Tuyết rơi mùa hè - Chap 76 - 77
Trịnh Xuyến Chi sau khi nghe lời chấp thuận của
Hạo Thiên thì vô cùng kinh ngạc, trong lòng còn hơi chút ngờ vực. nhưng rất
nhanh, bà đã lấy lại trạng thái cân bằng và gấp rút báo tin cho mẹ con Phù
Dung. Trong đầu đã vẽ ra đủ mọi thủ đoạn, hoàn hảo và ác độc đến từng centimet
nếu Thiên nhất quyết cự tuyệt hôn sự này. Nhưng còn chưa kịp thực hành cái nào
thì anh đã đột ngột đồng ý. Thật là khó tin. Dù sao đây cũng là cơ hội giành được
mà không phải tốn quá nhiều tâm sức, không nhanh tay nắm bắt thì đúng là chẳng
còn cơ hội nào nữa.
Sau khi nghe tin, Phù Dung vô cùng mừng rõ. Cuối
cùng những cố gắng của cô cũng đã xoay chuyển được tảng đá rắn chắc ngạo mạn là
anh. Mặc dù cô không rõ là do sự chân thành của cô hay điều gì đã khiến anh mềm
lòng, nhưng niềm vui sau bao ngày tháng chạy theo bóng hình anh cuối cùng cũng
được anh để mắt tới đã khiến cô không còn bận tâm đến bất cứ điều gì khác nữa.
"Em nói cái gì?"
Trong căn phòng nơi cuối hành lang, vang lên
tiếng đập bàn rất lớn. Trịnh Hùng đứng dậy, kinh ngạc nhìn vợ bởi những lời bà
mới nói vài giây trước.
"Em nói Hạo Thiên sắp đính hôn."
Xuyến Chi thản nhiên ngồi xuống ghế, nhìn thẳng
vào mắt chồng. đến người trong cuộc đã quyết định chuyện này từ trước như ông,
mà cũng còn kinh ngạc thế này, bà cười nhạt, quả thực ông đã nao lòng, sau khi
gặp và biết gia thế của Dương Băng Hạ đã không còn muốn cho Hạo Thiên lấy Phù
Dung đúng theo hôn ước nữa. Phải chăng để thằng bé đến với con gái của Gia Khiết
Bội, người ông yêu năm xưa để kết lại mối tình duyên đơn phương dang dở của thế
hệ trước mới là điều ông muốn? Thật là lố bịch, lố bịch không thể tả.
Trong lòng tràn lan những suy nghĩ bê bối vắt
véo lên nhau, mặt Trịnh Xuyến Chi càng ngày càng khó coi.
"Với ai?"
"Còn với ai nữa?" Xuyến Chi nhướn
mày nói lấp lửng.
"Phù Dung?" Trịnh Hùng nhíu mày.
"Ồ..." Xuyến Chi cười trào phúng
"Hóa ra anh vẫn chưa quên hôn ước giữa hai bên gia đình."
Nhìn nụ cười mỉa mai của vợ, Trịnh Hùng mặt tối
sầm. Ông gằn giọng. "Chuyện này là do em quyết định?"
"Phải."
"Sao không hỏi qua ý kiến tôi?"
"Giờ chẳng phải đang nói cho anh đó
sao?"
"Nhưng Hạo Thiên sẽ không đồng ý."
"Chẳng đợi anh làm việc thừa thãi"
Xuyến Chi cười khẩy "Thằng bé đã đồng ý rồi."
"Thật?"
"Tôi nói dối anh làm gì?"
Trịnh Hùng nhắm mắt, đưa tay ôm trán, nặng nề
ngồi xuống. Ông không muốn chuyện này xảy ra chút nào, không hề muốn...
