Thất thân làm thiếp - Chương 085 - 086
Chương 85: Nghiệm chứng
Tà Phong
chân trước chân sau nhảy qua cửa sổ, nàng liền đóng cửa sổ lại, vừa ngồi đến
bên bàn, cửa phòng bị một người dùng lực lớn đẩy vào.
Chỉ thấy vẻ
mặt tăm tối của Phượng Cô nhìn nàng, sau đó Hoàng Kỳ cùng vài tên thị vệ chạy
ào vào trong phòng tả hữu lục soát.
Từ đáy
giường, ngăn tủ, bình phong, đều bị lục soát hết cả. Sau cùng hết mọi chỗ mới
dừng lại.
Vãn Thanh
lạnh nhạt nhìn, không nói một lời, lúc này đây cần phải trầm tĩnh mới có thể
qua được cửa ải này.
“Người đâu?”
Phượng Cô lạnh lùng nói, mắt chăm chú nhìn thẳng Vãn Thanh tựa hồ như muốn nuốt
nàng vào bụng.
“Thiếp không
hiểu Gia đang nói cái gì? Người nào cơ?” Vãn Thanh nhẹ nhàng trả lời, sau đó
nhìn hai bên tả hữu, nhìn một chút rồi tiếp tục lên tiếng: “Gia nửa đêm cho
người xông vào phòng thiếp, lại còn lục soát hết mọi chỗ, lại còn hỏi thiếp
những điều lạ lùng, thiếp thật sự là không hiểu.”
Sắc mặt
Phượng Cô khẽ rùng chuyển một cái, một tay bóp vào cổ Vãn Thanh, hung dữ nói:
“Thượng Quan Vãn Thanh, đừng có chọc giận ta! Chọc giận ta không có dễ ăn đâu!
Nói mau, người đang đâu?”
“Gia,… ta
thật sự không hiểu.” Vãn Thanh ngữ khí mềm
nhũn vài phần, sợ rằng bị động thai, chỉ có thể mềm dẻo nói chuyện mới có thể
bằng an được.
“Xem ra,
ngươi chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.” Phượng nhãn của hắn híp lại, lửa giận nổi
lên, tay càng dùng sức hơn.
“Gia, thiếp…
thật sự là không biết a.” Nàng mềm nhũn thân mình. Khóe mắt một giọt lệ chảy
xuống.
Giọt nước
mắt mang theo hơi ấm thẳng tắp rơi xuống tay Phượng Cô đang bóp cổ Vãn Thanh,
hắn cảm giác như bị điện giật, giật mình buông lỏng tay ra… Trong lòng không
ngừng kinh hoàng, hắn lại vì một giọt lệ kia mà trong lòng không nỡ ra tay, đây
là lần thứ mấy, lần thứ mấy thấy nàng hắn mềm lòng…!
Sắc mặt hắn
càng lúc càng tối tăm: “Thật sự không biết sao?”
Vãn Thanh
nắm ngay tình hình, vội vã lắc đầu: “Thiếp thật sự là không có biết gì.”
“Tạm thời
tin ngươi một lần, nếu ngươi dám nói dối, ta sẽ không buông tha ngươi!” Phượng
Cô hung hãn nói.
“Tạ ơn Gia.”
Vãn Thanh cúi đầu, trong mắt một tia trong vắt khó hiểu.
Một bên là
Hoàng Kỳ, mắt lạnh lùng, trong mắt hiện lên sự ác độc, không biết lần thứ mấy
Gia nương tay cho Thượng Quan Vãn Thanh rồi. Nếu là trước kia, chưa bao giờ Gia
tha thứ cho kẻ nào nói dối.
“A…” Đột
nhiên từ xa truyền đến tiếng hét của nữ tử chói tai kinh người, nghe kĩ thì
đúng là tiếng của Chu Nhu Nhi, trên mặt Vãn Thanh hiện lên rõ nỗi nghi ngờ.
Nhưng Hoàng
Kỳ cùng đám tay chân đã nhanh chân hơn, trong nháy mắt đã rời khỏi chỗ.
Nhưng,
Phượng Cô vẫn đứng yên ở đằng kia, không hề nhúc nhích chứ chưa nói gì là rời
đi.
Chu Nhu Nhi
có việc, hắn thật sự là không có quan tâm hay sao?
