Thất thân làm thiếp - Chương 080

Chương 80: Vượt qua tâm ma

Nếu đã nói dối
Phượng Cô như vậy, ngày hôm sau, Vãn Thanh bất đắc dĩ phải đến Tuyết Linh Các.

Không biết Ngân
Diện với Phi Tuyết có quan hệ thế nào, Phi Tuyết bình thường không dễ dàng gặp
mặt, không biết có phá lệ gặp nàng không?!

Thật sự Vãn
Thanh có chút lo lắng, cũng biết mình làm thế là không hay, ai có nguyên tắc
sống của người nấy, phá nguyên tắc sống của một người, là điều không tốt chút
nào. Nếu trước kia Phi Tuyết có nguyên tắc không gặp người, dù cho bây giờ nàng
ấy đồng ý, khó tránh gặp nhau có điều mất tự nhiên.

Tuyết Linh Các
vừa mở cửa, đã có vô số khách nhân tiến vào.

Vãn Thanh mang
theo Hồng Thư đi tới cửa, đứng ngoài cửa đón khách là hai người hầu, bộ dạng
thanh lệ, mỉm cười chào khách, vì vậy Vãn Thanh cười mỉm hỏi: “Cô nương, ta
muốn cầu kiến Phi Tuyết cô nương.”

“Phu nhân, Phi
Tuyết cô nương nhà ta ngày thường không gặp khách, nếu phu nhân muốn nghe đàn,
có thể yêu cầu người khác, cô nương ở đây ai cũng có tài năng vượt trội, mặc dù
không thể so sánh với Phi Tuyết cô nương, nhưng cũng là tuyệt sắc giai nhân,
cầm kỳ thư họa, thi từ ca phú có thể nói là tuyệt vời.” Một người hầu nhanh
nhẹn nói, lời lẽ vô cùng khéo léo, trên môi vẫn thường trực nụ cười ngọt như
mật, đẹp như một đóa hoa.

Người hầu còn
lại nhận ra nàng là người hợp tấu cùng Phi Tuyết hôm qua, hỏi dồn dập: “Phu
nhân có phải là người hợp tấu cùng Phi Tuyết cô nương hôm qua – Vân quốc tài
nữ, phu nhân của Phượng gia Phượng Vũ Cửu Thiên – Thượng Quan Vãn Thanh?!”

“Ân.” Vãn Thanh
nhẹ cười một tiếng, gật đầu đáp.

“Hôm qua người
hát hay lắm! Ta nghe đến ngẩn cả người, ta chưa từng nghe ai hát hay như vậy!
Cảm giác như si như túy, khiến ta đến lúc ngủ mà còn nghe tiếng người hát trong
giấc mơ!” Nàng hưng phấn nói, vô phương khống chế, nói một lúc lâu vẫn không
ngừng.

“Được rồi, Thải
Ngọc, ngươi không hưng phấn đến mức quên cả nhiệm vụ của mình đấy chứ!” Người
hầu đứng cạnh nhẹ giọng trách mắng.

Thải Ngọc lè
lưỡi, quay sang Vãn Thanh cười cầu tài.

Vãn Thanh mỉm
cười đáp lại nàng.

Người hầu nói
tiếp: “Phu nhân là người đầu tiên mà Phi Tuyết cô nương phá lệ mời lên đài hợp
tấu, có thể thấy Phi Tuyết cô nương đối với phu nhân không giống như với người
khác, chi bằng để nô tỳ đưa phu nhân đi gặp chủ sự.”

“Vậy làm phiền
cô nương.” Vãn Thanh nói cảm ơn, rồi sau đó đi theo nàng vào Tuyết Linh Các.

Trong các là
một nữ tử mặc váy xanh nhạt thêu hoa đang đón tiếp khách nhân, nụ cười tươi
tắn, là người lão luyện trong việc ứng xử.

Nhìn thấy nàng
đi tới, đầu tiên là sững sờ, rồi sau đó lại hồi phục vẻ mặt thong dong, đi tới
trước mặt nàng: “Phượng thiếu phu nhân?”

