Đừng Nhân Danh Tình Yêu - Chương 7 - Phần 1

Chương 7: Đánh giá tính khả thi của hôn nhân

Tô Mạt nói:

- Con người tôi, gặp chuyện gì cũng do dự không
quyết, nghĩ ngợi rất nhiều, vì bản thân, cũng vì người khác, rất khó hạ quyết
tâm. Cho nên đành phải nhân một phút bốc đồng, trong một thời gian ngắn thuận
theo ý mình mà làm, những lời cần nói thì nói cho dứt điểm, chặn đứng đường
lui, như vậy mới không thể quay đầu lại.

Lúc nói câu này, cô đang là quần áo, động tác thuần
thục, tinh tế, giọng nói nhỏ nhẹ, dịu dàng.

Con bé con ăn một ít đồ ăn dặm rồi ngủ trưa trên
chiếc cũi ở trong phòng.

Lôi Viễn ngồi trên sofa uống trà, anh ta mặc áo sơ
mi của Đồng Thụy An, còn áo của anh ta cô đã mang đi gột nước, lấy máy sấy sấy
khô, cuối cùng đem là bằng nhiệt độ thấp.

Lôi Viễn để ý thấy Tô mạt lấy một cái khăn mặt sạch
gấp làm mấy lần, đặt lên chiếc áo sơ mi, mặt đính cúc áo quay xuống dưới, sau
đó là từ mặt sau, một lúc sau, chiếc áo phẳng phiu như mới, không nhìn ra một
dấu tích gì. Anh ta cảm thấy cách này rất tốt, bụng bảo dạ về phải phổ biến với
bà bu ở nhà, đừng suốt ngày là áo anh ta nhăn nhúm như cái giẻ.

Tô Mạt cầm áo lên giũ nhẹ một cái rồi đưa cho anh
ta.

Lôi Viễn nhận lấy, vào nhà tắm thay chiếc áo đang
mặc trên người, khi bước ra thấy cô đã là xong áo vest.

Tô Mạt tiện tay cầm áo vest lên giúp anh ta mặc
vào, rồi lại nhìn sang sofa:

- Cà vạt đâu? Đừng quên nhé.

- Hôm nay không đeo. - Lôi Viễn đưa tay sửa lại cổ
áo, cổ áo phía sau chỉnh đi chỉnh lại vẫn không thẳng ra được.

Tô Mạt kiễng chân lên, đưa ngón tay miết dọc theo
cổ áo sơ mi của anh ta về phía trước, sau đó theo thói quan vỗ nhẹ một cái qua
lớp quần áo vào phần bên dưới xương quai xanh của anh ta, rất nhẹ:

- Xong rồi.

Vừa dứt lời, động tác của cô cũng lập tức khựng
lại. Cả hai đều sững sờ, Tô Mạt lùi lại phía sau, hơi cúi đầu, cô biết vừa rồi
mình hơi thất lễ, mặt bất giác ửng hồng.

Động tác vừa rồi là di chứng để lại của quá khứ.
Trước đây, số lần Đồng Thụy An mặc đồ Tây đi làm không nhiều, cô lại rất thích
nhìn điệu bộ diện giày da, đồ Tây của anh ta, quần áo cô mua cho anh ta cũng đa
phần là sơ mi và áo vest, từ giặt giũ, là ủi cho tới thắt cà vạt, chỉnh sửa cổ
áo, đều một tay cô phụ trách. Vừa rồi cô lơ đễnh, lại trở về quá khứ.

Lôi Viễn khẽ ho một tiếng, hai tay đút túi quần,
suy nghĩ xem định nói gì đó, nhưng ánh mắt lại thoáng liếc qua tấm ảnh cưới to
treo trên giường, một đôi trai gái trẻ trung ngồi tựa lưng nhau cười rạng ngời
trên thảm cỏ xanh mướt mát, cuộc sống thật ngọt ngào.

Tô Mạt nhìn theo ánh mắt anh ta, cười bình thản:

- Khi mới in tấm ảnh này ra, mẹ tôi đã nói là điềm
không tốt, bà nói chưa thấy ai chụp ảnh cưới như thế này bao giờ, hai người
ngồi xoay lưng lại nhau, mỗi người một hướng.

Lôi Viễn cười cười, nhìn tấm ảnh rồi lại nhìn Tô
Mạt:

- Cô chẳng thay đổi gì cả. - Anh ta nhấc túi hồ sơ
trên sofa lên. - Tôi phải đi đây, lát nữa còn có chút việc.

