ai đó cạnh quầy thu ngân. Tôn Hiểu Bạch mặc toàn đồ hiệu, lại biết trang điểm,
muốn không bị chú ý cũng khó.

Lục Trình Trình bĩu môi:

- Đợi nó đi rồi thì em ra mua, chả muốn chào. - Cô
bé lại nói. - Thần kinh, giàu như thế còn đến cái chỗ hạ đẳng này làm gì.

Đồ Nhiễm nói:

- Em trông tay nó cầm ví nam, chắc là hẹn hò. Con
gái một khi đã yêu, sẽ làm ra những chuyện không giống bình thường.

Lục Trình Trình khinh thường:

- Ai thèm để ý đến nó, chắc chắn là nhắm vào tiền
của nó rồi, không biết gã đui què sứt mẻ nào nữa.

Nói đoạn bèn nhìn chằm chằm về phía đó, trước quầy
người đứng lố nhố, đa phần đều là nam giới, người làm chân sai vặt cho bạn gái,
người trả tiền cho con.

Đồ Nhiễm cũng liếc mắt qua đó, bỗng phát hiện bóng
lưng của một người hình như quen biết, đang muốn nhìn kĩ thì lại nghe thấy Lục
Trình Trình hỏi cô:

- Chị, chị muốn ăn gì, em có phiếu ưu đãi nè.

Cô cúi xuống nhìn, chọn qua loa vài món giá rẻ, nhớ
tới người đàn ông vừa nãy, cô lại ngẩng đầu lên tìm. Ai ngờ vừa mới cúi xuống một
lúc mà đã không thấy đâu, ngay cả Tôn Hiểu Bạch vừa đợi bạn cũng không thấy
nữa.

Trình Trình bê cơm về, vừa ăn vừa nói:

- Tôn Huệ Quốc lúc nào cũng nói Tôn Hiểu Bạch xinh
đẹp, em lại chẳng thấy thế, chẳng qua là trát đầy son phấn vào thôi, già đầu mà
còn học đòi bọn trẻ con đeo kính sát tròng làm đẹp, mặt thì như đeo mặt nạ. Sau
này Tôn Huệ Quốc mà bảo nó đẹp, em sẽ nói, chẳng bằng một góc chị dâu em, cho
bà ta tức… - Cô bé cười khanh khách. - Tức vẹo cả mũi.

Đồ Nhiễm cười cười tiếp lời:

- Nhắc tới người đẹp, chị đã từng gặp một người
xinh lắm.

- Ai ạ?

- Lần trước ở đám cưới nhớ không, họ Lí, cũng là
bác sĩ.

Cô bé nói luôn:

- Ồ, chị Tiểu Hạ, chị ấy là đại mĩ nhân.

Đồ Nhiễm hỏi:

- Em thân với cô ấy lắm à?

Trình Trình nhìn cô, vừa nhai đồ ăn vừa ậm ờ qua quýt:

- Không thân, gặp vài lần thôi ạ.

Đồ Nhiễm cười cười nhìn cô bé:

- Gì mà ấp úng thế, chẳng phải là mối tình đầu của
anh trai em sao, thế thì có sao, đều sắp ba mươi cả rồi, ai mà chưa từng có quá
khứ? Cũng đâu phải là bị đồng tính chứ.

Cô bé thở phào:

- Hóa ra chị biết rồi, họ cũng chỉ yêu nhau hồi đi
học thôi, sau đó thì chia tay.

Đồ Nhiễm chỉ nói mò một câu, không ngờ lại trúng
phóc, cô cúi đầu uống một ngụm nước, thản nhiên nói:

- Thông thường tình đầu mà thành thì không nhiều,
chị còn tưởng anh hai em nói khoác, đại mĩ nhân mà lại thèm để mắt đến anh ấy
ư? Anh ấy còn nói là mình đề nghị chia tay trước, chỉ giỏi phét lác, chị không
tin.

- Anh chị vui thật, chuyện này cũng nói được nữa. -
Lục Trình Trình cười. - Chị Tiểu Hạ xinh đẹp, anh hai cũng rất đẹp trai mà.
Nhưng hồi trước anh ấy nói chị ấy muốn chia tay, bây giờ sao lại thay đổi, có
lẽ muốn tỏ vẻ trước mặt chị đấy.

