Hoàng Hậu Lười Y Nhân (Bộ 1 - Quyển 4) - Chương 05

CHƯƠNG
5: TRỞ VỀ THIÊN TRIỀU GẶP LẠI TÌNH CŨ

Xe ngựa đi tới cổng
thành. Dịch Kiếm thấp giọng thông báo rồi kéo mũ trùm lên đầu. Hạ Lan Tuyết
cũng buông tha cho Y Nhân, ôm lấy cô ngồi trở lại vào ghế. Quả nhiên, chẳng bao
lâu sau liền nghe được từ hướng cổng thành truyền đến tiếng sĩ binh hô quát:
“Các ngươi là ai! Hiện tại toàn thành giới nghiêm, bất cứ ai cũng không được
tùy tiện vào thành!”

Dịch Kiếm đang định làm
theo phép trả lời ‘Vào thành buôn bán’, không ngờ Hạ Lan Tuyết đột nhiên xốc
màn kiệu lên, bất thình lình gọi một câu: “Tiểu Hữu!”

Tên binh sĩ hồ nghi ngẩng
đầu lên nhìn, lập tức vui vẻ: “A Tuyết… à, không, Tiêu Dao…” Hắn phun ra nuốt
vào hai cái tên, đều cảm thấy không mấy thích hợp, lại cẩn thận xem xét bốn
phía. Thấy mấy đồng nghiệp khác đều đang giữ hỏi người khác, không có ai chú ý
đến bên này mới cảm thấy yên lòng. Hắn lại gần xe ngựa vài bước, vừa vặn ngăn
trở tầm nhìn của người khác. Nhìn Hạ Lan Tuyết rồi cười ngây ngô một hồi, vẫn
không biết phải nên xưng hô như thế nào.

“Ngươi
cứ gọi ta là A Tuyết đi.” Hạ Lan Tuyết mỉm cười nói: “Ta vẫn là A Tuyết của trước
kia mà.”

Tiểu
Hữu nhếch miệng cười cười, đưa tay sờ tìm râu, “Lúc trước không biết thân phận
của huynh, bây giờ biết rồi…”

“Thân
phận hiện giờ chính là tù trốn trại. Chẳng lẽ Tiểu Hữu còn tính vây bắt ta hay
sao?” Hạ Lan Tuyết nhất thời nghiêm sắc mặt, cứng rắn hỏi.

Tiểu
Hữu vội vàng xua tay, khuôn mặt thật thà phúc hậu bỗng chốc sợ hãi: “Đương
nhiên ta sẽ không bán đứng huynh rồi, A Tuyết.”

Hạ
Lan Tuyết mỉm cười, hai mắt nheo lại, cười giống hệt một con hô ly: “Cho nên mới
nói, chúng ta vĩnh viễn là huynh đệ tốt. Mấy chuyện vớ vẩn đó cũng đừng để xen
vào.” Dừng một chút, Hạ Lan Tuyết lại tò mò hỏi: “Không phải ngươi ở trấn Tuy
Xa sao? Vì sao lại đến kinh thành?”

“Là
Khâm đại tướng quân tiến cử ta đến.” Tiểu Hữu ngượng ngùng nói, “Lần trước ta
đem hổ phù trở về, đại tướng quân cảm thấy ta có lòng trung thành, cho nên mới
tiến cử ta đến tham gia quân ngũ ở kinh thành. Bây giờ ta chính một tham tướng ở
kinh thành đó nha.”

Hạ
Lan Tuyết lúc này mới bắt đầu đánh giá phục trang của hắn. Áo giáp màu đen nhạt,
trên vành mũ sắt có một cọng lông chim màu đỏ bạc... chứng thật là dấu hiệu của
tham tướng trong quân phòng ở kinh thành Thiên Triều.

“Không
tồi nha, được thăng quan rồi.” Hạ Lan Tuyết vỗ vỗ vai hắn, vui vẻ nói: “Vậy còn
Tiểu Tả đâu? Hắn vẫn ở Tuy Xa à?”

“Hắn
đang ở bên cạnh Đại tướng quân. Tiểu Tả hiện giờ chính là người hầu cận Đại tướng
quân đó.” Tiểu Hữu tỏ vẻ kiêu ngạo.

Hạ
Lan Khâm là thần tượng của cả quân đội Thiên Triều. Tất cả quân nhân Thiên Triều
đều luôn coi Hạ Lan Khâm như thần như trời. Thanh danh của hắn, thậm chí còn
cao hơn Hạ Lan Thuần rất nhiều.


thể trở thành người hầu cận của Hạ Lan Khâm, đối với Tiểu Hữu mà nói, còn quang
vinh hơn cái chức tham tướng ở nơi cơ yếu này rất nhiều.