Hạo Thiên để lại ấn tượng trong lòng họ hàng nội
ngoại, là hình ảnh lầm lỳ ít nói, bên ngoài là hình hài tuyệt đẹp nhưng bên
trong giống như pho tượng, vừa câm vừa điếc. Anh không bao giờ chống đối lại
ông bất kì điều gì, cho dù là khó khăn nhất, anh đều im lặng rồi lầm lũi hoàn
thành. Đôi lúc Trịnh Hùng đã tưởng rằng đứa con của mình đã thực sự trở thành một
bóng ma rồi. Cho đến khi ông thấy trên mặt báo hình ảnh của Thiên và một người
con gái trắng muốt, đó là lần đầu tiên anh dám hằm hè ngang nhiên chống lại
ông, mặc dù lúc đó ông rất tức giận, nhưng đến bây giờ khi nghĩ lại, đó cũng
chính là lần đầu tiên ông thấy cái "hồn" trong thân xác con trai. Rồi
đến khi ông biết được rằng đứa con gái Thiên đem lòng yêu lại chính là con của
người phụ nữ ông yêu điên cuồng năm xưa và đã trót gây tội, Trịnh Hùng đã thực
lòng muốn vun vén cho hai đứa, tuy biết rằng bản thân không đủ tư cách, nhưng
ông vẫn mong muốn Hạo Thiên sẽ mang đến cho cô bé đó niềm hạnh phúc để bù đắp lại
nỗi đau chính ông gây ra cho gia đình nó.
Nhưng rồi, điều gì cần đến rồi cũng phải đến.
Kẻ sát nhân thì cho dù có hoàn lương, máu tanh trên từng đốt ngón tay cũng
không thể rửa sạch. Ông muốn bù đắp cho cả con trai mình, nhưng rốt cuộc thì vẫn
trở thành một người cha nhẫn tâm và tàn độc.
Ngăn cản ư? Hôn sự này? Có tác dụng gì khi
chính Hạo Thiên cũng vì bất cần mà đồng ý nó rồi...
...
Tối.
Trong căn biệt thự lung linh hoa lệ, ánh đèn
vàng màu mật ong dìu dịu lan tỏa.
Đèn chùm thủy tinh trong suốt lấp lánh nằm yên
lặng trên trần. Bên bộ sopha màu tro nhạt, bốn người đang ngồi xung quanh,
không khí tĩnh lặng lạ thường, tựa hồ có thể nghe thấy tiếng ve kêu rả rích bên
ngoài sau một trận mưa đỏng đảnh của mùa hạ.
Bà Xuyến Chi lật dở tờ tạp chí thời trang, nhẹ
nhàng nói.
"Kì nghỉ hè của các con còn hơn một tháng
nữa, tranh thủ làm lễ đính hôn vào thời gian này, sau khi tốt nghiệp là làm lễ
cưới được rồi."
Phù Dung tay đặt yên lặng trên đùi.
Hạo Thiên ngồi bất động như pho tượng.
Trịnh Hùng lặng lẽ uống trà.
Không gian như chỉ có mình Xuyến Chi độc thoại.
Bà quan sát nét mặt từng người, gập tờ tạp chí lại, nhấp một ngụm trà, sau đó hỏi
Phù Dung.
"Có vội quá không Mer?"
Dung giật mình, nhìn Xuyến Chi, cười gượng
"Dạ...không ạ...à có, cũng hơi vội..."
Bà gật đầu "Không sao, thời gian là vàng
bạc, chậm trễ không tốt."
"Bao giờ tổ chức?"
Phía bên kia chiếc bàn, Hạo Thiên lạnh lùng hỏi.
Xuyến Chi nhìn anh, sau đó nhẹ đáp.
"Giữa tháng sáu."
"Ngày...?"
"Nếu không có gì thay đổi, ngày 18."
Phù Dung đưa ánh mắt thăm dò nhìn anh, thấy
Thiên không nói gì nữa, cô khẽ thở phào. Mặc dù chính miệng anh nói là đồng ý,
nhưng cô vẫn sợ anh sẽ bất thình lình thay đổi quyết định vào phút chót, giây
phút mà cô đang hân hoan trong niềm vui sướng rằng đã có được anh.
