Gia Tộc Ma Cà Rồng (Tập 3) - Chương 24 - 25
CHƯƠNG
24
- Quá khứ đôi khi che mắt chúng ta những việc đang
xảy ra hôm nay.
Hiệu trưởng bắt đầu bài giảng của ông.
- Đó là lý do tại sao chúng ta đã phủ nhận về sự tồn
tại của Máu Bạc quá lâu. Bởi vì quá khứ đã nói với chúng ta họ đã không còn là
mối đe dọa. Bởi vì quá khứ đã che mắt chúng ta đối với sự tồn tại của họ. Chúng
ta đã quên những ngày đầu tiên trong lịch sử của chúng ta như thế nào.
Chúng ta đã quên về cuộc chiến tranh vĩ đại. Về kẻ thù của chúng ta.
Chúng ta trở nên yếu ớt và thỏa mãn. Hút Máu Đỏ và trở nên béo
ú, lười biếng và ngu dốt.
Một điều tốt đẹp để nói khi những chiếc nút
trên áo ghi lê của ông ta đang căng ra, Schuyler nghĩ. Đó là một
ngày thứ hai khác. Một cuộc họp của Ủy ban khác nữa. Lại là một cuộc họp
tẻ nhạt, vì họ sẽ không được thực hành mutatio ngày hôm nay.
Ngồi bên cạnh cô, Bliss và Oliver trông cũng
chán chường như cô. Chuyến viếng thăm đến Transitions đã gây ra nhiều nỗi
lo ngại cho tất cả bọn họ, đặc biệt là Bliss. Schulyer không biết họ mong
đợi thấy được điều gì, nhưng chắc chắn là không hi vọng thấy những kí ức
và cá tính của Dylan bị xóa hòa toàn.
Chắc chắn, Dylan không có vẻ như cậu sắp
làm họ điếng người bởi một đòn tâm trí hoặc bắt đầu phun ra những lời buộc tội
về một trong số họ là nô lệ của quỷ Satan, nhưng cậu
có vẻ như không còn là chính cậu nữa. Như thể cậu
là một người hoàn toàn khác. Cậu nhã nhặn, dễ chịu, và hoàn toàn ngu
si đần độn. Không có người bác sĩ nào quanh cậu để trả lời bất kỳ câu hỏi nào,
và các y tá sẽ không nói cho họ biết bất cứ điều gì ngoại trừ rằng Dylan, như
cô ta có thể nói, là “ổn”. Cậu đã nghiêm túc trong tất cả các buổi trị liệu và
đang “tiến bộ”.
Schuyler biết Bliss tự trách bản thân, nhưng họ
chẳng làm được gì cả. Không ai trong số họ biết làm thế nào để sửa chữa bất cứ
điều gì đã xảy ra với Dylan. Cô đã cố gắng an ủi Bliss nhiều nhất có thể. Cô
biết mình sẽ cảm thấy khủng khiếp như thế nào nếu cô thấy Jack như vậy. Nếu anh
nhìn cô như thể anh không biết gì về cô. Và vả lại, đó chính xác sẽ là điều xảy
ra khi anh kết hôn với Mimi. Anh sẽ hoàn toàn quên Schuyler, quên đi tất cả
những gì họ từng có với nhau.
Schuyler cố gắng chú ý đến những gì Warden Oelrich
đang nói. Đó là một thông tin quan trọng, nhưng cô đã không có sự kiên nhẫn cho
nó ngay sau đó. Ngồi ngay trước mặt cô là cặp sinh đôi nhà Force. Cô đã quan
sát khi họ bước vào phòng với nhau, cảm thấy bực bội khi thấy cảnh Jack phá lên
cười về chuyện gì đó mà em gái anh nói.
Mặc dù, tất nhiên, anh phải giả vờ. Bầu không khí ở
nhà đang điên cuồng với sự chuẩn bị cho hôn lễ. Những gói hàng khác nhau đến
mỗi ngày, và rất nhiều người gọi điện đến. Người lên kế hoạch hôn lễ cho Mimi,
Lizbet Tilton, đã đến với toàn bộ một phi hành đoàn của các nhiếp ảnh gia, nhà
tạo mẫu, người trồng hoa, và “nghệ sĩ âm thanh - cảnh quan” (từ chính xác dành
cho DJ, người đã tiếp nhận sau khi dàn nhạc đăng ký vào buổi sáng) cho Mimi phê
duyệt.
