Ai là kẻ thứ ba - Phần I chương 11
8. Khi vợ mang bầu, tôi khó giữ mình:
Chào anh Diệp,
Tôi là một người đàn ông từng ngoại
tình, đại khái thuộc dạng đàn ông bị chửi nhiều nhất trên bất kì mục hôn nhân
gia đình nào trên báo chí hoặc trên đài truyền hình. Chuyện đã xảy ra hơn một
năm trước, khi vợ tôi mang bầu. Trước đó tình cảm giữa hai vợ chồng rất tốt.
Chúng tôi lấy nhau không lâu đã có con. Tôi chưa bao giờ nghĩ tới những phụ nữ
khác, cũng chưa bao giờ hy vọng gặp chuyện gì vượt rào bất ngờ. Nhưng nói thực lòng
khi vợ mang bầu quả thực là một thử thách ý chí mãnh liệt với đàn ông. Cánh đàn
ông quanh tôi khi tâm sự với nhau phần lớn cũng thú nhận đã từng ngoại tình khi
vợ mang bầu. Nhưng đó chỉ nhằm thỏa mãn tình dục thuần túy nên sau đó các bà vợ
cũng không hề hay biết. Đứa trẻ được sinh ra, gia đình vẫn đầm ấm hạnh phúc.
Còn tôi, hình như đã không có được cái “may mắn” đó. Thời gian đó sau khi tan
làm, tôi thường tới quán bar để giết thời gian. Ở đó tôi quen một cô gái rất
hay lui tới bar, vừa chia tay với bạn trai. Sau khi nói chuyện với nhau vài
lần, có tối, tôi đã theo cô ta về nhà cô ấy… Tôi không muốn dùng những từ “say
rượu”, “một phút sa ngã”… để bao biện cho hành vi này. Quả thực tôi không kìm
giữ nổi sức quyến rũ của người khác giới đó. Trước và sau khi xảy ra chuyện,
tôi đều biết rất có lỗi với vợ, rất có lỗi với đứa con chưa chào đời.
Người con gái đó không hề làm phiền tôi.
Quan hệ giữa chúng tôi duy trì không lâu, có lúc thật sự như bạn bè bình
thường. Có lúc chúng tôi nói dăm câu trên mạng. Sau khi con tôi ra đời, rất
khỏe mạnh đáng yêu. Cô ta cũng chân thành chúc phúc cho chúng tôi. Nhưng sự đời
thật không có bức tường nào ngăn nổi gió. Trong lúc nằm cữ, vợ tôi ở nhà lên
mạng trò chuyện. Cô ấy thử dùng nick chat QQ của tôi, thật không ngờ đã đoán đúng
mật mã và đọc được đoạn chat còn lưu lại giữa tôi và cô gái nọ. Tuy chúng tôi
không hề tán tỉnh nhau, nhưng lại để lộ tình hình “xé rào” vài lần… Lúc đó vợ
tôi khóc lóc làm ầm ĩ lên rất dữ dội. Cô ấy đòi li hôn. Tôi ra sức giải thích,
ra sức thề bồi. Đó chỉ đúng là do quá cô đơn thuần túy về sinh lí, còn tôi vẫn
chỉ yêu một mình cô ấy, sau này tuyệt đối sẽ không tái phạm. Người nhà chúng
tôi không hề hay biết. Chỉ có hai, ba người bạn thân nhất của chúng tôi biết
chuyện, giúp hòa giải, khuyên bảo vợ tôi rất lâu. Cuối cùng vợ tôi cũng chấp
nhận cho tôi một cơ hội.
Những ngày tháng trong gia đình như lắng
lại. Đứa con đáng yêu của chúng tôi đem lại cho chúng tôi rất nhiều niềm vui.