Trong lòng Tô Mạt cảm kích anh ta, nhưng lại không
biết bày tỏ thế nào, đành nói:

- Vừa rồi tôi có gọi mấy món ở quán ăn dưới lầu, họ
còn chưa mang lên, hay là anh đợi thêm một lát nữa, đã nhờ anh giúp lại còn bắt
anh phải chịu đói thì thật ngại quá.

Lôi VIễn bước ra lối đi để thay giày:

- Tôi không đợi đâu, đợi nữa thì thành ăn cơm tối
mất, buổi tối tôi đi ăn liên hoan. - Ra đến cửa, anh ta còn ngoái lại nói. -
Chẳng có tí sáng tạo nào cả, chụp cái ảnh mà còn phải bắt chước Kappa[1]

[1] Kappa là một nhãn hiệu thời trang của Ý với
logo hình ảnh hai người ngồi tựa lưng vào nhau.

Tô Mạt phì cười, Lôi Viễn vẫy tay với cô rồi xoay
người đi xuống lầu.

Xuống dưới lầu, anh ta bất giác đưa tay lên sờ cổ.
Vừa rồi khi Tô Mạt chỉnh cổ áo cho anh ta, ngón tay cô vô tình chạm lướt qua
gáy anh ta, khi đó anh ta cũng không cảm thấy gì, nhưng bây giờ lại thấy dễ
chịu kì lạ, tựa như nơi đó vẫn vương lại một hơi ấm mềm mại, ấm áp, nhưng sờ
tới sờ lui chỉ thấy làn da xù xì của mình.

Anh ta hít một hơi, mùi dầu mỡ của quán ăn nhỏ bên
cạnh ập đến, bỗng nhớ ra trên tóc cô có một mùi hương thơm thơm, không nồng nàn
như mùi nước hoa phụ nữ, mà là mùi hương phụ nữ mềm mại như ẩn như hiện, như
một làn nước ấm chầm chậm len lỏi qua những kẽ tay, lại tựa như cơ thể căng
tròn, đầy đặn như thể không xương của người phụ nữ.

Anh ta nghĩ lại, chắc tại mấy tháng nay không khai
trai[2], lại đang thời kì động dục, mới có một chút kích thích nho
nhỏ mà đã mụ mẫm cả người.

[2] Chỉ việc tín đồ Phật giáo hoặc các tôn giáo
khác ăn mặn trở lại sau kì ăn chay.

Lôi Viễn vốn dĩ định ra ngoài làm việc, giờ thấy đã
chẳng còn sớm, việc cũng chưa xử lí xong, bèn đánh thẳng xe về văn phòng. Một
mình ngồi tĩnh tâm lại, cảm thấy nhàm chán, nghĩ tới nghĩ lui, lại gọi điện
quấy rối Lục Trình Vũ, hỏi xem sáng nay cậu ta vô duyên vô cớ nổi cáu với mình
là tại làm sao.

Lần này trong điện thoại Lục Trình Vũ rất bình
tĩnh, lại đúng lúc đang lái xe, đúng lúc tắc đường, bèn đeo tai nghe bluetooth
tán gẫu cùng anh ta.

Ở bên này, Lôi Viễn cười rất gian tà;

- Tôi nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng đã nghĩ ra, sáng
nay tâm trạng cậu tồi tệ chỉ có một nguyên do, ngày kia Lí Sơ Hạ kết hôn, lần
này người ta nghiêm túc, cho nên cậu không kìm chế nổi.

Lục Trình Vũ nói:

- Cút!

Lôi Viễn than thở:

- Có lúc tôi nghĩ, nếu có một ngày nào đó, Quan
Dĩnh bỗng vác cái bụng bầu đứng trước mặt tôi, trong bụng là đứa con của người
khác, chưa biết chừng tôi sẽ bốc đồng tới mức đâm đầu vào tường mất. Cho nên
thằng em à, tôi đặc biệt thấu hiểu cậu, người con gái mình từng thích lại sắp
lên giường với người khác, cảm giác đó thật sự rất khó tả, không chỉ đơn thuần
dùng hai chữ "khó chịu" là có thể nói hết được. Ê, cậu bảo xem, đây
có phải là bản tính động vật của đàn ông chúng ta không, những gì đã dùng qua
rồi, cho dù không cần nữa thì cũng không muốn người khác động vào.