Hạ
Lan Tuyết bề ngoài thì vui vẻ, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ: Hạ Lan Khâm vẫn
còn đang chơi cái trò kiềm chế này.

Hắn
thu nhận và giúp đỡ Tiểu Tả ở bên người, lại sai khiến Tiểu Hữu đến biên phòng
nhận chức, rõ ràng là muốn sáp nhập một người tin cậy trong quân đội biên
phòng.

Cũng
không biết rốt cuộc Hạ Lan Khâm muốn làm cái gì.

“Vương
gia lần này trở về, chính là vì chuyện bệnh tình của thái hậu nguy kịch ư?” Tiểu
Hữu vốn đơn thuần, cũng không có tâm tư quanh co như Hạ Lan Tuyết, tha thiết hỏi
han.

Hạ
Lan Tuyết buồn bã, rầu rĩ nói. “Phải.”

“Nhưng
mà, triều đình bây giờ đang truy nã Vương gia mà.” Tiểu Hữu vô cùng lo lắng
nói.

“Ta
tự nhiên sẽ có biện pháp.” Hạ Lan Tuyết trấn an một câu, sau đó xoay người, vén
màn kiệu lên nói với người ngồi bên trong: “Y Nhân, nàng xem là ai này.”

Sau
khi xe ngựa dừng lại, Y Nhân đã nhanh chóng ngủ gà ngủ gật. Nghe vậy, đầu của
cô hơi nhịp nhịp một chút, hốt ha hốt hoảng trợn mắt lên nhìn, sau đó cao hứng
phấn chấn gọi: “Tiểu Hữu!”

Tha
hương gặp được bạn cố tri, vốn là một chuyện cực kỳ vui sướng.

Tiểu
Hữu cũng thấy ấm áp, “Đàn bà lười của A Tuyết cũng đến đây à.”

Y
Nhân cười híp mắt gật đầu, tuyệt nhiên không hề tức giận.

“Chúng
ta còn phải chạy xe vào thành. Bây giờ ngươi đang ở đâu? Buổi tối ta sẽ đưa Y
Nhân đến thăm ngươi.” Hạ Lan Tuyết thấy những người khác có xu thế tụ tập đến,
vội vàng chấm dứt cuộc gặp gỡ, hỏi.

“Được,
Vương gia, chúng ta tối đến sẽ gặp lại.” Tiểu Hữu cực nhanh thông báo một địa
chỉ, sau đó rời khỏi cỗ kiệu, làm như không có việc gì nói với những người
khác: “Không có vấn đề gì, cho bọn họ qua đi.”

Binh
sĩ giữ cổng lập tức giơ tay thả người. Dịch Kiếm nhanh chóng quất một roi vào bụng
ngựa.

Xe
bắt đầu lăn bánh, rất nhanh chóng rời khỏi chỗ chạy vào kinh thành.

Đi
được một lúc, rốt cuộc chạy đến quán trọ Bồng Lai như lời Phượng Cửu đã hẹn. Dịch
Kiếm nhảy xuống xe ngựa, đưa tay đỡ Hạ Lan Tuyết. Tay phải của Hạ Lan Tuyết
không đến nỗi cứng ngắc như trước nữa, nhưng vẫn không thể hoạt động tự nhiên được.
Anh được sự giúp đỡ của Dịch Kiếm, nhẹ nhàng xuống xe, sau đó nghiêng thân qua
đỡ Y Nhân.

Động
tác của Y Nhân lại nhanh hơn một bước, hai tay đã muốn chống lên càng xe, vung
tay vung chân nhảy xuống.

Ai
ngờ càng xe rất cao, Y Nhân ghé vào bánh xe, dùng tay bám víu, hai chân lắc lư
lắc lư mãi một lúc lâu mới chạm đất được. Sau đó, vạt áo dính vào bánh xe, dính
bẩn vô cùng.

“Ta đi đặt ba gian
phòng.” Dịch Kiếm nghẹn cười, trông thấy Y Nhân lắc lư mất hết cả hình tượng, e
sợ mình sẽ phì cười ra tiếng mà kinh nhờn Vương phi tôn quý, hắn vội vàng tìm cớ
chuồn trước.

Hạ Lan Tuyết lại khác,
sớm bật cười thành tiếng. Anh đi qua, dùng một tay ôm chầm lấy Y Nhân, vuốt ve
mái tóc của cô, cười nói: “Cái kiểu xuống xe của nàng, người không biết chuyện
còn tưởng rằng ta ăn hiếp nàng đó.”

