Thành thời gian - Chương 41 - 42
Chương 41
Xe đi đi dừng
dừng, chúng tôi không ai nói gì trước, chủ để nói chuyện ban nãy khiến chúng
tôi đều không vui vẻ. Trong xe quá lớn, lúc không có âm thanh thì vô cùng khó
xử, quay đầu ra ngoài cửa sổ, lúc này mới phát hiện sự vật có thể xem.
Tòa nhà đối
diện con phố không biết từ bao giờ đã treo lên tấm poster cực to của “Ba Chương
Cam Kết”. Tôi kéo kính xe xuống, cố gắng nhìn rõ hơn một chút.
Thực sự là một bộ
phim chế tác hoành tráng, chỉ nhìn mức độ đẹp đẽ của poster là có thể biết.
Poster nóng như lửa, sáu diễn viên chính trên poster—làm nổi bật hình ảnh, bên
cạnh có học sinh trung học đứng trước poster, vô cùng hưng phấn ngẩng đầu lên
xem.
Cố Trì Quân
trong đó, khuôn mặt lạnh lùng đẹp trai, lông mày như lưỡi kiếm đen nhánh, mà
đôi đồng tử sâu thăm thẳm xuyên qua thời gian, che lấp đi tất cả ánh sáng. Rõ
ràng chỉ là bức ảnh hai chiều, nhưng khuôn mặt lại giống như có sinh mệnh, nhìn
xuống tôi.
Vì thế tôi
nghĩ, rốt cuộc bao lâu rồi tôi không gặp anh? Không biết anh có lại gầy đi
không.
À, hai tháng
rồi.
Khoảng thời
gian này Cố Trì Quân dứt khoát là người bay trên không trung—Sau này tôi mới
biết, buổi tối hôm bộ phim đóng máy ấy, bệnh tim của mẹ Cố Trì Quân phát tác,
anh lập tức ra nước ngoài, luôn tận tình chăm sóc trước giường bệnh. Nhưng mỗi
tuần anh đều sẽ bay về nước vì ghi âm hậu kì và một số hoạt động chuẩn bị tuyên
truyền không thể không xuất hiện ví dụ như chụp poster và các chuyện khác, thời
gian gấp rút giống hệt như đánh trận.
Vì vậy cơ hội
chúng tôi gặp nhau cực ít, có một lần anh đợi tôi ở bên ngoài trường, tôi vào
trong xe gặp anh, thời gian quá gấp cũng chỉ có thể nói chuyện mấy câu.
Anh nói đợi sau
khi phim công chiếu thì sẽ có nhiều thời gian.
Tôi thường
xuyên nhận được quà của anh. Khoảng hai tuần thì có thể nhận được postcard anh
gửi từ Thụy Sĩ, postcar rất đẹp, đỉnh núi Alps
phủ tuyết phát sáng lấp lánh; Thôn nhỏ dưới chân núi đầy màu sắc dưới ánh mặt
trời. Chữ anh viết không nhiều, phần lớn không vượt quá năm mươi từ ngữ chúc
mừng. Phần lạc khoản (chữ kí) đương nhiên không thể là ba chữ “Cố Trì Quân”,
chỉ có một chữ cái tiếng anh đẹp đẽ--“G”.
Vi San cười hỏi
tôi: Ai gửi tới đấy?
Tôi bình tĩnh: Thời gian trước
quen bạn trên mạng.
Nào dám nói với nó, người gửi
postcard cho tôi chính là người đàn ông trong poster ở giường nó, đến lúc ấy
không đợi được Cố Trì Quân về thì tôi đã bị nó bóp chết trước rồi.
“Muốn xem bộ phim này?”
Giọng nói của Lâm Tấn Tu vang
lên bên cạnh.
“Định đi xem.” Tôi gật đầu,
vừa quay đầu lại vừa kéo cửa kính xe lên.
Lâm Tấn Tu nói: “Hai tuần sau
là buổi chiếu đầu tiên, anh đưa em đi.”
Tôi nghi hoặc anh ta đang
dùng phương thứ này đối tốt với tôi, dùng cái này để xoa dịu câu chuyện nhắc
đến Thẩm Khâm Ngôn, bầu không khí cứng nhắc khó xử lan tràn trong xe. Đổi bộ
phim khác thì tôi cũng đồng ý rồi, nhưng buổi chiếu đầu tiên của bộ phim của mẹ
tôi, thế thì tuyệt đối không được. Tôi đã tận mắt nhìn thấy Lâm Tấn Tu và Cố Trì
Quân nói chuyện, thế thì Lâm Tấn Tu chắc chắn cũng quen biết mẹ tôi.