"Các con không cần lo lắng gì hết, địa điểm
tổ chức, trang phục, thực đơn, danh sách khách mời, tất cả sẽ do mẹ và cô Thúy
Trinh lo. Trước ngày tổ chức vài hôm, các con đi mời một vài người bạn mà mình
quen thân, và đi thử trang phục, thế là xong."
Hơi ngả người vào sô pha, Xuyến Chi lên kịch bản
cho hai đứa con một cách trơn tru. Với thái độ miễn cưỡng này, Thiên làm việc sẽ
chẳng nên hồn, cái gì cũng dùng thái độ hờ hững mà đối xử. Chẳng bằng để bà làm
hết mọi việc, rồi đặt anh nằm vào vị trí dựng sẵn.
"Những người bạn trong Thánh Huy cũng có
rất nhiều con nhà giàu, các con nên mời hết..."
*Keng*
Tách trà đặt xuống chiếc đế bằng sứ tạo nên tiếng
lanh lảnh, mang chút tức giận.
Ba người dồn tất cả sự chú ý vào kẻ vừa đột
nhiên vô duyên vô cớ cắt ngang mạch kịch bản của Trịnh phu nhân. Trịnh Hùng liếc
nhìn vợ, lãnh đạm buông lời.
"Ta muốn đi nghỉ."
Đợi cho bóng ba khuất sau cầu thang, Thiên
cũng đứng dậy.
"Hai người bàn tiếp, con đi ngủ trước."
Vẻ thất vọng hiện rõ rệt trên đôi mắt Phù
Dung. Rõ ràng cô biết anh sẽ chẳng hào hứng với chuyện này, nhưng sao thái độ của
anh vẫn làm cô quá đỗi hụt hẫng.
Chẳng kịp chào bà Xuyến Chi lấy một tiếng,
Dung bật dậy toan chạy theo Thiên sau khi anh đã lên đến phòng.
"Dung!"
Từ đằng sau, Xuyến Chi điềm nhiên uống cạn
tách trà, giống như bà chẳng hề đọc được thái độ vừa rồi của hai cha con Hạo
Thiên. Đặt chiếc tách xuống, bà nheo mắt nhìn ra khung cửa sổ lớn, bên ngoài là
màn đêm đen thoang thoảng mùi ẩm ướt của đất trời.
"Cuộc sống là phải đấu tranh để giành lấy
thứ mình muốn, vốn dĩ không có thứ gì là tự nhiên có dán tên mình trên
đó."
Giọng nói của bà đều đều, chầm chậm như đang
giáo huấn đạo lý, màn đêm bên ngoài lặng lẽ mang ánh mắt bà đi đến một miền xa
xăm.
Dung trầm tư, sau đó bước nhanh lên cầu thang.
Bên bộ sô pha màu tro, Xuyến Chi vẫn ngồi yên
lặng, tách trà đã cạn, chiếc nhẫn hồng ngọc trên bàn tay trắng trẻo khẽ lóe
sáng cùng nụ cười nhẹ trên khóe môi.
"Phù Dung, đừng làm ta thất vọng."
Hạo Thiên đứng giữa phòng, quay lưng lại với
cánh cửa vừa mở. Bàn tay anh mải miết vuốt ve trên màn hình điện thoại, nơi có
hình ảnh của đồi hoa bồ công anh ngọt ngào làm nền cho một đôi nam nữ.
Nụ cười của anh rất hạnh phúc.
Của cô cũng hạnh phúc.
Cả khung cảnh rợp bóng bồ công anh trắng muốt.
Một vòng tay cuống quýt ôm lấy anh từ đằng
sau, Thiên không quay lại, màn hình điện thoại chợt vụt tắt.
"Thiên, tại sao anh lại đồng ý?"
Dung tựa vào lưng anh, se sẽ hỏi.
"Chẳng phải đó là điều em muốn sao?"
"Nhưng anh không hề muốn mà."
"Chẳng quan trọng."
"Thiên à..." Dung vẫn ôm chặt lấy
anh "Anh còn nhớ ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau chứ?"