Lục Trình Vũ nói:

- Có lúc tôi cũng nghĩ, tại sao lúc đầu Quan Dĩnh
lại để mắt tới thằng ranh như cậu, thảo nào người ta bốn năm không về, chắc là
đã nghĩ thông suốt rồi.

Lôi Viễn cười hì hì, cũng chẳng bực tức:

- Cô ấy không về, cho dù có người khác rồi tôi cũng
không nhìn thấy, mắt không thấy, tim không đau, đâu có giống cậu, làm việc
chung một bệnh viện, cứ đập ngay vào mắt. Nghe nói chồng tương lai của cô ấy
còn là người của khoa cậu nữa, chậc chậc, cô bé này muốn ép cậu tới cùng đây,
cũng phải, ai bảo cậu trêu hoa ghẹo nguyệt chán chê rồi ruồng rẫy người ta.

Lục Trình Vũ không trả lời, một lúc sau mới nói:

- Thứ Bảy tôi không đi, cậu bỏ phong bì giúp tôi,
bằng phong bì của cậu là được, lần sau gặp tôi trả.

Lôi Viễn hỏi anh:

- Sao thế? Sợ không kìm nén được à? Hay là vợ cậu
không cho đi.

- Không phải. - Lục Trình Vũ ngẫm nghĩ một lát. -
Có những chuyện sau này đừng nói lung tung, có gia đình riêng cả rồi, để người
ta hiểu lầm không tốt.

Lôi Viễn cười nhạo:

- Cậu thì đàng hoàng.

Lục Trình Vũ không đáp, anh nhớ ra một chuyện:

- Sinh nhật mấy cô bạn gái của cậu thì cậu thường
tặng gì?

Lôi Viễn đáp:

- Hoa, quần áo, đồ trang sức, túi xách, con gái đều
thích mấy thứ ấy. Sinh nhật ai thế?

- Mẹ sắp nhỏ. - Lục Trình Vũ nói. - Mấy cô bạn của
cậu đều vị thành niên, cho nên cậu mới lừa được như thế.

Lôi Viễn cười:

- Tôi nhớ ra rồi, hồi trước sinh nhật Lí Sơ Hạ, cậu
tặng người ta quyển đại từ điển Đức - Hán, cậu cứ tiếp tục phát huy phong cách
đó đi.

Lục Trình Vũ nói:

- Không phải, nếu tôi mua đồ đắt tiền, chưa biết
chừng cô ấy lại bảo tôi tiêu hoang, bình thường cô ấy rất tiết kiệm. Tặng hoa
thì không ăn được, không uống được, chả có nghĩa lí gì. Tặng quần áo, đồ trang
sức, tôi không có mắt thẩm mĩ, mua rồi chưa chắc cô ấy đã thích.

Lôi Viễn nói:

- Cậu còn nhớ một bài tiếng Anh bọn mình học hồi
cấp hai không, cô gái đó cắt tóc mình đem đi bán, mua cho chồng một cái dây đeo
đồng hồ, còn người chồng lại đem bán đồng hồ để mua cho vợ mình cái kẹp tóc gì
đó, mấy cô bạn gái đọc xong khóc thút tha thút thít, nước mắt đầm đìa. Quả
thật, phụ nữ thích kiểu như vậy, dù là người mới biết yêu lần đầu hay là phụ nữ
trung niên mặn mòi thì đều thích chơi trò cảm tính, chỉ cần cậu tặng họ thứ đồ
cậu xem trọng nhất, chắc chắn cô ấy sẽ thích. Cậu phải nghĩ xem thứ quý giá
nhất của cậu là gì.

Nhích từng tấc một, cuối cùng con đường trước mặt
cũng đã thông, Lục Trình Vũ đạp ga cho xe tiến lên, buột mồm đáp:

- Trinh tiết.

Nghe vậy Lôi Viễn vừa cười vừa chửi:

- Giở trò gì đây? Thằng oắt cậu mà vẫn còn trinh
tiết à?

Lục Trình Vũ tới bệnh viện, trước khi vào làm anh
gọi điện cho Đồ Nhiễm, máy bận. Anh gọi về máy bàn, bà Vương Vĩ Lệ nghe máy, bà
nói một lát nữa sẽ bảo cô gọi lại cho anh, anh đợi mãi nhưng điện thoại không
có động tĩnh gì.

Bên cạnh anh, bước chân đồng nghiệp, hối hả, nói
khoa Nhi dưới nhà có một bệnh nhân nhi chuyển viện mấy hôm trước, bệnh tình có
dấu hiệu trở nặng, tạm thời sắp xếp vào phòng cấp cứu khẩn ban đêm.

