Lá cờ ma - Chương 10 (Hết)

Lời kết

Tôi, ông lão Vệ Bất Hối và Hạ Hầu Anh mỗi người lấy một thứ trong
mộ Tào Tháo. Hạ Hầu Anh lấy cuốn “Mạnh Đức Tâm Thư’, ông lão Vệ Bất Hối lấy một
thẻ tre, một thanh kiếm ngàn năm không rỉ và một chiếc bình rượu Hoàng Ngọc. Theo
lời Hạ Hầu Anh thì sách, binh khí và rượu là những thứ đồ vật mà lúc sinh thời Tào
Tháo yêu quý nhất, vì vậy, sau khi ông mất, không chôn theo đồ tùy táng bằng vàng
bạc, mà chỉ thích bầu bạn với những đồ vật yêu quý đó. Nghe lời khuyên của ông lão
Vệ Bất Hối, “đừng để vào bảo sơn phải về tay không”, tôi lấy một bình rượu và hai
chung rượu bằng đồng đen, mang về bày trong tủ sách giữa nhà. Khách đến chơi nhà
không thể nào ngờ đó là những đồ vật yêu quý của Tào Tháo Tào Mạnh Đức thuở xa xưa.
Có điều, tôi không biết chúng có được sử dụng trong cuộc đối ẩm luận anh hùng giữa
Tào Tháo và Lưu Bị hay không, không hề biết sợ trước bậc thầy biết sử dụng ám thị
tới mức xuất thần nhập hóa như Tào Tháo, trách chi mà Tào Tháo phải cảm khái “Luận
anh hùng trong thiên hạ, chỉ có Sử Quân và Tào Nhĩ.”

Lúc từ biệt Hạ Hầu Anh, tôi có nói với cô rằng, tuy Tào Tháo bổ
sọ không thành công, nhưng khoa học ngày nay khác xa với thời trước, ngày xưa con
người thất bại, ngày nay chưa chắc đã chịu thua.

Hạ Hầu Anh cười gượng gạo: “Nếu đến mức ấy thật thì biện pháp
nào em cũng phải thử thôi.”

Nói rồi cô bước đi, rất ung dung tự tại.

Mấy hôm sau, ông lão Vệ Bất Hối rời khỏi tòa nhà ba tầng trung
tâm, đi đâu không rõ. Tôi biết, ông lão trở lại với nghề cũ, “Vua trộm mộ” biệt
không tăm tích hơn 67 năm trời nay lại tiếu ngạo giang hồ.

Điều khiến tôi bất ngờ là, Tổ chức X rốt cuộc cũng vào cuộc. Một
tuần sau, trên đường trở về sau một lần phỏng vấn, khi đi ngang qua tòa nhà ba tầng
trung tâm, tôi vô tình bước chân vào bên trong, sửng sốt thấy chiếc cầu thang dẫn
xuống gian phòng âm đã không còn nữa. Nó đã bị xi măng bịt kín.

Sau đó, tôi nhận được điện thoại của Lương Ứng Vật. Anh ta tỏ
ý xin lỗi tôi dù không cố ý để lộ tin tức cho Tổ chức X. Từ lâu, tôi đã trở thành
đối tượng được quan tâm sát sao của Tổ chức X. Việc tôi nhờ Lương Ứng Vật làm hộ
visa tất nhiên phải mượn sức của Tổ chức X, bởi thế, Tổ chức X điều tra ngay ý đồ
của tôi. Về phần tôi, tôi không có ý che giấu hành động của mình nên Tổ chức X từng
bước, từng bước điều tra rõ đầu đuôi sự việc, bắt tay vào hành động rất mau lẹ.
Năm ngày sau khi tôi rời khỏi ngôi mộ cổ, Tổ chức X bịt kín gian phòng ngầm, ngấm
ngầm mở một đường ngầm bí mật khác dẫn vào ngôi mộ cổ.

Sự việc đã đến nước ấy, tôi thật thà chia sẻ những điều mình biết
về ngôi mộ cổ được thiết kế theo hình chữ “tâm” cho Lương Ứng Vật, để Tổ chức X
có thể chuẩn bị chu đáo, tránh việc thương vong. Tôi làm thế cũng tiện thể giúp
người. Một nửa lá quân kì và cuốn sổ nhật kí của bốn anh em nhà họ Tôn đã không
còn ý nghĩa gì với tôi, bởi thế, tôi chủ động đưa những vật liên quan này cho Lương
Ứng Vật. Tất nhiên, những đồ thưởng rượu bằng đồng đen vẫn được bày ngay ngắn trong
tủ sách nhà tôi.

Tôi kể với Lương Ứng Vật cả việc đưa cho bác Chung Thư Đồng mấy
bức ảnh và chúng là nguyên nhân gây ra cái chết của bác. Hai tiếng sau, Lương Ứng
Vật gọi điện cho tôi bảo, Tổ chức X đã lấy lại những bức ảnh đó từ phía cảnh sát.
Trước lúc đi xa, bác Chung Thư Đồng cắm cúi nghiên cứu những bức ảnh đó suốt mấy
tiếng đồng hồ nên phía cảnh sát đã lấy đi những bức ảnh quái lạ đó. Cũng may, phía
cảnh sát không nhìn đăm đăm vào những bức ảnh đó nhiều giờ liền nên họ không gặp
nạn.