Nàng biết rõ
rằng hắn lấy Chu Nhu Nhi chỉ vì nàng ta có khuôn mặt hao hao giống Chu Nguyệt
Nhi. Nhưng không ngờ được rằng hắn là kẻ vô tình bạc bẽo, nhẫn tâm, không
thương tiếc người như thế.
Bất luận thế
nào, Chu Nhu Nhi cũng đang mang thai con của hắn, ngay cả bạc tình bạc nghĩa
mặc kệ Chu Nhu Nhi sống chết như nào, nhưng trong bụng nàng ta còn có con của
hắn a! Hắn lại có thể lạnh lùng đến thế ư!
Chẳng nhẽ
thế gian này chỉ có Chu Nguyệt nhi là người được hắn quan tâm thôi sao, người
khác đều phải chịu sự lạnh nhạt của hắn…
Nàng rất
muốn hỏi hắn, nhưng lại không cần phải hỏi nữa, bởi trong lòng nàng đã sớm có
đáp án. Càng cúi đầu xuống thấp hơn, lẳng lặng chờ đợi hắn rời đi, nhưng kìa,
hắn vẫn còn đứng đấy, không hề nhúc nhích, tựa hồ như muốn hóa đá.
Thật là vất
vả quá đi, Vãn Thanh vì muốn hắn rời đi, vẫn cúi đầu tiễn hắn, khó chịu quá
nàng ngẩng lên, lại thấy hắn không phải đi ra ngoài mà đang hướng thẳng hướng
nàng bước tới.
Hắn trước
mặt nàng, không hiểu hắn muốn làm gì, nhưng nhìn sắc mặt rõ ràng là không hài
lòng, trong ánh nến lại càng lộ rõ vẻ lạnh lùng, nàng không dám hỏi, không biết
làm gì hơn là đứng im một chỗ, để xem hắn rút cuộc là muốn làm điều gì.
Lại thấy hắn
đi tới trước giường, duỗi tay ra: “Cởi áo cho ta, ta muốn ngủ.”
“Ngủ… muốn
ngủ ư? Ở chỗ này sao?…” Vãn Thanh có chút không hiểu ý tứ của hắn, rút cuộc là
hắn tại sao lại làm vậy, tự nhiên thế nào lại muốn ngủ ở chỗ nàng đây?
Thật là dọa
người sợ chết a!
Nàng ngạc nhiên
quá tới mức há hốc miệng, mất hẳn cả phản ứng bình thường.
“Không hiểu
tiếng người sao?” Tiếng nói Phượng Cô lạnh lùng truyền đến: “Còn không mau cởi
cho ta!”
Chưa từng qua
tình cảnh như lúc này, Vãn Thanh thật sự không biết phải thế nào cho đúng, mau
cởi áo cho hắn hay là cự tuyệt nữa.
Nhưng nghĩ tới
nghĩ lui, cự tuyệt hắn là điều không thể, hắn là người như nào, có thể cự tuyệt
hắn được sao
Hồi lâu, nàng
ôn nhu nói: “Gia, tỷ tỷ vừa mới…”
“Việc của nàng
ta không có gì đáng quan tâm!” Nàng mới nói được nửa lời, Phượng Cô liền lạnh
lùng cắt đứt lời của nàng, hắn trong lòng đang vô cùng phiền muộn, bản thân
không hiểu sao lại mềm lòng trước nàng như vậy, vừa rồi kia, giọt nước mắt ấm
áp làm hắn xao động, giờ này lại phảng phất hơi ấm nóng bỏng của giọt nước mắt
kia nơi mu bàn tay hắn.
Thiêu đốt không
phải là mu bàn tay của hắn, mà là tâm của hắn, tâm hắn – vì một giọt nước mắt
mà dịch chuyển.
Hắn không hiểu,
hắn muốn làm rõ chuyện này, vì thế nên hắn mới quyết định lưu lại.
Rút cuộc, Vãn
Thanh hiểu rằng Phượng Cô không phải nói giỡn, hắn thật sự muốn ngủ lại ở Trà
Hương Các, nhưng nàng không cam tâm, không muốn cùng một giường với hắn.
Hai lần, hai
lần trước… nàng không chịu nổi, như vậy là quá đủ rồi, không tưởng tượng được
là… không cần có lần thứ ba a! Hơn nữa lúc này nàng đang có thai, lại vừa bị
động thai, không thể cùng nam tử một phòng được.
