Thất thân làm thiếp - Chương 103 - 104

Chương 103: Gặp Rủi Ro Phượng Hoàng Không Bằng Gà

Thẳng một mạch
hướng về Chiến Thành mà đi, bởi vì thân Phượng Cô trúng độc, mặc dù đã giải độc
nhưng độc này cực mạnh, thân thể hắn không thể nhanh hồi phục, đau đớn không
chịu nổi.

Nếu chỉ có mình
bản thân nàng đi còn có thể thoải mái được, đằng này phải dìu một người, lại là
chuyện khác, bất quá đi được mười dặm đường, nàng đã mệt nhoài, toàn thân vô
lực, đi mà không còn chút cảm giác gì.

Đoạn đường này
đối với hắn, là quãng đường vui vẻ nhất, đã bốn năm rồi, bốn năm hắn chưa cảm
nhận được thứ tình cảm đơn thuần mà tốt đẹp này.

Mũi hắn không
ngừng hít hà hương thơm nơi cơ thể nàng, nhìn nàng đổ mồ hôi đầm đìa, hắn không
biết phải làm thế nào, cố gắng không để sức nặng đè lên người nàng, nhưng nàng
không ngừng cố gắng, rốt cục, lật qua lật lại một lúc, đến một gốc cây, liền
ngừng lại.

Vãn Thanh ủ rũ
buông Phượng Cô ra, cả người mệt mỏi ngồi xuống.

Nàng tự phẫn nộ
với chính bản thân mình, cư nhiên lại đi cứu một người từng đối xử tệ bạc với
mình!

Nhưng nàng
không phải là loại người lòng dạ độc ác. Hơn nữa nếu lúc này giết Phượng Cô,
chẳng phải là quá đơn giản cho hắn cùng Chu Nguyệt Nhi sao, nàng muốn bọn họ
phải chịu hết mọi những cảm giác đau đớn.

Phượng Cô nhìn
nàng ngồi một chỗ tay không ngừng lau mồ hôi, trong mắt khi thì phẫn não, khi thì
tàn nhẫn, khi thì thư hoãn, biến hóa vô cùng, không hiểu rốt cục nàng đang nghĩ
cái gì, cư nhiên thay đổi liên tục thế.

“Tình Thiên cô
nương nghĩ chuyện gì vậy?” Hắn liền hỏi.

Vãn Thanh nhấc
đầu, khuôn mặt tuyệt mĩ lạnh lùng, có nét cười mà như không cười, mang theo xa
cách, mang theo ám phúng, mang theo một chút giảo hoạt: “Phượng Gia, Tình Thiên
vừa rồi do tức giận mới có những hành vi đó! Phượng Gia vừa rồi sao không trừng
trị thích đáng bọn chúng.”

Xem ra những
điều nàng nói, như khơi dậy phẫn ý.

Nàng cười bồi
thêm một lời: “Cho dù hắn là thân phận gì, nhưng làm hại chúng ta thê thảm như
vậy! Người như thế, cứ dễ dàng buông tha cho hắn, chẳng phải là quá tiện nghi
cho hắn rồi sao!”

“Đương nhiên,
Phượng Cô ta chưa bao giờ dễ dàng buông tha cho người khác như thế!” Phượng Cô
cười một tiếng khô khốc, trong mắt đầy ngoan ý, miệng khẽ phun: “Chỉ bất quá,
bọn họ chết không phải cách hay nhất, khiến hắn chết vì đao là hạ sách, khiến
hắn thống khổ sống không bằng chết, đó mới là cách đối phó thượng hảo nhất!”

Vãn Thanh sau
khi nghe xong cười một tiếng, hóa ra là có dụng ý cả, gật đầu: “Phượng Gia đúng
là người long phượng, chiêu này thật lợi hại, Tình Thiên không hiểu được là
phải!”

Đáng tiếc lời
nàng nói lúc này, hoàn toàn trái ngược với Phượng Cô, người nàng muốn đối phó,
là kẻ trước mắt kia, hoàn toàn không phải… Bạch Vân Yên!