Đồ Nhiễm cười khẽ.

Mới ăn được một chút đã thấy no, dạo này thời tiết
oi bức, luôn cảm thấy dạ dày ấm ách, hơi chua chua.

Trên đường về, trời đã tối, hiệu thuốc nơi góc
đường thắp ngọn đèn sáng lóa. Cô lưỡng lự một lúc, bước vào mua hai que thử
thai.

Vừa trả tiền, điện thoại đã vang lên réo rắt, cô
nghe máy, bà Vương Vĩ Lệ gấp gáp nói:

- Con mau về đây, em trai con về rồi.

Nghe vậy, Đồ Nhiễm thầm nhủ đây là chuyện tốt, sao
nghe giọng mẹ lại như cháy nhà đến nơi. Không đợi cô lên tiếng, bà đã liến
thoắng kể một tràng, thì ra nhà hàng xóm ra quán nét bắt thằng cháu trốn học,
đúng lúc gặp bà Vương Vĩ Lệ đi chợ về, nhất thời nhiệt tình đi vào tìm người
giúp họ, cháu nhà người ta thì không tìm được, ngược lại lại thấy thằng con
trai nhà mình đang phì phèo điếu thuốc ngồi trong góc chơi game.

Thoạt đầu bà mừng rỡ, sau lại sửng sốt, nhìn kĩ lại
cách ăn mặc của Đồ Loan chẳng có chút khí chất nào của du học sinh về nước, đã
thấy nghi ngờ, muốn lôi con trai về nhà hỏi cho rõ, nó lại cười khì khì:

- Mẹ, yên nào, để con làm nốt nhiệm vụ này rồi sẽ
theo mẹ về... Đúng rồi, bây giờ mọi người ở tòa nhà số mấy vậy?

Bà Vương Vĩ Lệ nhìn xung quanh toàn lũ thanh niên
mười mấy tuổi da vàng vọt, mắt mũi đờ dẫn, chỉ có con trai mình là lớn hơn một
chút, nhưng thần sắc bệ rạc. Bà cuống lên, không cho nó phân bua mà sa sầm mặt,
lôi xềnh xệch về nhà. Về đến nhà cũng chẳng hỏi được ngọn ngành gì, người ta
còn phải ăn phải ngủ. Chẳng còn cách nào khác, bà bèn cấp tốc gọi điện cho con
gái, lòng nóng như lửa đốt.

Nghe xong, Đồ Nhiễm cảm thấy không ổn, hết chuyện
này đến chuyện khác, cả ngày không lúc nào ngơi, đầu đau như búa bổ.

Toàn thân cô rã rời, nhưng những chuyện cần lo vẫn
cứ phải lo, bèn dứt khoát không về nhà nữa mà đi thẳng về nhà mẹ, cũng may tối
nay Lục Trình Vũ trực, không cần phải nấu cơm.

Đến nhà mẹ, Đồ Loan đang ngủ vùi trong phòng, bà
Vương Vĩ Lệ xót con trai, bèn hạ giọng thì thào với Đồ Nhiễm. Cô mặc kệ, đi vào
vỗ mặt thằng em cho nó tỉnh lại.

Cô nhéo tai nó hỏi:

- Nói, rốt cuộc là chuyện gì?

Thằng em dụi mắt ngáp:

- Còn chuyện gì nữa, học xong thì về thôi.

Đồ
Nhiễm thò tay ra:

-
Bằng tốt nghiệp đâu? Đưa đây tao xem.

Em
trai cô ra sức đập xuống giường:

-
Mấy cái người này làm sao thế nhỉ, hùa vào với dân cả nước kì thị dân du học
phải không, em vừa về mà mọi người tra hỏi như phạm nhân ấy.