Một lát sau, chủ nhiệm khoa Nhi báo với Lục Trình
Vũ, Phó Viện trưởng Trương chỉ định anh làm phụ mổ một trong ca mổ này, bảo anh
tranh thủ chuẩn bị.

Phó Viện trưởng Trương là chuyên gia Ngoại Tim mạch
Nhi nổi tiếng của tỉnh, thời trẻ cũng đã từng theo học thầy hướng dẫn Hà Lão
của Lục Trình Vũ, tuy ông ấy hơn anh mười mấy, hai mươi tuổi, nhưng lại là
huynh đệ đồng môn.

Mới đầu vì tuổi đã cao, Hà Lão có dặn dò mấy đệ tử
lớn tuổi để ý chiếu cố cậu em nhỏ, được cái Lục Trình Vũ cũng không khiến mọi
người thất vọng, cần cù khổ luyện, tay chân linh hoạt, đầu óc nhanh nhạy, khiến
các bậc đàn anh yêu mến, càng có ý bồi dưỡng anh.

Vì thế ngay khi vẫn còn đang học thạc sĩ chưa lấy
bằng, mỗi năm anh có được hàng trăm cơ hội đứng mổ, cho dù đa phần đều là những
ca mổ nhỏ thì cũng rất có ích với anh. Chỉ có điều cuối cùng người kí tên ở
phần bác sĩ mổ đều là cấp trên, không phải anh.

Lần này, bệnh nhân nhi sắp phẫu thuật mới tròn một
tháng tuổi, nặng chưa đầy bốn cân, bệnh viện địa phương chẩn đoán bị tim bẩm
sinh như hoán vị đại động mạch, khuyết tật vách tâm nhĩ, vân vân. Trước mắt,
phẫu thuật là con đường duy nhất để cứu cậu bé.

Sau khi gây mê toàn thân, mọi người bắt đầu nghiên
cứu trên quả tim nhỏ xíu bằng hạt hạch đào, mạch máu của trẻ sơ sinh nhỏ xíu
như sợi tóc, sau khi cắt đứt hai động mạch lớn phải nối lại đúng vị trí bình
thường, sau đó mới có thể thắt ống động mạch chưa khép lại và vá lại vách ngăn
tâm thất, cuối cùng là nối các mạch máu, tất cả đều phải vững tay vững lòng,
cẩn thận, tỉ mỉ.

Trong suốt cả quá trình, theo lệ thường, Phó Viện
trưởng Trương vào phòng nghỉ hút thuốc, chỉ tới nhìn hai cái lúc bắt đầu và kết
thúc ca mổ, những việc khác hoàn toàn phó thác cho Lục Trình Vũ xử lí một mình.

Ca mổ kéo dài gần sáu tiếng đồng hồ, trước đây Lục
Trình Vũ chưa từng mổ chính cho bệnh nhân nhỏ tuổi như thế này bao giờ, lại
thêm từ tối qua tới sáng nay phải chạy đi chạy lại vô cùng mệt mỏi, không hề
được nghỉ ngơi. Tới lúc ra khỏi phòng mổ, anh thấy cả người chống chếch, phải
ngồi dựa vào chiếc ghế trong phòng thay đồ, lặng lẽ hít thở.

Viện phó Trương nhìn anh cười:

- Anh chàng trẻ tuổi ơi, tình hình sức khỏe thế này
sao được, năm đó tôi mổ xong vẫn có thể chạy ra sân chạy mấy vòng, cậu mới từng
này tuổi, sau này còn phải đứng mổ suốt hai mươi năm nữa, làm sao chịu thấu?
Làm cái nghề này của chúng ta rõ lắm bệnh, nào đau lưng, đau gáy, nào loét dạ
dày, loét tá tràng, sỏi thận... giờ cậu còn trẻ chưa thấy gì, đến khi già rồi
sẽ hối hận. Cho nên chỉ có kĩ thuật không thôi là không đủ đâu, phải tăng cường
rèn luyện cơ thể nữa.

Lục Trình Vũ cười cười:

- Em đâu dám so với anh ạ, thế hệ bọn anh đã phải
trải qua bao sương gió.

Viện phó Trương gật đầu:

- Đúng thế thật, mấy con búp bê các cậu được chiều
quá sinh hư. Nhưng cậu còn khá, là người ít bị phê bình nhất trong những người
tôi hướng dẫn. Bao giờ cậu xét phó chủ nhiệm, có cái chức danh cao cấp trong
tay thì có thể danh chính ngông thuận cầm dao đứng mổ rồi.

