Gia Tộc Ma Cà Rồng (Tập 2) - Chương 12

CHƯƠNG 12

Cách đó vài tòa nhà, trong
khu căn hộ ba tầng của nhà Llewellyn, với cái tên thân
mật “Penthouse des Rêves” được đặt dựa theo vẻ lộng lẫy của nó,
nếu không muốn nói là lộng lẫy tới độ... kinh hoàng và khoe
mẽ, Forsyth Llewellyn đang đứng trước gian phòng bí mật phía sau
tủ giày. Ông nhanh nhẹn xoay nắm đấm cửa hai vòng sang phải, thêm ba vòng sang
trái, rồi lùi về phía sau khi cánh cửa làm bằng thép không gỉ dày năm inch từ
từ mở ra.

- Baaaa, lại chuyện gì nữa
đây? - Bliss hỏi trong lúc đứng cạnh ba mình. - Con đã hẹn
gặp Jaime tại sảnh khách sạn vào lúc tám giờ.

Trong tay cô là Tiểu thư
Ellie, một con chó giống Chihuhua. Đối với Bliss, con chó giống như
một người bạn thân thiết, gần gũi. Cái tên Tiểu thư Ellie
được Bliss đặt theo tên nhân vật yêu thích của cô, và đương nhiên
người đó sống ở Dallas rồi.

Đúng như đã hứa, Mimi đã sắp
đặt để Bliss hẹn hò với Jaime Kip trong buổi vũ hội. Đó hoàn
toàn là một cuộc hẹn mang tính bạn bè. Jaime không hề có chút hứng
thú nào với Bliss và ngược lại. Trên thực tế,
chính Jaime đã đề nghị họ hẹn gặp ở sảnh khách sạn St.
Regis vì cả hai đều đến tham dự vũ hội cùng gia đình. Bliss có
ấn tượng rõ rệt rằng Jaime hẹn hò với cô chỉ vì một lý do duy nhất là
để Mimi buông tha cho cậu ta. Nhiều lúc, Mimi có thể trở nên khá áp đặt nếu cô
ấy thực sự muốn tỏ ra như vậy. Bliss khoanh tay trước ngực và nhìn quanh
phòng thay đồ khổng lồ của bà mẹ kế. Căn phòng này chưa bao giờ thất bại trong
việc gây ấn tượng với những vị khách khi họ được mời đi tham quan nhà. “Căn
buồng” có diện tích dễ lên tới gần 190m2. Trong phòng có một bồn tắm
chìm so với mặt sàn và được lát bằng đá hoa cương travectin quanh bồn, ngoài ra
nó còn được trang bị thêm những chiếc vòi hoa sen xung quanh, khiến bạn có cảm
giác như đang tắm giữa một đài phun nước. Căn phòng kéo dài tưởng chừng như vô
tận được ốp toàn gương là gương, hầu ngụy trang một chuỗi những gian nhỏ chứa
cả ngàn bộ quần áo hàng hiệu, tất cả đều được phân loại và sắp xếp bởi trợ lý riêng
của BobiAnne. Quá tệ là phần nhiều trong số đó, theo đánh giá của
Bliss, đều tầm thường và thiếu thẩm mỹ. BobiAnne chưa bao giờ gặp một
chiếc áo pông-sô trang trí lông cò già và in hình hoa báo nào mà bà không
thích.

Lúc này, BobiAnne đang bận
bịu trong toa-lét[30] riêng của mình, và Bliss có thể nghe
thấy tiếng cười inh tai nhức óc vọng lại tới phòng thay đồ khi bà buôn dưa lê
bán dưa chuột với hai nhà tạo mẫu của mình.

Bliss nhìn vào hình ảnh
mình phản chiếu trong những chiếc gương kéo dài đến vô tận. Cuối cùng cô vẫn
quyết định mặc chiếc váy Dior xanh sẫm. Ba cô và cả mẹ kế đơn giản là không thể
thốt lên lời nào khi nhìn thấy cô trong chiếc váy mới.

