Cô Gái Đùa Với Lửa - Phần III - Chương 14 - Phần 1

CHƯƠNG 14

Thứ Năm trước Phục sinh, 24 tháng Ba

Modig đã nửa giờ cố tiếp xúc với Bjurman qua di động của ông. Lần nào chị
cũng nghe nói là không liên lạc được với chủ máy.

3 rưỡi chiều chị lái xe đến Odenplan, bấm chuông cửa. Một lần nữa, không
trả lời. Chị bỏ thêm hai mươi phút nữa bấm chuông các căn hộ khác trong chung
cư để xem liệu có hàng xóm nào biết Bjurman hiện ở đâu không.

Mười chín căn hộ thì mười một không có ai ở nhà. Trong ngày rõ ràng lúc này
không phải là lúc gõ cửa, huống hồ lại vào cuối tuần kèm lễ Phục sinh nữa thì
chả mong sẽ được gì tốt hơn. Trong tám căn hộ có người, ai cũng sẵn sàng giúp.
Năm người biết Bjurman là ai - một ông lịch sự, xã giao, nói năng tử tế trên
tầng sáu. Không ai cho được một thông tin gì về chỗ ở của ông ta. Chị đã xoay
xở biết được Bjurman có thể đang đến thăm một trong những hàng xóm gần gũi nhất
của ông ta, một nhà kinh doanh tên là Sjoman. Nhưng cũng chả có ai trả lời ở
cửa nhà này.

Nản lòng, Modig lấy di động ra gọi lại một lần nữa vào máy trả lời của
Bjurman. Chị cho tên chị, để lại số di động của chị và đề nghị ông liên hệ với
chị càng nhanh càng tốt.

Chị quay về cửa nhà Bjurman, viết giấy nhắn đề nghị ông gọi cho chị. Chị
cũng lấy danh thiếp ra bỏ vào hòm thư. Lúc đậy nắp hòm thư lại thì chị nghe
thấy tiếng điện thoại réo ở trong căn hộ. Ghé sát cửa chị chăm chú nghe thấy nó
réo bốn hồi. Chị nghe máy trả lời cạch một tiếng nhưng chị không nghe thấy lời
nhắn nào.

Chị đậy lại nắp hòm thư rồi nhìn ra cửa. Chị không thể nói chính xác xung
lực nào đã khiến chị giơ tay sờ vào tay nắm cửa và chị hết sức ngạc nhiên thấy
cửa không khóa. Chị đẩy cửa nhòm vào trong gian sảnh.

- Xin chào. - Chị thận trọng gọi rồi nghe ngóng. Im như tờ.

Chị bước một chân vào gian sảnh rồi ngập ngừng. Chị cầm chắc không tìm được
ra cớ để đi vào cũng như không có quyền vào căn hộ, cho dù cửa không khóa. Chị
nhìn sang trái, liếc vào phòng khách. Vừa định bụng quay ra thì nhác trông lên
bàn ở gian sảnh. Nhìn thấy một hộp đựng súng Colt Magnum.

Chị thình lình cảm thấy rất bất an. Chị mở jacket lấy súng công vụ ra, điều
trước đây hiếm khi chị làm.

Chị gạt chốt an toàn và chĩa súng xuống sàn khi đi vào phòng khách, ngó
nhìn trong đó. Không thấy gì trước mắt nhưng chị cứ thấy thấp thỏm hơn lên. Chị
lui ra nhòm vào bếp. Trống không. Chị đi xuôi hành lang và đẩy cửa phòng ngủ.

Bjurman trần truồng nằm gục trên giường. Ông quỳ xuống sàn tựa như đang đọc
kinh.

Ngay ở ngoài cửa Modig cũng có thể nói là ông đã chết. Một nửa trán ông bị
một viên đạn bắn từ ót thổi tung đi.

Modig đóng cửa căn hộ lại ở đằng sau mình. Chị vẫn giữ khẩu súng công vụ ở
trong tay khi bấm di động gọi thanh tra Bublanski.

Không liên hệ được với ông. Chị gọi cho công tố viên Ekstrom ngay sau đó.
Chị ghi lại thời gian. 4 giờ 18 phút.

Faste nhìn cửa vào tòa nhà trên đường Lundagatan. Ông nhìn Andersson rồi
nhìn đồng hồ. 4 giờ 10.

Sau khi được người quản gia cho mã số vào, họ đã ở trong tòa nhà, họ ghé
tai vào cửa có biển tên đề “Salander + Wu”. Họ không nghe thấy âm thanh nào
trong căn hộ, và cũng chẳng ai đáp lại tiếng chuông.