Nhưng là, làm
thế nào mới có thể cự tuyệt hắn được đây.
Lúc này, nàng
lại hi vọng Chu Nguyệt Nhi tới đây, bởi chỉ có Chu Nguyệt Nhi đến, mới có thể
ngăn cản Phượng Cô lại.
“Còn không mau
cởi áo cho ta! Lẽ nào không biết sao?” Tiếng Phượng Cô giận dữ, tưởng chừng sắp
phát hỏa.
Vãn Thanh cắn
răng, chậm rãi đi tới trước mặt hắn, bàn tay run rẩy cởi cái đai lưng của hắn,
nhưng phát hiện ra đai lưng kia nhìn đơn giản nhưng muốn cởi nó thì khó khăn vô
cùng.
Nàng… chưa từng
bao giờ cởi áo cho một nam tử!
Sắc mặt nàng
tái nhợt không có chút huyết nào dần dần ửng đỏ, trong lòng chộn rộn lên nhưng
không giải thích được, tay không dám chạm đến thân thể hắn, giữ khoảng cách nhẹ
nhàng tháo đai lưng cho hắn.
Nhưng càng tháo
càng loạn, không hiểu là ai kết đai lưng này đây… thật là phiền phức quá đi.
Nhưng bản thân vẫn không dám đứng sát vào xem xét cẩn thận, vẫn giữ cự ly với
hắn.
Phượng Cô vẫn
đứng im, không nhúc nhích nhìn nàng vụng về cởi đai lưng cho hắn, hắn thật
không nghĩ tới, nàng ngày thường thông minh như thế, sao giờ lại bối rối thế
kia.
Chỉ thấy đầu
của nàng càng lúc càng cúi thấp, những sợi tóc trượt ra ngoài bay về phía
trước, những sợi tóc tơ trong ánh nến lóe lên, tỏa ra hương khí hoa sơn trà
nhàn nhạt.
Chắc là nàng
dùng hoa sơn trà để tắm. Tay không tự giác với lấy một lọn tóc khẽ hít hà: “Là
dùng hoa sơn trà tắm?”
Bị hắn chạm vào
tóc, Vãn Thanh cả người như bị điện giật, cả đầu không dám ngẩng lên. Thần kinh
căng thẳng tột độ, hệt như một con rối, không dám động đậy chút nào.
“Sợ hãi đến mức
đóng băng rồi sao!” Tiếng Phượng Cô tức giận xen lẫn buồn bã truyền đến.
Vãn Thanh giật
mình một cái, mất hết bình tĩnh thường ngày, vội vàng ngẩng đầu lên, đầu cộp
mạnh vào cằm Phượng Cô phía trên.
“Cốp” một
tiếng, Phượng Cô quát: “Ngươi muốn chết a!”
Vãn Thanh bị
dọa hết hồn, mau chóng trấn tĩnh: “Gia, xin Gia thứ tội.”
Phượng Cô thở
dài, lửa giận vừa hạ được tí chút đã sớm bị nàng thổi bùng lên, lạnh nhạt thốt:
“Còn không mau cởi áo cho ta!”
Vãn Thanh bất
đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là tiếp tục cúi đầu vì hắn mà cởi đai lưng,
nhưng cái đai này kết kì quái quá, nàng không thể nào mà mở được.
Mồ hôi nhỏ giọt
trên mặt nàng, càng lúc càng khó mở, nàng cảm tưởng càng mở lại càng rối hơn,
chắc phải có phù phép mới mở được mất. Trong mắt Phượng Cô hiện lên một tia vui
vẻ.
Đai này là do
Hoàng Kỳ sáng tạo độc đáo, người mở mà gặp sai lầm ngay từ đầu thì sẽ càng sai,
càng mở càng gặp bế tắc.
Đai này gọi là
liên hoàn khóa trái kết, người bình thường căn bản không giải được, Vãn Thanh
thông minh, nếu như từ đầu không gấp gáp, cẩn thận nhìn thì cũng có thể mở
được, ai ngờ nàng đứng cách xa như vậy, bộ dạng phòng bị, khẩn trương mở mà
không nhìn cẩn thận, bước đâu tiên đã sai, càng mở càng bế tắc.
Nhìn nàng bộ
dạng thế này, hắn thản nhiên nhấm nháp như một món điểm tâm.