“Hạ cô nương.”
Tối hôm qua nghe Ngân Diện nói qua, chủ sự Tuyết Linh Các tên gọi Hạ Thanh,
nhưng nàng không ngờ, Hạ Thanh lại trẻ như vậy, hoàn toàn không giống như tưởng
tượng của nàng.

Nàng một mực
cho là chủ sự thanh lâu – phải là những phụ nữ ba mươi đến bốn mươi tuổi, mới
có đủ sự lão luyện, để có thể ứng phó với các loại khách hàng, không ngờ có
người trẻ như này, lại có thể điều hành Tuyết Linh Các vững vàng như thế.

Không khỏi cảm
thấy khâm phục.

“Hôm qua Phi
Tuyết đã đặc biệt thông báo với ta, phu nhân tạm thời đi theo ta.” Hạ Thanh
cười với Vãn Thanh, sau đó đi trước dẫn đường.

Qua bao lần rẽ
ngang rẽ dọc, đi qua vài đình đài lầu các, đi hết một rừng trúc, mới tới trước
một tòa nhà trang nhã.

Vãn Thanh ngẩng
đầu, thấy trên cửa hai chữ TUYẾT VIÊN rất đẹp, nét bút cứng cáp hữu lực, sắc
bén mà phóng khoáng, nhìn ra được người viết rất cương nghị và kiêu ngạo.

Chỉ tiếc không
đề tên người viết.

Nàng quay đầu
lại hỏi: “Chữ này là do ai viết?”

Hạ Thanh dường
như không ngờ nàng sẽ hỏi như thế, vì vậy nói: “Đây là Phi Tuyết cô nương
viết.”

“Sao!” Vãn
Thanh thở dài: “Không ngờ Phi Tuyết cô nương thanh cao ngạo khí, phong thái
tuyệt sắc, chữ viết lại có khí khái và sự cương nghị của nam nhân, thật sự
khiến Vãn Thanh thán phục không thôi!”

Nghe Vãn Thanh
nói, Hạ Thanh quay đầu, dùng ánh mắt khó hiểu nhìn nàng, nhưng vẫn không nói
cái gì, đẩy cửa ra, dẫn nàng đi vào.

Trong sân là
những cây tùng xanh ngắt, không ngờ có một cây hoa ngọn cỏ, cho người ta cảm
giác trong trẻo lạnh lùng cứng cáp.

Chỗ này, nhìn
ngược nhìn xuôi thế nào, cũng giống chỗ ở của đàn ông, không tìm được nửa điểm
ôn nhu của nữ nhân.

Đi tới trước
cửa phòng, Hạ Thanh nhẹ nhàng nói: “Phi Tuyết cô nương, có Phượng phu nhân cầu
kiến.”

“Mang nàng đi
vào.” Từ trong phòng vang lên âm thanh hơi khàn khàn.

Hạ Thanh sau
khi nghe xong xoay người, khoát tay nói: “Mời phu nhân!”

Vãn Thanh khẽ
cười một tiếng: “Làm phiền Hạ cô nương.”

“Nói gì vậy,
Phượng thiếu phu nhân là khách quý mà!” Hạ Thanh lễ phép nói, trên mặt thủy
trung duy trì nụ cười khách khí.

Không biết vì
sao, Vãn Thanh luôn có cảm giác, Hạ Thanh đối nàng có chút địch ý, nhưng mà
không biết địch ý từ đâu mà đến.

Cười thầm một
tiếng, xem ra, mấy ngày nay nàng bị Phượng Cô chèn ép quá nên trở nên đa nghi.

Nhẹ nhàng đẩy
cửa đi vào.

Vừa mở cửa,
liền mùi Dạ Lai Hương yếu ớt xông vào mũi, nhạt nhưng vẫn rõ ràng, lại mơ hồ
như không thật.

Phi Tuyết đang
ngồi trên ghế, dựa cả người vào thành ghế, mặc một bộ quần áo màu trắng, bên
hông là một con bướm tết bằng chỉ, dây lưng bằng tơ sống buông trên mặt đất,
tạo nên một cảnh vô cùng đẹp mắt.

Mái tóc đen dài
buông trước ngực, mắt hạnh tĩnh lặng, dường như mới ngủ dậ, mang theo vẻ tuyệt
lệ chi tư, nhìn nàng lúc này trong trẻo lạnh lùng, trong mắt có một ít vui vẻ.

