Thất thân làm thiếp - Chương 109
Chương 109: Độc phát
Khó có giấc
ngủ nào an ổn thế.
Trong bầu
không khí thanh tân sạch sẽ, tràn đầy mùi hoa và tiếng chim hót, Vãn Thanh chậm
rãi mở mắt.
Một ngôi nhà
gỗ nhỏ trong U Cốc, không quá tinh sảo, giữa những tấm ván còn có khe hở, mặc
dù nhìn đơn sơ, nhưng lại cho người ta cảm giác vô cùng ấm áp, hơn nữa, còn có
thể đón được ánh mặt trời sớm mai.
Nơi này, cho
nàng cảm giác ấm áp, cảm giác được an toàn.
Ở nơi này,
nàng có thể bình yên ngủ say không chút sợ hãi.
Nheo mắt,
nhìn qua khe gỗ, bên ngoài cửa sổ, mặt trời đang chiếu sáng đến mức không mở
được mắt
Miễn cưỡng
duỗi lưng, đã thấy một bóng bạch y đang múa trường kiếm.
Ai cũng nói
sát thủ Ngân Diện chưa từng thất thủ, nhưng không ai biết, hắn đã nỗ lực và cố
gắng nhiều thế nào. Trong khoảng thời gian qua, nàng đã thấy rất rõ ràng.
Mỗi sáng
sớm, kiếm của hắn, luôn nghênh đón những tia nắng đầu tiên.
Kiếm pháp
của hắn, vô cùng tinh chuẩn, đã tới trạng thái hồn nhiên vô kiếm.
Một kiếm đưa
ra, rõ ràng như thanh phong... lại như độc xà trong tự nhiên... công kích mãnh
liệt, nhìn như một kiếm đơn giản, thực chất ẩn chứa biết bao thiên biến vạn
hóa.
Không biết
từ khi nào, Vãn Thanh đã đứng ở cửa, đôi mắt mỉm cười nhìn hắn.
Ngân Diện
vừa quay đầu, nhìn nàng một cái, rồi sau đó tiếp tục luyện kiếm, cho đến khi đã
luyện đủ, mới ngừng lại, hôm nay đã vào hè, mặc dù mới sáng sớm, vẫn rất nóng,
lúc này hắn, chảy đầy mồ hôi.
Trường bào
tuyết trắng, hơi hơi ướt, trên lưng còn một mảng mồ hôi.
Vãn Thanh
cầm khăn đưa cho hắn, nói: “Lau đi!”
Một câu nói,
rất tự nhiên, giống như đã nói trăm ngàn lần.
Ngân Diện
liếc mắt nhìn nàng, rồi sau đó yên lặng nhận khăn: “Hai ngày này không cần ra
khỏi cốc đâu! Chuyện bên ngoài, cứ để Hạ Thanh lo liệu là được rồi.”
Hắn từng xem
qua, trong cơ thể nàng vẫn còn độc, độc đó sẽ phát tác. Mỗi một lần phát tác,
trí mạng như tên của loại độc đó.
Lần trước
hắn tiến cung đã hỏi tất cả các ngự y, nhưng không ai giải quyết được.
Loại độc
này, độc khí quá nặng, nếu không kịp thời uống giải dược, còn để lại dư độc
trong cơ thể, sau này muốn giải độc sẽ rất khó khăn. Bởi vì hỏa hàn tố đã hòa
tan trong máu, căn bản không có cách nào loại trừ được.
Lại thêm Vãn
Thanh ban đầu thân thể quá kém, mang bầu, thương tổn càng nghiêm trọng, chẳng
những chịu hàn nhiệt độc xâm hại, thân thể còn do đó mà trở nên cực kỳ suy yếu,
cứ mỗi nửa tháng, sẽ phát tác một lần, mỗi lần phát tác, phải chịu đau đớn ít
nhất sáu canh giờ.
Trong hoàn
cảnh đó, nếu có người tập kích, hắn căn bản là không cách nào ngăn cản. Lúc này
bên ngoài rất nguy hiểm, hắn không thể đảm bảo sẽ bảo hộ nàng chu toàn, chỉ có
thể mang nàng đến đây.