Y Nhân ngẩng đầu, mặt
không chút thay đổi liếc mắt nhìn Hạ Lan Tuyết. Ánh mắt muốn nói là: Anh vốn
đang ăn hiếp tôi.

Hạ Lan Tuyết vội vàng
dùng tay phải rảnh rỗi che mắt cô lại, ha ha cười nói: “A, hôm nay thời tiết thật
đẹp, chúng ta nghỉ ngơi sớm một chút đi.”

Y Nhân thực không nói
gì.

Lúc trước đã đồng ý với
anh, phải chờ đến khi tay phải của anh bình phục lại rồi mới rời đi. Nhưng tay
phải của Hạ Lan Tuyết hình như thật sự bị thương rất nặng. Mãi cho đến hôm nay
cũng chỉ có thể ngẫu nhiên nhúc nhích, đã không còn có thể tự sinh hoạt hàng
ngày như trước nữa.

... Không biết còn phải
mất bao lâu nữa đây?

Dù sao Y Nhân cũng
không sốt ruột, chỉ là có chút lo lắng thôi. Lo lắng cho Hạ Lan Tuyết, cũng lo
lắng cho Viêm Hàn.

Vào đến quán trọ Bồng
Lai, Dịch Kiếm đã cầm hai thẻ phòng đứng chờ ở đại sảnh.

Trông thấy bọn họ, Dịch
Kiếm đón chào rồi khó xử nói: “Vương gia, mấy ngày nay kinh thành đặc biệt có rất
nhiều khách đến. Quán trọ chỉ còn lại có hai gian phòng.”

“Không sao, Y Nhân có
thể ở chung phòng với ta.” Hạ Lan Tuyết ra vẻ đương nhiên, sau đó anh giả bộ tỉnh
táo nhìn qua Y Nhân, híp mắt cười, “Nàng không để ý chứ?”

Y
Nhân ‘ơ’ một tiếng.

Mặt
Dịch Kiếm đầy hắc tuyến: Nhìn diễn cảm đầy âm hiểm của Vương gia lúc này, chỉ sợ
dọc đường luôn chờ cơ hội để được ở chung một phòng với Vương phi rồi.

Hiện
tại, rốt cuộc cũng đạt được ước nguyện, cho nên mới cười đến là… cười đến là…
cười đến là *** như vậy.

Dịch
Kiếm thầm tự mắng mình: Hắn lại dùng những từ ngữ không thuần khiết như vậy mà
khinh nhờn Vương gia, tội lớn rồi tội lớn rồi.

Nhưng
mà…

Dịch
Kiếm đi ở phía trước lại quay đầu lại. Nhìn thấy Hạ Lan Tuyết cùng Y Nhân đi thẳng
lên cầu thang: Cái bản mặt rắp tâm tính kế kia, nụ cười mị hoặc sáng lạn kia,
đúng là ngập tràn sắc xuân, dung mạo vốn đã xinh đẹp nay lại như hoa nở tháng
ba, chẳng phải *** thì là gì?

Bọn
họ khó khăn bước lên bậc thang cuối cùng. Hai gian phòng phía trên tới gần đầu
cầu thang, cửa sổ hướng ra ngã tư đường. Dưới lầu người đến người đi ồn ào náo
động, âm thanh xì xào không dứt.

Ba
người trở về phòng, đều tự thu dọn xong. Hạ Lan Tuyết đã không còn sai khiến Y
Nhân như sai nha hoàn nữa. Nhưng chuyện mặc quần áo, lại cứ khăng khăng đòi Y
Nhân phải mặc giúp. Lúc đôi tay nho nhỏ mũm mĩm kia giúp anh cài áo, Hạ Lan Tuyết
cúi đầu, nhìn thấy đỉnh đầu tóc đen của cô, cảm giác như đôi tay kia đang mơn
trớn trong lòng mình, hạnh phúc vô cùng.

Thầm
muốn sáng sớm mỗi ngày tỉnh dậy, đều có cô giúp anh sửa sang lại vạt áo.

Mỗi
ngày mỗi ngày, giống như độc dược vậy, càng lúc càng thấm sâu, bệnh tình nguy kịch,
không còn thuốc chữa.

Động
tác của Y Nhân cũng thành thạo hơn rất nhiều. Lúc trước cần phải mất nửa canh
giờ, hiện giờ chỉ cần một phần ba canh giờ đã xong.

Tiến
bộ quá ta, quả nhiên là, chăm chỉ có thể bù được thông minh!