Tiếc là vẫn
không thể nhìn thấy gương mặt thật của nàng, trên mặt nàng vẫn có mảnh lụa che
mặt.

Nhưng mà thế
này cũng đủ để người ta phun huyết rồi!

Không biết vì
sao, Vãn Thanh không đành lòng mở miệng, sợ nếu mở miệng, sẽ đánh vỡ cảnh này.

“Phu nhân mời
ngồi.” Cuối cùng Phi Tuyết mở miệng, thanh âm khàn khàn ôn hòa như gió xuân.

“Cám ơn Phi
Tuyết cô nương.” Vãn Thanh cảm tạ nói, ngồi xuống một bên.

Hạ Thanh thấy
tình cảnh này, lúc này mới mở miệng: “Hai người từ từ nói chuyện, ta còn có
công việc, ta đi trước, lát nữa sẽ có người mang trà lên.” Nàng nói xong liền
đi, vô cùng lưu loát.

Không lâu sau,
có tỳ nữ mang trà lên.

Vãn Thanh cảm
thấy có chút kỳ quái, trong Tuyết Viện dường như chỉ có một mình Phi Tuyết, rất
im ắng, ngay cả một thị nữ cũng không có, muốn uống trà cũng phải ra ngoài gọi,
Phi Tuyết ở chỗ này không lẽ không thấy bất tiện?

Phi Tuyết thấy
Vãn Thanh nhíu mày suy tư, biết nàng đang suy nghĩ cái gì, thản nhiên cầm lấy
chén trà, nhẹ nhàng cầm nắp chén trà phất qua nước trà, hỏi: “Phu nhân đang
thắc mắc tại sao trong Tuyết Viên không có lấy một thị nữ?”

Bị Phi Tuyết
nói trúng tim đen, Vãn Thanh có chút ngượng ngùng, dù sao thì thắc mắc chuyện
riêng tư của người khác rất là không hay, cả mặt đỏ bừng vì xấu hổ.

Nhưng mà Vãn
Thanh cũng không có giấu giếm, thành thực gật đầu: “Vãn Thanh đúng thật là đang
nghĩ điều này, khiến cô nương chê cười!”

Phi Tuyết nhìn
dáng vẻ khả ái rất ít thấy của nàng, trong khoảnh khắc nhìn nàng ngây dại,
nhưng rất nhanh sau đó khôi phục lại trạng thái bình thường, rồi sau đó chậm
rãi ngồi thẳng lên, nhẹ nhàng hất mái tóc dài với một dáng vẻ vô cùng uyển
chuyển quyến rũ.

Xoay người một
cái, miếng lụa mỏng phất lên, chén trà chạm vào môi người đẹp.

Vãn Thanh đang
thắc mắc với miếng lụa che mặt nàng sẽ uống trà như thế nào, ai ngờ chỉ trong
thời gian đủ nháy mắt một cái, nàng đã uống xong rồi, Vãn Thanh lộ ra chút tiếc
nuối, vậy là mất một cơ hội đánh giá gương mặt mỹ nhân.

Hồng Thư đứng
phía sau Vãn Thanh, vừa rồi cũng một mực quan sát hành động của Phi Tuyết, vốn
định là chờ nàng uống trà để nhìn thấy gương mặt thật của nàng, trở về còn bẩm
báo với Gia, không ngờ Phi Tuyết cũng là người tập võ, chỉ cần quay đầu một
cái, lụa mỏng khẽ bay lên, đã uống xong ngụm nước trà, nhanh đến nỗi Hồng Thư
còn chưa kịp nhìn.

Phi Tuyết nhìn
hai nàng, trong lòng đương nhiên là hiểu rõ suy nghĩ đó, nhưng không nói mà chỉ
cười, giơ chén trà lên, nói: “Mời phu nhân nếm thử, hôm nay trà được pha rất
ngon, nhạt mà vẫn ngọt, lúc mới uống thì hơi đắng, nhưng sau đó rất ngọt, cả
răng môi như được tẩm hương.”

“Tốt.” Vãn
Thanh gật đầu, cầm lấy chén trà lướt qua một lần. Trên mặt lộ ra vẻ tán thưởng.

