Hoàng Hậu Lười Y Nhân (Bộ 1 - Quyển 5) - Chương 15

CHƯƠNG 15: CÙNG BÙI NHƯỢC TRẦN BỎ TRỐN

“Bùi
Nhược Trần, là ngươi sao?”

Nhịp
tim Bùi Nhược Trần khẽ rộn một chút. Hắn nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, quả nhiên
nhìn thấy một khuôn mặt đang cười híp mí. Đôi mắt tròn tròn, hình dáng tròn
tròn, đồng tử tròn tròn, nụ cười tròn tròn.

“Quả
nhiên là ngươi.” Y Nhân phấn khởi. Cô tựa hồ không phát hiện ra những vết
thương buồn thiu trên người hắn, kích động cầm lấy cánh tay hắn, nói: “Ta biết
là ngươi không chết mà. Hôm qua Tiểu Xuyên Xuyên hỏi người kia, quả nhiên là
nói lung tung.”

Bùi
Nhược Trần cười yếu ớt. Niềm vui sướng của Y Nhân làm cho hắn đột nhiên cảm thấy
rất thoải mái.

Bất
luận hắn thất vọng bao nhiêu, chán nản thế nào, thậm chí đã làm biết bao tội ác
tày trời nhưng ở trước mặt Y Nhân, giống như cũng có thể trở thành việc nhỏ
không đáng kể.


vẫn nhận ra hắn. Không phải là công tử của Thừa tướng, không phải là Thế quyền
vương, không phải quyền thần sất sá phong vân, không phải là nạn nhân lưu lạc,
nàng nhận ra hắn là Bùi Nhược Trần.

“Tiểu
Xuyên Xuyên là ai?” Bùi Nhược Trần vừa tham lam nhìn nụ cười không hề tâm kế của
Y Nhân, vừa thuận miệng hỏi.

“Chính
là người đang đứng phía sau ta kìa.” Y Nhân le lưỡi, hất đầu về phía sau ra hiệu.
Bùi Nhược Trần theo tầm mắt của cô mà nhìn qua, quả nhiên trông thấy sau lưng Y
Nhân còn có một người nữa.

Đứng
cách đó không xa, ở bên kia con đường, dưới bóng râm của đại thụ, lạnh lùng thản
nhiên, giống như khinh thường tất cả nhân thế.

Bùi
Nhược Trần vừa thấy đã sợ đến ngây người, “Lục Xuyên?”

Tiểu
Xuyên Xuyên mà Y Nhân nói, dĩ nhiên là kẻ như ma như thần, Lục Xuyên!

“Chúng
ta muốn đến kinh thành tìm Phượng Cửu.” Y Nhân tự ý giải thích, sau đó suy
nghĩ, lẩm nhẩm. “Ngươi mới từ kinh thành đến, hẳn là sẽ không quay trở về đâu
nhỉ. Vậy ngươi chuẩn bị đi đâu?”

“Đông
Sơn.” Bùi Nhược Trần thật tự nhiên trả lời, không có chút đề phòng nào.

“Đông
Sơn…” Hiểu biết của Y Nhân đối với địa lý của thế giới này rất ít. Cô thì thào
lặp lại một lần, sau đó lại tươi cười, “Hẳn là một nơi rất đáng đi.”

“Phải.”
Bùi Nhược Trần mỉm cười.

Y
Nhân nghĩ nghĩ, nói: “Nếu có thể cùng đi thăm quan thì tốt rồi, nhưng Tiểu
Xuyên Xuyên không chịu đi…”

Bùi
Nhược Trần lại liếc mắt nhìn Lục Xuyên một cái. Lục Xuyên tuy cũng không can
thiệp vào những việc làm của Y Nhân, nhưng dáng đứng nhàn tản kia đã che chắn
toàn bộ đường đi của Y Nhân. Cô đang bị hắn nắm trong tay.

Bùi
Nhược Trần thông minh cơ trí, sớm đã nhìn ra giữa họ không phải là kết bạn đồng
hành bình thường.

Y
Nhân luôn khù khờ, không biết phòng bị người khác. Bùi Nhược Trần đành phải để
tâm dùm.

“Nếu
như thế, vậy cùng đi đi.” Bùi Nhược Trần không chút để ý trả lời. “Hạ Lan Tuyết
vừa mới đăng cơ, có rất nhiều chuyện phải làm. Cô trở lại kinh thành, hắn cũng
không có tinh lực quan tâm đến cô. Không bằng nấn ná ở lại Đông Sơn một tháng rồi
hẵng đi gặp hắn.”

“Ta
đâu có nói muốn đi tìm A Tuyết. Là Tiểu Xuyên Xuyên tìm Phượng Cửu thôi…” Y
Nhân nhìn trời, lúng ta lúng túng biện bạch.

Bùi
Nhược Trần mỉm cười, bộ dáng cực kỳ sủng nịch, cũng không phản bác.

“Đúng
rồi, có đau không?” Lực chú ý của Y Nhân rốt cuộc cũng tập trung vào vết máu
bên mép Bùi Nhược Trần. Cô hít vào một hơi, cẩn thận dò hỏi, giống như chính
mình bị đau vậy.

“Hơi
hơi thôi, giúp ta vào nhà lấy chút thuốc bôi đi.” Bùi Nhược Trần vờ khe khẽ
nhíu mày, sau đó nắm tay Y Nhân đi vào phòng trong của quán trà.

Y
Nhân quay đầu lại nhìn Lục Xuyên. Lục Xuyên hiển nhiên không đồng ý lắm để Y Nhân
biến khỏi tầm mắt của mình, nhưng lại ngại cho thân phận tông sư, tất nhiên sẽ
không theo vào, chỉ đứng ở đằng xa, lãnh đạm mà nhìn.