Qua một hồi
lâu, hắn cảm giác trừng phạt như thế này đủ rồi, lúc này mới chậm rãi kéo tay
nàng thô lỗ: “Tốt lắm, tốt lắm! Chờ ngươi cởi được áo cho ta thì chắc là hết
buồn ngủ mất! Trời sáng mất thôi!”
Mặt Vãn Thanh
lạnh lẽo, không mở được đai áo khiến nàng mạnh mẽ đáp: “Muốn cởi cũng nhanh
thôi!” Vừa rồi nàng đã thăm dò, không phải không thể mở mà nàng sợ phải ngủ
cùng hắn thôi.
Vừa nói tay đã
bắt đầu mở lại đai áo, từ từ mở từng nút, chậm rãi lục tìm, rốt cuộc cũng đã mở
xong.
Trên mặt nàng
nở nụ cười thoải mái, cất cao đầu: “Đã mở xong rồi!”
Nhìn lên một
cái, mặt nàng đang tươi cười thì trầm xuống, nhất thời hưng phấn quên mất mình
đang đứng trước ai, tự nhiên cười nói thế trước mặt hắn.
Sắc mặt nhất
thời lạnh xuống, cung kính nghiêng người cởi bỏ áo ngoài cho hắn.
Phượng Cô nhìn
nàng cười thoải mái mà nhìn thấy hắn thì nghiêm lại, nhất thời trong lòng bực
mình ghê gớm, hắn ghê tởm lắm sao? Nàng nhìn thấy hắn liền không cười là sao?
Càng nghĩ càng
giận, nhưng bản thân hắn cũng không hiểu rốt cuộc là thế nào. Chỉ cảm thấy một
xúc cảm không tên đang thiêu đốt trong lòng.
Đột nhiên hắn
dùng sức giật lại trang phục từ tay nàng, mặc lên người, thanh âm phẫn nộ: “Bị
ngươi gây sức ép như vậy, hứng thú gì cũng bay biến hết trơn!”
Nói xong lạnh
lùng xoay người biến mất trong màn đêm.
Nhìn Phượng Cô
rời đi, trong lòng Vãn Thanh thở phào một cái.
Nàng không hề
hay biết, đêm nay Phượng Cô vẫn trở lại phòng nàng, cùng nàng ngủ chung một
giường.
Chương 86: Đêm khuya trầm
Không biết tại
sao, khí trời đột nhiên nóng bức lên, khó có thể ngủ, ở trong các, Phượng Cô
lật qua lật lại mãi cũng không tài nào ngủ được, trong đầu chỉ hiện lên hình
ảnh Vãn Thanh ngẩng đầu lên, khuôn mặt nở rộ nụ cười như hoa, nụ cười xán lạn,
không âu lo, rạng ngời như ánh mặt trời, nụ cười thế này, hắn chưa từng gặp
qua.
Hắn không hề
biết, chỉ mở được một đai lưng thôi mà có thể thoải mái đến vậy. Hạnh phúc của
nàng giản đơn đến thế ư, hay là do hắn tự cảm giác thấy một niềm hạnh phúc.
Cẩn thận suy
nghĩ từng chút một, nàng ở trước mặt hắn, chưa bao giờ có cười thực lòng, mỗi
một lần cười, chỉ là nụ cười lạnh lùng, tựa như đeo lên một lớp mặt nạ.
Gió thổi nhẹ
nhàng từ cửa sổ truyền vào, hương hoa sơn trà nhàn nhạt theo gió vào, đột nhiên
nhớ ra mái tóc mềm mượt, đen dài kia cũng mang theo mùi hương này...
Đứng lên, mặc
áo ngoài vào, đeo lên chiếc đai lưng hồi nãy, chiếc đai tháo được một nửa,
không hiểu sao nghĩ tới khuôn mặt kia, vẻ mặt không chịu thua, vì hắn cởi hết
nút thắt.
Vội vàng bước
đi, tránh né những thị vệ đang gác kể cả Hoàng Kỳ, hắn nhanh chóng đi tới Trà
Hương Các.
Cửa lớn phòng
Vãn Thanh lại bị đẩy ra, muốn mở mắt ra nhìn sự việc nhưng sớm hít phải hương
khí, liền ngủ say.
Phượng Cô chậm
rãi đi tới trước mặt nàng, mượn ánh trăng, cẩn thận ung dung ngắm nhìn khuôn
mặt thanh tú của nàng.
Không đẹp!