“Trà này quả
nhiên là không tầm thường, có đắng có ngọt, không có nửa phần sáp vị, như hâm
nóng cổ họng mà vẫn có chút mát lạnh, chỉ sợ không chỉ trà là loại nổi tiếng,
mà nước pha trà cũng là loại đặc biệt.”

Lúc còn chưa
lấy chồng, phụ thân là quan thị lang, cũng coi như giàu có, hơn nữa phụ thân
làm người có chút tham lam, vì vậy thỉnh thoảng lại có người tặng lễ vật.

Số người tặng
trà không ít, hơn nữa tất cả đều là trà ngon cực phẩm, cho nên đã nuôi dưỡng
cho nàng một cái lưỡi vô cùng kén chọn, lại thêm việc hàng ngày nhàn rỗi, nên
nàng dành không ít thời gian nghiên cứu nghệ thuật pha trà.

Trà ngon, đương
nhiên là do pha, cái quan trọng hơn là chất lượng nước dùng để pha.

Phi Tuyết sau
khi nghe xong lộ ra vẻ vô cùng tán thưởng, liền hỏi: “Theo
ý phu nhân, nước để pha trà là loại nước gì?”

Vãn Thanh liền
nếm thêm một ngụm, rồi sau đó từ từ nói: “Mùi trà thơm ngát, có hương thơm mát
lạnh của hoa mai, nước trà không có nửa điểm tạp chất, Vãn Thanh phỏng đoán,
nước này là tuyết lấy vào sáng sớm mùa đông tan ra.”

Nói xong quay
sang Phi Tuyết: “Phi Tuyết cô nương, không biết ta đoán có đúng không?”

Phi Tuyết tỏ vẻ
tán thưởng, cười nói: “Không hổ là tài nữ đương thời, thưởng trà cũng tinh
thông hơn người, khiến Phi Tuyết bội phục!”

“Phi Tuyết cô
nương quá khen, Vãn Thanh chẳng qua là múa rìu qua mắt thợ thôi!” Vãn Thanh
cười nhẹ, không biết vì sao, nói chuyện cùng Phi Tuyết, nàng cảm giác rất tự
nhiên, không chút xa lạ khách khí.

“Tài văn chương
của phu nhân là báu vật của quốc gia!” Phi Tuyết cười một tiếng, phong thái vô
cùng thu hút, tóc dài buông xuống, ngón tay ngọc khẽ nhấc lên.

Dứt lời dường
như nàng đột nhiên nhớ ra cái gì, bất ngờ đứng dậy.

Vãn Thanh lúc
này mới nhận ra Phi Tuyết vô cùng cao, hơn nàng non nửa cái đầu, với nữ nhân mà
nói, thế là cao lắm lắm.

Xem ra những
thị nữ tung hoa đều là đặc biệt tuyển lựa, bởi vì lúc ấy mặc dù biết nàng cao,
nhưng không cao hơn mấy thị nữ đó nhiều lắm.

Khi Phi Tuyết
đứng trước mặt Vãn Thanh, Vãn Thanh mới thực sự cảm nhận được sự cao gầy của
Phi Tuyết.

Tuy là Phi
Tuyết cao to như vậy, nhưng nhìn qua không hề thô, vẫn rất ôn nhu mềm mại.
Ngược lại cho người ta cảm giác cao to mà tao nhã!

“Phu nhân có
bằng lòng đi đến nơi này với Phi Tuyết một lúc không?” Nàng dùng thanh âm hơi
khàn nhẹ nhàng hỏi, mang theo vài phần hưng phấn, thiếu đi sự trong trẻo lạnh
lùng, thêm chút trẻ con.

Vãn Thanh cười
một tiếng: “Được!”

“Chúng ta đi!”
Vừa nói liền cầm tay Vãn Thanh.

Tay Phi Tuyết
cũng rất lớn, giống như tay nam nhân, lòng bàn tay thô ráp, có lẽ là do quanh
năm luyện võ, xem ra nàng không chỉ biết khinh công, kiếm pháp nhất định không
tệ, bởi vì lòng bàn tay này rất thô!