Phượng Cô nghe
những lời nói chuyện của nàng, ngẩng đầu lên lại thấy miệng nàng đang cười tủm
tỉm, trong mắt tràn ngập sóng nước, trên mặt tỏa ra khí, không ai so sánh được.

Nhìn kĩ lại,
trên mặt nàng lại hồi phục vẻ lạnh nhạt như ngày thường.

“Tình Thiên cô
nương thoạt nhìn tựa như có tâm tư gì?” Phượng Cô trực tiếp hỏi, ánh mắt sắc
bén thẳng nhìn chăm chú Vãn Thanh, tựa hồ như những gì nàng suy nghĩ hắn đều
nhìn ra được.

Vãn Thanh không
hề sợ hắn, vẫn vui cười, chỉ nhìn hắn.

“Tình Thiên chỉ
nghĩ là đến khi nào mới thoát hiểm được, đường tới Chiến Thành còn xa, một
trong hai chúng ta không có võ công, một người lại trúng độc nặng, hành trình
nguy hiểm vậy, nếu bọn Bạch Vân Yên tỉnh lại thì sẽ phiền lắm đây.” Nàng nhẹ
nhàng nói, sau đó quay đầu nhìn ra đường.

Vấn đề này thật
đáng lo, bởi vì nàng vừa nhìn kĩ địa hình một phen, muốn rời khỏi Đoạn nhai này
phải trèo qua núi mới có thể đi ra, nhưng bọn họ hiện giờ, là không có cách nào
mà đi nổi.

Thật muốn buông
ngay nam nhân này rồi sau đó một mình đi tiếp!

“Ta hiện tại
thân trúng độc bị thương, nhất thời nửa phần công lực không thể khôi phục,
ngươi cùng đi với ta, chỉ là trì hoãn thời gian, không bằng ngươi đi trước một
mình đi! Bạch Vân Yên chỉ muốn hợp tác cùng ta, sẽ không gây nguy hại cho ta!”

Nghe những lời
Phượng Cô nói, Vãn Thanh có chút giật mình, hắn là người thế nào chứ, có thể
đọc suy nghĩ người khác ư? Quả nhiên là thiên hạ hồng vũ! Hắn như thế, nói phen
này, chỉ có cách là nói trái ý mình thôi, làm cho hắn tưởng nàng thật sự muốn
lưu lại bên hắn.

Kỳ thật hắn sử
dụng kế gì chứ? Cho dù như thế nào, nàng đã quyết định đi cùng hắn, nàng sẽ
không do dự! Hơn nữa nàng cũng không phải cùng loại người như hắn, vô tình vô
nghĩa, lòng dạ độc ác.

Có đôi khi
người khác khiến cho mình có ấn tượng không tốt, tựa hồ nhiều lúc mình sẽ vẫn
nghĩ như thế. Phượng Cô ban đầu vì bảo vệ nàng trúng độc, hắn vì thế trúng độc,
uống giải độc nhưng chỉ là tạm thời hòa hoãn, căn bản độc tính kia không giải
được.

Nếu hai người
đi cùng nhau, chỉ sợ một điều là Bạch Vân Yên cùng đám người kia đuổi theo, đến
lúc đó không còn cách nào thoát được.

Hắn là nam
nhân, hắn nhìn ra được, Bạch Vân Yên, cái cách hắn nhìn Vãn Thanh, biểu lộ điều
gì, hắn nhất định không thể để nàng bị nguy hiểm.

Nhưng!

Nàng nhìn hắn
ánh mắt kia là có ý tứ gì?

Là cố ý? Hay là
hắn nhìn lầm?

Hắn Phượng Cô,
mặc dù là người quyết đoán vô tình, nhưng không phải loại ham sống sợ chết!
Nhìn nàng thế kia, hắn bỗng phát hỏa!

“Ngươi còn
không mau đi!” Phượng Cô tức giận quát, mắt nổi lửa, khí chất này thật không
tương xứng với hắn, bình thường hắn, càng tức giận càng tỉnh táo, nhưng đứng
trước nàng, hắn không cách nào chế ngự được cơn giận này, bản thân không muốn
giấu đi.

Vãn Thanh quay
đầu nhìn hắn, sắc mặt lạnh đi vài phần, người này, thật sự không tốt, đây là
cách hắn đối đãi với ân nhân sao? Người này, làm cho người ta phát hỏa!