Đồ
Nhiễm cười lạnh:

-
Gào cái gì mà gào, mày còn nói lí lẽ nữa hả, tao không dễ lừa như mẹ đâu, đừng
có chưa học xong đã chuồn về đấy nhé, ngoan ngoãn đưa bằng tốt nghiệp cho chị
đây xem, nếu không chị mày sẽ thẩm vấn mày thật đấy. - Nói đoạn cô gí cái bóng
đèn bàn vào mặt cậu em.

Đồ
Loan cũng cười, mắt trợn lên:

-
Đồ Nhiễm, chị có biết thế này gọi là gì không? Ghen tị, từ nhỏ chị đã ghen tị
với em, đã muốn bới móc những chuyện không hay của em, rồi đi mách mẹ giành
công, muốn mẹ để ý đến chị hơn chứ gì?

Đồ
Nhiễm cũng chẳng thèm tức giận:

-
Mặc kệ mày muốn nói gì, tao chỉ xem bằng tốt nghiệp, mẹ cũng chỉ muốn nhìn thấy
bằng tốt nghiệp.

Thấy
kế khích tướng không có tác dụng, Đồ Loan xoay người ngủ tiếp:

-
Bằng tốt nghiệp chưa phát, em bảo họ mấy hôm nữa gửi chuyển phát nhanh về.

Đồ
Nhiễm chọc vào lưng cậu ta:

-
Đừng có lừa chị, cũng đừng có định chuồn. Mấy ngày này chị bảo mẹ không đi đâu
hết, ở nhà trông chừng mày, bao giờ bằng tốt nghiệp của mày tới thì mới cho mày
ra khỏi cửa.

Lại
đợi thêm mười mấy ngày nữa, đến bóng dáng người đưa thư cũng chẳng thấy đâu.

Lại
truy hỏi, Đồ Loan chỉ ậm ừ, cũng chẳng bận tâm đến chuyện tìm việc làm, cả ngày
ngủ vùi trong nhà cứ như đang chờ chết.

Đồ
Nhiễm suy tính, lẳng lặng gọi riêng thằng nhóc đi ăn cơm, gọi vài món nhậu, vừa
ăn vừa trò chuyện, càng nói càng thân thiết.

Chẳng
bao lâu sau, em trai cô uống đã hơi cao hứng, ngập ngừng muốn nói lại thôi, Đồ
Nhiễm an ủi cậu em:

-
Em có chuyện gì phiền muộn thì cứ nói ra, chị chỉ có một đứa em là em thôi, chị
không giúp em thì giúp ai?

Nghe
vậy, Đồ Loan không nói gì, chỉ bò ra bàn uống rượu.

Đồ
Nhiễm hỏi:

-
Có phải em không muốn học không?

Cậu
ta vẫn không lên tiếng.

Đồ
Nhiễm thăm dò:

-
Có phải ở bên đó em đã gặp chuyện gì không? Yêu hả?

Nghe
vậy, Đồ Loan lấy tay che mắt, rấm rức khóc thành tiếng, nói ngắt quãng:

-
Chị, em không có tiền, ai cũng chê cười em, lũ bạn em hoặc là con nhà giàu,
hoặc con quan chức, chỉ có em phải tự đi làm thêm. Sau đó gặp cô ấy, còn tưởng
cô ấy khác mọi người, ai ngờ cô ấy cũng hám lợi như họ.

Kìm
nén chán chê, cơn giận dữ của Đồ Nhiễm bất chợt bùng nổ, vung tay tát em trai
một cái:

-
Trông cái bộ dạng nhu nhược của mày kìa, không ra hồn!

Nói
đoạn đứng dậy định bỏ đi.

Đồ
Loan bị đánh đến ngẩn ngơ, một mực níu cô lại:

-
Chị, chị đi đâu? Tuyệt đối đừng cho mẹ biết, mẹ mà biết thì chỉ có nước nhảy
lầu thôi.

Đồ
Nhiễm mắng xa xả:

-
Cút đi, mày đã bao nhiêu tuổi rồi, có còn là đàn ông không, nếu tao mà có đứa
con trai như mày thì đã nhảy lầu từ lâu rồi, mắt không thấy, tim không đau. Cái
bộ dạng nhu nhược của mày thì đứa con gái nào thèm, người ta không để mắt đến
mày là đúng rồi, yêu mày để cả đời phải hít gió Tây Bắc, bị người ta khinh bỉ
chắc? Đúng là không có tương lai!

