Bí mật quả chuông - Chương 25 - Phần 1
Chương 25
Hai
tên tội phạm bị hành quyết trước cổng thành phía Nam
Địch
công quỳ trước tấm bảng Hoàng thượng ban cho
Trước khi phán quyết cuối cùng về ba vụ
án đến từ kinh thành. Địch công và bốn phụ tá đã có hai tuần lễ chán nản và bực
bội sau lưng của họ.
Kể từ sau phiên tòa lạ thường để kết án
Lâm Phương, quan án đã ở trong một tâm trạng buồn chán, ông lặng lẽ nghiềm ngẫm
một vấn đề nào đó mà bốn phụ tá của ông chỉ có thể đoán già đoán non về nó.
Thay vì nhàn nhã xem xét vụ án của họ như là một thắng lợi của quan án sau khi
ông đã lấy được lời thú tội của tội phạm, Địch công chỉ bày tỏ sự đánh giá cao
của ông về sự trung thành của họ, sau đó ngài tiếp tục vùi mình vào những công
việc thường xuyên của huyện.
Sứ giả đặc biệt của thủ đô đến huyện vào buổi chiều, Tào
Can, lúc này đang kiểm tra các khoản thu chi của huyện nha, đã kí nhận chiếc
phong bì cồng kềnh và mang nó vào văn phòng riêng của Địch công.
Lão Hồng đang ngồi đợi ở đó với một số giấy tờ chờ quan
án kí duyệt, Mã Tông và Triệu Thái ngồi cùng với ông.
Tào Can cho họ thấy con dấu lớn của tòa án tối cao trên
phong bì, sau đó ném nó lên bàn và vui vẻ nói:
- Đây sẽ là phán quyết cuối cùng về ba vụ án, các bạn của
tôi! Bây giờ nó sẽ làm cho quan án của chúng ta vui lên một chút!
- Tôi không nghĩ rằng – lão Hồng nói – quan án của chúng
ta lo ngại về quyết định của cấp trên đối với những phán quyết của ông về các
vụ án. Ông không bao giờ nói với tôi một lời nào về những gì đang đè nặng lên
tâm trí của mình, nhưng tôi tin rằng đó là một điều gì đó rất cá nhân, một điều
gì đó mà ông đang cố gắng trong vô vọng để cố giải mã nó cho bản thân ông.
- Phải. – Mã Tông thêm vào. – Tôi biết có một người đột
nhiên hồi phục trở lại sau khi quan án tuyên bố phán quyết sau cùng của mình!
Và đó chính là người phụ nữ lớn tuổi, bà Lương! Tất nhiên, ban tài chính thân
yêu của chúng ta sẽ tịch thu toàn bộ gia sản của Lâm Phương, nhưng những gì mà
bà Lương được bồi thường vẫn sẽ làm cho bà ta thành một phụ nữ giàu có nhất
trong nước!
- Bà ấy xứng đáng để nhận được điều đó! – Triệu Thái nhận
xét. – Thật là buồn khi thấy bà ấy sụp đổ vào hôm đó, ngay trong giờ phút chiến
thắng của bà ta! Rõ ràng sự phấn khích đã hạ gục bà ta, có vẻ như bà ta đã
không rời khỏi giường của mình trong hai tuần qua.
Vào lúc đó, Địch công đến và tất cả đều nhanh chóng đứng
lên. Ông chào các phụ tá của mình một cách cộc lốc, sau đó mở phong bì lớn mà
lão Hồng đưa cho ông.
Liếc qua nội dung của nó, ông nói:
- Các nhà chức trách cao hơn đã phê duyệt bản án của ta
trong cả ba vụ án mà chúng ta xử lí. Một số phận khủng khiếp đang chờ Lâm
Phương. Ý kiến của ta trong trường hợp này chỉ là xử trảm. Nhưng chúng ta phải
chấp hành quyết định chính thức.
Sau đó, quan án đọc tiếp tài liệu kèm theo mang con dấu
của Bộ Lễ của triều đình. Sau khi đưa trở lại các giấy tờ cho lão Hồng, Địch
công quỳ xuống làm lễ tạ ơn với chiếu chỉ của triều đình.
- Một tấm bảng vinh dự đã được trao cho tòa án này – ông
nói – Hoàng thượng của chúng ta đã ban cho một tấm bảng được chính tay ngài
viết bằng bút son. Ngay sau khi tấm bảng được đưa đến, lão Hồng, ông sẽ lập tức
treo nó lên ở vị trí danh dự trong hội trường tòa án!