Hồng Thư theo ở
phía sau, thấy Phi Tuyết kéo tay phu nhân, không biết vì sao, nàng cảm thấy khó
chịu, nhưng tại sao lại thấy khó chịu thì không hiểu được.

Dù sao, đều là
nữ tử với nhau, nắm tay là chuyện rất bình thường, không có gì đáng để suy
nghĩ!

Nhưng mà Hồng
Thư vẫn cảm thấy không thoải mái, phải trơ mắt nhìn con người cao to kia, còn
có đôi tay to hơn tay của phu nhân rất nhiều, nàng thật sự muốn kéo phu nhân
ra.

Ai ngờ nàng
thấy Phi Tuyết không vừa mắt, Phi Tuyết cũng thấy nàng không vừa mắt, Phi Tuyết
trừng mắt nhìn nàng: “Vị cô nương này, phu nhân nhà ngươi có ta chiếu cố là
được rồi, ngươi ở đây đi! Đừng làm mất nhã hứng của chúng ta!”

Phi Tuyết không
chút khách khí nói!

Sắc mặt Hồng
Thư trở nên tối đen, liền tức giận, Vãn Thanh đành lên tiếng, Hồng Thư có chút
xấu hổ, không tự nhiên, dù sao lời của Phi Tuyết cũng có lí, nhưng mà Hồng Thư
vẫn không có cảm tình với Phi Tuyết, có điều vì biết là Phi Tuyết không có ác ý
nên không chỉ trích lại được.

Vãn Thanh đành
dùng bộ mặt vô cùng ủy khuất nhìn Hồng Thư: “Ta đi với Phi Tuyết cô nương một
lát thôi rồi sẽ trở về, Hồng Thư tỷ tỷ, ngươi có thể ở lại đây, coi như uống
mấy chén trà ngon được không?”

“Nhị phu nhân!”
Hồng Thư có chút bất đắc dĩ, nhưng Nhị phu nhân nói còn dùng giọng điệu làm
nũng, làm nàng muốn cực tuyệt cũng không cự tuyệt được, hơn nữa, Nhị phu nhân
xưa nay có nỗi buồn mà chẳng biết tâm sự với ai, khó khăn lắm mới gặp được Phi
Tuyết, tuy có chút kỳ quái, nhưng Phi Tuyết đối xử với Nhị phu nhân rất tốt,
hơn nữa phu nhân với Phi Tuyết cũng như gặp tri kỉ, lúc trò truyện với Phi
Tuyết vô cùng vui vẻ, Hồng Thư không đành lòng nói cái gì nữa.

Vì vậy không
thể làm gì khác hơn là miễn cưỡng gật đầu: “Nếu Nhị phu nhân đã mở miệng, nô tỳ
chờ người ở đây!” Nói xong còn không quên trừng mắt nhìn Phi Tuyết, tức giận
nói: “Phải chiếu cố Nhị phu nhân thật tốt!”

Phi Tuyết không
để ý tới nàng, lôi kéo Vãn Thanh rồi chạy.

Chỉ phi thân
một cái, đã tới hậu viện, vẫn như trước trồng đầy cây tùng cứng rắn, cảm giác
rất hiu quạnh, Vãn Thanh quay đầu nhìn nàng: “Người ta nói thanh tùng kiên cường,
dù gãy cũng không cong (giống người quân
tử, thà chết chứ không chịu nhục hay luồn cúi),
Phi Tuyết cô nương thích
thanh tùng như thế, chắc hẳn là một người tốt!”

“Phi Tuyết trời
sanh tính tình lãnh đạm, đối với thế tục không hứng thú, vốn không định trồng
cái gì, nhưng Hạ Thanh nhìn thấy không hay, nhất quyết phải trồng cái gì đó,
cuối cùng thỏa hiệp, nên vì vậy mới trồng cây tùng.” Phi Tuyết nhẹ nhàng nói,
thuận tay hát những sợi tóc dài lòa xòa trước trán, tuy không nhìn thấy mặt mũi
của Phi Tuyết, nhưng có thể cảm giác được sự cuồng ngạo của nàng qua những
đường nét đang hiện ra trước mắt.

Qua rừng tùng,
liền thấy một cảnh tượng khác.