"Năm em và anh được chín tuổi, hôm đó là
sinh nhật lần thứ mười một của chị Khánh Du, em được mẹ đưa đến nhà chị ấy. Trước
lúc đi, ngoài những lời dặn dò em phải ngoan ngoãn, ra dáng một tiểu thư đài
các, ăn uống không được thô lỗ, mẹ còn tiết lộ cho em biết rằng trong buổi tiệc
sinh nhật ngày hôm nay, em sẽ được gặp một cậu bạn bằng tuổi, và bà không quên
dặn em phải thân thiện với cậu ấy, vì cậu ấy sẽ là chồng tương lai của
em."
Gió lùa qua khung cửa sổ, rèm cửa màu sữa nhẹ
bay.
"Lúc đó em hoàn toàn không hiểu mẹ đang
nói đến ai, nhưng đến khi em xuống xe và nhìn thấy anh mặc bộ comple, thân người
bé nhỏ đứng bên cạnh đài phun nước, vẻ xa cách khó gần, em đã bị thu hút. Em
không biết thứ tình cảm lúc đó của mình là gì, chỉ biết rằng em rất muốn làm bạn
của anh. Em đã hỏi mẹ rằng sao mắt anh lại có màu xanh, mẹ em nói đó là viên ngọc
mà ba mẹ anh đã đặt vào.
Khi em đến gần anh, ánh mắt của anh khiến em sợ,
anh lừ mắt nhìn giống như đang đe dọa em khi dám bước chân vào ngôi nhà này. Em
rất sợ, mặc dù mẹ nói anh và em bằng tuổi nhau, nhưng lúc đó em có cảm tưởng
như anh là người lớn, vì trẻ con chẳng thể khiến người khác sợ hãi đến vậy.
Sau đó, chị Khánh Du chạy đến tươi cười với
anh, chị ấy rất xinh, mặc bộ váy trắng như công chúa. Chị ấy có vẻ không thích
em, em cũng chẳng biết tại sao. Chị ấy kéo anh vào nhà và không cho em đến gần
anh, nhưng em mặc kệ, đến bữa tiệc cứ nằng nặc đòi ngồi cạnh anh cho bằng được,
chị Du không làm được gì, chỉ hậm hức, chốc chốc lại cầm hạt táo ném em."
Một tiếng cười khanh khách nhè nhẹ vang lên, rồi
từ từ chìm trong sự trầm lặng của không gian.
"Năm mười hai tuổi, mẹ dặn em phải gọi
anh bằng anh, đầu tiên em thấy rất ngượng, nhưng anh khi nghe em gọi thế cũng
chẳng có phản ứng gì, thế là từ đó cứ lẽo đẽo theo anh và gọi anh là "anh
Thiên."
Em nhận ra mình rất thích chơi với anh, mặc dù
anh đều lầm lì nhìn em, mười lần thì may mắn lắm được một lần anh đồng ý ngồi
nghe em huyên thuyên đủ trò. Em còn nhớ có một lần em có chuyện buồn, liền chạy
theo anh kể lể, không may là hôm ấy tâm trạng anh không tốt, đóng mạnh cửa
phòng đến nỗi dập ngón tay em, tím bầm. Em phát khóc lên vì đau, nhưng cũng nhất
quyết không kể cho ai. Mà anh cũng chẳng xin lỗi em được một câu, sắc mặt cũng
chẳng thay đổi.
Anh à, em chưa từng nhìn thấy đứa trẻ con nào
khác thường như anh..."
"Phù Dung!"
Thiên quay người lại.
"Em không biết mình đã yêu anh từ ngày
nào tháng nào, chỉ biết rằng mẹ em đã nói chúng ta sau này là vợ chồng. Em đã rất
vui, và mặc định vội vàng rằng em là vợ anh, vì thế luôn nhòm ngó 24/24, sợ có
cô bé nào đó sẽ đột ngột xuất hiện và cướp mất "chồng" của em.