“Làm sao
vậy?” Vãn Thanh hỏi, nhưng thật ra đã rất rõ ràng, đã qua nửa tháng, hàn độc
trên người nàng, đã đến lúc phát tác. Nhớ tới nỗi thống khổ khi hàn độc phát
tác, trái tim nàng đập nhanh hơn.
Độc này, là
của hài tử lưu lại, muốn nàng một mực nhớ kĩ, hài tử đã chết như thế nào, muốn
nàng một mực nhớ kĩ, thù này, không thể không báo.
Tay, không
tự chủ được lại đặt lên bụng, nơi này, từng có một sinh mệnh nhỏ bé, nhưng vì
kẻ khác tư tâm, hài tử đã rời đi khi chưa kịp nhìn thấy thế gian tươi đẹp này.
Nỗi đau
trong lòng, xâm nhập tới như bài sơn đảo hải. Gương mặt thanh tú, hiện lên một
nỗi đau khắc cốt ghi tâm, từ trước tới nay, nàng chưa từng làm khó ai, ngược
lại, có người, cứ phải làm khó nàng.
Muốn làm khó
nàng cũng thôi đi, vì sao phải làm hại hài nhi của nàng!
Ngân Diện
nhìn mặt Vãn Thanh đột nhiên đau đớn, gương mặt trong trẻo lạnh lùng lộ vẻ đau
lòng, đưa tay ra, nhưng lại dừng lại giữa chừng, tay nắm lại, không ôm nàng như
đã định.
Nhìn nàng
giả vờ kiên cường, dần dần tuôn hai hàng nước mắt, rốt cục không đành lòng, nhẹ
nhàng ôm nàng vào trong lòng.
Thở dài một
hơi, Vãn Thanh là nữ tử như vậy, nhìn thì thấy nàng chẳng quan tâm tới bất cứ
thứ gì, hết lần này tới lần khác nàng vĩnh viễn không thể giải thoát mình khỏi
nỗi đau đó, đó là người thân của nàng, cho nên, nỗi đau mất con đối với nàng mà
nói, sợ là ai cũng không an ủi được: “Đừng khổ sở, người đã chết không thể sống
lại, hài tử có lẽ đã đầu thai, nói không chừng đã đầu thai vào một gia định hạnh
phúc nào đó! Chẳng lẽ không tốt sao.”
Ngân Diện
nói xong ngẩng đầu nhìn mặt trời, ánh nắng đâm vào mắt, hắn không biết, bản
thân mình, có thể làm người thân của nàng không, có thể khiến nàng vì hắn mà
đau lòng không, vì hắn mà thương tâm không, vì hắn mà cười hạnh phúc không?
Hắn đã thử
cố gắng, nhưng nàng chưa bao giờ động tâm, đã lâu như vậy, hắn vẫn như trước,
không thể hiểu trong lòng của nàng rốt cuộc đang nghĩ cái gì.
Hắn không
muốn thúc ép nàng, hắn sẽ chờ nàng, bất luận là bao lâu.
Vãn Thanh
tựa vào lồng ngực kiên cố của hắn, lòng đau đớn không thể bình ổn, mỗi đêm
trong giấc mộng nhớ đến hài tử còn chưa chào đời, nàng vẫn đau không ngừng.
Hài tử, từng
là nơi nàng gửi gắm hi vọng, những lúc ngẩn người, nàng từng tưởng tượng hình
dáng của hài tử, khéo léo mà linh lung, mang theo vài phần tinh nghịch, chơi
đùa với nàng.
Thân thiết
gọi nàng một tiếng ‘mẫu thân’, rồi sau đó vùi vào trong lòng nàng làm nũng,
nhưng chuyện đó chẳng thể xảy ra nữa.
Người đã
chết không thể sống lại, nàng hôm nay, chỉ hi vọng hài tử có thể đầu thai vào
một gia đình tốt, nếu được như vậy nàng cũng cảm thấy mỹ mãn.
Thản nhiên
cúi đầu, thanh âm vô cùng mỏi mệt mà mềm yếu: “Hi vọng là như thế!”