Khắp nơi là mùi
Dạ Lai Hương, càng vào sâu, mùi Dạ Lai Hương càng đậm.

Khó trách trên
người Ngân Diện và Phi Tuyết luôn có mùi Dạ Lai Hương thoang thoảng, xem ra,
tất cả đều là nhờ mảnh đất này!

Nhưng mà ngửi
thấy mùi này, Vãn Thanh cũng không dám đến gần.

Dạ Lai Hương,
hoa nở ban đêm hương khí bay xa ngàn dặm, là mùi mà loài rắn yêu thích nhất,
chỉ cần có mùi Dạ Lai Hương, thì có bóng dáng loài rắn.

Chỗ này nhiều –
Dạ Lai Hương như vậy, chỉ sợ là có không ít rắn.

Vãn Thanh không
tránh khỏi sợ hãi.

Phi Tuyết phát
hiện Vãn Thanh tái mặt, liền hỏi: “Làm sao vậy?”

“Ta sợ rắn.”
Vãn Thanh nói nhỏ, đảo mắt nhìn quanh, quả nhiên có con rắn đi đến.

“Thì ra là
thế!” Phi Tuyết dường như không ngờ nàng sẽ trả lời như thế, gương mặt rất vui
vẻ, ôn hòa như gió xuân.

“Ngươi không
cần sợ, mấy con rắn này, kỳ thật không có gì đáng sợ! Không, nói chính xác thì
trên đời này không có gì đáng sợ, chẳng qua là tâm lý cả thôi!” Phi Tuyết nói
xong, kéo tay Vãn Thanh.

Thanh âm khàn
khàn nói: “Đi theo ta!”

Nói xong liền
đem Vãn Thanh đang bám vào người phi thân thẳng vào giữa Dạ Lai Hương.

Mặt Vãn Thanh
trắng bệch, cho dù nàng biết sợ rắn là do tâm lý ám thị, nhưng mà nàng không có
cách nào vượt qua nỗi sợ tâm lý đấy, nàng sợ nhìn thấy rắn.

Trườn dưới đất,
mềm nhũn, còn không ngừng khè khè!

Mỗi lần thấy
con mắt bé như sợi chỉ độc ác nhìn nàng chăm chú, còn liên tục phun khí, nàng
liền không giấu được sự sợ hãi đến từ đáy lòng.

Phi Tuyết ôm cả
người nàng vào lòng, rồi sau đó phi thân vào trong rừng Dạ Lai Hương đến bên
một cái ao nhỏ, bên cạnh còn có một hòn đá to.

Phi Tuyết khẽ
kéo váy, thuận thế ngồi trên tảng đá, xem ra vô cùng quen thuộc, chắc là thường
xuyên ngồi ở đây.

Vãn Thanh dù
thế nào cũng không dám ngồi xuống, đảo mắt nhìn trái nhìn phải, toàn thân đã
toát mồ hôi lạnh. Nhìn Dạ Lai Hương ở khắp nơi, cảm giác giống như là đang nhìn
thấy chỗ nào cũng có rắn, đầu óc bắt đầu lảo đảo muốn ngất xỉu.

“Ngồi ở bên
cạnh ta.” Phi Tuyết nói.

Mặt Vãn Thanh
đã tái dại quá nửa, tâm tình bắt đầu nôn nóng nói: “Phi Tuyết cô nương, mang ta
trở về!” Thanh âm vô cùng lãnh liệt.

Nàng không
thích đùa thế này, Phi Tuyết hơi quá đáng!

Biết rõ nàng
sợ, còn cố ý mang nàng vào giữa rừng Dạ Lai Hương!

Phi Tuyết không
nghờ phản ứng của Vãn Thanh kịch liệt như thế, có chút kinh ngạc, nhưng chỉ
liếc một cái, rồi không thèm nhìn Vãn Thanh nữa.

Trong lòng Phi
Tuyết tự có suy nghĩ của riêng mình, một người, nếu không thể vượt qua bóng ma
tâm lý của mình, thì cái bóng ma tâm lý này, vĩnh viễn sẽ là nhược điểm của
người ấy, rất dễ trở thành điểm trí mạng cho kẻ thù tấn công. Huống chi là sợ
rắn, càng dễ để kẻ địch tấn công. Chỉ cần đối phương giơ ra một con rắn, nàng
đã bó tay chịu trói, không có sức phản kháng rồi!