Anh
đưa tay lau mồ hôi:

-
Năm sau ạ.

Viện
phó Trường gật đầu, vẫy tay với anh:

-
Đi, cậu ra ngoài gặp người nhà bệnh nhân, để người ta sớm được yên tâm.

Anh
bước ra gian ngoài, thấy mẹ đứa bé đã gục vào trong lòng chồng, nét mặt vô cùng
căng thẳng, hai mắt sưng đỏ, có lẽ đã khóc cạn nước mắt. Anh ngắm nhìn đôi vợ
chồng, có lẽ họ cũng trạc tuổi anh, có điều bệnh tật của đứa con khiến gương
mặt họ toát ra vẻ khắc khổ không phù hợp với độ tuổi.

Anh
bước tới, mỉm cười với họ:

-
Tình trạng cháu bé hiện giờ rất tốt, ca mổ của Phó viện trưởng Trương rất thành
công, sau khi theo dõi một tuần sẽ chuyển tới phòng bệnh thường.

Sau
đó, anh ở lại bệnh viện hai ngày liền, cho tới khi mọi hạng mục sức khỏe của
bệnh nhân đều đã ổn định mới có thể tạm yên tâm.

Mấy
ngày trôi qua, sắc mặt bệnh nhân nhí dần hồng hào trở lại, tăng thêm được một
cân.

Thời
gian này, thỉnh thoảng anh có gọi điện cho Đồ Nhiễm, nhưng anh nghi ngờ mình đã
bị đưa vào danh sách đen trong máy cô.

Cuối
tuần, anh lái xe sang sông, vừa vào tiểu khu đã thấy Đồ Nhiễm từ phía xa.


mặc một cái áo gió màu xanh xám, nhìn từ phía sau trông cô rất gầy, tà áo bay
phất phới theo mỗi bước chân cử chỉ nhẹ nhàng, nhanh nhẹn.

Tim
anh bỗng thót lại vô cớ, anh từ từ lái xe tới, cho đến khi nhìn nghiêng thấy
phần bụng nhô lên của cô, anh mới thấy dễ chịu hơn phần nào.

Anh
cảm thấy bụng cô lại to ra, anh hạ kính xe, khẽ huýt sáo với người bên ngoài.

Đồ
Nhiễm nghiêng đầu nhìn anh, rồi xoay người đi vào một con đường khác, trên con
đường đó có một cửa hàng gạo và hàng tạp hoá.

Anh
dừng xe lại, cùng cô vào hàng gạo, nghe thấy cô nói:

-
Cô ơi, cháu muốn mua hai cân gạo Đông Bắc, một hộp mì ống và một hộp mì sợi.


chủ đong gạo vào một cái túi nhựa màu trắng. Lục Trình Vũ chỉ vào một bao gạo
trước mặt bà ấy:

-
Cả bao này là bao nhiêu, cháu mua hết.


chủ ngẩng lên nhìn hai người họ, rồi chỉ vào Đồ Nhiễm nói với anh:

-
Tất cả là một yến, nhưng bà bầu này đến trước, cân cho cô ấy trước đã.

Anh
nói:

-
Không cần đâu ạ, bọn cháu đi cùng nhau.

Đồ
Nhiễm nói:

- Cháu
chỉ mua hai cân thôi.

Lục
Trình Vũ đã trả xong tiền, đợi bà chủ đổ gạo vào bao, cột lại thật chặt, anh
khom người vác bao gạo đặt lên vai.

Họ
ra khỏi cửa hàng gạo, nhìn thấy lớp bụi gạo bám trên áo vest anh, chỗ áo ở vai
cũng bị đè cho nhăn nhúm, Đồ Nhiễm không khỏi đau lòng, bụng bảo dạ con người
này cũng quá lãng phí, quần áo người khác phải bỏ tiền ra mua cho anh mà cũng
không biết nâng niu, cứ quăng quật tuỳ tiện như vậy, xem ra là vì có được quá
dễ dàng đây mà.


lẩm bẩm trong miệng:

-
Mua linh tinh, chưa biết chừng mua nhầm gạo độc Đông Bắc thì có.