Không đẹp chút
nào, trong mắt hắn, bất quá, chỉ có thể tạm được.
Nhưng tại sao,
lại có thể vương vấn trong trí óc hắn như vậy?
Bàn tay không
tự chủ được xoa lên mặt nàng. Da mặt trắng nõn, không hề dùng chút phấn trang
điểm, sạch sẽ, tinh khiết.
Ngón tay thon
dài lướt qua đôi môi đỏ mọng của nàng, mặt nàng khẽ nhăn lên vì khó chịu. Vốn
dĩ đã không đẹp rồi, lại còn nhăn nhó nữa chứ!
Trong mắt
Phượng Cô lóe lên một tia ghét bỏ, nhưng không hiểu sao lại càng lúc càng toát
lên sự trìu mến. Tay hắn phóng túng lướt trên mặt nàng, qua lông mi, rồi khéo
léo qua mũi, hành động của hắn càng lúc càng khiến Vãn Thanh khó chịu, khuôn
mặt nàng càng nhíu lại.
Phượng Cô thì
ngược lại, nghịch ngợm trên khuôn mặt nàng không biết chán, càng lúc lại càng
hoan hỉ. Nhìn khuôn mặt nhăn nhó của nàng, không khỏi nhớ ra hai chữ “Khả ái”.
Hắn bỗng nhiên
lại nghĩ rằng nàng Thượng Quan Vãn Thanh khả ái ư!
Thật đúng là
buồn cười.
Tay lại bắt đầu
không tự chủ được đi xuống phần thân thể ám áp của nàng, lặng theo từng nhịp
thở nóng bức của nàng, từng làn hương bay tới, toàn thân mê đi.
Hắn chậm rãi
ngồi xuống, đột nhiên cảm giác thập phần mệt mỏi, liền tựa xuống đầu giường,
cùng nàng nằm chung một chỗ.
Tay xuyên qua
lưng nàng, gắt gao ôm chặt lấy thân thể mềm mại kia.
Cảnh vật ban
đêm tĩnh lặng, hơi thở của nàng đều đặn hòa cùng với hơi thở của hắn thành một
thể.
Hắn tựa đầu lên
cổ nàng, gối đầu sát bên nàng, nhẹ nhàng theo từng hơi thở của nàng.
Hắn đột nhiên
phát hiện, trong khoảng khắc này, mọi thứ thật tuyệt diệu, tất cả an bình, tĩnh
tâm, bình yên.
Loại cảm giác
này, hắn nhiều năm qua chưa từng được cảm nhận. Từ bốn năm trước, Nguyệt Nhi gả
cho Mộ Dung Kiềm, hắn không còn như trước nữa, trở nên thô bạo vô tình, lãnh
khốc, tàn nhẫn.
Cũng vì Phượng
Vũ Cửu Thiên càng lúc càng lớn mạnh, không dừng.
Nhưng, đổi lại
tất cả, hắn không hề cảm nhận được một niềm vui.
Hắn… thích
Thượng Quan Vãn Thanh ư?
Trong lòng mặc
dù không thể xác minh, nhưng… cũng không hề kháng cự ý nghĩ này, trong lòng cảm
thấy mơ hồ vui thích…
………….
Đây là lần đầu
tiên, hắn cùng một nữ tử cùng hưởng thụ hơi giường mà ngủ nhưng lại không có
bất kì ý nghĩ gì khác, chỉ là đơn thuần muốn ôm lấy nàng, ấm từ nàng.
Đó là thứ hạnh
phúc thật giản đơn, nhưng bản thân hắn chưa từng được hưởng qua.
Phượng Cô khẽ
mở miệng, nhẹ nhàng cắn lên gáy nàng, rất nhẹ, không để lại bất cứ dấu vết gì.
Nhưng mà, trong lòng hắn sớm đã có ấn ký về nàng, mặc kệ thật xấu, nàng chỉ có
thể là của hắn.
Trong giấc ngủ
say, nàng tựa hồ cảm giác được điều gì đó, trên mặt có chút khó chịu.
Phượng Cô thấy
nàng nhăn mặt, lại càng không vui, mặt lạnh lùng, cả đầu càng hướng về phía
trong lòng nàng, dụi vào mạnh hơn nữa, nhưng nàng vẫn ngủ say, không hề có bất
kì phản ứng gì, vô thức ôm hắn, chính là, lúc này, hắn dùng sức, trở người ra,
ôm chặt nàng vào lồng ngực hắn.