- Ôi con yêu, trông con đẹp
quá. - BobiAnne thì thầm, ôm cô con gái riêng của chồng trong hai cánh tay
xương xẩu có vẻ như càng lúc càng dài ra do tập quá nhiều bài tập Pilates[31]. Bliss
có cảm giác như thể cô bị ôm bởi một bộ xương khô vậy. BobiAnne lúc nào cũng ca
ngợi vẻ đẹp của Bliss lên tận trời xanh, trong khi lại miệt thị vẻ
ngoài giản dị của cô con gái ruột. Jordan mới mười một tuổi, quá nhỏ
để được mời tham dự vũ hội; cô bé đã nhòm vào phòng lúc Bliss thay đồ
và đưa ra lời nhận xét của riêng mình.

[30] ở
đây không phải là toa-lét theo nghĩa nhà vệ sinh thông thường mà là tổ hợp
phòng tắm + thay đồ + trang điểm nhưng Bliss đã nhại lại kiểu dùng
tiếng Pháp của BobiAnne(toilette) nên Yu để nguyên phiên âm.

[31] Pilates:
tên hệ thống những bài tập thể dục tăng cường sức khỏe.

- Trông chị như một ả lẳng
lơ ý.

Bliss ném cái gối vào
đứa em gái lúc đó đã kịp rút lui. Sau khi cô trình diện ba mẹ chiếc váy, ba cô
đã đưa cô đến chỗ cái két sắt. Ông mở mấy cái ngăn kéo bọc da lộn được đặt làm
riêng theo đúng chỉ thị của BobiAnne. Bliss có thể nhìn thấy những
món đồ trang sức của bà mẹ kế, nào là những chiếc vương miện kim cương sáng lấp
lánh, nào là vòng cổ, nhẫn và cả những sợi dây chuyền đeo tay. Cứ như thể đang
ở trong tiệm Harry Winston vậy. Thực tế, người ta đồn rằng khi gia
đình nhà Llewellyn chuyển từ Texas đến Manhattan, phu nhân ngài thượng
nghị sĩ đã dọn sạch những cái hầm của tất cả các nhà buồn kim cương lớn nhất
vùng để ăn mừng sự thăng tiến của gia đình họ trong xã hội thượng lưu
New York.

Ba của Bliss lôi ra một
chiếc hộp nhung đen dài từ ngăn kéo cuối cùng.

- Cái này là của mẹ con. -
Ông nói, đoạn chỉ cho cô viên ngọc lục bảo to đùng, cắt thành hình vuông, vát
bốn góc, được gắn vào một sợi dây chuyền bạch kim.

- Ý ba là mẹ đẻ của con ấy.
Không phải BobiAnne đâu.

Bliss không thốt ra
được lời nào.

- Tối nay, ba muốn con đeo
nó. Đây là thời khắc quan trọng đối với chúng ta, đối với cả gia đình ta. Con
sẽ tôn vinh ký ức về mẹ con bằng sợi dây chuyền này. - Ngài thượng nghị sĩ tiếp
tục nói trong lúc vòng sợi dây quanh cổ con gái.

Bliss biết rất ít về mẹ
đẻ của mình, chỉ biết rằng bà sớm thoát khỏi chu kỳ này vì một lý do nào đó cô
không rõ. Ba cô chưa bao giờ đề cập tới chuyện này, và suốt từ thời thơ ấu đến
giờ, Bliss hiểu rằng mẹ cô là một đề tài gây nhiều đau đớn cho ông. Ngay cả kỷ
vật về bà cũng chẳng có nhiều ngoài một vài tấm ảnh còn sót lại nhưng chúng đều
đã mờ và bong tróc hết cả, vì vậy Bliss thậm chí còn không biết hình dáng
mẹ mình ra sao.