Rồi cô gái đó cũng xuất hiện, Băng Hạ, mặc dù
em luôn kiêu ngạo cho rằng cô ấy chẳng bằng em, gia cảnh bình thường, tình tình
lầm lì hay coi thường người khác, và đặc biệt là cô ấy không được ai công nhận
là vợ anh, thế nhưng anh luôn để mắt đến cô ấy, từ đó không còn nhìn em nữa. Em
rất buồn, và ghen tị, quyết định phải làm cho cô ta sáng mắt ra vì đã to gan
dám cướp mất chồng em.
Ghen tị là không tốt đúng không anh? Bằng chứng
là mọi nhát dao em đâm về phía cô ta đều được anh dịu dàng đứng ra bảo vệ. Em
càng ghen tị hơn, thời gian cô ta quen biết anh không lâu bằng em, và chắc chắn
cô ta cũng không yêu anh bằng em, lý do gì khiến anh lao ra bảo vệ cô ấy và yêu
cô ấy nhiều như vậy?"
"Hạo Thiên,..." Dung ngước đôi mắt đẫm
nước nhìn anh "Em không biết anh và Hạ vì lý do gì mà chia tay, nhưng có
thể cho em một cơ hội không? Trước giờ em vẫn luôn đứng sau lưng anh nhìn anh
và cô ấy hạnh phúc, liệu giờ, em có thể được anh yêu quý không? Em chấp nhận thứ
tình cảm anh trao không bằng cô ấy, chỉ cần anh chịu san sẻ tình cảm của cô ấy
sang cho em là em mãn nguyện lắm rồi. Em thừa nhận là mình có tham lam và trơ trẽn
khi đầu tiên thì hứa giúp anh, sau đó lại đồng ý chuyện hôn sự này,..."
"Thiên..." Cô khẩn khoản van nài
"Cho dù anh vẫn tiếp tục coi em là công cụ để anh quên Băng Hạ cũng được,
tùy anh, coi em là cô ấy cũng được, em chấp nhận. Nếu sống dưới cái lốt của cô ấy
mà được anh yêu thương, em cam tâm tình nguyện...!"
Giọng nói của cô mỗi lúc một run rẩy.
"Thiên...!"
Cô quỳ xuống, đầu gối đập mạnh xuống nền nhà.
"Chấp nhận em, được không?"
Ánh sáng xanh từ đôi mắt lóe lên sự kinh ngạc.
Trong đó giờ đây run rẩy sự giằng xé, bàn tay nắm chặt lại. Phù Dung quỳ dưới
chân anh, nước mắt theo dòng chảy xuống, lách tách dưới sàn nhà.
Chưa có người nào khiến cô khóc nhiều như anh.
"Làm như thế, em sẽ hạnh phúc chứ?"
Hồi lâu, trong căn phòng văng vẳng tiếng anh.
"Có. Chỉ cần anh chấp nhận em, em sẽ hạnh
phúc, rất hạnh phúc."
Cô chậm rãi khẳng định.
Chỉ cần như thế thôi?
Niệm Phù Dung, cô chỉ cần như thế là có thể hạnh
phúc, vậy thì, chấp nhận cô, cũng có sao? Bao nhiêu năm qua, anh chưa từng làm
cô vui thực sự vào lúc nào cả. Chấp nhận cô, anh cũng chẳng còn gì để mất nữa.
Tất cả mọi thứ của anh, từ trái tim cho đến
linh hồn, đã theo người con gái đó, bước ra khỏi cuộc đời anh mà biến mất rồi.
Quay trở về làm Trịnh Hạo Thiên của trước đây,
bất luận thích hay không thích, vẫn im lặng chấp nhận và lầm lũi hoàn thành...
CHƯƠNG 78
Bây giờ đã giữa mùa hạ, mà mùa hạ là không thể
thiếu sự góp mặt của những cơn mưa yểu điệu nhanh đến và nhanh đi.
Nhìn ra ngoài cửa sổ rả rích mưa rào, từng
dòng nước trượt xuống lớp kính một cách vội vàng, Bảo Vy ngồi trong quán kem chọc
chọc cốc nước quả, moi lên mấy viên đá lạnh, bỏ vào miệng nhai rau ráu. Long ngồi
đối diện khẽ chau mày.