…..
Đêm dài cứ an
bình, chậm rãi trôi qua. Ngoài cửa sổ ánh những ánh nắng vàng rực rỡ đầu tiên
đã nhảy nhót trên mặt đất, rót đầy trên sân, trải trên những vườn hoa, cảnh
càng thêm kiều diễm.
Vãn Thanh chậm
rãi mở mắt, duỗi người trong chăn nệm, đột nhiên mặt có chút biến sắc.
Tối hôm qua rõ
ràng là có tiếng cửa động đánh thức nàng dậy, rốt cục là có chuyện gì xảy ra?
Cho là bị người
đến bắt nhưng nàng nhìn quanh một hồi, không hề mất một vật gì, bản thân mình
vẫn trên giường ngủ.
Trong lòng một
khối nghi hoặc dâng lên.
Chẳng lẽ, những
điều tối qua là do nàng nằm mơ?
Nhưng những cảm
giác đọng lại cho nàng biết những điều đó rất chân thật.
Nàng thấy rõ
ràng cửa bị đẩy ra, còn có một bóng đen thoáng đến, chỉ nghĩ được đến đó, tất
cả mọi chuyện sau đó nàng đều nghĩ không ra.
Thật là kỳ quái
a!
Nàng chậm rãi
ngồi dậy. Đang lúc này, Hồng Thư cùng mấy thị nữ bưng đồ rửa mặt tới.
Vãn Thanh liền
ngẩng đầu hòi: “Hồng Thư, tối qua có kẻ trộm tới, rồi sau đó, đêm hôm, còn có
chuyện gì phát sinh không?”
“Không có ạ.
Nhị phu nhân, làm sao vậy?” Hồng Thư không hiểu sao bỗng dưng Vãn Thanh lại hỏi
chuyện vừa rồi.
“Không có gì,
ta chỉ hỏi thế thôi.” Vãn Thanh trả lời. Không có sao? Vì sao nàng cứ có cảm
giác là có chuyện gì đó đã xảy ra nhỉ? Nhưng bản thân không nhớ rõ, tối qua có
một bóng đen tới, là thật, nhưng cũng giống mộng, không phân biệt được, thực hư
lẫn lộn.
Khẽ nâng vạt
áo, nhận khăn mặt từ tay Hồng Thư lên lau mặt, hốt nhiên nàng cảm thấy vai trái
đau nhức, chỉ cử động nhẹ cũng cảm giác rất đau. Cảm giác này, giống như bị côn
trùng bò trong xương cốt.
Trong phút chốc
khẽ nhíu mày: “Cánh tay ta đau quá.”
Hồng Thư vừa
nghe, vội vàng tiến lên xoa bóp cho nàng, một lúc mới đỡ: “Nhị phu nhân hôm qua
ngủ không ngon a! Trước kia bị thương thế nào cũng không kêu, hôm nay thế nào
lại kêu như thế ạ!”
Lời nàng lơ
đãng nói ra, lại làm cho đầu óc Vãn Thanh một hồi suy nghĩ những mớ hỗn độn,
nhưng vẫn không có đáp án.
Nàng khi ngủ
rất yên, ít khi nào quẫy đạp, hơn nữa nếu đè lên tay thì nàng sẽ tỉnh ngay, tại
sao lại không phát hiện ra nhỉ? Tối hôm qua nàng không hề có tỉnh một lần nào,
mà sao tay nàng lại đau nhức thế này
Quảhr nhiên là
khó hiểu? Nàng vừa mới tỉnh dậy, tư thế ngủ cũng không phải là nằm chính giữa
mà nằm một bên giường. A?
Bất quá không
có gì tổn thất, lại không muốn nói ra khiến mọi chuyện rối lên, vì vậy tạm thời
gác chuyện này qua một bên, không hề suy nghĩ nữa.
“Vậy, tối hôm
qua có bắt được kẻ trộm không?” Vãn Thanh thuận miệng hỏi, kỳ thật đã biết là
không bắt được, bởi lẽ khinh công Tà Phong, nếu là Phượng Cô thì chưa nói được
gì bởi võ công hắn sâu không lường, nhưng nếu là người bình thường thì khó mà
đuổi theo được. Mà lúc đó, Phượng Cô không có đuổi theo, không có khả năng bị
bắt được.