Âm thanh lãnh
băng như sương, lời nói lãnh nhạt: “Phượng Gia, tựa hồ ngươi không ý thức được
hoàn cảnh giờ phút này! Gặp rủi ro, Phượng Hoàng không bằng gà núi! Lúc nghèo
khổ không thể uy phong, ở đây không thể dùng danh tiếng.”

“Ngươi có ý
gì?” Phượng Cô vừa nghe xong mặt phẫn nộ, bạc môi siết chặt, còn có thể nghe
được tiếng răng cắn rung động, xem ra vô cùng phát hỏa rồi.

Vãn Thanh nhìn
bộ dạng này của hắn, trong lòng phát bực, không ngờ hắn cũng có ngày hôm nay.
Người quý biết điều, bộ dạng này mà còn không có chút ý tứ nào sao!

Trong lòng vài
phần vừa ý, thập phần thoải mái, bất quá cố che giấu, nàng lạnh lùng thốt:
“Phượng Gia, ý Tình Thiên đã quá rõ, hôm nay, tình hình này mà ngươi còn mang
bộ mặt kia, giờ không phải lúc đùa giỡn, lúc này, thoát hiểm mới là chuyện
trọng yếu.”

Nàng chậm rãi
nói, nhìn sắc mặt hắn càng lúc càng xanh mét nhưng trong lòng nàng thì vô cùng
thoải mái.

Chưa bao giờ
biết, việc trả thù một người lại có khoái cảm như thế! Nhìn tuấn nhan nhiễm độc
như than kia, mặt nàng càng lạnh lùng, nhưng trong lòng vui sướng.

Phượng Cô trơ
mắt nhìn nàng, lửa giận hừng hực, Hắn Phượng Cô, lại có một ngày bị nàng chế nhạo!
Không ngờ tới hôm nay rơi vào cảnh này, khẩu khí của nàng, hắn không tài nào
nuốt trôi nổi.

Đột nhiên, hắn
nhìn vào đôi mắt lạnh lẽo của nàng, nhìn thân thể mềm mại của nàng, tay thô bạo
duỗi ra, nàng nhất thời không phản ứng được, toàn thân đổ trong ngực hắn.

Bạc môi lạnh
lẽo hướng tới bờ môi mềm mại của nàng, mang theo sự trừng phạt, cắn nàng, Vãn
Thanh không kịp đề phòng, không hề nghĩ tới hắn lại có thể làm như thế với
nàng.

Nam nhân này,
thật khiến người ta sinh hận, tay giương lên, định cho hắn một tát, không ngờ
lại bị hắn dùng sức nắm chặt lại.

Môi hắn chà xát
lên môi nàng, đôi mắt mơ màng, hắn khẽ nói: “Ngay cả khi ta không bằng gà núi,
vẫn có thể đem nàng nhốt vào trong lòng!”

“Ngươi thật kỳ
cục! Ngươi nghĩ Tình Thiên ta là loại nữ tử gì chứ!” Vãn Thanh ngọ nguậy tránh
khuôn mặt kia, nhưng căn bản là không tránh nổi bạc môi đó, tay duỗi ra, cố
gắng chống cự lại.

Phượng Cô mặc
dù thân trúng độc, có thể là võ công của hắn không linh hoạt, không có nội lực,
nhưng giữ một nữ tử, là việc thừa sức làm được.

Tay duỗi ra,
đem tay nàng giữ chặt lại, áp về sau lưng nàng, môi gian cười một tiếng đắc ý,
chậm rãi nói: “Không nên hoài nghi năng lực của ta!”

Đôi mắt chứa
đầy tà mị, lộ ra sự vui vẻ, bạc môi, lại càng áp chặt hơn, tiếc là không dám
dùng đầu lưỡi dây dưa với nàng, nhìn nàng hắn càng muốn phát hỏa, nhưng nhìn
thấy bộ mặt giận dữ của nàng, hắn không chút nghi ngờ rằng, nếu lưỡi hắn dám
ngọ nguậy, nàng sẽ cắn đứt mất.