Họ quay ra xe đỗ ở một chỗ có thể theo dõi được cửa nhà.

Ở trên xe qua điện thoại họ được cho biết cái người ở Stockholm mà gần đây
mới điền thêm tên vào hợp đồng thuê căn hộ trên đường Lundagatan là Miriam Wu,
sinh năm 1974, trước kia sống ở St. Eriksplan.

Họ có một ảnh hộ chiếu của Salander dán trên radio xe. Faste nói hẳn ra
miệng rằng cô nom như con điếm.

- Mẹ kiếp, điếm lúc nào nom cũng bệ rạc hơn đi. Nhót phải ả này ông sẽ thất
vọng phải biết.

Andersson nín thinh.

Lúc 4 giờ 20, Bublanski gọi họ bảo ông đang trên đường từ chỗ Armansky đến
tòa soạn Millennium. Ông yêu cầu Faste và Andersson theo dõi
tiếp ở Lundagatan. Họ cần đem Salander đến thẩm vấn nhưng họ nên biết rằng công
tố viên không nghĩ cô ta có thể dính dáng đến vụ giết hai người ở Enskede đâu.

- Được thôi. -
Faste nói. - Theo Bong bóng thì công tố viên muốn có lời thú tội trước đã rồi
có bắt ai mới bắt.

Andersson không nói
gì. Họ theo dõi lờ phờ những người qua lại trong khu vực.

4 giờ 40, công tố
viên Ekstrom gọi di động của Faste.

- Có chuyện đấy.
Chúng ta tìm thấy Bjurman bị bắn trong nhà ông ta. Chết ít ra cũng đã hai mươi
tư tiếng đồng hồ.

Faste ngồi ngay
ngắn lên.

- Nghe rõ. Chúng
tôi sẽ làm gì?

- Tôi sắp ra lệnh
báo động về Salander. Cô ta bị truy nã là nghi phạm trong ba vụ giết người.
Chúng ta sẽ gửi lệnh báo động đi cả nước. Chúng ta cần coi cô ta là nguy hiểm
và rất có thể là có vũ khí.

- Nghe rõ.

- Tôi đang điều một
xe nhiều chỗ đến Lundagatan. Anh em sẽ vào căn hộ và canh ở đấy.

- Hiểu.

- Các anh có tiếp
xúc được với Bublanski không?

- Ông ấy ở Millennium.

- Và hình như tắt
di động. Anh có thể thử gọi báo cho ông ấy biết không?

Faste và Andersson
nhìn nhau.

- Vấn đề là chúng
ta làm gì nếu cô ta lòi mặt ra. - Andersson nói.

- Nếu có một mình
và xem tình hình tốt thì tóm luôn. Cô gái này điên như quỷ và rõ ràng là đang
trong cơn hăng giết đây. Có thể có nhiều vũ khí ở trong căn hộ.

Blomkvist mệt muốn
chết khi anh đặt chồng các trang bản thảo lên bàn làm việc của Berger rồi buông
mình xuống chiếc ghế bên cửa sổ nhìn ra Gorgatan. Anh đã bỏ cả chiều ra cố
quyết định xem họ cần làm gì với quyển sách chưa xong của Svensson.

Svensson mới chỉ
chết vài ba giờ mà người xuất bản đã phân vân làm gì với công trình anh để lại.
Một người ngoài cuộc có thể nghi như thế là trắng trợn và không tình nghĩa.
Nhưng Blomkvist không nhìn theo kiểu ấy. Anh cảm thấy anh gần như đang ở trong
trạng thái không trọng lượng. Đây là một cảm giác mà mọi phóng viên và biên tập
viên báo chí đều biết rõ, chính nó đã đóng góp vào những lúc khủng hoảng trực
tiếp.

Khi người khác buồn
phiền thì người làm báo trở nên hữu hiệu. Mặc dù các thành viên của nhóm Millennium
đang ở đây buổi sáng thứ Năm trước Phục sinh này đều bị chấn động, đầu óc
nghề nghiệp vẫn thắng thế để khơi dòng mạnh mẽ cho mọi người bắt tay vào việc.

Với Blomkvist thì
chuyện này chả phải nói. Anh và Svensson là hai người cùng một tạng, nếu họ đổi
vai trò cho nhau thì Svensson cũng làm giống như anh mà thôi. Anh sẽ tự hỏi nên
làm gì cho Blomkvist. Svensson để lại di sản là một bản thảo với một câu chuyện
bùng nổ. Anh ấy đã làm việc trong bốn năm, đã để hết tâm trí vào một nhiệm vụ
mà nay anh ấy sẽ chẳng bao giờ hoàn thành.