Nói
xong cô bèn gạt tay cậu ta ra, trả tiền rồi bỏ đi một mạch.

Ra
đến cửa, cô lại lo thằng em uống say quá không về được nhà, bèn quanh quẩn cạnh
cửa nhà hàng, nhất thời không biết nên làm gì, huyệt thái dương giật đùng đùng,
bụng bảo dạ: thằng bé này bị chiều từ nhỏ nên hư rồi, vẫn chưa trưởng thành,
không chịu nổi thất bại, chi bằng cho nó lang thang đầu đường xó chợ vài hôm,
bỏ đói vài ngày, cho một bài học, cho tiệt cái thói than thân trách phận này
đi.

Một
lúc sau, Đồ Loan loạng choạng đi ra, cô lại không đành lòng, vẫn gọi một chiếc
taxi, đẩy vào trong rồi cùng về nhà.

Dọc
đường, Đồ Nhiễm hỏi chuyện học hành, Đồ Loan không thích nói nhiều, nhưng hỏi
chuyện cô gái kia thì lại lắm lời hơn hẳn, nó kể cô gái kia hơn nó bốn, năm
tuổi, cũng sang bên đó học, đang học tiến sĩ. Giữa hai đứa đều có cảm giác, thổ
lộ lại bị từ chối, lí do là cậu còn nhỏ tuổi, chẳng có gì trong tay, không hợp,
vân vân và vân vân.

Đồ
Loan nói, trong khoảnh khắc ấy cậu ta dường như đã mất điểm tựa tinh thần.

Đồ
Nhiễm vừa tức vừa buồn cười:

-
Cô gái đó cũng hai bảy, hai tám tuổi rồi, đòi người ta ngây thơ như cậu thì mới
là bó tay đấy, cười cũng bị người ta cười tới chết rồi. Không phải cô ấy hám
lợi, mà là cậu quá ngây thơ.


rì rầm nói với cậu em rất nhiều chuyện, quanh đi quẩn lại vẫn là động viên cậu,
bảo cậu phải kiên cường, phấn chấn lên, hi vọng cậu có thể hoàn thành việc học.
Những gì cần nói cũng đã nói hết, chẳng biết thằng nhãi này nghe lọt tai được
bao nhiêu.

Mấy
ngày này, ngoài đi làm, đi chợ nấu cơm, Đồ Nhiễm chỉ mải mốt về nhà mẹ để làm
công tác tư tưởng cho cậu em, ngày nào cũng mệt nhoài.

Một
hôm cô dậy sớm, bất chợt nhớ ra chuyện ngày hôm đó, lại nghĩ dạo này bụng dưới
hay trướng đau, kinh nguyệt chậm, vội trở dậy tìm que thử thai, thấp thỏm chờ
đợi, tim đập thình thịch.

Một
lúc sau cô cầm lên, liếc nhanh một cái, không phát hiện điều gì bất thường.


không cam lòng, nhìn đi nhìn lại, mới thấy có thêm một vạch mờ mờ, xem lại
hướng dẫn, như thế tức là “có thai”.


không biết làm thế nào, bèn gọi điện cho Lục Trình Vũ, cũng không biết nên gọi
là tin vui hay tin buồn, đang lúc do dự thì anh nghe máy. Đầu dây bên kia hỏi:

-
Chuyện gì thế?

Giọng
anh vừa gấp gáp vừa lạnh nhạt, sự thôi thúc trong lòng Đồ Nhiễm lập tức giảm
xuống hơn nửa, phút chốc không còn hứng thú nói chuyện.

Thấy
cô không lên tiếng, anh nói:

-
Đồ Nhiễm, bây giờ anh rất bận.


ừ một tiếng:

-
Vậy anh làm việc đi.

Chưa
kịp ấn tắt máy, đầu bên kia đã vang lên tiếng “tút tút” liên hồi, chói tai,
nhức nhối, không ngừng xuyên vào màng nhĩ.

**

Báo cáo nội dung xấu