Anh
xoay người lại nhìn cô:

-
Cứ là đồ anh mua thì sẽ có độc phải không? Đã cố tình kiếm cớ mà còn không kiếm
ra được sao? Chuyện to tát đến đâu chứ? Xin em kiểm soát cảm xúc, chú ý thai
giáo.[3]

[3]
Thai giáo là quá trình giáo dục với các biện pháp tổng hợp được bắt đầu từ lúc
mang thai, điều chỉnh hoàn cảnh trong và ngoài cơ thể mẹ, tránh những kích
thích, ảnh hưởng không tốt; mang đến cho thai nhi những ảnh hưởng có lợi, thúc
đẩy sự phát triển khỏe mạnh về thể chất và tinh thần của thai nhi, có lợi cho
sự tăng trưởng khỏe mạnh về sau, để thai nhi có được sự phát triển toàn diện và
đầy đủ.

Tối
hôm đó Lục Trình Vũ không về.

Anh
mang mấy quyển sách, một xấp tài liệu dày và laptop từ nhà tới.


nhà Đồ Nhiễm vẫn dùng màn hình CRT[4], Lục Trình Vũ vứt cái thứ đồ
chơi nặng trình trịch đó sang một bên, lập tức bày biện đồ của mình lên bàn.

[4]
Là loại màn hình kiểu cũ, sử dụng nguyên lí ống phóng chùm điện tử (ống CRT),
rất to và cồng kềnh.

Ăn
cơm xong, bà Vương Vĩ Lệ ra ngoài đi đánh mạt chược, Đồ Nhiễm đang tựa vào đầu
giường kiểm tra lại bản hợp đồng mẫu mà Lí Đồ mới đưa ra, cả hai bàn bạc qua
điện thoại một hồi, thống nhất vài điểm sửa đổi chi tiết. Đồ Nhiễm chỉ cầm bút
đánh dấu trên bản giấy, định ngày mai sẽ sửa trên máy tính, sau đó mang ra
ngoài in.

Xong
xuôi, cô thấy Lục Trình Vũ đã rút dây cắm điện và dây cáp của màn hình ra, dưới
gầm bàn dây điện và ổ cắm vứt lộn xộn một đống, cô thấy hơi phiền lòng, bèn
nói:

-
Anh rút máy tính của em ra, lại chiếm cả cái bàn, em dùng gì đây?

Lục
Trình Vũ một tay giở sách, một tay bấm chuột, không thèm ngoảnh đầu lại:

-
Cái màn hình này của em dùng bao nhiêu năm rồi? Nhiều bức xạ, có thai ít dùng
thôi, anh để laptop ở đây, ngày mai em hãy dùng.


nói:

-
Em cần dùng bây giờ.

Anh
nhìn đồng hồ:

-
Mười rưỡi rồi, đi ngủ thôi.

Đồ
Nhiễm vốn dĩ cũng đã mệt, giờ lại nói:

-
Tốt thôi, ngày mai dùng xong laptop em sẽ định dạng lại ổ cứng.

Anh
không đáp, chỉ gõ lạch cạch trên bàn phím, sau đó đi tắm. Một lúc sau bước ra,
anh tắt đèn phòng ngoài rồi tiện tay khép cửa phòng lại.

Đồ
Nhiễm nói:

-
Mẹ đã chuẩn bị sofa giường cho anh trong phòng khách, ở đấy có chăn.

Giường
của cô vẫn là chiếc giường trước khi lấy chồng, rộng hơn một mét, vẫn chưa thay
giường mới.

Lục
Trình Vũ vẫn không lên tiếng, anh cởi trần, lật chăn lên chui vào, trên người
anh mang theo hơi lạnh bên ngoài, khiến cô không khỏi dịch sang một bên.


dịch sang một bên, anh cũng dịch sát theo cô, cuối cùng thật sự không còn chỗ
nào để lùi nữa, còn trốn nữa thì sẽ rơi xuống gầm giường mất. Ngực anh dính sát
vào lưng cô, chỉ một lúc sau đã nóng rực lên.


hơi khó chịu:

-
Anh dịch ra một chút, anh chen vào như thế này, em sẽ đè lên bụng mất.

Anh
nhích ra ngoài một chút:

-
Tại em cứ nhất định phải chui sang một bên ngủ đấy.


hơi nhích ngược lại, nhưng vẫn bị cả người anh áp sát, hun nóng cô bằng cơ thể
rừng rực, nóng tới mức lòng bàn tay cô rướm mồ hôi.

Anh
đưa tay ra sờ lên bụng cô, động tác rất nhẹ nhàng, đúng lúc đó nhóc con trong
bụng đang quẫy đạp tưng bừng, bố nhóc con nhỏ nhẹ:

-
Hi, đừng đạp nữa, để mẹ ngủ ngon nào!