Môi càng lúc
càng ma sát mạnh, càng ngày càng nhiệt, càng lúc càng nóng, ở dưới nơi sương
đêm lạnh lẽo đen như mực này, trong sự tĩnh lặng của núi rừng mà không khí như
thiêu như đốt.

Vãn Thanh trong
lòng chỉ muốn mắng chửi hắn nhưng tất cả đều bị nuốt mất cả, hắn căn bản là đã
sắp xếp tất cả, vừa rồi còn rất yếu ớt, bộ dạng bị thương nặng, thế mà trong
chốc lát đã hung hăng như thế.

“Tình Thiên…
Tình Thiên… người ở đâu?”

Đang lúc này
tiếng Hạ Thanh như tiếng suối vang lên thấu tâm nàng. Vãn Thanh trừng mắt, ý
bảo Phượng Cô buông nàng ra, trên mặt Phượng Cô lộ rõ vẻ tiếc nuối, chậm rãi
buông thả nàng.

Vãn Thanh cảm
thấy tay hắn rời thân nàng, hung tợn nhảy ra khỏi người hắn, mắt âm độc: “Ta
thực sự hối hận vì cứu ngươi! Đáng ra nên để ngươi trúng độc chết đi!”

“Ngươi sẽ không
làm thế!” Phượng Cô nhìn thấu tâm nàng, mặc dù nàng miệng chua ngoa nói cứng,
nhưng lòng thì mềm nhũn, không đủ cứng vững.

Chương 104: Tà Phong đưa cầm

“Không có việc
gì thì mau đi?” Hạ Thanh khẩn trương nói, nhìn Vãn Thanh có chút khổ sở nhưng
không có dấu vết bị thương, nàng rốt cục cũng yên lòng. Vừa rồi đợi mãi không
có thấy Vãn Thanh quay về, trong lòng nàng vô cùng lo lắng, chỉ sợ xuất hiện
điều gì ngoài ý muốn. Ngân Diện đem Vãn Thanh thác cho nàng chăm sóc, nàng nhất
định đem hết sức ra bảo hộ cho nàng ấy, nếu có chuyện gì xảy ra ngoài ý muốn,
nàng sẽ không có mặt mũi nào mà gặp Ngân Diện nữa. Hơn nữa, nội tâm sẽ giày vò
khôn nguôi.

Vãn Thanh khẽ
lắc đầu, tay kéo được tay Hạ Thanh, trấn an Hạ Thanh, ôn nhu nói: “Không có
việc gì!”

“Không có việc
gì là tốt rồi, một mực chờ người quay lại, không biết người gặp phải chuyện gì,
may là không có sao, nếu như, ta thật không biết…” Nói đến một nửa, mới nhớ ra
bên cạnh còn có người, liền ngừng lại.

Hạ Thanh nhìn
sang phía Phượng Cô, thái độ lạnh lùng: “Phượng Gia có khỏe không?”

Phượng Cô còn
chưa trả lời, Vãn Thanh lại giành nói trước: “Ngài ấy bị trúng kịch độc, ngươi
mau chóng cho người đưa về.” Lời lạnh lùng thốt ra, hận thù, chỉ mong hắn biến
mất ngay lập tức.

Phượng Cô nghe
giọng điệu ấy của nàng, trên mặt lạnh lùng bộc lộ một thứ cảm xúc phẫn nộ vô
cùng.

Hạ Thanh cũng
muốn mau chóng đưa hắn trở về, hơn nữa vừa thấy chuyện xảy ra ở nhai vừa nãy,
nàng cũng muốn hỏi Vãn Thanh xem rốt cục là xảy ra chuyện gì.

Vì vậy tay phất
ra sau với bốn người đi theo: “Các ngươi bốn người đưa Phượng Gia quay về
Phượng Vũ Lâu.”

“Tuân mệnh.” Tứ
võ lĩnh mệnh, tiến lên muốn đỡ Phượng Cô, lại thấy sắc mặt hắn lạnh lẽo, khốc
tàn nói: “Không cần, tự thân ta có thể đi được.” Nói xong chậm rãi đứng lên,
mặc dù có chút suy lực nhưng vẫn có thể tự mình bước đi.