“Y
phục của nàng cũng bẩn rồi, đi thay đi.” Chờ đến khi đã thay quần áo xong, Hạ
Lan Tuyết lại tốt bụng nhắc nhở Y Nhân.

Y
Nhân ‘ồ’ một tiếng, xoay người liền bắt đầu cởi quần áo.

Cởi
áo dài, cởi áo lót, cởi áo chẽn, cởi quần dài…

Hạ
Lan Tuyết thấy mạch máu phình trương lên. Trong đầu như có thiên quân vạn mã
đan giao chiến. Ngay vào khoảng khắc Y Nhân cởi bỏ quần dài, anh rốt cuộc quyết
định tránh đi một chút.

Hạ
Lan Tuyết vẫn có hành vi bình thường!

Cho
dù Y Nhân không kiêng dè anh là một nam nhân, nhưng tốt xấu gì thì bản thân anh
vẫn là một nam nhân.

Quân
tử gây nên, tất nhiên là vô lễ chớ nhìn.


Đương nhiên, quần dài là món đồ cuốn cùng Y Nhân cởi bỏ. Thay quần áo thôi mà,
cũng đâu phải là tắm rửa, đương nhiên không cần phải cởi cả áo yếm khố lót.

Hạ
Lan Tuyết rất đạo đức, không tiếp tục rình coi tình hình Y Nhân mặc quần áo nữa.

Chờ
đến khi hai người đã hoàn tất chỉnh chu, Hạ Lan Tuyết đang muốn đề nghị đi ăn
chút gì đó, thuận tiện hỏi thăm tin tức của Phượng Cửu, bỗng nhiên nghe thấy dưới
lầu có một trận ồn ào.

Nghe
âm thanh, tựa hồ như có người muốn đặt bao hết, đang muốn đuổi người. Ông chủ
còn đang đau khổ cầu xin.

“Thông
cảm cái gì!” Một tay hán tử to giọng nói: “Ngươi cũng đã biết, lát nữa là ai muốn
đến nơi này ăn cơm!”

“Đại
gia, không phải tiểu điếm không chịu tiếp đãi, mà là lát nữa còn có một số
khách quen sẽ đến. Sáng sớm nay bọn họ đã đặt chỗ cả rồi.” Xem ra, ông chủ quán
trọ cũng là một người biết giữ chữ tín, vẫn còn muốn biện giải nữa.

“Là
Bùi đại nhân!” Hán tử kia không kiên nhẫn xen ngang: “Bùi đại nhân muốn mời đãi
một vị thần y nước ngoài. Vị thần y đó đặc biệt đến đây chữa bệnh cho thái hậu!
Ngươi còn càm ràm nữa thì chính là bất kính với thái hậu, bất kính với bệ hạ, bất
kính với Bùi đại nhân! Ngươi làm vậy là phản quốc! Là thông đồng với địch!”

Bị
vô số tội danh chụp xuống đầu, chủ quán nhất thời mồ hôi ướt đẫm, lập tức câm
như hến.

Hán
tử ném cho hắn một ánh mắt trắng dã, tiếp tục xua đuổi mọi người.

Y
Nhân cùng Hạ Lan Tuyết đi đến lan can trên lầu, đứng ở một góc khuất nhìn xuống.
Chỉ thấy có năm sáu tên võ sĩ cao lớn thô kệch đang đẩy đá mấy vị khách trong
quán trọ ra ngoài. Mấy tên võ sĩ đó động tác thô lỗ không nói, thấy trong đám
người có vài vị khách trông có vẻ giàu có, bọn hắn lại trắng trợn giật lấy túi
tiền của họ, ha ha cười, vô cùng hung hăng càn quấy.

Xung
quanh, những quần chúng đang vây xem đều là vẻ giận mà không dám nói.

Hạ
Lan Tuyết nhìn thấy tất cả, trong lòng tức giận, nhưng ngoài mặt vẫn thản nhiên
như không.

Anh
lặng lẽ cầm tay Y Nhân, đi lui về phía sau.

Nhà
âm u, tường phòng phủ bóng râm hoàn toàn bao trùm lên người bọn họ, đồng thời
cũng che dấu hành tung của bọn họ.

Người
dưới lầu đang lúc xua đuổi tận hứng, cũng không băn khoăn gì đến những người
thuê phòng trên lầu.

Dịch
Kiếm cũng bước đến phía sau Hạ Lan Tuyết, thấp giọng xin chỉ thị: “Vương gia,
có cần đuổi hết bọn họ đi không?”

“Đợi
một chút, đừng sốt ruột, không cần gây chuyện.” Hạ Lan Tuyết dặn dò một câu,
sau đó tiếp tục tập trung quan sát tình hình dưới lầu.