Bỏ qua một bên những lời chúc mừng của các phụ tá, quan
án tiếp tục:
- Ta sẽ mở một phiên tòa đặc biệt vào sáng mai, hai giờ
trước lúc bình minh, như thường lệ. Hãy hướng dẫn những việc cần thiết cho các
nhân viên tòa án, lão Hồng, và thông báo cho người chỉ huy đơn vị đồn trú rằng
ta muốn có một đội quân tại đây vào thời điểm được chỉ định để áp giải những
tên tội phạm ra pháp trường.
Địch công suy nghĩ một lúc và vuốt râu của mình. Sau đó,
ông thở dài và mở những hồ sơ tài chính của huyện mà lão Hồng đặt trên bàn chờ
chữ kí của ông.
Tào Can kéo tay áo của lão Hồng, Mã Tông và Triệu Thái
gật đầu khích lệ. Viên chấp sự hắng giọng sau đó nói với quan án:
- Tất cả chúng tôi, thưa đại nhân, đã tự hỏi Lâm Phương
đã có vai trò gì trong cái chết của Lương Cổ Pha. Thưa đại nhân, ngày mai vụ án
này sẽ được kết thúc, ngài có thể cho chúng tôi một lời giải thích?
Địch công nhìn lên.
- Ngày mai, sau khi hành quyết những tên tội phạm. – Ông
trả lời cộc lốc. Sau đó, ông tiếp tục công việc của mình.
Sáng hôm sau, rất sớm trước giờ quy định, các công dân
của Phổ Dương đã trực tiếp đi đến tòa án qua những con đường còn tối. Bây giờ
một đám đông dày đặc dân chúng đã kiên nhẫn chờ đợi ở phía trước cổng chính.
Cuối cùng, những bộ đầu đã mở cánh cổng đôi lớn và đám
đông bước vào hội trường tòa án, thắp sáng bằng hàng chục ngọn nến lớn được đặt
dọc theo các bức tường. Một tiếng trò chuyện thì thầm nhẹ nhàng vang lên từ đám
đông. Nhiều người mở to mắt sợ hãi trước một người khổng lồ đứng bất động phía
sau đội trưởng bộ đầu. Ông ta vác một thanh gươm dài trên đôi vai rộng của
mình.
Hầu hết khán giả đến đây bởi vì họ háo hức muốn nghe phán
quyết cuối cùng về ba vụ án xảy ra tại thị trấn của họ. Một số người lớn tuổi,
tuy nhiên, đã đến đây với trái tim nặng trĩu. Họ biết được triều đình nghiêm
khắc như thế nào với các cuộc nổi loạn, và hơn thế nữa là cuộc thảm sát các nhà
sư. Họ lo ngại chính quyền trung ương sẽ quyết định những biện pháp trừng phạt
đối với thị trấn của họ.
Ba tiếng chiêng đồng vang lên tạo nên một sự bùng nổ tại
tòa án...
Tấm màn phía sau bục xử án được kéo sang một bên và Địch
công xuất hiện trong bộ đại phục bằng gấm xanh lá cây thêu kim tuyến lấp lánh,
theo sau là bốn phụ tá của ông. Một chiếc áo choàng dài bằng sa tanh đỏ khoác
trên vai của ông, đó là dấu hiệu cho biết ông sẽ phán quyết những bản án liên
quan đến sinh mạng.
Địch công tự mình ngồi vào ghế phía sau bàn xử án và cầm
lên một cuộn giấy. Sau đó, Hoàng San được dẫn đến trước công đường.
Trong thời gian chờ đợi ở trong tù hắn đã lành vết
thương. Hắn đã được ăn bữa ăn cuối cùng của mình với thịt nướng và hắn có vẻ
chấp chận số phận của mình.
Khi hắn quỳ xuống trước bàn xử án, Địch công trải một tờ
giấy và đọc to lên:
- Tội phạm Hoàng San sẽ bị chém đầu giữa pháp trường. Cơ
thể hắn ta được chặt ra thành từng mảnh và ném cho chó ăn. Đầu của hắn sẽ được
treo trên cổng thành ba ngày như là một lời cảnh báo.
Hoàng San bị
trói tay ra sau lưng. Bộ đầu gắn một tấm bảng dài màu trắng trên vai hắn, trên
đó ghi tên, tội ác đã phạm và hình phạt phải chịu viết bằng những chữ lớn. Sau
đó, hắn được dẫn đi.