Và anh đã chọn làm
việc với Millennium.

Tính theo thang bậc
của vụ ám sát Olof Palmer thì vụ giết Dag và Mia không là một tổn thất tầm cỡ
quốc gia, cuộc điều tra sẽ không được cả nước đau buồn theo dõi. Nhưng với
những người làm ở Millennium thì cú sốc có thể lại lớn hơn -
nó ảnh hưởng đến cá nhân họ - và Svensson đã có một mạng lưới tiếp xúc rộng rãi
trong giới truyền thông đại chúng, mạng lưới ấy đang sắp yêu cầu trả lời cho
các câu hỏi của họ.

Nhưng nay hoàn tất
quyển sách của Svensson là nhiệm vụ của Blomkvist và Berger, cũng như trả lời
các câu hỏi: ai giết hai người? Và tại sao?

- Tôi có thể xây
dựng lại quyển sách chưa xong. - Blomkvist nói. - Malin và tôi phải làm tiếp
từng dòng từng dòng các chương chưa in rồi xem chỗ nào vẫn cần phải làm thêm.
Với phần lớn công việc này, chúng tôi chỉ cần làm theo các ghi chép của Dag
nhưng ở chương bốn và chương năm thì thực sự có vấn đề vì chúng dựa phần lớn
vào các phỏng vấn của Mia. Dag đã không điền rõ nguồn là ai nhưng trừ vài ngoại
lệ tôi nghĩ chúng ta vẫn có thể dùng các tham chiếu ở trong luận án của cô ấy
làm nguồn thứ nhất được.

- Về chương cuối
cùng thì sao?

- Dag đã từng trình
bày sơ sơ với tôi, hai chúng tôi đã bàn đi bàn lại nhiều lần đến độ những gì
anh ấy muốn nói ra thì tôi cũng đều ít nhiều nắm được chính xác. Tôi đề nghị
chúng ta đem bản tóm tắt xuống làm lời cuối sách, ở đấy tôi có thể giải thích
lập luận của anh ấy.

- Khá hay, nhưng
tôi không muốn tán thành làm thế. Chúng ta không thể cài lời lẽ vào miệng anh
ấy được.

- Làm thế đâu có
nguy hiểm gì. Tôi sẽ viết chương cuối như là một suy nghĩ cá nhân và ký tên
tôi. Tôi sẽ thuật lại anh ấy đã đi đến chỗ viết và nghiên cứu về quyển sách như
thế nào, cũng nói cả anh ấy là loại người làm sao. Tôi sẽ nhắc lại điều mà ít
nhất anh ấy đã nói tới trong cả chục lần trò chuyện mấy tháng qua làm kết luận.
Có nhiều cái trong bản thảo của anh ấy tôi có thể trích dẫn. Tôi nghĩ tôi có
thể làm cho nó ra tấm ra món.

- Hơn bao giờ hết
em muốn in quyển sách. - Berger nói.

Blomkvist hiểu chính
xác điều chị muốn nói.

Berger để kính đọc
xuống bàn làm việc rồi lắc đầu. Chị đứng lên rót hai tách cà phê ở phích rồi
đến ngồi xuống trước mặt Blomkvist

- Christer và em đã
phác những nét đại cương về số báo thay thế. Chúng em đã lấy hai bài báo được đánh
dấu dành cho số báo sau số báo này và sẽ đem các tài liệu của người viết tự do
lấp vào chỗ bị hụt. Nhưng nó sẽ là cái này một tí cái kia một tí linh tinh,
không có trọng điểm thực sự nào.

Họ ngồi im một lúc.

- Anh có nghe tin
không? - Berger hỏi.

- Không. Anh biết
họ sẽ nói gì.

- Nó thành ra bài
chính của mọi đài phát thanh. Bài báo hàng hai là một cuộc vận động chính trị
của đảng Trung lập.

- Như thế có nghĩa
là ở đất nước này tuyệt đối không có chuyện gì khác xảy ra cả.

- Cảnh sát chưa
tung tên của họ ra. Họ được tả là “một đôi tận tụy”. Không ai nói người phát
hiện ra họ là anh.

- Anh cược là cảnh
sát sẽ làm tất cả để cho họ có thể giữ im được, ít ra cái đó cũng có lợi cho
chúng ta.

- Sao cảnh sát lại
muốn im thế?

- Vì cơ bản các
thám tử ghét chuyện bị truyền thông đại chúng làm om sòm. Anh đoán một lúc nào
đó vào tối nay hay sớm mai sẽ có cái gì đó rò rỉ ra.