Mỗi khi Bliss hỏi
về mẹ đẻ của mình, ba cô chỉ nói rằng “hãy tập trung vào phần ký ức liên quan”
và rằng cô sẽ gặp lại mẹ nếu thời gian cho phép.

Con chó trong cánh
tay Bliss bỗng nhiên nổi khùng. Nó sủa lên từng hồi và gầm gừ khi
trông thấy viên đá.

- Tiểu thư Ellie! Dừng lại
ngay!

- Yên nào! - Thượng nghị sĩ
ra lệnh. Con chó ngay lập tức nhảy ra khỏi vòng tay củaBliss và chuồn
thẳng ra cửa.

- Ba làm nó sợ rồi đấy.

Bliss nhìn xuống viên
ngọc lục bảo, lúc này đang nép bên khe hở trên ngực cô. Nó khá nặng. Cô không
rõ mình có thích nó hay không. No to quá. Mẹ cô thực sự đã đeo nó sao?

- Viên đá này được gọi là
“Bông hồng của Lucifer”, hay “Sự hủy diệt của Lucifer”. - Ngài
thượng nghị sĩ giải thích với một nụ cười. - Con đã nghe câu chuyện về nó chưa?

Bliss lắc đầu.

- Chuyện kể rằng
khi Lucifer bị đuổi khỏi Thiên Đàng, một viên ngọc đã rơi khỏi vương
miện của ông ta. Viên ngọc đó được gọi là “Bông hồng của Lucifer”

- “Ngôi
sao Mai của Trái đất”[32]. Còn trong một số câu
chuyện khác, nó lại được gọi là Chén Thánh.

Bliss lặng im ghi nhận
thông tin vừa nghe được, vì cô không biết phải nghĩ thế nào về chuyện này. Mẹ
của cô sở hữu một viên ngọc liên quan tới bọn Máu Bạc ư?

- Tất nhiên là, - Thượng
nghị sĩ vừa lắc đầu vừa nói. - đó chỉ là chuyện kể thôi.

Đúng lúc đó, BobiAnne bước
vào phòng. Bà mặc một cái váy hiệu Versace trông thật đáng kinh hãi.
Cái váy trông như thể một tấm ván lợp làm từ nhựa vinyl pha kim loại
được phun sơn.

- Trông em thế nào? - Bà hỏi
chồng bằng một giọng ngọt ngào. Bliss và ba cô trao đổi một cái liếc
nhanh.

[32]
Xin giải thích một chút về tên gọi của QuỷSatan: Lucifer là tên đầu tiên
của Quỷ Satan, đây là một từ trong tiếng Latin có ý nghĩa
rất đẹp, nghĩa là “mang theo ánh sáng”, được nhắc đến lần đầu tiên trong Kinh
Isaiah (ghi những lời tiên tri và răn dạy của nhà tiên tri người Do
Thái Isaiah) để ám chỉ một thiên thần gãy cánh, rơi khỏi Thiên Đàng,
khi rơi xuống trái đất vẫn còn mang theo ánh sáng của nhà Trời, vì vậy gọi
là “lucifer” (lúc nàylucifer chưa phải danh từ riêng). Sau này
khi Kinh Thánh được dịch ra tiếng Anh, các dịch giả dùng từ The Morning
Star (Sao Mai) để dùng thay từ lucifer trong tiếng Latin (vì
sao Mai/ sao Kim là ngôi sao đầu tiên xuất hiện ở phía Đông lúc mặt trời mọc,
mang theo tia sáng đầu tiên trong ngày). Sau Kinh Isaiah, có nhiều
truyền thuyết nói về Quỷ dữ và trong một số câu chuyện người ta giả tưởng rằng
Quỷ dữ thực chất là một thiên thần gãy cánh bị Chúa đuổi khỏi Thiên Đàng, vì
vậy Lucifer dần biến thành danh từ riêng chỉ Quỷ dữ, cùng với tên The
Morning Star. Ngoài ra QuỷSatan còn được Kinh Thánh nhắc tới
bằng rất nhiều tên khác nhau, trong đó có rất nhiều tên có từ “Ánh sáng” thay
vì từ “Bóng tối” như nhiều người vẫn nghĩ, chỉ trừ 2 tên duy nhất là “Kẻ thống
trị Bóng tối của thế gian” và “Sức mạnh Bóng tối”. Tên Satan là tên
mãi về sau mới được nhắc đến lần đầu trong Kinh Tân Ước. Bộ Kinh này không còn
dùng tên Lucifer nữa (có lẽ vì ý nghĩa khá hay của từ này). Tuy
nhiên, giờ đây trong dân gian nhiều người vẫn chuộng dùng tên Lucifer.