Nhìn bộ dạng
khập khiễng của hắn, mặt Vãn Thanh càng lạnh, vừa rồi hắn một chút sức cũng
không còn, sao có thể tự đi được chứ?

Mắt nàng chăm
chú nhìn hắn, xem bản thân có bị hắn lừa gạt nữa không.

Khóe miệng
Phượng Cô khẽ nhếch lên, thấy vẻ mặt không hài lòng của nàng, hắn cũng xao động
trong lòng, làn môi mỏng hướng về phía Vãn Thanh mang theo tà khí: “Muốn giúp,
cũng phải có hương thơm mê đắm lòng người chứ.”

Nói xong không
dừng lại, cất bước đi, để lại sự phẫn hận trên mặt Vãn Thanh.

Nghĩ rằng Hạ
Thanh đang ở bên nên không có dám bộc lộ, đành hoãn cơn giận lại trong lòng sau
đó quay sang nhìn Hạ Thanh hỏi: “Chiều nay nhờ có ngươi, nếu không, e rằng khó
trở về.”

“Là do ta không
chú ý, mới để người rơi vào cảnh nguy hiểm như thế, may là không có việc gì xảy
ra, nếu không, ta thật không biết phải nói sao với Ngân Diện.” Nói đến Ngân
Diện lúc này, trong mắt Hạ Thanh hiện rõ sự ảm đạm.

Mặc dù chỉ là
chợt lóe qua nhưng Vãn Thanh đã kịp chú ý tới, trong lòng chỉ có thể thở dai,
Hạ Thanh, nữ tử này… thật quá si tình.

“Việc này sao
có thể trách ngươi, ngươi một mình theo ta ra ngoài đã rất khổ cực rồi, lại nói
thêm, chuyện này là do ta mà có, nếu có chuyện gì không hay, cũng không thể
trách ai.” Vãn Thanh nhàn nhạt nói, cũng không biết phải nói gì cho phải lúc
này, dù sao, chuyện nàng xuất hiện đã khiến cho nhiều chuyện rối loạn.

“Thôi, đừng nói
những việc này…” Hạ Thanh trong lòng thương cảm, nhưng nàng không thể kiềm chế
được tình cảm của mình.

Là nguyện ý của
cô ta. Cô ta nguyện ý vì hắn nỗ lực tất cả.

“Rốt cục là xảy
ra chuyện gì? Ta lúc ở trên nhai thấy rất nhiều xác thích khách, quanh xe
Phượng Cô nhiều như ong vò vẽ, thật kinh hoàng! Nhưng nhìn kĩ không thấy hai
người đâu vì vậy liền xuống nhai này tìm!” Hạ Thanh vòng vo đề tài, không nghĩ
ra được điều gì hơn.

“Việc này ta
đang muốn nói cho ngươi, hãy phái người đi thăm dò thân phận của Bạch Vân yên,
xem ra, thân phận của hắn không hề đơn giản, những tên thích khách này đều là
do hắn phái đến, kỳ thật mục đích không phải là ta, mà chính là để tróc Phượng
Cô, Phượng Cô xưa nay tàn nhẫn, đối với kẻ khác không bao giờ mềm lòng, nhưng
đối với Bạch Vân yên hắn lại không hề động tay.” Vãn Thanh tinh tế nói.

“Lại có chuyện
như vậy?” Hạ Thanh trên mặt ngạc nhiên, trong chốn giang hồ mọi chuyện nàng đều
thông suốt, nhưng tên Bạch Vân Yên này đột ngột xuất hiện, trước tới giờ nàng
chưa gặp qua hắn, cũng không nghe gì về hắn.

Nhưng lại có
thể phái một đoàn người lớn như vậy đi, rốt cục là người như thế nào? Ở Vân
Quốc này chưa nghe qua người nào như thế, cần phải cẩn trọng thăm dò một phen.

“Đúng, cho nên
ta mới cảm giác vô cùng kỳ quặc. Huống hồ việc hôm nay ta nhiều ít gì cũng là
đắc tội với Bạch Vân Yên, chỉ sợ hắn là loại người không dễ từ bỏ ý đồ, vẫn nên
đề phòng là tốt hơn hết.” Vãn Thanh nghĩ tới bộ dạng Bạch Vân Yên khi nãy, đột
nhiên rùng mình, hội cảm giác được, người này không đơn giản, hơn nữa, so với
Phượng Cô, còn lạnh hơn huyết.