Người thư lại
cao cấp đưa cho Địch công một tài liệu khác. Trải nó ra, ông ra lệnh cho đội
trưởng:
- Mang đến
trước mặt ta trụ trì Giác Ngộ và hai chị em họ Thanh!
Đội trưởng dẫn
vị trụ trì già đến trước công đường. Ông mặc một chiếc áo cà sa màu tím với
những đường nối màu vàng cho biết cấp bậc trong giáo hội của mình. Đặt cây gậy
sơn mài màu đỏ ông mang theo bên mình xuống đất, ông từ từ quỳ xuống.
Thanh Mai và
Thanh Ngọc được dẫn đến bởi một gia nhân của Địch công. Họ mặc áo dài màu xanh
lá cây với tay áo rộng, tóc của họ được cột bằng một dải lụa thêu, kiểu tóc của
các cô gái chưa lập gia đình. Đám đông nhìn chằm chằm với sự ngưỡng mộ hai cô
gái xinh đẹp.
Địch công nói:
- Bây giờ ta
sẽ đọc lời tuyên án về vụ án của ngôi chùa Phổ Độ.
Triều đình đã
quyết định toàn bộ tài sản của ngôi chùa sẽ bị tịch thu. Ngoại trừ đại sảnh
chính và một bên hội trường, toàn bộ các kiến trúc trong ngôi chùa đều bị san
bằng trong thời hạn bảy ngày, tính từ hôm nay.
Trụ trì giác
Ngộ sẽ được tiếp tục thờ phụng Phật bà Quan âm với sự hỗ trợ không quá bốn nhà
sư.
Kể từ khi cuộc
điều tra tư pháp đã chứng minh rằng hai trong số sáu căn phòng trong ngôi chùa
không có cửa vào bí mật, nó phải được hiểu theo thực tế là một phụ nữ đã có
mang trong thời gian lưu trú tại ngôi chùa được xem là do ân sủng vô hạn của
Phật bà Quan thế âm đại từ đại bi và không ai được nghi ngờ về tính hợp pháp
của đứa trẻ được sinh ra sau đó.
Bốn lạng vàng
được lấy từ kho tàng của ngôi chùa và được tặng như là một phần thưởng cho hai
chị em Thanh Mai và Thanh Ngọc. Thẩm phán huyện nơi quê quán của họ đã được
lệnh phải thêm trong giấy tờ đăng kí của huyện một nhận xét liên quan đến gia
đình họ Thanh. “Đã có công với quốc gia.” Như một kết quả cho việc này, gia
đình họ Thanh được miễn tất cả các loại thuế trong khoảng thời gian năm mươi
năm.
Địch công dừng
lại giây lát. Vừa vuốt râu ông vừa quan sát các khán giả. Sau đó rất chậm rãi
ông nhấn mạnh từng chữ:
- Chính phủ
triều đình lưu ý rằng đã rất bất mãn khi các công dân của Phổ Dương đã dám vi
phạm đặc quyền của Nhà nước khi tấn công bừa bãi và độc ác giết hại hai mươi
nhà sư, do đó đã phá vỡ những quy tắc pháp luật thông thường. Toàn bộ thị trấn
phải chịu hoàn toàn trách nhiệm cho sự phẫn nộ này. Chính phủ ban đầu dự tính
sẽ có các biện pháp trừng phạt nghiêm trọng. Nhưng sau khi nhận thức rõ, tuy
nhiên, xét đến trường hợp đặc biệt của vụ án và đề nghị khoan hồng với điều ác
đã xảy ra bởi thẩm phán của Phổ Dương. Chính phủ quyết định trong trường hợp này,
chỉ duy nhất trường hợp này là ngoại lệ, lòng thương xót sẽ đặt trên công lí.
Chính phủ chỉ đưa ra một cảnh báo nghiêm trọng.
Một tiếng thì
thầm của lòng biết ơn nổi lên từ đám đông. Một số người bắt đầu hô vang lời cổ
vũ quan án.
- Im lặng! –
Địch công hét lên bằng giọng nói như sấm.
Khi quan án từ
từ cuộn lại các tài liệu, vị trụ trì già và hai cô gái dập đầu mình xuống nền
nhà nhiều lần liên tiếp để bày tỏ lòng biết ơn của họ. Sau đó họ được dẫn đi.