“Không có.”
Hồng Thư ngắn gọn đáp, sau đó không hề nói nữa, tựa hồ đang có chuyện.
Vãn Thanh cảm
giác được sự kỳ quái, nhìn về hướng nàng: “Làm sao vậy? Có chuyện gì không?”
Hồng Thư chỉ
lắc đầu, không hề có ý nói ra khiến Vãn Thanh càng khó hiểu.
“Chuyện gì thế,
ngươi hãy nói đi! Mới sang sớm ra, một ngày đẹp trời sẽ bị tâm tình của ngươi
phá hỏng mất thôi!” Vãn Thanh hài hước nói.
Hồng Thư lúc
này mới tức giận nói: “Chuyện tối qua, ta chỉ nghe qua về tên trộm, còn Chu Nhu
Nhi, nửa đêm muốn gây chú ý, hô thiên hô địa, tưởng rằng mang hài tử của Gia là
ghê gớm lắm sao! Thật là đáng ghét, khiến cho mọi người không yên giấc.”
“Nguyên lai là
nàng ta khiến Hồng Thư cô nương không vui a! Đừng so đo với nàng ta làm gì,
người ta vẫn nói người đang mang thai tâm tình không tốt, chuyện kia khó tránh
khỏi.” Vãn Thanh vẫn nhẹ nhàng nói cho Hồng Thư.
Hồng Thư vẫn
rất khó chịu, không ưa bộ dạng dối trá kia.
“Nhị phu nhân
người không ra nhìn bộ dạng tối qua của nàng ta nên không biết! Thật là làm
người khác khó chịu vô cùng! Tối hôm qua không chỉ ta, cả Sâm tổng quản, người
kiên nhẫn nhất cũng không chịu nổi, một hồi kêu khó chịu trong bụng, mời đại
phu tới xem xét, vẫn không yên, nhất mực muốn gặp Gia! Hắc hắc, đáng tiếc Gia
không hề nhìn nàng ấy, người không biết lúc ấy bộ dạng nàng ta nhìn thế nào
đâu! Xứng đáng! Ta nghe nói buổi sáng nàng ta đã làm ầm ĩ nhưng đáng tiếc Gia
không có để ý đến nàng ấy! Khiến nàng ta tức chết!” Hồng Thư tinh nghịch nói,
nhưng đôi mắt thì tràn đầy giận dữ!
“Nàng ta không
có phiền ngươi mà! Ngươi hôm qua không phải là đi bắt kẻ trộm a?” Nàng nhớ kĩ,
Hồng Thư đuổi theo trộm xong không có quay lại.
“Ta là Gia phân
phó hầu hạ người, nếu có chuyện ta sẽ đi! Không bắt được kẻ trộm, ta sẽ quay
lại đây thôi! Nếu không phải là vì khi đó Sâm tổng quản nhờ ta thì ta cũng sẽ
không thèm đi nhìn cái khuôn mặt giả tạo của nàng ta đâu! Nhưng chỉ đảo qua một
chút ta cũng đã khó chịu lắm rồi!” Hồng Thư nanh nọc nói.
“Tốt rồi, tốt
rồi! Nhìn ngươi như thế, chẳng phải đã dọa nàng ta sợ chết rồi không?” Vãn
Thanh cười một tiếng, đưa khăn ướt cho nàng.
Hồng Thư hừ
lạnh một tiếng, sau đó chuyển sang cười nói: “Ta không nhắc nữa, không đề cập
nữa, Nhị phu nhân, người muốn ăn sáng thứ gì đây? Hồng Thư đi chuẩn bị.”
“Ta muốn ăn tôm
bóc vỏ nấu cháo, thêm hai cái bánh bao nữa nhé.” Vãn Thanh cười duyên nói, gần
đây, có mang, nàng ăn uống nhiều lên. May đứa nhỏ này hiểu chuyện, biết vi mẫu
hoài thai khổ cực, cũng không có làm ầm ĩ, không có khiến nàng nôn ọe khó chịu,
ngược lại, so với trước kia ăn uống tốt hơn nhiều.
“Để nô tỳ đi
chuẩn bị cho người.” Hồng Thư gật đầu, phân phó thị nữ rồi vội vàng đi.
Nhìn theo bóng
nàng, Vãn Thanh cảm thấy vui mừng, cũng may là tại Phượng Gia này, nàng có Hồng
Thư…