- Trẻ thế này mà
cay độc thế hả?

- Chúng mình chả
còn trẻ nữa rồi, Erika. Anh đã nghĩ như thế khi họ chất vấn anh đêm qua. Cô
thanh tra cảnh sát nom như vẫn đang đi học.

Berger gượng cười.
Đêm qua chị đã ngủ được mấy giờ nhưng chị đang bắt đầu thấy căng thẳng, vẫn
chuyện ấy thôi, không lâu la nữa chị sẽ là Tổng biên tập của một trong những tờ
báo lớn nhất Thụy Điển. Mà không - không phải là lúc nói chuyện ấy với
Blomkvist
.

- Lúc nãy Henry gọi
đến. Người trông nom cuộc điều tra sơ bộ tên là Ekstrom chiều nay sẽ có cuộc
họp báo.

- Richard Ekstrom?

- Đúng, anh biết
ông ta?

- Bồi bếp chính
trị. Om sòm có đóng dấu bảo lãnh về thông tin đại chúng. Chuyện này sẽ được
quảng cáo lùm xùm đây.

- Được, ông ta nói
cảnh sát đang lần theo một số đầu mối và hy vọng giải quyết sớm vụ này. Có thế
nào thì ông ta mới nói như thế. Nhưng có vẻ hiện trường đang đầy ắp phóng viên.

Blomkvist dụi mắt.

- Anh không bỏ đi
được hình ảnh xác Mia ra khỏi đầu. Khổ, anh vừa mới quen biết họ.

- Một thằng điên...

- Anh không biết.
Suốt cả hôm nay anh nghĩ đến chuyện đó.

- Là chuyện gì?

- Mia bị bắn ở bên
cạnh. Anh trông thấy vết thương ở bên cạnh gáy cô ấy và viên đạn thì ra ở trán.
Dag bị bắn trước mặt. Viên đạn vào trán anh ấy rồi ra đằng ót. Trông những viên
đạn này thì chỉ thấy là hai phát súng. Nó không có vẻ là hành động của một
thằng ngu đơn độc nào đó.

Berger tư lự nhìn
Blomkvist.

- Vậy đó là thế
nào?

- Nếu đây không
phải là bắn giết bừa thì phải là có một động cơ. Anh càng nghĩ về chỗ này lại
càng cảm thấy tập bản thảo có thể cung cấp ra được một động cơ nghe thích hợp
đấy. - Blomkvist trỏ vào chồng bản thảo trên bàn làm việc của Berger. Chị nhìn
theo mắt anh. Rồi họ nhìn nhau. - Có thể không phải do tự bản thân quyển sách.
Có thể Dag và Mia đã chõ mũi vào quá nhiều và cố... anh không biết... có thể
một người nào đó thấy bị đe dọa.

- Bèn thuê một kẻ
hạ thủ. Mikael - đấy là chất liệu trong điện ảnh Mỹ. Quyển sách này viết về
những kẻ bóc lột, những kẻ lợi dụng. Nó lôi ra tên của các sĩ quan cảnh sát,
chính trị gia và nhà báo... Vậy anh nghĩ là có một kẻ trong đám này đã giết Dag
và Mia?

- Anh không biết,
Erika. Nhưng chúng ta bảo nhau là trong ba tuần nữa sẽ in bản tường thuật dữ dằn
nhất từng xuất bản Thụy Điển xưa nay.

Lúc ấy Eriksson gõ
cửa và thò đầu vào. Một thanh tra Bublanski nào đó muốn nói chuyện với
Blomkvist.

Bublanski bắt tay
Berger và Blomkvist rồi ngồi xuống chiếc ghế thứ ba ở cái bàn bên cửa sổ. Ông
quan sát Blomkvist và thấy một người đàn ông mắt hõm lại với một bộ râu một
ngày chưa cạo.

- Đã có tiến triển
gì chưa? - Blomkvist nói.

- Có thể. Tôi biết
anh đêm qua đã phát hiện ra hai người nọ ở Enskede rồi gọi cảnh sát.

Blomkvist mệt mỏi
gật đầu.

- Tôi biết anh đã
kể chuyện anh cho thám tử trực đêm ấy nhưng tôi nghĩ nếu như có thể thì anh làm
rõ thêm ra một số chi tiết cho tôi.

- Ông muốn biết gì
đây?

- Sao anh đi xe đến
gặp Svensson và Johansson quá khuya vào đêm như thế?