"Sún răng bây giờ."
Nhai hết mấy viên đá trong miệng, Vy lè lưỡi
tinh nghịch trêu anh.
"Kệ em!"
Sau đó đưa cốc nước quả lên tu ừng ực. Mực nước
trong chiếc ly thủy tinh chỉ còn lưng chừng, cô quẹt miệng, hỏi anh.
"Anh bảo có chuyện muốn nói với em, là
chuyện gì?"
Long đưa mắt nhìn cô, tay khuấy ly café, một
lát, anh thở dài, không biết mở lời ra sao. Vy như không nhìn thấy sự khó xử của
anh, tiếp tục đưa chiếc ly lên định thanh toán nốt chỗ nước còn lại.
Cuối cùng, Long thở hắt một tiếng, khẽ nói.
"Thiếu gia sắp đính hôn rồi."
*Phụt!*
Suy cho cùng thì lỗi là ở Long, khi ném về
phía Vy một quả bom nguyên tử mà không để ý xem cô đang làm gì. Và quả bom nổ vội
vàng của Nhật Long đã khiến chỗ nước quả Vy vừa đưa vào miệng mà chưa kịp xuống
dạ dày, theo đà đó mà phụt hết ra ngoài, điểm dừng chân chỉ có thể ở trên mặt
người đối diện.
Trong quán kem có vài người quay lại nhìn hai
người, bắt gặp Long khuôn mặt ướt nhèm nước cam, họ bật cười quay đi. Vy chết sững,
lắp ba lắp bắp không nói lên lời, cuống quýt xé giấy lau mặt cho anh.
Long nghiến răng, dứ dứ nắm đấm trước mặt Vy,
đời thưở nhà ai có đứa con gái nào đi chơi với người yêu lại làm một hành động
vô duyên thế không. Ngó trên ngó dưới, người trong quán kem, từ khách cho đến bồi
bàn đều chọn hai người làm tâm điểm bàn tán, một vài người cứ chốc chốc lại
quay lại nhìn anh rồi cười khúc kha khúc khích. Hình tượng của anh bị sụp đổ,
chung quy tất cả là tại cô nhóc dưa chuột này đây!
Vy tỏ vẻ ăn năn, lúi húi lau chỗ nước cam dính
trên mặt anh. Anh xua tay, đứng dậy bước vào phòng vệ sinh.
Tuy phản ứng của Vy có phần hơi thái quá,
nhưng biểu cảm chính là kinh ngạc thì không giấu đi đâu được. Long cũng không
kém phần sững sờ khi sáng nay, bà Mỹ Giang, mẹ anh đột ngột xuất hiện trước cửa
phòng anh, trong khi mấy hôm trước còn bô lô ba la rằng mình đang tắm nắng ở biển
Hawai, không hề hẹn trước ngày về. Hơn nữa, về còn mang theo một tin động trời
khiến Long đang nằm trong chăn liền bật dậy ngay tức thì.
"Mẹ về làm gì?"
"Theo ý của Trịnh phu nhân."
"Tại sao bà ấy muốn mẹ về?"
"Ơ cái thằng này, mày không biết à, Thiếu
gia Hạo Thiên sắp đính hôn rồi đó thôi?"
"Hả? Mẹ nói cái gì?"
Dòng nước mát lạnh chảy qua các kẽ tay, sau
khi đã rửa sạch chỗ nước cam dính trên mặt, Long mở cửa bước ra ngoài. Bên chiếc
bàn của hai người, Bảo Vy đang ngồi đờ đẫn với ly nước rỗng không. Chắc hẳn cô
vẫn còn chưa hết kinh ngạc bởi những lời anh nói vừa rồi, hoặc vì kinh ngạc quá
nên tự lòe mình rằng đã nghe nhầm.
"Anh nói lại đi, anh vừa nói gì?"
Nhác thấy bóng dáng Long trở lại, Vy đã níu lấy
tay anh tra hỏi.
Long điềm tĩnh ngồi xuống ghế, nhấp một ngụm
café, chậm rãi nói.