“Sẽ là như
vậy.” Ngân Diện nhẹ nhàng nói, dù có muốn an ủi nàng nhiều hơn, hắn cũng không
biết phải làm như thế nào. Bởi vì hắn hiểu, có những nỗi đau, không phải ngôn
ngữ hoặc thời gian có khả năng xóa nhòa.
Chỉ có thể
từ từ tích tụ, trở thành một bộ phận của sinh mệnh.
Đột nhiên,
cảm thấy nữ tử trong lòng toàn thân cứng ngắc, hắn cúi đầu nhìn lại, đã thấy
mặt nàng đổi màu xanh trắng, môi bệch bạc đến ghê người.
Ngân Diện
kinh hãi, dùng sức ôm chặt nàng, đở lấy thân hình dần mềm oặt, kích động hỏi
han: “Vãn Thanh? Làm sao vậy? Có phải độc phát không?”
Cơn lạnh như
băng hà ngàn năm đột ngột tập kích Vãn Thanh, trong giây lát toàn thân lâm vào
sự lạnh lẽo, không thể kiềm chế được run rẩy. Mỗi một mạch máu, như bị đập nát,
đau đớn không chịu được.
Sự đau đớn
này, không nằm trong phạm vi tưởng tượng của con người, lúc đầu rất lạnh, còn
chưa kịp ấm lên, một cảm giác nóng cháy đã tới, tựa như liệt hỏa, đốt nàng ra
tro.
Cứ lạnh rồi
lại nóng, khiến huyết mạch trong người nàng không bị khống chế lại lưu động,
khí tức cũng bắt đầu trở nên dồn dập, toàn thân, bắt đầu đau đớn kịch liệt.
Lần độc phát
này, tới quá mãnh liệt, khi Vãn Thanh còn chưa kịp có phản ứng, đã như cuồng
phong thổi tới.
Nghe thấy
Ngân Diện hỏi kinh hoàng, nàng run rẩy rồi gật đầu đáp: “Đúng... vậy.” chỉ có
một câu nói, đã lấy hết khí lực toàn thân nàng.
Trí mệnh hỏa
hàn phấn, là loại độc dược chết người, hơn nữa người trúng độc, trước khi chết
còn phải chịu sự đau đớn sống không bằng chết.
Lần độc phát
này, so sánh với lần trước thì nghiêm trọng hơn, hơn nữa, phát tác không có báo
trước. Nhớ kĩ mỗi lần độc phát, mặc dù làm cho người ta sống không bằng chết,
nhưng cũng không mãnh liệt như lần này, hơn nữa, lần độc phát này, không hề báo
trước, làm cho người ta trở tay không kịp, mặc dù đã biết sẽ phát tác trong
vòng hai ngày này, như không thể ngờ lại nhanh như vậy, hơn nữa lần trước độc
phát, còn cảm thấy toàn thân không thoải mái, nhưng lần này lại chẳng có cảm
giác gì, nói đến là đến.
Ngân Diện
nhìn nàng lúc độc phát, vừa sợ vừa đau, chỉ hận không được nhận sự đau đớn do
độc phát thay nàng, như vậy ít nhất hắn cũng có thể chịu đau thay nàng.
Nàng không
biết rằng, mỗi lần nhìn nàng chịu đau do độc phát, lòng hắn còn đau hơn nàng.
Ôm lấy thân
thể mềm mại đang run rẩy, chạy về phòng sau đó nhẹ nhàng đặt nàng lên giường,
giống như nàng là búp bê bằng sứ, lỡ tay sẽ vỡ.
Nhìn nàng
như chẳng còn giọt máu nào, chỉ run rẩy không ngừng, hắn rất sợ, hắn sợ nếu
mình thêm chút lực nàng sẽ biến mất.
Tay của hắn,
vặn vẹo siết chặt, chỉ hận không được vặn cổ con đàn bà ác độc kia ngay lập
tức, chỉ như thế mới phát tiết được hết hận trong lòng hắn. Dĩ nhiên hạ loại
độc dược như thế!