- Chuyện này không
phải là chi tiết mà là cả một cuốn tiểu thuyết. - Blomkvist nói với một nụ cười
mệt. - Tôi dự bữa ăn tối liên hoan ở nhà em gái tôi - cô ấy sống ở một khu đô
thị mới tại Staker. Dag Svensson gọi vào di động của tôi, nói anh ấy sẽ không
có thì giờ đến tòa soạn ngày thứ Năm - là hôm nay đây - như chúng tôi đã hẹn
trước. Anh ấy phải nộp một số ảnh cho trưởng ban mỹ thuật của chúng tôi. Anh ấy
đưa ra lý do là anh ấy và Mia đã quyết định đánh xe lên nhà bố mẹ cô ấy để qua
cuối tuần và họ muốn đi sớm vào buổi sáng. Anh ấy hỏi anh ấy quẳng chúng ở chỗ
tôi vào buổi sáng chứ không như đã định trước thì có ổn không. Tôi nói vì tôi ở
rất gần nên trên đường từ chỗ em gái về nhà, tôi có thể tạt qua lấy các bức ảnh
ấy được.

- Thế là anh đi xe
đến Enskede lấy các bức ảnh.

- Vâng.

- Về vụ giết hai
người kia, anh có nghĩ đến một động cơ nào đó không?

Blomkvist và Berger
liếc nhau, không ai nói gì.

- Động cơ là gì
đây? - Bublanski muốn biết.

- Hôm nay chúng tôi
đã bàn về chuyện này và chúng tôi hơi bị bất đồng. Thực sự không phải bất đồng
- chỉ là chúng tôi không chắc chắn. Chúng tôi mới là suy luận.

- Báo cho tôi với
đi.

Blomkvist nói rõ
cho ông về đề tài quyển sách của Svensson, anh và Berger đang bàn liệu nó có
thể dính dáng gì với vụ giết hai người không. Bublanski ngồi im một lúc, tiếp
nhận cái tin.

- Vậy là Svensson
sắp tố các sĩ quan cảnh sát ra.

Ông không thích
chút nào câu chuyện lại quay sang thế này, ông hình dung ra “cái lõng cảnh sát”
rồi sẽ có thể lởn vởn tới lui trên các báo đài và mọi kiểu lập luận về mưu mô
thông đồng sẽ lại nổi lên.

- Không. -
Blomkvist nói. - Anh ấy tố đám tội phạm, trong đó một số ít tình cờ lại là sĩ
quan cảnh sát. Cũng có cả một hai người trong nghề của tôi, gọi là nhà báo.

- Và anh định đăng
những thông tin ấy lên bây giờ?

Blomkvist quay sang
nhìn Berger, chị nói:

- Không, chúng tôi
để cả ngày làm số báo mới. Chúng tôi chắc sẽ xuất bản quyển sách của Svensson
nhưng chỉ làm chuyện này khi nào chúng tôi biết chính xác điều gì đã xảy ra.
Trong ánh sáng của điều xảy ra đó, quyển sách sẽ được làm lại toàn bộ. Chúng
tôi sẽ không làm gì để phá cuộc điều tra vụ giết hai người bạn của chúng tôi
đâu, nếu đó là điều ông quan ngại.

- Tôi cần xem chút
chút bàn làm việc của Svensson nhưng do đây là tòa soạn của một tạp chí nên mở
một cuộc tìm kiếm toàn diện thì có thể sẽ thành một chuyện nhạy cảm.

- Ông sẽ tìm thấy
tất cả tài liệu của Dag ở trong máy tính xách tay của anh ấy. - Berger nói.

- Tôi đã lục lọi
hết bàn làm việc của anh ấy. - Blomkvist nói. - Tôi đã lấy một ít tư liệu
cho biết trực tiếp các nguồn tin vẫn muốn giấu tên. Ông được tự do xem xét mọi
thứ khác, tôi cũng đã để ở trên bàn làm việc lời dặn không được đụng đến hay
dịch chuyển bất cứ thứ gì đi. Vấn đề là vì cần phải giữ kín tuyệt đối nội dung
của quyển sách cho tới khi xuất bản. Chúng tôi cần tránh hết sức để không cho quyển
sách bị truyền đi trong lực lượng cảnh sát và do chỗ chúng tôi sắp đưa một hay
hai nhân viên cảnh sát ra trước pháp luật, thì càng lại cần phải giữ như thế
hơn.

Khỉ thật, Bublanski nghĩ. Sao sáng nay mình lại không đến
thẳng ngay đây chứ?
Nhưng ông chỉ gật và

Báo cáo nội dung xấu