Nhóc
con trong bụng như thể nghe được, nhưng càng đạp dữ hơn.

Anh
nhẹ nhàng vuốt ve bụng cô, chậm rãi nói:

-
Có lẽ con như thế này này, mông ở đây, đầu quay xuống, chân đạp đạp ở đây, mặt
con quay vào bên trong, lưng quay ra bên ngoài.

Đồ
Nhiễm ngẫm nghĩ, thấy không khác gì những lời bác sĩ siêu âm nói, không nhịn
được bèn hỏi anh:

-
Nó cứ quay đầu xuống dưới mãi thế có bị xung huyết não không?

Anh
khẽ cười hai tiếng, hơi thở mơn man trên đỉnh đầu cô:

-
Bao giờ con ra đời nhớ hỏi nó.

Nghe
thấy anh cười, cô bỗng thấy không ổn. Hai người nằm quá sát nhau, cô có thể cảm
nhận một cách rõ ràng nhịp tim và lồng ngực phập phồng của anh, giọng anh vừa
trầm ấm vừa dịu dàng, từ cổ họng thoát ra bên ngoài theo hơi thở, lẫn trong
giọng mũi uể oải. Bầu không khí này dễ khiến người ta lạc lối nhất, mà ý chí
của cô yếu ớt, còn bàn tay anh dần dần men từ bụng cô lên thẳng phía trên.

Tim
cô nảy lên, cô hơi hoảng hốt, túm lấy tay anh, buột mồm nói:

-
Em đói rồi, đói lắm.

Anh
ngưng lại, hỏi:

-
Em muốn ăn gì?


nghĩ một lát:

-
Trong tủ lạnh hình như có hoành thánh đông lạnh mua ở siêu thị về, anh nấu cho
em một ít.

Anh
thoáng im lặng, đứng dậy đi xuống giường. Lục lọi một hồi trong tủ lạnh không
thấy đâu, anh bèn nói:

-
Không có, chắc ăn hết rồi, hay là nấu mì cho em ăn nhé?


từ phòng ngủ nói vọng ra:

-
Không cần đâu, em muốn ăn khoai chiên và hamburger, anh đi mua hộ em.

Anh
bước tới đứng cạnh cửa:

-
Mấy thứ ăn chơi ăn bời đó ăn sao được, toàn chất bảo quản, để mấy tuần liền cũng
không hỏng.


nói:

-
Anh lười đi mua thì có.

Anh
nói:

-
Ngoài mấy món này ra, em thử nói một món khác xem.


lại nghĩ:

-
Sủi cảo đi, tốt nhất là loại nước dùng vừa cay vừa nóng, trong nhà không có,
siêu thị thì đóng cửa, muốn ăn cũng chẳng có chỗ nào bán.

Anh
khoác áo vào, xoay người đi vào bếp.

Đồ
Nhiễm nằm trên giường mãi cũng không thấy đồ ăn đâu, trong lòng sốt ruột.

Giờ
thì cô đói thật rồi, đang mang bầu, khẩu vị của cô không còn như trước nữa, cứ
đến giờ cơm là cảm thấy trong bụng ứ lên rất khó chịu, ăn được vài miếng là đặt
đũa xuống. Đêm đến lại đói khủng khiếp, không ngủ nổi, trằn trọc lăn qua lăn
lại, trước mắt hiện lên vô số món ngon khiến người ta ứa nước miếng. Cô thật sự
không nhịn nổi nữa, đứng dậy vào bếp nhìn thì thấy anh chàng kia đang cán vỏ
bánh, bên cạnh là một bát nhân vừa trộn xong.

Thấy
cô bước vào, Lục Trình Vũ nói:

-
Em ngủ trước đi một lát, bao giờ xong anh gọi em dậy, trong nhà không có nhân
thịt, anh chiên một ít trứng với phù trúc[5], hôm nay ăn tạm thế đã.

[5]
Còn gọi là tàu hũ ky, hay váng đậu, là một sản phẩm làm từ đậu nành.


đói hoa cả mắt:

-
Anh cố tình, anh muốn bỏ đói em, đợi anh làm xong thì em chết đói mất.

Động
tác của anh càng lúc càng nhanh:

-
Xong ngay đây, anh nấu trước mấy cái cho em ăn tạm, còn lại anh gói xong sẽ cất
vào tủ lạnh.


phiền muộn quay người bỏ đi:

-
Không ăn nữa, bây giờ không muốn ăn sủi cảo nữa.