Nhưng chỉ có tôi biết vẫn còn bóng đen trong đó. Vợ tôi hầu như giám sát cuộc
sống của tôi từng giờ từng phút. Khi ra khỏi nhà đi làm và tới công ty đều phải
khớp nhau. Khi đi làm về cũng vậy. Nếu có họp hành, tôi cũng phải gọi điện về
thông báo. Nếu trong thời gian đi làm phải đi ra ngoài xử lí công việc, nhất
định phải báo cáo lại cho cô ấy. Có lúc tôi đang bận việc ở ngoài, điện thoại
của vợ tôi liên tục gọi tới. Chưa nói những lúc tôi phải đi tiếp khách, cô ấy
hận không gắn được camera lên người tôi mà thôi… Nếu chả may tôi có tiếp xúc
với đồng nghiệp nữ nào trong công việc, thái độ lạnh lùng, ưa châm biếm của vợ
tôi lại càng khỏi nói.
Đúng là những nỗi khổ không nói hết
thành lời. Tôi biết là do tôi có lỗi với cô ấy trước, đã làm tổn thương tới cô
ấy, làm tổn thương tới tình yêu và hôn nhân của chúng tôi. Tôi thừa nhận, nhưng
tôi cũng thành tâm muốn làm lại tất cả, muốn làm một người chồng tốt, một người
bố tốt. Nhưng tình hình bây giờ chỉ khiến tôi thấy cực kỳ áp lực. Tôi muốn nói
chuyện với vợ nhưng lại sợ cô ấy nói tôi giả bộ, sợ cô ấy tức giận đòi li hôn.
Quan hệ của chúng tôi được duy trì cẩn thận như vậy. Thật sự quá mệt. Anh nói
xem, phải làm thế nào đây?
- Một người đàn ông ân hận và đau khổ -
Gửi người đàn ông ân hận:
Thông thường mà nói, rất ít người khích
lệ đàn ông “xé rào”, huống hồ là lúc vợ đang mang bầu. Lẽ nào anh không biết
hôn nhân của một phụ nữ đang mang thai cũng giống như của người lính sao? Càng
cần bảo vệ đặc biệt hơn. Người ta vì sự phồn vinh của thế hệ sau của anh, phải
chịu cảnh người tròn như trái bóng, đi đứng chậm chạp trên đường, gánh áp lực
tinh thần và sinh lí không thích ứng. Anh chỉ vì một nguyên nhân khác mà tôi
không tiện nói rõ ở đây, lại chạy tới quán bar. Nếu anh đi cùng bạn bè tới quán
thì đỡ, mọi người chơi đùa vui vẻ cũng sẽ không có chuyện gì. Nếu anh đi một
mình, uống rượu, tiêu tốn tiền nong ở đó đã đành, lẽ nào anh không nhận ra, còn
tới đó làm gì? Trong lòng anh ắt rõ.
Khi vợ mang bầu, chuyện sinh lí của
người chồng phải giải quyết như thế nào, quả thực là một vấn đề. Mọi người đều
biết rằng không nên chỉ lấy giáo dục đạo đức thông thường để trói buộc, mà nên
hướng dẫn đàn ông tham gia nhiều hoạt động tập thể như chơi thể thao, nghe biểu
diễn ca nhạc… Tuy nhiên không nên cho rằng mình đang quay trở lại thời thanh
xuân tự do tự tại để quên đi trách nhiệm gia đình. Nếu không biết tự kìm chế
mình, nếu vợ chồng muốn sinh thêm con nữa, vấn đề này lại xảy ra. Nếu mọi người
đều là người văn minh, nhất định sẽ tránh nói tới. Vậy cả hai bên sẽ đều thành
người bị tổn thương. Nếu mọi người không quá giữ kẽ, trực tiếp hỏi nhau, vậy
nhất định sẽ tìm ra cách thức thỏa đáng để giải quyết vấn đề này. Các chuyên
gia trong lĩnh vực này cũng có rất nhiều lời khuyên mà trước tiên anh có thể dễ
dàng tìm thấy trên google.com.
- Diệp tiên sinh -
9. Tôi, chồng và tình nhân của chồng
cùng ngủ một giường:
Xin chào anh Diệp Khuynh Thành!
Tôi thường đọc mục hòm thư của anh,
trong đó luôn đề cập tới kẻ thứ ba, phản ứng của các bà vợ luôn rất mãnh liệt,
làm ầm ĩ tan cửa nát nhà, cả ba đều đau khổ. Thực ra tôi nghĩ cũng có một cách
giải quyết khác. Tôi tình nguyện chia sẻ kinh nghiệm của mình cho các chị em
khác đều biết.