Vãn Thanh
nắm lấy đệm chăn, toàn thân bắt đầu giãy giụa, muốn giảm bớt đau đớn, nhưng
chẳng thể bớt đi chút đau đớn do nóng lạnh đan xen chút nào, thần kinh nàng dần
bị gặm nhấm.
“Đau…” hàn
độc gây ra sự đau đớn không thể chịu đựng, Vãn Thanh khẽ khóc nấc lên, nước
mắt, bắt đầu tuôn xuống, như dây chuyền trân châu, rơi xuống đệm gấm trắng, tạo
thành những đóa hoa đẹp mê người.
Nhìn vẻ mặt
nàng thống khổ, sắc mặt Ngân Diện trở nên băng hàn, cắn răng một cái, hung hăng
quát lên: “Ta muốn giết nữ nhân kia!”
Nhìn vẻ mặt
nàng, hắn biết lần độc phát này đau đớn hơn lần trước rất nhiều, mới có thể
khiến nàng thống khổ như thế.
Vãn Thanh
nghe hắn quát, rất muốn nói cái gì, nhưng đau đớn đã phá hủy ý trí của nàng,
nàng căn bản vô lực mở miệng để nói, chỉ có nước mắt, từng giọt từng giọt rơi
xuống đệm, cũng rơi vào trong lòng Ngân Diện. Hắn nhẹ nhàng nắm tay nàng.
Hắn hận bản
thân, vì sao ban đầu không học y thuật, ít nhất giờ phút này có thể giải độc
cho nàng.
Hôm nay, hắn
chỉ có thể bó tay nhìn nàng chịu đau đớn ngay trước mắt hắn.
Đến khi
không nhìn được nữa, hắn vươn tay, điểm huyệt ngủ của nàng, nhìn nàng chậm rãi
nhắm mắt, thân thể cũng dần dần mềm nhũn, hắn mới yên tâm.
Nhưng cũng
không thể lạm dụng việc điểm huyệt ngủ, trong lúc nàng bị độc phát mà lạm dụng
việc ngủ sẽ làm thân thể bị thương, cho nên chỉ có thể điểm huyệt rồi lại giải
huyệt ngay, đến khi nàng không chịu được nữa thì lại điểm huyệt.
Nhưng đây
không phải biện pháp lâu dài. Chỉ hi vọng người trong cung nhanh chóng tìm được
cách giải độc.
Hắn đã cầu
Hoàng thượng vì hắn mà tìm phương pháp giải độc, chỉ hi vọng mau có kết quả,
mau chóng giải độc của Vãn Thanh, nếu còn nhìn nàng bị độc phát thêm một hai
lần nữa, trái tim hắn sẽ tan nát mất.
***
Trong màn
đêm, chân trời dần hiện một màu đỏ, rừng cây dần hiện lên rõ ràng, một ngày
nữa, đã trôi qua.
Một ngày đó,
đối với người ở trong nhà gỗ, là một ngày của giày vò và đau đớn.
Cũng may
cuối cùng đã vượt qua ngày đó.
Vãn Thanh
lần lượt bị băng hỏa giày vò, Ngân Diện cứ điểm huyệt rồi lại giải huyệt, đã là
quá khứ.
Nhìn vẻ đau
đớn dần dần rút khỏi mặt Vãn Thanh, mặc dù vẫn tái nhợt dọa người, nhưng đã
không còn khổ sở nữa.
Ngân Diện
cầm khăn nóng, nhẹ nhàng lau mồ hôi lạnh trên mặt nàng, đau lòng nói: “Đã khá
hơn chưa?”
Nhìn vẻ mặt
Ngân Diện đau lòng lo lắng, Vãn Thanh cảm động, không muốn làm cho hắn lo lắng
quá mức, vì vậy gật đầu, khẽ cong đôi môi trắng nhợt, tạo thành một nụ cười còn
khó coi hơn là khóc, nói: “Ta không sao.”
Thật sự thì
cũng không còn gì đáng ngại, hỏa hàn độc đã phát tác xong, nàng cảm thấy dễ
chịu hơn rất nhiều, chỉ vì vừa qua cơn dày vò nên không có sức lực thôi.