“Ta sẽ phái
người đi điều tra, mặc dù không phát sinh chuyện như thế cũng nên thăm dò, nắm
giữ được động thái người trong giang hồ mới có thể bất bại được, Tuyết Linh Các
chúng ta kinh doanh, sau này phải chú ý mọi cử chỉ của hắn.” Hạ Thanh nói.

“Ta sẽ chờ.”
Vãn Thanh gật đầu, nở nụ cười, trong bóng đêm, tuyệt mĩ như trăng.

Trở lại trong
phòng, hãy còn chưa kịp thay đồ đã bị một kẻ dọa cho hoảng sợ.

Chỉ thấy người
kia sẩm trong bóng tối, trong mờ mịt không thể nhận rõ là ai.

Lãng mi tinh
nhãn, tuấn lãng như ánh mặt trời.

Là Tà Phong!

Nàng khẽ vỗ
ngực nói: “Nguyên lai là Nhất thần thâu Tà Phong đại hiệp, như thế nào xuất
hiện không nói một lời? Hơn nữa nửa đêm lại xuất hiện ở phòng ta, muốn hù chết
người a!”

Tà Phong vẫn
thản nhiên, cười cợt không đứng đắn: “Ngươi biết không, ta thích nhất là xuất
hiện những chỗ thần bí, nhất là trong phòng người khác.”

“Thật là,” Vãn
Thanh gật đầu cười một tiếng, Tà Phong này, vĩnh viễn vẫn cứ vui đùa thế:
“Thiếu hiệp nếu xưng xuất quỷ nhập thần như thế thì không hơn gì danh hiệu Thần
thâu đâu.”

“Ha ha” Tà
Phong cười ha ha một tiếng rồi sau đó nhìn nàng: “Ta chờ ngươi đã lâu.”

“Khiến thiếu
hiệp phải đợi! Hôm nay ta gặp chút việc ngoài ý muốn cho nên về muộn.” Vãn
Thanh nói nhỏ.

“Gặp việc ngoài
ý muốn? Sợ là cùng người khác trò chuyện vui vẻ quên thời gian thôi?” Không
biết vì sao khi nghe tin hôm nay nàng cùng Phượng Cô đi lễ Phật trong lòng hắn
thập phần khó chịu, lời nói khó nghe cứ tự nhiên phun ra.

Kỳ thật nữ tử
này không quan hệ gì với hắn, nàng tự nguyện đi với ai là việc của nàng, nàng
tự do, việc nàng đi với Phượng Cô là do nàng. Hắn vì sao mà giận dữ chứ?

Nhưng hắn khó
chịu, ngẫm là bởi vì nàng đi cùng đối phương là Phượng Cô!

Nhưng nếu nàng
đi cùng người khác thì sao?

Nghĩ đến đây
trong lòng hắn lại thêm khó chịu, cảm giác khó thở.

Nhìn gương mặt
yếu ớt kia, đôi mắt hiền dịu, khóe miệng kẽ mỉm cười, thật giống Vãn Thanh…
trong lòng hắn thầm kêu lên, nàng và Vãn Thanh giống nhau… Thật sao giống qua
đi!

Cho nên hắn mới
sinh tức giận khi nàng cùng người khác đi du ngoạn như thế.

Nghe giọng hắn
hỏi có phần không hài lòng, Vãn Thanh cũng không có giận, chỉ mềm mại cười, ôn
nhu nói: “Đúng là có chuyện xảy ra nên mới về muộn như thế, gặp chuyện nguy
hiểm vô cùng! May là gặp dữ hóa lành, nếu như không biết có trở về nổi không.”

“Có chuyện gì
xảy ra?” Nghe lời Tình Thiên nói, tựa hồ như chuyện gì vô cùng nguy hiểm, Tà
Phong ngẩng đầu vội vàng hỏi trong mắt đầy sự quan tâm.