Nếu như trong trong buổi
chiếu đầu tiên làm một cuộc oan gia ngõ hẹp, thế thì giải thích như nào cho Lâm
Tấn Tu người mẹ bỗng nhiên xuất hiện này của tôi, làm sao giải thích với Cố Trì
Quân thân phận của Lâm Tấn Tu vân vân và vân vân, đều là hành vi cực kì kiểm
tra IQ. Tôi rất tự biết mình biết ta nghĩ: Tôi trước đây, hiển nhiên không có
năng lực ứng phó với tình huống phức tạp như này. Cổ nhân có câu: Thận trọng
thì sẽ không dễ xảy ra sai sót, như vậy mới có thể ổn định mà phát triển tiếp,
tôi càng phải thật trọng hơn một chút.
Nhưng tôi cũng không thể dùng
lý do thực để từ chối.
“Buổi diễn đầu tiên hôm đó
không được,” Tôi thành khẩn chỉ ra, “Hai ngày sau em bảo vệ luận văn, sắp tốt
nghiệp rồi. Kế hoạch điên cuồng tốt nghiệp của lớp em bắt đầu từ tuần sau, đã
sắp xếp đến ngày cuối cùng rồi.”
Lâm Tấn Tu gật đầu, lúc khóa
anh ta tốt nghiệp còn điên cuồng hơn cả bọn tôi, anh ta đương nhiên đồng ý với
cái quan điểm này.
Điều tôi nói cũng là thật.
Tuy bây giờ tôi đã không còn là đại diện của lớp, nhưng là “trợ lý” đặc biệt
của đại diện lớp hiện nay, thực sự đã sắp xếp kín kế hoạch nửa tháng sau
rồi.
Các bạn của lớp tôi tương đối
điên cuồng, vẻn vẹn trong lúc tập hợp ý kiến đã đưa ra vô số kế hoạch điên
cuồng—Rất nhiều kế hoạch quá điên cuồng quá khác người, tôi sợ đa số mọi người
không tiếp nhận được, nghiêm mặt phủ định hết cái này đến cái kia, lựa chọn hết
cái này đến cái kia, cuối cùng xác định được mấy mục hoạt động tập thể.
Ngày trước khi tốt nghiệp, vì
nửa tháng điên cuồng đã bắt đầu rồi, ngâm trong rượu ngon và những cuộc vui
không ngày không đêm, hoàn toàn không biết hôm nay là ngày nào, mãi
cho đến khi Kỷ Tiểu Nhụy gọi điện thoại cho tôi, dùng giọng khàn khàn mời tôi
tham gia buổi chiếu đầu tiên của “Ba Chương Cam Kết”.
Lúc gọi điện thoại tới tôi
vẫn còn đang ngủ, tối hôm qua đi KTV cùng lớp cả một buổi tối, uống hơi nhiều,
tuy đã đến trưa, lúc ngủ dậy vẫn còn mê mê muội muội.
Tôi nói không đi.
“Chị thấy tốt nhất em nên đi,
đạo diễn Lương giới thiệu một người cho em quen.”
“Người nào?”
“Ờ...” Chị do dự một lúc, “Em
biết mẹ em muốn kết hôn rồi chứ? Chính là đối tượng tái hôn.”
“Biết, nhưng em không đi.”
Tôi nghe thấy chuyện này liền đau đầu, mở miệng rất kiên quyết, “Em không có
hứng.”
“Đừng từ chối nhanh thế,” Kỷ
Tiểu Nhụy hình như suy nghĩ một lúc, “Chuyện này rất quan trọng.”
Tôi có chút không kiên nhẫn,
“Chị Tiểu Nhụy, mẹ em muốn tái hôn là chuyện của bà, em sẽ không có bất cứ phản
đối nào, bà cũng không cần trưng cầu ý kiến của em, tóm lại, em không
đi.”
Kỷ Tiểu Nhụy nghe có vẻ đang
than thở, “Đạo diễn Lương nghe thấy lời của em sẽ rất đau lòng đấy.”
“Đó là bà nghĩ nhiều thôi”
Giọng nói của tôi cứng nhắc.
“Tiểu Chân, mẹ em thực sự rất
hi vọng em xuất hiện.”
Tôi không vui: “Còn nói nữa
em cúp điện thoại đấy.”
“Ấy, được rồi được rồi, không
nói cái này nữa,” Cổ họng Kỷ Tiểu Nhụy khàn kinh khủng, “Em xem tin tức sáng
nay chưa?”
“Cái gì?”
“Của Cố Trì Quân ấy.”