Schuyler cảm thấy muốn bệnh khi nghe họ nói về sự
kiện này. Không chỉ bởi vì sự kiện trong câu hỏi sẽ mang Jack xa khỏi cô mãi
mãi, mà còn là vì cách hành xử của Mimi, người nghĩ không ai từng làm hôn lễ
trước đó. Hôn lễ sắp tới thật ra có nhiều thuận lợi - Mimi quá bận rộn để việc
trộm vặt và các trò đùa độc hại cuối cùng đã chấm dứt.
Đôi khi Schuyler nhớ Jack rất nhiều, cô thấy một lỗ
hổng nhức nhối trong bụng như nó sẽ không bao giờ được lấp đầy. Cô ước gì anh
không che giấu cách mà anh cảm thấy về cô. Cô đã phải nhắc nhở mình rằng tất cả
chỉ là đóng kịch, nhưng đôi lúc sự thờ ơ của anh rất thật và thật khó để an ủi
mình với những kỷ niệm về các cuộc hẹn riêng tư của họ. Đôi lúc, cô cảm thấy
như thể những kí ức của cô chỉ là tưởng tượng, đặc biệt là khi cô nhìn thấy anh
trong các hành lang ở trường, hoặc khi anh hầu như không thừa nhận sự hiện diện
của cô trong ngôi nhà riêng của mình...
Cho đến khi một cuốn sách khác được nhét dưới cửa
phòng cô, một tín hiệu rằng sẽ an toàn cho cuộc hẹn. Cuốn cuối cùng là một cuốn
sách mỏng về thơ ca. John Donne. Đêm đó cô đã mỉm cười và trêu chọc anh về tính
cổ hũ của anh. Anh đã hỏi cô những loại thơ mà cô ưa thích, và cô nói cho anh
biết.
Trên bục giảng, Edmund Oelrich tiếp tục bài giảng
của mình.
- Một trong những thủ đoạn của các Croatan là sử
dụng ảo giác để thao túng kẻ thù của chúng.
- Các bạn không phải rơi vào mánh khóe của đôi mắt.
Các bạn phải sử dụng tầm nhìn trong tâm mình để thấy những gì đang thực sự xảy
ra trước mặt bạn. Sử dụng animadverto và những kỷ niệm quá khứ của các bạn để
thực sự giải quyết.
Ông yêu cầu Mimi phân phát giấy tờ cho tuần này.
Mimi lướt quanh phòng đi ra khỏi bảng ghim. Khi cô bước đến bàn của Schuyler,
cô cố tình va vào khiến tất cả sách của Schuyler rơi xuống sàn.
- Ồ! - Cô nói với vẻ không thành thật. Schuyler nhặt
sách lên với một cái cau mày. Cô đã chịu đựng Mimi đủ cho cả đời. Cô thắc mắc
làm thế nào mà các ma cà rồng khác chịu đựng được. Nếu cô phải dành phần đời
còn lại để đối phó với kẻ phù thủy này, cô thà sẵn sàng để cho Máu Bạc hại
mình.
Cô vẫn còn nhìn trừng trừng khi lướt qua cuốn sách.
Rồi mắt cô mở lớn. Phía trên đầu trang cô đang đọc là: Hôn lễ ma cà rồng, một
lịch sử.
Một số thành viên cười khúc khích và bối rối, và
Schuyler thấy mình đỏ mặt. Cô nhận thấy Oliver đánh dấu tài liệu với một không
khí thận trọng, trong khi Bliss vẽ nguệch ngoạc ở bên lề.
Hiệu trưởng hắng giọng trước khi diễn thuyết trước
các thính giả của mình một lần nữa.
- Hôm nay tôi muốn nói về những cặp sinh đôi ma cà
rồng. Ở tuổi các bạn, có rất nhiều quan tâm đến chủ đề này, và tôi nghĩ tôi sẽ
kết thúc buổi họp này với một lưu ý dễ chịu hơn. Các bạn đã quen với các hôn
lễ. Mỗi người trong chúng ta có một linh hồn gắn kết chặt chẽ được hình thành
trong quá khứ trên thiên đường của chúng ta. Trải qua nhiều thế kỉ, mỗi chu kỳ
chúng ta đều tìm kiếm người ghép đôi của mình để được ràng buộc với nhau một
lần nữa trong một cuộc đời mới.