Chờ
vào đến phòng trong, Tiểu cô nương mới vừa rồi thường xuyên đỏ mặt còn đang ngạc
nhiên thì Bùi Nhược Trận đã đi tới, che miệng nàng lại. Thanh âm dịu dàng nồng
đậm vang lên bên tai nàng giống như dặn dò, “Đừng lên tiếng.”

Tiểu
cô nương chỉ ngây ngốc gật đầu, cái gì cũng không nói.

Bùi
Nhược Trần nhanh chóng xem xét bốn phía, sau đó quay qua ra hiệu cho Y Nhân đừng
lên tiếng rồi lập tức lôi kéo cô, theo cửa sau mà đi ra ngoài.

Quán
trà mở ở bên đường, cửa sau của nó nằm ngay đối diện với núi rừng.

Y
Nhân thất tha thất thểu theo hắn đi một hồi lâu. Chờ đến khi Bùi Nhược Trần xác
nhận Lục Xuyên không đuổi theo, hắn mới bước chậm lại, nhẹ nhàng hỏi Y Nhân.
“Có phải Lục Xuyên bắt cóc cô không?”

“Làm
sao ngươi biết?” Y Nhân chớp mắt hỏi, lập tức nói tiếp, “Cũng không tính là bắt
cóc. Hắn chỉ đưa ta rời khỏi Lưu Viên. Thật ra hắn đối với ta cũng rất tốt.”

Dọc
đường đi, Lục Xuyên tuy không hề nói chuyện, nhưng sắp xếp cho Y Nhân ổn định,
ăn ngon ngủ ngon. Cho dù về sau Y Nhân cố ý trêu chọc hắn, cứ mở miệng ra là gọi
‘Tiểu Xuyên Xuyên’, hắn cũng không tức giận.


một thần tượng rất có lực tương tác... Y Nhân phán đoán như thế.

“Lục
Xuyên, người đó hỉ nộ vô thường, cũng chẳng thèm quan tâm đến chuyện đúng sai ở
đời. Đồng hành với hắn, giống như làm vạn với sói với hổ vậy.” Bùi Nhược Trần
trầm ngâm một lát, nhắc lại đề tài lúc nãy. “Hiện tại ta không thể phái ngươi
đưa cô trở về bên cạnh Vương gia. Cô có đồng ý cùng ta đi Đông Sơn không?”

Y
Nhân do dự.

Bùi
Nhược Trần cũng không thúc giục, chỉ đứng ở bên cạnh cô lẳng lặng chờ đợi, giống
như đang chờ một người bạn già lâu năm, bình thản vô cầu.

“Được
rồi, để Tiểu Xuyên Xuyên tự mình đi tìm Phượng Cửu đi. Hơn nữa… ta không muốn gặp
lại A Tuyết.” Y Nhân nói xong, thần sắc hơi ảm đạm.

“Vì
sao vậy?” Bùi Nhược Trần mỉm cười hỏi.

“Chỉ
là không muốn gặp.” Y Nhân cúi đầu nói đúng một câu, nhỏ nhẹ mà kiên quyết.

Bùi
Nhược Trần cũng không muốn truy hỏi. Nhưng lúc xoay người lại nhẹ giọng nói một
câu, “Chuyện đôi mắt của cô, thật xin lỗi.”

“Ta
biết chuyện đó không liên quan đến ngươi.” Y Nhân cười cười, đuổi theo Bùi Nhược
Trần, bước từng bước theo hắn.

Bỗng
nhiên, Y Nhân nhớ lại hai người bọn họ đã có vô số lần đồng hành. Lần đầu tiên,
lần thứ hai, lần thứ ba, giống như đều có tiết tấu như vậy. Bùi Nhược Trần
thong thả mà ổn định đi phía trước, phối hợp với tiết tấu của cô tạo thành một
khoảng cách thân thiết, không xa không gần chờ đợi.

Nhưng
mà, cũng chỉ có lúc này mới có thể bước đi một cách bình tĩnh như vậy, hoàn
toàn bình tĩnh.

Giữa
bọn họ, ngoại trừ dịu dàng, không còn cái gì khác.

“Bùi
Nhược Trần.” Y Nhân bỗng nhiên mở miệng.

Bùi
Nhược Trần quay nghiêng mặt lại, dung nhan tuấn tú dịu dàng luôn hàm chứa một ý
cười mơ hồ.

“Ngươi
đoán xem, Lục Xuyên có thể nghĩ rằng ngươi bắt cóc ta không?” Y Nhân cười híp mắt
hỏi.

Bùi
Nhược Trần thoáng dừng, không biết từ khi nào Y Nhân cũng trở nên khôi hài như
vậy. Hắn cúi đầu cười yếu ớt, sau đó vô cùng đứng đắn trả lời. “Ta vẫn luôn muốn
mang cô bỏ trốn, hiện tại rốt cuộc cũng đạt thành ước nguyện.”

Y
Nhân nhìn hắn chăm chú.

Khuôn
mặt nghiêng dịu dàng và quen thuộc, cực kỳ giống một bức họa được vẽ trên giấy
Tuyên Thành. Thời gian đã qua lâu như vậy, trải qua nhiều biến cố như vậy, vẫn
không hề thay đổi.

“Lúc
trước ta cũng luôn nghĩ muốn cùng ngươi bỏ trốn.” Y Nhân cũng cười lên. Đôi mắt
híp lại thành hai khe hở, lóe ra ánh sáng lấp lánh, “Hiện tại cũng được như ý
muốn rồi.”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.