Tôi nhớ đến anh ngừng gửi
postcard và quà nhỏ cho tôi, giày vò rốt cục Cố Trì Quân lại gặp phải sự cố gì,
vội vàng hỏi, “Cái chị nói là gì?”
“Em lên mạng xem đi, dù gì
thì sớm muộn em cũng thấy,” Kỷ Tiểu Nhụy nói, “Tối qua anh ấy về nước, ở sân
bay bị phóng viên chụp ảnh. Chuyện này không phải là công ty sắp xếp, nhưng
công ty chuẩn bị thuận theo dòng nước, để ồn ào mấy ngày, qua thời gian này mới
đính chính. Nhưng chị nói cho em trước, người phụ nữ đó là chị ruột của anh
ấy.”
Tôi “Vâng” một tiếng.
Cúp điện thoại gọi điện thoại
cho Cố Trì Quân, muốn hỏi xem tình hình bệnh của mẹ anh, nhận điện thoại lại
không phải là anh, là một giọng nữ lạ, tự xưng là trợ lý của Cố Trì Quân, cô ta
hoàn toàn không biết thân phận của tôi, còn thận trọng hỏi tôi là ai, sao có số
điện thoại này. Tôi cầm ống nghe hơi giật mình, hỏi cô ta có phải là trợ lý mới
của Cố Trì Quân không.
Cô ta trả lời phải, mới được
công ty phái đến cho anh.
Tôi hỏi Tôn Dĩnh đi đâu rồi,
cô ta giải thích nói là đổi rồi.
Tôi hơi cau mày, Tôn Dĩnh
theo Cố Trì Quân nhiều năm, rất được việc, sao lại bỗng dưng bị thay. Trong
lòng hơi thấp thỏm, không biết giải thích với trợ lý mới thân phận của tôi như
nào, chỉ đành nói, có thể đưa điện thoại cho Cố Trì Quân không?
Trợ lý mới này nói với tôi:
Cố Trì Quân đang ngủ vì chênh lệch múi giờ, hai tiếng sau phải tới đài truyền
hình ghi hình một tiết mục, một tháng sau phải bận rộn tuyên truyền phim.
Tôi nghĩ nghĩ, để trợ lý đừng
làm phiền anh, cúp điện thoại.
Cúp điện thoại, tôi mở laptop
bắt đầu xem tin tức. Quãng thời gian này tôi điên cuồng bận rộn tốt nghiệp,
dường như không có thời gian xem tin tức, bây giờ vừa search, mới phát hiện ra
tin tức liên quan đến “Ba Chương Cam Kết” đã đầy rẫy. Sau khi diễn viên chính
kết thúc quay phim, lại nhập vào hoạt động mới, vì vậy đủ loại tin tức, cho dù
ai xuất hiện ở đâu cũng nhất định nhắc tới “Ba Chương Cam Kết”, thời gian tuyên
truyền trước có thể thấy một loạt.
Lúc search tin tức lại phát
hiện, bắt đầu từ sáng nay, “Cố Trì Quân và cô gái thần bí thân mật ở sân bay
lúc đêm khuya” xuất hiện trên các tờ báo lớn nhỏ.
Tôi mở ảnh trên máy tính tỉ
mỉ xem, không thể không thừa nhận cái tiêu đề này không hề khoa trương. Chỉ là
cái tên cũng đã đủ kinh người rồi. Cố Trì Quân trong nghề bao nhiêu năm như
thế, muốn nói đến tin đồn thì chắc chắn có, nhưng cũng không được coi là khoa
trương, nhiều nhất cũng là bạn gái tin đồn nắm tay đi trên thảm đỏ thôi, cái
này hơn nửa cũng là công ti sắp xếp. Bị phóng viên chụp trộm được những tấm ảnh
độ mờ ám cực cao này, thực sự vô cùng hiếm có.
Ảnh tổng cộng có mười tấm, độ
phân giải rất cao, giống y như quay phim, thực sự trở lại trạng thái cũ, tái
hiện một đoạn khoảng cách của Cố Trì Quân và cô gái thần bí kia từ
sân bay quốc tế đến bãi đỗ xe.
Thời gian chụp là hai giờ
sáng ở sân bay, đèn của sân bay chiếu sáng đến mức không có gì ẩn giấu. Cố Trì
Quân không có chút cải trang nào, cũng không đeo cặp kính gọng đen dày tới dọa
người đó, do đó sự mệt mỏi thể hiện trên khuôn mặt, nhìn thấy rõ rệt. Cô gái
thần bí ấy nhìn có vẻ ba mươi tuổi, không phải quá trẻ, nhưng tướng mạo tương
đối không tồi, mắt to mày thanh mặt trái xoan, chỉ là thần sắc lạnh nhạt, từ
đầu đến cuối đều mím môi. Hai người vai kề vai cùng ra khỏi sân bay, đợi hành
lý ở trước giá hành lý, đôi nam nữ đều rất cao, hắt bóng nhạt màu trên nền
đất.