Tất cả màu sắc bị rút hết khỏ mặt Schuyler khi cô
nghe những lời hiệu trưởng nói.
- Đôi khi thật khó để nhận ra linh hồn người ghép
đôi với chúng ta trong một lớp vỏ bọc khác. Hoặc, như trong một số trường hợp
cô đơn, cặp anh em song sinh đã không được gọi lên cùng một chu trình, và do đó
trở thành bị mất theo thời gian. Có những câu chuyện về những người yêu nhau,
những người đã tìm kiếm nhau một cách vô ích qua các thời đại, không bao giờ
tìm được người ghép đôi của họ.
Ngay trước mặt cô, Mimi bắt đầu xoa bóp phía sau cổ
của Jack.
- Tuy nhiên, đây là những trường hợp rất hiếm. Kể từ
khi có chỉ có bốn trăm người chúng ta, nó không phải là quá khó khăn để tìm thấy
nhau. Đoàn tụ hạnh phúc này thường là kết quả của một cuộc tìm hiểu ngắn và sự
giới thiệu với công chúng tại Four Hundred Ball. Hôn lễ phải được hồi phục lại
trong mỗi chu kỳ. Việc hồi phục lại hôn lễ làm thay mới tâm hồn cuộc sống chảy
trong tĩnh mạch của chúng ta. Đây là một trong những bí ẩn của giáo hội. Nhưng
có lẽ hôn lễ là nơi mà tất cả các truyền thuyết về tình yêu đích thực và lãng
mạn trong thế giới này đến. Máu Đỏ thậm chí còn có tên gọi cho nó: “linh hồn
người bạn đời”. Họ đã thực hiện nhiều truyền thống và tập quán của riêng họ. Lễ
cưới của họ là trực tiếp bắt nguồn từ lễ ban thánh thể của chúng ta.
- Viêc tìm kiếm người ghép đôi ma cà rồng của mình
là một trong những giai đoạn hạnh phúc và hiệu quả nhất trong chu kỳ của mỗi
người. Tôi biết một số bạn đã tìm thấy một nửa của mình, và tôi xin chúc mừng.
Trái phiếu là một phần không thể thiếu của cuộc sống của chúng ta. Nó nuôi
dưỡng và củng cố chúng ta. Chúng ta không đầy đủ nếu thiếu người ghép đôi của
chúng ta; chúng ta là một nửa của mình. Chỉ khi chúng ta tìm thấy và kết hôn
với linh hồn ghép đôi của chúng ta thì chúng ta mới có được kí ức và tiềm năng
đầy đủ của mình.
Schuyler không cần nghe hay đọc bất cứ điều gì nữa.
Cô nhìn Mimi và Jack. Thấy ánh sáng chiếu lên mái tóc bạch kim, thẳng mượt của
họ như thế nào, họ ngồi bên nhau trông đẹp như thế nào. Nhìn họ với nhận thức
mới rằng hai người họ bổ sung và cân bằng nhau trong tất cả các thuộc tính:
tính lém lỉnh của Mimi làm dịu đi tài hùng biện của Jack, tính hay gây gỗ của
cô ta được kiềm chế bởi tính tình của anh. Họ là hai nửa của cùng một người. một
cặp rất hợp nhau. Theo bản năng Schuyler cảm thấy có một phần trong Jack luôn
không thể tiếp cận với cô, đó là sự khác biệt với anh ấy mà cô sẽ không bao giờ
có thể đạt được.
Cô biết rằng rất hiếm khi hai linh hồn ghép đôi được
sinh ra trong cùng một gia đình trong một chu kỳ, nhưng không phải là không có,
và có một vài cặp trong quá khứ, khi các vị vua và hoàng đế thường kết hôn với
chị em của mình.
Trong trường hợp này nó đã xảy ra trong thời đại
hiện đại, có một thần chú để giữ Máu Đỏ không nhận thấy bất cứ điều gì lạ. Mimi
Force vẫn sẽ là Mimi Force sau hôn lễ, trừ việc Máu Đỏ sẽ cho rằng đó là bởi vì
cô là vợ của Jack chứ không phải là em gái của anh. Những kí ức sẽ dễ dàng thay
đổi, sự thật sẽ được uốn cong.