“Có chút nguy
hiểm, gặp thích khách hai lần, may là không có bị thương gì hết.” Vãn Thanh nhẹ
nói, về Bạch Vân Yên, nàng hiện tại không rõ về lai lịch của hắn, nhất thời
không nên nói ra.

Bất quá, Bạch
Vân Yên đột nhiên xuất hiện, không biết vì mục đích gì, nhưng chắc chắn là không
đơn giản, nàng dặn dò Tà Phong: “Gần đây trong chốn giang hồ có người tên Bạch
Vân Yên, lai lịch không rõ, nếu như ngươi gặp, hãy chú ý nha.”

“Bạch Vân Yên?”
Tà Phong khẽ cau mày rồi sau đó lại nói: “Người này ta biết, gần đây hắn nhiều
lần đi tìm Phượng Cô, tựa hồ có mục đích gì, nhưng Phượng Cô không quan tâm. Có
chuyện gì sao? Người hôm nay các ngươi gặp là hắn sao?”

Hắn có phái
người chuyên theo dõi Phượng Cô cho nên việc xung quanh Phượng Cô hắn đều nắm
rõ, thế nên mới việc chuyện hôm nay Tình Thiên cùng hắn đi lễ Phật.

“Ta tạm thời
cũng không biết lai lịch của hắn, chỉ cảm giác là không hề đơn giản, hôm nay
gặp hắn, trong lúc nhất thời mà hắn dẫn theo cả trăm thích khác, thật khó đoán.
Tóm lại, ngươi phải cẩn thận đề phòng.” Vãn Thanh bình tĩnh nói, đối với Bạch
Vân Yên trong lòng nàng vô cùng nghi hoặc, hắn thoạt nhìn đã thấy không đơn
giản, lời nói gian ngoan, không đứng đắn, nhưng nhìn ra là giả vờ, hắn thật sự
rất bình tĩnh.

Trước mắt Tà
Phong đột nhiên như bị giật, chăm chú nhìn Tình Thiên tựa hồ như muốn nuốt cả
người nàng vậy.

Hắn càng lúc
nói chuyện với nàng lại càng có cảm giác nàng giống Vãn Thanh, ánh mắt kia, lời
nói nhàn nhạt không quan tâm kia, mặc dù rất nhỏ nhưng lại làm cho người ta cảm
giác được.

Một nữ tử xa lạ
như thế tại sao hắn lại phải quan tâm như vậy!

Tại sao lại còn
phải chú ý Bạch Vân Yên cho nàng!

Càng nghĩ trong
lòng lại càng nghi hoặc.

Hắn thấy rõ
từng chi tiết giống Vãn Thanh ở Tình Thiên.

Rốt cục thì
nàng có phải là Vãn Thanh hay không?

Trong lòng lại
càng thêm nghi hoặc, tràn ngập trong đầu. Mang theo chút mơ hồ hưng phấn, phảng
phất như sau lớp rèm sương mờ che mặt nàng kia, chính là Vãn Thanh.

Khóe miệng
không kiềm chế nổi nở một nụ cười vui vẻ.

“Thiếu hiệp làm
sao vậy?” Vãn Thanh nhìn vẻ mặt cười ngớ ngẩn của Tà Phong hỏi. Trong mắt hắn
có chút cổ quái, dĩ nhiên làm người ta khó hiểu nhưng rất hưng phấn vui vẻ, như
nhặt được đồ vậy.

“Không có…
Không có!” Tà Phong bị nàng hỏi dọa cho hoảng sợ, vội vàng lắc đầu giải thích,
trên mặt vẫn không ngừng vui vẻ.

Hiện tại không nên
đánh rắn động cỏ, Vãn Thanh không muốn để lộ thân phận, không sao cả, hắn sẽ có
biện pháp do thám.

“A”… Vãn Thanh
không có hỏi tiếp nhưng nhìn Tà Phong cười, nàng biết nhất định có điều gì đó,
nàng hỏi hắn không nói, còn nữa, hôm nay dưới thân phận Tình Thiên này, nàng
không thể quá thân mật với hắn, hỏi kĩ được.

Tà Phong lấy ra
một thanh cầm, đỏ bừng trong suốt, khắc họa đẹp, vô cùng chói mắt.