Nhận hành lý xong, cô gái
thần bí kia cũng không động tay vào, cầm điện thoại nói chuyện, Cố Trì Quân
phong độ ngời ngời, để đống hành lý vào xe đẩy.
Quá trình rời khỏi sân bay
không xảy ra chuyện gì, cô gái thần bí đi ở bên cạnh anh, mắt thấy sắp ra đến
cửa; Bước chân của hai người chậm lại, bắt đầu nói chuyện. Không biết nói
chuyện gì, cô gái thần bí kia bỗng nhiên ôm lấy anh, Cố Trì Quân không hề do dự
ôm lại cô ấy, má hai người chạm vào nhau nhè nhẹ, vô cùng thân mật.
Tôi không thể không khâm phục
khả năng của người chụp ảnh-- ống kính của máy ảnh chụp chênh chếch khuôn mặt
Cố Trì Quân, anh ôm chặt cô gái thần bí trong lòng, dùng lục rất lớn, đôi tay
thít chặt trên vai cô gái thần bí cũng nhìn thấy rõ ràng, tất cả các cảm xúc
trên khuôn mặt anh đều bộc lộ ra, ví dụ như đáng tiếc, đau thương,
bất đắc dĩ…
Người chụp ảnh nói, cái ôm
kia dài ít nhất một phút.
Khiến người ta rúng
động.
Khuôn mặt của mỗi người đều
là một quyển sách, người có tâm có thể đọc ra tất cả.
Cuối cùng hai người cùng nhau
lên xe ngoài sân bay, chiếc xe không tiến về phía khách sạn mà một căn biệt thự
ở ngoại thành của Cố Trì Quân. Người chụp ảnh đi theo từ đầu đến cuối, cuối
cùng chụp được tấm ảnh hai người dựa kề thân mật trong xe.
Tôi gục trên bàn, vừa di
chuyển trang web vừa cảm thấy trong đầu có một dàn nhạc, âm thanh
lạo xạo vang lên không ngừng.
Cố Trì Quân trong ảnh dường
như gầy đi một chút—Tôi nghĩ là do anh chăm sóc mẹ ốm; Tinh thần cũng không tốt
lắm—Cái này có lẽ là do bay đường dài. Không biết bệnh tình của mẹ anh thế nào,
tính tỉ mỉ, mẹ của anh ít nhất cũng bảy mươi tuổi rồi. Tôi còn nhớ lúc Cố Trì
Quân kể cho tôi người nhà anh, khóe miệng mỉm cười dịu dàng, anh là một người
xem trọng gia đình như vậy.
Vi San cũng mới tỉnh dậy,
cùng ngồi trên một cái ghế với tôi xem ảnh, bày ra một trái tim tan vỡ: “Á Á,
Cố Trì Quân sao có thể không chú ý tới tình yêu của bao nhiêu fan hâm mộ như
vậy! Lại ở cùng một chỗ với một chị già!”
“Cũng không coi là già” Tôi
bình tĩnh khách quan chỉ ra, “Nhìn có vẻ cũng ba mươi tuổi, nhìn cũng được
mà.”
“Tuổi quá cao rồi!” Vi San
nhấn mạnh quan điểm này, tiếp tục bạo phát: “Cô gái này rốt cuộc từ đâu chui ra
đây!”
Tôi không thể nói người này
là chị anh, uyển chuyển nói: “Có lẽ một thời gian nữa là có tin tức đính chính,
chẳng qua là người qua đường. Bình tĩnh bình tĩnh. ”
“Người qua đường có thể thân
mật như này à?” Vi san vù một cái cướp con chuột trong tay tôi tự mình động tay
xem, “Thẩm mĩ của Cố Trì Quân cũng thật là không dám tâng bốc.”
Tôi hỏi nó: “Thế mày cảm thấy
cô gái như thế nào mới khiến anh ấy chấp nhận?”
Vi San làm ra vẻ trạng thái
trầm tư, “Chí ít cũng không làm fan hâm mộ thất vọng, nói ra câu
‘ầy, thần tượng của mình thực sự không có phẩm vị đến bạn gái cũng chọn không
xong’ kiểu này.”
Đây là cái yêu cầu gì vậy…Quá
trừu tượng. Trong lòng tôi lẳng lặng cười thầm, không nhịn được hỏi: “Nếu như
đối tượng tin đồn của Cố Trì Quân là tao thì sao?”