Tôi và chồng tôi đều là dân nghiện
Internet. Eric là người Tứ Xuyên, rất thích Rock và cuộc sống lang thang. Anh
ấy luôn nói mình là một con chim không có chân, không thể đậu lại được, nhưng
vì tôi, anh ấy đã tới Thường Châu. Thường Châu quá nhỏ, tôi nghĩ anh ấy hẳn rất
cô đơn. Năm ngoái, anh ấy cùng bạn bè mở một quán bar ở Thượng Hải, muốn duy
trì lí tưởng âm nhạc của mình. Nhưng chủ đầu tư là một người đàn ông chỉ nghĩ
đến tiền, không nghĩ đường dài. Sau khi khó khăn duy trì được vài tháng, tất cả
rã đám. Tôi cũng tới tiệm để phụ giúp (tôi là giáo viên tiểu học, công việc rất
bận, chỉ tới tiệm vào cuối tuần) và phát hiện có một cô gái tên Ann trong tiệm,
rất thân mật với chồng tôi. Tôi cũng nói đùa nhắc nhở chồng.
Sau khi tiệm bar đóng cửa, Eric quay về
Thường Châu nhưng điều khiến tôi bất ngờ là anh ấy mang theo cả Ann. Anh ấy nói
rằng Ann muốn tìm việc ở Thường Châu, không đủ tiền thuê phòng. Hồi đầu Ann ngủ
trong chiếc giường nhỏ ở phòng khách nhưng cứ tới nửa đêm, Eric lại lẻn ra
giường cô ta. Có thể họ cứ ngỡ tôi không hề hay biết, nhưng thực ra lần nào tôi
cũng tỉnh, nghe mọi thứ rõ mồn một. Đây là tình huống không có khả năng xảy ra
trong sách, trong hiện thực và trên truyền hình. Nói thật, tôi cứ ngỡ mình như
mơ ngủ. Mặt khác, người đàn ông nào lại không muốn mình như nhân vật đa tình
nhiều vợ Vi Tiểu Bảo trên phim? Eric cũng như vậy. Tôi hi vọng anh ấy sẽ vui
vẻ. Ann và tôi là những người phụ nữ cùng say đắm một người đàn ông, có tiếng
nói chung, như vậy thêm một người bạn cũng tốt chứ sao? Mặt khác, Eric cũng
từng nói với tôi về thân thế của Ann. Cô ấy vẫn là một đứa trẻ, không nên sống
lang thang, không bố mẹ, không ai yêu thương. Tôi ngây thơ nghĩ thầm tôi có thể
cho cô ta một gia đình, cho cô ta hơi ấm, có thể học cách tự lập, tìm được
người mà cô ta thực sự yêu thương, bắt đầu một cuộc sống bình thường. Sau đó,
trời lạnh dần, cô ta rất tự nhiên chuyển luôn sang giường chúng tôi ngủ. Tôi
nằm bên phải Eric, cô ta nằm bên trái. Ann luôn nói đó là một gia đình kì lạ
nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ vậy. Tôi chỉ muốn dùng tình yêu thương để bao dung
và lí giải cô ta.
Một thời gian sau đó, ba người chúng tôi
thực sự rất vui vẻ. Mỗi sáng tôi đi làm từ bảy giờ, chiều năm giờ ba mươi tan
ca. Khi về đến nhà, nhà cửa đã được quét dọn sạch sẽ, quần áo đã giặt, cơm nóng
canh ngọt đã bày sẵn trên bàn chờ tôi. Eric gắng hết sức cùng đối xử với chúng
tôi như nhau. Tôi cũng gắng đối xử tốt với Ann, tuy không có tiền nhưng vẫn
thường đáp ứng những yêu cầu nhỏ của cô ta như mua quần áo, những thứ lặt vặt,
làm sinh nhật cho cô ta…Nhưng vẫn có mâu thuẫn. Cô ta yêu Eric, tình yêu là một
thứ ích kỉ. Cô ta muốn độc chiếm Eric nên rất hận tôi nhưng lại không thể hận
được những mặt tốt của tôi. Đồng thời cuộc sống chung của ba người cũng nhiều
gánh nặng. Tôi bắt đầu thấy thêm một người không chỉ đơn thuần là thêm một đôi
đũa. Kết quả tới cuối tháng, tiền điện, tiền nước, tiền điện thoại, tiền gas…
đều tăng lên rất nhiều, khiến tôi kinh ngạc. Ann luôn nói muốn tìm việc nhưng rút
cục không tìm. Tất nhiên Thường Châu rất nhỏ, cũng không dễ tìm việc nhưng cảm
giác của tôi lúc đó là tôi đã nỗ lực vì gia đình này nhưng cả hai bọn họ không
hiểu cho nỗi khổ của tôi.