"Hạo Thiên sắp đính hôn."
"Với ai?"
"Em nghĩ là với ai?" Long nhướn mày.
Ngón tay đặt trên mặt bàn khẽ co lại, Vy lẩm bẩm,
khuôn mặt vẫn còn nguyên nét bàng hoàng. "Không thể là Băng Hạ..."
"Phải, không thể là Băng Hạ." Long gật
đầu. "Là Phù Dung."
"Không thể nào?!"
Vy đứng bật dậy. Xem ra trong chuyện này, cô
còn shock hơn cả anh. Cũng phải thôi, đối với chuyện hôn sự giữa Phù Dung và Hạo
Thiên, Nhật Long đã biết từ trước và luôn mặc định đó là một điều hiển nhiên.
Còn Vy, trước giờ vẫn quen cảnh Hạo Thiên – Băng Hạ, đột ngột nói đính hôn với
Phù Dung, chẳng trách sao không thể tin nổi. Cái anh bất ngờ chỉ là Hạo Thiên
không hề nói gì với anh, còn về chuyện không sớm thì muộn cũng sẽ xảy ra này,
anh hoàn toàn có sự đề phòng. Hơn nữa, anh vẫn còn tinh anh hơn Bảo Vy ngốc nghếch,
sớm đoán ra được hai người kia đã có vấn đề.
"Sao Thiếu gia lại lấy Phù Dung? Sao Băng
Hạ không nói gì với em?"
"Nói gì bây giờ?" Long nhìn Vy
"Có khi cô ấy còn chưa biết chuyện này."
Vy ngồi phịch xuống ghế, đờ đẫn nhìn anh. Anh
chỉ thở dài, không nói thêm gì nữa.
"Nhưng...sao hai người họ lại lấy
nhau?"
"Chưa phải là lấy" Long nhẹ nhàng giải
thích "Chỉ là đính hôn thôi. Hai người đã có hôn ước từ trước rồi."
"Nhưng mà Thiếu gia yêu Băng Hạ cơ
mà?"
"Yêu là một chuyện. Trịnh phu nhân sao có
thể để yên."
"Bà ta không thích Băng Hạ?"
"Chưa nói đến việc không thích, chỉ thấy
vấn đề nổi cộm là hai bên không môn đăng hộ đối là đã đủ ngăn cấm rồi. Giữa Phù
Dung và Băng Hạ, đương nhiên bà ấy sẽ chấm Dung hơn."
"Ép hôn?" Vy tròn mắt, không thể ngờ
được bây giờ vẫn còn cái quan niệm này tồn tại trong óc các bậc phụ huynh gia
giáo.
Còn Nhật Long không thể ngờ được Vy lại tiêu
hóa chậm như thế.
"Tội nghiệp Băng Hạ, không biết cô ấy đã
biết chuyện chưa...!"
Bảo Vy thở dài, nhìn ra ngoài trời. Mưa vẫn
chưa ngưng, nỗi niềm trong mắt cô cũng ngày một dày. Hạ à, sao cứ qua một dãy
núi, là lại thấy trước mặt một dãy núi cao hơn chứ? Đến bao giờ tình yêu của cậu
mới thực sự viên mãn đây?
Nhật Long im lặng nhìn Vy, Băng Hạ chỉ có thể
nghe tin này từ Hạo Thiên, mà trong hoàn cảnh giữa hai người đang có vấn đề thế
này, thông tin lễ đính hôn của Thiên cũng chưa được công bố trên TV, học viện
thì đang nghỉ hè, Băng Hạ chẳng thể nghe được tin từ các học viên nhà giàu
trong đó, cho nên chắc chắn cô vẫn chưa hay chuyện.
Mưa vẫn rả rích rơi, từng hạt từng hạt nặng
trĩu tâm tư.
Cửa nhà mở ra, Bảo Vy cầm chiếc ô sũng nước, đặt
vào góc nhà. Một tay cởi giày, cô đưa mắt tìm chung quanh bóng hình Băng Hạ.
"Hạ ơi!"