Vi San dở khóc dở cười, vội
vàng khoát tay: “Mày sao có thể nha.”
Tôi ngẩng mặt lên trời câm
nín luôn, trong lòng tối tăm vặn vẹo, tức giận nghĩ, hóa ra tôi trong lòng Vi
San còn không bằng chị già, đều bị trừ ra ngoài “có thể” rồi.
“Không phải ý này, tao chỉ
muốn nói,” Vi San đứng dậy nói, “Học trưởng Lâm sẽ không để chuyện này xảy ra.
Hứa Chân à, mày nhận mệnh đi, an tâm đi theo học trưởng Lâm đi. Đừng có nghĩ
tới người đàn ông khác nữa.”
Tin tức của Cố Trì Quân dẫn
đến những phản ứng mãnh liệt. Không chỉ là Vi San, vô số người bắt đầu điên
cuồng điều tra thân phận và lai lịch cô gái kia. Tin tức này tiến triển đến mức
nóng bỏng, liên tiếp trang nhất hai ba ngày đều là tin tức này. Tìm kiếm điều
tra quả nhiên không thuận lợi, không có ai biết lai lịch của cô gái đó, chỉ
biết, cô gái thần bí không phải người trong giới giải trí.
Nhưng may mắn thay không qua
hai ngày đáp án này đã nhanh chóng được giải đáp.
Khuôn mặt của cô gái thần bí
kia ngày hôm trước còn trong tin tức giải trí, ngày hôm sau lại xuất hiện trong
tấm ảnh tin tức xã hội “Hội thảo y học quốc tế hàng năm”. Tuy chỉ thoảng qua
nhưng người để ý sẽ phát hiện ra chỗ tương tự, sau khi đối chiếu mọi người bừng
tỉnh: Hóa ra là một vị bác sĩ.
Báo chí vẫn còn đang tiến
hành phát động điều tra, mắt thấy tin tức ngày càng tăng cấp, lúc này công ty
mới xuất hiện đính chính--Ồ, mọi người đều nghĩ nhiều rồi, cô gái thần bí ấy là
chị gái Cố Trì Quân.
Trong cuộc họp báo Chương
Thời Ninh đưa ra cho phóng viên rất nhiều những bứng ảnh hồi nhỏ của chị em họ
để làm bằng chứng kết luận. Sau đó giải thích:
“Ba Chương Cam Kết”quay xong
không lâu, bệnh tim của mẹ Cố Trì Quân bỗng nhiên phát tác, nhiều lần bệnh nguy
hiểm, anh lập tức ra nước ngoài chăm sóc mẹ trước giường bệnh, vì vậy ba tháng
nay không lộ diện.
Hai tuần trước, bà Cố làm
phẫu thuật, tình trạng đã khôi phục tốt, Cố Trì Quân lại về nước tham gia một
loạt các hoạt động tuyên truyền tiếp theo và buổi chiếu đầu tiên của “Ba Chương
Cam Kết”, chị của anh trùng hợp lúc này được mời về nước tham dự hội thảo y
học, hai chị em vì vậy về nước cùng một chuyến bay, lại sống trong nhà Cố Trì
Quân.
Báo chí không hẹn mà gặp gật
đầu: Hóa ra là như thế.
Báo chí có chuyện để viết,
tuyên truyền của bộ phim cũng hot thêm, danh tiếng của Cố Trì Quân lại thêm một
tầm cao mới, tất cả đều vui vẻ.
Sau đó bộ phim chính thức
công chiếu.
Chương 42
Rất nhiều năm
trước bố nói với tôi, đợi đến khi tôi tốt nghiệp đại học sẽ tặng tôi một món
quà lớn.
Nhưng trên thế
giới này chuyện không như ý thì có nhiều, kế hoạch luôn thay đổi nhanh chóng—món
quà của bố mãi mãi tôi không nhận được nữa.
Trước lễ tốt
nghiệp tôi liền bắt đầu suy nghĩ: Gần ba tháng nghỉ hè thực sự quá dài, nhất
định phải tìm một công việc làm thêm hè để làm. Nhân phẩm tốt tôi tích lũy
trong nhiều năm đã phát huy tác dụng, không đợi tôi đi tìm việc thì việc đã chủ
động đến tìm tôi.