Tôi muốn để Ann đi, đã nói chuyện với cô
ta rất nhiều lần nhưng không có kết quả. Tôi từng muốn buông, muốn bỏ đi vì dù
sao có người thực lòng yêu Eric ở bên anh ấy, tôi cũng yên tâm. Nhưng Eric và
Ann đều không phải là người có năng lực sống mạnh mẽ. Nếu tôi bỏ đi, họ sẽ rơi
vào cảnh cùng quẫn. Hơn nữa tôi cũng thật sự không cam tâm. Tôi chỉ muốn làm
việc tốt nhưng lại làm hại tới mình. Sau đó Ann vài lần tìm đến cái chết. Lần
ghê gớm nhất là trong buồng tắm vừa la hét vừa cắt mạch máu. Hàng xóm dưới nhà
đập cửa, kêu chúng tôi nhỏ tiếng. Tôi lôi cô ta từ trong buồng tắm ra, phẫn nộ
tột cùng. Kẻ bị tổn thương rõ ràng là tôi. Kẻ phải tự sát là tôi mới đúng.
Huống hồ ngày mai tôi còn phải đi làm. Trong khu nhà này có rất nhiều hàng xóm
quen biết tôi. Thế nên tôi tát cô ta một cái. Đó là điều tôi luôn muốn làm,
muốn cô ta tỉnh lại. Cô ta khóc òa lên rồi bỏ đi.
Giờ đây, tôi và Eric lại sống lặng lẽ,
tình cảm ổn định. Sau khi trải qua những chuyện đó, chúng tôi đều biết phải làm
thế nào. Chuyện như vậy sau này cũng không xảy ra nữa. Ann đã tìm được việc làm
ở Thượng Hải, đã có bạn trai. Cô ta từng ngờ vực về tình yêu của tôi dành cho
cô ta. Có thể do tôi là con một, luôn khát vọng có chị em gái, cũng có thể do
tôi là giáo viên tiểu học, rất yêu trẻ con. Cũng có thể trong tính cách tôi có
bản tính giúp đỡ kẻ yếu đuối. Nói những điều này, tôi chỉ muốn nói rằng khi gặp
kẻ thứ ba, nếu phản ứng kịch liệt cũng chưa chắc nhất định chính xác, rất dễ bị
thất bại và tổn thương. Nếu không ngại, bạn có thể dùng tình yêu để bao dung và
lí giải đối phương xem.
- May -
May thân mến!
Cô có biết sau khi nhận được thư của cô,
việc đầu tiên tôi làm là gì không? Tôi vội vàng đưa cho người khác xem và nói:
“Cô xem tấm lòng người ta, sự bao dung của người ta này. Sao cô không thể học
theo người ta được?” Trong đầu tôi xuất hiện cạnh tượng huy hoàng khi ngồi vây
quanh năm thê bảy thiếp. Tất nhiên lúc đó trông tôi như một lão gia hút thuốc
phiện, có a hoàn đấm chân… Người ta nhìn tôi, cười ngất: “Nếu tôi mồ côi, không
có quan hệ xã hội, không ai quen biết tôi, nói không chừng chắc tôi cũng làm
như vậy được.” Câu nói đó đã lôi tôi từ trong mộng quay trở lại hiện thực.