[Chúc
bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho người
yêu sách.]

Vì Lương Ứng Vật không phụ trách chuyên án “Thám hiểm mộ Tào Tháo”
của Tổ chức X nên tôi không biết rốt cuộc Tổ chức X có khám phá ra chỗ thâm sâu
diệu vợi của những kí hiệu ám thị đó, để tuyệt kĩ mật truyền của gia tộc Hạ Hầu
được lưu truyền trong thiên hạ hay không. Tuy thế, tôi và Lương Ứng Vật vẫn thường
hay chuyện phiếm với nhau về những chủ đề liên quan.

Ví như, tôi tự hỏi, nếu quả thực có một loại kí hiệu ám thị khiến
những kẻ nhìn vào tự kết liễu đời mình thì chẳng phải năm xưa, Tào Tháo muốn ai
chết kẻ đó không thể sống, vậy tại sao cứ mãi trù trừ việc bình định Tây Thục và
Đông Ngô? Kẻ nào ngăn cản, lập tức lấy mạng; hoặc giả thay vì những kí hiệu gây
nỗi khiếp sợ trên lá quân kì, cứ vẽ thẳng kí hiệu tự tìm cái chết, có phải sẽ nhàn
nhã hơn nhiều hay không?

Và rồi chúng tôi kết luận, loại ám hiệu khiến người ta đi ngược
lại bản năng sinh tồn cơ bản nhất, tự đào mồ chôn mình ấy cực kì khó tạo, phải tạo
ra một môi trường giống như trong mộ đạo, phải có một “trường” đủ mạnh để nó có
thể phát huy tác dụng. Bác Chung Thư Đồng tử nạn là do bác tuổi cao sức yếu, tinh
thần kém vững vàng, hơn nữa bác lại nhìn chằm chặp vào những kí hiệu đó trong thời
gian quá dài.

Ngoài ra, thời cổ đại, khoa học kĩ thuật còn lạc hậu, tinh thần
của con người lúc bấy giờ vững vàng hơn tinh thần của con người thời hiện đại nhiều,
nhất là những hiền thần danh tướng càng khó làm lung lạc. Tào Tháo có thể dùng ám
hiệu tạo sức hút với họ, để họ quy tụ dưới trướng đã là một việc không hề đơn giản;
còn như dùng nó để nắm quyền sát sinh với những con người tài năng xuất chúng như
Chu Du, Gia Cát Lượng càng là điều lực bất tòng tâm.

Lương Ứng Vật chia sẻ với tôi, Tổ chức X phát hiện ra, có không
ít những kĩ thuật khó có thể lí giải một cách khoa học dần dần bị thất truyền hoặc
chôn vùi dưới lòng đất sau khi khoa học hiện đại phát triển mạnh mẽ. Thời Tam Quốc,
không chỉ riêng một thuật ám thị, mà những kì nhân dị sĩ nhiều như quần tinh tụ
hội, nên ngay cả một người giỏi bí thuật như Tào Tháo cũng không thể không kiêng
dè.

Sau khi sự việc li kì này kết thúc, tôi gần như trở lại với cuộc
sống thường nhật của một phóng viên quèn. Ngày ngày, tôi vẫn phải tất tả đi phỏng
vấn rồi viết bài, đôi lúc phải khúm núm nhìn sắc mặt của lãnh đạo mà hành động.
Mỗi lúc cảm thấy tâm tư không thoải mái, tôi trộm nghĩ, giá như tôi nài nỉ Hạ Hầu
Anh tạo cho tôi một loại kí hiệu, để tôi gắn nó lên trên màn hình máy tính, ngầm
ám thị cho các lãnh đạo lướt qua chân bàn làm việc của tôi biết rằng, Na Đa tôi
tài năng hơn người, có thể dùng vào việc lớn, nên bổ nhiệm thẳng tôi giữ chức trưởng
ban. Nếu thế, từ tôi không còn phải ngày ngày lăn lộn bên ngoài mưa gió bão bùng
nữa, chẳng phải là một việc tốt hay sao? Hoặc giả cô ấy vẽ lên chiếc áo phông trắng
của tôi một loại kí hiệu, để những cô gái xinh đẹp trông thấy lập tức lòng dạt dào
tình cảm với tôi, để tôi được sống giữa muôn đóa hoa yêu kiều, lá rơi chẳng chạm
đến thân, thế cũng là một việc tốt giúp đời còn gì!

Thực hiện bởi

nhóm Biên tập viên Gác Sách:

Ariko Yuta – Pô Pô – H.y, tuongmy

(Tìm - Chỉnh sửa – Đăng)

Báo cáo nội dung xấu