Thương hiệu của
học viện kinh tế chúng tôi, giáo sư nhà kinh tế học nổi tiếng thế giới giáo sư
Tống có một hạng mục phân tích kinh tế cần một số sinh viên chịu khó giúp phân
tích số liệu, tôi cũng may mắn gia nhập. Giáo sư Tống xuất thân từ khoa toán,
có sở thích điên cuồng với số liệu, mỗi người chúng tôi đều cầm một phần cứng
dữ liệu sau đó dùng các loại phần mềm phân tích. Ngày đầu tiên lúc tới văn
phòng của giáo sư Tống, liền nhìn thấy Lâm Tấn Tu trong nhóm. Đương nhiên
chuyện này không hề kỳ lạ, giáo sư Tống là thầy hướng dẫn trong nước của anh
ta.
Tuy nhiên ngoại
trừ ngày đầu tiên ra tôi đều không nhìn thấy Lâm Tấn Tu ở văn phòng.
Đàn anh học
nghiên cứu sinh cùng tổ cảm thán vô cùng: Người ta có doanh nghiệp thực sự phải
quản lý, có kế hoạch kinh doanh thực sự phải làm, đám lý luận suông chỉ biết
phân tích số liệu chúng ta sao so được.
Còn có người
nói: Chúng ta có xuất sắc hơn, ra ngoài chẳng qua chỉ là một nhân viên cao cấp
làm thuê cho những người như Lâm Tấn Tu mà thôi.
Mọi người đều
đồng tình rồi vừa cười vừa nhìn tôi. Ánh mắt đó khiến tôi khiến tôi như có gai
đâm sau lưng. Tôi tự ti nghĩ, quả thực lúc nào cũng không thoát được cái bóng
của Lâm Tấn Tu. Nhưng lại không thể giải thích càng giải thích càng sai.
Bốn năm qua
luôn giữ nguyên tắc không làm gì không nói gì, cho rằng không tỏ thái độ không
nói thì có thể là người khôn ngoan. Lại không ngờ tới tôi không lên tiếng trong
mắt người khác chính là mặc nhận. Tôi nhìn chằm chằm màn hình máy tính, tự giễu
nghĩ: Đúng là Lâm Tấn Tu nói đúng, làm cái gì sai cái đó, không làm thì càng
sai.
Bọn họ nói
chuyện tới đề tài mới liên quan đến “Ba Chương Cam Kết”.
Lòng tôi xao
động.
Quãng thời gian
này ban ngày đều ở trường, bận rộn đến thời gian xem phim cũng không có.
Sau khi “Ba Chương Cam Kết”
công chiếu thì giống như một quả bom phát nổ trên vùng đồng bằng, đem đến cho
mọi người không ít sự tác động, một nhà phê bình phim có tính đại diện—“Đây là
một bộ phim thương mại vô cùng xuất sắc. Sự tổ hợp hoa lệ của diễn viên nổi
tiếng, đương nhiên đáng nhắc đến nhất vẫn là tình tiết phim thăng hoa, đối
thoại đặc sắc, kết thúc hạnh phúc nhưng đem theo sự u buồn, có thể thỏa mãn nhu
cầu của từng người. Không còn nghi ngờ gì nữa “Ba Chương Cam Kết” là bộ phim
đáng xem nhất năm nay.”
Lời bình luận của một đạo
diễn phim nổi tiếng kiêm nhà phê bình điện ảnh cũng rất thú vị: “Tôi phải nói
sự bỏ ra và sự cố gắng thông thường không tỉ lệ thuận với nhau, rất nhiều bạn
cùng ngành của tôi đều từng kêu ca với tôi: Bộ phim chân chính nhất của tôi
luôn luôn không được khán giả yêu thích. Nhưng tôi phải nói “Ba Chương Cam Kết”
là một bộ phim chân chính, và có lợi trong doanh thu phòng vé. Tôi có dự cảm,
đây không chỉ là một bộ phim thành công, hơn nữa còn có thể trở thành một hiện
tượng xã hội học. Nhiều năm sau mọi người sẽ dùng những lời nói hay để nhắc đến
nó.”
Đồng thời đoàn làm phim tới
khắp nơi tham gia buổi gặp mặt, tham gia các tiết mục phỏng vấn của các đài
truyền hình. Trong tiết mục lời lẽ của mọi người rất dí dỏm, đến một người kiệm
lời như mẹ tôi cũng phối hợp với người dẫn chương trình. Tôi tìm kiếm trên mạng
phát hiện thấy điểm đánh giá cũng tương đối cao.
Trong sự tuyên truyền ồ ạt
này, Cố Trì Quân tuyệt đối là chủ đề đáng giá nhất. Tuy đất diễn của anh trong
phim không được gọi là nhiều nhất, nhưng anh còn là biên kịch của bộ phim này.