- Đẹp lắm, em yêu. - Ba cô
nói với nụ cười đông cứng. - Chúng ta đi thôi nhỉ? Xe đang chờ.

Trước cửa khách sạn, một
nhóm đông đảo thợ săn ảnh đang tụ tập, và cả một nhóm càng lúc càng đông những
người đi đường tò mò bị giữ lại bởi đội bảo vệ và một đội NYPD (Sở Cảnh
sát New York).
Mỗi khi có chiếc Town Car[33] màu
đen nào đỗ lại trước lối ra vào của khách sạn, những ánh
đèn flash lại được dịp lóe sáng tới tấp cùng tiếng người nhốn nháo và
tiếng bấm máy tanh tách.

- Ta đến rồi đây. - BobiAnne
reo lên hoan hỉ khi bước ra khỏi xe và vịn vào cánh tay chồng.

Nhưng các
tay paparazzi chỉ hứng thú với mỗi Bliss.

- Bliss! Bên
này! Bliss! Một kiểu cho tôi nào! Bliss, hướng này!

- Váy của cô mang nhãn hiệu
nào?

- Ai thiết kế chiếc váy này?

Một vài tay phó nháy và
phóng viên còn tỏ ra lịch sự hỏi han vợ chồng Thượng nghị sĩ, đề nghị ông bà
phát biểu cảm tưởng về buổi vũ hội, nhưng rõ ràng Bliss vẫn là người thu hút
nhiều sự chú ý nhất.

Từ vỉa hè đến cửa ra vào của
khách sạn chỉ có mười bước chân, nhưng Bliss mất tới gần nửa giờ đồng
hồ mới vào được trong tiền sảnh.

[33]
Town Car: loại xe hơi có thân kiểu cổ, bên trong có vách ngăn giữa khoang
trước cho tài xế và khoang sau.

- Náo nhiệt thật.
- Bliss thốt lên, trông có vẻ hài lòng khi cuối cùng cũng vào được
bên trong tiền sảnh và thấy ngay bạn hẹn của mình đang đứng chờ ở phía bàn lễ
tân, trông có vẻ mất kiên nhẫn lắm rồi.

Toàn bộ Phòng Khiêu vũ
của St. Regis đã biến thành thế giới thần tiên lung linh trong tiết mùa
đông: những chùm đèn pha lê treo trên những sợi dây mềm gắn thạch anh, những
bông hồng Vẻ Đẹp Mỹ rạng rỡ nở khắp mọi nơi: chúng được dùng để trang trí những
chùm chúc đài trên không trung hoặc được cắm trong những bình lớn cao tới hơn
1m đặt ngay giữa bàn (nặng tới nỗi mà chân bàn phải được gia cố lại) và đương
nhiên không thể quên vòng hoa hồng khổng lồ ở mỗi lối vào. Một chiếc thảm trắng
như tuyết trải trên nền đá hoa cương dẫn từ phòng lễ tân phía trước vào trong
phòng khiêu vũ.

- Thượng nghị
sĩ Forsyth Llewellyn và phu nhân. - Một tiếng thông báo xướng lên khi
nhà chính khách cùng vợ xuất hiện ở đầu cầu thang. Một chùm ánh sáng chiếu vào
họ và các nhạc công dạo một hồi trống trang trọng.