Địch công đưa
ra một dấu hiệu cho đội trưởng. Lâm Phương được dẫn lên công đường bởi hai bộ
đầu.
Ông ta đã già
đi đáng kể trong suốt thời gian bị giam giữ trong tù. Đôi mắt nhỏ của ông chìm
sâu vào gương mặt hốc hác của mình. Khi ông nhìn thấy chiếc áo choàng đỏ trên
vai của Địch công và hình dáng kinh khiếp của người đao phủ, toàn thân ông bắt
đầu run rẩy dữ dội và hai bộ đầu phải giúp đỡ ông ta quỳ trước bàn xử án.
Khoanh tay
trong tay áo rộng của mình, Địch công ngồi thẳng mình trên ghế bành và sau đó
chậm rãi đọc bản án:
- Tội phạm Lâm
Phương bị kết tội đã có hành vi chống lại Nhà nước, pháp luật quy định hình
phạt cho tội ác này ở hình thức nghiêm trọng nhất. Theo đó tội phạm Lâm Phương
sẽ bị hành quyết bằng cách xé xác khi đang còn sống.
Lâm Phương
phát ra một tiếng kêu khàn khàn. Ông ngã gục trên sàn nhà. Trong khi đội trưởng
hồi sinh cho ông ta bằng cách đốt giấm dưới mũi, quan án nói tiếp:
- Tất cả tài
sản và bất động sản của tội phạm Lâm Phương, cùng với tài sản lưu động của y sẽ
bị Nhà nước tịch thu. Khi việc tịch thu này đã hoàn thành, một nửa số tài sản
trên đuợc giao lại cho bà Lương như là một đền bù cho những oan ức mà gia đình
bà ta phải chịu dưới bàn tay của tên tội phạm Lâm Phương.
Địch công dừng
lại và quan sát các hành lang. Bà Lương không có mặt trong số khán giả.
- Đây là – ông
kết luận – phán quyết chính thức của Nhà nước đối với Lâm Phương. Kể từ lúc tội
phạm chết đi và bồi thường được trả cho nhà họ Lương thì việc này cũng kết thúc
vụ kiện của Lương với Lâm.
Ông đập búa
xuống bàn và tuyên bố bãi đường.
Sau đó Địch
công rời bàn xử án để quay về văn phòng riêng của mình, khán giả bật ra tiếng
reo hò cổ vũ. Sau đó, mọi người cố gắng đi ra ngoài đường càng nhanh càng tốt
để cùng theo xe tù đến pháp trường.
Những xe tù đã
sẵn sàng trước cổng chính, được bao quanh bởi những kị sĩ từ đội quân đồn trú.
Tám bộ đầu áp giải Lâm Phương và Hoàng San ra bên ngoài và bỏ họ vào xe tù.
- Tránh đường,
tránh đường! - Các vệ sĩ hét lên.
Kiệu của Địch
công đi ra, được một nhóm các bộ đầu xếp thành hàng bốn dẫn đầu. Một nhóm tương
tự như thế đi phía sau. Họ đi theo các xe tù được những người lính bảo vệ xung
quanh. Đoàn rước chuyển động và hướng về cổng thành phía Nam.
Đến pháp
trường quan án rời kiệu của mình và được chỉ huy đơn vị đồn trú, rực rỡ trong
bộ áo giáp sáng bóng, dẫn đến bục xử án tạm thời đã được dựng lên đêm qua. Địch
công tự ngồi vào phía sau bàn xử án và bốn phụ tá của ông đứng vào vị trí của
họ bên cạnh ông.
Hai phụ tá của
đao phủ lôi Lâm Phương và Hoàng San ra khỏi xe tù. Những người lính xuống ngựa
và lập thành một vòng rào, những ngọn giáo của họ lấp lánh trong ánh sáng đỏ
của bình minh.
Một đám đông
dân chúng xúm quanh hàng rào. Họ nhìn với vẻ kinh sợ bốn con trâu cày to lớn
đứng đó, lặng lẽ ăn cỏ mới cắt từ một người nông dân.
Nhận được dấu
hiệu của quan án, hai phụ tá của đao phủ bắt Hoàng San quỳ xuống. Họ loại bỏ
tấm bảng trắng trên lưng hắn ta và nới lỏng cổ áo. Đao phủ nâng thanh gươm nặng
của mình và nhìn lên quan án. Địch công quăng chiếc thẻ bài ra giữa pháp trường
và thanh gươm nặng nề chém xuống trên cổ của Hoàng San.