Băng Hạ ngồi trên bậu cửa sổ của phòng ngủ,
bên ngoài trời mưa trắng xóa. Tai đeo earphone, cô nhắm mắt ngủ gật, đầu gục
vào khung cửa sổ. Bảo Vy bước đến gần, khẽ lay gọi Hạ vài câu.
"Hạ!"
Thật không thể hiểu nổi, sao có người lại ngủ
được ở trên đây cơ chứ?!
Hạ mơ màng mở mắt, nhìn thấy Vy, cô xuống khỏi
bậu cửa sổ, làm động tác vươn vai. "Về rồi à?"
"Ừ." Vy đáp gọn, cô tiến đến chiếc
giường, ngồi xuống. Ánh mắt dõi theo từng động tác, nét mặt của Hạ xem có gì có
thể phân tích thành nỗi buồn hay không. Nhưng đáng tiếc thay, vốn dĩ từ trước đến
giờ Hạ vẫn là cô diễn viên giỏi che giấu cảm xúc.
"Cậu..." Nhớ lại lời của Nhật Long
lúc ở quán kem, Vy nuốt khan, ngập ngừng muốn hỏi nhưng không biết bắt đầu từ
đâu.
"Sao?"
"Cậu với...Thiếu gia thế nào rồi?"
Ngón tay đặt trên phím bấm của Mp3 chợt khựng
lại, Hạ ngước nhìn Vy, ánh mắt cô ấy nhìn mình đầy sự thương xót khác lạ. Cô im
lặng, một lát mới lãnh đạm lên tiếng.
"Sao lại hỏi thế?"
"À, không...Chỉ là,...chỉ là muốn hỏi.
Cũng lâu rồi..." Vy chợt nhớ ra "Cũng lâu rồi anh ấy không đến đón cậu
đi chơi."
"Không sao, vẫn bình thường."
"Thật chứ?" Vy nheo mắt, trong ánh mắt
Hạ không có lấy một dấu hiệu của sự giả tạo.
"Thật" Hạ hờ hững khẳng định.
Vy thở dài một cái, chuyện tình của họ đang đẹp
như vậy, nếu Hạ đột nhiên biết được người yêu mình chuẩn bị đính hôn với người
con gái khác, không biết sẽ thế nào. Chợt nghĩ đến Niệm Phù Dung, cô tiểu thư
đó chắc chắn đang rất hả hê sung sướng đây!
Chợt nhớ ra đã đến giờ đi tắm, Hạ tháo tai
nghe ra và rút nó ra khỏi chiếc Mp3.
Vy cắn môi.
"Băng Hạ..."
"Cậu biết không? Thiếu gia chuẩn bị đính
hôn rồi...!"
*Cạch*
Sợi dây earphone màu trắng vừa được tháo ra đã
vội vã rơi xuống đất.
Phía bên ngoài, màn mưa trắng xóa giăng kín đất
trời mỗi lúc một dày.
Sâu thẳm trong lòng Hạ, có thứ gì đó không rõ
tên đang rơi xuống vực thẳm.
Một thứ gì khác đang dần dần vỡ ra, nhẹ nhàng
nhưng đau đớn.
Chính mày đã đẩy anh ấy đi kia mà...Sao thấy
anh ấy đi về phía khác, trong tim lại nhói lên như thế chứ? Trái tim này, mày
thật chẳng biết nghe lời chút nào. Có hiểu không, đó không còn là người con
trai của mày nữa rồi...
Mày đã tự nhủ lòng mình, nắm được là buông được,
cớ sao bản thân lại không làm được như thế kia chứ?
Hóa ra, mày cũng chỉ là một con người như thế,
nói được nhưng không thể làm được. Làm đau người ta được, nhưng bản thân cũng
đau không kém.
Cô chầm chậm cúi xuống nhặt chiếc tai nghe.
Có đau có đớn gì cũng chỉ mình mày chịu thôi,
cho nên hãy dũng cảm đối mặt...
"Vậy à...?"
Cô mỉm cười.
"Vậy thì tốt...!"