Thân là diễn viên lại toàn tài sáng tác kịch bản cũng không hiếm gặp nhưng tất
cả mọi người đều cho rằng: Có thể giống như Cố Trì Quân, trong hai ngành đều
làm cực kì xuất sắc thì rất hiếm thấy.
Mọi người đều cảm thán: Cố
Trì Quân hết lần này đến lần khắc phá vỡ sự kì vọng của mọi người đối với anh,
khi người ta cho rằng anh là bình hoa thì anh dùng kĩ thuật diễn xuất của mình giành
được ảnh đế; Khi mọi người cho rằng diện mạo và kĩ thuật diễn của anh xuất sắc
như nhau thì anh lại còn có thể tự mình sáng tác kịch bản xuất sắc như vậy, sự
dằn vặt tâm lý của nhân vật lại xuất sắc đến thế. Thực sự hiếm thấy.
Quãng thời gian này Cố Trì
Quân nhận phỏng vấn vô số, đối với kịch bản cũng không nói nhiều, chỉ dùng thái
độ hoàn mĩ cười nói: Câu chuyện này tôi đã suy nghĩ rất nhiều
năm, sửa vô số lần, sau mười năm cuối cùng cũng nhận được sự nhìn
nhận của đạo diễn, đưa nó thể hiện trên màn ảnh, tôi rất cảm kích.
Cái gọi là tài mạo song toàn
cộng thêm thái độ khiêm tốn, nhận được một loạt những lời khen ngợi.
Những lời bình luận đẹp đẽ
cộng với sự tấn công tuyên truyền to lớn của giới truyền thông khiến cho bộ
phim không nổi cũng không được. Cái gọi là hiệu ứng đám đông và những lời
truyền miệng chính là như vậy đấy, phòng vé sôi sục. Hiển nhiên chiếu được ba
tuần, vốn cơ bản đã thu lại được, doanh số bán vé đang tăng lên, rất nhanh sẽ
phá vỡ kỉ lục trong lịch sử. Vì vậy đoàn làm phim trong công ty sau khi đi
tuyên truyền ở các nơi trở về đã tổ chức một buổi tiệc chúc mừng.
Kỷ Tiểu Nhụy vui vẻ khôn xiết
mời tôi tham dự, còn không đợi tôi nói một lời chị đã nhanh chóng nói: “Lần này
em không thể từ chối nữa đâu, buổi tiệc tối này rất quan trọng. Lúc nãy trên
máy bay đạo diễn Lương nhấn mạnh ba lần, cho dù chị bắt cóc thì cũng phải bắt
cóc em đến.”
Đã tăng lên đến chuyện bạo
lực, có thể thấy chuyện rất quan trọng.
Tôi không thể tưởng tượng
nổi: “Nói gì thế!? Em thực sự--”
“Đừng có vội từ chối,” Kỷ
Tiểu Nhụy vội vàng cắt đứt lời nói của tôi, “Buổi tiệc chúc mừng này em có thể
đưa người tới.”
Tôi ngẩn người, “Đưa
ai?”
Chị nói “Không phải em có một
người bạn được Gaiya chọn nhưng lại từ chối kí hợp đồng sao? Em có thể đưa cậu
ấy đến để đạo diễn Lương gặp mặt.”
“Hả, thế á?” Tim tôi đập
mạnh.
Đối với Thẩm Khâm Ngôn mà nói
điều này thực sự là một cơ hội tốt.
“Buổi tiệc chúc mừng lần này
không giống như bình thường, khách mời đều là nhân vật lớn. Bỏ qua rất đáng tiếc.”
Kỷ Tiểu Nhụy nói.
Tôi nhịn không được mà do dự,
bạn thấy đấy chuyện này đối với tôi mà nói cũng chỉ là một bữa tối khó ăn,
nhưng mà đối với Thẩm Khâm Ngôn mà nói lại là sự chuyển ngoặt vô cùng to lớn
trong đời. Lời nói của An Lộ từng câu từng câu hồi tưởng trong đầu tôi.
“Ồ… Được ạ”
Kỷ Tiểu Nhụy ở đầu kia điện
thoại không biết tại sao thở phào nhẹ nhõm, cười: “Đồng ý là tốt. Chị giúp em
chuẩn bị lễ phục dự tiệc, nói cho chị số đo của bạn em.”
“Khoảng một mét tám tư tám
lăm, hơi gầy, chân dài vô cùng…” Tôi tốn sức giải thích.
“Thế thì gần giống như Cố
tiên sinh.”
“Gầy hơn anh ấy một
chút.”
“Hì…” Kỷ Tiểu Nhụy vô cùng
ngạc nhiên mà cười nhẹ một tiếng: “Tiểu Chân, chị tràn đầy mong chờ vào bạn của
em.”