Anh
hỏi:

-
Em lại muốn ăn gì đây?


nằm vào giường:

-
Bánh bao, bánh bao to thật to nhân thịt xá xíu, anh có biết làm không?

Không
thấy anh nói gì, cô bèn nhắm mắt lại đi ngủ, không ngờ lại ngủ thật. Cũng không
biết là qua bao lâu, cô bị người ta dựng dậy, nhét một cái bát nóng hổi vào
tay, nghe thấy anh nói: "Từ từ thôi, vẫn còn hơi nóng."


ăn qua loa vài miếng sủi cảo, vừa chê nhân không đủ cay, vừa càu nhàu anh đang
yên đang lành lại dựng cô dậy. Cằn nhằn vài câu xong, cô lại lăn ra ngủ, nhưng
lại bị anh lôi dậy đi đánh răng. Lúc ấy cô đang mơ mơ màng màng, tâm trạng cũng
không tốt, đúng lúc bà Vương Vĩ Lệ về nhà, bà đẩy cửa bước vào nhìn thấy hai
người họ thì băn khoăn hỏi:

-
Sao vẫn chưa ngủ?

Đồ
Nhiễm vô duyên vô cớ buông một câu:

-
Mấy người thật đáng ghét.

Sau
đó lại trèo lên giường, ngủ một mạch tới khi trời sáng.

Sáng
hôm sau tỉnh dậy, Lục Trình Vũ đã đi làm, bà Vương Vĩ Lệ hấp mấy cái bánh bao
đưa cho cô nếm thử:

-
Hôm qua chồng con làm cho con đấy, thằng bé tất bật tới tận một, hai giờ sáng
mới ngủ, sáng sớm lại phải tất tả đi làm. Mẹ thấy nó làm gọn gàng đâu ra đấy,
hỏi nó sao lại biết làm mấy món này, nó bảo hồi trước mẹ nó dạy... Đúng là đứa
trẻ không lớn lên trong vòng tay ôm ấp, giỏi giang hơn Đồ Loan nhà ta nhiều. -
Cuối cùng bà lại lặp lại một lần nữa. - Tối qua Tiểu Lục hai giờ mới ngủ, ngoẹo
đầu trên sofa suốt mấy tiếng đồng hồ.


nói:

-
Đó là vì con anh ấy, nếu không thì là làm cho mẹ xem.


Vương Vĩ Lệ liếc xéo cô:

-
Nói linh tinh, có cần phải thế không? Hơn nữa, con nó không phải là con con à,
làm gì có ai lại đi so đo với con đẻ của mình.


hấm hứ:

-
Tóm lại đầu óc anh ấy có vấn đề.

Lục
Trình Vũ vẫn thường xuyên tới thăm cô, có lúc cách một tuần, sau khi tới, theo
lệ thường anh vẫn làm việc của mình trước, buổi tối cũng không về mà cùng cô
chen chúc trên chiếc giường nhỏ xíu.


lúc tâm trạng của cô không tốt, bèn đá anh xuống, tống cổ anh ra phòng khách,
anh cũng chẳng nói gì, tính tình như đã mềm mỏng hơn rất nhiều.

Lại
có một lần, ba người cùng ăn tối, cô bỗng phát hiện ra cằm anh nhọn ra, hình
như anh gầy đi nhiều. Bà Vương Vĩ Lệ cũng ra sức gắp thức ăn vào bát con rể, bà
nói thằng bé này ngày nào cũng chạy đôn chạy đáo mệt chết đi được, phải ăn
nhiều vào cho bổ.


cũng không nhẫn tâm hành hạ anh thêm nữa, buổi tối khi anh rúc vào chăn, cô
cũng không đuổi anh đi.

Còn
anh dường như có tâm sự trong lòng, nằm cạnh cô mà tay chân rất ngoan. Nhưng
đến nửa đêm là lại ôm lấy cô hôn hít từ miệng cho tới cổ, hai tay vần vò ngực
cô như đang nghịch hai cục bột. Cô bị anh nắn cho vừa đau vừa trướng, mơ màng
tỉnh giấc, mắt còn chưa kịp mở đã cảm thấy có người bật "tách" ngọn
đèn đầu giường lên, ánh đèn màu vàng cam hắt lên hàng mi, tỉnh cơn mộng đẹp.

Báo cáo nội dung xấu