Cho nên, Phi
Tuyết nhất định phải vì Vãn Thanh mà loại bỏ cái bóng ma tâm lý này.

Chỉ thấy tay
Phi Tuyết giơ lên, lấy ra một cây đàn từ chỗ gần đấy.

Đây là cái đàn
Phi Tuyết cất ở đây, khi nào rãnh rỗi, liền đến nơi này đánh đàn mua vui, là
bạn với Phi Tuyết có Dạ Lai Hương, còn có những con rắn uốn éo, rất là thú vị!

Tiếng đàn nhẹ
nhàng cất lên, không giống những khúc nhạc uyển chuyển hàm xúc nhu tình hoặc
kịch liệt mà huyên nháo, khúc nhạc này thật ra không thích hợp để gọi là khúc
nhạc, bởi vì nó vô cùng chói tai, hơn nữa mang theo tiếng vang lợi lợi, làm cho
người ta nghe xong thập phần không thoải mái.

Thanh âm tác
tác từ bốn phương tám hướng truyền đến, hơn nữa càng ngày càng gần.

Thanh âm này,
khiến Vãn Thanh không tự chủ được toàn thân bắt đầu run rẩy lẩy bẩy, rất giống
tiếng rắn trườn qua bụi cỏ.

Nhưng nhiều rắn
thế này, muốn dọa ngất người khác sao!

Nàng mang theo
hoảng sợ, nhìn bốn phía, thấy một bầy rắn đang trường đến.

Dài, ngắn, to,
nhỏ, đỏ vàng lam lục có thể nói là kiểu gì cũng có.

Những... con
rắn này, không biết tại sao lại điên cuồng kéo về phía này đến vậy!

Là âm nhạc!

Vãn Thanh tĩnh
ngộ, nhìn chằm chằm Phi Tuyết, giơ tay lên, thật sự muốn ngăn Phi Tuyết tiếp
tục gảy đàn, thấy Phi Tuyết nghiêng người một cái, nàng không ngăn cản được,
còn lảo đảo ngã xuống đất.

“A!...” Vãn
Thanh hét một tiếng vang trời.

Phi Tuyết
tung ra một dải lụa trắng, cuốn lấy thân thể Vãn Thanh rồi mang về chỗ Phi
Tuyết.

Tiếng đàn
không ngừng, những… con rắn này, đã tới trước mặt hai người, không biết vì sao
lại cách xa các nàng ba nước.

Tuy là như
thế, cũng đã đủ khiến Vãn Thanh kinh hách.

Mặt Vãn
Thanh trắng bệch không còn giọt máu, đồng tử mở lớn, nhìn chăm chú vào bầy rắn,
ngay cả nháy mắt một cái cũng không dám.

Phi Tuyết
đột nhiên đưa một tay ra, ôm cả người Vãn Thanh lại, bàn tay to thon dài nhẹ
nhàng vỗ lên lưng Vãn Thanh: “Không cần sợ! Kỳ thật vạn vật trên thế giới đều
có vẻ đẹp của riêng nó, ngươi thử nhìn cách con người đối xử với con người xem,
rắn thì có gì là đáng sợ chứ? Rắn căn bản là không xấu! Nếu ngươi không quấy
nhiễu nó, nó cũng sẽ không chủ động công kích ngươi. Trên đời này, loại người
xấu xa ác động hơn rắn một trăm lần chỗ nào cũng có, theo ta thấy, Phượng Cô,
so với rắn còn đáng sợ hơn trăm ngàn lần, ngươi vẫn bình yên đối mặt với hắn,
không sợ hãi chút nào, hà cớ gì lại sợ những con vật nhỏ bé vô tri này?”

Thanh âm
trầm khàn chậm rãi vang lên, như một dòng suối mát, có thể khiến tâm lý trở nên
bình tĩnh. Vãn Thanh cảm thấy trái tim nôn nóng của mình quả nhiên là bình ổn
hơn rất nhiều, cảm giác sợ hãi cũng phai nhạt rất nhiều, không hề… kinh hãi
nữa.