“Lần độc
phát này, nặng hơn lần trước nhiều.” Hắn nhẹ nhàng nói, lộ vẻ lo lắng, cứ theo
đà này, lần sau nghiêm trọng hơn lần trước, sau này làm sao chịu đựng được?
Không chết vì độc cũng chết vì bị hành hạ.
Lãnh ý trong
mắt của hắn dần dần dày, sát khí bắn ra, quay sang Vãn Thanh nói: “Ta đi tìm
Chu Nguyệt Nhi, hỏi cô ta giải dược đâu.” Vừa nói vừa đứng lên, hắn không thể
để cho Vãn Thanh đặt mình trong nguy hiểm, một khắc cũng không được.
“Không cần…”
Vãn Thanh nhẹ nhàng kéo tay hắn: “Không cần, nếu giải dược hữu dụng như thế, ta
đã tự giải độc cho bản thân từ lâu rồi, hôm nay độc đã ăn vào trong máu, muốn
giải hết độc, chẳng lẽ lại dễ vậy sao, không phải giải dược thông thường nào
cũng giải được độc này.”
Kỳ thật nàng
cũng đoán ra có một loại giải dược có lẽ có thể giải độc trong người nàng,
nhưng vẫn không hoàn toàn chắc chắn, hơn nữa giải dược này là bạch ngọc liên
của Thiên Sơn, ngàn năm mới nở hoa một lần, khả ngộ mà bất khả cầu.
Hi vọng căn
bản không lớn, chưa bao giờ nói cho Ngân Diện nghe, là sợ hắn thật sự đi Thiên
Sơn tìm bạch ngọc liên, đường đi Thiên Sơn xa xôi không nói làm gì, hơn nữa
quanh năm phủ tuyết, bạch ngọc liên mọc tại nơi lạnh nhất của Thiên Sơn, nhưng
cũng chỉ là trong truyền thuyết, muốn tìm được, chẳng lẽ lại dễ dàng vậy sao,
nàng không muốn hắn hao tốn công sức cho việc đấy, hắn còn có thù lớn nhiều năm
chưa báo, hơn nữa những điều nàng nợ hắn, đã đủ nhiều, không cần phải thêm nữa.
“Chỉ cần có
một tia hi vọng, cũng không được buông tha, ta không thể trơ mắt nhìn nàng chịu
đau đớn do hỏa hàn độc nữa. Nếu không tìm được giải dược, ta sẽ giết cô ta!”
Trong mắt của hắn bắn ra sát khí mãnh liệt khiến Vãn Thanh cũng có thể cảm giác
một cách rõ ràng.
Nàng lắc
đầu: “Ta nói rồi, ta muốn tự tay báo thù.”
Ngân Diện
nghe xong, thở dài một tiếng: “Rốt cuộc thì nàng cũng chỉ coi ta là người
ngoài!”
“Không
phải.” Vãn Thanh không ngờ lại khiến hắn nói như vậy, vì vậy giãy giụa muốn
ngồi dậy, vội vàng định giải thích, nhưng vì không có sức, nặng nề ngã luôn
xuống giường.
Ngân Diện bị
hành động của nàng dọa cho hoảng sợ, xoay người đỡ nàng, lại càng đau lòng:
“Thân thể nàng suy yếu như vậy, sao còn làm thế!”
“Ngươi không
cần hiểu lầm, ngươi, ở trong lòng ta, không chỉ là một ân nhân, còn là một
người thân, ta không coi ngươi là người ngoài, chỉ có điều ta đã nợ ngươi quá
nhiều, mặc dù ngươi không cần ta trả, nhưng ta làm sao có thể không để ý được,
chẳng lẽ muốn ta quên cả ân tình ngươi đã dành cho ta ư? Ngươi biết ta làm
không được, hơn nữa, chuyện về Chu Nguyệt Nhi, ta thật sự muốn tự tay báo thù,
ta phải tự tay báo thù cho hài tử chưa chào đời của ta.” Nàng chậm rãi giải
thích.