Đã mấy lần cô nói rằng Thường Châu rất
nhỏ, cô còn nói hàng xóm quanh nhà đều quen biết cô. Vậy ắt hẳn họ cũng biết
chuyện ba người cùng chung sống chứ? Tuy cửa đóng then cài, không ai đi theo
dõi cuộc sống riêng tư nhà cô nhưng ba người vẫn đi ra đi vào, lại cãi nhau to
tiếng tới mức hàng xóm phải lên phản đối, nên tôi đồ rằng mọi người đã trở
thành đề tài đàm tiếu lớn nhất trong khu đó.
Thành phố nhỏ như vậy, cô lại là người
bản xứ ở đó. Lẽ nào cô thực sự không lo ngại chuyện này sẽ đến tai bố mẹ cô? Họ
sẽ nghĩ sao đây? Đứa con gái yêu quý của họ, nâng niu từ nhỏ tới lớn, tuy không
phải nhà giàu sang nhưng vẫn được bố mẹ coi như cành vàng lá ngọc. Nay cô đã
trưởng thành, có công việc và lập gia đình rồi nhưng cô vĩnh viễn vẫn là máu
thịt của cha mẹ cô, sao lại để những ngày tháng của mình thảm hại đến vậy.
Người đàn ông của cô là một gã mê nhạc
Rock quá tầm thường, vẫn đeo đuổi “lí tưởng âm nhạc”, “một con chim không có
chân”… Sao anh ta lại có thể tiếp tục sử dụng những từ ngữ vớ vẩn đến vậy, nếu
thế sao anh ta không dự thi làm người đàn ông lí tưởng đi? Đúng rồi, một là anh
ta hiển nhiên đã quá tuổi. Hai là tôi đoán anh ta không có kinh phí dự thi.
Nhưng giả định thứ hai không phải là vấn đề. Nếu anh ta chịu đi thi, tôi đoán
cô sẽ bỏ tiền, “chỉ cần Eric thấy vui vẻ.” Nhưng tôi cho rằng anh ta thừa sức
biết mình là anh, biết rằng ngoài cô ra, không ai tin rằng anh ta có giá trị.
Từ tiệm bar, anh ta nhặt về một cô gái,
có lẽ cũng không yêu anh ta nhiều như cô tưởng tượng. Nếu không người ta đã sớm
giải quyết dứt điểm rồi, hà cớ gì phải chịu khổ làm kẻ thứ ba không danh phận?
Chồng cô đương nhiên luôn tốt đẹp trong mắt cô. Nhưng trên thực tế, anh ta
không có tiền, không có công việc chính thức, lại lăng nhăng, đạo đức thấp kém
gấp nhiều lần những người bình thường khác. Chắc chắn anh ta có sức quyến rũ
với phái nữ nhưng sức quyến rũ đó chỉ đối với cô, chưa chắc đã đúng với người
lăn lộn giang hồ như cô ta. Tôi cho rằng cô ta chỉ coi cô như một chỗ để nghỉ
chân. Cô ta như một con quạ trước khi biến thành phượng hoàng, do bay mỏi mệt
rồi, dừng lại ở chỗ cô uống nước, thở lấy hơi, rồi tiếp tục bay lên cành cao
hơn.
Nói tóm lại, cô cho rằng đó là tình yêu
vĩ đại, cô có lòng bao dung rộng lớn như mẹ hiền. Cô thấy rằng anh ta, cô ta
chẳng qua chỉ là một đứa trẻ nên cô bao dung họ, yêu thương bảo vệ họ, cô đã hi
sinh tất cả… Sự thật thì sao nào? Tất cả chỉ là một trò cười. Ngoài cô ra,
không ai quan tâm tới sự hi sinh của cô. Cuộc sống của cô và Eric hiện giờ rất
êm ả sao? Chúc mừng cô. Tôi tin rằng những ngày tháng như vậy còn kéo dài một
thời gian nữa cho đến khi một người phụ nữ khác lọt vào mắt anh ta. Nếu cô vẫn
muốn chơi trò này, hãy tới Bắc Kinh, Thượng Hải, tới bất cứ cánh rừng rộng lớn
có đủ các loài chim, hãy đi thật xa, cách hẳn tầm mắt của cha mẹ cô. Công sức
họ nuôi dưỡng giáo dục cô con cưng không phải để đổi lấy những éo le khó xử tột
cùng mà cô dành cho họ.
- Diệp Khuynh Thành kính thư -