Vãn Thanh
nhìn Phi Tuyết, cắn chặt môi đến trắng bệch, không nói gì, lại nhìn về bầy rắn.

Đích xác là
những lời Phi Tuyết nói hoàn toàn đúng, những... con rắn này, so với thế nhân
tốt hơn trăm lần, nhưng Vãn Thanh trời sinh đã sợ cái thân thể mềm oặt đấy, còn
có đôi mắt nhỏ, và răng nanh khè độc.

“Nhìn này!”
Phi Tuyết thấy Vãn Thanh đã không kinh hoàng quá độ nữa, vì vậy cười một tiếng,
trong tay cầm phong vừa chuyển, một tiếng động khẽ vang lên.

Thần kỳ
chính là, những… con rắn này, lại hưởng ứng tiếng đàn, nhỏm nửa thân trên lên,
rồi sau đó cáo đầu nhỏ khẽ lắc lư theo nhạc.

Tình cảnh
này cực kỳ thú vị, hơn nữa hình rất rung động lòng người.

Nhìn một hồi
lâu, Vãn Thanh dần dần buông lỏng tâm lý, nhìn chăm chú những con vật trước kia
luôn khiến nàng sợ hãi, chậm rãi nở nụ cười.

Ánh mắt an
thuận nhìn chúng nó như đang múa.

Phi Tuyết
thấy nàng không sợ hãi nữa, vì vậy đánh một tiếng dài, bầy rắn liền tản ra trở
về chỗ cũ.

Đợi cho tất
cả rắn đều đi hết, Vãn Thanh mới phục hồi tinh thần lại.

Khí lực toàn
thân dường như vừa tan hết, vừa rồi, nàng có cảm giác như xem người thật múa
vậy, vô cùng sợ hãi, mà vô cùng rung động!

Ánh mắt mềm
mại nhìn phía Phi Tuyết, là ánh mắt cảm kích!

“Cám ơn!”
Thanh âm nhẹ nhàng nói.

“Cám ơn ta
làm gì, có thể thoát khỏi ám ảnh tâm lý, hoàn toàn là dựa vào bản thân ngươi,
không phải người khác!” Phi Tuyết nói, rồi sau đó bắt đầu đánh một khúc nhạc,
một khúc Thanh Phong túy chậm rãi vang lên.

Vãn Thanh
khẽ cười một tiếng, dù cho rất nhiều năm sau, nhớ ra chuyện ngày hôm nay, có lẽ
nàng vẫn cảm động.

Đúng vậy, từ
hôm nay trở đi, nàng dần dần không sợ rắn nữa. Phi Tuyết nói không sai, rắn căn
bản là không đáng sợ, thứ đáng sợ nhất là con người, là trái tim con người.

“Ngươi biết
dùng âm nhạc điều khiển rắn?” Vãn Thanh thầm bội phục Phi Tuyết.

“Ta từng gặp
một người Miêu, bởi vì lúc ấy chơi thân, vì vậy liền đem tuyệt kĩ này dạy cho
ta, trong lúc rãnh rỗi, một người tịch mịch, ta thường đánh đàn cho rắn nhảy
múa.” Thanh âm của nàng trong trẻo lạnh lùng, nhưng lại có chút tịch mịch cách
xa trần thế, xuyên thấu qua không khí, chậm rãi bốc lên.

Nàng nói
xong quay đầu hỏi Vãn Thanh: “Ngươi muốn học sao?”

“Có thể học
chứ?” Vãn Thanh hỏi, nếu như có thể, nàng thật sự muốn học, bởi vì, có thể dùng
âm nhạc điều khiển rắn, rất là thần kỳ.

“Tất nhiên
có thể.” Phi Tuyết nói. Rồi sau đó đứng lên: “Ta hôm nay còn có việc, nếu ngươi
muốn học, ngày khác lại đây, ta sẽ dạy cho ngươi.”

“Tốt quá.”
Vãn Thanh gật đầu.

Gió của đầu
giờ chiều rất ấm, xuyên thấu qua mùi hương thoang thoảng, đúng là thập phần thư
thái.

Báo cáo nội dung xấu