Hắn đối với
nàng, làm sao có thể là người ngoài?
Hắn đối với
nàng, từ lâu đã không còn là một ân nhân, mà là một người mà nàng thật sự tin
cậy.
“Tại sao
nàng lại ngốc như vậy! Ta nói rồi, chỉ cần nàng nguyện ý đón nhận sự trợ giúp
của ta, đối với ta đó chính là hồi báo tốt nhất!” Ngân Diện nghe xong lời của
nàng, trong lòng cảm động.
Hắn không
trông cậy Vãn Thanh có thể đón nhận hắn trong một sớm một chiều, nhưng mà ít
nhất, nàng đã coi hắn như người thân, như vậy, khoảng cách giữa hai người cũng
ngắn đi một bước.
Vãn Thanh hư
nhược cười một tiếng, nàng không hiểu, Ngân Diện có danh tiếng như vậy, tại sao
lại đối xử với nàng tốt thế, tại sao phải vô oán vô hối nỗ lực như thế?
Thượng Quan
Vãn Thanh nàng thật quá may mắn!
Được ông
trời chiếu cố như vậy.
“Muốn ăn cái
gì không?” Ngân Diện mở miệng hỏi, giằng co cả ngày, Vãn Thanh vẫn chưa ăn cái
gì.
“Ta ăn không
vô...” Vãn Thanh lắc đầu, lúc này thân thể mệt mỏi không thôi, tuy cả ngày chưa
ăn gì, nhưng không đói bụng chút nào. Chỉ cảm thấy mệt muốn chết.
“Ăn không
được cũng phải ăn một ít, đã giằng co cả ngày, nếu còn không chịu ăn, ngày mai
càng không thoải mái.” Ngân Diện vừa nói vừa đứng lên: “Nàng chờ một chút, ta
đi nấu cháo cho nàng.”
Nói xong
cũng mặc kệ Vãn Thanh có đáp ứng hay không, đi ra ngoài.
Qua một lúc,
thấy hắn bê một bát cháo đi vào.
Mùi thịt
thơm bay vào mũi, nếu là bình thường, Vãn Thanh nhất định ăn ngay lập tức,
nhưng hôm nay không muốn ăn thật, nhìn chén cháo một chút, nhíu nhíu mày: “Ngân
Diện, ta thật sự ăn không vô.”
“Không cho
nàng nói ăn không vô, khó khăn lắm ta mới xuống bếp, nếu nàng không ăn, chẳng
phải là ghét bỏ ta sao!” Ngân Diện mang theo vài phần đùa giỡn nói.
“Ngươi tự
mình xuống bếp?!” Vãn Thanh nghe xong lời của hắn có chút giật mình, nàng còn
tưởng rằng hắn ra ngoài mua.
Nàng cùng
hắn ở chung cũng đã hơn một tháng, thật sự là chưa bao giờ thấy hắn xuống bếp,
trước kia đều là nàng nấu cơm. Chưa từng thấy hắn đụng tay đụng chân vào việc
bếp núc, không ngờ bây giờ lại xuống bếp.
“Đã biết còn
không ăn mau!” Ngân Diện lạnh lùng quát, gương mặt trong trẻo lạnh lùng hơi đỏ
lên, may mà sắc trời còn tối, cho nên không thấy rõ lắm. Nhưng thái độ không tự
nhiên của hắn đã đủ tố cáo điều đó.
Không phải
là hắn chưa từng xuống bếp, trước kia hắn vào núi tập võ một mình, vẫn tự mình
xuống bếp, khi đó thấy đó là điều rất tự nhiên, sau này có Vãn Thanh, hắn không
xuống bếp nữa.
Kỳ thật
chuyện chẳng có gì to tát, không hiểu sao bây giờ lại thấy mất tự nhiên thế
“Ân.” Vãn
Thanh gật đầu, gương mặt tái nhợt khẽ cười, nhìn hắn thiếu tự nhiên, không nói
cái gì nữa, chỉ nhận chén cháo, từ từ ăn.
Sự quan tâm
như vậy, mặc dù bình thản, khắc sâu trong tim.