Sau khi cúp điện thoại, tôi
nghĩ lại bản thân một chút: Cũng không thể sắp tham gia tiệc chúc mừng của bộ
phim mà vẫn chưa xem bộ phim này được. Tôi liền gọi điện thoại cho Thẩm Khâm
Ngôn, nghĩ tới vé buổi tối khó kiếm, hẹn cậu ta sáng sớm mai đi tới rạp chiếu
phim xem xuất chiếu đầu tiên.
Công việc mới hiện tại của
Thẩm Khâm Ngôn là chơi ghita điện cho một câu lạc bộ.
Tôi tới bar nghe một lần, lúc
đó rất kinh ngạc. Lúc cậu ta chơi ghita đều cúi đầu nhìn không rõ mặt của cậu
ta, nhưng âm nhạc sôi động như nước bùng nổ tuôn ra từ những ngón tay của cậu
ta. Trên sân khấu dường như cậu ta bất động, trừ những động tác của những ngón
tay ra thì cả người hoàn toàn tĩnh lặng—Khí chất lạnh lùng đó thực sự khiến
người ta trầm mê.
Mỗi buổi tối cậu ta đều làm
thâu đêm, thời gian ban ngày khá dư dả, gọi điện thoại qua cậu ta nhanh chóng
đồng ý. Tuy là ban ngày nhưng cũng có không ít người, đại đa số là sinh viên
sàn sàn tuổi chúng tôi.
Tôi và Thẩm Khâm Ngôn cầm
bỏng ngô và Coca đi vào phòng chiếu phim.
Thẩm Khâm Ngôn bỗng nhiên hỏi
tôi: “Trước đây chị cũng thế này, ngồi trong phòng chiếu phim xem phim của mẹ
chị?”
Đương nhiên là như thế.
Tôi không biết những đứa trẻ
từ nhỏ đã không có mẹ khác đặt vào hoàn cảnh của tôi sẽ có cảm tưởng như nào,
nhưng cũng chỉ có ngồi trong rạp chiếu phim nhìn thấy tên của bà xuất hiện trên
màn hình lớn, chỉ có lúc đó mới có thể cảm thấy bà và tôi không có khoảng cách
nào. Bà là một người ít nói không thích để lộ cảm xúc, rất cần cù rất nỗ lực
thể hiện sự quan tâm và yêu thương đối với tôi, nhưng tất cả tôi đều không tiếp
nhận được.
Mà lúc này, bà thể hiện còn
tôi xem.
Vì vậy cũng có thể hiểu được
bà.
Bộ phim tròn hai tiếng đồng
hồ, mỗi nhân vật chính đều có sự đặc sắc riêng.
Tóm lại đề tài cũng không mới
mẻ, chuyện kể không ngoài câu chuyện giành báu vật: Vì một tư liệu quý, các bên
triển khai đấu tranh. Tranh giành đến cuối cùng mới phát hiện tài liệu là giả,
ánh mắt vội vàng cuối cùng nhưng để lại ấn tượng sâu sắc của bé gái mới là
thật.
Cảnh cuối cùng, nhân vật Cố
Trì Quân diễn bế một bé gái không cha không mẹ xuống thuyền, hòa vào trong đám
người đông đúc, lưu lại một bóng lưng màu xám.
Câu chuyện dồn dập, dư vị kéo
dài.
Lúc này tôi mới hiểu, tôi ở
phim trường xem mấy cảnh phim nhỏ không đầu không đuôi hoàn toàn không thể nói
rõ tình tiết câu chuyện của “Ba Chương Cam Kết”. Kỳ thực tôi ở phim trường lâu
như vậy, chưa từng chân chính xem qua kịch bản. Ở phim trường tiện tay mở kịch
bản phân cảnh ra xem thực sự quá chi tiết, với đứa bình thường chỉ đọc tiểu
thuyết là tôi thì dứt khoát bỏ đi không xem.
Mấy lần ở trong phim trường,
tôi đã từng thấy nhân viên bận rộn, đủ các loại sắp xếp cảnh phim, nhưng tóm
lại đều chỉ là khái niệm phim rời rạc; Tôi vẫn thích sản phẩm hoàn mĩ hơn. Vì
thế tôi không ngờ đến “Ba Chương Cam Kết” một khi thể hiện trên màn hình lớn có
thể trở thành như vậy—Mê người hơn nữa tràn đầy tình cảm.
Điện ảnh thực sự là một môn
nghệ thuật, thao tác tốt thì sẽ có sức mạnh điều khiển lòng người.