Sau
một trận gà bay chó chạy, dưới lầu rốt cuộc không còn một bóng người.

Mấy
tên đại hán dạt ra hai bên, hai tay khoanh trước ngực, cực kỳ uy vũ đứng ở hai
bên. Ở giữa hành lang, có chuyên gia khênh đến một tấm thảm màu đỏ, chậm rãi trải
từ vỉa hè trải đến trước cửa quán.

Trong
lúc nhất thời, trong quán trọ im lặng cực kỳ.

Chủ
quán và tiểu nhị cũng không dám tùy tiện đi lại, chỉ lui ở sau quầy, nhút nhát
nhìn ra cửa.

Một
lát sau…

Chỉ
nghe thấy tiếng chiêng trống vang lên ‘Cách cách cách cách’, đó là âm thanh
quan phủ dọn đường, hiển nhiên là có quan lại quyền quý đến đây.

Dân
chúng sôi nổi tản ra.

Ngay
phía sau đội hình danh dự là một cái kiệu bọc toàn tơ lụa vải thanh. Trên đỉnh
kiệu có gắn một viên minh châu cực lớn, dưới ánh mặt trời tỏa ra ánh sáng lóa mắt.
Vừa nhìn đã biết nó có giá trị xa xỉ, quý giá vô cùng.

Tám
phu khiêng kiệu mặc đồng phục áo ngắn màu xanh. Ai nấy đều mặt mũi sáng sủa, đi
lại nhịp nhàng, đồng điệu. Hiển nhiên cũng đã trải qua lựa chọn và huấn luyện
chuyên môn.

Chiếc
kiệu dừng lại trước cửa khách sạn.

Chủ
quán đang định đi ra chuẩn bị cười nói đón tiếp. Một tên võ sĩ ác thanh ác khí
uy hiếp một câu: “Không cần các ngươi ra mặt.” Nói vừa dứt, sau kiệu xuất hiện
một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp. Cô gái một tay cầm khay, tay kia nhẹ vén màn kiệu
lên.

Giọng
nói của cô gái uyển chuyển như dạ oanh.

“Đại
nhân, đã đến rồi.”

Bên
trong kiệu thò ra một nửa cẳng chân, mặc bổ phục màu xanh đen, vạt áo sáng rõ,
chưa nhiễm bụi bặm.

Chiếc
giày được may từ da trâu bò đặt xuống mặt thảm màu đỏ.

Cố
gái lúc này đang quỳ gối bên cạnh, nâng cái khay có bày chén nước lên cao quá đầu,
vẻ mặt cung kính.

Màn
kiệu rốt cuộc được xốc lên hoàn toàn. Người bên trong xoay mình bước ra. Dáng
đi thong dong tự nhiên, lại ẩn chứa uy nghiêm.

Y
Nhân đột nhiên trợn to đôi mắt.

Người
nọ đã đứng thẳng mình lên, lãnh đạm liếc nhìn mọi người.

Vẻ
mặt của hắn đối với Y Nhân mà nói, là xa lạ... Một vẻ lạnh lùng xa lạ, vẻ ngạo
nghễ xa lạ.

Nhưng
mà, khuôn mặt này, tinh thần này vẫn ôn nhuận như nước. Không phải là Bùi Nhược
Trần thì còn ai vào đây nữa!

Bùi
Nhược Trần mặc một bộ bổ phục mới tinh màu xanh đen, thắt đai lưng ngọc thúy,
bên hông còn đeo ngọc bội toòng teng. Khiến cho thân hình quá mức lạnh băng có
thêm một phần sắc màu ấm, cũng nhiều thêm một phận son phấn kỳ quái. Sắc mặt của
Bùi Nhược Trần còn hơn cả trước kia, trắng toát. Sống mũi thẳng tắp, đôi môi khẽ
mím, nhân trung thản nhiên, đôi mắt dài hai mí như ẩn như vô, con ngươi mệt mỏi...
tất cả đều có một vẻ trong suốt đến kỳ lạ.

Giống
như bị bao phủ bởi một tầng cát bụi.

Hắn
vẫn đứng đó nhìn mọi người đang quỳ rạp dưới đất, sơ sơ thản nhiên, lạnh lùng tận
xương.

Sau
đó, Bùi Nhược Trần hơi hơi xoay nghiêng người, nhúng tay vào chén nước rửa sạch,
vẩy nước rồi tiện đà lướt qua đầu mọi người, chầm chậm đi vào quán trọ.

“Tất
cả đứng lên đi.” Ngồi xuống rồi, hắn mới thản nhiên nói.

Báo cáo nội dung xấu