Schuyler thấy Jack quay sang Mimi với một cái nhìn
dịu dàng trên mặt anh. Về phần mình, Mimi chỉ đơn giản là sáng rực.
Cùng một lúc, Schuyler cảm thấy một nỗi buồn đau đớn
sâu sắc. Thật vô vọng khi nghĩ rằng cô sẽ có cơ hội hạnh phúc thực sự và lâu
dài, với Jack.
Phải có một cách, cô nghĩ một cách tuyệt vọng. Phải
có một cách để phá vỡ đính ước và được tự do để yêu bất cứ ai mà anh muốn.
Phải có.
Cô bắt đầu. Trong một thoáng, cô nghĩ cô đã nghe
thấy giọng nói của Jack trong đầu mình. Nhưng cô không còn nghe lại nữa. Tuy
nhiên, cô biết nó đã xảy ra. Cô không tưởng tượng ra nó. Cô thấy nhẹ nhõm hơn
sau tất cả những chuyện bất ngờ này, và lạc quan hơn.
Hai người họ vẫn còn hy vọng.
CHƯƠNG
25
Bliss không bao giờ hiểu sự say mê của Schuyler đối
với Jack Force và ước gì bạn mình sẽ từ bỏ việc này. Không có điều gì tốt đẹp
xảy ra với chuyện này. Mặc dù Bliss là một thành viên mới của Ủy ban và chỉ mới
bắt đầu chấp nhận cách này, cô luôn luôn hiểu một điều: bạn không được làm hỏng
đính ước. Hôn lễ là một chuyện rất nghiêm trọng. Không có gì có thể tách rời
Jack và Mimi, không gì có thể xen vào giữa họ. Ngay cả suy nghĩ đã là không thể
rồi. Bliss nghĩ Schuyler luôn xem nhẹ chuyện này, cô gái có mẹ là người đầu
tiên trong giống nòi họ phá vỡ đính ước và sống (nếu bạn có thể gọi là sống)
với những hậu quả. Tuy nhiên, như người ta thường nói, tình yêu là mù quáng.
Nhưng cô đã không nói “Mình đã nói với cậu rồi” sau
bài giảng. Bliss không phải là loại bạn đó. Không ai trong hai người nói chuyện
khi rời khỏi buổi học của Ủy ban. Oliver đã nhanh chóng bỏ đi thậm chí trước
khi buổi học giải tán, trong khi Schuyler ủ rũ và im lặng trên đường đi bộ từ
trường về nhà. Bliss đã không hỏi cô nếu cô vẫn còn gặp Jack tại căn hộ trung
tâm thành phố đó - một bí mật mà Schuyler đã vô tình nói ra vào một ngày nọ,
vài tháng trước, khi cô nói với Bliss về chiếc chìa khóa mà cô tìm thấy trong một
chiếc phong bì với một địa chỉ được nhét dưới cửa phòng mình. Ngày hôm sau, khi
Schuyler đến trường với vẻ đỏ mặt và mơ màng, Bliss đã hiểu ra.
Bliss đổ lỗi cho Jack Force. Cậu ta nên biết điều
tốt hơn. Cậu ta đã tiếp cận với sự khôn ngoan trong quá khứ của mình, trong khi
Schuyler chỉ là một linh hồn mới, thực sự mù quáng và ngớ ngẩn như một Máu Đỏ.
Cậu ta chỉ việc bỏ Schuyler một mình.
Cha mẹ của Bliss đều ở nhà khi cô về, khiến cô ngạc
nhiên. Bobi Anne thường có buổi điều trị mỡ thừa vào lúc này, và Forsyth được
cho là đang ở Washington vào tuần này. Cô đặt chìa khóa lên một chiếc dĩa bằng
bạc thật lên bàn trước và đi xuống hành lang chính, bị thu hút bởi những tiếng
cãi nhau.
Có vẻ như Forsyth và Bobi Anne đang la hét lẫn nhau.
Nhưng Bliss sớm nhận ra đó chỉ là năng lực ma cà rồng khiến cô nghe có vẻ như
vậy. Trong thực tế, họ thì thầm.
- Anh có chắc là anh hoàn toàn giam giữ nó không?
Đó là BobiAnne, nghe có vẻ kích động hơn bao giờ hết.