Không đốt đèn,
chỉ sợ người ngoài biết, chỉ có thể mượn trăng ngắm nó, trên cầm khắc một đóa
mẫu đơn, đỏ tươi, cao cấp, sống động như hoa thật.

Đàn cổ Hồng
Ngọc,…

Bàn tay trắng
nõn nà khẽ lướt trên dây, “đương” một tiếng, âm thanh trong trẻo ngân xa, là
đàn cổ thượng hảo, tiếng cầm khác khó mà sánh nổi.

Phượng Cô thật
là phí phạm, cầm tốt như vậy, lại luôn giấu đi, không lấy ra dùng.

“Đàn cổ Hồng
Ngọc.” Vãn Thanh cười hài lòng.

Tà Phong lại
một lần nữa nhìn nàng, Vãn Thanh nhìn lên thấy hắn si tình nhìn nàng, bản thân
có chút xấu hổ.

Nghĩ đôi chút
cười một tiếng: “Thần Thâu Nhất Tà Phong thật danh bất hư truyền, ba ngày là ba
ngày! Không trễ một ngày!”

“Đàn cổ này lần
đầu ta trộm! Nếu không có Tình Thiên cô nương khiến Phượng Cô cùng nhau đi lễ
phật chỉ sợ ta còn vất vả lâu!” Tà Phong hướng về phía nàng cười có chút xấu
xa.

Vãn Thanh nhìn
ra hắn không hề ác ý, chỉ thuần túy nói giỡn, cũng không thèm để ý, ngược lại
hào phóng cười một hồi: “Như vậy thù lao phải giảm một nửa rồi, dù sao ta cũng
lập công lớn a!”

“Đương nhiên,
Tình Thiên cô nương nói cái gì cũng đúng a, kỳ thật Tình Thiên không cần trả
công gì, ta vui vẻ mà!” Tà Phong nói, lại chăm chú nhìn nàng.

Thật sự là càng
nhìn, nét cười kia, mặt mày kia, tất cả là dáng vẻ Vãn Thanh, cả bộ dạng bình
tĩnh trò chuyện kia, cũng giống như nàng.

“Ta đây không
dám, nhớ hôm gặp thiếu hiệp còn không muốn nhận.” Vãn Thanh cố ý nhắc lại.

Tà Phong không
thèm để ý, cười ha hả: “Ta ngày đó không biết Tình Thiên cô nương thế nào, nếu
biết, sao dám có thái độ gì!”

Vãn Thanh há
hốc mồm miệng không tin, khóe miệng nhàn nhạt vui vẻ: “Ha! Nguyên Tà Phong
thiếu hiệp là người thế sao, thật không thể trông mặt mà bắt hình dong!”

“Quan trọng là
bản chất! Ngay cả Khổng Tử cũng nói thế, ta chẳng qua vẫn nhớ một hình bóng cũ!
Xem ra cô nương không chỉ có vẻ bên ngoài, mà rất khí chất!” Tà Phong nói, mặt
vẫn không ngừng cười.

“Được tán dương
như thế, thật là vinh hạnh cho Tình Thiên!” Vãn Thanh cũng cười ngặt nghẽo,
nhìn bộ dạng kia của Tà Phong, hắn làm nàng thật vui, cùng hắn một chỗ luôn có
thể cười thoải mái, thật to.

Nhìn nàng cười,
trong lòng hắn thật vui.

Chỉ tiếc. Hắn
và nàng, ở bên nhau chỉ được ngắn ngủi, lúc này, Lan Anh ở ngoài gọi vào: “Cô
nương, nước tắm đã chuẩn bị xong?”

Nàng áy náy
nhìn Tà Phong, thấy hắn cười một tiếng, chắp tay: “Tình Thiên cô nương, Tà
Phong cáo từ!”

Vãn Thanh gật
đầu: “Về chuyện Phượng Cô, thiếu hiệp muốn biết gì, Tình Thiên sẽ cho người đi
thăm dò.”

“Hảo!” Hắn nói
xong khẽ lắc mình, hướng về bên ngoài chạy như bay đi.

Báo cáo nội dung xấu