- Ngài James Andrews
Kip và Cô Bliss Llewellyn.

Cả bốn người cùng chậm tiến
ra giữa sảnh khiêu vũ.

Hai dàn nhạc giao hưởng lớn
ngồi đối diện nhau ở hai đầu căn phòng, đang chơi một bản van-xơ nhẹ nhàng
trong lúc các ma cà rồng Máu Xanh đi qua đi lại trong những bộ xiêm áo lộng
lẫy. Cánh đàn ông hào nhoáng và quyến rũ trong những chiếc áo đuôi tôm, còn các
bà các cô với dáng vẻ siêu mảnh và kiểu cách không thể hơn được nữa trong những
chiếc váy dạ hội. Đúng là một cảnh quan huyền diệu. Ủy Ban thực sự đã nỗ lực
hết mình cho buổi tối hôm nay. Toàn bộ phòng khiêu vũ nhuốm một vẻ rực rỡ, sáng
chói đến lóa mắt: từ những chùm đèn pha lê cổ sáng lấp lánh đến sàn nhà lát đá
bóng lộn.

Jaime đưa Bliss tới
bàn của cô, chào tạm biệt và nhanh chóng biến mất trong suốt phần còn lại của
buổi tối. Thế cũng là quá đủ rồi. Bliss tìm thấy Mimi đang đứng cạnh
ba mẹ cô chỗ hàng người đón tiếp.

- Wow, xem kìa! - Mimi
thốt lên, ngay lập tức chuyển cái nhìn chăm chú vào sợi dây chuyền trên
cổ Bliss. - Đúng là đỉnh của đỉnh!

- Là của mẹ mình đấy.
- Bliss giải thích. Cô kể cho Mimi nghe truyền thuyết về viên ngọc
“Sự hủy diệt của Lucifer”.

Mimi nâng viên ngọc trên
tay, vuốt ve mặt đá lạnh băng. Khi chạm vào nó, cô bỗng bị đưa ngược thời gian
về nơi xảy ra trận chiến cuối cùng, những hình ảnh về cái ngày đen tối đó tràn
về trong óc cô cùng với tiếng kèn hiệu văng vẳng từ xa, Michaelcùng thanh
gươm rực lửa, sự hủy diệt, và rồi lạnh như băng. Cái lạnh băng giá... đánh thức
dòng máu bất tử trên cõi trần thế cùng với khao khát uống máu.

- Ồ. - Mắt Mimi đờ đẫn, tay
vẫn giữ viên đá. Và rồi cô bỗng thả rơi nó xuống như thể nó đốt cháy da thịt
cô. Bliss ngạc nhiên. Cô biết có điều gì đó đang xảy ra với Mimi, hình ảnh quá
khứ nhá lên, ký ức tràn về khi Mimi chạm vào viên ngọc. Nhưng tới khi
Bliss chạm vào nó thì chẳng có điều gì xảy ra cả. Chỉ là một viên ngọc lục
bảo vô tri vô giác. “Sự hủy diệt của Lucifer”. Cái tên khiến cô rùng
mình.

- Nó đúng là “Trái tim của
Đại dương”[34] đấy. - Mimi đùa - Hãy hứa với tớ là cậu sẽ không ném
nó khỏi boong tàu Titanic đấy nhé.

Bliss cố cười. Viên đá
55 cara vẫn nặng trĩu trên da thịt cô.

Bông hồng
của Lucifer. Sự hủy diệt của Lucifer. Hoàng tử Máu Bạc. Tài sản
quý giá nhất của ông ta đang ở trên cổ cô như một cái thòng
lọng. Bliss rùng mình. Một phần trong cô muốn giựt phăng sợi dây khỏi
cổ và ném nó đi càng xa càng tốt.

[34]
Trái tim của Đại dương: sợi dây chuyền giả tưởng xuất hiện trong phim Titanic
(1997), dựa theo hình mẫu sợi dây chuyền Hope Diamond nổi tiếng.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.