- Chắc chắn.
- Em đã nói với anh nên mang nó đi.
- Và anh đã nói với em là sẽ không an toàn. -
Forsyth đáp trả.
- Nhưng ai lấy nó? Ai thậm chí biết chúng ta giữ nó.
Ông ta thậm chí còn không nhận ra là đã nó đã mất...
Có một tràng cười trống rỗng.
- Em nói đúng. Ông ta là một kẻ tàn phế. Ông ta xong
việc rồi. Tất cả những gì ông ta làm là than khóc và nghiền ngẫm những tấm ảnh
cũ, hoặc nghe những băng ghi âm cũ. Trinity không tự chủ được. Thật là thảm
hại. Không có cách nào ông ta biết được.
- Vậy thì ai?
- Em biết những nghi ngờ của anh mà.
- Nhưng nó chỉ là một cô bé.
- Nó còn hơn thế nhiều. Em biết mà.
- Nhưng làm thế nào chúng ta có thể chắc chắn?
- Chúng ta không thể.
- Trừ khi...
Giọng nói của họ nhạt dần, và Bliss leo lên cầu
thang lớn vào phòng của cô. Cô thắc mắc những gì mà họ đang nói. Nghe có vẻ như
họ đã bị mất một thứ gì đó. Tâm trí cô chợt lóe lên hình ảnh chiếc vòng cổ mà
cô đang đeo. Cô chưa trả lại nó cho cha sau cái đêm ở Four Hundred Ball. Nhưng
ông cũng chưa bao giờ đòi lại. Không thể là chiếc vòng cổ được, vì Bobi Anne đã
có lần nhìn thấy cô đeo nó và nhận xét là nó rất hợp với màu mắt cô.
Cô bỏ đồ đạc trong phòng và nhấc điện thoại lên.
Dylan ở trong tâm trí cô cả ngày sau chuyến thăm. Cô không thể tin rằng anh
thậm chí còn không nhớ cô. Cô không biết nên cười hay khóc khi nghĩ về anh. Bliss
thay bộ đồng phục ở trường và mặc một bộ khác thoải mái hơn. Cô cuốc bộ đến nhà
bếp, nơi cô thấy Jordan đang làm bài tập trên quầy.
- Có chuyện gì vậy? - Jordan hỏi, ngước lên từ quyển
sách. Đứa trẻ trong tất cả các lớp danh dự - điều mà Bliss không đạt được cho
đến khi máu ma cà rồng góp phần vào.
- Không có gì? - Bliss lắc đầu.
- Về chàng trai đó, phải không? Bạn chị à? - Jordan
hỏi.
Bliss thở dài và gật đầu.
Cô thấy nhẹ nhõm khi em gái mình không ép cô nói về
chuyện này. Thay vào đó, Jordan bẻ thanh kẹo Toblerone làm đôi. Đó là món kẹo
ưa thích của Jordan, và cô bé giấu nó trong phòng vì Bobi Anne sẽ mãi diễn
thuyết về cân nặng của cô bé.
- Cám ơn. - Bliss nói, cắn một miếng. Sô cô la thật
ngọt ngào và ngon tuyệt khi nó tan chảy trên lưỡi cô. Bliss cảm động. Em gái cô
đã cố gắng làm cô cảm thấy tốt hơn bằng cách duy nhất mà cô bé biết.
- Em có cần giúp đỡ gì không? - Cô hỏi, như một cách
để nói cô đánh giá cao cử chỉ chu đáo này.
- Không. - Jordan lắc đầu. - Dù gì thì chị không có
hy vọng với toán học rồi.
- Em đúng đó. - Bliss cười. Cô bấm chiếc điều khiển
từ xa về phía chiếc ti vi nhỏ hiệu Plasma đang treo lơ lửng trên quầy.
- Việc này có làm phiền em không? - Cô hỏi, bấm nhẹ
qua các kênh.
- Không.
Bliss ăn nốt miếng sô cô la và xem ti vi trong khi
Jordan tiếp tục làm việc về các vấn đề toán học của mình. Khi Forsyth và Bobi Anne
bước vào nhà bếp một vài giờ sau đó để tập hợp gia đình ăn tối, họ thấy hai chị
em vẫn ngồi lặng lẽ bên cạnh nhau.

